Báo Ứng Không Sai 2
| ← Ch.115 | Ch.117 → |
Đào lão thái thái nhìn thấy cảnh tượng ấy thì mắt lập tức hoa lên, Nhuế Thanh bên cạnh vội vàng tiến lên đỡ lấy nàng mới miễn cưỡng đứng vững. Nhuế Thanh nhỏ nhẹ an ủi một hồi nhưng lão thái thái vẫn chưa hoàn hồn, nàng vội vã đi đến phòng phía tây rồi quay lưng lại mà rơi lệ.
Nàng vốn đã không còn hy vọng có thể chứng kiến bên trưởng phòng thêm con cháu trong đời này, ai ngờ đại tức phụ nhiều năm không có động tĩnh nay lại mang thai. Người trong nhà còn chưa kịp biết tin vui thì đứa bé tội nghiệp này lại cứ thế mất đi. Nghĩ lại cảnh tượng t. h. ả. m thương của đại tức phụ vừa rồi, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải quặn lòng.
Lão thái thái hỏi Nhuế Thanh: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Sao tự nhiên lại ngã đến mức này?"
Nhuế Thanh mím môi, cẩn thận ngước mắt nhìn lão thái thái nhưng lại rụt rè không dám nói.
Lão thái thái cố ý nổi giận: "Hôm nay ngươi làm sao vậy? Lão bà t. ử ta không dùng được ngươi nữa sao? Không có các ngươi đám nha đầu này thì ta không hỏi ra được gì chắc?" Nói rồi nàng định hất tay Nhuế Thanh để tự mình ra ngoài tìm hiểu.
Nhuế Thanh vội vàng quỳ sụp xuống: "Nô tỳ sợ lão thái thái đau lòng nên mới không dám nói. Nô tỳ đã cho người dò hỏi, hạ nhân nói là... Đại thái thái và Đại lão gia nói chuyện riêng trong phòng, sau đó không biết xảy ra tranh chấp thế nào mà Đại lão gia hốt hoảng gọi người vào, lúc hạ nhân bước vào thì Đại thái thái đã ngã gục trên đất rồi."
Lão thái thái trong lòng thắt lại, lồng n. g. ự. c nghẹn ứ thở không ra hơi. Nàng còn tưởng là thiên tai, hóa ra lại là nhân họa do chính con trai mình gây ra.
"Hắn đâu rồi, mau gọi Đại lão gia đến đây cho ta."
Nhuế Thanh không dám chậm trễ, đỡ lão thái thái ngồi sang một bên rồi mới ra ngoài dặn dò tiểu nha hoàn đi mời Đại lão gia đến.
Đào Chính An vừa tiễn đại phu đi, nghe nói lão thái thái cho gọi liền vội vàng theo nha hoàn vào phòng phía tây.
Đào Chính An tiến lên hành lễ rồi cẩn thận liếc nhìn lão thái thái, chỉ thấy sắc mặt nàng nhíu mày trợn mắt, rõ ràng là đang tức giận không hề nhẹ.
Nhuế Thanh thấy tình hình căng thẳng liền vội cho các nha hoàn trong phòng lui xuống, bản thân cũng nhẹ nhàng đóng cửa ra ngoài canh gác.
Lão thái thái hỏi thẳng vào mặt Đào Chính An: "Ngươi nói xem đại tức phụ rốt cuộc đã làm sai chuyện gì mà khiến ngươi nhẫn tâm ra tay nặng nề với mẹ con họ như vậy?"
Đào Chính An mặt mày khổ sở phân bua: "Mẫu thân, con cũng có nỗi khổ tâm riêng. Bên ngoài phải lao tâm khổ tứ đối phó với những kẻ tiểu nhân, về đến nhà nàng không chia sẻ lại còn trưng ra vẻ mặt hả hê. Con vốn không muốn làm thương tổn nàng, chỉ là nhất thời tức giận muốn hất tay nàng ra, ai ngờ lại lỡ chân đá trúng. Mẫu thân biết đấy, con đâu phải là kẻ nhẫn tâm như vậy, sớm biết nàng có long t. h. a. i thì con vạn vạn lần không dám, đâu đến mức hại người mất mạng thế này."
Lão thái thái nhớ lại t. h. ả. m cảnh của Ngũ nha đầu năm đó nhưng không muốn nói toạc ra mà chỉ lạnh lùng liếc nhìn Đào Chính An.
Đào Chính An tiếp lời: "Mấy ngày nay con bị chuyện của Cố Anh làm cho đau đầu nhức óc, nàng lại cứ liên tục thúc giục con phải giải thoát cho Dao Hoa. Con bảo nàng kiên nhẫn đợi một chút nhưng nàng lại không nghe lời, tự ý đi tìm Thục Hoa bàn bạc. Con bên ngoài khó xử, trong nhà cũng chẳng yên." Nói đến đây hắn lại nghĩ đến chuyện Triệu Tín ra tay tàn độc với Cố Anh mà không màng đến thể diện của hắn, cảm giác nghẹn ngào đó lại quay trở lại lồng 𝐧𝖌ự●𝖈: "Con ở bên ngoài vất vả chẳng phải đều vì cái gia đình này sao? Nàng là nữ nhân không biết thông cảm cho phu quân thì thôi, lại còn suốt ngày gây thêm phiền phức. Mẫu thân cũng biết bây giờ làm quan khó khăn đến mức nào, chẳng lẽ chuyện hậu trạch con cũng phải bận tâm sao?"
Lão thái thái hừ lạnh một tiếng: "Nói như vậy thì tất cả đều là lỗi của người khác sao? Ta thấy con trước đây là người hiểu chuyện, nhưng từ khi kết giao với Nghĩa Thừa Hầu Triệu Tín đó thì bèn biến thành một con người khác. Quan chức thì làm lớn hơn thật đấy, nhưng lòng người cũng trở nên nhẫn tâm hơn. Có vài chuyện ta không muốn nhắc lại là vì thấy con khó xử nên không so đo, thế nhưng hôm nay chuyện này nếu ta không quản không hỏi, sau này con chẳng biết còn làm ra chuyện tày đình gì nữa."
Đào Chính An nghe vậy vội vàng khóc lóc: "Mẫu thân nói như vậy thì con thật sự không còn đường sống nữa rồi." Nói rồi hắn liền kể lại toàn bộ â_〽️ m_ư_υ của Cố Anh tối nay một lượt: "E rằng Cố Anh một khi vào đại lao sẽ khai ra lung tung, đồng đảng bên ngoài của hắn lại lấy thư tay của con ra tố giác, đến lúc đó thì không ai có thể cứu vãn được nữa."
Biểu cảm của lão thái thái âm trầm bất định, mãi một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: "Nếu quả thật như vậy thì nhà chúng ta sắp gặp phải đại họa diệt môn rồi." Nàng ngẩng đầu nhìn Đào Chính An: "Con theo ta vào phòng ta nói chuyện."
Lão thái thái dẫn Đào Chính An vào ấm các của Thiên Hỉ Cư rồi cho các nha hoàn lui ra ngoài, lúc này nàng mới nhỏ giọng hỏi: "Con nói thật cho ta biết, nếu hai tội danh này của con đều bị ⓣrï●ề●ц đìn●𝒽 xác thực thì kết cục sẽ ra sao?"
Đào Chính An ủ rũ đáp: "Mũ quan chắc chắn không giữ được, còn chuyện luyện đan thì không biết ✞𝖗𝐢ề●⛎ đì●𝖓●ⓗ sẽ định tội thế nào. Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, nếu làm lớn thì có lẽ sẽ mất mạng, năm đó vị đạo sĩ người Tây vực kia cũng không bị định tội công khai mà đã bị bí mật xử t. ử rồi."
Lão thái thái thở dài: "Dù Triệu Tín có muốn bo bo giữ mình thì cũng không đến mức trơ mắt nhìn con đi chịu c. h. ế. t, hơn nữa con còn có hai con rể quyền quý luôn có thể nghĩ cách xoay sở. Nếu thật sự không thể làm quan được nữa thì từ quan về nhà, trong nhà dù sao vẫn còn chút tổ sản." Dừng một chút nàng lại nói: "Sau này chúng ta dốc lòng bồi dưỡng Hoằng ca cho tốt thì tương lai vẫn như nhau cả thôi."
"Vì chuyện đã đến nước này rồi nên con cũng đừng quá sợ hãi. Bây giờ thời cuộc hỗn loạn, lùi một bước chưa chắc đã là chuyện xấu."
Đào Chính An những năm nay đã quen với việc kiếm tiền dễ như trở bàn tay, lại được hưởng thụ sự nịnh bợ của người đời nên đâu dễ dàng cam tâm trở về làm kẻ trắng tay. Lời khuyên can của lão thái thái hắn hoàn toàn không lọt tai mà chỉ một mực vâng dạ đối phó.
Hắn lăn lộn ở quan trường nhiều năm như vậy, tuyệt đối không thể chấp nhận một kết cục t. h. ả. m hại thế này.
Lão thái thái nói: "Lời ta nói con chưa chắc đã nghe, nhưng con tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, phải tự biết tích phúc cho mình. Bây giờ đại tức phụ đang yếu ớt như vậy, con phải ôn tồn khuyên nhủ, bảo nàng cẩn thận điều dưỡng 𝖙_♓â_n ✝️♓_ể. Bất kể nàng có oán trách lời gì con cũng phải nhẫn nhịn chịu đựng, tuyệt đối không được chọc nàng tức giận nữa."
Đào Chính An cúi người vâng dạ.
Lão thái thái lại dặn dò: "Mau đến Ngõ Tam Miếu mời tam đệ muội của con qua đây giúp một tay."
...
Dung Hoa sáng sớm tỉnh dậy đã thấy vị trí bên cạnh trống trơn, nàng vừa định ngồi dậy thì Cẩm Tú đã từ bên ngoài bưng nước rửa mặt vào.
Dung Hoa liếc nhìn Cẩm Tú hỏi: "Hầu gia đâu rồi?"
Cẩm Tú cười đáp: "Hầu gia đã lên triều rồi ạ. Lúc đi ngài còn ân cần dặn chúng nô tỳ đừng làm phiền phu nhân nghỉ ngơi."
"Bây giờ là giờ gì rồi?"
Cẩm Tú đi lấy y phục sạch sẽ đến: "Đã là giờ Mão rồi ạ."
Sao nàng lại có thể ngủ say đến mức này cơ chứ: "Hầu gia đã dùng thiện sai chưa?"
Cẩm Tú nói: "Phu nhân cứ yên tâm, Hầu gia đã dùng rồi ạ." Nói rồi nàng nhìn y phục của Dung Hoa, hôm qua nàng đã chuẩn bị sẵn chiếc áo lót lụa đỏ cho phu nhân, hôm nay trong đống y phục này duy nhất không thấy chiếc áo lót đó đâu, chắc chắn là tối qua phu nhân đã mặc, thế là nàng không khỏi cúi đầu mím môi cười thầm. Nàng nhanh tay dọn dẹp giường chiếu rồi sai các nha hoàn vào hầu hạ phu nhân rửa mặt chải đầu.
Vì Xuân Nghiêu và Cẩm Tú phải thay phiên nhau trực đêm, hai người buổi tối đều không dám ngủ sâu, lại thêm việc ở đây không giống như ở nhà cũ, Hầu gia phải lên triều dậy rất sớm nên mấy ngày liền mắt hai nha đầu đều vằn lên tơ 〽️·á·υ.
Dung Hoa nhìn Cẩm Tú trong gương dặn dò: "Từ ngày mai trở đi, hãy để Mộc Cận, Hồng Anh, Hồng Ngọc cùng thay phiên nhau trực đêm đi!"
Cẩm Tú biết Dung Hoa thương xót bọn họ nên gật đầu đồng ý, thế nhưng Xuân Nghiêu lại có chút do dự nhìn sang Hồng Anh và Hồng Ngọc.
Hồng Anh và Hồng Ngọc nhìn nhau một cái rồi khẽ cong môi cười hạnh phúc.
Dung Hoa dẫn Mộc Cận đi thỉnh an Lão phu nhân và phu nhân.
Hồng Ngọc cười nói với Hồng Anh bên cạnh: "Phu nhân đây là bắt đầu tin tưởng chúng ta rồi sao? Cứ thế này thì chúng ta còn sợ không có tiền đồ tốt đẹp sao?"
Hồng Anh cũng khẽ cười: "Chúng ta mới bắt đầu hầu hạ, tuyệt đối không được phép lơ là."
Hồng Ngọc nói: "Tỷ tỷ cứ yên tâm, muội cũng không phải kẻ vô tâm vô tính, tự nhiên hiểu rõ nặng nhẹ."
Xuân Nghiêu lúc này cũng kéo Cẩm Tú ra một góc nói chuyện: "Mộc Cận thì còn được, chứ Hồng Ngọc và Hồng Anh liệu có đáng tin không? Nhỡ đâu xảy ra sai sót gì thì làm sao bây giờ?"
Cẩm Tú cười nói: "Trong phòng cũng chỉ có mấy người chúng ta có thể nhúng tay vào, không dùng họ thì dùng ai đây? Tỷ tỷ chỉ cần lưu ý chỉ bảo họ một hai điều là được rồi."
Xuân Nghiêu còn muốn nói thêm nhiều lời nữa nhưng thấy Cẩm Tú không chịu tiếp lời thì nàng cũng đành chịu, chỉ đành ủ rũ gạt bỏ ý nghĩ đó rồi cùng Cẩm Tú đi ăn cơm.
Vì bệnh tình của Nhuận ca vẫn chưa hoàn toàn bình phục nên Lão phu nhân bèn để Tiết phu nhân, nhị phu nhân và Dung Hoa đại diện đến Thường Ninh Bá phủ phúng viếng.
Dung Hoa vừa từ phòng Lão phu nhân ra, trên đường đi nghe Tiết phu nhân ân cần dặn dò: "Người đến Thường Ninh Bá phủ phúng viếng nhất định rất đông, con là lần đầu tiên xuất hiện nên nhiều người không biết mặt. Phàm là lời nói hay việc làm đều phải suy nghĩ thật kỹ càng, nếu có lời nào không biết nên ứng đối thế nào thì tốt nhất đừng nói."
Tóm lại ý của bà là bảo nàng nên ít nói thì hơn. Tiết phu nhân xưa nay xử sự đều như vậy, bất kể là ở đâu bà cũng chỉ đứng một bên khiêm nhường ít nói.
Đi được một đoạn đường bèn phải tách ra để tự về chuẩn bị, thấy Tiết phu nhân không nhắc đến chuyện tiền phúng viếng, Dung Hoa liền chủ động hỏi: "Dự lễ phúng viếng bao nhiêu tiền thì thích hợp thưa mẫu thân?"
Tiết phu nhân nói: "Ý của Lão phu nhân là cả nhà đi một trăm lượng bạc, số này đã chi từ công quỹ cho ta rồi. Chúng ta và Thường Ninh Bá phủ ít nhiều cũng có chút tình thân thích nên tự trưởng phòng chúng ta mang thêm năm mươi lượng nữa."
Dung Hoa nói: "Con cũng không biết nhị thẩm bên kia sẽ chuẩn bị bao nhiêu."
Tiết phu nhân nhíu mày: "Chuyện của người khác chúng ta không thể quản được, con chỉ cần quản tốt bổn phận của bản thân là được rồi."
Dung Hoa vội cúi đầu đáp: "Vâng." Tiết phu nhân không hỏi han gì đồng nghĩa với việc nhị phòng cũng sẽ không để ý đến việc trưởng phòng mang bao nhiêu tiền lễ. Trách không được người bên ngoài đồn đại nhị phòng Tiết gia mạnh thế hơn trưởng phòng rất nhiều, chắc chắn là ngày thường những việc lễ nghi qua lại này nhị phòng đều muốn ⅼ●ấ●𝓃 lư●ớ●ⓣ trưởng phòng một đầu.
Dung Hoa trở về phòng cẩn thận tính toán, lúc nàng mới gả vào phủ, bà v. ú quản lý tiền bạc trong công quỹ đã đến báo cáo rõ ràng. Bổng lộc tước vị của Hầu gia phần lớn phải giữ lại trong công quỹ chung, phần còn lại một ít giữ lại ở trưởng phòng, riêng bổng lộc quan vị hàng năm ba mươi chín lượng cộng thêm hai trăm lẻ bốn lượng là hoàn toàn giao cho nàng quản lý. Số bạc này nghe có vẻ không ít nhưng chỉ cần đi vài lần đại lễ ngoại giao là sẽ eo hẹp ngay. Nghe ý của Tiết phu nhân thì lần này tiền lễ không cần nàng chi, có lẽ vì Hầu gia và Thường Ninh Bá phủ giao thiệp không sâu, thế nhưng sau này nếu gặp phải những gia tộc có giao hảo riêng với Hầu gia, Tiết phu nhân có lẽ sẽ để nàng tự xuất tiền túi.
Quả thật là không quản gia thì không biết củi gạo đắt đỏ, trước đây ở nhà mẹ đẻ mỗi tháng nàng chỉ lĩnh hai lượng bạc túi, ngoài những vật dụng tự mua thì ăn mặc đều do gia đình chi trả, chuyện lễ nghi qua lại càng không phải bận tâm. Khoảng thời gian sống ở trang viên ngoài phủ, nàng và di nương chỉ việc chờ đợi chi phí sinh hoạt hàng tháng từ gia đình gửi đến chứ cũng không có những mối 🍳υ.a.n h.ệ này phải đi lại, cuộc sống nhìn chung cũng coi như tạm ổn.
Dung Hoa suy nghĩ một lúc, tự nhủ vẫn phải tìm cách tự mình quản lý trang viên hồi môn của nàng, bởi lẽ nếu chỉ dựa vào bổng lộc cố định của Tiết Minh Duệ thì tuyệt đối không thể duy trì cuộc sống lâu dài được.
Vào đến nội thất, Dung Hoa ɢ·ọ·❗ Hồ·ⓝg Ngọc hầu hạ thay một bộ đồ tang màu trắng giản dị rồi cùng Tiết phu nhân và nhị phu nhân lên xe ngựa đến Thường Ninh Bá phủ.
Trước cửa Thường Ninh Bá phủ treo đầy đèn lồng trắng xóa, xe ngựa và kiệu hoa của các nhà quyền quý không ngừng ra vào. Dung Hoa xuống xe trước rồi chu đáo đỡ Tiết phu nhân cùng nhị phu nhân từ trên xe xuống. Hạ nhân dâng lễ tế lên, Tiết phu nhân, nhị phu nhân và Dung Hoa tiến lên nghiêm trang bái tế, phu nhân Thường Ninh Bá Sở thị cùng Thế t. ử Thường Ninh Bá vội vàng tiến lên đáp lễ.
Tiết phu nhân nắm tay Sở thị an ủi: "Phu nhân còn phải giữ gìn sức khỏe, xin hãy nén bi thương thuận theo ý trời mới tốt."
Sở thị mắt đỏ hoe nói lời khách sáo: "Đa tạ An Quốc Công phu nhân, xin mời các vị vào trong nghỉ ngơi ạ!"
Tiết nhị phu nhân thì sướt mướt tiến lên: "Mấy hôm trước ta còn gặp Đại nãi nãi." Nói rồi nước mắt nàng liền rơi xuống: "Ta còn nói với nàng rằng nàng được gả đến một phủ đệ tốt như vậy quả là có phúc khí."
"Đại nãi nãi lúc đó còn cười hạnh phúc, ta làm sao ngờ được nàng lại..." Nói rồi nàng nắm chặt lấy tay Sở thị. Ngón tay Sở thị cũng ⓢ●𝒾ế●✝️ 𝐜𝖍ặ●т lại rồi nức nở thành tiếng: "Ai ngờ số mệnh nàng lại ngắn ngủi ra đi sớm như vậy, đáng thương cho cháu trai nhỏ của ta vừa mới chào đời đã phải chịu cảnh mất mẹ."
Tiết nhị phu nhân cũng khóc theo một hồi rồi mới quay đầu gọi Dung Hoa đến: "Đây là thiếu phu nhân mới cưới của chúng ta, ngài chắc đã gặp rồi, đứa trẻ này cũng là một đứa trẻ có lòng trắc ẩn."
Thực ra đây là nhị phu nhân muốn chính thức giới thiệu nàng với phu nhân Thường Ninh Bá, thế nhưng có Tiết nhị phu nhân nhiệt tình thái quá như vậy vô hình trung khiến Tiết phu nhân bên cạnh bỗng trở thành người làm nền.
Sở thị nhìn về phía Dung Hoa, Dung Hoa vội vàng tiến lên hành lễ đoan trang rồi cũng nói vài lời chia buồn với Sở thị. Sở thị gật đầu, khẽ gọi một tiếng: "Đứa trẻ ngoan." Thế nhưng ánh mắt bà vẫn lưu luyến trên mặt nhị phu nhân như thể không muốn rời xa.
Dung Hoa đang nhìn về phía Tiết nhị phu nhân thì Thế t. ử Thường Ninh Bá vừa lúc đón tiếp người nhà Tấn Ninh Bá trở về, hắn liếc nhìn Dung Hoa một cái liền lập tức lộ ra vẻ mặt khác thường, không kìm được mà đ. á. n. h mắt nhìn thêm vài lần.
Dung Hoa nhạy cảm cảm nhận được ánh mắt của Thế t. ử Thường Ninh Bá liền khẽ nhíu mày, ánh mắt của hắn thật sự rất kỳ lạ và khiếm nhã, khiến người ta cảm thấy vô cùng không thoải mái.
Vì Thường Ninh Bá phủ còn phải bận rộn đón tiếp các vị khách khác nên Tiết phu nhân, nhị phu nhân và Dung Hoa đi đến hậu viện ngồi cùng các nữ quyến đến viếng.
Tiết nhị phu nhân dường như rất quen thuộc với giới quyền quý, lúc thì kéo vị phu nhân này nói chuyện, lúc lại ngồi xuống trò chuyện тhâ_𝓃 ⓜậ_† với vị phu nhân kia. Tiết phu nhân chỉ nhận ra vài vị phu nhân quen thuộc nên dắt Dung Hoa qua gặp gỡ chào hỏi.
Dung Hoa mỉm cười tiến lên hành lễ, nàng liền bị mọi người đổ dồn ánh mắt nhìn đi nhìn lại vài lần, tai nghe được không ngoài những lời khen ngợi dành cho mình.
Dung Hoa nhìn một vòng quanh hậu viện nhưng tuyệt nhiên không thấy người nhà họ Đào đến viếng, ngay cả Thái phu nhân và Thục Hoa cũng không thấy tăm hơi.
Tiết phu nhân lại gọi nàng qua, giới thiệu một vị Cao phu nhân của Định Nam Bá. Cao phu nhân không như các phu nhân khác nhìn chằm chằm nàng dò xét mà ngược lại rất nhiệt tình kéo tay nàng: "Đứa nhỏ này cùng tuổi với tiểu lục nhà ta đây mà, đợi vài ngày nữa ta sẽ mở tiệc mời phu nhân và thiếu phu nhân đến nhà ta chơi, giới trẻ các con cũng có thể tụ họp một chút."
Tiết phu nhân cũng cười xã giao: "Phải là ta mở tiệc mời phu nhân mới đúng."
Xem ra phu nhân Định Nam Bá thật lòng muốn kết giao qua lại với Tiết phu nhân.
Dung Hoa vừa nói chuyện với Cao phu nhân xong thì bỗng nghe phía sau có tiếng cười nói: "Thì ra phu nhân Vũ Mục Hầu cũng ở đây."
Dung Hoa quay đầu lại bèn thấy nhị nãi nãi Triệu gia Lưu thị đang kéo Thục Hoa mặt không biểu cảm đi tới.
Dung Hoa cười, định tiến lên hành lễ theo phận dưới nhưng Lưu thị đã vội vàng giữ nàng lại nói: "Chuyện này không được đâu, phu nhân bây giờ đã có cáo mệnh trong người rồi, nếu phải hành lễ thì phải là chúng ta hành lễ với ngài mới đúng phận."
Dung Hoa khéo léo đáp: "Nhị nãi nãi cứ quá lời rồi." Nói rồi nàng lại thân thiết gọi Thục Hoa một tiếng: "Đại tỷ."
Biểu cảm cứng đờ của Thục Hoa lúc này mới hơi giãn ra, nàng miễn cưỡng nở một nụ cười rồi cẩn thận săm soi trang phục của Dung Hoa, sau đó lại tự ái kéo kéo ống tay áo trên người mình, dường như vẫn chưa thể thích nghi với thân phận cao quý hiện tại của Dung Hoa.
, vn
| ← Ch. 115 | Ch. 117 → |
