Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 180

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 180
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Chờ Bảo Bảo ra ngoài thì hai người lại trở về.

Chiên bao của bọn họ cách lều lớn của Vệ Phó không xa, cũng chỉ khoảng chục thước.

Dọc đường đi, một người cúi đầu, người kia cụp mắt không nói gì, đây là điều mà bình thường không thể nào nhìn thấy nhưng nó đã xảy ra vào ngày hôm nay.

Mới vừa đến trước cửa chiên bao thì mấy tỳ nữ hồi môn của Bảo Bảo đã vây tới.

Người dẫn đầu không ai khác chính là Cáp Chu.

"Được rồi, các ngươi đừng vây quanh ta, nên làm gì thì làm đấy đi."

Trước kia Bảo Bảo cũng không cảm thấy có nhiều tỳ nữ như vậy thì có gì không tốt nhưng càng ở chung với Phúc Nhi nhiều thì thấy có rất ít tỳ nữ xuất hiện trước mặt nàng.

Có tỳ nữ tên là Ô Châu có thể nhìn thấy thường xuyên nhưng thời điểm không có việc gì thì cũng không bá.ⓜ 💲.á.𝖙 bên người chủ nhân.

Hơn nữa chỗ Phúc Nhi tẩu tẩu cũng không hề thấy hỗn loạn, mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp và cũng không cảm thấy bất tiện, đến khi quay trở lại chiên bao của mình thấy rất nhiều tỳ nữ vây tới thì Bảo Bảo liền thấy không quen.

Nàng ấy đâu biết tình cảnh của Phúc Nhi không phải là điều mà người bình thường có thể có.

Điều này là do việc dạy dỗ hạ nhân của Trần Cẩn cùng với việc triển khai của Tiểu Hỉ Tử.

Tổng số cung nữ thái giám ở lục cung có gần hai vạn người nhưng bình thường ở trong cung chưa từng nhìn thấy nhiều người như vậy.

Tại sao?

Đó là bởi vì bọn họ sẽ xuất hiện khi cần xuất hiện, khi không nên xuất hiện thì tuyệt đối sẽ không xuất hiện.

Ví dụ nếu chủ tử trong cung có khách tới thì không cần ai phân phó mà chuẩn bị sẵn trà và sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào. Khi trà được bưng lên thì cung nữ châm trà liền lui xuống.

Trong trường hợp này, ngươi chỉ cảm thấy trong cung không có mấy cung nhân nhưng mọi thứ đều phù hợp và nếu quan sát tỉ mỉ thì có thể tìm thấy manh mối ẩn giấu bên dưới.

Trở về chủ đề chính.

Hai người bước vào trong chiên bao, một người ngồi trên giường, một người ngồi trước bàn.

Bảo Bảo quan sát Vệ Kỳ và nhỏ giọng nói: "Ngũ ca ca, sao chàng không nói gì?"

"Nói cái gì?"

Hả, Bảo Bảo cũng không biết nên nói gì.

Nếu là trước đây thì sẽ không như vậy nhưng bây giờ không biết vì sao, chỉ là đầu óc trống rỗng.

Nàng ấy cố chịu đựng sự xấu hổ, suy nghĩ rồi nói: "Hôm qua nghỉ ngơi muộn như vậy, nếu không thì đi ngủ một lát, dù sao hôm nay cũng không có việc gì?"

Vệ Kỳ suy nghĩ một lúc, vậy thì đi ngủ thôi?

Hai người bước vào gian trong của chiên bao, cởi lớp xiêm y ngoài rồi bước 🦵ê●𝖓 ⓖ❗●ư●ờ●𝓃●🌀.

Một người nằm bên trong và người kia nằm bên ngoài.

Quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Bảo Bảo không quen.

Nàng ấy ngẫm nghĩ một lúc mới thì thầm: "Ta vừa hỏi tẩu tẩu, nàng nói, nàng nói..."

"Nàng nói gì?"

Lúc này Vệ Kỳ vẫn chưa biết Bảo Bảo đã hỏi thần giữ của chuyện gì.

"Nàng nói, lần sau chàng nhẹ nhàng một chút... ừm ừm... có lẽ ta sẽ không đau như vậy... không đau như vậy, có lẽ, có lẽ là sẽ có tác dụng..."

Nghe vậy thì Vệ Kỳ lập tức đen mặt.

"Sao nàng lại nói chuyện này với người ta?"

Có lẽ giọng điệu của hắn ta quá gay gắt hoặc là do tân nương tử da mặt mỏng hoặc có thể là cảm thấy ấm ức mà Bảo Bảo đỏ mắt, nước mắt cũng trào ra.

"Ta cũng không cố ý, tẩu tẩu nghĩ chàng bắt nạt ta... còn nói còn nói làm sao, tẩu tẩu cũng không phải người ngoài... cũng không phải không thể gặp người..."

Đúng là không thể gặp người mà!

Mấu chốt là thần giữ của biết thì chẳng phải ca ca của hắn ta sẽ biết sao?

Nghĩ lại thì vừa rồi hắn ta còn quả quyết nói không có việc gì trước mặt ca ca, Vệ Kỳ muốn tìm một miếng đậu hũ mà đ*â*𝖒 đầu vào.

Nhìn lại nàng ấy đã bật khóc, điều quan trọng là Vệ Kỳ cũng biết đêm qua đã giày vò tiểu thê tử không ít.

Tất nhiên giọng điệu cũng không cứng rắn được nữa.

"Không phải ta không cho nàng nói mà là có một số việc có thể nói, có một số việc không thể nói..."

"Vậy chuyện gì có thể nói? Chuyện gì không thể nói?" Bảo Bảo mở to đôi mắt đẫm lệ, tò mò hỏi.

"Cái này..."

Vệ Kỳ nghẹn lời.

Chẳng lẽ hắn ta lại nói, việc này không thể nói à?

"... Tẩu tẩu còn nói, cứ cố gắng... thử xem sao, làm nhiều thì không đau... đau, ta..."

Nói xong chữ cuối cùng thì Bảo Bảo không nói tiếp được nữa, gương mặt đỏ bừng như rỉ m-á-u.

Vệ Kỳ nhìn thấy thế, yết hầu lại cuộn xuống.

Hắn ta duỗi tay lau nước mắt cho nàng ấy.

"Vậy chúng ta thử lại?"

"Thử xem sao?" Bảo Bảo lí nhí.

Chung quy là sợ đau, Bảo Bảo vẫn còn thấp thỏm.

"... Vậy chàng hãy 𝖍ô.ⓝ ta nhiều hơn... Ta thích chàng 𝐡ô_ռ ta, chàng ♓·ô·ռ ta nhiều hơn, sau đó..."

Đúng như dự đoán của Vệ Kỳ, Vệ Phó đã biết.

Nhưng mà Phúc Nhi không nói chi tiết, dù sao những lời riêng tư của nữ nhân không thể chia sẻ với nam nhân. Nàng chỉ nói đại khái là không thành.

Vệ Phó nghe xong liền bật cười, tên tiểu tử thúi này còn mạnh miệng với hắn.

Cười xong, dù sao cũng là đệ đệ ruột thịt nên Vệ Phó liền suy nghĩ không biết có nên giúp đỡ không nhưng hiện giờ đang ở trên thảo nguyên, ở thâm sơn cùng cốc, cho dù muốn tìm hai bức xuân cung đồ cũng không thể tìm thấy.

Sau đó Vệ Phó đã đánh chủ ý lên Tiểu Hỉ Tử, dự định để Tiểu Hỉ Tử đi nói với Vệ Kỳ.

Lần này Tiểu Hỉ Tử kiên quyết, đánh c. h. ế. t cũng không đi.

Hắn ta sợ bị đánh.

Vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ nhưng đôi phu thê lại để tâm, lần sau gặp lại Vệ Kỳ và Bảo Bảo thì vô thức tìm kiếm manh mối trên mặt hai người.

Ngày đầu tiên, không thành.

Ngày hôm sau, vẫn không thành.

Chờ tới ngày lại mặt, Bảo Bảo trở về thăm ngạch cát một chuyến thì cuối cùng cũng thành.

Cuối cùng cũng thành!

Đôi phu thê còn chưa từng nhọc lòng vì một vấn đề tầm thường đến thế.

Đã đến lúc trở về.

Bởi vì Bảo Bảo muốn chào Ba Cổn và Tề Mã Hách Hách nên đoàn Vệ Phó lên đường muộn hơn Mạnh Hà một ngày.

Lúc gần đi, Mạnh Hà ám chỉ Vệ Phó.

Hiện giờ việc liên minh đã hoàn thành, có lẽ phải về kinh thì mới luận công và trao thưởng. Không đề cập tới Vệ Phó, Mạnh Hà chỉ ám chỉ chuyện của Vệ Kỳ.

Để quản lý hai bộ tộc Mạc Bắc quy thuận và một số bộ lạc nhỏ khác ở Mạc Bắc thì 🌴·𝓇ℹ️·ề·⛎ đì𝖓·♓ có kế hoạch phái một tướng quân trấn thủ.

Với công lao của Vệ Kỳ thì làm tướng quân cũng đủ nhưng trình độ hắn ta còn trẻ nên cùng lắm chỉ là phó thống lĩnh.

Đương nhiên vế sau là Vệ Phó suy đoán.

Đối với cựu binh đã vào triều nhiều năm như Mạnh Hà, nếu đã ám chỉ thì sẽ không nói rõ mà chỉ để cho ngươi tự hiểu.

Không đề cập tới chuyện này nữa.

Sau khi tiễn bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn đi thì đám người Vệ Phó và Phúc Nhi cũng lên đường trở về.

Lần này Vệ Phó cũng gặp phải một vấn đề, hắn nên quay lại Hô Luân Bối Nhĩ Thành hay là về Hắc Thành hay trực tiếp đến Long Giang Thành.

Phủ tướng quân của Hắc Long Giang đặt ở Long Giang Thành, Hô Luân Bối Nhĩ tiếp giáp với Mạc Bắc và Hắc Thành là hang ổ của hắn.

Vốn dĩ Vệ Phó dự định xử lý xong tang sự của Ô Cáp Tô thì sẽ dời phủ tướng quân về Hắc Thành nhưng không ngờ sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Lúc này Vệ Phó có hơi do dự, bởi vì hắn có linh cảm Chính Võ đế sẽ không dễ dàng buông tha hắn như vậy.

Vừa đi vừa suy nghĩ, cuối cùng Vệ Phó quyết định trở lại Hắc Thành trước.

Bởi vì dù đi đâu thì ba hài tử là phải đón về bên người, hơn nữa đã mấy tháng không gặp, không kể tới Phúc Nhi luôn tâm niệm trong lòng mà Vệ Phó cũng rất nhớ ba hài tử.

Vì thế nhóm người quay trở về Hô Luân Bối Nhĩ Thành trước rồi đi theo đường thủy từ Hô Luân Bối Nhĩ về Hắc Thành.

Ngày đến đó, mọi người đều đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng không ai ngờ rằng lần này Vệ Kỳ trở về lại có thêm tức phụ xinh đẹp.

"Con nhìn Vệ Kỳ đi, rồi nhìn lại con. Con đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn chưa muốn thành thân, nương cũng không biết con đang nghĩ gì!" Nhìn tức phụ của Vệ Kỳ thì Triệu Tú Phân lại nghĩ tới tiểu nhi tử.

Nhắc tới ♓_ô_ⓝ sự của Vương Đa Thọ thì bà ấy liền đau đầu.

Lãng phí nước miếng, trong lòng cũng có nhiều lo lắng nhưng Vương Đa Thọ luôn lấy lý do quá bận rộn nên chưa muốn thành thân.

"Nương, người đừng thúc giục tiểu đệ, theo như ta thấy thì chuyện này cần có duyên phận. Người nhìn Tiểu Ngũ Nhi đi, chẳng phải là duyên phận sao, ra ngoài một chuyến đã có tức phụ."

Phúc Nhi khuyên nhủ: "Hơn nữa, ta thấy tiểu đệ còn đang nghĩ tới khoa cử, không phải lúc trước hắn đã nói, thi đỗ công danh thì mới thành gia lập nghiệp sao, bây giờ còn chưa lập nghiệp nên cũng không có tâm tư này."

"Không phải hắn làm việc ở quan nha của Vệ Phó à, đây không phải lập nghiệp sao? Vậy con nói cái gì mới là lập nghiệp? Theo lời con nói thì năm đó cha con không nên cưới ta, khi đó hắn cũng chưa lập nghiệp, vẫn còn là chân đất à." Triệu Tú Phân nói.

Sao lại liên quan tới ta rồi?

Tuy nhiên Vương Thiết Xuyên ở một bên không hề lên tiếng.

"Sao có thể giống nhau chứ?" Phúc Nhi dở khóc dở cười.

Triệu Tú Phân xua tay: "Sao lại không giống, ta thấy vấn đề là đọc sách quá nhiều."

Phúc Nhi muốn giải thích thêm nhưng sau đó nghĩ lại thì đó không phải sự thật sao?

Bởi vì đọc sách quá nhiều nên tầm mắt cũng sẽ rộng hơn người bình thường, thường suy nghĩ nhiều hơn, cũng sẽ có lý tưởng và hoài bão hơn, đương nhiên không thể so sánh với những người nông dân làm ruộng nhắm mắt là ngủ.

Nhưng thực sự không rõ ai đúng, ai hạnh phúc hơn và chỉ có thể nói rằng mỗi người đều có số mệnh riêng.

...

Phúc Nhi ở bên này đang nói chuyện với người nhà thì Bảo Bảo ở bên kia lại bị bao vây.

Bởi ba tiểu gia hỏa.

Đại Lang đã lớn hơn chút, cũng chững chạc hơn, hai tiểu gia hỏa Nhị Lang và Tam Lang suýt chút nữa đã trèo lên người Bảo Bảo.

So với Tam Lang thì Nhị Lang chững chạc hơn nhiều.

Y đứng trước mặt Bảo Bảo và hỏi: "Thẩm thẩm chính là tức phụ của tiểu thúc thúc?"

Bảo Bảo vừa đề phòng Tam Lang giật 𝒷í*𝐦 tóc của mình vừa gật đầu.

"Vậy chẳng phải sau này chúng ta không thể ngủ cùng với tiểu thúc thúc sao? Cha nói sau khi thành thân thì chỉ có thể ngủ cùng tức phụ, những người khác phải ngủ một mình."

Nếu Vệ Phó biết lý do thoái thác mà bản thân thường dỗ hài tử sẽ bị nhi tử không hiểu chuyện nói ra trước mặt tức phụ của đệ đệ thì chắc hẳn Nhị Lang sẽ bị đánh.

Cũng may là bây giờ hắn không ở đây, Bảo Bảo nghe thấy cũng không nghĩ nhiều mà tò mò hỏi: "Bình thường các con đều ngủ cùng Ngũ... tiểu thúc thúc sao?"

"Ngủ cùng với tiểu thúc thúc!" Tam Lang trả lời đầu tiên.

Trả lời xong thì y nhảy xuống khỏi người Bảo Bảo và hống hách nói với Bảo Bảo: "Thẩm thẩm không được ngủ cùng với tiểu thúc thúc, tiểu thúc thúc chỉ có thể ngủ cùng chúng ta."

Nhị Lang cũng nghiêm túc gật đầu.

"Tiểu thúc thúc chỉ có thể ngủ cùng chúng ta."

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)