Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 72

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 72
Chương 70
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Trong khi Đỗ Trạch Thần cùng với những người khác vẫn đang say sưa ngủ thì đồng thời lúc sáng sớm ở Canada, có múi giờ chênh lệch 12 tiếng so với Trung Quốc thì Đường Huyên đang nằm nhàn nhã trên một chiếc ghế tựa, mở máy tính ra để cập nhật tin tức suốt mấy ngày hôm nay. Lúc nhìn thấy biểu hiện của Đỗ Trạch Thần trên màn hình máy tính, trên mặt của bà hiện rõ vẻ yên tâm và cũng tràn đầy nhẹ nhõm: "Tiểu tử thối này của mẹ cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi."

Ngay trong lúc đó, dường như có tiếng hai vợ chồng nhà bên đang cãi nhau."Thẩm Đại Hàn! Tôi muốn ly hôn với anh! Tại sao tôi lại xui xẻo đến như vậy, chẳng lẽ cả đời này tôi không thể thoát khỏi anh hay sao?"

"Những thứ khác thì anh hoàn toàn có thể hứa và đồng ý với em nhưng riêng chuyện này thì anh không thể nghe theo em được."

Người vợ lạnh giọng đáp lại: " Được! Chỉ cần anh đưa Dao Dao lại cho tôi, tôi sẽ không ly hôn với anh."

Nghe xong câu nói ấy của vợ, người chồng chợt trở nên im lặng.

Đường Huyên âm thầm thở dài sau khi nghe cuộc cãi vã của hai vợ chồng nhà bên. Người vợ là một nữ diễn viên quốc tế, còn người kia là ông chủ của nhà họ Thẩm. Có thể nói đây là gia đình người Hoa duy nhất trong tập đoàn Morma. Chỉ là khi còn nhỏ, xương của vị đại thiếu gia này không được tốt lắm và anh ấy cũng không thích làm kinh doanh. Nhưng ngược lại, anh ấy cũng có một sở thích đó là đánh quyền anh, thậm chí anh còn là một thiên tài. Hai mươi năm trước đây, anh ấy đã từng được gọi là "Bạo chúa xứ Morma" của UFC.

Nghe nói rằng trước đây cả hai người có mối quan hệ rất tốt, và thậm chí đến khi họ đã tầm ở tuổi 40- 50 thì tình cảm của họ vẫn rất ngọt ngào, giống như những cặp đôi mới yêu. Nhưng gần đây họ có vẻ đang có một số mâu thuẫn lớn vì mất đi con gái.

Dù đã tranh cãi nhiều ngày như vậy nhưng bà vẫn không thể biết con gái của bọn họ đã xảy ra chuyện gì. Đây thật sự không giống như đã chết hay bị bắt cóc mà giống một vụ mất tích không rõ lý do.

Ngay khi bà vẫn đang miên man suy nghĩ về điều đó thì bỗng chợt cánh cửa của nhà bên lập tức mở ra. Trong giây lát, một người phụ nữ xinh đẹp với đôi mắt đỏ hoe lao ra, ngay sau đó, một người đàn ông cao lớn cũng đuổi theo cô ấy …

Sau khi nhìn thấy toàn bộ cảnh ấy, Đường Huyên lắc đầu, có vẻ bà đã quen với khung cảnh này rồi cho nên không cảm thấy bất ngờ mấy. Tuy nhiên, bà không bị những hành động hay lời nói của hai vợ chồng kia phân tâm. Cái bà quan tâm bây giờ chính là đứa con trai Đỗ Trạch Thần. Giờ đây bà chỉ chăm chú nhìn vào màn hình trước mặt bởi vì trận chiến thực sự của con trai bà đã sắp bắt đầu.

Quả nhiên, đến ngày thứ hai, Hách Viên Thụy- người cũng đang gặp khủng hoảng như Đỗ Trạch Thần đã nhanh chóng đặt vé để quay trở lại.

Tuy nhiên ngay cả khi việc này được làm rõ ràng thì Nguyên Tiên cũng sẽ bị ảnh hưởng vô cùng nặng nề. Kéo theo đó, tất cả các siêu thị sẽ trở nên vắng khách và thậm chí doanh thu sẽ không còn được như trước đây.

Chuyện này đã khiến cho Hách Viên Thụy vô cùng đau đầu và thậm chí cả ngày trên mặt anh ta không có bất cứ biểu hiện nào khác ngoài cau mày. Đến tối, Cảnh Thế Lan đột nhiên lại hào hứng đến tìm anh.

Nhìn thấy dáng vẻ của cô ta, Hách Viên Thụy bất giác cười cười: "Anh biết ngay là em sẽ có biện pháp!"

Cảnh Thế Lan đắc ý ngẩng mặt lên nhìn Hách Viên Thụy cười rồi nói: "Đúng vậy! Anh hãy xem em có cái gì mà không làm được? Chúng ta hãy chuẩn bị đi nào!"

Ngay sau đó, Hách Viên Thụy và Cảnh Thế Lan đã tập trung làm việc cả đêm. Đến ngày hôm sau, Nguyên Tiên đã đưa ra một giải thưởng, đó là giải thưởng giám sát với trị giá một nghìn USD. Có thể thấy đây cũng không phải con số nhỏ, bọn họ đã quyết tâm giải quyết việc này một cách triệt để nhất và để khẳng định lại vị thế của Nguyên Tiên.

Bất cứ ai có thể tìm thấy sản phẩm giả hoặc sản phẩm hết hạn sử dụng trong siêu thị Nguyên Tiên thì đều có thể trực tiếp đến quầy thu ngân để nhận phần thưởng một nghìn USD.

Bởi vì sự cố của Nguyên Tiên cũng vừa mới xuất hiện cho nên có thể nói độ nổi tiếng của nó rất cao. Tin tức này khi vừa xuất hiện lập tức đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Sau khi tin tức này vừa được đưa ra thì chỉ trong buổi tối hôm đó, siêu thị đã buôn bán tốt lên và trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Có rất nhiều người đến với mục đích ban đầu là muốn nhận phần thưởng từ siêu thị. Nhưng sau khi trải nghiệm những món đồ ở đây thì họ đều cảm thấy chất lượng của chúng rất tốt, thậm chí đảm bảo an toàn với người tiêu dùng cho nên hầu hết mọi người đều mua cho mình một số món đồ mà họ cảm thấy ưng ý.

Những người khác thì lại cảm thấy rằng nếu Nguyên Tiên đã dám đưa ra tuyên bố như vậy thì chắc chắn họ có lòng tin tuyệt đối đối với những sản phẩm của họ. Vì vậy những thứ ở đây chắc chắn không tệ. Sau khi đến đó, tất cả mọi người đều sẽ tự nhiên chú ý đến ngày sản xuất và độ tươi của những sản phẩm này. Và tất nhiên khách hàng đều đánh giá rất tốt. Nhân tiện đây, người tiêu dùng cũng đã cảm thấy đây là một thương hiệu tuyệt vời và nên được cho vào danh sách yêu thích của họ.

Mặc dù có hơi đơn giản và thô bạo nhưng tất nhiên chúng ta cũng không thể phủ nhận rằng đây là một chiến lược quảng cáo sản phẩm vô cùng thông minh. Chỉ với một cách như vậy mà sản phẩm cũng như thương hiệu Nguyên Tiên đã được nhiều người biết đến và tin tưởng sử dụng. Không những thế, cùng với sự hợp tác của việc phát sóng trực tiếp, thương hiệu và danh tiếng của "Nguyên Tiên" đã được nâng lên một tầm cao mới, khẳng định vị thế cao trong thị trường. Nhìn thấy sự phát triển lớn mạnh của Nguyên Tiên, Hách Viên Thụy cũng đã bắt đầu nghĩ đến việc tiếp tục để chuẩn bị mở thêm các chi nhánh khác trên thị trường.

[ Đột nhiên cảm thấy môn đăng hộ đối cũng không phải là không có lý do. Thật sự hai gia đình họ đều tương xứng về mặt nhà cửa, gia thế và thậm chí là cả địa vị xã hội. Cảnh Thế Lan thực sự là người một người vợ tốt, vừa thông minh mà cũng thật là khéo léo trong mọi chuyện. ]

[ Nếu so sánh như vậy thì Thẩm Ấu Dao thật đúng là không xứng rồi. Hiện tại Đỗ thiếu gia cũng gặp những tình huống khó khăn như vậy, cô ấy tựa hồ cũng không thể làm gì khác ngoài việc đồng hành cùng anh ấy trên mọi chặng đường. Thành Nhụy dù sao cũng có thể đưa ra một vài ý kiến. ]

[ Tôi luôn cảm thấy rằng Đỗ thiếu gia dường như sắp không xong rồi. ] Theo dự đoán trên Twitter của cư dân mạng thì chỉ một vài ngày nữa thôi, những bế tắc sẽ đến với Đỗ Trạch Thần khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều, thậm chí những dự án hay bất cứ việc gì đều không những không thành công mà còn gặp phải một cuộc khủng hoảng lớn.

Ông Trịnh - bên ngoài là một giám đốc điều hành nhưng sự thật bên trong thì quản lý kém hiệu quả đã trực tiếp đến văn phòng chủ tịch và đề nghị từ chức với Đỗ Trạch Thần. Khi đến văn phòng, ông ta đã trực tiếp nói với anh rằng: "Nếu cậu nhất quyết muốn đi theo con đường của mình thì xin thứ lỗi, tôi không thể tiếp tục đi cùng cậu được." Đỗ Trạch Thần tựa hồ không ngờ tới ông ta có thể làm như vậy, ngẩng đầu nói với giọng lạnh lùng: "Ông là đang uy hiếp tôi?"

Nghe xong câu nói đó của Đỗ Trạch Thần, Ông Trịnh rõ ràng cũng tỏ vẻ vô cùng bất lực, ông nói với vẻ mặt mệt mỏi: “Không, là do tôi hoàn toàn không thể gánh vác nổi trách nhiệm như vậy."

Tất nhiên khi nghe xong câu nói giống như đang giải thích lý do từ chức của ông Trịnh thì giọng điệu Đỗ Trạch Thần có vẻ đã dịu đi rất nhiều, giống như cũng muốn giữ ông ấy lại: "Tất cả mọi thứ tôi đều đã nói hết rồi, tôi sẽ gánh hết trách nhiệm, ông sẽ không phải lo lắng về bất cứ điều gì khi làm ở công ty tôi."

Quả thật cái tình huống này thật khó xử. Ông Trịnh càng thêm bất đắc dĩ nhìn anh và nói với giọng như đang khuyên nhủ: "Giám đốc Đỗ à, cậu có biết hậu quả của chuyện này như thế nào hay không? Trách nhiệm này cậu muốn gánh cũng không được mà bây giờ cậu định một mình gánh vác nó như thế nào?"

Đây là đang muốn ép Đỗ Trạch Thần xem xét lại quyết định của mình và đồng ý cho ông ta từ chức hay sao? Nhưng thật sự đã sẽ khiến mọi người thất vọng rồi. Đỗ Trạch Thần thở một hơi dài và vẫn kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa để chắc chắn rằng ông Trịnh có thật sự muốn từ chức hay không: "Vậy Tổng Giám Đốc Trịnh, ông vẫn giữ quyết định từ chức sao?" Ông chủ Trịnh chợt sửng sốt một lúc, ông cũng không ngờ tới anh không nói làm thế nào để chịu trách nhiệm mà thay vào đó lại trực tiếp gài bẫy. Dường như ông Trịnh muốn biết Đỗ thiếu gia sẽ làm thế nào trước tình huống này nhưng sự thật là ông ấy không thể lấy được một chút thông tin nào từ anh.

Cho dù hiện tại Đỗ Trạch Thần có chút bất lực về quyết định từ chức của ông ta nhưng cũng thật không dễ dàng để ông ta có cơ hội tốt như thế này, lần này ông lại càng làm ra vẻ mình có lỗi. Hơn nữa... khi nghĩ đến kế hoạch của các cổ đông trong công ty, ông ta tin rằng Đỗ Trạch Thần sẽ không dám để ông ta đi. Vì vậy, sau câu hỏi của anh, ông ta đã gật đầu đồng ý về quyết định của mình. Cuối cùng trước khi đi, ông cũng không khỏi nói thêm một câu: "Nếu như giám đốc Đỗ vẫn muốn kiên trì đi con đường của chính mình thì cứ tiếp tục đi."

Đỗ Trạch Thần lại tiếp tục thở dài, lộ ra vẻ mặt vô cùng mệt mỏi: "Được rồi, tôi hiểu rồi, ông hãy nộp đơn xin nghỉ việc đi."

Câu nói này của Đỗ Trạch Thần đã khiến ông Trịnh có chút sững sờ. Thật sự ông không bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ đưa ra quyết định như vậy. Tuy nhiên, vì muốn đe dọa Đỗ Trạch Thần, ông đã lấy hết can đảm để đưa ra một quyết định vô cùng khủng khiếp. Chỉ vì muốn uy hiếp anh mà ông ta đã dám mang toàn bộ chức vụ nghề nghiệp của mình ra bàn cân và tất nhiên bây giờ ông không thể làm điều gì khác ngoài việc từ chức như ông ấy muốn. Vốn là một người cũng có địa vị cao trong công ty nên hiển nhiên ông không thể nuốt lời trước mặt cư dân mạng trên cả nước. Chỉ vì một chút bất cẩn mà ông ta đã mất đi công việc.

[ Anh ấy cũng nói đó không phải là một mối đe dọa, hãy nhìn vào biểu hiện của anh ấy kìa hahahaha. ]

[Nếu không bàn về quá khứ thì chỉ cần xem một màn này cũng cảm thấy rất hấp dẫn. Nhưng có lẽ lần này điều mà Đỗ thiếu gia làm chắc chắn là sai rồi!]

[Đây là đang ở trong một tập thể, không phải chuyện của một người có thể giải quyết được, tất thảy phải có sự đoàn kết của tất cả mọi người. Sao lại có thể cố chấp như vậy chứ?]

[Ở thời cổ đại, hoàng đế dù có ngôi vị cao quý, thậm chí có quyền hành rất lớn nhưng ngài vẫn luôn phải lắng nghe ý kiến của dân bởi lẽ chỉ khi có dân thì đất nước mới trở nên hưng thịnh. Bình thường nếu có bất kì kẻ nào không nghe theo lệnh thì không thể nghi ngờ được rằng họ thật ngu xuẩn. ]

Mặc dù có quy định là không xem được kết quả khi phát sóng trực tiếp nhưng Thành Nhụy lại có mục đích khác. Đương nhiên cô luôn chú ý và quan tâm đến tình hình của Đường thị. Đặc biệt hơn bao giờ hết, sau khi nghe ngóng được những điều ngu ngốc của Đỗ Trạch Thần đã làm thì cô lập tức đến tòa nhà Thần Hi (tên công ty có ý nghĩa là ánh nắng ban mai nhé mọi người). Tất nhiên không có bất kỳ điều gì tốt đẹp cả, cô ta chỉ đang giả vờ quan tâm đến người được gọi là bạn bè của cô ta. Có vẻ như nhân tiện sự việc này, cô ta muốn trở thành người tốt trong mắt người khác. Tất cả những gì cô ta làm chỉ là đang giả vờ. Nếu như xem xét tình hình hiện tại, có vẻ như Đỗ Trạch Thần vẫn luôn lo lắng rằng sẽ có điều gì đó không ổn xảy ra bởi vì đây là lần đầu tiên Đỗ Trạch Thần phụ trách Đường thị.

Khi đến nơi, cô nhìn thấy Đỗ Trạch Thần đang chuẩn bị đặt bút ký vào đơn từ chức của ông Trịnh. Vì vậy cô liền vội vàng bước tới ngăn anh lại, "Anh Thần, anh không thể làm như vậy."

"Đây không đơn giản là chuyện từ chức của một nhân viên bình thường nên anh hãy suy nghĩ kĩ trước khi ký vào đơn đó. Như anh biết đấy, Tổng Giám Đốc Trịnh vẫn luôn được gọi là anh hùng của Đường thị, ông ấy cũng đã đóng góp một phần công lao lớn cho công ty này. Nếu anh làm như này thì sẽ khiến ông ấy buồn và suy nghĩ rất nhiều đấy."

Thấy Đỗ Trạch Thần không có chút biểu cảm nào và biết rằng anh sẽ không để vào tai những lời mình nói cho nên Thành Nhụy đã quyết định tiến đến chỗ Thẩm Ấu Dao để khuyên nhủ: "Tôi biết từ trước đến nay tất cả mọi chuyện anh Thần đều nghe theo lời cô. Vậy tại sao cô lại không đi đến để thuyết phục anh ấy? Lúc tức giận, anh ấy sẽ không bình tĩnh và thậm chí anh ấy sẽ không tỉnh táo để quyết định mọi chuyện. Cho nên chỉ có cô mới có thể thuyết phục được anh ấy. Không phải cô là người rất lý trí hay sao? Tại sao lại không ngăn cản anh ấy làm chuyện này?"

Thành Nhụy tiếp tục nói: "Hay là ngoài việc ở bên cạnh anh ấy thì cô không thể làm bất cứ chuyện gì khác?"

[ Đúng thế, dường như cô ấy không thể làm bất kỳ chuyện gì khác ngoài việc đi cùng Đỗ thiếu gia. ]

[ Mặc dù, tất cả mọi chi phí của cô ấy đều được Đỗ thiếu gia chi trả vô điều kiện nhưng tôi nghĩ cô ấy vẫn nên thuyết phục anh ấy khi những điều mà anh ấy làm là sai. ] [Từ quan điểm này thì tôi thấy rằng Thẩm Ấu Dao giống như một thuộc hạ hơn, cô ấy chỉ biết đi theo Đỗ thiếu trong khi ngay cả những điều đơn giản cũng không biết. Dường như cô ấy chỉ đang muốn giữ Đỗ Trạch Thần lại bên cạnh mình và làm cho anh ấy hạnh phúc mỗi ngày là được rồi. Bởi vì họ mới kết hôn không lâu nên có thể Đỗ thiếu gia sẽ chiều chuộng cô, luôn muốn mang tới những thứ tốt nhất cho cô ấy. Nhưng tất nhiên không phải vì thế mà anh sẽ chiều chuộng cô như vậy cả đời. ]

[Ha ha, đừng nói là cả đời, theo như tình hình hiện tại thì tôi đoán một năm cũng đã là con số nhiều, thật khó khăn khi nói đến hai từ "cả đời". Nếu như Đỗ Trạch Thần không vượt qua được nguy cơ này thì có thể anh ấy sẽ trở thành tội nhân của Đường thị. Sau đó thì hãy xem anh ấy có còn chiều chuộng cô như trước hay không. ]

[Nếu không có Hách Viên Thụy và cô Cảnh thì có thể tôi cũng không bận tâm nhiều về điều này. Nếu phải so sánh với hiện tại thì tôi nghĩ Thẩm Ấu Dao thực sự không thể làm được gì nhưng Đỗ thiếu gia có lẽ sẽ thắng đấy. ]

Thẩm Ấu Dao nghi ngờ nhìn Thành Nhụy đang vô cùng giận dữ: "Thành tiểu thư, chuyện này liên quan đến tập đoàn Đường gia của chúng tôi. Hơn thế nữa, Trạch Thần lại là chồng của tôi nhưng sao cô lại có vẻ lo lắng hơn tôi thế?

Lúc này Thành Nhụy chỉ cảm thấy cô thật vô lý khi nghe những lời nói của Thẩm Ấu Dao: "Cô có biết thời điểm bây giờ quan trọng như thế nào hay không? Có mỗi chuyện này mà cô còn phải thắc mắc với tôi hay sao? Cô có biết rằng nếu anh ta làm như vậy thì sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng như thế nào không?"

[Tôi nghĩ cô ấy có thể không biết về hậu quả của việc này. ]

[ Đừng nói nữa, chắc cô Thành đang chê cười cô Thẩm đó, giống như đàn gảy tai trâu vậy. ]

[ Nhìn như vậy là biết, thường thì kết hôn thật sự đều cần đến bốn chữ "môn đăng hộ đối". Chỉ có như vậy thì cuộc hôn nhân mới trở nên hạnh phúc. Số phận của mỗi người đều sẽ được quyết định ở thời khắc quan trọng, những người như Thẩm Ấu Dao chỉ thích hợp với việc cùng nhau chia tài sản. ]

[Còn cha của Đỗ thiếu gia thì sao? Nếu tôi nhớ không nhầm thì ông ấy rất yêu thương thiếu gia. Tại sao ở thời khắc khó khăn như vậy lại bỏ rơi và không quan tâm gì đến anh ấy?]

[Tức là cho dù Đường lão gia đã chuyển toàn bộ cổ phần cho Đỗ thiếu gia nhưng không phải ai nắm giữ cổ phần trong công ty đều có thể phụ trách quản lý. Tất thảy mọi việc hoàn toàn có thể nhờ thiếu gia Đỗ giúp đỡ bởi vì có thể nói Đỗ thiếu gia cũng là người khá dày dặn kinh nghiệm. ]

[Tôi cảm thấy thật xấu hổ khi nhìn bộ dạng anh ấy bây giờ. ]

[Có vẻ như kể từ khi thông báo rằng Đỗ thiếu gia có quyền thừa kế Đường thị thì Giám đốc Đỗ dường như đã không bao giờ xuất hiện trước công chúng hay trên công ty nữa và giới truyền thông sẽ làm nhiệm vụ là cập nhật mọi tin tức về ông ấy. ]

[Nếu suy nghĩ kỹ lại thì thấy cũng thật là sợ hãi. ]

[Tại sao tôi lại có cảm giác Đường lão tiên sinh đang có sự đề phòng với Đỗ tổng vậy?] [Trước đây còn có lời đồn nói rằng Đỗ tổng có con riêng nhưng không biết có phải sự thật hay không? Có lẽ người khiến đôi chân của Đỗ thiếu gia tàn tật thật sự muốn đứa con riêng của Đỗ tổng lên nắm quyền. ]

[Nếu thật sự như vậy thì đề phòng cũng là chuyện hết sức bình thường. Nếu là tôi trong trường hợp đó, tôi cũng sẽ đề phòng bởi vì dù sao Đỗ tổng cũng chỉ là con rể, lại còn không có bất kỳ máu mủ nào với ông ấy nên truyền lại quyền thừa kế cho cháu trai là hoàn toàn chính xác. ]

[ Việc Đường lão tiên sinh đề phòng Đỗ tổng là chuyện hết sức bình thường nhưng tình cảm của Đỗ tổng dành cho Đỗ Trạch Thần thì ai cũng có thể thấy rõ. Cho dù ông ấy có con riêng nhưng cũng không thể vì điều đó mà tức giận. Nhưng thật không hiểu tại sao anh ấy lại không nhờ cha giúp đỡ khi bản thân rơi vào tình huống éo le như này. Trong thời khắc khó khăn này đáng nhẽ ra anh ấy phải nhờ sự giúp đỡ của những người thân nhưng không thể ngờ được là anh ấy lại ngăn cản đối phương, không cho họ nhúng tay vào việc của bản thân. Có thể hiểu được rằng bản thân anh ấy bây giờ kỳ thật cũng có chút đắc ý bởi lẽ hầu hết tất cả mọi quyền trong công ty đều được anh ấy nắm giữ và chính anh ấy đang hưởng thụ cảm giác nắm giữ quyền lực cao là như thế nào. ]

[Thật ra đây chính là bản chất con người. Bất kể người nào, kể cả hoàng tử đều có mục tiêu là muốn chiếm lấy ngai vàng, muốn bản thân nắm quyền lực cao trong tay. ] [Nhưng đến giai đoạn anh ấy không hiểu bất kỳ vấn đề gì thì anh ấy vẫn cần người chỉ ra và thậm chí là hướng dẫn. ]

Dù sao thì Đỗ Trạch Thần cũng đã từng ở trong giới giải trí ít nhất một lần cho nên ngay cả khi anh ấy không xem truyền hình trực tiếp thì anh ấy vẫn có thể biết ý đồ của Thành Nhụy và Đỗ Hoằng Nghị. Nếu bọn họ đều muốn làm mất uy tín của anh ấy, khiến mọi người có cái nhìn không tốt về anh ấy thì có lẽ bây giờ sẽ là thời điểm tốt nhất. Có thể nói lúc này đang là thời cơ chín muồi, muốn dìm Đỗ Trạch Thần xuống là điều rất đơn giản. Chỉ cần nhìn qua ánh mắt của bọn họ, ta cũng cảm thấy Đỗ Hoằng Nghị là một chuyên gia.

Bọn họ đang rất nóng lòng muốn mọi chuyện được phơi bày cho nên anh đương nhiên muốn giúp đỡ họ một tay.

Anh ấy nhìn Thành Nhụy nói: "Đây là Đường tổng trong công ty kinh doanh của chúng tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì chúng ta đã từng ghi hình trong một chương trình thi đấu, phải không? Bởi vì là Đường tổng nên hầu hết không cần đến công ty mỗi ngày, thậm chí số lần đến công ty trong một tháng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay."

[Đúng vậy, nếu Đỗ thiếu gia không lên tiếng thì tôi suýt nữa quên mất bọn họ là đang tranh giành quyết liệt mất! Hiện tại tôi cảm thấy những gì anh ấy nói hay làm thì đều không phải là tính cách của người giàu, mà đó lại chính là biểu hiện của sự thất bại. Tất nhiên lý do của sự thất bại này không có gì khác ngoài sự bướng bỉnh. Bởi vì anh ấy luôn tự cho mình là đúng nên mọi chuyện mới thành ra như vậy!]

Thành Nhụy cau mày nhìn Đỗ Trạch Thần rồi nói với giọng đầy ấm ức: "Ít nhất chúng ta cũng là bạn bè. Nghe theo lời khuyên của bạn bè cũng khó đến vậy sao?" Đỗ Trạch Thần nghi ngờ nhìn cô: “Sao cô lại chắc chắn lời mình nói là đúng?” [Dù cô ấy không chắc điều mình nói có đúng hay không, nhưng anh, Đỗ thiếu gia à, trong chuyện này nhất định là anh sai. ]

[Thật sự là khó chịu quá! Cảm thấy phiền phức chết mất thôi! Nghe theo lời của người ta nói thì có thể chết hay sao mà lại đắn đo suy nghĩ như vậy? Đừng làm mọi thứ thành ra như thế này nữa!]

Thành Nhụy tiếp tục nói: "Đây không phải là việc rất bình thường hay sao? Anh đã ép ông Trịnh rời khỏi công ty. Mặc dù trông những việc anh làm rất oai phong nhưng anh cũng phải biết thương họ chứ! Nếu anh làm như vậy, anh nghĩ họ sẽ cảm thấy thế nào? Nếu họ không bị thuyết phục bởi những lời nói của anh và thậm chí là muốn chống lại anh, họ sẽ từ chức tập thể. Anh biết không? Điều này không khác gì một đòn trí mạng giáng vào Đường thị! Đến lúc đó anh sẽ trở thành "tội nhân" của công ty."

Đỗ Trạch Thần đột nhiên thả lỏng người, ngả người ra sau ghế sau đó nhìn cô cười một cách khinh bỉ nói: "Có vẻ cô biết rất rõ kế hoạch của bọn họ."

[Hả? Tại sao sau khi nghe câu này, tôi lại cảm thấy hình như có ẩn ý gì đó. ] Cư dân mạng dường như cũng không hề sáng suốt khi nhìn vào vấn đề này. Cảm giác mơ hồ này chỉ thoáng qua và các bình luận đã nhanh chóng bị tràn ngập bởi đủ kiểu đả kích và chửi bới.

Trước câu nói này của Đỗ Trạch Thần, tim Thành Nhụy đập thình thịch, có vẻ như cô đã bị anh nói trúng nhưng trên mặt lại vô cùng bình thản đáp lại: "Tôi chỉ đang nói sự thật. Nếu anh vẫn không tin thì hãy cứ chờ xem chuyện này sẽ đi đến đâu."

Đỗ Trạch Thần vừa cười vừa nói: "Tôi thật sự không tin. Nếu bọn họ có can đảm làm vậy thì cứ để bọn họ từ chức tập thể đi."

Đỗ Hoằng Nghị, Vương Cảnh Huy và những người khác đang cảm thấy rất vui khi thấy anh nói ra những lời nói hết sức ngông cuồng như vậy. Đây có thể là điều mà anh muốn! Thành Nhụy nhìn dáng vẻ cố tình khiêu khích của anh thì chợt cau mày, thậm chí cảm thấy chán ghét anh bởi vì cô vốn tưởng rằng việc từ chức của một giám đốc điều hành cấp cao sẽ khiến Đỗ Trạch Thần cảm thấy sợ hãi, hoang mang. Nhưng điều khiến cô không ngờ được rằng anh ấy lại bình tĩnh như vậy, không hề cảm thấy có chút sợ sệt nào khi một giám đốc điều hành hay thậm chí các giám đốc của công ty xin từ chức. Có vẻ như điều này đối với anh là hết sức bình thường.

Mặc dù việc thay thế các giám đốc điều hành hàng đầu là cách tốt nhất để giành lại quyền lực về phía mình nhưng nó lại gây ra hậu quả vô cùng nặng nề đối với tập đoàn. Bởi nếu hàng loạt các giám đốc điều hành cấp cao của công ty xin từ chức thì chắc chắn đó sẽ không khác gì là một đòn trí mạng đối với Đường thị. Lúc đó, Đường thị sẽ rơi vào một tình huống vô cùng éo le, thậm chí có thể nghĩ đến tình huống xấu nhất.

Nếu lúc đó anh ấy nhượng bộ thì có lẽ anh ấy chỉ có thể để mặc những người khác chia cắt thâu xé!

Thành Nhụy nhìn Đỗ Trạch Thần với một vẻ mặt vô cùng tức giận mặc dù cô ấy biết xung quanh đây có rất nhiều máy ảnh. Tất cả máy quay xung quanh đây đều đang hướng về phía bọn họ nhưng cô ấy không thể không lộ ra vẻ oán giận nói: "Anh nhất định sẽ hối hận về quyết định này của anh. Đến lúc đó anh sẽ biết những lời nói của tôi có hàm ý gì."

Nói xong, cô ta quay người rời đi. Ngay trong lúc này, trong đầu cô ta dường như đã chuẩn bị sẵn kế hoạch thứ hai. Nếu Đỗ Trạch Thần vẫn nhất quyết làm theo ý mình, Đường thị lúc đó sẽ phá sản và thậm chí nó sẽ không thể hưng thịnh như trước kia thì có lẽ nhà họ Thành sẽ không khách khí nữa, sớm muộn gì thì Đường thị cũng sẽ xuống dốc không phanh. Nhưng cũng thật khó hiểu rằng tại sao những thành viên trong nhà họ Đường lại không hợp sức gánh vác Đường thị để nó ngày càng phát triển?

Chương (1-99)