| ← Ch.182 | Ch.184 → |
Một nồi lẩu hầm thịt cừu và một miếng sườn cừu nướng thơm ngon.
Ông chủ Tôn ăn mà không ngừng than là mỹ vị.
Món chính chủ yếu là màn thầu làm từ bột bắp phổ thông và bột mì trắng.
Vốn dĩ ông chủ Tôn còn nghĩ rằng màn thầu quá khô, chẳng lẽ ông ấy không đủ tiền mua màn thầu trắng sao?
Ai ngờ ăn xong lại có cảm giác béo ngậy, chấm màn thấu với nước súp thịt cừu, vị ngọt của bột bắp và độ mềm của bột mì trắng lại thêm một hương vị khác.
Kết quả cuối cùng là toàn bộ thức ăn được quét sạch, ngay cả canh cũng không còn.
Trước khi rời đi ông chủ Tôn đặt một thỏi bạc xuống bàn và thở dài nếu bản thân cứ tiếp tục ăn như thế này thì chắc chắn sẽ sớm tăng cân.
Sau khi tiễn ông chủ Tôn đi, Phúc Nhi thấy đã đến giờ ăn cơm nên giương giọng bảo Tiểu Hỉ Tử gọi ba hài tử tới ăn cơm.
Không lâu sau đã có hai quả cầu nhỏ lăn từ cửa vào.
Ngoài ra còn có một chú chó lớn màu đen trắng trông rất dũng mãnh.
Quả cầu nhỏ đi tới trước mặt Phúc Nhi và gọi tiếng nương trong trẻo.
Phúc Nhi nhìn hai gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì lạnh thì giận dỗi nói: "Đã bảo các con không được ra ngoài nhưng nhất quyết muốn ra, bây giờ nhìn xem bản thân lạnh thế nào rồi kìa?"
Nhị Lang nói: "Đệ đệ và đám Đà Hà muốn cưỡi chó đánh giặc nên ta cũng chơi."
Đám Đà Hà chính là tiểu hài tử của mấy nhà gần đó, cũng tầm tuổi Nhị Lang và Tam Lang, khoảng ba bốn tuổi, đứa lớn nhất không tới sáu tuổi.
Mặt tiền của quán ăn này hướng ra đường nhưng mặt bên lại là một con hẻm vừa sâu vừa nhỏ, bên trong có rất nhiều gia đình.
Đám Phúc Nhi cũng sống trong con hẻm này. Sở dĩ lúc trước mua quán ăn này là vì có một tòa nhà nhỏ sát sau quán ăn nên không thiếu chỗ ở.
Sau khi tới nơi này, Phúc Nhi nhanh chóng làm quen với người dân và thương nhân gần đó, đồng thời Nhị Lang và Tam Lang cũng kết bạn với một đám đồng bọn nhỏ ở đây.
Bọn họ thường xuyên hẹn chơi ở trong hẻm, trong hẻm có nhiều nhà như vậy, chỉ cần không ra khỏi hẻm thì không sợ lạc mất hài tử. Lần nào chơi cũng điên cuồng, người lớn trong nhà không gọi thì tuyệt đối sẽ không về.
"Để cha con lấy chút nước ấm, rửa mặt và rửa tay rồi đi gọi đại ca, bảo hắn tới đằng trước ăn cơm."
Vừa rồi khi làm đồ ăn cho ông chủ Tôn, Phúc Nhi thấy cũng tới lúc ăn cơm nên làm thêm một chút để ăn cùng.
Tiểu Hỉ Tử dọn bữa trưa ra đặt trên bàn.
Một lúc sau, Vệ Phó dẫn Nhị Lang ra.
Một lát sau, Đại Lang và Tam Lang cũng tới.
Nhìn đại nhi tử còn nhỏ đã cực kỳ chững chạc, Phúc Nhi khẽ thở dài trong lòng.
Nhớ trước đây khi Đại Lang còn nhỏ cũng là một hài tử hoạt bát nhưng từ khi có hai đệ đệ lại ngày càng chững chạc hơn. Tiểu hài tử nhà khác ở tuổi này vẫn đang cưỡi chó đánh nhau ở bên ngoài.
Y thì ngược lại, không chạy khắp nơi mà chỉ ở trong nhà đọc sách.
Tất nhiên không phải nói như vậy là không tốt, thật ra là tốt quá. Dù sao trong suy nghĩ của Phúc Nhi thì hài tử ở độ tuổi này nên chạy nhảy và nghịch ngợm khắp nơi.
"Các người ăn trước, ta đi lấy cơm cho Tô Lặc."
Vừa nghe thấy "Tô Lặc", "cơm" thì Tô Lặc lập tức kích động đứng dậy, cái đuôi vẫy đến mức có thể nhìn thấy bóng.
Phúc Nhi thuận tay đẩy cái đầu chó lớn của nó, vừa cười vừa mắng: "Không làm được gì cả, chỉ có ăn cơm là giỏi, đi thôi, đi theo ta ra phía sau."
Tô Lặc cảm thấy tủi thân, đâu phải nó không làm được gì cả? Cùng lắm là không thể kéo xe nhưng vừa rồi nó đã mang tiểu chủ tử cưỡi chó thắng trận mà!
Đáng tiếc là Tô Lặc không biết nói, cho dù nó có nói được thì chắc chắn cũng sẽ nói những lời nịnh nọt.
Bởi vì dù nó có bị ghét bỏ thì vẫn cọ bên chân Phúc Nhi, còn là lấy đầu chó để cọ, nhìn trước nhìn sau cũng biết là nịnh nọt.
Tuy nhiên con chó này thực sự quá lớn, có lẽ là do lông của nó quá dày, thậm chí vai còn cao hơn eo Phúc Nhi.
Thế nên khiến Phúc Nhi trông đặc biệt nhỏ nhắn, mọi người sợ nó cọ vài lần đã làm nàng ngã.
May mắn là Phúc Nhi bước đi rất vững vàng.
Đương nhiên cơm cho chó không chỉ dành cho Tô Lặc mà còn có vài con chó lớn ở sân sau.
Lần này Vệ Phó và Phúc Nhi ra ngoài, nếu đã cải trang thì không nên mang theo quá nhiều người. Ngoài Tiểu Hỉ Tử và hai hán tử bình thường phụ trách chăm sóc chó thì chỉ có đám chó này.
Chó rất phổ biến ở Băng Thành và là đối tác cực kỳ quan trọng đối với dân bản xứ, mỗi mùa đông đến thì người ta dựa vào chó để kéo xe ra ngoài vận chuyển hàng hóa.
Nhìn từ bề ngoài thì những chú chó này có vẻ là chó kéo xe nhưng trên thực tế thì chúng không chỉ kéo được xe mà khi cần thiết còn có thể làm nhiệm vụ canh gác.
Phúc Nhi giao cơm chó cho hán tử phụ trách chăm sóc đàn chó, để không gây chú ý thì hắn ta và một hán tử khác hiếm khi xuất hiện trước mặt người ngoài.
Cùng với đó còn có cơm trưa của bọn họ.
Ra ngoài chỉ có vài người nên Phúc Nhi ăn gì thì thuận tiện sẽ cho bọn hắn thứ đó.
Dù sao công việc kinh doanh của quán ăn không được tốt nên nàng không bận.
Đúng vậy, công việc kinh doanh của quán ăn không tốt, đây là điều mà Phúc Nhi khó chịu nhất bây giờ.
Có lẽ vì trước đó nàng buôn bán thứ gì cũng thuận lợi nên nàng không ngờ bản thân lại thất bại trong lĩnh vực sở trường, dù nói đừng vội trước mặt ông chủ Tôn.
Thực ra không vội mới là lạ.
Đương nhiên nói sốt ruột thì cũng không đúng, chắc hẳn là mất mát, suy cho cùng thì mọi người xung quanh vô cùng ủng hộ tay nghề của nàng.
Không ngờ sau khi đến đây lại không đạt được kỳ vọng.
Sau bữa trưa, ba hài tử đi ngủ trưa.
Đây là một thói quen khó bỏ.
Thực ra Phúc nhi cũng buồn ngủ, ăn no xong thì rất dễ buồn ngủ, vấn đề là cửa hàng vẫn mở, ai biết khi nào có khách hàng bước vào.
Nàng dự định sẽ chợp mắt một lúc nếu không có khách.
Nhìn thấy vẻ mặt uể oải của nàng, Vệ Phó nói: "Thật ra nàng muốn kinh doanh tốt thì cũng không có, nếu hạ giá một chút thì cũng không ảnh hưởng tới lợi nhuận."
Sở dĩ công việc kinh doanh của quán ăn không tốt là do nguyên nhân giá đồ ăn không phù hợp với mặt tiền nhỏ của bọn họ.
Một quán ăn nhỏ lại có giá của một tửu lâu lớn.
Các gia đình lân cận hầu hết không giàu có, hiếm khi ra ngoài ăn, dù thỉnh thoảng có ra ngoài tìm đồ ăn ngon thì mỗi tháng cũng chỉ ra ngoài ăn một lần.
Bất cứ ai đã từng nếm thử đồ ăn của Tụ tiên cư sẽ không bao giờ nói nó không ngon, điều duy nhất khiến bọn họ lùi bước chính là giá cả.
Suy cho cùng thì có bao nhiêu người không thiếu tiền giống như ông chủ Tôn?
Nhưng nếu bảo Phúc Nhi giảm giá thì tuyệt đối không được, không phải do nàng tham lam mà là do nàng ở Ngự thiện phòng rất lâu đã hình thành thói quen lựa chọn nguyên liệu khi nấu ăn.
Ví dụ như, nàng hầm thịt bò thì phải dùng phần thịt ở bụng dưới của con bò, nếu ở tửu lầu của nhà khác thì phần thịt nào không phải là thịt? Tất cả đều là thịt bò nhưng với Phúc Nhi thì không được.
Cho nên có thể nghĩ tại sao giá cả của nàng lại không thể hạ xuống.
Bởi vì giá thành của nguyên liệu không hề rẻ.
Khi mới mở quán ăn này, nàng và Vệ Phó đã ngồi xếp bằng trên giường tính nửa ngày mới đưa ra một mức giá vừa phải.
Có thể kiếm được chút nhưng không nhiều lắm.
Nếu giảm giá thì đồng nghĩa với việc mất nhiều tiền.
Tuy công việc kinh doanh hiện giờ không tốt, mỗi ngày chỉ có vài khách hàng rải rác nhưng cũng đủ trang trải cuộc sống.
Cuộc sống này ám chỉ một cuộc sống tính toán theo chi tiêu của một người bình thường, chỉ là cơm canh đạm bạc.
Nhưng điều này đương nhiên là không thể đối với Phúc Nhi, chỉ cần nhìn vào những thứ tùy tùng ăn thì có thể biết được bọn họ sẽ không bạc đãi bản thân trong việc ăn uống.
"Tiếp tục như vậy cũng được, dù sao cũng không phải chỉ dựa vào nó để kiếm tiền." Vệ Phó an ủi.
"Như vậy sao được? Ta mở cửa hàng thì nhất định là muốn kiếm tiền, để ta suy nghĩ xem nên làm gì."
Nói xong thì Phúc Nhi ra phía sau ngủ trưa.
Ừ, vừa ngủ vừa nghĩ.
Ưu điểm lớn nhất khi đến đây là mọi thứ dường như đều nhàn nhã.
Mấy năm nay Vệ Phó bận rộn đến mức hiếm khi có thời gian rảnh rỗi mà đám hài tử cũng hiếm khi được trải nghiệm cuộc sống dân dã chân chính.
Không giống như khi Đại Lang còn nhỏ. Khi đó Vệ Phó còn thi khoa cử, Phúc Nhi đi theo hắn bôn ba khắp nơi, Đại Lang cũng đã cùng cha nương chịu đựng gian khổ.
Từng đuổi gà đuổi chó ở nông thôn, xuống sông bắt cá tôm, cùng cha nương bôn ba ngàn dặm, từng cùng nương dựng sạp trước cửa trường thi rồi cũng từng đi theo nương cáo trạng trước cửa Đại Lý Tự.
Vào thời điểm Nhị Lang và Tam Lang được sinh ra thì người một nhà đã rời xa tháng ngày này.
Nhị Lang và Tam Lang từ nhỏ đã ở quan nha, chuyện khác người nhất từng trải qua chỉ có tiểu thúc thúc dẫn ra bờ sông bắt cá tôm vào ngày hè.
Thế là từ khi hai hài tử đến đây, gần như mở mắt ra là đi tìm bằng hữu chơi đùa.
Sáng sớm mới ăn sáng xong.
Phúc Nhi dự định đi chợ buổi sáng để mua chút đồ ăn.
Nhị Lang và Tam Lang bên này vẫn còn đang ăn, tiểu hài tử luôn ăn chậm hơn thì đã có người gõ cửa sân bên kia.
Tiểu Hỉ Tử đi mở cửa, có mấy tiểu tử chui vào.
"Nhị Lang, Tam Lang..."
"Đi thôi."
Hai tiểu gia hỏa không ăn nữa, mỗi đứa cầm một bánh bao và định ra ngoài chơi.
"Mang Tô Lặc theo cùng."
Không cần Nhị Lang, Tam Lang gọi thì Tô Lặc đã đứng dậy chạy theo hai tiểu chủ nhân ra ngoài.
"Ăn xong rồi thì theo nương ra ngoài mua đồ ăn."
Phúc Nhi nói với Đại Lang: "Suốt ngày ở trong nhà đâu giống như hài tử?"
Đại Lang cười khổ.
Y cũng không phải ngồi nhà không làm gì, y có đọc sách.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 182 | Ch. 184 → |
