Không phải cậu cứu rỗi, cậu chỉ đến để yêu cô… (Hoàn chính văn)
| ← Ch.77 | Ch.79 → |
Ninh Miên ngẩn ra, cô chưa từng nghĩ Tạ Ứng đã sớm vạch ra tương lai của hai người.
"Sao lại đỏ mặt nữa rồi?" Tạ Ứng theo phản xạ đưa tay chạm nhẹ lên má cô, vẫn nóng: "Anh có nói gì đâu?"
Ninh Miên chột dạ né ánh mắt, "à" một tiếng: "Thì... cũng không nói gì."
Chỉ là trong khoảnh khắc đó, cô đã thật sự tưởng tượng cảnh tượng ấy.
Tạ Ứng, cô.... và một đứa con.
"Nếu sau này chúng ta có con, anh thật sự sẽ đối xử với nó như vậy sao?" Ninh Miên ngẩng lên, hỏi nhỏ.
Trước đây, cô từng nghe nói, cách một đứa trẻ yêu sau này thường giống hệt ba mẹ. Cô biết gia đình mình không trọn vẹn, nên hiếm khi nghĩ đến chuyện kết ♓ô𝖓., càng bài xích những điều liên quan đến con cái. Nhưng trong lời Tạ Ứng, mọi thứ lại tự nhiên đến mức, như thể vốn dĩ nên như vậy, cậu không cần suy nghĩ là có thể nói ra.
"Đương nhiên rồi, con chúng ta chắc chắn sẽ rất đẹp, IQ cũng cao, học hành chắc chắn không tệ. Không giống ba nó thì cũng phải giống mẹ nó chứ? Sau này anh còn dạy nó chơi nhạc cụ, để nó dùng cái đó theo đuổi người nó thích." Tạ Ứng tiếp tục nói: "Nó sẽ nhớ rõ sở thích của người kia, luôn quan tâm đối phương. Đến khi người kia không nhịn được nữa sẽ hỏi nó, sao cậu đối xử với tớ tốt như vậy?"
Ninh Miên thật sự đã đặt mình vào viễn cảnh ấy, nhẹ giọng hỏi: "Vậy con chúng ta sẽ trả lời thế nào?"
"Tụi nhỏ sẽ rất tự hào mà nói bởi vì ở nhà, ba tớ rất yêu mẹ tớ, đối xử với mẹ tớ rất tốt. Nên tớ nghĩ, tớ cũng nên đối xử với cậu tốt như vậy."
Ninh Miên cụp mắt xuống, "ừ" một tiếng.
Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác chua xót.
Thật ra cô hiểu rõ, trong bất kỳ mối 𝐪ⓤ🔼_ⓝ h_ệ nào, vì thiếu một hình mẫu tốt đẹp, cô không biết cách yêu người khác, cũng không biết cách yêu chính mình. Cô cô độc, lo lắng, gặp chuyện gì cũng quen tự mình gánh lấy. Nhưng từ khi ở bên Tạ Ứng, cô dần dần thả lỏng.
Trước đây cô luôn nghĩ Tạ Ứng là cứu rỗi của mình, nhưng không phải.
Cậu không tới để cứu rỗi, cậu chỉ đến để yêu cô.
Trước kia, cô sống trong bóng tối, không thấy ánh sáng, cũng không nhìn rõ những vết thương đầy mình.
Còn bây giờ, vì có ánh sáng chiếu đến, cô không muốn để cậu nhìn thấy mình như vậy. Không muốn bản thân đầy rẫy vấn đề. Cho nên, cô mới cố gắng đến thế, tự cứu lấy mình, biến những vết nứt vụn vỡ thành ánh sáng lấp lánh.
"Sao vậy?" Tạ Ứng chạm nhẹ vào cô, cảm nhận được tâm trạng cô không ổn, hạ giọng hỏi: "Không thích à?"
Ninh Miên lắc đầu: "Không, không phải không thích."
"Con của chúng ta, em từng nghĩ sẽ trông như thế nào chưa?" Tạ Ứng suy nghĩ một chút: "Em nói xem, giống em thì tốt hơn hay giống anh thì tốt hơn?"
Ninh Miên khẽ thì thầm: "...Giống anh đi."
Tạ Ứng ngẩn ra, trong ấn tượng của cậu, ba mẹ thường muốn con giống mình hơn một chút.
"Em không tốt lắm, nếu giống em, sẽ rất cô đơn." Ninh Miên thật sự nghĩ như vậy, nên gần như trả lời ngay, cô chớp chớp mắt, giọng nhỏ nói: "Giống anh đi, nó... nhất định sẽ rất tốt."
Tạ Ứng nhất thời không nói được gì.
Đầu tháng sáu, trường Minh Đức cho học sinh lớp 12 nghỉ trước vài ngày để lấy đà cho kỳ thi.
Ngày trước kỳ nghỉ là lễ tốt nghiệp, Lục Thắng Lợi là người rất coi trọng nghi thức, cố tình yêu cầu cả lớp sắp xếp lại chỗ ngồi giống như ngày đầu vào lớp 12, không còn ngồi tách rời, mà quay lại kiểu có bạn cùng bàn.
Vân Sơ lại ngồi phía sau cô, dùng tay chọc nhẹ lưng cô: "Tiểu Miên, Tiểu Miên."
Giống hệt như ngày đầu tiên, khi đó cô ấy cũng ngồi phía sau, chọc nhẹ lưng Ninh Miên, cười tươi gọi tên cô. Thế là họ trở thành bạn thân, không hề có dấu hiệu báo trước.
"Một lát nữa phải phát biểu tốt nghiệp, cậu thuộc chưa?" Vân Sơ hỏi: "Cậu bôi thêm chút son dưỡng đi, tớ sẽ chụp ảnh cho cậu bên dưới đó. Phải chụp thật nhiều, nhất định phải xinh!"
Một bạn bên cạnh không nhịn được chen vào: "Ôi trời, Vân Sơ, câu này mà để anh Ứng nghe được, cậu ấy sẽ nói gì? Bạn gái tớ lúc nào mà chẳng xinh?"
Mặt Ninh Miên lập tức đỏ bừng.
"À đúng rồi, sao Tạ Ứng vẫn chưa đến?" Sắp phải ra ngoài rồi, Lục Thắng Lợi còn đang đợi chụp ảnh: "Lát thầy Lục còn muốn chúng ta chụp ảnh lớp nữa, không phải ngủ quên đấy chứ?"
Buổi sáng hôm nay Ninh Miên phải đến sớm để chuẩn bị nên hai người không đi cùng nhau. Cô lấy điện thoại trong ngăn bàn ra, định nhắn cho Tạ Ứng.
Đúng lúc đó, Lục Thắng Lợi bước vào, ông đã dạy hết khóa này đến khóa khác. Theo lý mà nói, lẽ ra đã quen với những lần chia tay như vậy, nhưng mỗi lần vẫn không khỏi xúc động. Ông cầm danh sách, cuộn lại thành một ống dài, gõ nhẹ lên bảng đen: "Ngày cuối rồi, dù chưa đủ người, chúng ta vẫn điểm danh như thường lệ."
Lúc vào lớp 10, điểm danh như vậy.
Lúc lên lớp 11, đổi lớp, Lục Thắng Lợi vẫn điểm danh như vậy.
Lúc vào lớp 12, Lục Thắng Lợi cũng vẫn như vậy.
Mỗi lần thi cử, mỗi lần chia lớp, Lục Thắng Lợi đều điểm danh như vậy. Thời gian dường như trôi đi trong những lần gọi tên ấy, ngày này qua ngày khác. Đến khi Ninh Miên còn chưa kịp phản ứng, thì đã đi đến điểm cuối.
"Ninh Miên." Lục Thắng Lợi nhìn xuống chỗ ngồi.
Ninh Miên ngẩng đầu: "Có ạ."
Lục Thắng Lợi hỏi: "Bạn cùng bàn của em đâu?"
Đã quá lâu rồi không nghe thấy mấy chữ bạn cùng bàn, cô còn chưa kịp trả lời, đã nhìn thấy Tạ Ứng đứng ở cửa. Trong khoảnh khắc đó, Ninh Miên bỗng có cảm giác thời gian quay ngược. Giống như lần đầu tiên Tạ Ứng đi học muộn, tóc đen tùy ý vuốt ra sau, cái trán trơn bóng, ánh mắt hờ hững lướt qua. Khi đó, hai người còn như nước với lửa. Còn bây giờ đã hòa làm một.
"Thưa thầy, em xin lỗi, tối qua em ngủ hơi muộn." Tạ Ứng giơ tay, đeo cặp bước vào, tự nhiên ngồi xuống cạnh Ninh Miên: "Em đến muộn, lần sau em sẽ chú ý."
Lục Thắng Lợi không nói gì thêm, để Tạ Ứng về chỗ.
Có lẽ đây là lần cuối cả lớp tụ họp đông đủ như vậy. Lục Thắng Lợi đứng trên bục giảng, tiếp tục gọi tên từng học sinh. Gọi xong, ông đặt danh sách sang một bên, thở dài: "Dạy các em lâu như vậy, thầy vẫn luôn nói thời gian trôi nhanh lắm. Chớp mắt một cái là ba năm qua đi, chớp mắt thêm cái nữa, có khi ba mươi năm cũng trôi qua."
"Ở độ tuổi của các em, là khoảng thời gian đẹp nhất, có thể khóc, có thể cười, có thể chơi, có thể quậy. Trong điện thoại có vô số bí mật, hoàng 𝖍_ô_ռ ngoài cửa sổ lúc nào cũng như màu hồng xanh, và còn có người mình thích." Lục Thắng Lợi còn chưa nói hết, cả lớp đã ồn ào lên, ánh mắt đều hướng về phía Tạ Ứng và Ninh Miên: "...Ngay bên cạnh mình."
Tạ Ứng buông tay xuống dưới bàn, móc lấy ngón tay của Ninh Miên. Hai người đan tay, đầu ngón tay chạm vào nhau, cảm nhận nhiệt độ dần tăng lên.
Ninh Miên cúi mắt, nuốt nước miếng.
Họ cuối cùng cũng trở về điểm bắt đầu.
"Thầy biết, bây giờ nhiều người sẽ nghĩ, giá mà mình lớn nhanh hơn một chút, muốn nhanh chóng vào đại học. Nhưng khi lớn rồi, các em sẽ phát hiện mọi thứ chỉ càng lúc càng khó, người các em có thể dựa vào cũng ngày càng ít, ngược lại, trách nhiệm lại ngày càng nặng. Nỗ lực và kết quả dường như không bao giờ cân bằng." Lục Thắng Lợi cười, tiếp tục: "Nhưng các em đừng buồn."
"Gió chiều mùa hạ, và người mà em thích năm mười bảy tuổi, đều rất đẹp, và sẽ luôn ở đó."
Lục Thắng Lợi đứng trên bục giảng, cúi người: "Thầy sẽ thay các em giữ gìn tất cả những điều ấy."
Chụp ảnh tập thể xong, Ninh Miên đứng dậy, cùng các bạn đi về phía hội trường. Dù Tạ Ứng cũng từng nhiều lần đứng đầu, nhưng tổng kết cuối cùng vẫn là Ninh Miên. Cô cầm bản thảo bài phát biểu, chậm rãi bước theo dòng người đông đúc.
Ngồi ở hàng đầu, cô lật bản thảo trong tay, bên trong còn kẹp một phong thư màu hồng.
Rồi cô nghe thấy có người gọi tên mình, đến giờ chuẩn bị rồi.
Ninh Miên chỉnh lại váy, bước lên giữa sân khấu, đứng sau micro.
Ánh đèn trên sân khấu rất mạnh, Ninh Miên đặt lại bản thảo, ngẩng đầu, sửng sốt, cô nhìn thấy Ninh Hồng Đức. Ông ôm một bó hướng dương thật lớn, đứng ở cửa hội trường. Không bước vào, cũng không ngồi xuống.
Cô chợt nhớ ngày đó ở nhà, khi Ninh Hồng Đức vừa về, Ninh Chiêm ôm chặt ông, nũng nịu nói rằng đến lễ tốt nghiệp của chị nhất định phải mang hoa đến. Khi ấy Ninh Hồng Đức chỉ thuận miệng đáp sẽ đi, nhưng Ninh Miên chưa từng để tâm. Khoảng thời gian này, cô không nói với Ninh Hồng Đức thêm câu nào, cô đã sớm quên mất lời hứa đó.
Cô đã quyết tâm, luôn nghĩ mình hiểu rõ Ninh Hồng Đức, dù là lễ tốt nghiệp của cô, ông cũng chưa chắc sẽ đến. Ông luôn có việc riêng, luôn có những chuyện quan trọng hơn.
Nhưng, Ninh Hồng Đức đã đến, còn mang theo hoa.
Ninh Miên ép mình dời ánh mắt đi.
Bài phát biểu sau đó diễn ra suôn sẻ. Có lúc cô hơi thất thần, suýt quên lời, may mà còn nhìn vào bản thảo, nhanh chóng tìm lại mạch, tiếp tục đọc.
Khi xuống sân khấu, Ninh Miên định đi tìm Ninh Hồng Đức, nhưng trong hội trường, đã không còn thấy bóng dáng ông. Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Ninh Hồng Đức.
Sau lần nói chuyện đó, không phải Ninh Hồng Đức không nghĩ đến việc bù đắp. Ông từng chuyển tiền cho Ninh Miên vài lần, nhưng cô đều không nhận.
Đến lúc này, Ninh Hồng Đức mới lật lại lịch sử trò chuyện giữa hai người. Hóa ra, những lần họ nói chuyện gần như đều tập trung vào đầu mỗi tháng, lúc Ninh Miên có kết quả học tập. Khi đó, ông mới nhớ đến việc chuyển tiền sinh hoạt cho cô. Còn nếu ông quên, Ninh Miên cũng chưa từng chủ động xin một đồng nào.
Lúc này, Ninh Hồng Đức mới nhận ra mình ích kỷ đến mức nào. Ông nói là vì Ninh Miên, nhưng suy cho cùng vẫn luôn là vì Ninh Chiêm. Điều đó quá bất công với Ninh Miên, chỉ là ông chưa từng nhận ra.
[Ba: Sợ con chưa muốn gặp ba, nên ba đưa hoa cho cậu bạn nam lần trước đi cùng con rồi, nhờ cậu ấy đưa cho con. ]
[Ba: Miên Miên, tốt nghiệp vui vẻ. ]
Ninh Miên ngồi xuống chỗ, khẽ cười, nút thắt trong lòng dường như đã nới lỏng một chút.
Không khí tốt nghiệp của trường được chuẩn bị rất tốt. Các hoạt động tiếp theo kết thúc, Vân Sơ còn sắp xếp thêm vài hoạt động nhỏ để mọi người thư giãn. Những buổi tụ tập lớn hơn sẽ đợi sau kỳ thi đại học.
"Mẹ anh làm ầm lên đòi gặp em đấy." Tạ Ứng đưa bó hướng dương cho cô.
"Lần này đúng là gặp phụ huynh thật rồi! k*ch th*ch lắm, đúng không?" Hà Tinh Vũ đứng bên cạnh hò hét: "Bạn nhỏ học giỏi, cậu có căng thẳng không?"
"Người ta gặp phụ huynh, không phải cậu cũng gặp à?" NB liếc cậu ta một cái, rồi hất cằm về phía Vân Sơ, bổ sung: "Hình như ba mẹ Vân Sơ cũng đến rồi, ở bên kia kìa."
Hà Tinh Vũ: "Trời ơi!"
Lễ tốt nghiệp vừa kết thúc, hội trường ồn ào náo nhiệt, người ra kẻ vào chen chúc trước cửa.
Tạ Ứng cười cười, quay sang hỏi ý cô: "Em muốn gặp không? Nếu không muốn thì..."
Ninh Miên đã biết sớm muộn cũng sẽ có ngày này, nhưng vẫn hơi căng thẳng: "......Không sao, gặp đi."
"Ừ, đừng căng thẳng. Anh còn gặp phụ huynh em rồi mà? Lần trước anh nói với em rồi đó." Tạ Ứng kéo nhẹ tay Ninh Miên, còn chưa kịp nắm chặt thì đã nghe tiếng ho khan của Diêm La Vương phía sau, đành buông ra, hạ giọng trấn an cô: "Yên tâm đi, ba mẹ anh không cổ hủ như thầy Vương đâu, đến nắm tay cũng không cho."
Ninh Miên: "........."
Hai người bước ra khỏi hội trường, ba mẹ Tạ Ứng đang đứng đợi ở phía dưới. Mẹ Tạ vẫn xinh đẹp nổi bật như trước, còn ba Tạ thì đúng như Ninh Miên tưởng tượng, chỉ là đẹp trai hơn một chút, giống hệt phiên bản trung niên của Tạ Ứng.
Tạ Ứng gật đầu: "Ba, mẹ."
Ninh Miên vội vàng chào theo: "Cháu chào chú, chào dì ạ."
"Đây là Tiểu Miên đúng không, haizz, còn trẻ như vậy, học giỏi, ngoại hình cũng tốt, tính cách cũng tốt, sao lại......"
Ninh Miên hít sâu một hơi, giọng điệu của mẹ Tạ nghe như đầy tiếc nuối.
Xong rồi.
Toang rồi.
Lần trước cô thể hiện không tốt, lần này còn chưa nói được mấy câu, mới có bốn chữ mà đã bị đóng khung luôn rồi. Ấn tượng đầu tiên quan trọng như thế, sao cô lại... sao lại không biết trân trọng chứ.
Mẹ Tạ lắc đầu, nhưng giọng điệu bỗng đổi hẳn: "Sao lại nhìn ..... Con với mẹ... không phải, cháu nói dì nghe xem, cháu thích Tạ Ứng ở điểm nào?"
"Mẹ!" Tạ Ứng cắt ngang, nói: "Còn phải hỏi à? Đương nhiên là vì con trai mẹ đẹp trai xuất sắc, thông minh, tài năng thiên bẩm, gen quá đỉnh."
Mẹ Tạ liếc cậu một cái đầy lạnh lùng.
Đầu óc Ninh Miên lúc này đã rối tung, chỉ có thể theo bản năng đáp lại: "Đúng vậy, cháu... Đúng là vậy ạ."
Tạ Ứng không nhịn được mà đắc ý: "Không còn cách nào, bạn gái con quá thích con mà."
"Đáng tiếc thật." Mẹ Tạ cười lạnh một tiếng, thở dài: "Mẹ thấy lúc trên sân khấu Tiểu Miên còn rất bình tĩnh, sao gặp con lại căng thẳng thế này. Bình thường chắc chắn con không đối xử tốt với con bé, nên nó mới sợ con vậy. Tiểu Miên, nếu nó đối xử không tốt với cháu thì nói với dì, dì đánh gãy chân nó. À mà, chúng ta kết bạn WeChat đi, tiện nói chuyện, cháu nhớ báo cáo tình hình cho dì nhé."
Ninh Miên cứng đờ: "...Vâng ạ."
Hai người quét mã kết bạn, Ninh Miên thấy ảnh đại diện của mẹ Tạ là một tấm selfie cầm tách trà.
"À, cháu thấy avatar của dì rồi à." Mẹ Tạ tiện tay bấm vào ảnh đại diện của mình cho Ninh Miên xem: "Ảnh này chụp ở nhà, chú cháu chụp cho dì, chụp không đẹp lắm. Có lần cãi nhau, dì định đổi, nhưng avatar của chú cháu lại là cái tách trà trong tay dì. Haizz, nghĩ lại thấy mình cũng lớn rồi, tính tình phải tốt một chút, đâu thể thích đổi là đổi, nên thôi không đổi nữa."
Ninh Miên chợt hiểu ra vì sao trước đó Hà Tinh Vũ lại nói như vậy.
Trước đây nghe Tạ Ứng kể, cô đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng đến khi gặp mặt trực tiếp mới phát hiện, cô vẫn còn quá non.
"Này lão Tạ, làm gì đấy? Mau lên, để con dâu tương lai xem avatar của ông, tiện thể kết bạn luôn." Mẹ Tạ đã giật luôn điện thoại của cha Tạ: "Đợi dì lập nhóm, ba người chúng ta vào chung một nhóm. Lễ Tết dì còn phải lì xì cho cháu nữa, nhớ vào nhóm mà nhận nhé, biết chưa?"
Tạ Ứng: "........."
Một hồi náo nhiệt, mọi người xung quanh dần tụ về một chỗ khác, bảng ghi điều ước do nhà trường chuẩn bị. Năm nào học sinh tốt nghiệp cũng viết điều ước của mình lên đó, nhưng nội dung thì đa phần cũng na ná nhau.
Tạ Ứng kéo Ninh Miên rời khỏi đám đông. Chỉ một lúc sau, cậu lại thành người đứng ngoài cuộc: "Còn căng thẳng không?"
Ninh Miên lắc đầu: "Không căng thẳng nữa, chú và dì đều rất tốt."
"Còn lén kéo em vào nhóm riêng không có anh nữa." Tạ Ứng cố ý nói.
Ninh Miên 𝒸-ắ-ռ 𝖒-ô-ℹ️, dò hỏi: "Vậy lát nữa em hỏi dì xem có thể kéo anh vào không nhé?"
"Nghĩ gì thế, chắc chắn không được rồi." Tạ Ứng bật cười, bất kể lúc nào Ninh Miên đều rất để ý đến lời nói của cậu: "Anh đùa thôi, không cần kéo anh vào. Trong nhóm em muốn nói gì thì nói, ba mẹ anh có cho cậu lì xì thì cứ nhận. Hồi nhỏ họ ăn chặn của anh không ít tiền mừng tuổi, nói là để dành cưới vợ, giờ vừa lúc dùng được rồi."
Ninh Miên bật cười, gật đầu đồng ý.
Trên bảng điều ước đã có rất nhiều chữ viết chen chúc. Hai người đến chỗ tình nguyện viên nhận hai cây bút màu vàng, tìm một khoảng trống rồi lần lượt viết điều ước của mình.
Tạ Ứng cúi đầu, nhìn sang Ninh Miên bên cạnh. Cô vẫn như lúc trước, khi đưa cho cậu tấm thiệp màu đen, từng nét chữ đều viết rất nghiêm túc.
Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của cậu, Ninh Miên ngẩng đầu, trong mắt như có ánh sáng lấp lánh: "Sao vậy?"
Trong lòng Tạ Ứng khẽ động, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Cậu dùng đầu bút chỉ vào dòng chữ của cô.
Có Ứng tất cầu.
"Bạn gái à, đứng nhất khối mà." Tạ Ứng cười: "Sao thành ngữ cũng viết sai thế?"
Ninh Miên không dừng bút, vẫn tiếp tục viết ngày tháng: "Không, em không viết sai."
Tạ Ứng nhướng mày.
Ninh Miên không giải thích.
Tạ Ứng lặp lại câu đó trong đầu, nghiền ngẫm từng chữ. Ký ức dần ùa về, cậu nhớ lại lời mình từng nói bâng quơ trước đây, cậu đã từng nói mình "một lời đáng giá ngàn vàng, hữu cầu tất ứng". Khi ấy, cậu muốn nói với Ninh Miên rằng, bất kể lúc nào, ở đâu, chỉ cần cô mở lời, cậu nhất định sẽ đồng ý.
Mà bây giờ, cô cũng đang nói với cậu điều tương tự.
Dù là lúc nào, ở đâu, dù cô có mong muốn gì, thì cũng sẽ luôn có một cái tên.
Là Tạ Ứng.
-Hết phần văn bản chính-
| ← Ch. 77 | Ch. 79 → |
