Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 178

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 178
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Lúc này Phúc Nhi có cảm giác như bản thân bị bao phủ bởi một â-ⓜ 〽️ư-ц khiến toàn thân nàng lạnh toát.

Rõ ràng là â·𝐦 Ⓜ️ư·𝖚 này nhằm vào mối 🍳·⛎·@·n h·ệ giữa nàng, Vệ Phó và Vĩnh Thuần.

Thậm chí đối phương còn biết bọn họ có զ*u𝒶*𝓃 𝖍*ệ mật thiết với Vĩnh Thuần, biết về mâu thuẫn giữa hai thê tử của Kỳ Hắc Mã và có liên quan đến bộ tộc Khoa Lai Túc nên mới có thể từng bước nghĩ ra kế hoạch ɢïế-✞ người hàng loạt như vậy.

Cùng lúc liên lụy tới ba bên, bộ tộc Sa Hắc Lý và bộ tộc Khoa Lai Túc đại diện cho các bộ tộc ở Mạc Nam, Vệ Phó đại diện cho Đại Yến, đồng thời hai bộ tộc ở Mạc Bắc cũng có băn khoăn trước tin thất bại ở tiền tuyến.

Vệ Phó nói rằng có thể là do gian tế làm, có lẽ không sai, đối phương chỉ muốn một mũi tên trúng hai con nhạn và lợi dụng sự việc này để khiến việc liên minh hoàn toàn sụp đổ.

Nhưng làm thế nào để phá vỡ vụ án này?

Nàng và Vệ Phó biết Vĩnh Thuần đã nghĩ thông, không thể nào đồng quy vu tận nhưng người khác lại không biết.

Trong khi Phúc Nhi đang tự hỏi thì cũng đang quan sát những người có mặt ở hiện trường. Sắc mặt của Tát Khắc Đồ quận vương âm trầm, Kỳ Hắc Mã đang than khóc như cha nương c. h. ế. t, hiển nhiên bọn họ đều cảm thấy đó là việc làm của Vĩnh Thuần đã phát điên.

Mà nàng và Vệ Phó đều có liên quan, cho dù có lời khai thì cũng có khó có được lòng tin của mọi người, nếu không thì Bành Đức Đạc quận vương cũng sẽ không nói ra điều này.

Có thể phá vỡ tình thế ở chỗ nào?

Có lẽ có thể đi xem т♓*ı ✞𝒽*ể của Vĩnh Thuần, hỏi tỳ nữ bên cạnh nàng ấy, chưa biết chừng sẽ phát hiện ra điều gì đó.

Phúc Nhi định ám chỉ Vệ Phó nhưng không ngờ Vệ Phó đã lên tiếng.

"Quận vương, muốn ghép tội thì sợ gì không có lí do, bản quan cũng không phải người không biết phân biệt thị phi, đúng sai, không phân biệt một ít chuyện tư mà không quan tâm đến đại cục."

Đúng vậy, Vệ Phó làm chính sử của cuộc liên minh lần này, nhiệm vụ chính của hắn là thúc đẩy việc hai bộ tộc quy thuận.

Đây mới là đại sự, hắn dung túng cho muội muội ra tay với đại thê của Kỳ Hắc Mã thì có lợi gì cho hắn? Nó chỉ gây ra sự hỗn loạn giữa bộ tộc Sa Hắc Lý và Khoa Lai Túc.

Có lẽ đây thực sự là do gian tế làm. Đa Khắc Kỳ Từ là thượng thư của Lý Phiên Viện vẫn nhận thức được việc rò rỉ thông tin tiền tuyến.

Nhưng đồng thời trong đầu Đa Khắc Kỳ Từ cũng xuất hiện một số suy nghĩ âm u.

Vị này là Thái tử bị phế truất, bởi vì Chính Võ đế đả●𝐨 ↪️𝖍●ín●𝐡 mà mất phụ thân và địa vị, hắn không thể không hận đối phương và cũng không phải không thể nhân cơ hội để làm rối tung chuyện lớn của 𝐭ⓡı·ề·ц đì·𝐧·𝐡.

Nhưng còn tin đồn kia thì sao? Có lẽ vị này không phải nhi tử của Hoàng đế bị phế truất mà là đương kim chi tử thì sao?

Quá rối loạn, quá rối loạn, Đa Khắc Kỳ Từ càng nghĩ càng đau đầu.

Lúc này, khung cảnh lại thay đổi.

"Vệ đại nhân không có khả năng thì Vệ phu nhân?"

Bành Đức Đạc chỉ manh mối về phía Phúc Nhi.

Đúng thật, nữ nhân đâu hiểu được đại cục là gì, tẩu tử và tiểu cô bao che cho nhau, giúp đối phương làm việc hay đưa ra chủ ý là chuyện bình thường, nói không chừng độc kia là do Vệ phu nhân đưa cho tiểu cô thì sao?

Nàng đã làm chuyện sau lưng Vệ đại nhân mà Vệ đại nhân lại không biết thì sao?

Bản thân bị buộc tội thì Vệ Phó vẫn không sao nhưng thấy Bành Đức Đạc kéo theo Phúc Nhi thì hắn lập tức trầm mặt.

"Quận vương không cần lôi kéo, nàng không phải nữ tử có tâm địa ngoan độc."

Sau đó không đợi người khác nói thêm thì hắn đã nói: "Thay vì lãng phí nước miếng ở đây thì tốt nhất nên phái người điều tra kỹ càng, bản quan nghi ngờ gian tế muốn mượn cơ hội phá hoại liên minh nên mới dùng chiêu một mũi tên trúng hai con nhạn. Có lẽ đại tỉ cát không phải bị Vĩnh Thuần 𝖍·ạ đ·ộ·𝐜 mà Vĩnh Thuần cũng không phải sợ tội tự sát, dù sao thì vẫn cứ điều tra rồi hãy nói."

Nói xong thì hắn lại nói với Đa Khắc Kỳ Từ: "Đa đại nhân, bản quan muốn tránh tị hiềm nên việc này chỉ có thể làm phiền ngươi, tốt nhất là tìm một ngỗ tác có kinh nghiệm khám nghiệm ✝️·h·❗ 𝖙·𝖍·ể của Vĩnh Thuần, chưa biết chừng có thể tra ra được manh mối gì từ т·h·ⓘ t♓·ể của nàng."

"Được rồi, ta đi ngay..."

Lúc này, bên ngoài lều vang lên một giọng nam vang dội.

"Không cần đi, bản quan đã cho người kiểm tra thực hư ra sao."

Theo âm thanh là một người tiến vào.

Chính là Mạnh Hà.

Không chỉ có ông ta mà còn có mấy quân tốt nâng một cái cáng đơn giản phủ vải trắng.

"Vĩnh Thuần nhị tỉ cát không c. h. ế. t vì tự sát mà bị người khác 🌀_iế_т hại."

Bành Đức Đạc thấy sự việc phát sinh liên tiếp, đầu tiên là Vệ Phó độc đoán cho rằng có gian tế, lại giả nhân giả nghĩa cho điều tra, nói là để tránh tị hiềm gì đó.

Bên này vừa dứt lời thì Mạnh Hà liền tới, điều này khiến người ta có cảm giác như đang diễn kịch.

Như thể biết được suy nghĩ của Bành Đức Đạc nên Mạnh Hà chắp tay nói: "Sau khi sự việc phát sinh, Vệ đại nhân đã phát hiện ra điểm kỳ lạ, chắc hẳn các vị cũng biết, hai ngày này chúng ta đang âm thầm điều tra gian tế, Vệ đại nhân ủy thác cho bản quan âm thầm điều tra, còn hắn ở bên ngoài chủ trì đại cục. Bản quan nghĩ nếu việc này thật sự do gian tế làm thì tất nhiên là nhị tỉ cát sẽ không c. h. ế. t vì tự sát nên đã chủ trương dẫn người đi khám nghiệm ✝️-♓-❗ 𝐭𝒽-ể..."

Ông ta mô tả ngắn gọn tình huống, Mạnh Hà lại nói: "Đương nhiên, chỉ dựa trên lời nói một phía của ta thì các vị có thể không tin nhưng 𝐭*♓*i 𝐭*♓*ể sẽ không nói dối."

Nói xong thì ông ta nói một câu mạo phạm với ⓣ♓●1 𝖙●h●ể trên cáng được phủ vải trắng rồi tự tay vạch tấm vải trắng ra.

Người này đúng là Vĩnh Thuần.

Vĩnh Thuần vẫn còn duy trì dáng vẻ trước khi c. h. ế. t, hai mắt mở lớn, gương mặt vặn vẹo như thể đã c. h. ế. t vô cùng đau đớn.

Phúc Nhi theo bản năng quay đầu đi.

Nhưng ngay sau đó thì nàng nhìn qua.

Nàng muốn nghiêm túc xem, nữ tử vô tội này đã bị g.ℹ️.ế.t hại như thế nào.

"Từ bề ngoài thì có vẻ như vị nhị tỉ cát này đã 𝒽_ạ đ_ộ_🌜 đối với đại tỉ cát, sau đó sợ tội mà tự sát, treo cổ trong chiên bao, nhưng các ngươi nhìn phần cổ của nàng xem..."

"Bản quan bất tài, trước khi vào Lại Bộ thì đã từng ở Hình Bộ và cũng đã từng xem rất nhiều hồ sơ về vụ án và nguyên nhân liên quan đến cái c. h. ế. t. Dấu vết của người treo cổ c. h. ế. t và bị bóp cổ c. h. ế. t rồi treo lên không giống nhau..."

"Người treo cổ c. h. ế. t sẽ không xuất hiện rãnh thắt có nhiều vòng hằn, nghiêng về phía trước, không khép kín mà bị siết cổ c. h. ế. t thì thông thường sẽ xuất hiện rãnh thắt có nhiều vòng hằn và khép kín quanh cổ..."

Nói trắng ra là thắt cổ tự vẫn thì phần cổ phía trước chịu lực khiến nạn nhân ngạt thở đến c. h. ế. t nên không có rãnh thắt ở gáy. Mà người c. h. ế. t vì siết cổ, người gây án phải dùng sức để siết c. h. ế. t nạn nhân thì dây thừng sẽ khép kín phía sau gáy tạo ra vết bầm.

"Và quan trọng nhất, các ngươi xem phần cổ của nàng, xương cổ của nàng không hề gãy. Đối với người thắt cổ tự vẫn đến c. h. ế. t, toàn thân bị treo trên dây thừng, chỉ có phần cổ chịu lực thì sao có thể không gãy cổ?"

Cho nên Vĩnh Thuần đã bị 💲●á●† hạ●𝒾.

Một người bị người khác sá*𝖙 𝖍ạ*ℹ️ thì sao có thể là sợ tội tự sát sau khi ♓.ạ độ.ⓒ?

Người của bộ tộc Sa Hắc Lý và Khoa Lai Túc đã ở trên thảo nguyên rất lâu, tuy có 🍳𝐮𝐚*ⓝ ♓*ệ mật thiết với Đại Yến nhưng cũng không rõ chuyện trong biên quan.

Bọn họ biết Trung Nguyên có nhiều phương pháp giải quyết vụ án vô cùng kỳ diệu nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ tận mắt chứng kiến, nói có sách mách có chứng và không cho phép người khác tranh cãi.

Dường như Bành Đức Đạc quận vương vẫn không tin lắm, ông ta bảo đại phu 𝐌ô𝖓.🌀 Cổ đến kiểm tra.

Đại phu Ⓜ️.ô.ռ.🌀 Cổ bước tới sờ cổ 𝐭h_1 t𝒽_ể, quả nhiên không hề gãy.

Lúc này Vệ Phó lên tiếng.

"Đại Yến và các bộ tộc Mạc Nam luôn có ⓠⓤ𝒶_ռ 𝖍_ệ thân thiết nhưng trong dịp trọng đại này đã xảy ra chuyện, chuyện này chưa xong thì chuyện kia đã tới, mong hai vị quận vương có thể đồng lòng với Đại Yến và đừng trúng kế ly gián."

Bành Đức Đạc quận vương 🌴·ⓞ·á·ⓣ m·ồ h·ô·ï nói: "Vệ đại nhân hãy thứ lỗi, bổn vương cũng là do nhất thời tức giận..."

"Cái c. h. ế. t của người thân đau đớn như xé tim, bản quan có thể hiểu được, chỉ có thể đổ cho kẻ đứng sau dùng kế sâu, ℊi_ế_𝐭 người không ghê tay, tuy nhiên trước hết là phải tìm ra kẻ sát nhân đứng đằng sau thì mới có thể bình ổn được sự việc."

Vệ Phó nói sâu sắc: "Hai vị quận vương, bản quan có một kế, nếu có thể làm theo thì chưa biết chừng có thể tìm ra hung thủ chân chính đằng sau cùng với gian tế ẩn náu trong doanh trại, hy vọng hai vị quận vương có thể phối hợp."

Bởi vì mấy quan viên Đại Yến ở giữa thuyết phục nên hai bộ tộc mới tránh được đối đầu và cởi bỏ được sự hiểu lầm.

Bành Đức Đạc có thái độ bù đắp, Tát Khắc Đồ cảm kích nên tất nhiên không hề phản đối.

Sau đó Bành Đức Đạc quận vương giả vờ chưa đạt được thỏa thuận với bộ tộc Sa Hắc Lý nên đã đánh Tát Khắc Đồ ở trong lều.

Bên ngoài lều, người của hai bên cũng bắt đầu giao chiến.

Tất cả quan viên Đại Yến lần lượt bỏ chạy, khi đã đi xa mới lộ ra vẻ mặt thở dài và tiếc nuối.

Có vẻ như đàm phán thất bại!

Hai bộ tộc hỗn chiến, những người không liên quan đương nhiên không dám đến gần, chỉ ước gì trốn xa một chút để tránh bị vạ lây.

Nhưng trong lúc hỗn loạn lại có người đến gần nhìn trộm, có người lặng lẽ rời khỏi doanh trại mà người Vệ Phó phái đi theo tìm hiểu nguồn gốc đã bắt được không ít người.

Sự việc bắt đầu nhanh chóng và kết thúc cũng nhanh chóng.

Chờ đến khi chạng vạng, những người bất thường trong doanh trại đã bị bắt và thẩm vấn.

Nơi này không chỉ có gian tế ẩn náu của bộ tộc Vê-lát mà còn bắt được một số người La Sát.

Gian tế này ấn náu sâu khiến người khác nghẹn họng trân trối, vậy mà lại đi theo hai bộ tộc, có cả Cách Lạp Đồ Hãn và Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn.

Hơn nữa đã được chôn giấu lâu ngày, ngay cả những người quen biết bọn họ ở trong nhóm cũng không tin đối phương là gian tế.

Hiển nhiên là không chỉ chôn giấu một hai năm.

Lần này đã bắt được hết!

Trên thực tế thì không khó hiểu tại sao Vĩnh Thuần lại trở thành mục tiêu.

Lần này Vệ Phó làm chủ cuộc liên minh, những người có 𝐪.υ𝖆.𝐧 ♓.ệ mật thiết với hắn đương nhiên sẽ bị mọi người âm thầm chú ý.

Mối 🍳u@●ռ 𝖍●ệ giữa Vĩnh Thuần và Vệ Phó cũng không phải bí mật gì, mà Vĩnh Thuần là ai, mâu thuẫn giữa hai thê tử của Kỳ Hắc Mã thì chỉ cần tìm người của bộ tộc Sa Hắc Lý hỏi thăm một chút là có thể biết được.

Vì thế mà gian tế đã lên kế hoạch, lợi dụng sự bất ổn của gia thất Kỳ Hắc Mã và lôi kéo ba bên, có ý đồ tạo ra sự hỗn loạn.

Bọn chúng không chỉ dừng lại ở đó mà tin tức thất bại của Đại Yến ở tiền tuyến cũng là do nhóm gian tế này làm.

Bọn chúng chỉ có mục đích duy nhất là phá vỡ liên minh.

...

Sau khi tìm hiểu được nguồn gốc, bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn và Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn đương nhiên không thể không biết.

Ai ngờ được trong bộ tộc của mình lại có nhiều người của bộ tộc Vê-lát và người La Sát ẩn náu như vậy?

Tại sao bộ tộc Vê-lát và người La Sát lại có bụng dạ khó lường khi phá vỡ liên minh?

Đương nhiên là không muốn hai bộ tộc liên minh với Đại Yến.

Kẻ địch không muốn thì tất nhiên là ta muốn.

Dựa vào tâm lý này, Vệ Phó có thể giải quyết cùng lúc hai vấn đề băn khoăn trong đầu, là chuyện khá bất ngờ.

Chỉ đáng tiếc cho hai nữ nhân đó.

Đặc biệt là Vĩnh Thuần, ɱ·ê 〽️·ⓐ·𝓃 nhiều năm, vất vả lắm mới suy nghĩ thông suốt nhưng lại bị ⓢá·𝐭 ⓗạ·𝐢 dã man.

Có lẽ không gặp lại Vệ Phó thì nàng ấy còn có thể tiếp tục cuộc sống bình yên. Nhưng cái có lẽ này rõ ràng là không thể chấp nhận được.

Kể cả nếu sự việc này không xảy ra thì với tình cảnh trước đó của nàng ấy có lẽ cũng gần như phát điên rồi.

Nên trách Vệ Phó sao?

Lần này là Kỳ Hắc Mã đưa Vĩnh Thuần đến, thậm chí còn chủ động để Vệ Phó và Phúc Nhi gặp mặt.

Nên trách Kỳ Hắc Mã sao?

Hắn ta cũng đang cố gắng giải quyết vấn đề, hy vọng dùng ngoại lực để Vĩnh Thuần nghĩ thoáng một chút.

Chỉ có thể nói rằng số phận là thứ luôn khiến người ta phải thổn thức.

Sau sự việc này, Phúc Nhi đã trầm mặc một thời gian dài, vận mệnh vô thường và sự đáng tiếc của Vĩnh Thuần khiến nàng càng nhận ra rằng nàng và Vệ Phó đến được với nhau là không hề dễ dàng.

Cùng lúc đó, cuối cùng cũng có tin tốt truyền về.

Tiền tuyến đại thắng.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)