Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 24

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 24
Chương 23
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Thẩm Ấu Dao nổi giận không được, nhưng từ trước tới nay cô lại chưa từng làm hỏng việc, liền tiếp lời anh giận dỗi nói: "Nói cái gì vậy chứ?"

"Haha nói em là tốt nhất, là rộng lượng nhất." Đỗ Trạch Thần nhìn cô, trong mắt đều là ý cười.

Đỗ Niệm Dương đến cùng vẫn là tuổi trẻ ngông cuồng không kìm nén được: "Anh Đỗ, chuyện của anh và cô Thẩm như thế nào chúng tôi đều biết rõ cả, thực ra hai người không cần ở trước mặt tôi làm bộ làm tịch đâu."

Thành Nhụy đã phản ứng trở lại, trong lòng cũng có chút dễ chịu, đúng vậy, làm người thì phải có tự tin Đỗ Trạch Thần chính là vì sĩ diện mà không thể thú nhận, thật quá thảm hại.

"Chuyện của chúng tôi cũng là thư ký Dương nói cho cậu phải không?" Đỗ Trạch Thần cười nói: "Vậy bà ta đã bịa ra biết bao nhiêu tin đồn về tôi hẳn là cậu cũng rõ… thôi quên đi, nếu cho rằng như vậy có thể khiến trong lòng các người thoải mái." Anh nhún vai: "Thì tùy các người thôi."

Thang máy đã đến, Thẩm Ấu Dao đẩy Đỗ Trạch Thần đi vào thang máy, anh như thể vừa nhớ ra điều gì nhìn Đỗ Niệm Dương nói: "Ôi, đây không phải là thang máy chuyên dụng của giám đốc hay sao? Cậu thế mà cũng có thể dùng?"

"Ồ, tôi biết rồi, thư ký Dương đã quen đi cùng với giám đốc rồi cho nên ngày thường chính là lợi dụng quyền hạn để dùng lén, còn thuận tiện dạy luôn cho cậu?" Nhìn biểu cảm cứng đờ của Đỗ Niệm Dương, Đỗ Trạch Thần cười nói: "Trông cậu căng thẳng chưa kìa, này có là gì đâu, miễn là giám đốc biết, đằng nào ông ta một ngày cũng chỉ dùng có vài lần, bỏ xó cũng lãng phí, để các người dùng vẫn có thể phát huy hết tác dụng, coi như là tiết kiệm tiền bạc."

Anh cứ hợp tình hợp lý mà ám chỉ một phen lại phá nát đi sự tự tin mà Đỗ Niệm Dương đã gây dựng cả một tháng nay. Dù cho đối phương có là kẻ tàn phế, nhưng vẫn là thái tử gia Đỗ thị danh chính ngôn thuận, còn anh ta thì sao? Cho dù Đỗ Hoằng Nghị ngầm thừa nhận thì chỉ cần một ngày ông ta vẫn chưa chính miệng thừa nhận thì nói anh ta là con riêng cũng là một trò cười.

Đỗ Niệm Dương cắn chặt răng không nói nữa, mà ngược lại muốn đánh vào chân Đỗ Trạch Thần, nhưng anh ta lại sợ anh nổi điên lên nói ra việc mình là con riêng. Không được gì còn rước nhục vào thân, suy cho cùng Thành Nhụy vẫn còn đứng bên cạnh, hiểu ý không nói ra là một chuyện, nhưng trực tiếp xé rách tấm màn che liền sẽ trở nên khó coi.

Dù là vậy thì vẻ tươi cười của Thành Nhụy cũng đã không còn duy trì nổi nữa. Nói cái gì mà không quan tâm đến xuất thân này nọ thì đều là nói dóc, cô ta dĩ nhiên là vì biết Đỗ Hoằng Nghị hướng tới Đỗ Niệm Dương nên mới chọn anh ta để kết giao.

Chỉ là việc bị người ta lôi vào chuyện này khó tránh khỏi cảm thấy khó chịu.

Đỗ Trạch Thần nhìn bộ dạng lúng túng đó của hai người, bỗng ngộ ra đôi chút triết lý: "Chỉ cần bản thân bạn không khom lưng, thì không một ai có thể giẫm lên đầu bạn."

Anh ngẩng đầu nhìn Thẩm Ấu Dao, tất thảy những điều này đều phải cảm ơn cô, nếu không phải là cô ép anh bước ra khỏi cái thế giới chật hẹp đó, anh vĩnh viễn sẽ không biết được cuộc sống thực ra lại có nhiều khả năng đến vậy.

Thang máy chuyên dụng một đường lên thẳng văn phòng giám đốc, Đỗ Trạch Thần đến đột ngột, Đỗ Hoằng Nghị cũng vừa nhận được tin, đang muốn đuổi Dương Hiểu Viện đi để tránh việc lại kích động anh, kết quả cửa thang máy mở ra lại đúng lúc chạm mặt nhau.

"Đây là nghe tôi đến liền muốn rời đi?" Đỗ Trạch Thần tỏ ra bất ngờ: "Không cần thiết, tôi là một người tới cái chết còn chẳng sợ thì còn sợ cái gì nữa, các người cứ tùy ý đi không cần để tâm đến tôi đâu."

Đỗ Hoằng Nghị chau mày: "Tiểu Thần con đang nói gì vậy, thư ký Dương là đi xuống đón người." Khi nói chuyện ông ta cứ tự nhiên mà đưa tay đón lấy xe lăn của Đỗ Trạch Thần, Thẩm Ấu Dao thuận thế lui qua một bên.

"Đón ai? Tiểu Đỗ và cô cả nhà họ Thành?" Đỗ Trạch Thần nhìn về phía sau cười như không cười. Đỗ Hoằng Nghị giờ mới phát hiện ra Đỗ Niệm Dương và Thành Nhụy cũng đang ở trong thang máy.

Đầu mày của Đỗ Hoằng Nghị càng chau lại chặt hơn, mặc dù là muốn tìm cho Đỗ Niệm Dương một trợ thủ đắc lực, nhưng lại không định để cho Đỗ Trạch Thần biết chuyện này. Dẫu sao đó cũng là con đường mà ông cụ Đường vạch ra cho Đỗ Trạch Thần, nếu anh đã biết rồi thì việc muốn thiết lập lại lòng tin giữa họ sẽ rất khó khăn.

Tiếc là ông ta không biết rằng tình yêu đích thực của mình bà Dương Hiểu Viện đã không thể đợi được để chia sẻ cho Đỗ Trạch Thần.

"Đây là chuyện tốt mà, ông sao lại không vui thế?" Đỗ Trạch Thần chân thành nói: "Ông không phải là đã sớm nhìn vào sự phát triển của nhà họ Thành hay sao?" Nói đến đây anh liền sửng sốt: "Lẽ nào là đang lo lắng cho tôi? Cái này thì ông cứ yên tâm, khi đó ông ngoại nói với tôi mà tôi lại không muốn, dẫu sao tôi đã có Ấu Dao rồi, lúc đó không phải ông thấy tiếc lắm sao? Bây giờ có Đỗ Niệm Dương thì quá tốt rồi vừa vặn lại có thể tận dụng."

Trong miệng Đỗ Trạch Thần thì cô cả nhà họ Thành chẳng khác gì là một món hàng dùng để đổi chác, sau đó lại còn cười mà bồi thêm một câu: "Đợi thêm vài năm nữa, Đỗ Niệm Dương lại giống như khi nuốt nhà họ Đường vậy, nuốt chửng luôn nhà họ Thành thì hoàn toàn không thành vấn đề."

Sắc mặt mọi người đều thay đổi, Đỗ Hoằng Nghị quát: "Tiểu Thần!"

Vẻ mặt Thành Nhụy vô cùng khó coi: "Chú Đỗ, cháu vừa nhớ ra vẫn còn chút việc, cháu xin đi trước, chào chú."

"Này, Thành Nhụy!" Đỗ Niệm Dương vội vàng đuổi theo.

"Tiểu Thần, con đây là làm cái gì vậy hả?" Đỗ Hoằng Nghị tức giận nói.

"Ăn ngay nói thật mà?" Đỗ Trạch Thần nói: "Yên tâm đi, nếu cô cả nhà họ Thành đã nhắm vào ý định như vậy, thì nhất định sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu, nói cho cùng thì cô ta cũng muốn nuốt nhà họ Đỗ mà, chắc hẳn sẽ không tính toán gì với kẻ tàn phế như tôi đâu, có thể dỗ ngọt xong rồi rước về."

Đỗ Hoằng Nghị hơi nghẹn lại, càng cảm thấy khó chịu.

Trái lại, việc hủy hợp đồng lại rất thuận lợi, vốn dĩ Thẩm Ấu Dao cũng không phải là nghệ sĩ đang nổi gì cả, đi hay ở cũng chẳng sao, tiền vi phạm hợp đồng cũng không cần phải trả. Đỗ Trạch Thần lại luôn tranh giành tài nguyên, anh rời đi thì đoán chừng là đám nghệ sĩ trong công ty sẽ rất vui mừng. Chu Ngạn Lâm lại là điều duy nhất gây chấn động, với tư cách là người quản lý hàng đầu, anh ta đã đưa rất nhiều nghệ sĩ lên hàng lưu lượng, ảnh hậu hay ảnh đế.

Chẳng qua kể từ sau khi Đỗ Niệm Dương vào công ty, bắt đầu có mục đích gây dựng bè phái cho mình, thư ký Dương cũng nhiệt tình giúp đỡ, đối thủ của Chu Ngạn Lâm là Vệ Phi cũng chung một con thuyền với bọn họ. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi liền cướp đi hai nghệ sĩ nổi tiếng đang ở dưới trướng anh ta, những người khác cũng đang trong quá trình tiếp cận.

Anh ta muốn rời đi, thư ký Dương và Đỗ Niệm Dương đều vô cùng tán thành, Đỗ Hoằng Nghị cũng thuận theo mà làm.

Từ đầu đến cuối chưa đầy một giờ đồng hồ, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao liền trở thành người tự do, Chu Ngạn Lâm bởi vì phải bàn giao công việc nên cần thêm chút thời gian mới có thể đi được.

Kết thúc thỏa thuận chấm dứt hợp đồng, Đỗ Trạch Thần không chút để ý hỏi: "Nghe nói các người muốn ký với Bàng Tuyết Oánh?"

Đỗ Hoằng Nghị lộ vẻ kinh ngạc: "Làm sao có thể? Tạm không nói đến việc cô ta lừa dối con đi, lại còn luôn đem con ra trên mạng tạo scandal ác ý, ba chỉ là nhất thời không tiện ra tay, bằng không thì kiện cô ta còn không kịp, làm sao có thể ký với cô ta?"

"Ồ, thế thì tốt." Đỗ Trạch Thần cũng không quan tâm là ông ta thực sự không biết hay giả vờ không biết: "Tôi chỉ nói vậy, nếu ông ký với cô ta thì chính là trực tiếp vả vào mặt tôi."

Đỗ Hoằng Nghị đau đầu nhéo nhéo ấn đường: "Yên tâm đi, sẽ không đâu, thời gian đầu là thực sự mọi việc đều chất chồng một chỗ ba không quản nổi. Hiện tại con muốn rời đi thì cứ rời, nếu mà cảm thấy vất vả thì cứ nói, bất cứ lúc nào cũng đều có thể quay về, có nghe không?"

Đỗ Trạch Thần cũng chẳng ư hử gì cả.

Đỗ Hoằng Nghị lại nói: "Bây giờ con đang bị thương, lại còn bận rộn vụ phòng làm việc, chỉ sợ có mỗi Minh Chính thì quản không nổi, có muốn ba tìm vài người giúp con một tay không?"

Đỗ Trạch Thần lại chẳng hề cảm kích: "Ông đây là muốn gài người bên cạnh tôi đó hả?"

Đỗ Hoằng Nghị bất đắc dĩ thở dài: "Nếu con đã không thích thì thôi quên đi." Ông ta thực sự rất hối hận vì luôn tin rằng Đỗ Trạch Thần sẽ không có tiền đồ lớn gì, nên không phái người ở bên cạnh anh. Đến nỗi mà người bên cạnh toàn là người của ông cụ Đường tự mình sắp xếp, gần đây còn cơ hồ đem anh ra mà bảo vệ chặt chẽ không một kẽ hở. Bây giờ lòng phòng bị của anh lại lớn như vậy, muốn phái người cũng phải vô cùng thận trọng.

Song bản thân ông ta tin rằng từng ấy năm chiều chuộng có lẽ cũng không hẳn là lãng phí, chung quy sẽ có một ngày anh sẽ buông bỏ sự phòng bị đối với ông ta: "Nếu có khó khăn, nhất định phải về nói với ba, có biết không?"

Đỗ Trạch Thần không nói gì, phất tay cùng Thẩm Ấu Dao rời đi. Xuống đến lầu dưới liền nhìn thấy Dương Hiểu Viện đang lo lắng đợi ở đó, anh hướng về phía bà ta quắc quắc tay.

Dương Hiểu Viện chau mày khom lưng đi đến, Đỗ Trạch Thần ở bên tai bà ta nói: "Bà có biết vì sao tôi không đề cập đến việc yêu cầu bà và Đỗ Niệm Dương cút khỏi Anh Hoàng không?"

Chuyện mà bà ta luôn lo lắng đã được nhắc tới, vẻ mặt Dương Hiểu Viện cứng đờ.

"Yên tâm đi, tôi vĩnh viễn sẽ không đề cập đến đâu." Đỗ Trạch Thần cười: "Tôi muốn để ông ta tự tay ném các người ra khỏi đây! Cứ chờ mà xem?"

Dương Hiểu Viện tức giận nhìn anh.

Đỗ Trạch Thần lại không để ý: "Ai kêu bà giết tôi không thành làm gì? Trước khi hành sự không thể chỉ cứ nghĩ đến mỗi một kết quả thôi đâu, chỉ nghĩ đến việc tôi sẽ trở thành phế vật mà sao lại không nghĩ rằng tôi sẽ tỉnh lại mà trả thù nhỉ?"

Sắc mặt Dương Hiểu Viện vô cùng khó coi, bất luận như thế nào bà ta cũng không thể hiểu được, anh vì sao phản ứng lại được nhanh như vậy, rõ ràng là chỉ cần chờ hai ngày nữa là bà ta đã có thể đem người tiễn đi thật xa rồi.

Ấu Dao đẩy Đỗ Trạch Thần ra đến cửa Anh Hoàng, lại gặp phải một đám phóng viên đang ngồi xổm, mắt thấy dáng vẻ họ như muốn xông lên, Đỗ Trạch Thần vội giơ tay lên: "Không vội, trước hết tôi muốn tuyên bố hai việc, các người cứ ở đó mà nghe đi, bây giờ tôi đã là người tàn phế rồi, các người lại chen chúc quá như vậy coi chừng không đảm đương nổi đâu."

Mọi người bất giác cười rộ lên, trong lòng thầm nghĩ, nhìn trạng thái của cậu Đỗ như vậy thật không nghĩ đến lại là một kẻ tàn phế, không biết có phải là đang miễn cưỡng chịu đựng hay không.

"Thứ nhất, tôi muốn rời khỏi giải trí Anh Hoàng tự mình ra làm riêng, còn về lý do thì chính là giám đốc Đỗ để mặc người khác bôi nhọ tôi trên mạng, tôi không vui nên quyết định bỏ nhà ra đi."

Đám phóng viên phá lên cười, trả lời kiểu này thì đích thị là cậu Đỗ rồi.

"Thứ hai, về những việc lùm xùm đó trên mạng, tôi sẽ nói rõ và thanh minh trên Weibo, một số người lại còn thừa dịp tôi xảy ra chuyện nằm trên giường bệnh không hề kiêng dè mặc sức bôi nhọ người của tôi, tôi cũng sẽ tính sổ luôn một thể."

"Được rồi, hôm nay đến đây thôi, tôi còn bệnh nặng chưa khỏi cần nghỉ ngơi." Nói xong còn ra hình ra dạng ho khan hai tiếng, Thẩm Ấu Dao thấy thế liền cười: "Diễn sâu."

Đỗ Trạch Thần đắc ý: "Diễn xuất vẫn chưa thụt lùi nhỉ?"

Phóng viên: …

Chúng tôi vẫn còn ở đây mà, chẳng qua nhìn dáng vẻ hai người thân mật tự nhiên, việc kết hôn giả thực sự cũng phải chờ xác minh.

Thẩm Ấu Dao đẩy xe lăn: "Xin mọi người nhường một chút."

Lần này đám phóng viên tương đối có tố chất, cũng có thể là vì đã có đủ tư liệu thông tin rồi nên bọn họ cũng không làm xằng làm bậy, lại tự giác nhường ra một lối đi, kết quả ở phía cuối thế mà lại là Bàng Tuyết Oánh đang đứng hóng hớt hiếu kỳ.

Nhìn thấy đối phương, cả hai bên đều sửng sốt.

Đỗ Trạch Thần cười lên trước: "Đúng thật là oan gia ngõ hẹp mà." Anh vẫn cứ nói không chút kiêng nể.

Bàng Tuyết Oánh rõ ràng cũng vô cùng ngạc nhiên: "Cậu Đỗ?"

"Đừng, bị cô gọi một tiếng này, tôi kinh hãi tột cùng." Đỗ Trạch Thần mỉa mai nói: "Ngày mai trên mạng có thể hay không sẽ xuất hiện việc tôi cưỡng chế ép cô chấm dứt hợp đồng với Century Entertainment, lại còn buộc Anh Hoàng không ký với cô nữa."

Bàng Tuyết Oánh biến sắc: "Anh có ý gì?"

Đỗ Trạch Thần nhún nhún vai: "Tôi có ý gì không quan trọng, chuyện này chủ yếu không phải là dựa theo cô mà bịa chuyện ra sao?"

"Ồ, đúng rồi, không lẽ là cô cho rằng tôi gặp tai nạn liền khẳng định là chết luôn rồi đó chứ, nên mới can đảm đến mức không kiêng nể gì như thế. Tôi đã nói ngay từ đầu rồi, số tiền bị lừa phải được trả lại trong vòng một tuần, bằng không chúng ta gặp nhau trên tòa, bây giờ đã qua một tháng rồi, 50. 000. 000 nhân dân tệ, một phân tiền còn chưa thấy đâu."

Đỗ Trạch Thần vừa dứt lời, mọi người đã ồ lên, Bàng Tuyết Oánh lừa cậu Đỗ 50. 000. 000 nhân dân tệ!? Đây còn là chuyện gì nữa vậy?

"Tôi không biết anh đang nói gì." Vẻ mặt Bàng Tuyết Oánh tái nhợt, bất luận thế nào cô ta cũng không nghĩ đến Đỗ Trạch Thần vậy mà lại xuất hiện ở đây. Tuy rằng kiếp này vì sự xuất hiện của cô ta mà thứ tự sự cố mà anh gặp phải có chút biến đổi, nhưng so với kiếp trước phải càng thê thảm hơn. Lúc này hẳn là phải ở trong bệnh viện sa sút uể oải mới đúng, sau này cũng sẽ không xuất hiện trước công chúng nữa mới đúng, làm sao lại có tinh thần như vậy?

"Biết là quý nhân cô đây hay quên, chuyện này mỗi tôi hiểu là được." Trải qua nhiều như vậy cái gọi là lừa dối hay phản bội của Bàng Tuyết Oánh đã chẳng còn là cái thá gì nữa, cho nên anh đối với cô ta hoàn toàn mất kiên nhẫn: "Số tiền đó tôi sẽ dùng đến pháp luật để lấy về, chỉ là không biết tên bạn trai công tử bột đó của cô có biết là tiền mà anh ta lập nghiệp là do cô lừa về mới có, còn có thể hay không mà đi kết hôn với cô."

Đám phóng viên không nghĩ đến hôm nay lại có thể được tặng kèm một tin tức khủng bố như vậy, vội chụp ảnh hai người lia lịa.

Bàng Tuyết Oánh đã không còn rảnh đâu mà lo, cô ta biết anh không phải đang nói đùa, tiền đề của mọi chuyện mà cô ta đã làm đều là để Đỗ Trạch Thần sẽ phải sụp đổ hoàn toàn, trở thành một kẻ bị gia tộc ruồng bỏ không còn bất kì năng lực nào nữa, nhưng bây giờ lại là chuyện gì vậy? Vì sao anh vẫn không sao cả?

Thư ký Dương đang làm cái gì vậy chứ? Sao bà ta lại cho phép anh sống sót mà tinh thần lại còn phấn chấn như vậy? Đúng, thư ký Dương, nghĩ đến đây, Bàng Tuyết Oánh vẻ mặt hoang mang đẩy đám phóng viên ra đi về phía Anh Hoàng.

Tuy nhiên lại bị bảo vệ của Anh Hoàng trực tiếp ngăn lại: "Xin lỗi, cô Bàng giám đốc Đỗ đã dặn dò, Anh Hoàng không chào đón cô."

"Sao lại như vậy?" Bàng Tuyết Oánh hoàn toàn hoảng loạn: "Chúng tôi đã đàm phán việc ký kết hợp đồng rồi mà." hơn nữa tin tức cũng đều đã truyền ra ngoài rồi. Cô ta còn vì chuyện này mà làm ầm ĩ đến không vui với Century Entertainment, ngay cả số tiền vi phạm hợp đồng kếch xù cũng không quan tâm vì thư ký Dương đã nói sẽ giúp cô ta giải quyết.

Nghĩ đến đây cô ta chỉ cảm thấy hãi hùng khiếp vía: "Tôi muốn tìm thư ký Dương!"

"Xin lỗi, thư ký Dương chỉ phụ trách công việc của giám đốc, không phụ trách ký hợp đồng với nghệ sĩ." Bảo vệ dựa theo lời dặn mà nói: "Mời cô rời khỏi đây, chỉ cần giám đốc Đỗ còn ở đây, thì không cho phép cô bước vào cửa lớn của Anh Hoàng chúng tôi."

Tin tức hôm nay đúng là bất ngờ nối tiếp bất ngờ, Bàng Tuyết Oánh xứng đáng là người đứng đầu tiêu đề của năm nay, hai mẩu tin này mà được tuồn ra ngoài bảo đảm sẽ tạo nên những làn sóng chấn động, đám phóng viên đều đang sôi sục.

Bàng Tuyết Oánh lại như rơi vào hầm băng, đến cùng chuyện này là như thế nào? Tại sao Đỗ Trạch Thần lại không sao hết, giải trí Anh Hoàng lại còn bảo vệ anh như vậy?

Cô ta sốt ruột lấy điện thoại ra bấm gọi cho Dương Hiểu Viện lại trực tiếp bị gác máy, sau hai lần gọi nữa thì bị chặn.

Không, không… tay của Bàng Tuyết Oánh đều đã run rẩy, lần này cô ta không chỉ đơn thuần là đối mặt với trở ngại trên con đường nghệ thuật, nếu Đỗ Trạch Thần thực sự kiện cô ta...

Bàng Tuyết Oánh đột ngột xông đến bên cạnh Đỗ Trạch Thần: "Anh sẽ không kiện tôi có đúng không? Anh sẽ không kiện tôi đâu, đó là do anh tự nguyện đưa nó cho tôi mà… nếu anh kiện tôi rồi, thì mọi người đều sẽ biết chúng ta."

Đỗ Trạch Thần cười như không cười nhìn cô ta: "Biết chúng ta cái gì?"

Bàng Tuyết Oánh dừng lại, đúng vậy, cho dù biết họ đã từng kết hôn thì sao? Hai chân của Đỗ Trạch Thần cũng đã phế rồi sẽ không còn lăn lộn trong giới giải trí nữa, anh căn bản không cần quan tâm tới...

Sự việc đến mức này, cô ta hoàn toàn không có biện pháp rõ ràng đối với việc anh gây khó dễ, vô dụng là thứ nằm trong cảm nhận của cô ta hiện giờ.

Đỗ Trạch Thần đẩy cô ta ra, hướng về phía tầng 30 phòng làm việc của Đỗ Hoằng Nghị vẫy vẫy tay, con người chính là có lòng tham không đáy, cho dù anh thực sự nắm 45% cổ phần tuyệt đối thì có thể thế nào? Trong tay anh có 10% không phải vẫn khiến họ răm rắp nghe theo như thường hay sao?

Cùng ngày, #Cậu Đỗ xuất hiện với tinh thần ổn định#

#Cậu Đỗ rời nhà ra riêng#

#Bàng Tuyết Oánh lừa đảo năm ngàn vạn#

#Anh Hoàng từ chối Bàng Tuyết Oánh# các loại đề tài lần lượt được tung lên Hotsearch, đề tài được xào xáo một tháng nay mới bắt đầu có sự đảo chiều.

Cộng đồng mạng như muốn điên lên.

【F*ck, dưa của Đỗ Trạch Thần và Bàng Tuyết Oánh là muốn lôi ra tới hết năm luôn hả?】

【Cậu Đỗ đăng Weibo rồi! Anh ấy nói muốn truy cứu trách nhiệm truyền thông sai lệch. 】

【Woah! Ai nói quyền thừa kế của cậu Đỗ bị ảnh hưởng vậy, Anh Hoàng đã gửi thư luật sư đến mấy tài khoản truyền thông nói cậu Đỗ hại chết ông ngoại rồi. 】

【Cậu Đỗ ngồi xe lăn như vậy mà vẫn rất đẹp trai nha. 】

【Lầu trên đừng làm xấu mặt nữa, tôi tin anh ta không muốn ngồi xe lăn đâu, nhưng mà vụ tàn phế sợ là có thật đó. 】

【Chỉ vì công ty không giúp giải quyết vấn đề truyền thông anh ta liền bỏ nhà ra đi, vậy mà giám đốc Đỗ vẫn chiều theo. Mấy cái khác bỏ qua không nói, nhưng tôi thực sự ghen tị với anh ta khi có một người ba như giám đốc Đỗ, hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà vẫn còn như một đứa con nít. 】

【Thương thế của Đỗ Trạch Thần đã tốt lên rồi, lại bắt đầu muốn làm trời làm đất rồi, lần này Tiểu Tuyết Nhi của tôi phải đứng vững lên. 】

【Đúng, Tiểu Tuyết Nhi không sợ, chúng tôi đều sẽ là chỗ dựa của cô ấy, không cuối đầu trước thế lực thù địch!】

【Không phải là liệt rồi nên không có gì làm, mới đi trả thù xã hội đấy chứ? Giám đốc Đỗ vậy mà vẫn còn nuông chiều anh ta!】

【Hẳn là vậy, Anh Hoàng rõ ràng cũng đã tung tin nói muốn ký với Tiểu Tuyết Nhi. 】

【Lần này sợ là sẽ càng tệ hại hơn, anh ta đã tàn phế rồi vốn dĩ tâm tình không tốt, đoán chừng giám đốc Đỗ vì không muốn kí. ch thíc. h con trai thì cái gì cũng đều sẽ đồng ý. 】

【Vụ lừa đảo năm ngàn vạn là như thế nào? Chẳng lẽ Bàng Tuyết Oánh muốn năm ngàn vạn làm phí chia tay?】

【Cũng chỉ có lời giải thích thế này thôi hả? Cái đó nếu là sự thật thì cái tâm tính chân chính, theo đuổi tình yêu lại sẽ trở thành trò cười mà thôi... 】

【Lần này tôi vẫn sẽ không nói gì cả, chỉ lẳng lặng hóng thôi, tránh bị vả ê mặt. 】

...

Bất luận trên mạng có ầm ĩ ra sao, sau khi Đỗ Trạch Thần đăng Weibo cũng không giống như trước đây nhìn chằm chằm vào điện thoại nữa. Giờ đây rất khó để có bình luận nào có thể khiến cảm xúc anh dao động, anh vẫn còn có việc quan trọng hơn cần phải làm.

Một mặt anh tích cực hồi phục, còn mặt khác thì theo dõi quá trình xây dựng phòng làm việc, lại còn thúc giục Chu Ngạn Lâm thực hiện cho tốt kế hoạch làm việc của Thẩm Ấu Dao.

Chu Ngạn Lâm nhìn anh phục hồi xong lại giống như dưa muối khô nằm một đống trên giường còn có chút xúc động khi cố hỏi về tiến độ của phòng làm việc: "Tiêm máu gà hả? Thực sự không nghĩ đến có một ngày cậu sẽ trở thành như vậy."

Đáy mắt Đỗ Trạch Thần hiện lên tia sáng, nhìn anh ta mà cười: "Thật không? Tôi cũng không nghĩ đến, vốn dĩ việc tính toán thay cho một người, muốn lúc này vì cô ấy mà làm chút việc, lại khiến trong cơ thể thực sự như có một nguồn sức mạnh vô tận."

Dù là đàn ông, Chu Ngạn Lâm cũng thoáng bị nụ cười của anh thu hút, thầm chửi một tiếng, nhưng cũng không thể không thừa nhận, Đỗ Trạch Thần như vậy lại càng đẹp trai, nhưng vẫn theo thói quen dội cho anh một gáo nước lạnh: "Đừng có lại là nhiệt tình nhất thời."

Đỗ Trạch Thần nghiêm túc trở lại: "Yên tâm đi, lần này khẳng định sẽ không, đúng rồi, kế hoạch làm việc của Ấu Dao như thế nào rồi?"

"Căn bản là cô ấy bên này cũng không có vấn đề gì." Chu Ngạn Lâm nói: "Tin tức tiêu cực về cô ấy chủ yếu là tiểu tam chen chân và kết hôn giả lừa dối cộng đồng mạng mà thôi. Chẳng qua cũng đã xào xáo lâu như vậy rồi mọi người cũng đều hơi mệt rồi, vả lại ngày đó cậu đột ngột xuất hiện, tin của Bàng Tuyết Oánh nổ ra, sự tình liền có chút đảo ngược, mọi người đều đang trông ngóng đợi cậu tiến hành lên Weibo làm sáng tỏ. Nên là tôi đã chuẩn bị hai phương án."

"Một là xử lý lạnh, không thừa nhận cũng không phủ nhận, mặc kệ trên mạng tha hồ suy đoán, cậu một bên chỉ cần giải quyết chuyện của Bàng Tuyết Oánh là được. Dù sao cô ta lừa tiền cậu cũng là sự thực, phơi bày chuyện này ra danh tiếng cô ta cũng sẽ xấu đi, Ấu Dao cũng sẽ tốt lên một chút. Qua một khoảng thời gian ngắn, cộng đồng mạng cũng đều sẽ quên, lấy cái tính khí của Ấu Dao mà cho tiếp xúc với nhiều người trong giới thì danh tiếng cũng sẽ dần có chuyển biến. Mặt hạn chế là giai đoạn đầu tiếp xúc, công việc có thể sẽ tương đối khó khăn, chất lượng cũng sẽ không cao mà muốn có được thành tích cũng sẽ khá chậm."

"Còn hai chính là trực tiếp thừa nhận hai người tuy rằng đăng ký kết hôn gấp gáp nhưng là thực lòng yêu thương nhau, cậu chính là vì đã có bạn gái nên mới từ chối tiếp tục xào scandal với Bàng Tuyết Oánh. Cô ta sinh lòng đố kỵ còn vọng tưởng dẫm lên hai người để nổi tiếng mới làm ra một loạt việc này. Như vậy cả Ấu Dao và cậu đều có thể cùng tẩy sạch vết nhơ khi trước. Nhưng mặt hạn chế là hai người trong vòng ba đến năm năm không thể ly hôn, hơn nữa cần phải tỏ ra vô cùng ân ái để đập tan những nghi vấn đó." Dù sao tất thảy những điều này là Bàng Tuyết Oánh vọng tưởng dẫm lên Đỗ Trạch Thần để nổi tiếng mà làm ra.

"Đương nhiên muốn chọn cái thứ hai!" Đỗ Trạch Thần phát huy tinh thần, không chút do dự nói: "Khoảng thời gian hoàng kim của nữ diễn viên ngắn như thế, làm sao có thể chịu đựng được lãng phí, vả lại tôi đã nói rồi làm sao có thể tự mình vả vào mặt mình?"

Nói đến đây, anh ngồi dậy cười mờ ám nói: "Này, anh Chu, cùng tôi thương lượng chuyện này chứ?"

Chu Ngạn Lâm thấy anh như vậy lập tức liền trở nên khẩn trương: "Cậu lại muốn giở trò quỷ gì vậy?"

Đỗ Trạch Thần chau mày: "Này, anh như vậy là không muốn tôi khỏe lại sớm à?"

Chu Ngạn Lâm cười khẩy.

Đỗ Trạch Thần nịnh nọt nói: "Yên tâm yên tâm, khẳng định là chủ ý có lợi cho sự phát triển của phòng làm việc của chúng ta."

"Cái đó..." Ánh mắt anh hơi lay động: "Lúc anh nói với Ấu Dao, thì chỉ nói phương án thứ hai thôi."

Chu Ngạn Lâm nghĩ một chút liền hiểu ra mấu chốt trong đó, vì vậy mà vô cùng ngạc nhiên: "Cậu khi nào mà lại lòng vòng như vậy? Cậu Đỗ không phải là nghĩ tới cái gì liền làm cái đó hay sao?"

Đỗ Trạch Thần nhìn anh rồi chậc một tiếng: "Anh Chu, anh chưa từng thích ai nên anh không hiểu được đâu."

Chu Ngạn Lâm lại muốn đánh anh: "Cậu trái lại đã kết hôn hai lần rồi, hiểu cái gì? Quay lại chủ đề chính đi, hai người đều là vợ chồng hợp pháp rồi, nói rõ một lần rồi biến giả thành thật chẳng phải là chuyện hợp tình hợp lý sao? Tôi bên này còn có thể thoải mái một chút, khỏi phải bịa chuyện cho hai người."

Đỗ Trạch Thần trợn mắt: "Lỡ cô ấy từ chối thì phải làm sao?"

Lúc này Chu Ngạn Lâm đã tin rằng ông tướng này thực sự là đang nghiêm túc: "Không nghĩ đến tên nhóc cậu đây vậy mà cũng có lúc không tự tin."

"Huống hồ, đối với cô ấy như vậy mà nói thật không công bằng." Đỗ Trạch Thần nói: "Vô duyên vô cớ bị cuốn vào đã đủ thiệt thòi rồi, còn bị ép đăng ký kết hôn, tôi không thể bởi vì sự thật thà của cô ấy mà ức hiếp người ta, nên là tôi muốn theo đuổi cô ấy một cách nghiêm túc."

Lời này của Đỗ Trạch Thần vô cùng thành khẩn, tự bản thân cũng cảm thấy xúc động, hóa ra yêu một người sẽ hoàn toàn vì đối phương mà nghĩ ngợi.

Lại nghe thấy Chu Ngạn Lâm mặt không biểu tình nói: "Cho nên phương thức mà cậu nghiêm túc theo đuổi cô ấy chính là lừa người ta trói buộc với cậu trong vòng ba đến năm năm, lại không thể ly hôn?"

Người ngứa răng biến thành Đỗ Trạch Thần, anh mặt không biểu tình nói: "Đây là chiến lược chiến thuật! Có hiểu không?! Chả trách anh hơn ba mươi tuổi rồi vẫn còn ế."

Chu Ngạn Lâm cuối cùng đứng dậy, đem đầu anh ấn trên giường...

Chương (1-99)