| ← Ch.180 | Ch.182 → |
Mấy tháng không gặp mà Nhị Lang và Tam Lang đã lớn hơn một chút.
Sự khác biệt về ngoại hình giữa hai người dần dần lộ rõ.
Tam Lang rắn chắc hơn chút, còn Nhị Lang thì gầy hơn chút.
Lúc này Tam Lang đang chống eo, vô cùng hống hách nói với Bảo Bảo, trông rất có dáng vẻ của tiểu bá vương.
Bảo Bảo sững sờ trước lời nói của hai hài tử, người Vương gia ở bên kia nói chuyện nghe vậy thì đều nhìn qua.
Triệu Tú Phân mỉm cười đi tới.
"Hai đứa nhỏ này sao lại nói chuyện với tiểu thẩm thẩm như thế? Hiện giờ tiểu thúc thúc của các con đã thành thân, sau khi thành thân thì phải ở cùng tức phụ, sau này hai đứa không được phép ở lại nhà của tiểu thúc thúc."
Nhị Lang nói: "Mỗ mỗ, ta không phải đứa nhỏ, ta lớn rồi."
Tam Lang nói: "Mỗ mỗ, người nói không tính, chỉ có tiểu thúc thúc nói mới tính."
Hai cái miệng nhỏ này bây giờ đã có thể nói lưu loát.
Triệu Tú Phân trả lời Nhị Lang trước: "Trước kia đại ca của con cũng nói như vậy nhưng ở bên mỗ mỗ thì các con đều là đứa nhỏ." Rồi lại trả lời Tam Lang: "Cho dù để tiểu thúc thúc của con nói thì tiểu thúc thúc của con cũng nói vậy thôi."
Tiếp theo bà ấy nói với Bảo Bảo: "Hai đứa nhỏ này thân thiết với tiểu thúc thúc, trước kia thường xuyên ngủ chung với tiểu thúc thúc, Bảo Bảo đừng để ý tới hai đứa nhỏ này nhé."
Thực ra Triệu Tú Phân cũng khá thắc mắc, làm gì có người lớn nào lại còn gọi nhũ danh là Bảo Bảo?
Sau khi nghe nữ nhi giải thích thì mới biết tên thật của người ta là Bảo Lặc Nhĩ, nhũ danh là Bảo Bảo và cũng cảm thấy cái tên Bảo Bảo này tốt hơn so với Bảo Lặc Nhĩ, ít nhất là không khó phát âm.
Chỉ là khi nói ra cái tên này cũng không khỏi khiến người ta mang theo giọng điệu cưng chiều nên lúc này Triệu Tú Phân vô cùng hòa ái, cứ như thể Bảo Bảo mới là ngoại tôn ruột thịt của bà ấy vậy.
Bảo Bảo có chút thụ sủng nhược kinh mà vội vàng nói: "Không có không có, bọn hắn rất đáng yêu, trông có hơi giống nhau nhưng vẫn có chút khác biệt."
Thụ sủng nhược kinh: được cưng chiều mà lo sợ
Nàng ấy nhìn hai tiểu gia hỏa với ánh mắt ngạc nhiên.
Mà Tam Lang vẫn đang phản đối Triệu Tú Phân.
"Nhất định là tiểu thúc thúc không nỡ rời xa chúng ta, chắc chắn tiểu thúc thúc sẽ ngủ cùng chúng ta."
Đại Lang kéo y lại.
"Sao lại nói chuyện với mỗ mỗ như thế? Mỗ mỗ nói đúng, sau này các đệ phải ngủ một mình."
Tam Lang không tin mỗ mỗ nhưng lại tin đại ca.
"Thật sao?"
Thái độ này như thể sắp òa khóc nếu đại ca nói đúng lần nữa.
Lúc này Vệ Kỳ tới.
Sau khi hắn ta trở về, việc đầu tiên chính là đi gặp lão gia tử.
Đây là lần đầu tiên hắn ta chân chính dẫn binh đánh giặc nên có rất nhiều tâm đắc muốn nói với lão gia tử nên cứ để Bảo Bảo ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì mà vừa hay có thể hòa hợp với người trong nhà.
Vệ Kỳ vừa bước vào thì đã có viên đạn đại bác cỡ nhỏ nhào vào đùi hắn ta.
"Thúc thúc, thúc nói đi, thúc ngủ cùng chúng ta hay là ngủ cùng tiểu thẩm thẩm?"
Dáng vẻ tra hỏi như thể Vệ Kỳ là nam nhân phụ bạc.
Điều này khiến tất cả người lớn trong phòng đều bật cười, không nói gì mà chỉ xem Vệ Kỳ trả lời như thế nào.
"Cái gì?"
Vệ Kỳ nhất thời không hiểu rõ tình huống, mãi đến khi Phúc Nhi kể lại chuyện vừa rồi thì hắn ta mới hiểu sao lại thế này.
"Được rồi, hai con làm loạn gì thế. Cha con nói đúng, các con không còn nhỏ nữa, đã đến lúc ngủ riêng rồi." Vệ Kỳ vô thức liếc nhìn Bảo Bảo rồi nghiêm túc nói.
Biểu cảm của Tam Lang đột nhiên cứng đờ và ngay sau đó là gào khóc.
Y khóc thì người lớn trong phòng đều cười.
Phúc Nhi vừa cười vừa vẫy tay nói: "Được rồi được rồi, đừng gây rắc rối nữa, đến chỗ nương này."
Tam Lang cũng không để ý tới nương mà khóc lóc với Nhị Lang: "Tiểu thúc thúc không cần chúng ta nữa."
Nói xong thì Nhị Lang cũng muốn khóc.
Phúc Nhi đi tới ôm y lên, một tay nắm Nhị Lang rồi ngồi xuống trước giường.
"Không phải tiểu thúc thúc không cần các con mà là sau khi tiểu hài tử lớn thì nên ngủ riêng, không phải hai con luôn nói bản thân đã lớn rồi sao? Đại ca lớn tầm các con cũng đã ngủ riêng rồi."
Chủ đề lại liên quan tới Đại Lang.
Nhưng Đại Lang rất muốn nói lúc ấy y cũng không ngủ riêng mà toàn ngủ chung với tiểu thúc thúc.
Chỉ là bây giờ hai đệ đệ đang khó chịu, y là đại ca nên không thể gây chuyện được thì mới vội nói: "Các đệ cũng lớn như vậy rồi, vẫn nên ngủ riêng. Nếu không thì ta ngủ với các đệ?"
Lúc này Vệ Phó cũng quay về.
Vừa lúc cơm đã chuẩn bị xong nên cả gia đình ngồi thành hai bàn lớn và cùng nhau dùng bữa.
Ăn cơm xong thì cũng đã muộn.
Vệ Phó và Phúc Nhi vừa trở về, vẫn chưa kịp nghỉ ngơi nên liền trở về các viện, có chuyện gì thì đợi đến ngày mai nói cũng không muộn.
Vệ Kỳ vẫn luôn ở chính viện phía tây, những viện khác đã lâu không được dọn dẹp nên đêm nay sẽ ở lại gian phía tây.
Bảo Bảo đi tắm gội trước, tắm xong thì đến lượt Vệ Kỳ đi tắm.
Khi Vệ Kỳ quay về thì phát hiện trên giường có thêm hai tiểu gia hỏa mặc đồ ngủ.
Hắn ta nhìn Bảo Bảo, Bảo Bảo cũng nhìn hắn ta.
"Bọn nhỏ nói muốn ngủ với chàng, nếu không thì đêm nay chúng ta ngủ cùng nhau nhé?"
Thực ra trước khi Vệ Kỳ quay lại thì Bảo Bảo đã chơi với Nhị Lang và Tam Lang được một lúc rồi.
Miệng của hai tiểu hài tử rất ngọt ngào, giọng sữa trong trẻo gọi từng tiếng tiểu thẩm thẩm đã làm trái tim Bảo Bảo tan chảy, giờ đây cả trái tim nàng ấy đều là hai tiểu gia hỏa thật đáng yêu, sau này nàng ấy cũng muốn sinh hai hài tử đáng yêu như vậy nên đương nhiên là cố tình phớt lờ vẻ không tình nguyện trong mắt trượng phu.
Hơn nữa Vệ Kỳ cũng không thể xách hai tiểu chất nhi ném ra ngoài.
Thế là bốn người cùng ngủ, hai tiểu gia hỏa ngủ ở giữa.
Nghe hai tiểu gia hỏa và tiểu thê tử hỏi một đằng trả lời một nẻo rồi lại nhìn bản thân và tiểu thê tử bị ngăn cách bởi "dải ngân hà" rộng lớn.
Vệ Kỳ quyết định đêm mai sẽ khóa chặt cửa để cho bọn y không thể vào được.
Ở bên kia, Phúc Nhi chờ ba hài tử đi ngủ rồi mới về chính phòng.
Nằm trên giường, nàng còn nói với Vệ Phó rằng hai hài tử sẽ không chui vào phòng của tiểu thúc thúc nữa.
Kể từ khi Trần nhũ mẫu và Phạm nhũ mẫu tới thì ba hài tử đã chuyển từ gian phía tây sang phía đông.
Những gì Phúc Nhi nói trước đây thường xuyên xảy ra, nàng thường thấy ba hài tử trở về phía đông nhưng sáng sớm hôm sau lại ra khỏi phòng của tiểu thúc thúc ở phía tây.
Mấu chốt là cả ba hài tử đều có chính kiến riêng, đừng thấy Nhị Lang và Tam Lang còn nhỏ nhưng hai nhũ mẫu đã không quản được bọn y nữa, hiện giờ hai hài tử đã cai sữa, hai nhũ mẫu đã chuyển từ bà b● thành quản sự, vẫn phụ trách chăm sóc ba hài tử, chẳng qua là thay đổi cách xưng hô.
"Tiểu Ngũ đã cưới thê tử rồi, sao có thể để Nhị Lang và Tam Lang chui vào phòng hắn ngủ được?" Vệ Phó nói.
"Nói như vậy thì chẳng phải Nhị Lang và Tam Lang rất đáng thương sao?"
Vệ Phó bị nàng làm cho c. h. ế. t lặng.
"Sao cái gì nàng cũng nói được vậy, " hắn ôm nàng vào lòng: "Mau ngủ đi? Chẳng lẽ nàng không mệt à?"
Đúng là nàng thật sự rất mệt.
Một đêm yên tĩnh.
Ngày hôm sau Phúc Nhi vừa dậy đã nghe nói tối qua Nhị Lang và Tam Lang vẫn ở lại phòng của tiểu thúc thúc.
Chỉ là phía tây còn chưa có động tĩnh nên nàng cũng không thể cho người qua hỏi.
Vào canh ba giờ thìn thì phía tây có động tĩnh.
Bảo Bảo nhìn Vệ Kỳ mặc xiêm y cho hai tiểu gia hỏa, rõ ràng xiêm y nhỏ như vậy, bàn tay của hắn ta lại lớn như vậy nhưng vô cùng cực kỳ quen thuộc như thể đã làm rất nhiều lần.
Nàng ấy đã rửa mặt xong, thấy bên này cũng mặc xong y phục thì chỉ cần sửa sang một chút nên bảo Vệ Kỳ đi rửa mặt trước, còn lại để nàng ấy làm.
Vậy là Phúc Nhi đã nhìn thấy một cảnh tượng như vậy.
Một đôi phu thê tân ♓ô·п và theo sau là hai hài tử.
Những người không biết còn tưởng rằng hai hài tử này là hài tử của bọn họ cơ đấy.
Và chỉ trong một đêm, hai hài tử đã trở nên quen thuộc với tiểu thẩm thẩm, suốt ngày tiểu thẩm thẩm và thậm chí còn nói đêm nay sẽ ngủ với tiểu thẩm thẩm.
Ăn sáng xong thì hai nam nhân rời đi.
Phúc Nhi nói với Bảo Bảo: "Hôm qua hai tiểu tử thúi này có làm phiền muội không? Đêm nay ta nhất định sẽ quản bọn nhỏ, không cho bọn nhỏ vào phòng muội."
Bảo Bảo hồn nhiên nói: "Tẩu tẩu, ta rất thích Nhị Lang và Tam Lang, bọn nhỏ muốn đến phòng chúng ta thì cứ tới, không sao cả."
"Không được, ta cũng không thể để bọn nhỏ làm phiền muội mãi được. Nếu muội thích hài tử thì hãy mang thai càng sớm càng tốt, " Phúc Nhi trêu chọc: "Nhưng ta thấy chắc cũng nhanh thôi, chưa biết chừng sang năm đã có thêm một hài tử."
"Sang năm? Nhanh như vậy sao?"
Bảo Bảo hơi ngạc nhiên.
Phúc Nhi tính toán cho nàng ấy: "Muội thấy đấy, mang thai mười tháng, nhiều thì cũng chỉ chín tháng, có phải là sang năm không?"
Gương mặt Bảo Bảo ửng đỏ.
Thành thật mà nói thì nàng ấy còn chưa sẵn sàng có hài tử của riêng mình nhưng nàng ấy thật sự rất thích tiểu hài tử.
Phúc Nhi nhìn gương mặt non nớt của Bảo Bảo, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Thật ra muội và Vệ Kỳ chưa chuẩn bị thì cũng có thể chờ hai năm sau, muội còn nhỏ, nữ tử sinh hài tử sớm không tốt cho cơ thể và hài tử. Lát nữa trở về muội bàn bạc với Vệ Kỳ, nếu định hai năm sau có hài tử thì bảo hắn đi tìm ca ca của hắn."
Bảo Bảo có chút nghi ngờ, hỏi: "Tại sao phải tìm nhị ca?"
Câu hỏi này khiến Phúc Nhi đỏ mặt.
Nàng ho nhẹ rồi nói: "Chờ các người bàn bạc xong rồi nói, không phải hai người còn chưa bàn bạc sao? Đợi đến khi bàn bạc xong thì đi tìm ca ca hắn rồi sẽ biết."
Bảo Bảo ghi nhớ và tính toán sẽ dành thời gian nói chuyện này với Ngũ ca ca.
Bên kia, Vệ Phó đang nói chuyện với Vương Đa Thọ.
"Đệ đã tính kỹ chưa?"
"Tính kỹ rồi."
Vệ Phó vỗ bả vai thê đệ và nói: "Ta luôn cảm thấy đệ chưa từ bỏ khoa cử, mấy năm nay đang tích lũy kiến thức, nếu đã tính kỹ thì cứ làm đi, xem xem bản thân có thể đạt tới vị trí nào."
Mấy năm nay Vương Đa Thọ đều ở Hắc Thành, nhìn có vẻ chỉ làm việc ở hộ phòng nhưng thực tế cũng tương đương với chức đại tổng quản của quan nha.
Chuyện gì cũng do hắn ta làm và quản lý.
Sau khi Vệ Phó thăng chức thành tướng quân Hắc Long Giang, đi tới Hô Luân Bối Nhĩ thì tất cả những việc của Hắc Thành bên này đều do hắn ta làm chủ.
Phải mất mười năm mới mài được một thanh kiếm.
Tuy rằng chưa đến mười năm, từ khi Vương Đa Thọ đỗ tú tài năm Chính Võ thứ nhất thì hắn ta chưa từng nhắc tới khoa cử. Chỉ có Vệ Phó và Phúc Nhi biết Vương Đa Thọ vẫn nghiên cứu tứ thư ngũ kinh khi rảnh rỗi.
Lắng đọng lại như những gì hắn nói trước đó và đợi đến khi nắm chắc thì mới tham gia kỳ thi hương cũng không phải lời nói xuông, hắn ta vẫn luôn ghi tạc trong lòng.
Hiện giờ Vương Đa Thọ chủ động nhắc tới việc này với tỷ phu là có ý định từ chức ở Hắc Thành và chuẩn bị tham gia kỳ thi hương năm nay.
Vốn dĩ hắn ta chưa có ý định kết thúc ở năm nay, trước đó tỷ phu mới thăng chức tướng quân trấn thủ và chưa giải quyết xong mọi việc, hơn nữa ở Hắc Thành vẫn cần người điều hành.
Ai ngờ Vệ Phó và Phúc Nhi đã trở lại Hắc Thành và tạm thời không có ý định rời đi.
Vương Đa Thọ tính ngày, tuy thời gian eo hẹp nhưng nếu lên đường ngay thì chắc hẳn có thể theo kịp kỳ thi hương năm nay nên không chậm trễ mà nói việc này với Vệ Phó.
Đương nhiên là Vệ Phó ủng hộ việc thê đệ lên kế hoạch về tiền đồ của bản thân.
Bởi vì thời gian gấp gáp nên Vương Đa Thọ vừa nói với Vệ Phó thì vào giữa trưa ngày hôm đó đã tạm biệt người nhà và rời khỏi Hắc Thành.
Sau khi tiễn Vương Đa Thọ thì Hắc Thành rơi vào trạng thái an tĩnh ngắn ngủi.
Cho đến khi có lá thư bổ nhiệm từ 🌴r❗*ề*⛎ đ*ìn*𝐡 tới phá vỡ sự yên lặng.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 180 | Ch. 182 → |
