Truyện:Ngọn Gió Rực Cháy - Chương 77

Ngọn Gió Rực Cháy
Trọn bộ 98 chương
Chương 77
Môi chạm môi nói chuyện
0.00
(0 votes)


Chương (1-98)

Giữa tháng năm.

Kể từ sau lần nói chuyện cuối cùng với Ninh Hồng Đức, Ninh Hồng Đức không đến tìm Ninh Miên nữa. Trong khoảng thời gian đó vẫn có chuyển cho cô một khoản tiền, nhưng Ninh Miên không nhận, cũng không nói với ông thêm câu nào. Ninh Chiêm thỉnh thoảng sẽ đến lớp 1 đưa cho cô vài thứ, đều là những món không quá đắt, nhưng dùng được hằng ngày. Ninh Miên cũng không quá cứng rắn, nên vẫn nhận.

Mỗi ngày của cô đều rất bận, ngoài làm bài thì vẫn là làm bài. Những cuộc trò chuyện với Tạ Ứng cũng chủ yếu xoay quanh việc học. Cô đã từng thất bại một lần ở kỳ thi học sinh giỏi, nên không muốn lại thất bại trong kỳ thi đại học.

Diêm La Vương có vẻ không còn quản chặt như ban đầu nữa, chỉ là vị trí trong phòng thi đã được cố định, Tạ Ứng luôn ngồi ở bục giảng, còn Ninh Miên vẫn ở vị trí đầu tiên quen thuộc.

Thành tích của hai người thì không cố định, lúc lên lúc xuống, khó phân cao thấp. Từ khi Ninh Miên cải thiện được môn Văn, cô thường xuyên vượt qua Tạ Ứng. Tạ Ứng thì vẫn hay đùa: "Dạy bạn gái giỏi lên rồi, bạn trai 𝐜ⓗế-𝐭 đói mất thôi." Nhưng ai cũng biết, Tạ Ứng không hề để tâm chuyện này.

Vân Sơ đã đặt vé đi nước ngoài vào tháng tám. Tình hình gia đình Hà Tinh Vũ cũng dần tốt lên. Ba cậu ta mấy ngày trước đã tỉnh lại, công ty cũng quay lại quỹ đạo. Hà Tinh Vũ cuối cùng cũng có thể đi học bình thường.

"May mà có Vân Sơ, không thì tôi suýt bỏ thi luôn rồi." Trước đây trạng thái của Hà Tinh Vũ rất tệ, mỗi ngày đều mơ màng: "Ít nhiều cũng nhờ vở ghi của bạn nhỏ học giỏi, với sự chăm chỉ của Vân Sơ, cứu tôi một mạng. Trong bóng tối thấy được ánh sáng, trong ánh sáng lại thấy được điểm số. Lần này quay lại thi thử mà điểm không giảm còn tăng!"

Ninh Miên đã lâu lắm rồi không nghe ai lải nhải bên tai, lại có chút nhớ cảm giác đó.

"Thật luôn ấy! Đi học lại cảm giác tốt ghê, ăn cơm cùng mấy cậu cũng tốt ghê! Nếu lúc này Vân Sơ cũng ở đây, Tiểu Khởi cũng ở bên cạnh, chẳng phải giống như quay lại học kỳ một lớp 12 sao? Mấy đứa mình luôn ở bên nhau, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì, cảm giác trọn vẹn thật đấy."

Ninh Miên khẽ cười: "Mấy ngày nữa là chụp ảnh tốt nghiệp rồi, lúc đó Vân Sơ cũng sẽ về."

"Tôi biết chứ, Vân Sơ nói với tôi trên WeChat rồi." Hà Tinh Vũ sốt sắng hỏi: "Hai tháng tôi biến mất, mấy cậu có chuyện gì không? Sao avatar WeChat của Tiểu Khởi lại giống NB vậy? Là giống thật đúng không? Lúc đó không hỏi kỹ, cũng không có cơ hội. Hôm nay tụi mình nói rõ luôn đi. NB, cậu không được thế này đâu nha, trước đây tôi chỉ trêu cậu vài câu là không có bạn gái thôi mà, không phải chỉ là độc thân thôi sao? Anh em vẫn ở bên cậu mà."

Tạ Ứng cười nhạo, cả đám chắc chỉ có mỗi tên ngốc Hà Tinh Vũ là vẫn chưa biết gì.

"Nói đi NB, có phải sợ mấy anh em trêu tiếp không?" Hà Tinh Vũ hận sắt không thành thép: "Ít ra cậu cũng đổi cái avatar khác đi, đừng để giống Tiểu Khởi. Cậu mà nói có người yêu rồi, tôi còn nghi ngờ được. Cái chiêu này của cậu ngốc quá."

Ninh Miên thật sự không nỡ nghe tiếp.

Vân Sơ đã ở bên Hà Tinh Vũ lâu như vậy, cô nghĩ ít nhiều hai người cũng đã nói rõ với nhau. Nhưng trạng thái hiện tại của Hà Tinh Vũ chẳng khác gì trước kia, vẫn chưa thông. Cô bỗng có chút thương Vân Sơ, rõ ràng nhìn người khác thì hiểu hết, đến lượt mình lại rơi vào tình huống như vậy.

Hà Tinh Vũ vẫn còn nói không ngừng bên cạnh, Ninh Miên đã nghe đủ rồi.

Vì được tuyển thẳng và đi du học, không ít học sinh đã rời khỏi địa phương, có rất nhiều thời gian tự do. Nhưng khi thông báo chụp ảnh tốt nghiệp được gửi vào nhóm lớp, vẫn có rất nhiều người vội vàng nhắn sẽ quay lại, tiện thể tham gia luôn lễ tốt nghiệp.

"Bạn nhỏ học giỏi, sao trường không gộp lễ tốt nghiệp với chụp ảnh vào cùng một ngày nhỉ?" Hà Tinh Vũ bấm lịch: "Cuối tháng năm đến trường một lần, đầu tháng sáu lại phải đến thêm lần nữa."

Vì muốn mọi người gặp nhau thêm vài lần.

Ninh Miên thầm nghĩ, cô từng nghe Lục Thắng Lợi nói trước khi tốt nghiệp, người ta sẽ nói với rất nhiều người rằng: "Không sao đâu, chúng ta đâu phải không gặp nữa", "Sau này vẫn phải giữ liên lạc nhé". Nhưng khi thật sự rời khỏi trường, bạn sẽ nhận ra, những người nói câu đó, cả năm chưa chắc đã gặp lại một lần.

Cấp ba là một ngã rẽ, không còn bị giới hạn nữa, mà là vô số con đường phân nhánh. Có thể sẽ có một vài người may mắn tiếp tục đồng hành, nhưng phần lớn vẫn sẽ mỗi người một hướng.

Ninh Miên không muốn nói những lời buồn vào lúc này: "Sao vậy? Trường tạo thêm cơ hội cho cậu gặp Vân Sơ mà cậu còn không vui à?"

"Tôi... tôi đâu có nghĩ vậy!" Hà Tinh Vũ lập tức đỏ mặt: "Với lại, kể cả không cần trường sắp xếp, tôi... tôi cũng có thể hẹn riêng Vân Sơ mà, đâu phải không gặp được."

Chỉ vài ngày sau, đến chủ nhật, cũng là ngày chụp ảnh tốt nghiệp.

Lớp 1 đến khá đầy đủ, ngoài hai ba bạn đang ở nước ngoài, gần như tất cả đều có mặt.

"Tiểu Miên." Chụp xong ảnh tập thể, Mạnh Tường chọc vào lưng cô: "Tôi có chút chuyện muốn nói với cậu, cậu có thể đi với tôi một lát không?"

Ninh Miên nghiêng đầu nhìn, thấy Tạ Ứng đang nói chuyện với mấy bạn khác, nên gật đầu.

Hai người đi đến phía sau tòa nhà, nơi có bóng râm. Ninh Miên tùy ý dựa vào tường, nhìn về phía bảng xếp hạng trăm người cách đó không xa, chờ Mạnh Tường lên tiếng. Từ khi Tạ Ứng chuyển đến lớp 1, cuộc trò chuyện giữa cô và Mạnh Tường dường như chưa từng rời khỏi chuyện học.

"Tôi... có món này muốn tặng cậu." Mạnh Tường lấy ra một hộp quà nhỏ, gói rất đẹp: "Năm lớp 10, cậu đại diện học sinh mới phát biểu, lúc đó tôi ngồi hàng đầu, đứng thứ hai. Cậu giống như mặt trời vậy, lúc nào cũng rực rỡ, chuyện gì cũng làm như rất dễ dàng. Tôi luôn nghĩ mình ghen tị với cậu, nên mới để ý từng hành động của cậu, cậu thích ăn bánh bao ngọt vào buổi sáng, thích uống sữa đậu nành, khi viết bài hay nghiêng người, tôi đều nhớ."

Ninh Miên không nhận món quà: "......Tiểu Mạnh."

"Tôi biết cậu với anh Ứng đang ở bên nhau, cũng biết cậu rất thích cậu ấy. Nhưng đây không phải sắp tốt nghiệp rồi sao? Lễ tốt nghiệp tôi có việc, chắc chắn không đến được. Đây là cơ hội cuối cùng của tôi." Mạnh Tường lại đặt món quà vào tay cô: "Tôi nói những điều này không phải để cậu đáp lại, chỉ là muốn nói với cậu, lúc trước khi thấy người khác đưa thư tình cho cậu, tôi nóng đầu mà nói tôi thích cậu, câu đó không phải giả. Vì sắp tốt nghiệp rồi, tôi muốn nghiêm túc nói lại một lần. Ninh Miên, tôi thích cậu, không phải vì cậu đứng nhất mà thích, cũng không phải vì cậu xinh đẹp mà thích."

Lần đầu tiên Ninh Miên nhận ra trên sống mũi của Mạnh Tường có rất nhiều đốm tàn nhang nâu nhạt, rất nhẹ. Tóc cậu ta cũng là màu nâu, hơi xoăn. Khi nói chuyện, ánh mắt nghiêm túc mà sáng rõ.

"Tôi thích cậu, chỉ vì cậu là Ninh Miên."

Ninh Miên sửng sốt, hơi thất thần.

"Dù sau này có thể sẽ không còn gặp lại, tôi vẫn mong cậu sẽ luôn như bây giờ, xuất sắc và rực rỡ."

Mạnh Tường mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng nhỏ: "Chúc cậu tiền đồ rộng mở, một đường bằng phẳng."

Nói xong, Mạnh Tường rời đi. Ninh Miên vẫn đứng yên tại chỗ, nơi đây chỉ còn lại một mình cô. Cô cúi đầu, ánh mắt dừng trên hộp quà, chậm rãi tháo lớp giấy bọc.

Bên trong là một cây bút máy màu trắng tinh.

Ninh Miên chợt nhớ lại, khi mới vào lớp 1, Mạnh Tường ngồi chéo phía trên cô, gần như không có bất kỳ giao tiếp nào. Mỗi ngày cậu ta đều cúi đầu học, không ngừng nghỉ. Người khác làm một tiếng, cậu ta có thể làm hai, ba tiếng.

Có một lần, trời mưa, trong lớp chỉ còn lại hai người họ. Không ai rời đi, đều cúi đầu làm bài. Bỗng nhiên Mạnh Tường dừng lại, quay đầu nhìn cô rất lâu, lâu đến mức Ninh Miên cũng nhận ra Mạnh Tường đang nhìn chằm chằm mình.

Cô ngẩng đầu hỏi cậu ta: "Có chuyện gì sao?"

Mạnh Tường hoảng loạn một chút, giơ cây bút trong tay lên, giọng mang theo chút gượng gạo: "Cậu có mực không?"

Ninh Miên liếc nhìn cây bút của cậu ta. Từ sau cấp hai, cô rất ít thấy ai còn dùng bút máy, vừa phải mang mực bất tiện, lại khó sửa bài. Cô không hiểu sao Mạnh Tường vẫn còn dùng, cô lắc đầu.

Mạnh Tường quay đi, không nói thêm gì.

Mưa bên ngoài dần nhỏ lại. Ninh Miên vốn vì không mang ô nên mới ở lại lớp, giờ có cơ hội, cô nhanh chóng thu dọn cặp sách chuẩn bị về. Nhưng trước khi ra khỏi cửa lớp, cô vẫn do dự. Cuối cùng, cô quay lại bàn của Mạnh Tường, lấy một cây bút bi từ hộp bút, đặt nhẹ lên mép bàn cậu ta.

Mạnh Tường không ngẩng đầu, chỉ lật trang sách, nói: "Cảm ơn."

Không hiểu sao, Ninh Miên luôn cảm thấy những chuyện đó như vừa mới xảy ra hôm qua. Mà chớp mắt, họ đã sắp mỗi người một hướng.

"Haizz, bạn gái lén đi ra ngoài với người khác sau lưng anh." Tạ Ứng từ góc tường bước ra, tự nhiên đi đến bên cạnh cô: "Cũng buồn thật đấy, lời tỏ tình cũng nghe rồi, quà cũng nhận rồi."

Ninh Miên lập tức xấu hổ, cậu lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc thế này: "Anh... nghe hết rồi à?"

"Ừ, không thấy em đâu nên đi tìm." Tạ Ứng thẳng thắn thừa nhận, cậu nói chuyện với mọi người được một nửa thì không thấy Ninh Miên đâu, hỏi mấy người bên cạnh mới biết Ninh Miên đi với Mạnh Tường: "Không ngờ lại nghe được đoạn này."

"Tiểu Mạnh... em đã từ chối rồi." Ninh Miên mím môi: "Ngay từ đầu đã từ chối rồi."

Tạ Ứng cười nhạt: "Anh biết."

"Quà, là vì không trả lại được." Ninh Miên sợ Tạ Ứng hiểu lầm: "Ban đầu em cũng không định nhận."

"Đừng căng thẳng, anh có làm gì đâu." Tạ Ứng nói xong vẫn không nhịn được liếc một cái, hỏi thêm: "Tặng em gì vậy?"

Ninh Miên ngoan ngoãn đáp: "Bút máy."

Sắc mặt Tạ Ứng lập tức thay đổi: "........."

Tạ Ứng biết Mạnh Tường thích Ninh Miên. Hai người từng nói chuyện vài lần. Lúc đó Mạnh Tường muốn bắt chuyện với cô, nhưng mãi không có cơ hội. Có một ngày trời mưa to, Mạnh Tường phát hiện Ninh Miên không mang ô, liền ngồi lì trong lớp. Bề ngoài là làm bài, thực ra là đang chờ Ninh Miên. Không biết đã đợi bao lâu, cuối cùng Mạnh Tường quay đầu nhìn cô rất lâu, đến mức cô cũng nhận ra.

Thực ra Mạnh Tường định nói với Ninh Miên, cô có muốn về chung không, hoặc là tôi sẽ cho cậu mượn ô. Nhưng khi mở miệng, lại biến thành câu ngốc nghếch, đi hỏi cô có mực không.

"Hình như Tiểu Mạnh rất thích dùng bút máy, trước lớp 10 vẫn luôn dùng." Ninh Miên nhớ lại: "Nhưng chắc thấy bất tiện nên có một ngày trong hộp bút toàn là bút bi đen."

Tạ Ứng "ừ" một tiếng: "Em còn để ý cả hộp bút của người ta."

Ninh Miên vội vàng giải thích: "Không phải! Em không có, em chỉ tùy tiện... nhìn qua thôi."

"Nhìn qua mà nhớ luôn." Tạ Ứng gật gù, hơi ghen: "Tốt đấy, trí nhớ của bạn gái anh thật là tốt."

Ninh Miên xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất tại chỗ.

"Vậy em còn nhớ đã hứa với anh cái gì không?"

Ninh Miên thật sự không nhớ nổi, dù sao cô đã hứa với Tạ Ứng quá nhiều.

Sau thi đại học sẽ mua đồ ăn ngon cho Tạ Ứng.

Sau thi đại học sẽ trả tiền thuê nhà cho Tạ Ứng.

Sau thi đại học... Toàn là những chuyện chưa thể làm ngay lúc này, Ninh Miên im lặng.

"Đến lúc này lại mất trí nhớ rồi." Tạ Ứng cúi đầu, đã bắt đầu lật lại lịch sử tin nhắn. Cậu mở mục đã lưu, đưa điện thoại ra trước mặt cô: "Làm cái đơn giản trước đi. Không phải nói sẽ 'năn nỉ anh trai nhỏ' à? Vậy quay cho anh một vòng trước đi."

Ninh Miên bị ép quay một vòng tại chỗ, nhưng tâm trạng của Tạ Ứng rõ ràng tốt lên không ít. Hai người còn đứng ở phía sau tòa nhà giằng co thêm một lúc, đến khi mặt Ninh Miên đỏ bừng lên, mới cùng nhau bước ra.

Vân Sơ đã chụp được kha khá ảnh rồi, chỉ còn thiếu ảnh chung với Ninh Miên: "Tiểu Miên, cậu đi đâu vậy, tớ tìm cậu nãy giờ! Sao mặt đỏ thế? Cậu trang điểm à? Đánh bao nhiêu má hồng vậy?"

Tạ Ứng cười với Vân Sơ, tiện thể giải vây cho Ninh Miên: "Bọn tôi nói chuyện chút, lâu hơn dự tính."

"Các cậu nói chuyện kiểu gì? Môi chạm môi nói chuyện à?" Hà Tinh Vũ vừa uống nước vừa đùa: "Nhìn bạn nhỏ học giỏi kìa, không chỉ mặt đỏ, môi cũng đỏ luôn."

Ninh Miên sụp đổ hoàn toàn.

Cô biết Hà Tinh Vũ chỉ nói đùa thôi, nhưng... giác quan thứ sáu của cậu ta chuẩn đến đáng sợ.

Tạ Ứng gõ lên đầu Hà Tinh Vũ, bảo cậu ta đừng nói nữa.

Mãi một lúc sau sắc mặt Ninh Miên mới dịu lại. Mấy người bắt đầu nói chuyện về lễ tốt nghiệp, lễ tốt nghiệp diễn ra trước kỳ thi đại học. Sau lễ này, coi như lớp 12 chính thức kết thúc.

Lễ tốt nghiệp của trường Minh Đức không chỉ có đại diện học sinh phát biểu, mà còn mời rất nhiều phụ huynh đến tham dự.

"Ba mẹ NB chắc không đến, nhưng Tiểu Khởi sẽ tới, coi như nửa phụ huynh. Ba mẹ Vân Sơ chắc chắn tới. Còn ba mẹ tôi, ba tôi mới khỏe lại, chắc không đi được, nhưng tôi có thể quay video cho ba xem." Hà Tinh Vũ tính toán, rồi quay sang Tạ Ứng: "Anh Ứng, ba mẹ anh thì sao? Nếu chú dì đến, vậy anh với bạn nhỏ học giỏi coi như gặp phụ huynh rồi nhỉ?"

Ninh Miên: "......"

Thực ra lần họp phụ huynh trước đó, coi như đã gặp rồi. Chỉ là lúc đó hai người chưa chính thức bên nhau, tâm trạng cô lại rối bời, cũng chỉ ậm ừ cho qua.

"À đúng rồi, lần họp phụ huynh trước chắc đã gặp dì rồi." Hà Tinh Vũ chợt nhớ ra: "Lần này chắc sẽ thấy đủ cả hai. Bạn nhỏ học giỏi, cậu chưa thấy đâu, ngọt ngào lắm luôn. Nói thật nhé, cái độ này của anh Ứng, mười nghìn phần trăm là di truyền từ cha mẹ."

Tạ Ứng mặt không cảm xúc, lại gõ đầu cậu ta một cái.

Vì thời gian có hạn, chụp ảnh xong, lớp 12 vẫn phải quay về học. Nhóm Vân Sơ cũng không nán lại lâu, mỗi người trở về lớp mình. Ninh Miên đi phía sau Tạ Ứng, cẩn thận kéo kéo góc áo cậu: "Tạ Ứng."

Tạ Ứng dừng lại, quay đầu: "Ừ? Sao vậy?"

"Thì là, dì với chú..."

Tạ Ứng bật cười, khóe mô·ℹ️ ↪️·🅾️ⓝ·🌀 𝐥ê·𝓃: "Ba mẹ anh à? Sao thế? Bắt đầu lo chuyện gặp phụ huynh rồi? Có phải chưa gặp đâu, cứ như lần trước là được."

Ninh Miên ho nhẹ: "Lần trước là lần trước, với lại Hà Tinh Vũ nói vậy... em muốn biết chú dì là người như thế nào."

Chỉ cần liên quan đến Tạ Ứng, cô đều muốn hiểu thêm một chút.

"Được, vậy để anh kể." Tạ Ứng nhướng mày, nghĩ một lát rồi nói: "Mẹ anh thì thôi, em gặp rồi. Còn ba anh, nói sao nhỉ, kiểu cán bộ già, hơi nghiêm túc, thích uống trà, nuôi chim, trồng hoa, mười giờ ngủ, sáu giờ dậy. Người thì không có gì chê, chỉ là cực kỳ sợ vợ."

Ninh Miên hoàn toàn không tưởng tượng nổi.

"Hồi nhỏ, ông ấy lỡ làm gãy mấy thỏi son của mẹ anh. Không phải loại đắt gì, nhưng ông sợ mẹ anh giận. Một mặt bảo thư ký đi mua bộ y chang, mặt khác gọi anh qua, bảo mấy cái này con có thể tùy ý chơi. Lúc đó anh biết cái gì đâu, mở ra rồi ấn xuống đất luôn. Kết quả là ông đi gọi mẹ anh." Tạ Ứng nhớ lại mà thấy buồn cười: "Đó là lần đầu tiên anh biết thế nào là song kiếm hợp bích, rõ ràng ông làm sai mà đổ hết lên đầu anh."

"Sau đó thư ký mua xong, ông lại mang đi tặng mẹ anh, mẹ anh vui cực. Em biết sau khi bị đánh hội đồng rồi thì thảm nhất là gì không?" Tạ Ứng lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Là anh nằm bẹp trên giường, không nhúc nhích được, còn mẹ thì cầm cả hộp son, thử từng màu trước mặt anh, dạy anh màu này là màu gì."

Ninh Miên buồn cười.

Thảo nào Tạ Ứng cũng hay làm mấy chuyện như vậy. Thảo nào Hà Tinh Vũ nói cậu di truyền ba mẹ, hóa ra là vậy.

"Thật ra trước đây anh không chịu nổi kiểu đó lắm. Lúc nào bọn họ cũng bỏ mặc anh một bên, không cho anh tham gia, chỉ khi cần đỡ đạn mới nhớ đến anh. Cũng hơi thảm. Lúc đó anh còn nghĩ, yêu đương kết 𝒽ô-𝓃 bao nhiêu năm rồi, có cần đến mức đó không?" Đã gần tới cửa lớp, Tạ Ứng quay đầu lại, cười: "Nhưng sau khi gặp em, anh hiểu rồi, có đấy, rất cần."

Tạ Ứng chớp mắt, giọng đương nhiên: "Haiz, gia giáo anh tốt mà. Mình từng trải qua cái gì, sau này con mình cũng phải có. Yên tâm đi, sau này nhất định anh sẽ để con chúng ta biết cảm giác đó là thế nào."

Ninh Miên: "......"



Chương (1-98)