Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 73

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 73
Chương 71
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Sau khi Thành Nhụy rời đi, Đỗ Trạch Thần vẫn ký vào đơn từ chức của giám đốc điều hành và gửi nó đi ngay sau đó. Mặc dù không thể hiểu tường tận mọi chuyện nhưng cư dân mạng vẫn có thể cảm giác được sự bùng nổ như cơn bão sắp ập đến của Đường thị qua camera.

[ Trời ơi, Đỗ thiếu gia đang làm cái quái gì vậy? ]

[ Haizz, thật là ngốc nghếch quá đi, đổi lại là tôi ở vị trí đó, tôi nghĩ tôi sẽ làm tốt hơn anh ấy. ]

[ Tức chết tôi rồi, bây giờ tôi đã tin rằng thực tế càng tuyệt vời hơn bao giờ hết, nếu tôi thua, tôi có thể cho phép anh chụp màn hình! ]

Các cư dân mạng ở phía sau dường như cũng đã bị câu này truyền cảm hứng, điểm -2 đã đầy khắp màn hình xen lẫn với những thất vọng, buộc tội và thậm chí là những lời mắng chửi Đỗ Trạch Thần, xem ra có vẻ họ đã rất sốc với hành động này của anh ấy.

[ Đột nhiên nhớ tới chuyện xảy ra nửa năm trước, lúc đó Đỗ thiếu gia gặp tai nạn xe cộ và toàn bộ Internet cũng đã bị hack... ]

[ Nhìn thì có chút đáng sợ, nhưng thật ra Đỗ thiếu gia cũng không có làm phiền đến bất cứ ai cả? Nhưng nếu công ty riêng của ai đó muốn nhúng tay vào chuyện của anh ấy thì cũng thật là quá đáng. ]

[ Tôi còn nhớ Đỗ thiếu gia bị oan trong vụ tai nạn xe cộ và dường như những người hâm mộ đã hoàn toàn bị thất vọng, lúc đó tôi đã nói rằng dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra thì tôi cũng sẽ vẫn sẵn sàng bảo vệ anh ấy, chỉ cần anh ấy không làm hại thế giới, tôi sẽ thực hiện lời hứa của tôi. ]

[ Thêm tôi nữa, về vấn đề của những người giàu và đầy quyền lực thì xem ra nói không chính xác mấy nhưng có lẽ tất cả mọi chuyện không phải là chúng ta nhìn thấy trước mắt đây sao? ]

[ Nói cũng đúng, cho dù phạm sai lầm ở công ty thì cũng là lỗi của người những người trẻ tuổi thiếu hiểu biết, nhìn anh ta bị mắng thành bộ dạng như vậy, tôi cũng có chút đồng cảm cho nên tôi vẫn quyết định chờ xem sự việc như thế nào. ]

Những lời nói yếu ớt này rất nhanh đã bị một nhóm người áp đảo, trông có vẻ rất đáng sợ.

Tuy nhiên, sau những lời nói của mọi người, Đỗ Trạch Thần cũng không hề cảm thấy suy sụp và tuyệt vọng như trước, mà thay vào đó Thẩm Ấu Dao lại có chút đau khổ nói: "Mọi người có thể sẽ mắng anh đến chết đấy."

Đỗ Trạch Thần vừa cười vừa nói: "Người ta luôn thích những người có vẻ bề ngoài hào nhoáng, ngược lại nếu em xấu xí thì tất nhiên sẽ không một ai thích em cả." Thẩm Ấu Dao sờ lên mặt anh ấy nói: "Chỉ có chăm chỉ và cố gắng thì mới đạt được mục tiêu của bản thân và khiến cho bản thân trở nên ưu tú vì vậy em tin anh có thể làm được."

Anh ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Ấu Dao: "Thế nếu như chúng ta thật sự bị Thành Nhụy nói trúng thì phải làm thế nào bây giờ? Có lẽ lúc đó anh sẽ mất hết tất cả, không còn bất cứ thứ gì và thậm chí tất cả công lao mà ông nội anh vất vả gây dựng bấy lâu nay cũng đổ sông đổ bể."

[ Hả? Đỗ thiếu gia hiển nhiên là biết mình đang làm cái gì! ]

[ Quả nhiên là có nội tình trong này? ]

Thẩm Ấu Dao cúi đầu nhìn anh ấy cười và nói: "Lần này quay phim em đã kiếm được năm trăm nghìn tệ, hơn nữa chúng ta còn có một căn nhà ở trung tâm thành phố, nhà cũ của Đường gia, đồ cổ ông ngoại để lại cho chúng ta... À, vẫn còn có cái phòng trong ngôi nhà cũ của nhà họ Đường. Trước đây em đã từng có một ước mơ đó là có một căn nhà rộng chín mươi mét vuông, trong đó có ba phòng ngủ và một phòng khách, sẽ thật tuyệt vời hơn khi người một nhà đều sống trong đó…"

Đỗ Trạch Thần cười phá lên nói: "Cô ta vẫn luôn luôn nhìn chằm chằm vào những thứ anh muốn lấy rồi lại suy nghĩ đến những thứ anh mất đi, có lẽ Thành Nhụy cho rằng cô ta không lấy được những thứ anh có thì cũng là cái tội. Haizz, em nói anh mới phát hiện ra anh có nhiều thứ hơn anh nghĩ, quan trọng hơn là bản thân từ trước tới nay đều không hề nghĩ đến, thậm chí câu nói được ăn cả ngã về không cũng không thích hợp để trên người anh nữa. Haizz, đúng là cái gì quá cũng khổ mà!"

Không phải là Thành Nhụy luôn muốn so sánh bản thân mình với Ấu Dao hay sao? Bởi vậy nên anh ấy sẽ đáp ứng theo cô ta để cho cô ta biết rằng tại sao cô ta lại khiến người ta ghét đến như vậy.

[ Thật ra tôi vốn dĩ muốn thông cảm với anh ấy một chút nhưng đột nhiên lại nhận ra rằng mình không có đủ tư cách để làm thế, tất cả những thứ của anh ấy đều không hề hấp dẫn và phong phú bằng ước mơ của chúng ta. ]

[ Đúng đúng đúng, thất bại không phải là cái cớ cho chúng vấp ngã mà thay vào đó, đấy chính là lý do để chúng ta có thể đứng dậy làm lại, tất cả đều có thể làm lại từ đầu. Trong khi đó, Đỗ thiếu gia mới có 25 tuổi, anh ấy vẫn còn rất trẻ để tiếp tục gây dựng lại sự nghiệp của mình. ]

[ Nhìn thái độ của Đỗ thiếu gia, tôi nghĩ trong câu chuyện này còn có điều gì đó khuất tất mà vẫn chưa thể nói ra được. Tôi nghĩ có thể nguyên nhân chính là liên quan đến lợi ích của các bên, để có thể nắm giữ quyền lực cao thì chắc chắn một điều rằng Đỗ thiếu gia phải gặp rất nhiều khó khăn, thậm chí những người có ý đồ xấu muốn cản đường của anh ấy. Những gì chúng ta thấy bây giờ chỉ là bề nổi của câu chuyện, sự tình bên trong như thế nào vẫn còn là một ẩn số. ]

[ Từ bây giờ trở đi, hãy im lặng và chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. ]

Đương nhiên là trong lúc đó, Vương Cảnh Huy và các giám đốc điều hành cũng đang xem chương trình phát sóng trực tiếp nhưng họ dường như không hề quan tâm đến cái gọi là kế hoạch của Đỗ Trạch Thần. Trong một khoảng thời gian tiếp xúc này, họ đã hoàn toàn biết được mánh khóe thật sự của anh ấy. Nhưng anh ấy lại là một người vô cùng cứng đầu và cố chấp, cũng có thể nói rằng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Hơn nữa, cho dù tất cả mánh khóe hay thủ đoạn của anh ấy có lợi hại như thế nào thì cũng không thể phản kháng hay chống lại nhiều người cùng một lúc như thế được.

Tôi không tin là không thể trị được tên cứng đầu này!

Ngày hôm sau, việc Trịnh tổng từ chức đã ảnh hưởng trực tiếp đến hầu hết các trưởng phòng cũng như giám đốc điều hành trong công ty. Các trưởng nhóm và giám đốc điều hành dưới trướng của ông ấy cũng đã cùng nhau đến văn phòng và bày tỏ ý định muốn từ chức.

Đỗ Trạch Thần nhìn bọn họ với ánh mắt sắc lẹm rồi nói: "Đây là đang muốn dồn ép tôi tới đường cùng sao?"

"Tiểu Thần." Đỗ Hoằng Nghị đã xuất hiện trước mặt của Đỗ Trạch Thần theo đúng như dự đoán của tất cả mọi người. Phía sau ông là một số cổ đông của công ty. Những người đó rõ ràng là được mời tới đây.

Vừa mới bước vào cửa, ông đã trấn an tất cả mọi người có mặt ở đây: "Đừng quá nóng vội mà hãy cứ bình tĩnh, Tiểu Thần còn rất trẻ nên nó vẫn tràn đầy sức lực và nhiệt huyết..." Đỗ Trạch Thần biết rằng bản thân anh luôn giỏi chọc tức người khác và nếu để anh nói thì không biết rằng sẽ thế nào mới có thể minh oan cho bản thân mình. Bởi vậy anh đã trực tiếp ngắt lời ông ta với giọng vô cùng lạnh lùng: "Ông đang làm cái quái gì ở đây vậy? Ở đây ông không được bất cứ ai chào đón."

Lúc đó, sắc mặt của Đỗ Hoằng Nghị dường như trở nên cứng đờ, nhưng cũng không hề tỏ ra buồn bã. Không biết có bất cứ sự chuẩn bị nào ở đây hay không nhưng hàng loạt lý lẽ của ông đã được đưa ra mục đích nhằm để đánh lạc hướng cư dân mạng và hơn hẳn đó là tập trung vào sự sống còn của Đường thị ngay lúc này. Nhưng ông không thể nào ngờ được rằng Đỗ Trạch Thần đã trực tiếp nhận ra và chỉ ra vấn đề này. Chẳng phải anh nên hoảng sợ và bất lực trước một loạt sự từ chức của các giám đốc điều hành cấp cao, gạt bỏ đi tất cả mọi thứ và thay vào đó là nên tìm kiếm sự bảo vệ của anh trước hay sao?

Nhưng không, Đỗ Trạch Thần đã nhìn tất cả các giám đốc điều hành và các cổ đông đang có mặt ở đây bằng một ánh mắt lạnh lùng cùng với hành động vô cùng dứt khoát, không một chút lưu luyến: "Hôm nay các vị không gọi ông ta tới đây là tốt nhưng nếu vẫn gọi tới thì tất nhiên không có bất kỳ cuộc thương lượng nào ở đây cả. Vẫn là muốn từ chức đúng không? Được thôi, nếu ai muốn thì có thể đi thực hiện các thủ tục để từ chức ngay bây giờ! Đặc biệt hãy chắc chắn một điều là đừng để bất cứ ai ở lại công ty này nếu họ đã muốn nghỉ việc!"

"Tiểu Thần!" Đỗ Hoằng Nghị lập tức nói: "Đừng nông nổi như vậy, nếu con cứ tiếp tục làm như vậy thì cũng đồng nghĩa với việc hủy hoại tập đoàn Đường thị!" Đỗ Trạch Thần tức giận và lớn tiếng nói: "Cho dù tập đoàn có bị phá hủy thì tôi cũng không đưa công lao mà ông nội vất vả gây dựng cả đời cho ông. Ông chính là kẻ sát nhân, người đã thẳng tay gi. ết ch. ết ông nội tôi!"

Nghe xong những lời nói của Đỗ Trạch Thần, sắc mặt của Đỗ Hoằng Nghị lập tức biến đổi: "Tiểu Thần! Con có biết con đang nói gì không?"

"Tất nhiên là tôi biết rõ những lời mà tôi nói." Đỗ Trạch Thần nói."Tôi thậm chí còn biết rằng các cổ đông và các giám đốc điều hành ở đây đều là nghe theo ông. Ông thấy tôi nói đúng rồi chứ? Giết hại ông nội tôi để chiếm lấy tập đoàn Đường thị nhưng thật không ngờ tới là ông nội lại giao hết toàn bộ tài sản của tập đoàn lại cho tôi, phải không? Thật nực cười. Cho nên hôm nay ông đến đây là muốn cướp lấy Đường thị và hơn hết là tranh quyền quản lý với tôi? Đến lúc đó, ông có thể tùy ý đuổi mẹ con tôi đi bất cứ lúc nào và để cho mẹ con Dương Hiểu Viện vào căn nhà đó lấy tất cả tài sản mà chúng tôi đã vất vả gây dựng hay sao? Bây giờ tôi nói cho ông biết, ông đừng có mơ tưởng về điều đó và cũng đừng có bất kỳ ý định nào về tập đoàn Đường thị!"

"Đỗ Trạch Thần!" Đỗ Hoằng Nghị tức giận đến run lên, ông ta dường như cũng ý thức được những việc mà ông ta làm là cố ý. Đỗ Trạch Thần cười một cách chế giễu và có lẽ anh đã đợi thời khắc này rất lâu rồi. Anh muốn nói hết tất cả các tội ác mà Đỗ Hoằng Nghị gây ra cho toàn thể mọi người biết và để ông ta không thể ngóc đầu lên nhìn mặt mọi người xung quanh."Thật ra tất cả những chuyện này đều là ngoài ý muốn! Ba biết hiện tại con đang rất tức giận nhưng cũng không phải vì thế mà con tùy ý đổ hết lỗi lầm lên đầu ba được!"

Đỗ Trạch Thần cười một cách lạnh lùng: "Tùy tiện buộc tội ông? Ông thật nực cười. Tất cả những bằng chứng chứng minh Dương Hiểu Viện hại chết ông nội tôi vẫn còn nằm trong tay tôi. Còn về phần ông… Lúc tôi bị tai nạn xe cộ thì ông cũng không hề quan tâm, thậm chí còn ngăn cản không cho tôi đi khám bệnh. Không chỉ vậy, ông còn thẳng tay đuổi tôi và mẹ ra nước ngoài. Tôi thật sự không biết mình có phải con ruột của ông hay không. Quả thật, trước đây tôi quá ngu ngốc khi tin tưởng ông, nhưng ông nhớ không, ông chính là người đã đích thân dạy tôi phải mở to mắt ra nhìn thế giới, nhìn rõ lòng người đáng sợ như thế nào. Dù là những người thân nhất, họ cũng đều có thể đâm sau lưng ta bất cứ lúc nào!"

[ Mẹ kiếp! Đây quả thực là phiên bản thực sự của bộ phim con nhà giàu! ]

[ Chẳng lẽ tất cả những câu chuyện trước đây đều không phải là lời đồn đại hay sao? Đỗ thiếu gia thật sự đã bị đứa con hoang của Đỗ Hoằng Nghị gây tai nạn xe hơi sao? ]

[ Khó trách vì sao người ta lại vẫn luôn đồn đại rằng anh ấy không thể tiếp tục kế thừa nhà họ Đường. Tôi vẫn đang suy nghĩ… Tại sao một chân bị phế thì lại không thể thừa kế Đường gia? Chẳng có lẽ là họ đang muốn tạo điều kiện cho đứa con hoang đó của họ hay sao? Dường như tất cả tình cảm họ đều dành cho đứa con hoang ấy trong khi Đỗ Trạch Thần là con ruột của ông ta. ]

[ Năm đó Đỗ thiếu gia thật sự cũng chẳng dễ dàng gì, đây có phải là đang cố gắng lấy lại tất cả những gì vốn dĩ là của anh ấy hay không?]

[ Nhưng có phải là anh ấy đã từng gặp phải khó khăn hay bất cứ cuộc khủng hoảng nào không? Thảo nào Đỗ thiếu gia lại không hề có một chút thích thú nào với kinh doanh nhưng anh ấy đã phải tự mình kế thừa công việc của Đường thị. Từ khi Đỗ Trạch Thần nắm chức vụ này thì Đỗ Hoằng Nghị dường như đã lâu không thấy xuất hiện hay ra mặt ở bất kì việc nào. ]

[ Mẹ tôi vừa mới hỏi tôi rằng đây là thể loại phim truyền hình gì vậy… ]

[ Thật ra mẹ bạn không phải người duy nhất mà tôi cũng là người coi chương trình thực tế là phim truyền hình. ]

[ Tôi vẫn muốn biết rằng cô tiểu tam- người mà đã giết hại Đường lão tiên sinh có phải ngồi tù hay không? ]

….

Đỗ Hoằng Nghị hít một hơi thật sâu để trấn an bản thân mình bởi ông biết rằng kế hoạch ngày hôm nay mà mình cố gắng tạo ra không thể thuận lợi như những gì mà ông suy nghĩ. Để tránh cho Đỗ Trạch Thần nói ra những điều không nên nói nên ông chỉ có thể lùi lại phía sau và nói với giọng đầy nhượng bộ: "Ba biết rằng bây giờ tâm trạng của con không tốt, thậm chí là không được bình tĩnh như những lúc con làm việc. Nhưng con có biết không, ba còn cảm thấy đau khổ và dằn vặt hơn bản thân con. Ba nhất định sẽ cho con một lời giải thích thỏa đáng về tất cả mọi chuyện của bọn họ. Nhưng hôm nay, con hãy nghe lời ba, đừng cố chấp như vậy nữa."

"Bây giờ ba sẽ làm tất cả vì con, tạm thời giữ ổn định những giám đốc điều hành cùng với những cổ đông kia. Nhưng con phải suy nghĩ kĩ trước khi làm hay nói bất cứ điều gì bởi vì bọn họ cũng đều là người trưởng thành, những người đã có gia đình riêng của mình và họ đều có những trách nhiệm trên vai. Họ không giống như ba mẹ, luôn yêu thương và bảo vệ con vô điều kiện như thế đâu." Dù đã phải nghe những lời nói cay đắng từ Đỗ Trạch Thần nhưng đến cuối cùng, ông ấy vẫn còn rất lo lắng và quan tâm đến đứa con trai ấy. Nhưng dường như những lời nói ấy không thể làm lay động được trái tim của Đỗ Trạch Thần. Anh nhìn ông ấy và lạnh lùng nói một cách dứt khoát: "Tôi không cần!" Trong mắt của Đỗ Hoằng Nghị lúc đó có vẻ như đang cảm thấy rất tức tối và hiện lên một tia căm thù. Ông ta lập tức xoay người rời đi với vẻ mặt không mấy vui vẻ.

Chương (1-99)