Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 182

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 182
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Hồ Bách Hải Nhi nằm ở nội địa Mạc Bắc, bởi vì ở cực bắc nên còn được gọi là Bắc Hải.

Hồ này một trong những nguồn nước lớn nhất ở Mạc Bắc và là hạ nguồn của rất nhiều con sông.

Trên thảo nguyên, nguồn nước có nghĩa là tất cả, hầu hết các bộ lạc đều dựa vào nguồn nước để sinh sống nhưng vì hồ Bách Hải Nhi được bao quanh bởi những ngọn núi nên phần lớn các bộ lạc chủ yếu là du mục sẽ không sống ở đây.

Ngược lại là những bộ lạc chủ yếu đánh cá và săn bắt lại thích nơi này hơn.

Do vị trí nơi đây đặc biệt, hơn nữa mấy chục năm gần đây, người La Sát liên tục mở rộng và di cư khiến các dân tộc ở đây trở nên đa dạng.

Có cả người Mạc Bắc, cũng có người Mạc Tây và càng không thể thiếu người La Sát.

Mà Băng Thành nằm trên con sông nối với hồ Bách Hải Nhi.

Tên của thành này xuất phát từ việc hồ Bách Hải Nhi đóng băng vào mỗi mùa đông. Thời kỳ đóng băng kéo dài đến năm tháng và một khi đóng băng thì có thể nói là đóng băng ngàn dặm, đây là cảnh tượng hiếm có.

Lúc này trên một con phố ở Băng Thành, một quán ăn tên là "Tụ tiên cư" do một gia đình người Hán mở đang đứng lặng.

Tại sao lại nó là người Hán mở?

Bởi vì ở Băng Thành, chỉ cần là người Hán mở tiệm quán thì nhìn thoáng qua tên quán là có thể dễ dàng nhận ra, hầu hết các tiệm quán do người tộc khác mở sẽ không dùng những cái tên tao nhã như vậy.

Không giống như những tiệm quán khác đông đúc trên con đường, quán ăn nhà này trông rất quạnh quẽ.

Rõ ràng đã gần trưa và đã đến giờ ăn nhưng trong quán ăn lại không có một ai, phía đường lớn cũng không thấy một bóng người.

Một hán tử trung niên mặc áo da màu xám, đội mũ da xốc rèm cửa bước vào.

Người còn chưa thấy nhưng đã nghe thấy tiếng.

"Bà chủ, hôm nay vẫn không có khách à? Theo ta ấy, nhà ngươi nên học theo nhà khác, để tiểu nhị chờ ở ngoài cửa, như vậy mới thu hút được nhiều khách hơn."

Bà chủ vén rèm từ một quầy phía sau cửa đi ra.

Hóa ra là một nữ tử trông không quá hai mươi.

Ăn mặc như phụ nhân, đôi mày liễu cong cong, đôi mắt sáng xinh đẹp và nụ cười trên môi khi nói chuyện sẽ làm ngươi không cảm thấy nàng cực kỳ xinh đẹp nhưng nhìn vào thì rất thoải mái.

"Để ngài phải lo lắng rồi nhưng nhà ta chỉ có một tiểu nhị, để tâm đến bên ngoài thì không quán xuyến được bên trong, lúc này còn đang giúp ta làm trong bếp nên đâu thể p-♓-â-𝖓 𝖙hâ-𝖓 được."

"Bảo chưởng quầy nhà ngươi giúp bên trong, còn để tiểu nhị ra ngoài cửa không phải thuận lợi rồi sao? Ý ta là đã tới nơi này rồi, chưởng quầy nhà người đọc những cuốn sách đó cũng vô ích, tại sao không đặt sách xuống mà làm một công việc thật sự."

Hán tử trung niên này là vị khách đầu tiên của Tụ tiên cư sau khi khai trương và cũng là khách quen.

Người này họ Tôn và được biết đến với cái tên ông chủ Tôn, bản thân cũng mở cửa hàng kinh doanh lông thú ở một con phố khác cách đây không xa.

Ông ấy là người Hán đến từ biên quan, hình như kinh doanh ở đây một mình, bình thường không có ai nấu cơm cho ông ấy nên ông ấy chỉ ăn uống tùy tiện ở mấy tửu lầu, quán ăn gần đó.

Ngày Tụ tiên cư khai trương không hề phô trương mà chỉ lặng lẽ mở cửa.

Vừa hay Tôn Đạt ra ngoài tìm đồ ăn, nhìn thấy quán ăn mới mở nên nhấc chân vào, sau đó liền trở thành khách quen của Tụ tiên cơ, ba bữa một ngày đều ở chỗ này.

Đến nhiều lần nên tự nhiên trở nên quen biết.

Ông chủ Tôn thấy bà chủ ngăn nắp, hào phóng, hơn nữa nơi này không giống với trong biên quan, có không ít nữ tử ra ngoài làm ăn nên tất nhiên cũng không chú ý đến cái gọi là nam nữ đại phòng, thỉnh thoảng tới thì sẽ trò chuyện vài câu.

Mà chưởng quầy trong miệng ông ấy không phải chưởng quầy trên mặt chữ mà là chỉ trượng phu của bà chủ.

Thấy ông chủ Tôn nhắc tới trượng phu, bà chủ không khỏi ngước mắt, ngoài miệng thì là phàn nàn nhưng trên mặt lại mỉm cười: "Hắn thích lăn lộn trong chỗ sách đó thì cứ để hắn lăn lộn, dù sao thì công việc kinh doanh cũng không tốt, chờ ngày nào đó không lo liệu nổi thì hắn sẽ giúp đỡ."

Ông chủ Tôn ngồi xuống trước bàn, cởi mũ và đặt lên bàn.

"Đó là do tính cách ngươi điềm tĩnh, cũng không nóng nảy, nếu là người thiếu kiên nhẫn thì việc kinh doanh không suôn sẻ mấy ngày đã nhảy cẫng lên rồi..."

"Rượu thơm không sợ hẻm sâu." Bà chủ mỉm cười nói tiếp.

Ông chủ Tôn vừa cười vừa vỗ tay nói: "Thật tự tin! Nhưng tay nghề của bà chủ thực sự rất tốt, ngươi đừng nghĩ ta thổi phồng, mấy năm nay cái miệng của ta cũng coi như đã ăn khắp nam bắc, đồ ăn mà người làm là thế này."

Ông ấy giơ ngón tay cái lên.

"Hiện giờ mới mở được thời gian ngắn nên nhiều người không biết nơi này, theo thời gian thì tất nhiên sẽ đầy khách."

Bà chủ nói một câu mượn lời tốt của ngài rồi rót trà cho ông ấy: "Ngài nói đúng, hiện giờ khách nhà ta đều là khách quen. Chuyện làm ăn đâu chỉ cần một lần là xong, cứ từ từ và đừng vội. Đúng rồi, hôm nay ngài muốn ăn gì?"

"Trời lạnh như vậy, vẫn là thịt cừu làm ấm người. Ngươi cứ tùy tiện nấu, tốt nhất là có chút nước canh."

"Được rồi, ngài chờ một chút."

Phúc Nhi vén rèm lên rồi biến mất sau cánh cửa ở một bên quầy.

Mà nam nhân chỉ biết đọc sách chứ không biết làm việc trong miệng ông chủ Tôn đang ngồi trên ghế đọc sách, nhìn thấy nàng bước vào thì lập tức giương đôi mắt to tròn, lặng lẽ nhìn nàng.

Người này không cần phải nói nữa, chính là Vệ Phó.

Cởi bỏ lớp quan bào, mặc một chiếc áo bông màu xanh lam làm giảm đi vẻ uy nghiêm và trông hắn giống như thư sinh trắng nõn, yếu ớt.

Có vẻ như hắn đã nghe thấy cuộc trò chuyện bên ngoài vừa rồi.

Phúc Nhi liếc nhìn hắn với vẻ thích thú và chỉ nhận được sự khó chịu từ hắn.

Phía sau cánh cửa này chính là phòng bếp.

Nói là phòng bếp cũng không đúng lắm, vì ở một phòng bếp ở gian bên trong, còn gian bên ngoài này có bày rất nhiều bình rượu trên kệ.

Ở giữa có một cái lò than, xung quanh lò than có ít khoai lang nướng, đậu phộng rang và các thứ linh tinh khác cùng với một chiếc bàn nhỏ, bên trên có một bình trà.

Và thứ Vệ Phó đọc không phải sách mà là công báo.

Nhìn thấy Phúc Nhi vào phòng bếp bên trong, Vệ Phó khép công báo lại nhưng không tiện tay đặt xuống mà cẩn thận bỏ vào ռ-gự-𝒸.

Chờ đến khi hắn vào phòng bếp thì Phúc Nhi đã lấy ra hai miếng thịt cừu và đang rửa sạch.

Một miếng là phần xương đùi và một miếng là sườn cừu.

"Ông chủ Tôn này nói là tùy tiện làm nhưng nếu ta thực sự làm tùy tiện thì lần sau hắn sẽ không tới nữa. Hiếm khi có vị khách quen, hầm một cái, nướng một cái chắc là đủ rồi."

Tuy ông chủ Tôn kén ăn nhưng đưa bạc cũng rất hào phóng.

Nếu đó là món ăn trong thực đơn của quán thì ông ấy sẽ đưa bạc tùy theo giá nhưng nếu là làm "tùy tiện" thì sẽ đưa bạc dựa trên đồ ăn làm ra có làm ông ấy hài lòng hay không.

Số tiền nhiều nhất mà ông chủ Tôn từng đưa là năm lượng bạc.

Nói là tay nghề của Phúc Nhi xứng đáng với giá này.

Đương nhiên Phúc Nhi sẽ đối xử thận trọng với những vị khách như vậy.

Sườn cừu nướng thì đương nhiên phải được ướp trước khi nướng.

Phúc Nhi trộn gia vị, đổ đầy chén nhỏ và đưa cho Vệ Phó.

Sau đó, Vệ Phó sẽ dùng đôi bàn tay trắng nõn Ⓜ️*ả*n*𝐡 🎋*ⓗả*п*𝖍 từ từ rắc gia vị lên sườn cừu, đầu tiên là rắc rồi phết, phết rồi lại xoa một lúc.

Làm như vậy sẽ ngon miệng hơn.

Mà trong khoảng thời gian này, Phúc Nhi đã đun nóng chảo sắt, chỉ nghe thấy tiếng cót két khi cho thịt cừu vào nồi.

Xào trước, xào cho ra dầu rồi cho gia vị vào hầm.

Đóng nắp nồi lại, Phúc Nhi quay lại nhìn Vệ Phó đang xử lý sườn cừu.

"Đáng lẽ lúc trước không nên chỉ mang Tiểu Hỉ Tử tới, cũng không có tác dụng mấy, đáng lẽ nên dẫn thêm vài người nữa để chàng không cần phải giúp đỡ ta."

Nghe thấy lời này thì có một cái đầu người chui ra từ phía sau bệ bếp, không ai khác chính là Tiểu Hỉ Tử đang nhóm lửa.

Khuôn mặt trắng trẻo của hắn ta dính vết tro nồi, đôi mắt thì ai oán.

Ta nhóm lửa vẫn không có tác dụng mấy mà nên vừa nhóm lửa vừa làm việc nhà thì mới có tác dụng chăng?

Nói xong thì Phúc Nhi lại thở dài: "Cũng không biết Tiểu Ngũ Nhi sao rồi? Khi nào mới tới?"

"Chắc qua hai ngày nữa là tới rồi."

Năm Chính Võ thứ sáu, Vệ Phó vừa trở lại Hắc Thành chưa được bao lâu thì đã nhận được thư bổ nhiệm chính thức của ⓣ𝖗*1ề*𝖚 đ*ì*𝖓*𝖍.

Lần này hắn lại được thăng chức.

Từ tạm thời giữ chức tướng quân Hắc Long Giang thành tướng quân Hắc Long Giang, đồng thời còn kiêm luôn tướng quân Ô Tô Đài.

Ô Tô Đài là một địa danh, nói chung là đúng như Mạnh Hà đã ám chỉ với hắn trước đó, chức tướng quân này chuyên phụ trách các vấn đề quân chính ở Mạc Bắc.

Mà Vệ Kỳ cũng được bổ nhiệm, được phong làm tướng quân Định Biên, còn được gọi là tướng quân trấn biên Ô Tô Đài.

Đúng như tên gọi, chính là phụ trách trấn thủ ở Ô Tô Đài để ngăn chặn sự hỗn loạn ở Mạc Bắc.

Khi tướng quân Ô Tô Đài mới được thành lập, vẫn đang chờ đợi sự cải thiện, tuy bộ tộc Vê-lát bị đánh lui nhưng vẫn chưa bị ⓣ𝖎ê*u ◗*𝐢*ệ*† và vẫn len lỏi ở Mạc Bắc.

Sau khi hai người được bổ nhiệm thì chỉ có thể rời khỏi Hắc Thành một lần nữa và tới Ô Tô Đài.

Từ việc thành lập phủ tướng quân cho đến thành lập đồn trú, vì mọi việc đều có sự ủng hộ của 𝐭.𝖗.ℹ️.ề.⛎ đì.п.𝐡 nên cũng không khó, chỉ mất mấy tháng là đã có khuôn khổ.

Điều khó khăn là bộ tộc Vê-lát mắc kẹt ở Mạc Bắc cùng với người La Sát đã có gốc rễ bám sâu ở Mạc Bắc.

Chưa kể đám người La Sát này đã di cư đến đây từ lâu, bên ngoài không hề đến với danh nghĩa chính thức của La Sát quốc, còn có rất nhiều thương nhân và dân thường, đây là một tệ nạn lâu đời không thể loại bỏ được trong thời gian ngắn.

Nhưng bộ tộc Vê-lát ở Mạc Bắc chính là mối nguy hiểm tiềm ẩn, nếu một ngày còn chưa rời đi thì ngày đó bọn họ vẫn sẽ lo lắng chuyện bọn chúng sẽ gây loạn ở Mạc Bắc.

Đúng lúc này, Vệ Phan đột nhiên gửi thư tới.

Ngoài việc hẹn gặp Vệ Phó ở Băng Thành thì trong thư còn nói rõ một số việc hắn ta đã làm sau khi rời khỏi Hắc Thành.

Hóa ra Ô Cách không phải người Mạc Bắc mà là người của bộ tộc Vê-lát ở Mạc Tây, Vê-lát chỉ là tên gọi chung của một số bộ tộc ở Mạc Tây, ở tiền triều, bộ tộc Vê-lát còn được gọi là Ngõa thứ.

Bộ tộc ở Ô Cách còn được gọi là bộ tộc Thạc Đặc, phụ thân của hắn ta, Ba Nhĩ Đồ Tề Hãn vốn là thủ lĩnh của liên minh Vê-lát, Ô Cách là nhi tử nhỏ nhất của ông ta.

Vê-lát chia thành bốn phân khu chính và một số phân khu nhỏ hơn.

Bộ tộc Xước La là một trong bốn phân khu chính.

Sự trỗi dậy bất ngờ của bộ tộc Xước La đã đánh bại người dẫn đầu bộ tộc Thạc Đặc, cướp đi vị trí thủ lĩnh của liên minh và 𝖌.𝐢ế.𝖙 c. h. ế. t phụ thân của Ô Cách.

Khi đó để cứu mạng mà Ô Cách phải giả c. h. ế. t và trốn thoát dưới sự sắp xếp của những thuộc hạ trung thành của phụ hãn, tuy nhiên vì sinh bệnh ở trên đường nên mới lưu lạc vào tay của bọn buôn người và tới Hắc Thành.

Sỡ dĩ lý do khiến Vệ Phan rời khỏi Hắc Thành trước đó phần lớn là vì hắn ta biết được thân phận của Ô Cách.

Sau khi rời khỏi Hắc Thành, bọn họ lẻn trở lại Mạc Tây, chiêu mộ một số thành viên cũ còn lại của bộ tộc Thạc Đặc và bí mật liên kết với hai bộ tộc khác để l·ậ·ⓣ đ·ổ bộ tộc Xước La.

Mặc dù đến nay vẫn chưa thấy được kết quả gì lớn lao nhưng sở dĩ bộ tộc Vê-lát bị Đại Yến đánh bại mà vẫn len lỏi ở Mạc Bắc mà không quay trở lại phía tây chính là vì đường rút lui đã bị cắt đứt.

Lần này Vệ Phan hẹn gặp Vệ Phó ở Băng Thành xem ra là muốn liên thủ với hắn, mặc dù trong thư không nói rõ ràng nhưng dựa vào tình hình hiện tại thì đó là điều hiển nhiên.

Về phần tại sao lại phải hẹn ở Băng Thành?

Chủ yếu là vì hồ Bách Hải Nhi nằm ở giao lộ giữa Mạc Bắc và Mạc Tây, khu vực này do người La Sát cai trị đã lâu, thế lực khổng lồ và bộ tộc Xước La vẫn luôn liên hệ với người La Sát.

Dưới tình huống này, Ô Cách muốn thông qua khu vực này để tới Mạc Bắc rất khó nên biện pháp tốt nhất chính là ẩn nấp gặp mặt.

Mà Băng Thành là thành trì địa phương duy nhất không thuộc quyền quản lý của người La Sát, các dân tộc ở đây đa dạng, dễ dàng ngụy trang lẻn vào. Đây là lý do tại sao Vệ Phó và Phúc Nhi cải trang thành cặp phu thê người Hán bình thường, tới đây mở quán ăn.

Bởi vì trên đường đi rất dễ xảy ra tai nạn nên không thể xác định được thời gian hẹn, một khi đã như vậy thì tốt hơn hết là giả vờ đặt chân ở đây và từ từ chờ đợi.

Đương nhiên Vệ Phó không đến Băng Thành một mình mà không có chuẩn bị.

Phía sau Băng Thành, trong một thị trấn nhỏ bên bờ sông Sắc Cách Lăng, một đội quân Đại Yến đã lặng lẽ tới, đúng là do Vệ Kỳ chỉ huy.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)