Chương 69 (2)
← Ch.70 | Ch.72 → |
sao có thể?" Hách Nguyên Thụy kinh ngạc nói: "Anh ấy rất thích quyền anh a, nghe nói lúc trước Đỗ thiếu gia động tâm với Thẩm Ấu Dao chính là vì cùng mấy người Hạ Tuấn Trì xem quyền anh, chẳng lẽ là từ đó về sau bắt đầu thích quyền anh?”
[ Tôi bỗng nhiên có một ý nghĩ đáng sợ … ]
[ Không phải như tôi nghĩ đi?! ]
[ Hạ Tuấn Trì cũng thích Thẩm Ấu Dao, chị Bành Khả lại phải là thế thân? ] [ Đỗ thiếu gia và Hạ Tuấn Trì cùng nhau nhìn thấy Thẩm Ấu Dao đánh quyền và đều thấy cô ấy đẹp nhưng chính tôi phải thừa nhận, nếu như là tôi, tôi cũng sẽ động tâm, nhưng mà động tác của Đỗ thiếu gia có hơi nhanh a, trực tiếp thổ lộ rồi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, chúng ta có phải nên một chút không? Liệu rằng có phải Đỗ thiếu gia phát hiện Hạ Tuấn Trì cũng thích Thẩm Ấu Dao cho nên mới nhanh chóng tiên hạ thủ vi cường*. Dù sao yêu đương cũng có thể chia tay, nhưng kết hôn hay ly hôn thì khó khăn hơn nhiều, cho nên anh ấy mới kết hôn chớp nhoáng để giữ được người yêu a. ]
*(AFCVN) - Binh pháp Tôn Tử có câu 'Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương' có nghĩa là nếu có thể ra tay trước thì sẽ chiếm thế mạnh, nếu ra tay sau đối thủ thì sẽ gặp tai họa.
[ Vừa sáng sớm hôm nay tôi nhìn thấy hai người đánh quyền anh, giờ mới để ý, thật sự rất giống a...... ]
[ Tôi hoa mắt chóng mặt rồi nha, đây là loại cẩu huyết gì thế này??ಠ﹏ಠ ] Bởi vì đang phát sóng trực tiếp, khách mời ghi hình đều không thể đi xem hiệu quả phát sóng trực tiếp, cho nên Đỗ Trạch Thần và Bành Khả cũng không biết cư dân mạng trên mạng đều nổ tung.
Mà Thành Nhụy trong lúc vô tình đốt bom xong, chuyển đề tài hỏi Đỗ Trạch Thần: "Hôm nay nói chuyện với các cổ đông thế nào rồi?"
Đỗ Trạch Thần không lên tiếng nhưng từ vẻ mặt của anh cũng có thể nhìn ra được hiệu quả cũng không mấy lý tưởng.
Thành Nhụy bất đắc dĩ nói: "Anh vì cái gì không thử xem phương pháp tôi dạy anh có ổn hay không?"
Các cư dân mạng lúc này cũng có chút không kiên nhẫn với sự giằng co giữa Đỗ Trạch Thần và các cổ đông, bọn họ muốn xem chính là phương thức kiếm tiền đặc sắc hoặc là Thiên Lương Vương Phá* của tổng giám đốc bá đạo nhà họ Đỗ chứ không phải là loại tình cảnh bị người khác quản giáo, khống chế thế này, nó cứ như anh đang hoàn toàn không thể tiến thêm được bước nào nữa.
*Thiên Lương Vương Phá là Ngôn ngữ mạng, lời này xuất phát từ cuốn tiểu thuyết đam mỹ “Trời lạnh rồi, làm cho tập đoàn Vương thị phá sản đi”. Thiên lương nghĩa là trời lạnh, vương ở đây là Vương thị, phá là phá sản. Giống như kiểu này này, một ngày vua đang đứng ngắm cảnh đột nhiên buông một câu: “trời hôm nay lạnh quá, abc nên ‘nghỉ ngơi’ đi” liền có kẻ dưới đưa tiễn abc “đi nghỉ mát” ngay và liền ấy, nhưng việc này người ngoài không biết đây là do vua làm.
[ Tại sao không nghe đại tiểu thư của nhà họ Thành chứ? Người ta đều có ý tốt mà đưa ra gợi ý cho anh, anh không nghe là chuyện gì xảy ra sao? ]
[ Quá kiêu ngạo hay là vì quá cố chấp? Không thể chịu được sự chỉ điểm của người khác? Trong xã hội bây giờ có rất nhiều người như vậy. Bảo thủ chưa từng! ] [ Có khả năng, cho tới bây giờ đều là anh ta sai khiến người khác, nhưng đến phiên người khác góp ý thì anh ta lại cảm thấy không phục đi? Dù sao thì anh ta luôn cao hơn người ta một bậc mà! ]
[ Nhưng cố chấp và tự cho bản thân mình là đúng như vậy thật sự sẽ khiến công việc cùng dự án bị chậm trễ, anh xem xem dự án của Thành Nhụy và Hách Nguyên Thụy nhà người ta đã thuận lợi triển khai đến nơi đến chốn rồi, tuy rằng cũng không rõ ràng lắm dự án đó là cái gì nhưng Thành Nhụy hôm nay đi Lục Tư đàm phán hình như rất thuận lợi đi? ]
[ Hôm nay xem ra, Hách Nguyên Thụy mới thật sự là người bước ra từ trong kịch bản tổng giám đốc bá đạo a, hạng mục của bọn họ hình như là muốn triển khai xung quanh khu vui chơi Hà Thị rồi. Hôm nay lúc Hách Nguyên Thụy qua bên kia đều được tất cả quản lý cấp cao của người ta đi ra nghênh đón, cảm giác anh ta mang đến tui thấy siêu ngầu luôn. ]
[ Đúng vậy, ngồi trong một văn phòng làm việc, đồng tâm hiệp lực mới là bộ dáng mà một đoàn đội nên có. ]
[ Ai, so sánh như vậy, tôi đột nhiên cảm thấy Đỗ thiếu gia vẫn là trở về làm minh tinh thần tượng đi, làm bá đạo tổng tài lại có chút ố dề á… ]
Ngay khi cư dân mạng đang háo hức so sánh toàn bộ phương diện của Hách Nguyên Thụy và Đỗ Trạch Thần thì xảy ra vấn đề, bọn họ thậm chí còn muốn nghiền ép Đỗ Trạch Thần đến mức thương tích đầy mình, bẹp nhép như con gián thì "Nguyên Tiên" do một tay Hách Nguyên Thụy sáng lập bỗng nhiên lại xảy ra chuyện.
Lúc ấy, Hách Nguyên Thụy đang cùng người phụ trách khu thắng cảnh trao đổi sự tình thì một cú điện thoại gọi tới làm anh ta ngay lập tức thay đổi sắc mặt, ngay khi mọi người đang tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì các phương tiện truyền thông lớn bỗng nhiên đưa ra một tin tức: "Nguyên Tiên xuất hiện thực phẩm quá hạn và hư thối, dẫn đến khách hàng bị ngộ độc thức ăn."
"Nguyên Tiên" là dự án chuỗi về một siêu thị tươi sống do Hách Nguyên Thụy hoàn toàn độc lập tự chủ tự làm ra, quảng cáo màu xanh lá cây, tươi mới, an toàn cho sức khỏe, hiện nay đã khai trương mười lăm cửa hàng ở thành phố Y. Lần này xảy ra chuyện như thế này là bởi vì cô một người tiêu dùng ăn đồ ăn ở đây sau đó bị tào tháo rượt 7749 lần nên cầm báo cáo kiểm tra đến siêu thị gây sự. (Cúc nở hoa sau lần ăn này (͡◉ ͜ʖ ͡◉))
Tổ tiết mục đang suy nghĩ có nên đẩy những bí mật liên quan đến công ty ra hay không, thế nhưng bọn họ lại thấy Hách Nguyên Thụy dường như vô cùng tin tưởng bản thân nên không hề có ý kiêng dè ống kính mà quay trực tiếp luôn, hình ảnh anh ta nhận điện thoại của người phụ trách trước mặt mọi người được hiện lên rõ mồn một.
"Hách tổng, tin tức vừa đưa ra đã khiến tất cả người tiêu dùng đều đã rời khỏi siêu thị." Thanh âm của người phụ trách rất lo lắng, đồ tươi không giống những sản phẩm khác có thể tích trữ, rất nhiều thứ của Nguyên Tiên trên cơ bản đều là nhập hàng cùng ngày để bán ngay sau đó, kế hoạch tốt như vậy mỗi ngày nếu thuận lợi thì không có cái gì dư thừa.
Nhưng nếu không có ai đến mua thì gần như một nửa số đồ trong cửa hàng sẽ bị lãng phí vô ích, hơn nữa đây không phải là một cửa hàng mà là một chuỗi gồm mười lăm cửa hàng cộng lại, tổn thất tính kiểu gì cũng sẽ không giảm, tiền bù chắc chắn vô cùng lớn. Hơn nữa bởi vì chu kỳ của hàng tươi sống ngắn nên mua sắm cơ bản đều dựa vào thu nhập kinh doanh một ngày trước, bán đồ rồi mới nhập hàng, vốn là một phương thức vận hành vô cùng lành mạnh nhưng lần tổn thất này sẽ biến tất cả tiền hàng, tiền vận chuyển trở thành vấn đề lớn.
Thật sự là sợ cái gì thì đến cái đó, người phụ trách bên kia vừa nghe xong báo cáo phía dưới lại thay đổi sắc mặt, từ khó coi thành khó coi hơn, anh ta tiếp tục nói: "Mấy nhà cung cấp đều gọi điện thoại đến cho chúng ta thúc giục tiền hàng......" Hách Nguyên Thụy nói: "Trước tiên khởi động tài chính dự phòng."
Người phụ trách nói: "Tài chính dự phòng của chúng ta chỉ là dự phòng ba cửa hàng xảy ra vấn đề mà chuẩn bị, hiện giờ mười lăm cửa hàng sợ là......"
Hách Nguyên Thụy chau mày: "Trước tiên thanh toán một phần của khoản tiền hàng đã, để cho bọn họ thư thả hai ngày rồi ngày mai chúng ta vẫn tiếp tục nhập thêm hàng, số lượng trước tiên cứ giảm bớt còn một phần ba, những thứ khác chờ tôi đi qua xem qua rồi nói sau." Hách Nguyên Thụy cúp điện thoại, liền nhận được cuộc điện thoại của vợ mình là Cảnh Thế Lan.
"Ông xã, anh đang ở đâu?"
"Khu thắng cảnh lâm viên bên này, em thì sao?"
"Em đang chạy đến chỗ siêu thị gặp chuyện không may, chúng ta lát nữa sẽ gặp nhau ở đó." Cảnh Thế Lan nói xong, mọi người đều có thể nhìn ra được sự ăn ý của hai người. Hai vợ chồng gần như đồng thời đến cửa hàng gặp chuyện không may, bởi vì phía trước còn đang xử lý tranh chấp nên có chút khó khăn, vì thế hai người phải tiến vào văn phòng từ bãi đỗ xe ngầm.
Cảnh Thế Lan cũng là một người phụ nữ tài giỏi, nhìn thấy vợ mình, Hách Nguyên Thụy rõ ràng đã thở dài nhẹ nhõm một hơi. Cảnh Thế Lan ôm anh ta an ủi trước rồi nói: "Đừng lo lắng, trước tiên đem sự tình nói cho rõ ràng đã."
[ Ai đến phổ cập kiến thức một chút cho tôi được không? Vợ Hách Nguyên Thụy là ai vậy? Mới đầu tôi nhìn qua liền biết đây là người phụ nữ trưởng thành mạnh mẽ. ] [ Nhị tiểu thư của tập đoàn truyền thông Thanh Vũ, hai người là hôn nhân môn đăng hộ đối đi, cũng có thể nhìn ra tình cảm hai người bọn họ rất tốt. ]
[ Từ biểu hiện của Hách Nguyên Thụy mà nhìn, chuyện này giống như là hiểu lầm hơn. ]
[ Tôi cảm thấy bọn họ nhiều cửa hàng như vậy, ngẫu nhiên có một hai cái sơ suất cũng có thể hiểu được, nhưng mà cái này đối với danh dự có tầm ảnh hưởng thật sự quá lớn. ] [ Tôi vẫn mua rau dưa hoa quả của nhà Nguyên Tiên mà, tôi còn đang cảm thấy chúng rất tốt đây, riêng tôi là tôi rất yên tâm đấy cho nên vẫn không đặc biệt xem qua ngày sản xuất gì gì đó, tôi cũng tin tưởng bọn họ khẳng định không phải cố ý nhưng quả thật, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất*, vạn nhất tôi chọn trúng cái không tốt kia chẳng phải là xong đời sao? ]
*Không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ.
Nhờ ông phu thảo luận của cư dân mạng mà Hách Nguyên Thụy và Cảnh Thế Lan đã hiểu rõ tình hình của mình.
Cảnh Thế Lan nhẹ nhàng thở ra nói với chồng: "Không xảy ra chuyện gì lớn là tốt rồi, trước tiên cứ trấn an vị người tiêu dùng kia một chút, em tin tưởng đây chỉ là hiểu lầm, chúng ta rất nhanh có thể giải quyết."
Hách Nguyên Thụy cũng trầm tĩnh lại mà hôn hôn hai má của vợ mình: "Lần này vất vả cho em rồi."
Cảnh Thế Lan cười nói: "Nơi này yên tâm giao cho em đi, anh đi làm mấy việc em vừa nói đi."
Hách Nguyên Thụy bước lên phía trước trấn an người tiêu dùng đang gây chuyện và giải quyết những chuyện vợ mình nói, Cảnh Thế Lan đã nhìn ra vốn lưu động của công ty đang khá khẩn trương liền lập tức gọi điện thoại cho trợ lý tư nhân của mình, cô ta bảo ngân hàng hẹn trước bên kia ngày mai đưa một khoản tiền tới.
Người phụ trách thở phào nhẹ nhõm. Cảnh Thế Lan cười nói: "Cũng đừng buông lỏng quá sớm, gần đây có thể sẽ phải nhập hàng với số lượng nhỏ nhưng nhất định phải nghiêm khắc kiểm định."
Cô ta sắp xếp người phụ trách xong lại gọi thêm một cuộc điện thoại nữa cho Thanh Vũ để quản lý móc nối những mối quan hệ xã hội lợi hại để dùng phương án tốt nhất và cũng với tổng giám đốc thực hiện kế hoạch tới và thương thảo về những tính toán kế tiếp cho sau này.
Trong văn phòng tổng bộ của Nguyên Tiên, Cảnh Thế Lan nói với mọi người về những nguy cơ lần này: "Chuyện này chúng ta phải chuẩn bị tốt để không được rơi vào thế bị động, thứ nhất, nếu như chuyện này là hiểu lầm, như vậy chỉ làm sáng tỏ khẳng định là không được cho dù chúng ta là bên phải chịu oan uổng, bởi vì chuyện này đã xảy ra một lần rồi nên rất người tiêu dùng sẽ khó mà tiếp tục tín nhiệm chúng ta, tâm lý của họ đã dao động vì chuyện này; thứ hai, nếu như chuyện này thật sự là do chúng ta sai lầm, vậy phải đền bù tổn thất của khách hàng nhưng điều quan trọng nhất vẫn là để những người tiêu dùng ngoài kia tin tưởng chúng ta thêm một lần nữa?"
"Lần này, quan hệ của chúng ta với người tiêu dùng rất quan trọng bởi một khi không cẩn thận, 'Nguyên Tiên' rất có thể sẽ biến mất khỏi thị trường." Cảnh Thế Lan còn đặc biệt nhấn mạnh: "Chậm nhất là ngày mai, tôi mong chúng ta sẽ có thể đưa ra phương án tốt nhất, mọi người cố lên!"
Sự sắp xếp chu toàn, cẩn thận từng li từng tí cùng với sự phân tích biện luận một cách chặt chẽ, Cảnh Thế Lan đã nói trúng tim đen khiến người ta vô cùng tin phục, bọn họ luôn cảm thấy có cô ta ở đây thì tuyệt đối tất cả sẽ có thể vượt qua lần khó khăn này.
[Tôi vốn tưởng rằng Hách Nguyên Thụy mới là bá tổng, nhị tiểu thư nhà họ Cảnh vậy mà cũng không kém chồng mình bao nhiêu a, cho nên đây mới là bản mẫu của vợ chồng liên hợp hay sao?]
[Chị gái rất uy vũ, rất khí phách a, đề màn hình ngồi chờ kết quả. ]
Buổi tối, Hách Nguyên Thụy liền mang theo người tiêu dùng gây chuyện kia điều tra rõ ràng những chuyện đã xảy ra: "Nguyên Tiên" quả nhiên là bị hiểu lầm, người tiêu dùng kia bởi vì ăn phải thức ăn tương khắc với đồ trong Nguyên Tiên nên mới dẫn đến việc ngộ độc thức ăn.
Cảnh Thế Lan ngay lập tức sắp xếp cho bộ phận marketing cùng chuyên viên tổ chức sự kiện của công ty để làm sáng tỏ mọi chuyện, cư dân mạng đều bị sự mạnh mẽ vang dội của cô ta làm cho sợ ngây người, hơn nữa nửa giờ sau tất cả đều nhìn thấy tin tức làm rõ sự việc của các phương tiện truyền thông lớn mà không khỏi thán phục.
[ Khả năng quyết định và làm việc thật sự đỉnh à nha, đây mới là một đoàn đội thật sự! Quá ưu tú a! ]
[ Thanh Vũ còn tuyển người không? Tôi muốn đến bộ phận marketing của bọn họ, thật lợi hại. ]
Cảnh Thế Lan còn đang tiếp tục: "Đây mới là bước đầu tiên thôi, cư dân mạng sợ là sẽ không dễ dàng tin tưởng chúng ta như vậy, mọi người đêm nay vất vả một chút, tranh thủ đưa ra phương án giải quyết thích hợp."
Cô ta vừa nói xong không lâu, quả nhiên trên mạng đã phát ra tiếng chất vấn của một số người: "Không phải là mua chuộc người gây chuyện kia rồi chứ?"
[ Tôi lại cảm thấy là xác suất này rất lớn à, đối với đám người có tiền này mà nói đây đều là việc cỏn con mà thôi. ]
[Giả vờ bản thân bị ngộ độc thực phẩm mà có thể kiếm được mười vạn tám vạn, cũng rất đáng giá đó chứ! ]
……
Dự đoán như thần của Cảnh Thế Lan khiến những cư dân mạng xem trực tiếp càng thêm thán phục.
[ Tôi cảm thấy tôi rất khôi hài, vốn là hướng về phía thiếu gia nhưng kết quả bị Hách Nguyên Thụy cùng Cảnh Thế Lan hâm mộ, những người giàu như vậy khiến tôi thật sự tâm phục khẩu phục. ]
[ Thiếu gia của tôi sau khi kế thừa Đường thị ngược lại lại giống như đang cầm nhầm kịch bản, không biết tình huống hiện tại của bọn họ thế nào. ]
Thế nào?
Đỗ Trạch Thần bên này đã đóng phòng phát sóng trực tiếp của mình mà đi ngủ, anh đâu rảnh mà xem cái này nhiều chứ, vừa lên giường liền ôm lấy Thẩm Ấu Dao, cô đang nhìn Hách Nguyên Thụy phát sóng trực tiếp, anh thấy Cảnh Thế Lan liền cười nhạo: "Diễn không tệ đấy chứ."
Thẩm Ấu Dao nghi hoặc nhìn ông xã nhà mình: "Anh biết cô ấy sao?" "Đương nhiên biết." Đỗ Trạch Thần cười nói: "Gia phong* tổng thể của nhà họ Cảnh cũng không tệ lắm, có điều, người phụ nữ tên Cảnh Thế Lan này không cùng một mẹ với lão đại của Cảnh gia, nghe nói là giữa đường gặp chuyện nên phải ôm về nuôi, tuy rằng Cảnh gia không bạc đãi cô ta nhưng trong lòng cô ta không có chút gì gọi là phóng khoáng, bởi vậy mà đặc biệt thích khoe khoang khí phách và năng lực của mình, cũng thích luồn cúi nên cô ta có thể kết hợp với Thành Nhụy."
Gia phong được hiểu là thói nhà, tập quán và giáo dục trong gia tộc, nền nếp riêng của một gia đình. Gia phong là một từ dùng chỉ chung cho văn hóa, cách nghĩ, cách ứng xử của gia đình, gia tộc. Theo đó, gia phong chỉ được giữ vững khi gia đình có gia giáo, tức là sự giáo dục trong mỗi gia đình.
Thẩm Ấu Dao nói: "Cho nên Nguyên Tiên gặp chuyện không may cũng là một chuyện tốt đối với cô ta? Toàn bộ sự tình xảy ra kia đều đã có kế hoạch sẵn, người tiêu dùng kia cũng là tìm đến để diễn, cô ta chính là muốn tuyên truyền Nguyên Tiên?"
"Nếu như xử lý tốt, trải qua chuyện này, danh tiếng của Nguyên Tiên nhất định sẽ lên như diều gặp gió." Nói đến đây, Thẩm Ấu Dao bỗng nhiên nói: "Không đúng, đây chỉ là một trong số những kết quả đó."
Đỗ Trạch Thần mỉm cười nhìn bà xã thông minh của mình và chờ cô nói tiếp."Nếu là bạn tốt của Thành Nhụy mà lại là sớm chuẩn bị tốt như vậy, dựa theo tính tình của Thành Nhụy không có đạo lý nào mà chỉ để cho Nguyên Tiên một mình đạt được chỗ tốt, cô ta cũng phải được lợi mới được."
Cô suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn Đỗ Trạch Thần: "Tổ đối chứng!" (Nơi dùng cách đối chiếu so sánh để làm sáng tỏ việc bên đưa tiền muốn)
Đỗ Trạch Thần yêu thương nhéo nhéo mũi cô: "Xem ra bảo bối đã học được không ít từ mẹ anh nhỉ, cái này cũng có thể nghĩ ra. Đúng vậy, cô ta muốn lấy Cảnh Thế Lan và Hách Nguyên Thụy để so sánh với chúng ta."
Thẩm Ấu Dao tiếp lời: "Một là lấy sự khống chế của Hách Nguyên Thụy đối với công ty so sánh với sự bất lực của anh với công ty, đến lúc đó cô ta ra tay sẽ hỗ trợ đúng lúc, việc này có thể làm nổi bật năng lực của cô ta một cách nhanh chóng; hai là lấy hôn nhân môn đăng hộ đối của bọn họ so sánh với chúng ta, sự ưu tú của Cảnh Thế Lan nếu so sánh với em thì em là loại không đáng một đồng. Ngược lại, nếu Thành Nhụy có thể thành công giúp anh vượt qua những nguy hiểm lần này, như vậy cô ta cùng anh có thể ở chung một chỗ, sau đó liền thuận lý thành chương*, mà em bị 'hạ đường' thì mọi người cũng cảm thấy đó là lựa chọn chính xác."
*Thuận lý thành chương: sự việc cứ thế mà diễn ra thuận lợi.
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Đỗ phu nhân của anh sao có thể ưu tú như vậy." Thẩm Ấu Dao cười cười, tức giận đánh anh một cái, đánh xong cô lại thở dài nói: "Bọn họ sống như vậy không mệt sao? Em nghĩ ra mà muốn mệt chết đi được." Đỗ Trạch Thần hôn lên trán cô: "Đúng vậy, may mà anh cưới em, anh không thể cưới Thành Nhụy về được, bằng không, lúc đó mới thật sự là lưỡng đầu thọ địch*."
*Lưỡng đầu thọ địch là tình huống chính trị, quân sự một quốc gia phải đối đầu cùng lúc hai lực lượng quân sự của hai quốc gia thù địch từ hai hướng đối diện. =>Đỗ Trạch Thần đang vì nếu bản thân lấy Thành Nhụy, Đường thị sẽ phải đối đầu với thù địch từ hai phía, thậm chí là nhiều hơn.
Nếu là người bình thường, họ có thể sẽ không chịu nổi những áp lực khủng bố như vậy, thậm chí cũng không chịu nổi sự hấp dẫn chí mạng như thế, lúc đó còn không biết sẽ xảy ra những nhiễu loạn gì.
Thẩm Ấu Dao đau lòng ôm lấy Đỗ Trạch Thần mà an ủi: "Hiện giờ các cổ đông, cha anh, còn có Thành Nhụy đều đang đối phó với anh, tiết tấu của Đường thị không cẩn thận có thể cũng sẽ bị bọn họ dẫn dắt, kế tiếp anh có thể sẽ càng vất vả hơn bây giờ."
Ngón tay Đỗ Trạch Thần xuyên qua mái tóc dài của cô, tâm tình vô cùng bình thản: "Em cũng phải chịu uất ức một thời gian mà, chúng ta có thể sẽ phải nhẫn nại thêm một thời gian nữa mới có thể thu dọn sạch sẽ bọn họ. Nếu không Thành Nhụy và Đỗ Hoằng Nghị đều là những kẻ da mặt dày lại khó chơi, anh muốn trước mặt tất cả mọi người mang tâm tư ghê tởm của bọn họ phơi bày ra ánh sáng thì cuộc sống sau này của chúng ta mới có thể thoải mái, nếu không anh cũng không chịu nổi khi cứ bị bọn họ dây dưa mãi."
Thẩm Ấu Dao nói: "Cho nên chúng ta hiện tại chỉ có thể giả bộ như bản thân đang sợ trước, chờ bọn họ vừa dùng chiêu cuối cùng vừa lộ ra điểm yếu?"
Đỗ Trạch Thần nói: "Chắc là không quá lâu đâu, anh cũng không ngờ bọn họ lại mượn dự án lần này để ra tay nhanh như vậy, bất luận là cổ đông, Đỗ Hoằng Nghị hay Thành Nhụy, bọn họ đều sẽ thừa thắng xông lên, đến lúc đó …"
Đỗ Trạch Thần cười xấu xa, vẻ mặt rất chi là thiếu đánh.
Thẩm Ấu Dao cũng cười rộ lên: "Đáng tiếc lúc đó bọn họ có hối hận không kịp nữa rồi!" "Nhưng mà trước đó, chúng ta phải giả bộ sợ hãi đã." Đỗ Trạch Thần thở dài ngao ngán: "Phân đoạn này không chỉ cư dân mạng không thích mà thật ra chính anh cũng không thích lắm, chờ chuyện lần này qua đi, sau này nhất định anh không thể để bản thân ở thế bị động nữa mới được!
← Ch. 70 | Ch. 72 → |