Truyện:Thứ Nan Tòng Mệnh – Vân Nghê - Chương 117

Thứ Nan Tòng Mệnh – Vân Nghê
Hiện có 250 chương (chưa hoàn)
Chương 117
Báo Ứng Không Sai 3
0.00
(0 votes)


Chương (1-250 )

Lưu thị vốn là người khéo léo đưa đẩy, nay thấy vị thế của Dung Hoa đã khác xưa thì nàng lại càng nhiệt tình hơn trước. Nàng ✝️♓â_п 〽️ậ_т kéo Dung Hoa cùng đi bái kiến Tiết phu nhân và nhị phu nhân rồi mới ngồi xuống nhỏ to tâm sự.

"Ngày muội thành thân ta cũng có đến chúc vui, chỉ tiếc là không được vào tận tân phòng để gặp tân nương tử."

Dung Hoa đỏ mặt cúi đầu thẹn thùng cười.

Lưu thị lại nói: "Nhưng Hầu gia thì ta đã có duyên gặp qua rồi." Nói đến đây biểu cảm của Lưu thị bỗng có chút kỳ quái: "Người bên ngoài đều đồn đại ngài ấy là một Lãnh Diện Hầu g. i. ế. c người không chớp mắt."

Dung Hoa khẽ cười giải vây: "Có vài lời đồn đại quá sự thật đó thôi."

Lưu thị nhìn dáng vẻ rạng rỡ của Dung Hoa, thấy lông mày nàng nhướng lên, sắc mặt hồng hào nhuận sắc bèn thừa biết nụ cười này là phát ra từ tận đáy lòng. Xem ra lời đồn đại kia quả thực sai lệch, nàng bèn cười hùa theo: "Muội muội đúng là người có phúc khí lớn."

Lời này kỳ thực ý vị sâu xa, gả vào nhà quyền quý chưa chắc đã là phúc phận hoàn mỹ, cứ nhìn Đại nãi nãi Tần thị của Thường Ninh Bá gia là người đức hạnh biết bao, thế nhưng phu quân nàng ở bên ngoài lại không ít lần trăng hoa oanh yến.

Lưu thị hạ thấp giọng nói: "Đại nãi nãi ✝️ⓗâ.ⓝ ✝️.𝖍.ể vốn dĩ không tốt, lúc m. a. n. g t. h. a. i đều là miễn cưỡng chịu đựng, khó khăn lắm mới kéo dài đến lúc khai hoa nở nhụy, vậy mà cửa ải զ⛎●ỷ môn quan cuối cùng này vẫn không thể vượt qua được. Tỷ tỷ muội và ta trước đó còn đến thăm nàng vài lần, tỷ tỷ muội còn đặc biệt mang đại phu chuyên chữa phụ khoa đến khám, vậy mà vị đại phu đó cũng đành phẩy tay bất lực."

Dung Hoa nghe vậy liền liếc nhìn sang Thục Hoa.

Thục Hoa ngồi một bên khẽ nhíu mày, thần sắc có chút lơ đãng.

Dung Hoa hỏi: "Bệnh tình của tỷ tỷ trông có vẻ khá hơn trước rất nhiều rồi, cũng là do vị đại phu đó chữa trị sao?"

Lưu thị cười đáp: "Đúng vậy, còn là do ta phải mặt dày nhờ phụ thân tìm bằng được vị đại phu đó về, phương t. h. u. ố. c của ông ấy cực kỳ linh nghiệm."

Thục Hoa trông có vẻ sắc diện khá hơn trước rất nhiều, ít nhất là khi đi lại không cần người khác phải dìu đỡ nữa, chỉ là trên cơ mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi, nếu không nhờ lớp phấn son dày che đi thì e rằng trên mặt cũng không có lấy một giọt huyết sắc. Thục Hoa ngồi một bên cũng không mấy mặn mà chuyện trò với người khác, chỉ đợi đến khi Lưu thị đi sang chỗ các phu nhân quen biết khác, nàng mới tiến lên một bước nhỏ giọng hỏi Dung Hoa: "Mẫu thân tối qua xảy ra chuyện lớn, muội đã biết tin gì chưa? Có cho người về phủ thăm hỏi xem sao không?"

Dung Hoa hơi sững sờ, hôm qua khi Xuân Nghiêu về phủ vẫn chưa hề nói gì về chuyện của Đại thái thái: "Tối qua con còn cho người về phủ rồi, nhưng hạ nhân không báo lại là mẫu thân có chuyện gì không ổn."

Thục Hoa sốt ruột nói: "Một lát nữa xong việc ta phải về xem sao, muội cũng nên xin phép người nhà phu quân để bớt chút thời gian về nhà mẹ đẻ một chuyến đi."

Dung Hoa gật đầu: "Con sẽ nói thử với Hầu gia xem sao."

Thục Hoa lập tức không còn lời nào để nói nữa. Lúc Dung Hoa mới vào phủ nàng đã gả chồng, lần đầu nhìn thấy bát muội muội thứ xuất này, nàng còn từng động lòng muốn gả nàng vào Thượng thư phủ làm kế thất, ai ngờ đâu vòng vo cuối cùng Dung Hoa lại gả được vào nơi tốt hơn nàng gấp bội. Vừa rồi lời khen ngợi của Lưu thị nàng đều nghe mồn một vào tai, nhìn thấy nụ cười hạnh phúc tự mãn của Dung Hoa thì trong lòng nàng lại âm thầm dâng lên một nỗi ghen tị u uất. Thế nhưng chớp mắt nàng lại tự nghĩ thông suốt, những điều này chẳng qua chỉ là cái vỏ bọc bề ngoài mà thôi, Dung Hoa thân phận thứ nữ gả vào một gia tộc phức tạp như vậy thì cuộc sống liệu có thể yên ổn được bao lâu?

Hơn nữa đàn ông trên đời đều là lũ cả thèm chóng chán, Thục Hoa sau đó lại vô tình nhớ đến phu quân Triệu Tuyên Hoàn của mình nên không khỏi cảm thấy cõi lòng lạnh lẽo, lồng n. g. ự. c lại có chút nghẹn ngào khó thở.

Lễ bái tế đã xong xuôi, Thục Hoa vì bệnh cũ chưa dứt nên ⓣ𝖍*â*𝓃 ✞*♓*ể mệt mỏi vô cùng, vừa hay thấy Thái phu nhân và Sở thị từ phía sau đi ra, Thục Hoa vội vàng tiến lên chào hỏi Thái phu nhân và Sở thị vài câu tôn kính.

Thái phu nhân đi tới ân cần nói: "Ta đã bảo con đừng cố đến rồi, con lại cứ không nghe." Nói rồi nàng quay sang nhìn về phía phu nhân Thường Ninh Bá Sở thị: "Đứa trẻ này nói trước đây có chút tình nghĩa tỷ muội với Đại nãi nãi nên không thể không đến tiễn nàng một đoạn đường cuối."

Sở thị xúc động đáp: "Ta biết rõ mà, trước đây cũng nhờ Đào Đại nãi nãi có lòng nhớ đến bệnh tình của con dâu ta nên mới đặc biệt dẫn đại phu đến khám bệnh cho nó." Nói rồi nàng nhìn Thục Hoa bằng ánh mắt sâu xa: "Đào Đại nãi nãi đúng là một người vô cùng tinh tế."

Dung Hoa đứng bên cạnh nhìn qua, thấy sắc mặt Thục Hoa bỗng chốc có chút khó coi. Thái phu nhân bên cạnh vẫn mỉm cười gật đầu, lời của Sở thị vốn dĩ là lời hay khen ngợi, thế nhưng ánh mắt bà khi nhìn Thục Hoa lại ẩn chứa sự kỳ lạ khó tả.

Sở thị trở ra phía sảnh trước đón khách, Thái phu nhân dặn dò Thục Hoa đi đứng phải cẩn thận một chút rồi sai nhị nãi nãi Lưu thị cùng Thục Hoa lên xe trở về trước.

Trước khi đi, Thục Hoa ghé vào tai Thái phu nhân nhỏ giọng mật báo chuyện nhà mẹ đẻ: "Con phải tranh thủ về nhà mẹ đẻ xem tình hình mẫu thân thế nào trước mới yên tâm được."

Sắc mặt Thái phu nhân lập tức trầm xuống, kinh ngạc hỏi: "Sao lại đột ngột xảy ra chuyện như vậy? Con cứ về xem trước đi, đợi khi nào ta rảnh rỗi cũng sẽ đích thân đến thăm thân gia thái thái."

Thục Hoa vâng dạ rồi dẫn người rời đi trước.

Tiễn Thục Hoa đi rồi, Thái phu nhân mới chú ý thấy Dung Hoa đang đứng cách đó không xa. Dung Hoa liền tiến lên hành lễ với Thái phu nhân, Thái phu nhân cười tủm tỉm khen ngợi: "Mấy ngày không gặp trông con lại càng thêm phần xinh đẹp quý phái hơn rồi, quả nhiên là tuổi trẻ có khác. Mấy hôm trước ta vào cung diện kiến Hoàng Quý phi, Hoàng Quý phi còn tấm tắc khen ngợi rằng trong số các Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân của ✝️_𝐫_ℹ️ề_u đ_ì_𝖓_♓ thì phu nhân Vũ Mục Hầu là người trẻ tuổi nhất đó."

Dung Hoa đỏ mặt, cúi đầu khép nép cười: "Tất cả đều là nhờ ân điển ngút trời của Thánh thượng."

Thái phu nhân cười nói: "Lần trước Hoàng Quý phi nhìn thấy bức họa chân dung của con thì cứ trầm trồ nói con có nét giống với muội muội Hoằng Hóa công chúa của người, còn dặn là có cơ hội nhất định phải triệu con vào cung gặp mặt một lần."

Thái phu nhân vẫn liên tục nhắc nhở rằng hai ngày tới bà sẽ dẫn nàng vào cung để tạ ơn Thánh thượng.

Dung Hoa cười đáp: "Phu nhân nói rất phải."

Thái phu nhân nhìn dáng vẻ lễ phép của Dung Hoa, trên mặt tuy mang theo nụ cười hiền hậu nhưng lời nói lại mang ẩn ý: "Con có nghe nói chuyện Thánh thượng sắp sửa đi Bồi Đô để tránh nóng chưa?"

Chắc đây cũng là chủ đề thường được các phu nhân quyền quý bàn tán xôn xao mấy ngày nay.

Dung Hoa gật đầu: "Con có nghe Thái phu nhân nhắc qua rồi ạ."

Thái phu nhân dường như rất vô tình hỏi một câu: "Cũng không biết lần này Hầu gia có tên trong danh sách đi theo hộ giá không nhỉ?" Dừng một chút nàng lại cười trêu: "Có lẽ Thánh thượng sẽ niệm tình hai đứa con đang thời kỳ tân 𝐡ô-𝓃 yến nhĩ Ⓜ️-ặ-𝐧 ⓝồ𝓃-ɢ mà đặc cách để Hầu gia ở lại kinh thành cũng nên."

Dung Hoa đỏ bừng cả mặt: "Phu nhân lại cố ý trêu chọc con rồi, phu quân con bất kể lúc nào cũng phải lấy đại sự 𝐭г-ℹ️-ề-𝐮 đ-ì-𝓃-♓ làm trọng chứ."

Thái phu nhân khẽ cười thầm, Đào bát tiểu thư trước đây ở Đào phủ vốn không mấy nổi bật, chỉ là một tiểu thư cung kính và thông minh kín kẽ, bây giờ xem ra bản lĩnh lại không hề tầm thường chút nào. Nàng chỉ vừa mới điểm vài câu xa xôi mà Đào Dung Hoa đã lập tức hiểu thấu ý tứ của nàng.

Nói chuyện với Dung Hoa xong, Thái phu nhân lại di chuyển sang ngồi cùng với Tiết phu nhân.

Thái phu nhân vốn là người khéo ăn khéo nói nên chỉ một lát sau đã khiến Tiết phu nhân nở nụ cười vui vẻ, Tiết nhị thái thái thấy Thái phu nhân đến cũng đon đả tiến lên chen chân nhưng đứng bên cạnh mãi mà cũng chẳng nói chêm vào được mấy câu.

Dùng xong tiệc chay, Dung Hoa mới lựa lời nói với Tiết phu nhân về chuyện Đại thái thái nhà mẹ đẻ đang không khỏe.

Tiết phu nhân nghe vậy liền thông cảm nói: "Cũng không biết thân gia thái thái bệnh tình nặng nhẹ ra sao, theo lý nếp nhà mà nói thì con về hầu hạ bên giường mẫu thân cũng là bổn phận nên làm. Thế nhưng con là dâu mới tân 𝐡ô·ⓝ có quy tắc nghiêm ngặt, buổi tối nhất định phải trở về phủ nghe chưa."

Dung Hoa gật đầu vâng lời: "Mẫu thân cứ yên tâm, con dâu hiểu rõ quy củ ạ."

Trên đường trở về Đào phủ, Dung Hoa cứ liên tục nhớ lại lời Thái phu nhân nói hôm nay. Ý tứ của Thái phu nhân đã rõ ràng như ban ngày, bà đang ngầm nhắc nhở nàng rằng lần này Thánh thượng đi Bồi Đô tránh nóng thì Hầu gia nên tìm mọi cách để được đi theo hộ giá.

Hoàng Quý phi là người ngày đêm ở bên cạnh Thánh thượng, đương nhiên là người có thể thấu hiểu thánh ý nhất... Ý tứ của Tiết Minh Duệ lần trước dường như cũng là muốn đi theo hộ giá, chẳng lẽ một khi Thánh thượng rời đi Bồi Đô thì kinh thành này sẽ xảy ra biến cố lớn gì sao?

Thánh thượng những năm nay chưa từng có tiền lệ đi Bồi Đô, sao đột nhiên năm nay lại dấy lên ý định này?

Dung Hoa còn đang mải mê suy nghĩ thì xe ngựa không biết từ lúc nào đã dừng bánh trước cửa Đào phủ, Cẩm Tú nhanh nhẹn xuống xe trước rồi chu đáo đỡ nàng xuống.

Dung Hoa ngẩng đầu lên thì thấy tam thẩm Liêu thị đã đứng sẵn ra đón từ bao giờ.

Dung Hoa tiến lên hành lễ, Liêu thị thân thiết kéo chặt lấy tay nàng, hai người vừa đi vừa nhỏ to tâm sự bước vào viện.

Dung Hoa hạ thấp giọng hỏi Liêu thị: "Tam thẩm, mẫu thân rốt cuộc là bị làm sao vậy ạ?"

Liêu thị cũng không thèm giấu giếm: "Bên ngoài đều nói là tối qua nàng không cẩn thận trượt chân ngã, ngã rất nặng, gãy cả xương háng rồi."

Đều nói là...

Cụm từ ẩn ý này thì ai nghe qua mà chẳng hiểu được chân tướng bên trong.

Hai người dắt nhau đi đến chỗ vắng vẻ không có người, Liêu thị mới kéo tay Dung Hoa nhỏ giọng mật báo: "Con có nghe tin gì chưa? Cố công t. ử tối qua phạm tội g. i. ế. c người nên bị quan phủ bắt giam rồi."

Dung Hoa không khỏi sững sờ, kinh ngạc hỏi: "Tin này có thực sự chuẩn xác không thẩm?"

Liêu thị khẳng định: "Chính xác mười mươi rồi, ta tận tai nghe lão thái thái nói đó chứ. Trong phủ hiện tại đều đang đồn ầm lên cả rồi, đại bá của con đang cuống cuồng tìm người đi hủy bỏ 𝒽*ô*п ước với Cố Anh đó."

Xem ra là Đào Chính An đã nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết, đáng lẽ việc gỡ bỏ được cái đuôi Cố Anh là chuyện đại cát, thế nhưng bầu không khí ám muội trong phủ lúc này lại có chút kỳ lạ đáng sợ.

"Lão thái thái vừa rồi còn nhắc đến con, nói muốn sai người đến Tiết phủ nhắn con về một chuyến. Vẫn là đại chất nữ nhanh chân về báo tin trước, con lát nữa qua bái kiến nàng đi."

Dung Hoa nói: "Ở phủ Thường Ninh Bá đại tỷ đã nói với con rồi ạ."

Liêu thị lại đầy ẩn ý dặn dò: "Ta thấy sắc diện của lão thái thái thì hình như có chuyện hệ trọng muốn bàn bạc với con, con phải chuẩn bị trước tâm lý đi."

Dung Hoa gật đầu ghi nhớ.

Dung Hoa theo Liêu thị đến phòng của Đại thái thái, vừa bước chân vào cửa đã ngửi thấy một mùi t. h. u. ố. c bắc nồng nặc xộc vào mũi. Các nha hoàn trong phòng đều đứng nép một bên không ai dám thở mạnh, chỉ nghe thấy tiếng Đại thái thái r*n r* đau đớn nhỏ, Thục Hoa ngồi bên cạnh ân cần an ủi: "Mẫu thân cố nhịn một chút, t. h. u. ố. c này đắp lên một lát sẽ dễ chịu hơn, đại phu nói hai ngày đầu này là khó khăn chịu đựng nhất."

Thục Hoa ngồi bên mép giường đích thân đắp t. h. u. ố. c cho Đại thái thái, Dung Hoa tiến lên hành lễ với Đại thái thái rồi định đưa tay ra phụ giúp một tay. Đại thái thái cố gắng vẫy vẫy tay ra hiệu từ chối, yếu ớt nói: "Có đại tỷ của con ở đây lo liệu là được rồi."

Đại thái thái là không muốn nàng nhìn thấy dáng vẻ chật vật t. h. ả. m hại này của mình sao?

Dung Hoa đành đứng nép một bên, đợi đến khi Thục Hoa đắp t. h. u. ố. c xong xuôi mới lại tiến lên hỏi han.

Đại thái thái lúc này lại không còn chút tinh thần nào để nói chuyện nhiều với nàng nữa, chỉ thều thào: "Cũng không có gì đáng ngại đâu, nằm dưỡng một thời gian là sẽ khỏi thôi. Con mới tân ♓*ô*𝐧 có quy tắc nghiêm ngặt, không thể ở lại bên ngoài qua đêm được, mau đi gặp lão thái thái rồi về phủ sớm đi!"

Dung Hoa chu đáo nói: "Con sẽ đi hỏi thăm xem có phương t. h. u. ố. c nối xương nào tốt không, nếu có thể xin được mật phương thì con mang về cho mẫu thân dùng."

Đại thái thái yếu ớt ngước mắt nhìn Dung Hoa một cái cảm kích: "Khó cho con có tấm lòng hiếu thảo này." Dừng một chút nàng lại dặn: "Bên Tiết phủ cuộc sống thế nào rồi? Nếu có gặp khó khăn gì thì cứ về đây nói, nhà mẹ đẻ không giúp con thì còn ai giúp con nữa."

Dung Hoa lại gật đầu: "Mẫu thân phải giữ gìn sức khỏe thật tốt."

Đại thái thái mệt mỏi nhắm mắt phất tay: "Lui xuống đi."

Dung Hoa và Liêu thị cùng bước ra khỏi phòng, riêng Thục Hoa vẫn ở lại để tiếp tục hầu hạ nói chuyện với Đại thái thái.

Liêu thị và Dung Hoa cùng đi qua dãy hành lang có mái che, tiễn nàng đến tận cổng Thiên Hỉ Cư của lão thái thái: "Ta còn phải đi lo liệu chút chuyện khác, con vào thỉnh an lão thái thái trước đi nhé."

Dung Hoa nói: "Một lát nữa con sẽ đi tìm tam thẩm nói chuyện sau."

Nhìn bóng dáng của Tam thái thái Liêu thị đi khuất, Dung Hoa mới bước vào viện. Tiểu nha hoàn nhanh nhảu thông báo một tiếng, Nhuế Thanh liền vội vàng ra cửa đón, tiến lên cung kính thỉnh an Dung Hoa: "Cô nãi nãi đã về rồi ạ."

Dung Hoa hỏi: "Tổ mẫu đã nghỉ ngơi chưa?"

Với thân phận Nhất phẩm phu nhân hiện tại của Dung Hoa, Nhuế Thanh tuyệt đối không dám có nửa phần lơ là, nàng cung kính đáp: "Chưa ạ, lão thái thái đang mỏi mắt chờ cô nãi nãi vào đông phòng đó ạ."

Nhuế Thanh đưa Dung Hoa vào nội thất, lão thái thái đang ngồi trên ghế bách mộc ung dung uống trà. Dung Hoa tiến lên hành lễ đoan trang với lão thái thái, lão thái thái mỉm cười hiền hậu vẫy vẫy tay với Dung Hoa: "Bát nha đầu, mau lại đây ngồi xuống cạnh ta."

Dung Hoa bước qua ngồi xuống, Nhuế Thanh dâng trà xong bèn biết ý vội vàng lui ra ngoài đóng cửa lại.

Đào lão thái thái nói vài lời tâm tình ấm áp với Dung Hoa rồi mới từ từ đưa thứ đang nắm chặt trong tay cho Dung Hoa xem: "Bát nha đầu, con xem đây là vật gì?"

, vn

Chương (1-250 )