Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 25

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 25
Chương 24
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Tuy rằng không nhịn được muốn đánh người, Chu Ngạn Lâm biết Đỗ Trạch Thần nghiêm túc, khi thích một người, ánh mắt thật sự có khác biệt.

Thẩm Ấu Dao biết dù có được cột chung với Đỗ Trạch Thần mấy năm cũng chẳng thể nảy sinh cảm xúc, trước đây hắn không xảy ra chuyện gì vốn dĩ cũng là có thể đoán biết trước, đến nỗi Chu Ngạn Lâm nhắc nhở cô tự mình yêu đơn phương, cô cũng không quá để ý.

Cô biết tính cách mình không thú vị gì, kiếp trước một lòng mải mê đấu thượng, cha cũng không quá để tâm. Mãi đến khi 30 tuổi cô cũng chưa một lần trải qua ái tình, mẹ đã liền nổi giận, lúc đó cha mới nhận ra con gái đến tuổi phải gả đi, sau đó khua chiêng gõ mõ thu xếp cho cô đi xem mắt.

Nói thật, cô rất sợ đi xem mắt. Bởi là người trầm mặc ít lời, cô vẫn luôn không theo kịp người khác nói chuyện, chỉ luôn ngồi nghe, cơ bản đều là im lặng nghĩ ngợi. Chỉ là đàn ông vẫn thích các cô gái ôn hòa đáng yêu hơn.

Cho nên, chuyện yêu đương kết hôn của cô chẳng biết đến khi nào mới thành nữa.

Khi Đỗ Trạch Thần mang theo cô về thẳng nhà cũ của Đường gia, cô mới phát hiện mình đã suy nghĩ mọi thứ quá đơn giản.

Cô nhìn hắn chỉnh lại quần áo trước mặt, cảm thấy đầu váng mắt hoa. “Có cần phải khoa trương như vậy không?”

“Sao lại không cần?” Đỗ Trạch Thần ngồi trên sô pha hài lòng ngắm nhìn cơ thể xinh đẹp của cô: “Về sau em chính là phu nhân của Đỗ gia, làm sao có thể tùy tiện được? Bên ngoài, em chính là mặt mũi của tôi. ”

“Chúng ta tạm thời ở lại phòng của tôi trước kia, có việc thì ở lại đây”, anh tiếp tục nói: "Chờ khi tôi bảo, lại đi chọn một phòng tân hôn, trang hoàng theo ý thích của em. Nếu bây giờ em thấy thích thế nào, có thể nói ra. ”

Thẩm Ấu Dao hoảng hốt tưởng như mình có ảo giác đã kết hôn vậy, người trước mặt này lại chính là chồng của mình… Tuy là trên danh nghĩa thì đúng là… Nhưng trước đây không hề có cảm giác như vậy, thật kì lạ.

“Còn có”, Đỗ Trạch Thần kéo cô ngồi xuống: "Chúng ta còn phải có chút động tác thân mật nữa. ”

“Cái, cái gì mà động tác thân mật?” Thẩm Ấu Dao vội vàng đến nói lắp, cơ thể theo bản năng mà dịch ra xa.

Đỗ Trạch Thần không nhịn được liền trêu chọc cô: “Em nghĩ động tác thân mật của vợ chồng là thế nào?”

Không biết Thẩm Ấu Dao nghĩ đến cái gì, ánh mắt trở nên mơ hồ, cả người đều đỏ lên cả.

Đỗ Trạch Thần thật sự tò mò: “Em nghĩ đến cái gì?”

Thẩm Ấu Dao nói: “Chúng ta chỉ giả vờ là vợ chồng, không cần thân mật đến vậy đâu nhỉ?”

“Thân mật đến vậy nghĩa là sao?”, Đỗ Trạch Thần cúi người đến gần cô, trong mắt đều là ánh cười xấu xa.

Thẩm Ấu Dao nhận ra đây là anh ta trêu mình, liền không khỏi tức giận, mà nhìn anh.

Đỗ Trạch Thần cười to: “Được rồi, không trêu em nữa, nhưng cơ bản phải nắm tay, ôm eo… Giống như ngày trước ở Anh Hoàng, em làm thực sự không tệ đâu. ”

Thẩm Ấu Dao nhớ lại khi đó vì để dỗ Đỗ Trạch Thần hết giận mà làm ra những động tác ái muội đó, liền đỏ cả mặt. Lúc ấy chỉ lo không để hắn mất mặt mà đã không nghĩ nhiều như vậy.

“Cảm ơn em. ” Đỗ Trạch Thần dĩ nhiên cũng nhớ tới chuyện đó, ôn nhu cười nói: “Hôm đó tôi thực sự rất vui vẻ. ”

Thẩm Ấu Dao nghĩ đến bộ dạng ỉu xìu của Đỗ Niệm Dương, cũng nở nụ cười: “Ai bảo bọn họ khi dễ anh chứ?”

Đỗ Trạch Thần nhìn vào mắt cô, li. ếm môi: “Cậu Chu bảo tôi hôm nay phát Weibo, tôi yêu cầu chiếu chút cảnh thân mật, em thấy ôm một cái thì thế nào?”

Hắn đột ngột chuyển đề tài, Thẩm Ấu Dao nghi hoặc hỏi: “Ôm một cái?”

“Tôi muốn chính thức thừa nhận chúng ta là vợ chồng trên Weibo, nói chung phải có cảnh thân mật, ít nhất phải đến mức ôm một cái nhỉ?” Đỗ Trạch Thần nói.

Thẩm Ấu Dao ho nhẹ một tiếng, nói không được tự nhiên: “Ôm, ôm như thế nào?”

“Đừng gấp gáp, em cứ coi như diễn kịch. ” Đỗ Trạch Thần hướng dẫn từng bước: "Em chưa từng yêu ai sao?”

Thẩm Ấu Dao lắc đầu, Đỗ Trạch Thần mừng thầm trong lòng: "Không lẽ em khác người vậy sao? Yêu thầm thì ai lại chưa trải qua chứ?”

Thẩm Ấu Dao dừng lại một chút, quả thật là có, cô tốt xấu gì cũng là con gái thôi, mười tám mười chín tuổi cũng trộm thích nam sinh đẹp trai học giỏi, nói chuyện với người ta một câu cũng có thể làm cô âm thầm vui sướng cả ngày…

Đỗ Trạch Thần nhắm mắt thật chặt, thầm tự mắng mình đắc ý vênh váo, toàn hỏi những chuyện không đâu.

“Vậy…”, anh đưa tay thủ đoạn bắt lấy Thẩm Ấu Dao, kéo về phía mình…

Thẩm Ấu Dao theo phản xạ mà gồng người lại, chống cự lại anh, không những không để bị kéo mà còn đẩy ngã anh.

Đỗ Trạch Thần: …

Thẩm Ấu Dao: …

Đỗ Trạch Thần ngạc nhiên nhìn cô, rồi lại cười, Thẩm Ấu Dao không biết anh làm sao, cũng không nhịn được mà cảm thấy buồn cười. Cô dứt khoát học theo động tác của Đỗ Trạch Thần, túm chặt cổ tay của anh, kéo lại về phía mình.

Đỗ Trạch Thần căn bản không hề phòng bị, trực tiếp bị kéo ngã, hoàn toàn đổ mình về phía trước.

Thẩm Ấu Dao:...

Đỗ Trạch Thần:...

Thẩm Ấu Dao liền phản ứng lại, luống cuống tay chân đẩy anh ra.

Đỗ Trạch Thần theo bản năng, không khỏi đỏ mặt trước cảm giác mềm mại vừa mới vùi mình vào.

Cũng vì việc này mà lát sau, khi quay cảnh thân thiết càng khó khăn hơn, không chỉ có Thẩm Ấu Dao cả người cứng đờ mà Đỗ Trạch Thần cũng không cảm thấy tự nhiên. Cảm giác mềm mại trong đầu anh không ngừng quay cuồng, cảm thấy ánh mắt mình không nhịn được cứ hướng về phía ngực cô mà ngắm……

Lại nói, cô gái này gầy gầy thon thả, thực sự rất là quyến rũ……

Đỗ Trạch Thần hít một hơi sâu, đuổi sạch những ý nghĩ đen tối ra khỏi đầu óc, sức cùng lực kiệt dựa vào sô pha: “Được rồi, tôi thua. ”

Thẩm Ấu Dao cũng ngồi như anh, buồn bực thở dài mà nói: “Thực sự xin lỗi. ”

Đỗ Trạch Thần quay sang nhìn nàng: “Tại sao lại xin lỗi?”

Thẩm Ấu Dao quay đầu lại, bởi vì muốn quay cảnh thân mật, hai người ngồi gần quá, dường như nghe được cả hơi thở của đối phương. Thẩm Ấu Dao hoảng hốt, phản xạ có điều kiện liền lùi ra sau.

“Đừng nhúc nhích!” Đỗ Trạch Thần bỗng nhiên mở miệng.

Thẩm Ấu Dao dừng lại, hướng mắt nhìn anh, ánh mắt hai người giao nhau, không biết vì sao cả hai cùng thở nhẹ một cái.

Đỗ Trạch Thần mỉm cười, dịu dàng nói: “Nếu thẹn thì nhắm mắt lại đi. ”

Thẩm Ấu Dao đột nhiên bị “tấn công”, không kịp nghĩ nhiều, dường như theo bản năng nghe lời anh mà nhắm mắt lại.

Đỗ Trạch Thần lướt ánh mắt ngắm nhìn cô từ hàng mi thật dài đến cánh môi căng mọng, dùng rất nhiều nghị lực mới có thể ngăn mình không ngo ngoe giở trò: Thật sự rất ngoan, rất đáng khen.

Thẩm Ấu Dao cứ nhắm mắt, cảm thấy hơi sợ, nhẹ giọng hỏi: “Anh muốn làm gì?”

“Không biết tôi muốn làm gì mà cũng dám nhắm mắt. ” Giọng Đỗ Trạch Thần nghe khàn khàn. Mất đi thị giác thì các giác quan khác cũng trở nên nhạy bén khác thường, Thẩm Ấu Dao cảm thấy có mùi quyến rũ, liền muốn mở mắt ngay.

Thoáng nhận ra ý định của cô, Đỗ Trạch Thần lại nói: “Đừng nóng vội. ”

Thẩm Ấu Dao liền cảm thấy một cánh tay vòng qua cổ mình, bàn tay to lớn xoa đầu cô, hơi dùng sức một chút, thân thể cũng theo đà hướng về hướng đó, tựa lên một bờ vai rộng.

“Thả lỏng ra. ”

Có lẽ vừa là vì bàn tay to lớn nhẹ nhàng vu. ốt ve trên tóc, cũng vì hơi thở thoảng đưa mùi biển rộng làm cô bất giác thả lỏng người.

Sau một chút tĩnh lặng, Đỗ Trạch Thần bỗng nhiên nói: “Cười lên chút đi. ” Khi anh nói, hơi thở ấm áp liền phả vào trán cô, Thẩm Ấu dao không giấu được một nụ cười, liền có cảm giác có cái gì ấm áp phớt nhẹ qua trán.

Trái tim liền rối loạn một nhịp.

“Ngoan. ” Đỗ Trạch Thần dịu dàng nói, bàn tay trên tóc cô không động đậy.

Thẩm Ấu Dao không biết vì sao không muốn rời ra, bờ vai này thật sự quá thoải mái.

“A, có tin tốt đây!” Tiếu Minh Chính từ ngoài cửa đi vào, lại lập tức xoay ra: "A! Tôi chưa nhìn thấy gì hết. ”

Thẩm Ấu Dao giật mình liền ngồi thẳng dậy, Đỗ Trạch Thần cũng không hiểu làm sao, trái tim còn đang rộn ràng. Thầm nghĩ cũng chỉ là chuyện thường tình mà thôi, có gì phải chột dạ chứ?

“Tiếu Minh Chính!” Đỗ Trạch Thần gọi một tiếng.

Tiếu Minh Chính lon ton chạy trở vào, Thẩm Ấu Dao liền giải thích: “Chúng tôi vừa mới chụp ảnh xong. ”

“À à”, Tiếu Minh Chính mang vẻ mặt “Tôi trong sạch, chỗ nào cũng trong sạch”, Thẩm Ấu Dao lại càng không được tự nhiên.

Đỗ Trạch Thần nhìn cô ngượng ngùng, liếc Tiếu Minh Chính trừng mắt một cái: “Có chuyện gì?”

“Đi làm việc. ” Tiếu Minh Chính vui vẻ nói.

Thẩm Ấu Dao cũng vui vẻ hơn: “Làm việc gì?”

Tiếu Minh Chính nói: “Không phải là cô, là Trạch Thần. ”

Đỗ Trạch Thần nhíu mày: “Tôi? Sắp tới tôi không có lịch trình gì, ” anhvỗ vỗ vào chân mình: "hơn nữa tôi như vầy thì có thể làm việc gì nữa?”

“Yên tâm đi, nếu cậu không thể tham gia, anh Chu sẽ không cho cậu làm tiếp. ” Tiếu Minh Chính nói: “là một talkshow* phát sóng trực tiếp. ”

*Chương trình trò chuyện, tức talk show hay chat show, là một chương trình truyền hình hoặc phát thanh mà một nhóm người ngồi lại với nhau để thảo luận một số chủ đề mà người dẫn chương trình đưa ra.

“Ý của anh Chu là nếu cậu còn muốn tiếp tục tồn tại trong giới này thì phải duy trì độ nhận diện công chúng, cậu đã một tháng không xuất hiện, sau đó lại dưỡng thương đến ba bốn tháng. Lại càng không có tác phẩm nào, cho nên phải xuất hiện một chút. ” Đến đây, anh lại nói thêm: “Sẵn tiện còn có thể giới thiệu một chút về Ấu Dao. ”

Đỗ Trạch Thần lập tức sửa lại giọng điệu: “Giới thiệu thế nào? Xuất hiện ở chương trình nào?”

“<>”

Người dẫn dắt là nhạc tỷ nổi danh độc miệng, dùng tính cách thẳng thắn sắc bén mà nổi danh: "<>” là chương trình phát sóng trực tiếp được bình chọn nhiều nhất cả nước, mời đến đủ loại minh tinh khách quý, được tác giả lại yêu thích cuồng nhiệt, ratings luôn cao. So với các chương trình cùng loại, địa vị của <> là không thể lay chuyển.

“Tham gia chương trình này thứ nhất là để gia tăng mức độ nhận diện cho cậu, thứ hai là tiện thể trả lời một chút mấy chuyện lung tung lộn xộn trên mạng thời gian gần đây. Thuận tiện còn có thể giới thiệu một chút về Ấu Dao, một mũi tên trúng mấy đích, cực kì thích hợp. ”

Đỗ Trạch Thần quả thực cũng thấy thích hợp: “Khi nào có thể đi?”

“Đã định vào chủ nhật, đề tài cụ thể anh Chu sẽ cùng bên kia bàn bạc, sau đó sẽ cho người mang tài liệu tới. ”

“Được, hiểu rồi. ”

Nói xong chuyện Tiếu Minh Chính liền rời đi, vừa ra đến trước cửa liền hướng về phía hai người cười gian tà mà nói: “Hai người cứ tiếp tục đi!”

Một câu đó liền khiến Thẩm Ấu Dao vừa mới thả lỏng đã liền khẩn trương rời đi, bộ dạng chỉ hận không thể chạy trốn.

Đỗ Trạch Thần theo bản năng duỗi tay bắt lấy cô, Thẩm Ấu dao quay mặt nhìn anh.

Đỗ Trạch Thần ho nhẹ một tiếng, nhẫn tâm cười trêu cô: “Tôi thật sự muốn tiếp tục đó, tôi muốn phát Weibo, một bức ảnh chụp thôi thì không đủ đâu. ” Biết cô bị động chuyện lấy chồng, cũng không muốn làm khó cô, liền nói: “Đưa tay đây. ”

Thẩm Ấu Dao ngoan ngoãn vươn tay đến bàn tay đang mở, tay cô thon thả nhỏ dài, làn da trắng tinh như ngọc, Đỗ Trạch Thần nhìn mà muốn đặt vào miệng cắn một cái.

Anh lại dịu giọng xuống, lấy tay mình phủ lên bàn tay kia.

Bọn họ đúng là từng nắm tay nhau không ít lần, nhưng cảm giác lần này có chút khác biệt.

Không biết là thật hay ảo giác, Thẩm Ấu Dao cảm thấy động tác của anh có chút chậm, lòng bàn tay ấm áp vuốt nhẹ theo lòng bàn tay cô, đến đúng thời điểm, anh dùng sức một chút, tiếp tục động ở khe hở ngón tay. Cuối cùng mười ngón tay đan vào nhau, truyền đến một chút cảm giác gần gũi. Cô nhàn nhã trộm ngắm Đỗ Trạch Thần một chút, thấy anh nghiêm túc giơ di động chụp ảnh, vậy nên cô cũng nỗ lực thả lỏng cảm xúc của chính mình.

Đỗ Trạch Thần giơ hai tay đang nắm chặt thay đổi góc độ chụp mấy tấm ảnh. Cảm giác động tác của anh dừng lại, Ấu Dao cứ nghĩ anh đã xong rồi, nhưng lại bỗng nhiên thấy anh đem tay cô đưa lên môi, nhẹ nhàng hôn lấy.

Cô hoảng hốt, theo bản năng muốn rút tay về, lại bị nắm chặt không thể động đậy. Anh giữ tay cô vài giây để chụp xong mới chịu buông ra.

Cảm giác nóng bỏng từ mu bàn tay vẫn luôn truyền theo cánh tay đến lồng ngực, làm trái tim cô thình thịch nhảy loạn lên.

Thẩm Ấu Dao âm thầm thở ra một hơi, tự nhủ đây chỉ là công việc, chỉ là công việc thôi.

“Tốt, đăng lên Weibo rồi. ” Đỗ Trạch Thần nói: “Em xem qua một chút đi. ”

Thẩm Ấu Dao lấy di động ra, di động của cô cũng đổi thành tài khoản của Đỗ Trạch Thần, sử dụng đến phương tiện này nhiều, cô liền dùng luôn Weibo của nguyên chủ. Khi Thẩm Ấu Dao đến, cũng chưa quá đổi mới.

Cô vừa mở Weibo ra liền giật nảy, @ cô ấy có đến mấy ngàn lượt tag.

Cô click mở Weibo @ cô ấy của Đỗ Trạch Thần, tâm tình mới bình tĩnh lại đã liền như đánh trống lên.

Đỗ Trạch Thần: [Chính thức giới thiệu với mọi người một chút, đây là vợ của tôi @ Thẩm Ấu Dao]

Chương (1-99)