Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 089

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 089
Ngoại truyện: Góc nhìn nam chính
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 88: Lần đầu tiên anh nghe rõ ràng nhịp tim của chính mình.

Edit: Thanh


Lần đầu tiên Cận Hành Giản gặp Khương Mạt là vào năm 13 tuổi, khi đó Thẩm Hoài Kinh kéo anh đến Nam Thành xem trang viên dưỡng lão, vị trí nơi đó rất hẻo lánh, trước khi khởi công chỉ là một bãi đất hoang, thật sự chẳng có gì đáng xem, theo như Kỷ Nhị nói thì còn không bằng đi quán chè uống một bát cho đã.

Cận Hành Giản không hứng thú với đồ ngọt nên ra ngoài mua nước, rồi tình cờ gặp Khương Mạt.

Cô bé vì bảo vệ hai viên kẹo mà đánh nhau với một cậu bé cao hơn mình cả cái đầu.

Lúc đó anh chỉ tiện tay giúp một chút, không nhận viên kẹo bị bóp méo mà cô đưa, cũng không để chuyện này trong lòng, mãi đến khi trở về Bắc Thành, nhìn thấy những bức ảnh cũ thời trẻ của Cận Tinh Doãn.

Từ khi hiểu chuyện, Cận Hành Giản đã biết mẹ mình có một người bạn rất thân thiết, nhiều năm trước rời khỏi Bắc Thành không rõ tung tích, những bức ảnh chụp chung của hai người được Cận Tinh Doãn giữ gìn rất cẩn thận, người phụ nữ tên Thẩm Vân Sanh trong ảnh có gương mặt rất đẹp và cũng rất quen.

"Con từng gặp một cô bé ở Nam Thành, trông rất giống dì Sanh." Anh nói với Cận Tinh Doãn.

Khi đó anh đã đi du học nước ngoài, chỉ về vào kỳ nghỉ, lần này cũng không ở lâu, sau này khi liên lạc với mẹ, bà thường nhắc đến Khương Mạt.

"Tiểu Mạt là con gái của Vân Sanh, ở bên ngoài chịu không ít khổ."

"Tiểu Mạt rất thông minh, mọi thứ chỉ cần dạy một lần là biết."

"Đến sinh nhật Tiểu Mạt, nhà họ Khương không chuẩn bị bánh cho con bé, hôm nay mẹ dẫn Tiểu Mạt đi ăn món Tây, con bé rất thích mì Ý ở nhà hàng đó."

"Hôm nay Tiểu Mạt vẽ một bức chân dung cho mẹ, con bé đúng là thừa hưởng thiên phú của mẹ mình."

...

Lâu dần, anh biết rất nhiều chuyện về Khương Mạt.

Cô giống như một con nhím nhỏ, gặp người lạ sẽ xù toàn thân gai nhọn, nhưng khi đã quen, lại lộ ra cái bụng mềm mềm cho bạn chạm vào, làm nũng, thậm chí còn chia sẻ những quả mọng ngon mà cô khó khăn lắm mới nhặt được.

Ba rất quan trọng với cô, một lời khen của Khương Thương Nguyên có thể khiến cô vui cả tuần, nhưng khi bị đối xử bất công lại không dám nói.

Rõ ràng là được đón về với tư cách con gái ruột, nhưng lại sống như người ăn nhờ ở đậu.

Chậc, với cậu thiếu niên 14 tuổi, điều đó thật khó hiểu.

Ba quan trọng đến vậy sao?

Anh từ nhỏ đã không có ba, nhưng cuộc sống chẳng hề kém ai.

Thậm chí còn tốt hơn.

Anh biết tất cả đều nhờ vào mẹ mình, Cận Tinh Doãn.

Cận Tinh Doãn là người nổi tiếng nhất trong giới danh viện Bắc Thành, cũng là người có năng lực nhất, vượt qua phần lớn đàn ông, chưa tốt nghiệp đã tiếp quản nhà họ Cận, đưa sự nghiệp gia tộc phát triển vượt bậc, viên minh châu này khiến anh trai bà là Cận Quân Cảnh trở nên lu mờ.

Chỉ là Cận Quân Cảnh không tranh không giành, nên nhà họ Cận vẫn yên ổn.

Cận Hành Giản cúp cuộc gọi hỏi thăm của cậu mình, bắt đầu nghĩ xem nên tặng quà sinh nhật gì cho mẹ.

Năm kia anh tặng một con robot tự lắp ráp, năm ngoái là phiên bản 2. 0, còn bản 3. 0 nâng cấp quá nhiều nên không kịp cho sinh nhật năm nay...

Suy nghĩ một hồi, trong đầu anh chợt hiện lên chuyện Cận Tinh Doãn từng nói, sinh nhật Khương Mạt, bà đã đưa cô đi ăn món Tây...

Lần đầu tiên Cận Hành Giản bước vào bếp, sau vài lần thử làm mì sợi thủ công thất bại, anh đành chọn làm mì Ý.

Dù không phải mì trường thọ truyền thống, Cận Tinh Doãn vẫn không tiếc lời khen: "Con trai mẹ làm gì cũng ra dáng", "Mẹ rất thích", "Mẹ tự hào về con", "Vợ tương lai của con chắc chắn rất có phúc"...

Anh ngượng ngùng kéo nhẹ vành tai đang đỏ lên vì được khen, rồi mở cửa đi ra ngoài.

Đúng lúc giao mùa đông xuân, hương hoa mai thoang thoảng.

Ngày hôm sau, Cận Tinh Doãn dẫn anh đến nhà họ Khương.

Đây là lần thứ hai anh gặp Khương Mạt.

Cô bé dường như cao hơn năm trước một chút, vẫn gầy gò, khi nhìn thấy mẹ anh thì ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và dựa dẫm, nhưng khi nhìn thấy anh lại rụt rè gọi một tiếng: "Anh ạ..."

Khi người lớn trò chuyện trong nhà, lũ trẻ chơi ngoài sân.

Nhà họ Khương có ba đứa trẻ, chỉ có người tên Kỳ Cận là cùng tuổi anh, nhưng nhìn dáng vẻ học sinh ngoan đeo kính là anh biết họ không hợp chơi cùng.

Cận Hành Giản đuổi Khương M*ô*ռ*🌀 cứ đi theo sau anh rồi trốn dưới cây mai trong sân, vừa lơ đãng vừa trả lời tin nhắn thoại của Thẩm Hoài Kinh.

Một tiếng kêu ngắn và khẽ ở phía xa thu hút sự chú ý của anh, khi ngẩng đầu nhìn qua, anh thấy Khương Mạt đang cúi đầu, co cổ, vẻ mặt nhẫn nhịn, hai tay luống cuống gạt thứ gì đó, Khương Ⓜ️ô𝓃.𝐠 đứng trước mặt cô, vẻ mặt đắc ý, tay cầm một cục đá lạnh, cười hì hì định nhét vào cổ áo cô.

Gần như không cần suy nghĩ, anh nhặt một viên sỏi, ném thẳng vào tay Khương Ⓜ·ô·𝖓·ɢ.

Bắn cung, bắn súng hay ném phi tiêu, anh đều rất giỏi, độ chính xác cao, lực cũng không nhẹ, Khương ℳô_n_g lập tức ôm tay ngồi xuống khóc, Khương Mạt phủi sạch vụn đá lạnh trong cổ áo, ngơ ngác nhìn quanh, cho đến khi chạm phải ánh mắt của anh.

Anh hơi nhấc cằm, ra hiệu cho cô lên lầu.

Khương Mạt nhìn anh, rồi lại nhìn Khương M.ô.ⓝ.𝐠 đang ngồi xổm dưới đất khóc hu hu, liền xách váy chạy đi, lên đến tầng hai, cô đẩy cửa sổ ra, nở một nụ cười với anh, ánh mắt đầy cảm kích.

Khương ℳ*ôⓝ*ⓖ chạy đi mách người lớn.

Cận Tinh Doãn "mặt đầy giận dữ" bước ra "dạy dỗ" anh một trận, rồi lại đóng vai người hòa giải vào trong "nhắc nhở" nhà họ Khương, sau một phen náo động, cuối cùng cũng đòi lại công bằng cho Khương Mạt.

Trên đường về, anh hỏi Cận Tinh Doãn đã bênh Khương Mạt như vậy thì sao không dứt khoát đón cô về nhà họ Cận nuôi, như thế sẽ không ai bắt nạt cô nữa, để cô ở nhà họ Khương kiểu gì cũng bị mẹ kế và em gái ngấm ngầm gây khó dễ.

Cận Tinh Doãn vỗ vào sau đầu anh, nói rằng mỗi người có số phận riêng, dù muốn giúp cũng phải xét đến hoàn cảnh của đối phương, xem cô có thật sự cần hay không, tôn trọng là trước hết, nếu Khương Mạt thật sự bị bắt nạt, bà nhất định sẽ giúp cô đòi lại công bằng.

Anh vuốt lại mái tóc bị Cận Tinh Doãn làm rối, quay đầu đi, không đồng tình, âm thầm giúp em ấy không phải xong rồi sao? Đợi đến lúc bị bắt nạt rồi mới đòi lại thì chẳng phải vẫn là đã bị bắt nạt rồi à? Chi bằng ngay từ đầu làm mạnh tay một chút, để đối phương đến giơ tay cũng không dám.

Vừa nói xong lại bị Cận Tinh Doãn vỗ đầu thêm cái nữa, bà nói, con không thể bảo vệ một người cả đời, phải cho cô ấy không gian trưởng thành, Tiểu Mạt cũng không phải người yếu đuối dễ vỡ, nhiều chuyện cô có thể tự giải quyết.

Anh định nói gì đó, nghĩ lại thấy cũng có lý, rồi im lặng.

Kết thúc kỳ nghỉ, anh quay lại Mỹ, ném hết mọi chuyện trong nước ra sau đầu, ngoài giờ học, anh chuyên tâm nghiên cứu robot của mình và chuẩn bị cho cuộc thi ACM sắp tới, những chuyện về Khương Mạt mà Cận Tinh Doãn nhắc đến, anh nghe tai này lọt tai kia, miệng thì "ừ ừ" cho qua, thực ra chẳng nhớ được gì, còn từng bị mẹ nói một lần.

Anh gãi đầu, mời Cận Tinh Doãn sang Mỹ dự lễ trao giải của mình, bà ngoài miệng cười nói anh tuổi trẻ bồng bột, nhưng vẫn sớm đặt vé máy bay.

Đáng tiếc, tai nạn đến nhanh hơn cả lễ trao giải của anh.

Cuộc điện thoại là do ông ngoại gọi, chỉ nói Cận Tinh Doãn gặp tai nạn xe, máy bay đã sắp xếp xong, bảo anh lập tức trở về.

Khi anh chật vật chạy về nước, thứ nhìn thấy chỉ là tấm vải trắng phủ trên mặt Cận Tinh Doãn, ông ngoại già nua lưng còng, Cận Quân Cảnh toàn thân đầy thương tích quỳ một bên, và Khương Mạt khóc đến mắt sưng như quả đào.

Anh biết được toàn bộ sự việc từ trợ lý của Cận Tinh Doãn.

Cận Quân Cảnh đắc tội với người khác, bị vây trong một sơn trang, khiến Cận Tinh Doãn phải đi xử lý trong đêm, khi đó Bắc Thành mưa lớn liên tiếp mấy ngày, đường núi càng khó đi, họ lên núi cẩn thận, xử lý xong việc, Cận Tinh Doãn dẫn Cận Quân Cảnh xuống.

Trước đó, để kịp sang Mỹ dự lễ trao giải của anh, bà đã thức liền hai đêm, lên xe, bà không nói gì, ngồi ở ghế sau nghỉ ngơi.

Cận Quân Cảnh cũng lên ngồi ghế sau.

Tai nạn xảy ra khi xuống núi.

Phanh xe đột ngột không ăn, để tránh một chiếc xe tải đang lên núi, xe lật xuống khe núi, trợ lý, tài xế và Cận Quân Cảnh đều bị thương nhưng không nguy hiểm tính mạng, chỉ có Cận Tinh Doãn... dây an toàn vốn đã cài không hiểu vì sao lại bung ra.

Khi đó, Cận Tinh Doãn đã được chôn cất, ông cụ nhà họ Cận đã lui về sau, lại vì nỗi đau mất con mà bệnh nặng, nhập viện điều dưỡng.

Nhà họ Cận rơi vào tay Cận Quân Cảnh.

Trong đầu Cận Hành Giản không ngừng lặp lại hai câu: "Cận Quân Cảnh cũng ngồi ghế sau" và "dây an toàn của Cận Tinh Doãn không hiểu sao lại bung ra", đến khi bị một tiếng hét đánh thức, con dao gọt trái cây trong tay anh đã đâ-m và-0 người Cận Quân Cảnh.

Cận Quân Cảnh kêu đau một tiếng, quay đầu lại, trong mắt hiện lên sự hung ác và sát ý mà anh chưa từng thấy, ông cụ Cận kinh hãi ngồi bật dậy trên giường, ho sặc sụa, tay anh dính đầy 𝖒á·⛎ đỏ chói, th* d*c từng hơi, bị một cô gái ôm chặt kéo lùi lại.

"Anh làm vậy sẽ phải đi tù! Sẽ hủy hoại chính mình! Dì Cận sẽ không yên lòng đâu!"

Cận Quân Cảnh ôm vết thương, trước khi ngã xuống thì ánh mắt lại chuyển thành đau đớn, giọng run run như không nỡ trách, "A Giản, con sao vậy?"

Bác sĩ y tá ùa vào, trước mắt hỗn loạn như trong mơ, tiếng trách mắng của ông ngoại, lời xin xỏ và không truy cứu của cậu, tất cả như cách một thế giới, đến khi xung quanh yên tĩnh lại, anh vẫn th* d*c, nắm chặt cánh tay gầy của người bên cạnh, như muốn xác nhận: "Em có thấy không? Thấy ánh mắt của ông ta không? Chính ông ta hại mẹ tôi! Là ông ta!"

Không biết là không thấy hay bị dọa sợ, người bên cạnh chỉ ôm chặt anh, toàn thân г*⛎*𝓃 rẩ*🍸, mím chặt môi không trả lời.

Cuối cùng là anh bình tĩnh lại, nói với cô rằng không sao, chỉ cần anh nhìn thấy là đủ.

Anh muốn vỗ lưng cô, bảo cô đừng sợ, anh sẽ không làm chuyện như vậy nữa, nhưng nhìn váy trắng sạch sẽ của cô, rồi nhìn bàn tay mình dính đầy 〽️●á●𝖚 bẩn, cuối cùng chỉ nói: "Sau này tự chăm sóc tốt cho mình."

Mãi đến khi quay lại Mỹ, anh vẫn sống trong trạng thái mơ hồ hỗn loạn, cho đến khi xe của anh bị một chiếc xe khác như phát điên lao tới đ_â_ⓜ liên tục, chao đảo bên mép cầu.

Khoảnh khắc đó, anh lại vô cùng tỉnh táo, không sợ hãi, cũng không hoảng loạn, chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt dữ tợn và ánh mắt điên cuồng của tài xế bên kia.

Trong lòng nghĩ, lần này anh không ⓒ·♓ế·ⓣ thì người sẽ ⓒ·♓·ế·𝐭 là Cận Quân Cảnh.

Một chiếc Rolls-Royce chống đạn bản dài lao tới húc văng chiếc xe kia, Khương Thương Thần cứu anh, đ*ư*🅰️ ✔️*à*🔴 bệnh viện.

Một tuần sau, Khương Thương Thần lại xuất hiện, hỏi anh có muốn theo ông học hay không.

Ban đầu anh nghĩ là do Khương Thương Thần điều tra thân phận của anh, vì năng lực và gia thế mà giúp đỡ, cho đến sau này khi Khương Thương Thần nhận lại Khương Mạt, anh mới biết, ông giúp anh là vì mối 𝐪𝐮🔼_п 𝒽_ệ giữa Thẩm Vân Sanh và Cận Tinh Doãn.

Khương Mạt một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt anh là khi anh 23 tuổi, biết Cận Tinh Doãn dặn anh phải chăm sóc Khương Mạt từ lời ông cụ Cân, đồng thời ghép lại thông tin rằng Cận Tinh Doãn để lại cho anh một khoản di sản đáng kể, mà mật khẩu liên quan đến Khương Mạt.

Có thể nói anh tự phụ cũng được, ngông cuồng cũng được, nhưng ban đầu anh không cho rằng mình cần đi "đường tắt" để lấy lại nhà họ Cận, chỉ nhờ bạn ở trong nước là Kỷ Nhị âm thầm quan tâm cô nhiều hơn, giúp cô một vài việc nhỏ.

Bước ngoặt xảy ra khi anh trở về nước.

Cận Quân Cảnh tổ chức tiệc đón gió cho anh, trên đường về, hai cậu cháu cùng ngồi một xe tiếp tục "ôn chuyện tình thân". Hôm đó cả hai đều uống rượu, nói chuyện chưa được bao lâu thì Cận Quân Cảnh nhắm mắt nghỉ ngơi, khi một chiếc xe từ bên hông lao tới, anh lập tức nghiêng người giật mạnh vô-lăng thay tài xế, cuối cùng xe đ.â.m và.𝑜 phần đuôi bên phía của Cận Quân Cảnh.

"Cậu à, có phải cậu quá tàn nhẫn với chính mình không?" Anh cười hỏi.

Cận Quân Cảnh nhìn anh rất lâu, rồi mới cười cảm ơn ơn cứu mạng.

Vì tai nạn này mà bệnh cũ của Cận Quân Cảnh tái phát, khi ông ta nằm trên giường bệnh được ông cụ hỏi han, anh lại cho người mang vòng hoa tới.

Anh muốn nhanh chóng đuổi Cận Quân Cảnh ra khỏi nhà họ Cận.

Dù không có chứng cứ, anh cũng muốn khiến ông ta mất hết tất cả.

Tiền bạc, địa vị, hay tình thân từ ông ngoại.

Dù là thứ gì, Cận Quân Cảnh đều không xứng có được.

Anh cho người mua chiếc nhẫn kim cương trị giá 420 triệu, chỉnh lại kích cỡ, lần đầu tiên nghiêm túc đặt ánh mắt lên Khương Mạt, tìm hiểu cuộc sống của cô những năm qua.

Cô học hành xuất sắc, theo Lý Nam Kiều học về phục chế tranh cổ, thi đỗ vào Đại học B, ngôi trường mơ ước của vô số học sinh.

Dù nhà ở Bắc Thành, nhưng số lần cô về nhà không nhiều, զ-𝐮-ⓐ-𝐧 ♓-ệ với mẹ kế cũng không tốt.

Xung quanh cô luôn có người theo đuổi, gần đây còn bị Thành Nguyên Đông quấy rối.

"Cô ấy sao lại chọc vào Thành Nguyên Đông?" Thẩm Hoài Kinh hỏi đúng điều anh đang nghĩ.

"Dự án của nhà họ Khương thua lỗ, đang tìm đầu tư, muốn dựa vào nhà họ Thành." Kỷ Nhị trả lời, nhìn anh, "Là Phó Hinh Dao giới thiệu."

Phó Hinh Dao, bạn của Khương Mạt, anh cũng quen, sau khi về nước đã gặp vài lần trong các dịp khác nhau.

Thẩm Hoài Kinh "chậc" một tiếng, hỏi anh định làm gì.

"Cho người theo sát bảo vệ cô ấy." Anh đáp, "Nếu cần thì ra tay trước."

Danh tiếng của Thành Nguyên Đông không tốt, hiện tại anh vẫn chưa đứng vững, phân tán sức lực đối phó nhà họ Thành là không đáng, nhưng nhiều năm trôi qua, suy nghĩ của anh chưa từng thay đổi, không thể đợi đến khi cô bị bắt nạt rồi mới ra tay.

Mọi chuyện thú vị hơn anh nghĩ, không lâu sau, Kỷ Nhị báo tin, chưa cần người của anh động thủ, Thành Nguyên Đông đã bị Khương Mạt tát một cái.

"Khương Mạt có chút bản lĩnh." Kỷ Nhị nói.

"Gan thật đấy, " Thẩm Hoài Kinh cảm thán.

Cận Hành Giản nhớ khi Cận Tinh Doãn còn sống, dường như từng nói Khương Mạt học múa, còn học cả võ tự vệ, cụ thể học gì thì anh không nhớ.

Còn về "gan" ——

Cô một thân một mình, không nơi nương tựa, nếu không đủ mạnh mẽ thì chỉ có thể bị bắt nạt.

Khóe môi anh khẽ cong lên. Thẩm Hoài Kinh đứng bên cạnh cười, lại nhắc nhở anh: "Loại người như Thành Nguyên Đông rất thù dai, sẽ không bỏ qua đâu."

Không chỉ Thành Nguyên Đông, cái tát này của Khương Mạt chẳng khác nào cắt đứt khả năng hợp tác giữa nhà họ Khương và nhà họ Thành, e rằng ở chỗ Kỳ Tĩnh Vân cô cũng sẽ phải chịu khổ.

Nhà họ Khương sợ rằng cũng không trụ nổi.

Khương Thương Nguyên đang bệnh nặng, liệu có chịu nổi cú sốc này? Có vì vậy mà trách Khương Mạt không?

Cận Hành Giản nghĩ rất nhiều, nếu mọi chuyện phát triển như vậy, anh chủ động tìm Khương Mạt liên ⓗô*𝓃*, cô có đồng ý không?

Anh biết cô coi trọng gia đình và tình cha.

Cô cũng biết anh hận Cận Quân Cảnh đến mức nào.

Nhưng biến cố bên phía Khương Mạt lại nằm ngoài dự đoán của anh.

Vừa bắt đầu kỳ nghỉ đông, cô bị Kỳ Tĩnh Vân lấy lý do không phải con ruột mà đuổi ra khỏi nhà.

"Cậu định làm gì?" Thẩm Hoài Kinh hỏi, "Trình Ngu và Tô Mại đang ở bên kia đại dương lo cho cô ấy."

"Thiếu gì thì cho cái đó." Anh trầm mặc một lúc rồi nói.

"Không trực tiếp ra mặt giúp sao?" Thẩm Hoài Kinh nhắc, "Theo kinh nghiệm tán gái của tôi, nếu lúc này cậu xuất hiện, có khi cô ấy sẽ yêu cậu."

Yêu anh sao?

Nghe không phải là chuyện tốt.

Ít nhất không phải chuyện tốt với cô khi lòng anh đang mang đầy thù hận, nếu cô thật sự yêu anh, đó sẽ là một điều bất hạnh.

"Thôi." Anh khẽ cười, "Hiện tại tôi không cho cô ấy được hạnh phúc, tốt nhất đừng dính vào, một mối զ.⛎𝒶.ⓝ ♓.ệ lợi ích trong sạch có lẽ tốt hơn cho cô ấy."

Nhưng không lâu sau, anh đã hối hận.

Cô chuyển vào nhà anh, có chỗ ở, dù không thể trực tiếp gặp Khương Thương Nguyên, nhưng thông qua bác sĩ anh sắp xếp vẫn có thể biết tình hình của ông.

Khi biết Phó Hinh Dao và Thành Nguyên Đông cấu kết định chuốc thuốc cô, anh cho người đổi thuốc, hủy công việc, tự mình đến buổi tiệc đó.

Cô với gương mặt ửng đỏ vì rượu lao vào lòng anh, điều này nằm ngoài dự liệu, ngồi lên đùi anh, 𝐫.⛎.𝓃 ⓡ.ẩ.𝐲 ♓-ô-ⓝ lên môi anh, càng nằm ngoài dự liệu.

Cô nhắm mắt, hàng mi khẽ run theo nhịp thở, nụ ⓗ-ô-𝖓 vụng về như chuồn chuồn chạm nước.

Khoảnh khắc đó, anh muốn cười.

Nhưng... lại càng muốn 𝒽*ô*ⓝ cô hơn.

Anh hiểu cô đủ nhiều chưa?

Chưa đủ.

Anh hoàn toàn không hiểu cô sao?

Cũng không hẳn.

Chỉ là khoảnh khắc ấy, anh không muốn nghĩ nhiều như vậy nữa.

Bất kể cô là thật sự say, giả vờ say, hay có mục đích gì khác, anh đều không muốn truy cứu.

Sau đó mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên.

Nằm dưới anh, nhịp tim và hơi thở của cô dần rối loạn, làn da vì anh mà ửng đỏ, ở mặt trong ngón áp út của cô có một nốt ruồi đỏ thắm, vừa 🍳⛎●γ●ế●𝓃 r●ũ lại đáng yêu, móng tay cô sắc, răng nhỏ mà nhọn, khi để lại dấu vết trên người anh, vừa đau, lại vừa khiến anh khao khát.

Anh chưa từng có trải nghiệm như vậy, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ cùng người khác làm những chuyện thế này.

Thậm chí, trước đêm đó, anh chưa từng nghĩ mình lại có thể hoang đường đến vậy.

Sau khi kết thúc, cô an tâm cuộn mình trong lòng anh ngủ say, lúc đó anh đã nghĩ, đợi cô tỉnh lại, anh sẽ hỏi vì sao cô tìm đến anh, cũng sẽ nhanh chóng đề cập chuyện kết ♓ô𝖓●.

Nhưng việc cô nhún vai, nhẹ nhàng đề nghị "lần sau lại hẹn" một lần nữa vượt ngoài dự liệu của anh.

Giống như việc cô tìm đến anh... chỉ đơn giản là để ngủ với anh một lần, không có mục đích nào khác.

Khoảnh khắc đó, tâm trạng anh trở nên rất phức tạp, mãi cho đến khi ở quán bar Nam Thành, anh vì bảo vệ cô mà ra tay, còn cô hoàn toàn không hay biết, thậm chí còn châm chọc anh như "hồng nhan họa thủy", không hề nghĩ đến việc dựa dẫm vào anh, mà tự mình phản đòn Phó Hinh Dao, lúc ấy anh mới hiểu rõ, thật ra anh muốn cô "có ý đồ" gì đó với mình.

Anh không muốn giữa họ là sự "trong sạch".

Sau khi Khương Mạt rời khỏi quán bar, anh đối chất thẳng với Phó Hinh Dao, yêu cầu cô ta sau Tết ra nước ngoài, rồi cho người "tiễn" cô ta ra sân bay.

Giải quyết xong Phó Hinh Dao, anh lái xe rời đi, lượn một vòng vô định, cuối cùng quay đầu, chạy về con phố cũ nơi Khương Mạt ở.

Anh chưa từng đến đó, chỉ biết đại khái vị trí, từng thấy ảnh căn nhà nhỏ ấy trong tài liệu Kỷ Nhị đưa.

Nam Thành khí hậu ẩm, lại gần Tết, ban đêm nổi sương mù.

Anh đi trong làn sương đêm, xung quanh tối đen, khi lái vào con phố cũ, anh thấy một căn nhà còn sáng đèn.

Ánh đèn vàng ấm áp, như ngọn hải đăng trong sương, từ rất xa đã có thể nhìn thấy, tim anh bỗng chốc trở nên bình yên.

Theo trực giác, anh biết đó là nhà của cô.

Anh đỗ xe trước cổng, lấy điện thoại định gọi cho cô, nhưng ngay lúc chuẩn bị bấm số thì chợt nhận ra xung quanh quá yên tĩnh.

Phòng cô không có chút động tĩnh nào.

Không biết cô đã ngủ chưa.

Anh đặt điện thoại xuống, ngồi trong xe, lúc thì nhìn sương, lúc thì nhìn ánh đèn trong nhà cô, nghĩ xem nên nói gì với cô, cô sẽ phản ứng thế nào, nếu cô không đồng ý thì anh nên thuyết phục ra sao.

Anh châm một điếu thuốc, nghĩ về những lần ít ỏi họ gặp nhau.

Hình ảnh cô khi còn nhỏ anh đã không còn nhớ rõ, nhưng từng nụ cười, từng ánh mắt của cô gần đây lại hiện lên vô cùng rõ ràng.

Gần đến bình minh, sương dần tan, mặt trời mọc phía đông, trên cành cây vang lên tiếng chim trong trẻo, bầu trời xanh tĩnh lặng.

Anh tựa vào cửa xe, chờ cô thức dậy.

Rèm cửa được kéo ra, trên khung kính phủ một lớp sương trắng mỏng, rồi dần dần, trên mặt kính hiện lên hình một đóa hoa nhài thanh tú.

Cô đứng phía sau đóa hoa.

Nhìn ra ngoài cửa sổ.

Giống như một tinh linh ẩn trong lâu đài, tự vẽ cho mình một "khung cửa", dè dặt đưa ánh mắt ra ngoài.

Hôm qua rõ ràng cô còn sắc sảo, ngang tàng, không kiêng dè, nhưng hôm nay ánh mắt lại mang theo nỗi buồn, sự 𝐦ề_ɱ mạ_ⓘ và cả chút mơ hồ.

Thình thịch.

Xuyên qua làn sương xuân mỏng nhẹ.

Anh nhìn cô.

Lần đầu tiên nghe rõ ràng nhịp tim của chính mình.

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)