Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 088

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 088
Ngoại truyện: Tuần trăng mật
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 87 (1)

Edit: Thanh


Khương Mạt quay đầu nhìn mấy lần, đến khi lễ trao bằng sắp bắt đầu thì người nhà cô mới tới.

Chanh Nhỏ mặc váy công chúa bồng bềnh, tóc được tết kiểu công chúa xinh xắn, được Cận Hành Giản bế một tay trong lòng, vừa nhìn thấy mẹ, đôi mắt cong t♓-àn-ⓗ ⓗ-ì-n-𝒽 trăng lưỡi liềm, giơ tay vẫy lia lịa, có lẽ đã được dặn trước nên cô bé không gọi to qua đám đông.

Khương Tuế An được Cận Hành Giản nắm tay, phải chạy lon ton mới theo kịp bước chân của ba, Khương Thương Thần ôm một bó hoa đi phía sau, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn về phía cô.

Nhóm người của họ, hai người đàn ông cao ráo, tuấn tú, lại dắt theo hai đứa trẻ xinh xắn đáng yêu, vừa bước vào đã thu hút ánh nhìn của gần như cả hội trường.

Cánh tay cô bỗng bị kéo lại, Khương Mạt quay đầu, thấy Hạ Nam đang nhìn về phía Chanh Nhỏ và Cận Hành Giản: "Sao tớ thấy chồng cậu từ khi chăm con gái xong lại càng có sức hút vậy nhỉ?"

"Thật sao?"

Khương Mạt quay đầu nhìn sang, ngày nào cô cũng ở cạnh Cận Hành Giản nên cũng không có cảm giác gì đặc biệt.

"Sức hút kiểu gì?" cô hỏi.

"Kiểu đàn ông đã có gia đình?" Hạ Nam suy nghĩ  nên dùng từ gì cho thích hợp, "Cảm giác rất đời? Rất 𝖌*ợ*ï 𝒸ả*ⓜ? Lúc mới quen, tớ luôn thấy chồng cậu cao cao tại thượng, không dính khói lửa nhân gian, như thể thất tình lục dục cũng chẳng quan trọng, bây giờ mới cảm thấy anh ấy đúng là người sống ngay bên cạnh mình. Mà cái kiểu bế con một tay ấy, quá զ⛎.🍸.ế.𝐧 𝐫.ũ luôn!"

"Lát nữa nhớ cho tớ chụp ảnh chung với Chanh Nhỏ và cậu nhóc cool ngầu nhà cậu nha!"

"Cậu khen chồng tớ nhiều vậy, tớ còn tưởng cậu muốn chụp với anh ấy cơ." Khương Mạt cười.

"Không không, chụp với mấy đứa nhỏ là được rồi!"

Khương Mạt gật đầu, ba người họ dần khuất khỏi tầm mắt cô, cô quay lại, một lúc sau điện thoại rung lên.

Cận Hành Giản gửi cho cô một bức ảnh.

Giữa hàng loạt bóng lưng sinh viên, anh khoanh tròn chính xác cái đầu nhỏ của cô, còn vẽ thêm một bông hoa đỏ lên đó.

Khương Mạt quay đầu tìm, thấy Cận Hành Giản mặc bộ đồ đen đơn giản, đang nghiêng đầu nói chuyện với phụ huynh ngồi bên cạnh.

Khung cảnh này giống hệt năm cô tốt nghiệp đại học, Khương Mạt thoáng ngẩn người, nếu không phải trong lòng anh đang bế Chanh Nhỏ, cô thật sự khó phân biệt được là hiện tại hay quá khứ.

Chớp mắt đã năm năm trôi qua, Chanh Nhỏ và Tiểu An đã gần ba tuổi, còn cô và Cận Hành Giản cũng kết ♓ô●𝐧 hơn sáu năm.

Những con số ấy khiến cô không khỏi cảm khái.

Cô nhắn cho anh một tin.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Cận Hành Giản, anh nói xem, có khi nào chớp mắt một cái là chúng ta đã già rồi không?]

Cận Hành Giản trả lời rất nhanh.

[Cận: Ai già?]

[Cận: Tối qua không phải em cứ kêu dừng à?]

"..."

Đang nói chuyện gì vậy trời!

Khương Mạt đỏ mặt tắt màn hình, ngẩng đầu nhìn trời đầy bất lực.

Trong đầu Cận Hành Giản chỉ có mỗi chữ "già" theo kiểu đó thôi sao?

Chút cảm xúc vừa nhen nhóm của cô bị câu nói mang đầy ý tứ kia đánh bay sạch.

Sau phần phát biểu ngắn gọn, lãnh đạo trường trao bằng, chỉnh mũ, chụp ảnh chung, buổi lễ kết thúc.

Khi Khương Mạt dẫn Hạ Nam đi tìm hai đứa nhỏ để chụp ảnh, chúng đang được phóng viên trong trường phỏng vấn.

Hai bé còn thấp nên chị gái phóng viên cũng phối hợp ngồi xuống ngang tầm.

Cận Hành Giản và Khương Thương Thần không thích lên hình nên đứng cách đó vài bước.

"Mẹ có nhìn thấy bọn con không?" Khương Tuế An xác nhận.

"Đương nhiên là có rồi." Cô phóng viên cười đáp.

Khương Tuế An giữ vẻ mặt cool ngầu: "Vậy bắt đầu đi ạ."

Khương Mạt không vội qua, kéo Hạ Nam đứng vào chỗ râm mát nghe lén, cũng là lúc này cô mới phát hiện tóc con trai ngắn hơn một đoạn so với lúc sáng đi, cô nhìn sang Cận Hành Giản, anh ra hiệu cho cô cứ qua.

"Hôm nay các em đến dự lễ tốt nghiệp của ai vậy?" Phóng viên hỏi.

Trước người lạ, Chanh Nhỏ thường quan sát trước nên chưa nói gì, Khương Tuế An nắm tay em gái, đáp: "Của mẹ."

Chị gái phóng viên rất kiên nhẫn trò chuyện, đợi Chanh Nhỏ dần thả lỏng, tham gia vào rồi mới hỏi tiếp: "Các em có biết mẹ học ngành gì không?"

"Bảo tàng ạ." Chanh Nhỏ nói bằng giọng non nớt, vì còn nhỏ nên chưa thể nói hết tên chuyên ngành, nhưng không ảnh hưởng đến cô bé kiêu ngạo, hơi ưỡn n●🌀ự●c, "Mẹ là người học nhiều nhất, có học thức nhất trong nhà!"

"Wow, mẹ giỏi quá!" Chị gái phóng viên thấy thú vị, hỏi tiếp, "Vậy trong nhà ai là người học ít nhất?"

Câu hỏi tưởng đơn giản nhưng lại khiến hai đứa thật sự bối rối.

Chúng nhìn nhau một lúc, Khương Tuế An lay tay em gái: "Em nói đi."

Cậu nói chắc sẽ bị đánh 𝖒ô_𝓃_ℊ mất.

"Là ba em." Chanh Nhỏ nói rất nhỏ.

Cận Hành Giản đứng cách đó vài bước khẽ nhướng mày, Khương Mạt suýt bật cười, Chanh Nhỏ chắc không biết ba mình 15 tuổi đã vào đại học, 21 tuổi đã lấy bằng tiến sĩ EECS ở MIT.

Chị gái phóng viên cũng có chút bất ngờ với câu trả lời này. mỉm cười hỏi thêm lý do.

Lần này Khương Tuế An trả lời: "Ông ngoại nói lúc bọn con sinh ra mẹ vẫn còn đi học, giờ mẹ tốt nghiệp rồi, con và em gái sắp đi học."

Cậu dừng một chút, hạ giọng: "Trong nhà chỉ có ba là không đi học."

Nói xong lại lay tay em gái.

Chanh Nhỏ nói tiếp lời anh trai: "Nên trong nhà ba là người ít học nhất."

Sợ ba buồn, cô bé vội bổ sung, cố gắng tìm lý do: "Nhưng ba biết rất nhiều chữ, rất thông minh, rất giỏi! Nếu đi học chắc chắn sẽ tốt nghiệp! Có thể là... có thể là ba quá bận, phải kiếm tiền nuôi bọn con với mẹ, ba rất vất vả!"

"Nhưng ông ngoại nói, mẹ mới là người giàu nhất nhà." Khương Tuế An đưa ra ý kiến khác, "Nhà cửa xe cộ, đồ ăn vặt em ăn, váy công chúa và kẹp tóc em đeo đều là mẹ mua."

"Woa!" Chanh Nhỏ lập tức đổi quan điểm, "Vậy mẹ càng giỏi hơn!"

Cô bé quay sang hỏi phóng viên: "Đi học có thể kiếm được rất nhiều tiền sao ạ?"

Kết thúc phỏng vấn, hai đứa quay đầu nhìn thấy Khương Mạt và dì Hạ Nam, lập tức hào hứng chạy tới ôm chầm.

Tháng bảy trời nóng như lửa đổ, mặc áo cử nhân trên người cũng thấy ngột ngạt, chụp ảnh xong, Hạ Nam vội vàng rời đi, Khương Mạt quay đầu nhìn lại khuôn viên đã gắn bó suốt chín năm học tập, rồi lên xe về nhà.

Về đến nhà, Cận Hành Giản hiếm khi không bế Chanh Nhỏ mà xách Khương Tuế An lên lầu trước.

Khi Khương Mạt dắt Chanh Nhỏ lên theo thì hai cha con đã ở trong phòng làm việc.

Trên bàn là một dãy cúp và bằng khen, Khương Tuế An ngồi trên bàn, sờ cái này, xem cái kia, mặt đầy tò mò.

Cận Hành Giản dựa vào bàn, khoanh tay, cúi mắt giảng giải: "Ba con ba tuổi đã bắt đầu học lập trình, bảy tuổi đã có cúp, còn con ba tuổi thì đang cầm dao cạo râu của ba đi cạo đầu."

Khương Mạt không vào làm phiền, bế Chanh Nhỏ hỏi: "Bé con, con biết tóc anh là chuyện gì không?"

"Biết ạ!" Chanh Nhỏ gật đầu chắc nịch, ghé sát vào mẹ, nhỏ giọng kể hết.

"Anh lấy dao cạo của ba chơi với tóc, cạo ra mấy con sâu!" Cô bé giơ tay vẽ vẽ trên đầu, "Ba nói xấu quá, sẽ làm mẹ mất mặt, nên bảo anh đi lấy tông đơ của Jan."

Diễn biến này khiến Khương Mạt tròn mắt, Cận Hành Giản dùng tông đơ cắt lông của Jan... để cắt tóc cho con trai?

Nên khen anh linh hoạt hay trách anh không đáng tin đây?

"Sau đó ông ngoại đến, nói ba không ra gì, ông dẫn anh đi tiệm cắt tóc, hôm nay tụi con suýt bị muộn đó!"

"Mẹ ơi, mẹ có xem buổi phỏng vấn của con với anh chưa?" Chanh Nhỏ đầy mong đợi hỏi.

"Chưa đâu." Khương Mạt 𝒽·ô·ռ lên má mềm của cô bé, "Phải đợi chị phóng viên chỉnh sửa rồi đăng lên."

Chanh Nhỏ cái hiểu cái không gật đầu, muốn vào phòng tìm ba.

Cận Hành Giản vẫn đang chỉnh đốn lại hình tượng của mình với Khương Tuế An: "Thấy chưa, ba con mười lăm tuổi dẫn đội giành vô địch thế giới."

"Hai mươi mốt tuổi đã lấy bằng tiến sĩ, lúc đó mẹ con còn đang học cấp ba."

Khương Tuế An "oa" một tiếng, Cận Hành Giản nhướng mày chờ ánh mắt ngưỡng mộ, ai ngờ con trai lại nói: "Thì ra ba tốt nghiệp từ lâu rồi!"

Rồi hỏi tiếp: "Ba như vậy có phải gọi là 'trâu già gặm cỏ non' không?"

"..." Cận Hành Giản hạ mí mắt, "Ai dạy con?"

"Con tự học đó." Khương Tuế An mặt đầy tự hào, dáng vẻ như chờ được khen, "Bác Thẩm nói đàn ông lớn tuổi lấy phụ nữ trẻ thì gọi là trâu già gặm cỏ non, ba tốt nghiệp lâu rồi, mà mẹ vẫn còn đi học."

Cậu nhìn sắc mặt Cận Hành Giản từ nắng chuyển mưa, nhỏ giọng hỏi: "Con nói đúng không ba?"

"Không đúng." Cận Hành Giản đứng dậy gõ đầu cậu, "Sau này ít học theo bác Thẩm của con lại, cậu ta không có học thức."

Rồi bế cậu xuống, đá nhẹ vào 𝖒_ôn_g: "Đi thu dọn hành lý đi, mai theo ông ngoại đi du lịch."

Trong thời gian anh và Khương Mạt đi hưởng tuần trăng mật, Khương Thương Thần sẽ đưa hai đứa nhỏ đi chơi.

Việc bảo vệ luận án của Khương Mạt đã xong từ trước, chỉ là lễ tốt nghiệp tổ chức muộn, trong thời gian đó cô cũng không rảnh rỗi, nhận một công việc phục chế tranh cổ để 𝐠●1●ế●🌴 thời gian.

Công việc phục chế cần sự tĩnh tâm, giữ nguyên một tư thế lâu dễ đau lưng mỏi cổ, khi có thời gian, Cận Hành Giản không cho cô dùng máy 𝐦●a●💰s●a●ℊ●3 mà tự tay xoa bóp, mỗi lúc như vậy, hai đứa nhỏ cũng chạy tới, mỗi đứa xoa một chút, vì lực yếu nên nhiều khi chỉ như gãi ngứa, khiến ba mẹ con cười nghiêng ngả.

Hôm nay là ngày hai đứa theo Khương Thương Thần đi du lịch, mỗi đứa 𝒽ô_п Khương Mạt một cái: "Mẹ ơi, con sẽ nhớ mẹ."

Chanh Nhỏ lại ♓.ô.ⓝ thêm Cận Hành Giản: "Ba ơi, con cũng sẽ nhớ ba."

Cậu nhóc cool ngầu Khương Tuế An đứng bên cạnh, Cận Hành Giản giơ tay gọi: "Lại đây ôm ba cái."

Lúc này Khương Tuế An mới bước tới, ôm anh một cái: "Ba nhớ chăm sóc mẹ."

Hai đứa nhỏ mỗi đứa kéo một vali, vẫy tay tạm biệt rồi theo Khương Thương Thần lên xe rời đi.

Ngôi nhà rộng lớn bỗng mất đi tiếng nói cười trẻ con, trở nên yên tĩnh hẳn, Khương Mạt có chút không quen, hỏi Cận Hành Giản: "Có thấy thiếu thiếu gì không?"

Cận Hành Giản dĩ nhiên là có.

Những năm gần đây, Cận Hành Giản dành nhiều thời gian chăm lo gia đình hơn, ở bên hai đứa nhỏ cũng nhiều hơn, dù anh luôn mong chờ có một chuyến trăng mật chỉ có hai người với Khương Mạt, nhưng lúc này cảm giác không quen khi phải xa con cũng là thật.

"Có." Anh thẳng thắn thừa nhận, xoa đầu Khương Mạt, "Yên tâm đi, ba sẽ chăm sóc tốt cho chúng. Chúng ta cũng nên có một kỳ nghỉ riêng của mình, ngoài việc làm cha mẹ, chúng ta còn là chính chúng ta."

Mức độ quan tâm của Khương Thương Thần dành cho hai đứa nhỏ không hề kém hai người, những năm này Khương Mạt bận rộn học hành, lại lo cho con cái, cũng nên nghỉ ngơi một chút.

Ngay từ khi Khương Mạt đề xuất đi trăng mật sau tốt nghiệp, Cận Hành Giản đã bắt đầu chuẩn bị, cuối cùng, dựa theo yêu cầu của cô, "phải yên tĩnh, thoải mái, chỉ có hai chúng ta, nhưng không được quá xa nơi náo nhiệt, em có thể muốn đi dạo", anh chọn một hòn đảo tư nhân.

Đảo tư nhân đứng tên Khương Mạt, là quà sinh nhật mà Khương Thương Thần tặng cô từ mấy năm trước, nó cách một cảng biển sầm uất không xa, đi trực thăng chỉ mất mười phút.

Khi họ đến nơi, trời đang lúc hoàng 𝖍ô·𝓃 rực rỡ, cảng biển phía xa dần lên đèn, những tòa nhà nối nhau san sát, lãng mạn như một bức tranh sơn dầu khổng lồ.

Khương Mạt đứng ngắm một lúc rồi theo Cận Hành Giản vào biệt thự trên đảo.

Mọi thứ ở đây đều được chuẩn bị đầy đủ, đội an ninh và người giúp việc ở khu khác của đảo, không xa nhưng cũng không tự ý đến làm phiền.

Bữa tối do Cận Hành Giản tự tay nấu.

Khương Mạt tắm xong, tựa ở cửa nhìn anh mặc quần tây tối màu, áo sơ mi trắng, đứng trước bếp rán bít tết, ngoại hình anh không thay đổi nhiều so với những năm đầu mới quen, nét sắc sảo nơi khóe mắt vẫn còn, nhưng không hiểu sao lại khiến cô cảm thấy anh đã trở nên dịu dàng hơn.

Khương Mạt bất giác mỉm cười, dần hiểu cái gọi là "khí chất đàn ông có gia đình" mà Hạ Nam nói.

Đó là món quà sau khi được thời gian và cuộc sống tôi luyện.

Cô bước tới, ôm Cận Hành Giản từ phía sau, áp má vào lưng anh, gọi: "Cận Hành Giản."

"Hửm?" Người đàn ông lười biếng đáp.

Giọng nói hòa vào tiếng bít tết xèo xèo, mang theo hơi thở đời thường.

"Em hình như càng ngày càng yêu anh hơn."

"Bỏ chữ 'hình như' đi, thêm tên anh vào nói lại."

"Cận Hành Giản, em càng ngày càng yêu anh hơn."

Lưng anh khẽ rung, tiếng cười trầm từ lồng 𝐧·ɢự·𝐜 anh truyền tới, Khương Mạt véo cơ bụng anh: "Cận Hành Giản, anh thích muốn c♓ế_𝖙 đúng không?"

Cơ bụng người đàn ông căng lên, giọng lẫn tiếng cười: "Lát nữa trên giường em cũng ngoan vậy nhé, cục cưng."

"Được thôi." Khương Mạt đáp.

Một tiếng "cạch" vang lên, chưa kịp phản ứng, Khương Mạt đã bị vác lên vai, Cận Hành Giản nhanh chóng đưa cô lên tầng trên, bít tết sắp chín dần xa khỏi tầm tay, mùi thơm cũng biến mất, cô vừa cười vừa đấm vai anh: "Em còn chưa ăn mà Cận Hành Giản!"

"Cục cưng, còn 128 ngày nữa là sinh nhật anh."

"Thì sao?"

"Hôm nay nhường anh chút đi."

"Nhường cái gì?"

"Để anh ăn trước."

"...Liên quan gì đến sinh nhật anh chứ! Lý do có thể hợp lý hơn chút không?!"

Cận Hành Giản cười, đặt cô xuống giường, tắt đèn, mở toàn bộ mái kính trên tầng, ánh sao tràn vào khắp nơi.

Anh kéo nhẹ chân cô, váy bị đẩy lên, giọng Cận Hành Giản trầm khàn trong đêm: "Anh muốn yêu em."

Hô hấp Khương Mạt rối loạn, tay 𝖘_i_ế_✝️ 𝒸𝐡ặ_† ga giường, rất nhanh đã không thể nói một câu hoàn chỉnh, khen thì nhiều, mắng còn nhiều hơn.

Bữa ăn kéo dài gần hai tiếng, Khương Mạt đến sức ăn bữa tiếp theo cũng không còn, được anh bế xuống, đặt lên ghế.

Bít tết đã nguội, Cận Hành Giản không làm lại, mà lấy hoành thánh trong tủ lạnh, nấu nhanh rồi mang ra: "Anh đú_✝️ cho em nhé?"

Khương Mạt lườm anh, tự cầm lấy ăn.

Cận Hành Giản ngồi bên cạnh ăn phần mình, thỉnh thoảng véo tay cô, đến khi cô lại lườm thì mới nói: "Sáng mai chạy bộ không?"

Khương Mạt ra hiệu anh có gì cứ nói thẳng.

"Thể lực em có vẻ kém hơn trước rồi đúng không?" Anh lại véo tay cô, "Mới ba lần mà đã vậy."

"..." Khương Mạt đặt muỗng xuống, cười tươi khen anh, trong lòng thì mắng liên tục: "Là do anh quá giỏi thôi."

Khung cảnh đó cũng quá xấu hổ.

Cả tầng trên đều là mái kính, xung quanh là tường kính, bầu trời đêm nhìn rõ mồn một, ánh đèn cảng biển xa xa cũng lấp ló, khiến cô có cảm giác như đang ở giữa trời đất.

Cận Hành Giản nhướng mày, nhặt muỗng lên đú·ⓣ cô: "Trong lòng chắc đang mắng anh tám trăm lần rồi nhỉ?"

Đang nói thì điện thoại reo, tên Khương Thương Thần hiện lên, vừa nghe máy, hai cái đầu nhỏ của Chanh Nhỏ và Khương Tuế An chen vào màn hình, tranh nhau gọi ba mẹ.

Khương Mạt lập tức tỉnh táo, nói chuyện với hai con.

Bên kia cũng đang ăn tối, Chanh Nhỏ cầm điện thoại, lia camera qua bàn ăn đầy món ngon, líu lo đọc tên món, Khương Tuế An im lặng nhìn hai bát hoành thánh bên này, đợi em nói xong mới lên tiếng: "Mẹ, nhà mình sắp phá sản rồi sao?"

"Không mà."

Cái tính nói chuyện vòng vo này giống hệt ba nó, Khương Mạt không hỏi ngay, đợi cậu tự nói.

Khương Tuế An ngập ngừng rồi nói: "Mẹ qua đây đi, con dẫn mẹ ăn đồ ngon."

Khương Mạt đá nhẹ "thủ phạm" bên cạnh, nhỏ giọng: "Con trai đang ám chỉ anh đấy."

Cận Hành Giản lập tức cầm điện thoại: "Khương Tuế An, nhớ lời ba dặn trước khi đi không?"

Khương Mạt thắc mắc nhìn sang, chỉ thấy Khương Tuế An gật đầu: "Nhớ ạ, ba chơi với mẹ, con chơi với em."

Một lúc sau lại nhỏ giọng nói: "Nhưng ba chỉ cho mẹ ăn hoành thánh."

"...Là lỗi của ba." Cận Hành Giản đứng dậy vào bếp, "Ba đi làm món ngon cho mẹ ngay."

Khương Mạt ngồi bên bàn cười không ngừng, chống cằm nhìn anh mở tủ lạnh tìm nguyên liệu, nghe hai cha con tiếp tục nói chuyện.

"Con biết mẹ thích ăn gì không? Có muốn chọn món giúp mẹ không?" Cận Hành Giản hỏi.

"Mẹ thích sườn xào chua ngọt, tôm xào măng..." Khương Tuế An liệt kê.

"Còn mì Ý nữa!" Chanh Nhỏ chen vào, "Ba ơi, con với anh cũng thích mì Ý ba làm, khi nào ba nấu cho tụi con ăn?"

"... Đợi về nhà."

Còn một phần nhaaa

Chương 87 (2): Tuần trăng mật

Edit: Thanh


Ngày hôm đó quậy phá đến quá muộn, nên sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì đã gần trưa, trong điện thoại đầy ắp tin nhắn thoại do hai đứa nhỏ gửi tới, kể rằng ông ngoại đã dẫn chúng đi đâu, chơi gì, ăn gì, thấy những thứ mới lạ nào, rồi còn hỏi, ba mẹ vẫn chưa dậy à? Mặt trời vẫn chưa chiếu tới ⓜô·𝐧·g hai người sao? Bên đó là trời âm u ạ?"

Khương Mạt cuộn mình trong lòng Cận Hành Giản, vừa nghe vừa cười, nghe gần xong, Cận Hành Giản 𝖍*ô*𝖓 lên sau gáy cô, khẽ nói một tiếng "chào buổi sáng".

Giọng người đàn ông trầm khàn, còn lẫn chút thỏa mãn, khiến cô nhớ lại những lời t♓_ì 𝖙♓_ầ_Ⓜ️ 🅱️ê_ⓝ 𝐭𝒶_❗ tối qua, eo Khương Mạt không khỏi mềm nhũn đi một chút.

Cuộc sống lười biếng nhàn nhã thế này thật khiến người ta dễ chịu, cô uể oải xoay người đối diện anh, 𝐡ô-n lên yết hầu anh, hỏi: "Chiều nay muốn làm gì?"

Yết hầu người đàn ông khẽ chuyển động, Cận Hành Giản gọi cô: "Cục cưng."

"Dạ?"

Cận Hành Giản không trả lời, chỉ ôm cô cười, một lúc sau Khương Mạt mới hiểu ý anh, há miệng cắn lên п-ℊự-c anh, rồi giải thích: "Là vì cằm anh có râu, h●ô●𝐧 sẽ đâ_〽️ ν_à_o môi em!"

Người đàn ông chỉ hừ một tiếng, giọng mang theo ý cười: "Bé con, cắn thêm cái nữa."

Hai người đùa giỡn một lúc, bụng Khương Mạt đói kêu réo, cuối cùng cũng cùng nhau rời giường.

Cận Hành Giản thắc mắc nhìn cô: "Tối qua ăn cũng không ít, người vận động cũng là anh, sao lúc nào em cũng đói trước?"

Khương Mạt đá anh một cái, mặt đỏ bừng: "Em cũng có tham gia mà!"

Nói xong lại bị anh ôm hô_ռ một cái rồi bế lên, được anh 🌜𝖍●❗ề●υ 𝖈●𝖍●𝖚●ộռ●🌀 như vậy, Khương Mạt cười, muốn tự xuống đi lại.

"Cận Hành Giản, anh làm vậy cứ như em mất khả năng vận động rồi ấy."

Anh ôm cô chặt hơn: "Lâu lắm rồi chưa được ôm em không kiêng dè gì như này."

Ở nhà, hai đứa nhỏ như học được phép độn thổ, lúc nào cũng có thể xuất hiện, có lần hai người đang 𝐡-ô-ⓝ nhau trong bếp, vừa cúi đầu đã thấy hai đôi mắt sáng lấp lánh tò mò nhìn chằm chằm, từ đó Khương Mạt ra lệnh, muốn т●h●â●ⓝ 𝖒●ậ●t phải chú ý địa điểm, cụ thể là ra khỏi phòng thì không được tùy tiện ôm ⓗô.𝖓 nữa.

Cận Hành Giản bế cô đến trước bàn trang điểm, kéo ngăn kéo ra.

Khương Mạt kinh ngạc nhìn đống phụ kiện tóc xinh đẹp không biết từ lúc nào đã được đặt vào đó, ngẩng đầu nhìn anh qua gương, "Anh chôm của Chanh Nhỏ à?"

Vừa nói xong đã bị anh gõ nhẹ lên đầu: "Sao lại nghĩ chồng em như vậy?"

"Anh chọn riêng cho em đấy." Anh nói rồi lấy lược, nhéo má cô, mỉm cười nhìn cô qua gương, "Anh còn chưa từng chải tóc cho công chúa của anh."

"Anh đã nghĩ đến ngày này từ lâu rồi." Cận Hành Giản thấp giọng nói.

Tim Khương Mạt bỗng đập nhanh hơn một nhịp, cô chậm rãi mỉm cười, hốc mắt hơi nóng lên: "Cận Hành Giản, hôm nay em thật sự rất hạnh phúc."

Anh cười, dùng chính lời cô từng nói để đáp lại: "Mới thế này đã là gì, sau này còn dài lắm, Khương Mạt, anh sẽ khiến em luôn hạnh phúc."

Con cái phân tán thời gian và tinh lực của họ, nhưng không hề làm giảm tình yêu hai người dành cho nhau, ngược lại, tình cảm ấy theo thời gian lên men như rượu ngon, càng lúc càng đậm đà, tốt đẹp.

*v*

Buổi chiều, hai người xuất phát đến cảng biển gần đó, nghe nói ở đó có một con phố cổ đổ nát, có thể tìm được rất nhiều món đồ kỳ lạ.

Khương Mạt tết tóc kiểu công chúa, mặc váy dài, tay trong tay với Cận Hành Giản hòa vào dòng người trên phố cổ.

Những món đồ nhỏ ở đây có thiết kế tinh xảo, kệ hàng bày đầy đồ thủ công đủ loại, khiến Khương Mạt nhìn mãi không chán.

Chọn tới chọn lui, mua rất nhiều món đồ nhỏ để chọc hai đứa nhỏ, đến khi hai tay sắp không cầm nổi, họ mới rời khỏi cửa hàng, khi rẽ ra, Khương Mạt bị Cận Hành Giản kéo tay lại.

Theo ánh mắt anh, cô nhìn về phía góc phố, nơi có một chàng trai đang ngồi.

Không khí cảng biển ẩm ướt, giữa khe gạch mọc lên từng cụm rêu xanh đậm, chàng trai ngồi trên một viên gạch, mang vài phần phong trần giống con phố cũ kỹ này, nhưng quần áo sạch sẽ, trong tay anh ta cầm cọ, đang phác họa cây cầu phía xa.

Khương Mạt từ nhỏ đã học vẽ, trình độ cũng khá, liếc mắt đã nhận ra chàng trai chưa từng được đào tạo bài bản, chỉ vẽ theo cảm giác.

"Sao vậy?" Khương Mạt nhỏ giọng hỏi Cận Hành Giản.

Cận Hành Giản ra hiệu cho cô nhìn sang bên cạnh chàng trai.

Dựa sát tường là một bức tranh, một đôi nam nữ trẻ tuổi, người đàn ông mặc áo khoác đen, cô gái mặc váy đỏ, mái tóc đen dài bay trong gió, hai người nắm chặt tay nhau, bóng lưng xinh đẹp, sau lưng họ là những khóm hoa hồng tím nở rộ, phía xa là cánh cổng lâu đài đóng kín, chỉ có một ô cửa sổ bên hông mở ra.

"Có giống năm đó anh với em bỏ trốn không?" Cận Hành Giản hỏi.

Khương Mạt sững người, đứng giữa con phố nơi đất khách, chợt nhớ lại rất nhiều chuyện.

Ngày hôm đó, khi cô chuẩn bị trốn khỏi nhà họ Khương, Cận Hành Giản đã đứng dưới cây mai ngoài cửa sổ, khi ấy cô gần như chắc chắn anh sẽ giúp mình, nên thuận lý thành chương hỏi anh có thể đưa cô đi không, và anh đã đồng ý.

Dù bây giờ cô biết ngày hôm đó không phải là trùng hợp, khởi đầu của họ cũng không hẳn tốt đẹp, nhưng hạnh phúc hiện tại dường như đã phủ lên quá khứ một lớp bộ lọc tha thứ, khi nhớ lại, điều đầu tiên cô nhớ đến là nhiệt độ bàn tay anh, chiếc áo khoác còn vương hơi ấm của anh, mùi hương trên người anh.

Và cả ngày hôm đó.

Ngày 14 tháng 2.

"Một trăm nghìn euro."

Có lẽ vì hai người đứng quá lâu, chàng trai không quay đầu lại mà nói.

Câu nói này lập tức kéo Khương Mạt ra khỏi dòng hồi tưởng, cô lại nhìn bức tranh một lần nữa.

Người Trung Quốc sao còn "cướp" người Trung Quốc vậy chứ.

Cô kéo tay Cận Hành Giản: "Về nhà em vẽ cho anh, không lấy tiền."

Cận Hành Giản cười, ôm cô rồi hỏi chàng trai: "Thanh toán thế nào?"

Chàng trai quay đầu lại, lộ ra gương mặt tuấn tú, anh ta nhìn hai người đầy kinh ngạc, trong mắt có chút giằng co và khó hiểu, một lúc sau mới hỏi: "Thật sự muốn mua sao?"

Cận Hành Giản khẽ gật đầu.

Đợi đến khi xách bức tranh đi được một đoạn, không còn nhìn thấy bóng dáng chàng trai nữa, Khương Mạt mới hỏi: "Anh ta là kiểu cổ phiếu tiềm năng à?"

"Không biết."

"Hay bố anh ta là đại gia gì đó?"

"Anh không quen bố cậu ta."

"Vậy sao anh lại mua tranh của anh ta?" Khương Mạt khó hiểu nhìn Cận Hành Giản, "Thật sự không có mục đích gì sao?"

Cận Hành Giản buồn cười nhìn lại cô: "Anh chỉ đơn giản là thích bức tranh này thôi, sao em lúc nào cũng nghĩ anh phức tạp vậy?"

"Vì anh toàn làm mấy chuyện như thế mà." Khương Mạt thẳng thắn nói, hừ nhẹ, "Trong bụng đầy mưu tính vòng vo, Tiểu An cũng thừa hưởng điểm này của anh, làm gì nói gì cũng phải vòng vo."

"Nếu nói vậy thì Chanh Nhỏ cũng thừa hưởng của em." Cận Hành Giản cúi đầu 🌜·ắ·n 𝐧·ⓗ·ẹ môi cô, "Nhìn qua thì ngoan ngoãn hiền lành, dễ bắt nạt, nhưng thật ra trong lòng hiểu rõ mọi chuyện, rất biết được đà lấn tới, ỷ sủng mà kiêu, đặc biệt là rất giỏi bắt nạt anh."

"Bọn em bắt nạt anh hồi nào?" Khương Mạt bật cười.

Cận Hành Giản nhắc đến chuyện mấy hôm trước, lúc cô tốt nghiệp, hai đứa nhỏ phỏng vấn, "Khương Tuế An không dám nói thẳng anh không có học thức, toàn để Chanh Nhỏ nói mấy câu mấu chốt. Em tưởng Chanh Nhỏ không biết à? Nó biết rõ anh không dám đánh nó nên cái gì cũng dám nói, em cứ xem đi, nó còn giỏi âm thầm làm chuyện lớn hơn Khương Tuế An."

"Có thật không?" Khương Mạt lẩm bẩm.

Cận Hành Giản cúi mắt nhìn cô: "Anh hiểu em hơn em hiểu chính mình."

Cho nên cũng hiểu con gái.

Không lâu sau, Khương Mạt đã biết, Chanh Nhỏ quả thật làm được.

Hai người không dừng lại nữa, quay về đảo tư nhân.

Cận Hành Giản dặn người giúp việc chuẩn bị bữa tối, trong lúc chờ thì kéo Khương Mạt ra biển đi dạo.

Sau khi mua lại hòn đảo, Khương Thương Thần đã cẩn thận tu sửa, bình thường cũng có người bảo trì định kỳ. Lần này biết Khương Mạt đến nghỉ dưỡng, ông còn đặc biệt cho người kiểm tra toàn bộ, dọn sạch những viên đá thô trên bãi biển, chỉ để lại lớp cát mịn tự nhiên.

Thời điểm bây giờ gần giống lúc hôm qua họ đến, hoàng 𝖍ô-𝖓 đang dần buông, ánh đèn cảng biển lung linh nhiều màu.

Khương Mạt cởi giày, chân trần bước chậm trong nước biển, vừa đi vừa trò chuyện nhàn nhã với Cận Hành Giản.

Cảm giác đau nhói dưới chân khiến cô dừng lại, nhấc một chân lên, năm ngón co lại, khẽ "xì" một tiếng.

"Sao vậy?" Cận Hành Giản lập tức nghiêm mặt, bế cô đặt lên bãi cát mềm, rồi ngồi xuống kiểm tra chân cô.

Lòng bàn chân trắng nõn bị chích một điểm đỏ, không rách da, trông không nghiêm trọng.

Cận Hành Giản dùng ngón tay cái nhẹ nhàng chạm vào kiểm tra.

Khương Mạt đang đứng dựa vào vai anh, bị nhột nên rụt chân lại, mất thăng bằng, ngã phịch xuống cát, nửa vòm trời sao rộng lớn lập tức hiện ra trước mắt cô.

Cô dứt khoát nằm luôn trên cát, mặc gió biển thổi, chân không còn đau, vẫn có tâm trạng đùa: "Chỗ đó vừa nãy có cái gì 🅿️ⓗ.ụ.𝖈 🎋í.🌜.ⓗ em."

Thấy cô thật sự không sao, Cận Hành Giản đứng dậy đi kiểm tra.

Khương Mạt đợi một lúc mà không thấy anh quay lại, liền ngồi dậy.

Mặt biển tối đen một mảnh.

Cận Hành Giản đang ngồi xổm ở chỗ cô vừa bị đ-â-Ⓜ️, từ trong cát đào ra thứ gì đó.

Nhờ ánh trăng nhàn nhạt, Khương Mạt miễn cưỡng nhận ra, là một vỏ ốc.

Cô đứng dậy phủi váy, bước qua: "Còn sống không?"

"Không." Cận Hành Giản rửa sạch cát trong vỏ ốc bằng nước biển, rồi dẫn cô quay về, "Trông như đã 🌜𝐡ế_𝖙 từ lâu rồi."

"Anh mang nó về làm gì?"

"Tặng Khương Tuế An."

"Anh... tặng Tiểu An cái này á?" Khương Mạt bĩu môi.

Cận Hành Giản liếc cô một cái, đi đến chỗ cô để giày, cúi xuống giúp cô xỏ lại, "Nói ra sợ em ghen."

"Cha con hai người còn có bí mật gì nữa?"

"Cũng không hẳn là bí mật." Giọng anh thong thả, "Khương Tuế An nuôi hai con cá, em biết mà nhỉ?"

Cái này Khương Mạt biết.

"Cá nhỏ thích chui tới chui lui, nên Khương Tuế An nói, khi nào ra biển nhặt được vỏ ốc thì có thể mang về cho chúng làm đồ chơi."

Giải thích xong, Cận Hành Giản lắc lắc vỏ ốc trong tay: "Đấy, nhặt ở biển."

Tim Khương Mạt chợt mềm nhũn.

Có lúc cô hay nói anh thiên vị, nhưng thật ra không phải, một câu nói bâng quơ của Khương Tuế An anh cũng ghi nhớ trong lòng.

Vỏ ốc không phải thứ khó mua, nhưng anh không làm vậy, anh đợi đến khi thật sự ra biển, thật sự gặp được, mới nhặt lên mang về cho con.

Thấy cô im lặng một lúc lâu, Cận Hành Giản gõ nhẹ trán cô, cố ý trêu: "Ghen rồi à?"

Khương Mạt bĩu môi: "Em đâu nhỏ mọn thế, chỉ là bỗng thấy mình không đủ tốt thôi."

Cận Hành Giản là một người cha rất có trách nhiệm.

Ngược lại, thời gian cô ở bên hai đứa nhỏ còn ít hơn anh nhiều.

"Cũng nhận ra đống đồ chiều nay em mua chẳng có tâm bằng cái vỏ ốc của anh." Khương Mạt nói thật lòng, "Ông xã, mấy năm nay anh vất vả rồi, cảm ơn anh vì những gì đã làm cho gia đình này."

"Có gì đâu." Cận Hành Giản cười, ôm vai cô, "Cũng đừng vì vậy mà tự trách, chỉ là anh sinh sớm hơn em vài năm, bắt đầu sớm hơn, nên lúc em bận rộn thì anh vừa hay có thể rảnh tay chăm con."

"Nếu em thật sự muốn cảm ơn anh." Anh ghé sát tai cô thấp giọng nói, "Sau này không được nhắc chuyện anh lớn tuổi hơn em nữa, còn nhắc là anh 'xử' em thật đấy."

Tâm trạng ban nãy lập tức bị sự không đứng đắn và lời đe dọa giả vờ của anh xua tan, Khương Mạt bật cười, đến cổ cũng không kịp co lại.

Cận Hành Giản nhìn là biết cô chẳng sợ chút nào, cũng cười theo, cuối cùng hậm hực nói: "Anh chiều em quá rồi, Khương Mạt."

Khương Mạt cười khúc khích, "Vậy anh cũng có thể không chiều em mà."

"Không được, không chiều em anh khó chịu."

Khương Mạt cười không ngừng, "Vậy em bắt nạt anh thì sao?"

"Thì chịu thôi."

"Em đánh anh thì sao?"

"Có đau đâu."

"Em mắng anh thì sao?"

"Chẳng phải mắng suốt rồi à?"

"..."

Có những người đúng là có khả năng đổi sắc mặt chỉ trong một giây.

Mặt Khương Mạt lập tức đỏ bừng: "Cận Hành Giản, anh còn nói vậy nữa thì quỳ xuống cho em!"

Không khí im lặng vài giây, rồi vang lên tiếng cười trầm của Cận Hành Giản.

"Anh quỳ trước em còn ít à?"

"Á á á á á á!"

Khương Mạt hiểu ngay, giơ chân đá anh: "Cận Hành Giản, đồ b**n th** già!!!"

Trên bãi biển vang lên tiếng cười sảng khoái của người đàn ông, tiếp đó là màn đuổi bắt và cãi vã ngây thơ.

"Lại bảo anh già à Khương Mạt?!"

"Anh già đến mức tai kém rồi à Cận Hành Giản?"

"...Tối nay em đừng hòng xuống giường nhé Khương Mạt!"

"Em vốn dĩ cũng ngủ trên giường mà, anh ra sofa mà ngủ đi Cận Hành Giản!"

"Cục cưng đừng vậy mà, tối nay anh pha rượu cho em uống."

"Nhân cơ hội chuốc say em để muốn làm gì thì làm đúng không?"

"Em say rồi thì người bị hành không phải anh à?" Cận Hành Giản cười, kéo tay cô, "Liệp Xuân, uống không?"

Bước chân trên bãi cát dần chậm lại, gió biển nhẹ nhàng giấu đi âm thanh, tóc bay theo gió cũng lặng xuống, rơi yên trên vai, Khương Mạt quay đầu nhìn anh, giọng còn hơi 𝖙𝐡·ở 🌀·ấ·🅿️ sau khi chạy: "Liệp Xuân... thật sự là anh pha à?"

Trong biệt thự tắt hết đèn, chỉ chừa lại hai ngọn đèn màu cam ở quầy bar, không gian này khiến người ta bất giác nhớ đến căn nhà nhỏ trên đỉnh núi năm đó, nơi treo tấm biển "Liệp Xuân".

Lần này Khương Mạt ngồi bên quầy bar, chống cằm, nhìn người đàn ông phía bên kia đang cúi người rửa bình lắc.

"Anh thừa nhận không?" Khương Mạt hỏi.

"Sao không đoán là Thẩm Hoài Kinh?" Cận Hành Giản cười hỏi ngược lại.

"Anh ấy không giống kiểu người như này." Khương Mạt nhíu mày, "Em chỉ tưởng tượng được cảnh anh ấy đeo đồng hồ vàng lắc xúc xắc, chứ không tưởng tượng được cảnh anh ấy tháo đồng hồ ra lắc rượu."

Cách nói của cô khiến Cận Hành Giản bật cười, anh pha nửa ly "Liệp Xuân" đưa cho cô, rồi pha thêm một ly cho mình.

Chiếc ly anh dùng có đáy đặc biệt, như một dãy núi băng trập trùng, những bọt khí nhỏ như tuyết vụn dâng lên, nổ nhẹ trên "đỉnh núi" phát ra tiếng lách tách khe khẽ.

Khương Mạt chợt nhớ, ly rượu này tên là "Tuyết đầu mùa".

Năm đó trên đỉnh núi anh đã pha cho cô.

Mọi thứ hôm nay đều mang cảm giác như lịch sử lặp lại, người còn chưa uống rượu mà dường như đã say.

Nghĩ đến một "đặc tính" nào đó của ai kia, ánh mắt nghi ngờ của Khương Mạt rơi lên người anh, suy nghĩ một chút, cô vẫn hỏi thẳng: "Sao tự nhiên anh lại muốn pha rượu cho em uống vậy, Cận Hành Giản?"

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, thấy vẻ mặt "anh đang â_𝖒 ɱư_𝖚 gì đó phải không" của cô, cúi đầu cười: "Thật sự không phức tạp như em nghĩ đâu."

"Gặp bức tranh đó là tình cờ, muốn mua cũng là thật, còn việc pha rượu cho em... là ý nghĩ nảy ra sau khi mua bức tranh." Anh dừng lại một chút, "Nhìn thấy bức tranh, anh nhớ lại rất nhiều chuyện trước đây."

Ngón tay Khương Mạt khẽ gõ vào thành ly, nghiêng đầu chống cằm nhìn anh, một lúc lâu sau cô mới gật đầu, tin lời anh.

Cô chậm rãi nhấp một ngụm "Liệp Xuân", lại nghiêng đầu nhìn anh: "Cận Hành Giản."

"Hửm?" Anh cũng nghiêng đầu nhìn lại cô.

"Có một chuyện em chưa từng hỏi anh."

"Chuyện gì?"

"Anh bắt đầu thích em từ khi nào?"

===========

Tác giả có lời muốn nói:

Bức tranh trong chương này đã được nhắc đến ở chương trước (chương 12), không biết còn ai nhớ không?

Chương tiếp theo khả năng cao sẽ chuyển sang góc nhìn của nam chính, đợi mình sắp xếp lại mạch truyện rồi sẽ viết tiếp.

Và mọi người có cảm nhận được không, truyện sắp đi đến hồi kết rồi đó.

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)