Cô đã nắm được, màu sắc của gió
| ← Ch.75 | Ch.77 → |
Tạ Ứng nhận ra, có đôi lúc lời Ninh Miên nói cậu cũng không đỡ nổi. Cậu nhiều lắm chỉ là buột miệng trêu một câu, nhưng Ninh Miên thì khác. Có lẽ vì quá trân trọng một thứ gì đó, nên cô rất dễ ghi nhớ những lời người khác nói vu vơ, đặt vào lòng, rồi nghiêm túc suy nghĩ, thậm chí còn nhiệt tình thực hiện.
Tạ Ứng thử tưởng tượng cảnh đó, suýt nữa thì không chịu nổi.
Cậu chống một tay lên lan can, có lẽ đã sang tháng năm, thời tiết bắt đầu nóng lên, lan can không còn lạnh như trước, cũng chẳng thể giúp Tạ Ứng tỉnh táo lại. Ngược lại, nó giống như một khối sắt nung đỏ, thiêu đốt cả dây thần kinh của cậu.
[NM: ......Sao anh không nói gì nữa?]
[NM: Là câu hỏi của em khó trả lời lắm à?]
Tạ Ứng muốn tự chửi mình, yết hầu khẽ chuyển động: [Không, trả lời được mà. ]
[XY: Dù rất muốn làm gì đó với em, nhưng lại sợ em không chịu nổi, nghĩ anh là kiểu người đó, rồi chạy mất, nên không dám nói. ]
[NM: Không. ]
[NM: Em sẽ không chạy đâu. ]
Tạ Ứng nheo mắt, Ninh Miên hoàn toàn không biết mình đang nói gì.
[NM: Thật ra... em cũng hiểu anh đang nói gì. ]
[NM: Nhưng bây giờ thì không được. ]
[NM: ......Em còn chưa đủ 18. ]
Đầu Tạ Ứng như muốn n-ổ ✝️-ц-𝖓-🌀.
Tiết tự học sáng chỉ có ba mươi phút, chuông vừa reo tan học, Tạ Ứng đã quay lại lớp. Tiết sau là của Lục Thắng Lợi, Ninh Miên nhét điện thoại vào ngăn bàn, đầu óc cũng ong ong.
Má ơi, cô vừa nói cái quái gì vậy?
Chế-𝐭 tiệt.
Sao cô lại không giữ ý tứ như thế chứ?
Có lẽ vì đã đến tháng cuối cùng, số người trong lớp cũng vơi đi không ít. Nếu là bình thường, vừa tan tiết là cả lớp ồn ào náo nhiệt, nhưng bây giờ phần lớn đều tranh thủ ngủ bù. Tiếng chuông vang lên như khúc ru ngủ, chẳng ai buồn ngẩng đầu.
Ninh Miên lén quay đầu, nhìn Tạ Ứng vừa ngồi xuống chỗ. Cô không đoán được lúc này Tạ Ứng đang nghĩ gì.
Không hiểu vì sao, Ninh Miên cảm thấy, yêu đương còn khó hơn bất cứ kì thi nào. Làm bài chỉ có đúng hoặc sai, nhưng thích một người thì lại có quá nhiều cảm xúc. Không chỉ phải lo cho bản thân, mà còn muốn để ý cả đối phương. Lần đầu tiên, cô ước mình có siêu năng lực, có thể đọc được suy nghĩ của người kia, biết mỗi phút mỗi giây cậu đang nghĩ gì, có phải mình đã làm gì khiến cậu không thích hay không.
...Nếu Tạ Ứng thật sự thấy cô không đứng đắn.
Ninh Miên thật sự không muốn sống nữa.
Chớp mắt đã đến giờ trưa. Sau khi Vân Sơ chuyển đi, Tạ Ứng lại không tiện xuất hiện quanh cô, nên NB đành đảm nhận nhiệm vụ ăn trưa cùng Ninh Miên. Chỉ là hai người ăn mà hầu như không nói gì. Một phần vì cả hai đều không phải kiểu nói nhiều. Dù quen biết đã lâu, số lần trò chuyện riêng lẻ lại đếm trên đầu ngón tay. Ngoài lần NB nói với cô về giấy chứng nhận, gần như chưa từng nói chuyện riêng. Phần khác là NB vẫn muốn sống sót.
"Dạo này Tiểu Khởi thế nào rồi?" Ninh Miên thấy NB ăn xong vẫn còn ngồi đợi, cố gắng tìm chủ đề: "Thành tích... có tiến bộ không?"
NB nhàn nhạt "ừ" một tiếng.
Ninh Miên: "Thật à? Vậy lần sau tôi tìm thêm mấy đề cho cậu ấy làm. Còn Hà Tinh Vũ nữa, thi xong tụi mình cùng đi gặp cậu ấy nhé."
"Ừ."
Ninh Miên: "........."
Cô thật sự có chút nhớ những lúc Hà Tinh Vũ còn ở đây, ít nhất cô không cần phải gắng gượng tìm chủ đề, bữa ăn cũng không đến mức gượng gạo thế này.
Hai người lại rơi vào im lặng, Ninh Miên vừa định nói hay là thôi không ăn nữa, đứng dậy đi luôn, thì NB đột nhiên nói một câu dài hiếm hoi: "Anh Ứng bảo cậu xem điện thoại."
Ninh Miên khựng lại, rồi nhanh chóng đáp: "Ừ."
Vì chuyện lúc tự học buổi sáng, Ninh Miên vẫn chưa dám mở điện thoại, giống như cố tình né tránh. Cô cũng không biết Tạ Ứng có nhắn thêm gì không. Cô từng nghĩ, có khi cậu sẽ nói kiểu đợi cậu đủ tuổi, nhưng chuyện đó... cô thật sự không dám nhắc lại lần thứ hai. Thể diện của cô không chịu nổi.
NB vốn không quan tâm chuyện của người khác. Việc cậu đến ăn cùng Ninh Miên chẳng qua là vì Tạ Ứng không muốn cô phải ăn một mình. Cậu cảm thấy mình nợ một lần, đã nhận lời thì làm.
Nhưng lúc này, Ninh Miên muốn nhắn tin với Tạ Ứng, cậu ở đây rõ ràng không thích hợp.
NB thu dọn đồ: "Cậu cứ nói chuyện với anh Ứng đi, tôi về trước, đọc sách một chút."
"Ừ." Ninh Miên gật đầu, không ngẩng lên: "Cậu đi trước đi."
Mặt cô lúc này nóng đến mức không thể ngẩng đầu lên nổi. Ninh Miên không muốn bị người khác nhìn thấy.
Cả buổi sáng cô không đụng vào điện thoại, còn Tạ Ứng thì nhắn tin suốt cả buổi.
[XY: Biết rồi, đâu phải chúng ta không có thời gian. ]
[XY: Anh đợi được. ]
[XY: Không trả lời à?]
[XY: Vậy để anh giảng bài em hỏi lúc sáng nhé. ]
[XY: Bài này... em chọn bừa luôn hả?]
Ninh Miên mở lại bức ảnh mình đã gửi trước đó, chính cô cũng không nhớ mình đã chụp cái gì.
Không phải lúc nào Tạ Ứng cũng nhắn, nhưng cứ nhớ ra là lại gửi vài câu.
Đến cả giờ trưa, lúc nhìn thấy cô đang ăn cùng NB ở phía xa, cậu không thể lại gần, còn đứng từ xa chụp một tấm.
[XY: (Ảnh 1)]
[XY: Tự nhiên thấy hơi ghen, sao NB lại được ăn cùng em mỗi ngày. ]
[XY: Chắc cậu ta cũng chẳng nói được mấy câu với em đâu, sợ em chán nên anh nói chuyện với cậu một chút. ]
[XY: Hôm nay sườn xào chua ngọt ở căng tin ngon lắm, mà cậu ta cũng không nhắc em lấy một phần. ]
Tim Ninh Miên khẽ rung lên. Tạ Ứng biết cô xấu hổ, nên dù cô không xem tin nhắn, cậu vẫn cố dùng những chuyện khác để lấp đi khoảng trống đó.
[NM: Hình như đúng là em chọn bừa. ]
[NM: Đợi tốt nghiệp xong tụi mình cũng sẽ ăn cùng nhau mỗi ngày, đến lúc đó... không dẫn theo họ nữa, chỉ hai đứa thôi. ]
[NM: Không chán đâu, anh nhắn nhiều lắm, em chưa kịp trả lời. ]
[NM: Sáng nay, em ngại xem điện thoại. ]
Ninh Miên vừa gửi xong thì chợt nhận ra câu đó có gì đó không ổn, liền vội vàng thu hồi, chuyển sang chủ đề khác.
[NM: Thật ra NB có nhắc em lấy sườn chua ngọt rồi, là do em không lấy. ]
Huống hồ cô cũng đã nhìn thấy, chỉ là giá của món đó đắt hơn mấy món rau cô đang ăn. Nếu muốn tự lo bằng số tiền mình có, không xin gia đình, cô chỉ có thể tiết kiệm như vậy.
[NM: Anh có lấy không?]
Giờ ăn ở căng tin vốn cố định, tốc độ ăn của mỗi người cũng gần như vậy. Qua giờ, căng tin dần vắng vẻ, mà Ninh Miên vẫn đang ngồi trả lời tin nhắn của Tạ Ứng.
Đợi cô trả lời xong hết, tin nhắn của Tạ Ứng mới lại gửi đến.
[XY: À, có chuyện này anh chưa nói với em. ]
[NM: Ừ?]
[XY: «Chuyển khoản»]
Ninh Miên bất ngờ, số tiền không nhiều không ít, tròn một vạn tệ.
Cậu đã nhận ra rồi sao?
Không chỉ không trả nổi tiền thuê nhà, mà cả chi tiêu thường ngày của cô cũng đang có vấn đề.
Ninh Miên nhớ lại cuộc trò chuyện với Ninh Chiêm ở Thanh Thủy Uyển. Khi đó cô chưa nói hết, nhưng ý trong lời đã đủ rõ, cô gần như không còn bao nhiêu tiền. Hôm nay cô không chọn món sườn chua ngọt mình thích nhất, đến một món hơn chục tệ cũng phải cân nhắc. Cô chỉ nói bâng quơ, cứ nghĩ Tạ Ứng sẽ không để ý.
Ninh Miên nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Tạ Ứng ngồi ở rất xa, chỉ nhìn thấy một bóng dáng mờ mờ.
Vài nhóm người đi ngang qua giữa hai người, khoác vai bá cổ nhau. Đầu óc Ninh Miên có chút choáng váng. Cô muốn trả lại số tiền này, nhưng lại cảm thấy lúc này trả lại không thích hợp.
Ninh Miên ngẩng đầu, nhìn quanh một vòng. Khoảng cách giữa hai người rõ ràng là không thể nhìn rõ đối phương, nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, cô lại như vô tình chạm phải ánh mắt của Tạ Ứng. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy, mang theo dịu dàng, dường như cũng đang nhìn cô.
Tạ Ứng chống tay lên bàn, một tay cầm điện thoại, tay kia nhẹ nhàng chạm vào màn hình, ra hiệu cho cô cúi xuống xem.
Ánh sáng xung quanh giống như bị rút đi, cả căng tin bỗng trở nên tối hơn, chỉ còn ánh sáng từ màn hình điện thoại, là ánh sáng mà Tạ Ứng mang đến cho cô.
[XY: Còn nhớ bản nhạc em sửa ở Thanh Thủy Uyển không?]
[XY: Sau đó bán được rồi, đây là tiền đặt cọc. ]
[XY: Anh quên đưa cho em. ]
[XY: Đợi nhận nốt phần còn lại, anh gửi thêm, cũng khá nhiều. ]
[XY: Bạn gái à, giờ em có nhiều tiền như vậy rồi đấy. ]
Ninh Miên ngẩn ra, hai người vốn chưa từng nói sẽ chia tiền bản nhạc.
Rồi cô chợt hiểu ra, không phải Tạ Ứng thật sự đang đưa tiền sửa nhạc cho cô. Cậu chỉ là biết cô đang thiếu tiền. Mà với tính cách của cô, tuyệt đối sẽ không nhận không số tiền này, cô nhất định sẽ tìm cách bù lại. Nhưng Tạ Ứng không muốn cô nghĩ rằng chuyện này cần phải trả lại gì cả.
Cậu chỉ đơn giản là muốn đối xử tốt với cô.
Cậu không muốn cô phải thiếu tiền tiêu.
Tim Ninh Miên mềm nhũn ra, cô không muốn phụ lòng tốt của Tạ Ứng: [Ừm, đúng là có nhiều tiền thật. ]
Tạ Ứng vốn định nói giờ thì có thể đi mua một phần sườn xào chua ngọt rồi, nhưng tin nhắn của Ninh Miên lại đến: [Vậy em nhận nhé, đợi thi đại học xong, anh muốn gì, em cũng mua cho anh. ]
.........
Ninh Miên ở Thanh Thủy Uyển năm ngày. Mỗi sáng, Tạ Ứng đều đến đón cô cùng đi học. Mỗi tối, cậu lại đưa cô từ trường về Thanh Thủy Uyển. Cuộc sống dường như quay lại quỹ đạo cũ, mọi thứ như chưa từng thay đổi.
Chớp mắt đã còn hơn nửa tháng nữa là thi đại học, Ninh Miên dần quen với nhịp sống như vậy.
Tan học buổi tối, Ninh Miên vẫn như thường lệ đi sau Tạ Ứng ra khỏi cổng trường. Chỉ cần rẽ một góc là hai người có thể đi cùng nhau, nhưng không ngờ vừa ra ngoài, cô lại nhìn thấy chú Tưởng, đã một thời gian không gặp.
Ninh Miên dừng lại, Tạ Ứng cũng dừng bước, quay đầu hỏi: "Sao vậy?"
"Anh đi trước đi." Ninh Miên hơi quay mặt đi, cô sớm đã đoán sẽ có ngày này, Ninh Hồng Đức sẽ tìm cô. Nhưng cô nghĩ nhiều nhất cũng chỉ là một cuộc gọi, dù sao Ninh Hồng Đức cũng rất bận, cô không ngờ lại là gặp trực tiếp: "Ba em đến rồi."
Tạ Ứng quay người lại, nhìn thấy chiếc xe đen đỗ bên đường, và người tài xế đứng cạnh. Cậu đã từng gặp hai lần, chỉ là lúc này trời tối nên không nhận ra ngay.
Ba mẹ tìm đứa con bỏ nhà đi, nếu là ngày hôm sau thì còn hợp lý. Nhưng chuyện này đã qua gần một tuần, Ninh Miên cũng rời khỏi nhà họ Ninh được một tuần rồi, mà giờ mới tìm đến, chứng tỏ Ninh Hồng Đức không phải chỉ vì chuyện cô bỏ nhà mà đến, ít nhất không phải hoàn toàn vì vậy.
Tạ Ứng vẫn chưa có ý định rời đi, Ninh Miên bước nhanh hai bước, đến bên cạnh cậu, đẩy đẩy: "Thật đó, anh đi trước đi, không sao đâu. Em nói rõ là được."
Ninh Miên quá hiểu Tạ Ứng đang nghĩ gì. Cô đã nói hết mọi chuyện với Tạ Ứng, nhưng suy cho cùng, đó vẫn là chuyện của gia đình cô. Tạ Ứng đứng ở đây thì có ý nghĩa gì?
Nếu Ninh Hồng Đức chửi bới Tạ Ứng thì sao?
Cô phải phản ứng thế nào?
Cả hai đều là những người cô coi trọng. Một người là quá khứ, một người là hiện tại, cũng là tương lai. Nếu Tạ Ứng không ở bên cạnh, cô còn có thể phân rõ đâu là lý trí, đâu là thứ tự ưu tiên. Nhưng nếu cậu ở đây, cô sẽ hoàn toàn dựa dẫm vào Tạ Ứng, thậm chí không muốn tự mình giải quyết những chuyện này.
Tạ Ứng không đi cùng họ. Ninh Hồng Đức tìm một nhà hàng gần đó. Quen với việc gọi món trong công việc, ông vô thức gọi đầy một bàn. Dù có hỏi Ninh Miên muốn ăn gì, nhưng cuối cùng vẫn là ông quyết định.
Ninh Miên vốn cũng không đói. Buổi tối Tạ Ứng còn mua cho cô không ít đồ ăn vặt, cô ăn khá nhiều, mấy ngày nay còn thấy mình có dấu hiệu tăng cân.
Món vịt quay được mang lên, Ninh Miên rũ mắt, nghe Ninh Hồng Đức hỏi: "Mấy ngày nay con ở đâu?"
"Ở chỗ cũ, con thuê lại nhà của... bạn con." Ninh Miên nói: "Trước đó Tiểu Chiêm có giúp con chuyển đồ, tụi con ở trên dưới tầng. Gần đây cậu ấy về nhà rồi, nhà để trống."
Ninh Hồng Đức liếc cô một cái, như vô tình hỏi: "Bạn nam lúc nãy à?"
Ninh Miên şⓘ●ế●𝖙 𝒸hặ●✝️ đôi đũa, "vâng" một tiếng.
Cô không biết Ninh Hồng Đức có nhìn ra không. Thời gian cô ở cạnh ông không nhiều, nhưng hành vi lại đầy sơ hở, dường như chưa từng che giấu việc mình quan tâm đến Tạ Ứng.
"Ba biết con lớn rồi, có những chuyện con muốn thử, ba tôn trọng, không có ý kiến gì. Chỉ cần con biết chừng mực là được."
Ninh Miên sửng sốt, mím môi: "......Thật ạ?"
"Ừ, nhưng chuyện về nhà, ba vẫn phải nói với con. Lần trước ba cãi nhau với dì con, con nghe thấy, lúc đó đều là lời nóng giận, ba xin lỗi con. Nhưng con không thể tùy tiện bỏ đi như vậy, không nói với người lớn, tự ý quyết định ở ngoài. Sắp thi đại học rồi, ở ngoài ai chăm sóc con? Ba lo, dì con cũng lo, Tiểu Chiêm cũng vậy." Ninh Hồng Đức đi thẳng vào vấn đề: "Con đi rồi, Tiểu Chiêm cũng không có tinh thần."
Ninh Miên im lặng.
Cô đặt đũa xuống, trái tim vừa mới ấm lên một chút lại như bị dội một gáo nước lạnh. Đâu phải cô không biết mục đích của Ninh Hồng Đức. Chỉ là ông thuận miệng nói một câu tôn trọng cô, cũng đủ khiến lòng cô dao động, khiến cô tự hỏi có phải mình đã quá đáng, có phải mọi chuyện không như cô nghĩ.
Nhưng thực chất, không phải Ninh Hồng Đức không muốn phủ nhận hành động của cô, ông chỉ cảm thấy không cần thiết. Nếu người rời đi là Ninh Chiêm, phản ứng của Ninh Hồng Đức.... có lẽ đã khác.
Ninh Miên biết rõ câu trả lời.
Ngay từ lúc nhìn thấy Ninh Hồng Đức, cô đã biết họ sẽ nói về điều gì. Nhưng cô không muốn sớm khẳng định điều đó.
Cô đã vô số lần vá lại những vết nứt, bị lừa bởi cùng một kiểu lời nói hết lần này đến lần khác, vẫn ôm một chút hy vọng, có lẽ đó là thứ duy nhất cô còn giữ được trước khi rơi xuống vực sâu.
"Tiểu Chiêm mấy hôm nay ít nói lắm, dì con cũng buồn." Ninh Hồng Đức gắp cho cô một miếng vịt, đặt vào bát: "Con suy nghĩ đi, trong thời gian này, khi nào về nhà, ba sẽ đến đón."
Ninh Miên nhìn chằm chằm miếng vịt trong bát, cuối cùng không nhịn được, mỉm cười: "Con không về, với lại đó cũng không phải là nhà của con."
"Miên Miên!" Ninh Hồng Đức ngăn lại: "Con có biết mình đang nói gì không?"
Ninh Miên cầm đũa lên, cúi đầu, chậm rãi cắn một miếng vịt. Dừng lại một chút, cô bỗng hỏi: "Ba, vậy ba có biết con không thích ăn vịt quay không?"
"........."
Một câu hỏi tưởng như chẳng liên quan.
Ninh Miên thật sự không muốn đẩy mọi chuyện đến mức khó coi như vậy. Cô luôn tự nhủ rằng, những gì Ninh Hồng Đức cho cô đã đủ nhiều rồi, cô không nên đòi hỏi thêm. Nhưng từ sau khi đứng ngoài phòng làm việc, nghe được những lời thật lòng của ông, cô không thể nào không để tâm. Những lời đó như gai nhọn, c*m v** tim cô, khiến cô không thể quên.
Ninh Hồng Đức nói nhiều như vậy, làm nhiều như vậy, không phải vì cô, mà là vì Ninh Chiêm.
Cô từng nghĩ mình có thể không so đo với Ninh Chiêm. Nhưng sự thật cho thấy, cô đã sai, sai hết lần này đến lần khác."Con thật sự không thích ăn món này. Con cứ ăn, là vì đây là món đầu tiên ba từng gắp cho con khi còn nhỏ. Ba nói ba thích, nên con muốn giống ba, nghĩ rằng như vậy ba sẽ thích con hơn một chút. Lần trước ba nói sẽ đến Thanh Thủy Uyển, muốn xem con sống thế nào, con thật sự tin. Con còn cố ý mua những thứ con không thích, nhưng ba chưa từng đến."
"Không phải chỉ một lần, là lần nào cũng vậy. 'Lần sau' của ba nghĩa là sẽ không bao giờ có. Ba có biết không, cho đến tận năm ngoái." Ninh Miên cúi đầu, nước mắt rơi xuống chiếc đĩa trắng như ngọc trên bàn: "Con vẫn luôn nghĩ như vậy, con tưởng nói 'lần sau' là đang từ chối người khác."
Cho đến khi cô gặp Tạ Ứng. Mỗi lần cậu nói lần sau, đều nhanh chóng trở thành hiện thực. Giống như trong một khoảnh khắc nào đó, cô cũng trở thành đứa trẻ nhà người ta, có người cưng chiều, có người yêu thương, có người quan tâm, có người để ý đến cảm xúc của cô. Hoàn toàn khác với những gì cô từng trải qua.
Miếng vịt đã mặn đi rồi.
Ninh Miên không ăn nữa. Cô đưa tay lên, ấn vào khóe mắt: "Con cũng... con cũng chưa từng mong mình được như Tiểu Chiêm."
Cô quá rõ sự khác biệt giữa hai người. Ngay từ đầu, cô chưa từng hy vọng sẽ được đối xử giống như cậu. Trong tận xương tủy, Ninh Miên mang theo một sự tự ti. Cảm giác bất lực ấy như bám rễ, không cách nào xóa bỏ. Cô biết phía sau đám mây là ánh mặt trời, nhưng cô không đợi được một cơn gió.
Đầu ngón tay cô ướt đẫm, nước mắt trượt qua kẽ móng tay: "Ba lúc nào cũng nói tôn trọng con, quan tâm con, vậy thì có bao giờ ba đưa con đi công viên? Có bao giờ ba đến dự họp phụ huynh của con không?"
"Từ nhỏ đến lớn, ba chưa từng thực hiện một lời hứa nào. Nhưng con vẫn tin ba, bởi vì... bởi vì con nghĩ ba là ba của con, là người quan trọng nhất trong cuộc đời con."
"Cho đến hôm đó hai người cãi nhau, thật ra con đứng ngoài cửa, con nghe hết tất cả." Ninh Miên chớp mắt, cố nén nghẹn ngào: "Ba nói ba lo cho con, muốn con về... là thật sự lo con thi đại học không có ai chăm sóc? Hay là ba chỉ lo cho cảm xúc của Tiểu Chiêm?"
Nói đến đây, trong đầu Ninh Miên vẫn nảy lên một ý nghĩ kỳ lạ, cô muốn nghe Ninh Hồng Đức phủ nhận.
Như một thói quen vậy, cô biết rõ mình không phải là lựa chọn quan trọng nhất trong cuộc đời ông, nhưng vẫn muốn hỏi. Rồi tích tụ tất cả, chờ một nhát dao. Không phải để đ-â-〽️ một lần, mà là xoáy sâu, xoáy mãi, để cô hoàn toàn hết hy vọng, đến cả cảm giác đau cũng không còn.
Nhưng Ninh Hồng Đức không nói gì, Ninh Miên đã hiểu, ông thậm chí còn không buồn xoáy thêm.
Cô cố nén lại vị chua xót trong lòng. Miếng vịt còn chưa ăn hết, cô đứng dậy, giọng khàn đi: "Thôi vậy, ba, đừng tìm con nữa."
Ra khỏi nhà hàng, Ninh Miên đứng trên bậc thềm trước cửa, liếc mắt nhìn qua. Trên phố người qua lại đông đúc, vậy mà chỉ cần liếc mắt một cái, cô lại nhìn thấy Tạ Ứng ngay ở góc đường.
Cậu tựa vào tường, một tay đ*ú*† túi, cúi đầu. Mái tóc đen dưới ánh đèn đường phủ một lớp ánh sáng mờ, không biết đang nghĩ gì. Không rõ có phải ánh đèn quá chói hay không, mà nước mắt trong mắt cô lại dâng lên.
Cô bỗng không chắc Tạ Ứng đến từ lúc nào, đã đợi bao lâu. Lúc rời đi, cô có nói cậu có thể về trước hay chưa.
Ký ức như bị xáo trộn, Ninh Miên không bước lại gần. Cô lấy điện thoại từ trong túi ra, gọi cho Tạ Ứng: "Tạ Ứng."
"Ừ."
"Em nói chuyện với ba xong rồi." Thật ra khoảng cách giữa họ không xa, chỉ cần vài bước là có thể đối diện. Nhưng cô không muốn. Có những lời, đối mặt thì không nói ra được, cô sẽ thấy mình quá yếu đuối. Nhưng qua điện thoại, lại có thể thả lỏng hơn một chút: "Em nói rất nhiều điều trước đây không dám nói. Em nói với ông ấy là em không thích ăn vịt quay, cũng không thích ở trong ngôi nhà đó. Em không muốn, cũng sẽ không quay về nữa. Trước đây em nghĩ nói ra những lời này sẽ rất khó, sẽ khiến em sợ hãi không biết sau này phải làm sao, nhưng không phải. Ngược lại, em thấy rất nhẹ nhõm."
Ở góc đường, Tạ Ứng bỗng quay đầu lại. Đôi mắt đào hoa của cậu hơi nhếch lên, nhìn thẳng về phía cô.
Ánh mắt chạm nhau.
Ninh Miên không thể rời đi, nói: "Bởi vì em đã gặp được một người, một người rất tốt."
Năm mười bảy tuổi, Ninh Miên đã gặp được một người như vậy.
Giữa lúc cô trải qua những cơn địa chấn, nhìn thấy mọi thứ sụp đổ, cậu bỗng xuất hiện. Thẳng thắn, không sợ hãi, như một ngọn gió rực cháy của mùa hè.
Dù cô có chủ động rời đi, cũng sẽ đuổi theo.
Cô không thể bỏ lỡ, không thể trốn tránh. Dù ở đâu, dù khi nào, cô đều có thể cảm nhận được cơn gió ấy. Lúc nhanh, lúc chậm, nhưng luôn dịu dàng, luôn ở bên. Trở thành từng nhịp rung động trong tim cô.
Chính cậu đã cho cô đủ dũng khí.
Vì có cậu, cô không còn sợ hãi, không còn do dự. Cô bước về phía trước, vượt qua mọi chông gai.
Cô đã nắm được, màu sắc của gió.
| ← Ch. 75 | Ch. 77 → |
