Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 179

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 179
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Trận chiến này không hề dễ đánh.

Việc Cát Đay đánh giá thấp kẻ thù đã dẫn đến thất bại trong trận chiến đầu tiên, nếu Vệ Phó không chuẩn bị phương án dự phòng thì e rằng trận chiến này đã thất bại hoàn toàn.

Đầu tiên là khinh địch và không ngờ rằng bộ tộc Vê-lát lại mang theo nhiều súng ống như vậy, vốn tưởng rằng có thể sử dụng súng ống để đánh đối phương vắt giò lên cổ chạy nhưng không ngờ người bị đánh đến mức vắt giò lên cổ chạy lại là chính mình.

Bộ tộc Vê-lát không thể có nhiều súng ống như vậy nên có vẻ như không cần nói cũng biết chỗ súng ống này đến từ đâu.

May mắn là Vệ Kỳ dẫn quân kịp thời phối hợp với quân bị phân tán từ phía sau và chặn đứng thế chiến, sau đó trải qua mấy trận chiến thì cuối cùng bộ tộc Vê-lát cũng bị đánh chạy về hướng tây bắc.

Tin chiến thắng truyền đến doanh trại, sau đó truyền về kinh thành, mọi người đều thả lỏng.

Vấn đề quy thuận trong doanh trại được đặt lên bàn đàm phán lần nữa.

Vào dịp này, chuyện tang sự của Vĩnh Thuần cũng ổn thỏa, vào ngày an táng, Phúc Nhi đặc biệt đến tiễn đưa nàng ấy.

Nhìn gương mặt tiều tụy của Kỳ Hắc Mã và hai hài tử mặc tang phục không biết chịu tang mẫu thân là gì, Phúc Nhi không biết phải nói gì.

Nàng chỉ có thể ôm lấy Mãn Đô và Kỳ Cách, lặng lẽ nói với bọn họ, bọn họ còn có cữu cữu và cữu mẫu, nếu có chuyện gì xảy ra mà a ba không giúp được thì có thể gửi thư cho cữu mẫu.

Dù sao thì nàng và Vệ Phó cũng chỉ ở đây một thời gian ngắn mà hai hài tử còn có phụ thân và tổ phụ nên bọn họ chỉ có thể làm như vậy.

Trận chiến này đã làm cho Vệ Kỳ trở nên nổi danh.

Mọi người đều biết một vị tướng trẻ tuổi xuất hiện ở tiền tuyến là người có công lớn trong việc lật ngược tình thế lần này.

Hai bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn và Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn cũng đạt được thỏa thuận với Đại Yến về vấn đề quy thuận.

Tất cả cách quy củ đều giống như Mạc Nam, mỗi bộ tộc có thể giữ lại danh hiệu, phía trên vương tước và chỉ có một trát tát khắc ở cả hai bộ.

Đồng thời, Đại Yến cũng mở rộng lãnh thổ của hai bộ tộc, cho phép bọn họ di chuyển xuống phía nam, chọn một nơi có nguồn nước và đồng cỏ tươi tốt để nghỉ ngơi lấy lại sức.

Cùng lúc đó, thánh chỉ tứ 𝒽_ô_𝖓 của 𝖙_r_ïề_ц đ_ì_𝓃_♓ cũng ban xuống.

Vốn dĩ theo lý thuyết, việc liên minh đã hoàn thành thì nên rút khỏi doanh trại nhưng trùng hợp là thánh chỉ tứ hô*п được ban xuống nên Vệ Phó bàn bạc với Ba Cổn sẽ tổ chức ♓·ô·п sự ở nơi này xem như ăn mừng cùng lúc.

Quy củ cử hành 𝖍●ô●ⓝ lễ trên thảo nguyên không phức tạp nhưng đây là ♓·ô·𝓃 lễ đầu tiên mà Phúc Nhi đích thân tổ chức nên sẽ tổ chức đơn giản theo quy củ của người Ⓜ️.ô𝖓.g Cổ và một ⓗô-п lễ theo quy củ của người Hán.

Sính lễ tuyệt đối không thể thiếu.

Lần này Phúc Nhi cũng bỏ không ít, nếu Vệ Kỳ ở đây thì có lẽ sẽ than thở sao thần giữ của lại hào phóng đến vậy.

Trên thảo nguyên luôn lấy cừu, vải vóc và đồ sắt làm sính lễ, Phúc Nhi cũng bớt gánh nặng về cừu vì bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn chắc chắn không thiếu cừu, nàng dùng tơ lụa vải vóc thay cho cừu và kết hợp chúng với trang sức vàng với nhiều màu sắc, ngọc trai, đá quý và hình thêu hoa mỹ.

Đương nhiên còn có lá trà mà người trên thảo nguyên ưa thích.

Ngày sính lễ được đưa tới cũng coi như cho người của bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn mở rộng tầm mắt.

Bọn họ chưa từng thấy nhiều tơ lụa vải vóc đến vậy.

Phải biết rằng những năm đầu các bộ tộc ở Mạc Bắc có 𝐪.𝐮𝒶.ռ ♓.ệ đối địch với Đại Yến, Đại Yến cũng áp đặt lệnh cấm đối với Mạc Bắc, cấm lá trà, đồ sắt, tơ lụa vải vóc lưu nhập vào Mạc Bắc.

Tuy không thể tránh khỏi có nhiều người ham lợi nhuận và buôn 👢-ậ-u đến Mạc Bắc cũng khiến giá của những đồ vật này tăng lên cao ngất ngưởng. Một mảnh vải thô có thể đổi được một con bò, một mảnh vài bông thông thường có thể đổi được một con ngựa.

Nhiều vải vóc như vậy thì có thể đổi được bao nhiêu cừu, ngựa?

Cho dù người thâm trầm như Ba Cổn cũng không khỏi mỉm cười khi nhìn thấy nhiều sính lễ như vậy.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong và chỉ chờ Vệ Kỳ trở về.

Thời điểm Vệ Kỳ trở về chỉ còn cách ba ngày nữa là tới 𝐡-ô-𝐧 lễ.

Sau khi trở về phải đối mặt với sự thật là bản thân sắp thành thân.

Còn một ngày nữa là tới 𝖍*ô*𝖓 lễ thì Phúc Nhi chợt nhớ ra một chuyện.

Trước khi nữ tử xuất giá thì nữ quyến trong nhà sẽ chuẩn bị một chiếc hộp và cũng dạy cách phu thê ở chung, không biết phía đằng trai có quy củ như vậy không?

Nhưng nàng lại nghĩ đến trước kia Vệ Kỳ cũng đã có thị thiếp thì chắc hẳn không cần nàng bảo Vệ Phó tới nói chuyện với hắn ta chứ?

Đôi phu thê nằm trên giường không có việc gì làm thì nàng lại bắt đầu suy nghĩ về chuyện này.

Nàng nghĩ ngợi rồi ngồi dậy.

Vệ Phó kéo nàng nằm xuống.

"Nàng lo lắng chuyện này làm gì?"

"Chẳng lẽ không cần lo lắng sao? Nếu hắn giống như chàng năm đó thì sao có thể đ_ộ𝓃_🌀 🅿️♓ò_𝐧_ℊ được? Bảo Bảo ngây thơ như vậy, chắc chắn là không biết."

Nhắc tới năm đó thì Vệ Phó liền lúng túng.

Dù đã trôi qua nhiều năm, hắn cũng đã trải qua không ít dịp trọng đại nhưng đó là nỗi xấu hổ không thể xóa nhòa.

Hắn yếu ớt trừng mắt với Phúc Nhi nhưng không nói gì.

Phúc Nhi cười tủm tỉm, đẩy hắn: "Ta cảm thấy ngày mai chàng nên dành chút thời gian để nói chuyện với hắn, cũng tránh cho sau này gây ra chê cười."

"Ta thấy nàng quá rảnh rỗi. Nếu nàng rảnh rỗi thì chúng ta hãy làm chuyện khác."

Sau đó, chủ đề này tất nhiên là c. h. ế. t yểu.

Nhưng Phúc Nhi đã nói vậy thì Vệ Phó cũng để tâm một ngày, cuối cùng vào buổi tối hôm sau, hắn gọi Vệ Kỳ sang một bên nói chuyện riêng.

Chờ một lát thì hai người họ bước ra khỏi phòng, Phúc Nhi hai người với vẻ hóng hớt.

Đặc biệt là Vệ Kỳ, gương mặt vừa đen vừa hồng.

Thực ra trước kia Vệ Kỳ cũng không đen như vậy nhưng lần đánh giặc này là mùa hè nên mới bị rám nắng thành như vậy. Ngày trở về, Bảo Bảo còn than thở tại sao Ngũ ca ca lại đen như vậy.

Phúc Nhi nhìn hai người đầy nghi ngờ.

Vệ Phó mất tự nhiên hắng giọng.

Phúc Nhi lập tức hiểu ra và nhìn gương mặt đỏ bừng của Vệ Kỳ với vẻ hứng thú.

"Ta đi trước, ngày mai còn phải dậy sớm."

Vệ Kỳ chạy trối c. h. ế. t.

Ngày tổ chức h*ô*𝐧 lễ vô cùng náo nhiệt.

Hôn lễ kéo dài từ ngày đến đêm.

Không giống như hô*𝐧 lễ của người Hán phải chuẩn bị bàn tiệc, ở đây đơn giản hơn nhiều, ɢ*ℹ️ế*ⓣ cừu dê xong thì nướng, có rất nhiều thịt và rượu, mùi thơm của rượu thịt bay khắp doanh trại.

Tân phòng được sắp xếp trong chiên bao mới rồi dựa theo quy củ của người Hán mà trang trí bằng màu đỏ.

Bảo Bảo cảm thấy không được tự nhiên nên nhất quyết lôi kéo Phúc Nhi ở cùng cho đến khi Vệ Kỳ kính rượu xong quay về thì Phúc Nhi mới thành công thoát thân.

Trong chiên bao chỉ còn đôi phu thê tân hô𝖓_.

Hôm nay Bảo Bảo xinh đẹp lạ thường, hỉ phục màu đỏ càng tôn lên dung nhan tuyệt mỹ của nàng ấy.

Gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn như ráng mây nhuộm đỏ.

Một cặp mắt to, long lanh đầy ngượng ngùng.

"Ngũ ca ca, ta giúp chàng ↪️·ở·ℹ️ á·🅾️?"

Hình như Vệ Kỳ có hơi say, nếu so sánh với ngày thường thì ánh mắt hắn ta hôm nay có hơi mơ màng.

Hắn ta lẳng lặng nhìn chằm chằm Bảo Bảo.

Bảo Bảo cố nén sự ngượng ngùng và bước tới cởi đai lưng cho hắn ta.

"Nàng còn biết cái này?"

"Là ngạch cát đã dạy ta, ta giúp chàng thay y phục, chàng không vui sao?"

Vệ Kỳ nghe giọng điệu của nàng ấy ngày càng giống thần giữ của.

Hắn ta cũng chưa nói vui hay không vui, dù sao cũng để mặc cho nàng ấy làm.

Nhưng Bảo Bảo đã đánh giá quá cao bản thân, cho dù nàng ấy đã luyện tập trong đầu rất nhiều lần nhưng khi động tay vẫn vô cùng lo lắng.

Càng lo lắng thì càng hoảng sợ, càng hoảng sợ thì càng lúng túng, cuối cùng vẫn là Vệ Kỳ tự mình cởi xiêm y bên ngoài ra.

"Chàng có muốn rửa mặt không?"

Phúc Nhi đã nhờ người chuẩn bị nước, bởi vì trời nóng nên chỉ chuẩn bị nước lạnh.

Dù sao cũng là cho Vệ Kỳ dùng chứ không phải Bảo Bảo vì Bảo Bảo đã tắm gội xong.

"Ta thấy chàng uống hơi nhiều, có muốn lau mặt không?" Bảo Bảo hoảng loạn lấy khăn bỏ vào chậu nước.

Vệ Kỳ thấy nàng ấy thực sự hoảng loạn nên cố ý giúp nàng ấy bình tĩnh lại.

"Ngoài việc dạy nàng thứ này thì ngạch cát nàng còn dạy điều gì nữa?"

"Còn dạy ta điều gì sao?"

Tâm trí Bảo Bảo rối bời.

Ngạch cát còn dạy nàng ấy điều gì? Hình như ngoài việc dạy nàng hầu hạ trượng phu trong cuộc sống hàng ngày thì còn dạy nàng ấy đ●ộ●ⓝ●g 🅿️●♓ò●ⓝ●ℊ?

Nhắc tới độ.𝓃.𝐠 𝓅ⓗ.òn.🌀 thì Bảo Bảo xấu hổ đến mức hận không thể cuộn tròn lại.

Quá xấu hổ, quá xấu hổ rồi!

"Ngũ ca ca, sao chàng có thể hỏi vấn đề này?"

"Sao ta lại không thể hỏi?" Vệ Kỳ buồn bực.

"Ôi, xấu hổ c. h. ế. t đi được, xấu hổ c. h. ế. t đi được, ngũ ca ca hư muốn c. h. ế. t!" Nàng ấy ném khăn vào người hắn ta, che mặt chạy tới giường và giấu mình trong chăn.

Sao hắn ta lại hư muốn c. h. ế. t rồi?

Vệ Kỳ tiếp tục thắc mắc, thấy nàng ấy chạy đi trốn trong chăn thì không quan tâm đến đầu đuôi, hắn ta tùy tiện dùng khăn lau mặt rồi ném lên bàn, định đi hỏi nàng ấy xem sao hắn ta lại hư rồi.

Hai người đã mất một đêm để suy nghĩ về vấn đề này.

Ngày hôm sau, khi trời sáng.

Chiên bao không có cửa sổ nhưng Phúc Nhi cảm giác được có lẽ trời đã sáng.

Đúng như dự đoán, gọi Tiểu Hỉ Tử tới hỏi thì đã qua giờ thìn rồi.

Hôm qua Vệ Phó uống nhiều rượu nên còn đang ngủ say, Phúc Nhi đẩy hắn nói: "Mau dậy đi, lát nữa Vệ Kỳ và Bảo Bảo tới mà chúng ta còn chưa dậy thì còn ra thể thống gì!"

Trưởng huynh như phụ, trưởng tẩu như mẫu.

Dựa theo quy củ thì lát nữa hai người sẽ tới kính trà bọn họ.

Đây có thể coi là lần đầu tiên tân nương gặp nhà chồng.

Tuy rằng Phúc Nhi và Bảo Bảo đã rất quen thuộc nhưng không thể bỏ qua lễ nghi.

"Không muốn động, bọn họ không đến sớm như vậy được."

Vệ Phó kéo nàng lại ôm, dụi mặt vào người nàng.

"Ngủ thêm một chút, hiếm khi ta mới được ngủ nướng."

Đây là sự thật, từ khi đến doanh trại này, bởi vì việc liên minh mà thần kinh của Vệ Phó luôn căng thẳng, ngày nào cũng bận rộn, thức khuya dậy sớm.

Gần đây mới rảnh rỗi một chút nhưng vì các bộ tộc còn chờ tham gia ⓗô-𝓃 lễ Vệ Kỳ mà chưa rời đi nên hắn còn phải hỗ trợ khắp nơi.

"Đợi đến chiều rồi ngủ tiếp? Chờ bọn họ kính trà, ăn cơm xong rời đi thì ta sẽ ngủ cùng chàng một ngày?" Phúc Nhi dỗ ngọt hắn và hứa hẹn.

Lúc này Vệ Phó mới bằng lòng dậy.

Nhưng cũng không phải dậy ngay, hắn ngồi trên giường, nhắm mắt bất động.

Phúc Nhi thấy hắn như vậy thì vừa bất lực vừa bật cười lắc đầu.

Nhưng nàng vẫn cầm xiêm y tới giúp hắn mặc.

"Chàng cho rằng mình giống như Đại Lang khi còn nhỏ à? Có người làm cha nào lười như chàng không?"

Ngay từ đầu Đại Lang cũng giống vậy, mỗi khi gọi tiểu gia hỏa dậy khi trời lạnh đều vô cùng khó khăn. Ngay cả gọi nhiều lần cũng phản ứng, còn muốn nán lại một lúc.

Đã nán lại rồi còn làm ra vẻ ta quá buồn ngủ và ngồi đó ngơ ngác.

Phải đợi người lớn giúp y mặc xong xiêm y thì mới thực sự tỉnh giấc.

Nhưng mà Đại Lang là tiểu hài tử, tiểu hài tử đều sẽ như vậy.

Theo lời của Triệu Tú Phân thì khi còn nhỏ Phúc Nhi cũng như vậy.

Nhưng trong trí nhớ của Phúc Nhi, khi còn nhỏ nàng không hề như vậy, vừa nghe đã biết là mỗ mỗ đang cố gắng giải vây cho tiểu tôn nhi.

Sau này sinh Nhị Lang, Tam Lang thì hai tiểu gia hỏa cũng như vậy, cho đến một ngày Vệ Phó cũng trở nên như vậy, Phúc Nhi hoàn toàn không hiểu đây là người làm cha học nhi tử hay là nhi tử theo cha?

"Người làm cha thì không thể lười, ai đưa ra đạo lý này?"

Phúc Nhi nhìn thấy hắn híp mắt giả vờ ngủ thì bật cười.

Nàng thắt dây lưng cuối cùng cho hắn xong thì ôm mặt hắn xoa xoa.

"Ta đưa ra đạo lý, chàng không phục à?"

"Ta không phục."

Nói xong thì hắn đẩy mạnh Phúc Nhi, hai người cùng nhau ngã xuống giường rồi hắn lại ôm lấy nàng.

"Ta mới giúp chàng mặc xong xiêm y, cẩn thận kẻo nhăn."

"Nhăn thì nhăn, hôm nay không cần ra ngoài."

Hai người dây dưa một lát cho đến khi Tiểu Hỉ Tử tới báo Ngũ công tử và Ngũ phu nhân tới thì hai người mới vội vàng đứng dậy.

Phúc Nhi sửa sang lại bản thân, thấy xiêm y của hắn rất nhăn thì giúp hắn vuốt phẳng phía trước nhưng lại quên mất mặt đằng sau nên Vệ Phó liền mặc y phục phẳng trước nhăn sau đi gặp phu thê tân 𝐡ôп-.

"Tẩu tẩu, uống trà."

"Ngoan."

Phúc Nhi cười tủm tỉm, đưa cho Bảo Bảo túi tiền màu đỏ.

"Hai người vẫn chưa ăn sáng phải không? Tình cờ ta và ca ca đệ vẫn chưa ăn, cùng ăn đi."

Đây không phải lần đầu tiên bốn người cùng ăn nhưng hôm nay lại đặc biệt kỳ lạ, không chỉ có Bảo Bảo kỳ lạ mà Vệ Kỳ cũng kỳ lạ.

Sao vậy?

Chẳng lẽ đêm độn●g pⓗò𝐧●🌀 hoa chúc đêm qua đã xảy ra chuyện gì đó?

Đôi phu thê liếc nhau, cả hai đều có cảm giác rằng có thể Phúc Nhi đã có một lời tiên đoán đúng.

Ăn xong, hai nam nhân ở lại gian ngoài, Phúc Nhi dẫn Bảo Bảo vào gian trong.

"Sao vậy? Sao hôm nay lại nói ít như vậy, ta có hơi không quen, chẳng lẽ bây giờ là tân nương tử nên biết thẹn thùng rồi sao?" Phúc Nhi tỏ vẻ thoải mái trêu chọc.

Nếu là bình thường thì Bảo Bảo đã trò chuyện rôm rả nhưng hôm nay lại có cảm giác rụt rè sợ sệt.

"Có chuyện gì vậy? Tiểu Ngũ Nhi bắt nạt muội sao?"

Bảo Bảo nghe vậy thì lập tức đỏ mắt.

"Ngũ ca ca hắn..."

"Hắn làm sao?"

"Hắn không có bắt nạt ta."

"Không bắt nạt mà muội còn khóc, nếu bắt nạt thì sao? Muội chờ đó, ta sẽ giúp muội dạy dỗ hắn." Nói xong thì Phúc Nhi giả vờ đứng dậy.

Bảo Bảo vội vàng kéo nàng.

"Phúc Nhi tỷ... tẩu tẩu, hắn không bắt nạt ta, chỉ là, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

Bảo Bảo đỏ mặt, cúi đầu ngập ngừng một lúc lâu mới nói ra sự việc này.

Đúng như tiên đoán của Phúc Nhi, đêm độռ-🌀 🅿️♓-òп-g hoa chúc tối qua cũng không mấy suôn sẻ.

Không phải là không làm được, dù sao cả hai người đều đã được người chỉ dạy, chỉ là biết làm như thế nào và thực tế có thể làm thế nào là hai chuyện khác nhau.

Dù sao tối qua hai người đã vật lộn gần như suốt đêm nhưng không hề thành công.

Nàng ấy đau, hắn ta cũng đau.

Nàng ấy đau thì sợ hãi, không muốn thử lại nhưng hắn ta đau mà vẫn còn muốn thử lại.

Bảo Bảo nghe theo hắn ta nhưng thật sự đau quá không chịu nổi, cuối cùng hai người mệt mỏi mà ngủ thiếp đi cho đến sáng hôm sau mới tỉnh dậy.

Bảo Bảo đáng thương nói: "Tẩu tẩu, lúc trước tẩu và nhị ca độ𝓃●🌀 ⓟ♓ò●ռ●🌀 cũng giống như chúng ta sao?"

Hả...

Vấn đề này nên nói như thế nào?

Nói ngày nàng và Vệ Phó thành thân thật ra không phải lần đầu tiên của bọn họ à.

Về lần đầu tiên thì Vệ Phó cũng không biết làm, vẫn là nàng phải chịu đựng đau đớn và dùng mười tám loại võ nghệ mới có thể thành công? Kết quả cuối cùng là hắn thỏa mãn còn nàng bị giày vò không ít?

Cũng không biết vì lý do gì mà những lời "kỹ năng" mà Mã ma ma kia nói lại xuất hiện trong đầu Phúc Nhi.

"... Ban đầu chắc chắn sẽ đau nhưng đau thế thôi, đau thì có nghĩa ngươi còn là khuê nữ... Nhưng qua rồi thì sẽ không còn đau mà chỉ cảm thấy thỏa mãn..."

Lần đầu tiên, nàng mắc mưu, cảm thấy bà lão này chắc chắn còn giấu giếm điều gì đó nên cố ý nói như vậy để lừa các nàng, mãi sau này mới biết được người ta nói đúng.

Hiện giờ nàng đang nghĩ có nên dùng những lời này để an ủi Bảo Bảo hay không, nếu nàng ấy sợ hãi như vậy thì Tiểu Ngũ Nhi muốn đ*ộ𝓃*g 🅿️♓*òⓝ*ⓖ cũng hơi khó.

Vì hạnh phúc của Tiểu Ngũ Nhi, Phúc Nhi già mặt thay đổi lời nói của Mã ma ma một chút và lấy thân phận người từng trải mà nói với Bảo Bảo.

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật, ta còn có thể lừa muội à?!" Phúc Nhi nói chắc chắn.

Bảo Bảo nói: "Ngạch cát cũng không nói sẽ đau như vậy, chẳng lẽ là do ta quá yếu đuối?"

...

Ở gian bên ngoài, huynh đệ hai người cũng đang trò chuyện.

"Xảy ra chuyện gì?"

Vệ Kỳ cứng đờ người: "Không có chuyện gì."

Vệ Phó nhướng mày.

"Thật không?"

"Thật mà!"

Vệ Kỳ nhấn mạnh, đồng thời còn gật đầu để chứng tỏ thật sự không có chuyện gì.

Vệ Phó thấu hiểu nói: "Nếu có chuyện gì thì cứ nói thẳng, ta và đệ còn cái gì để giấu giếm sao?"

Đây không phải vấn đề huynh đệ mà là tôn nghiêm của nam nhân nên cho dù ngươi có là ca ca của ta thì ta cũng không thể nói với ngươi.

"Thật sự không có chuyện gì."

So với cuộc trò chuyện của nữ nhân thì cách nói chuyện của nam nhân đơn giản hơn nhiều.

Vệ Phó nghĩ nếu Vệ Kỳ không nói thì chắc chắn có chuyện gì khó nói, người làm ca ca không nên ép hỏi khi người ta không muốn nói.

Nếu hắn ta không nói thì chắc chắn hắn ta có thể tự mình giải quyết được.

Liệu Vệ Kỳ có giải quyết được không?

Có lẽ có.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)