Sóng Gió Nổi Lên 1
| ← Ch.117 | Ch.119 → |
Dung Hoa cầm lấy xem thì nhận ra đây chính là cuốn tộc phả mới nhất của Đào thị.
Lão thái thái hiền từ cười: "Mở ra xem đi."
Dung Hoa lật đến trang của Đào Chính An, ngay phía sau tên của Đại thái thái ghi rõ tên nàng: Đào Dung Hoa.
"Con và ngũ tỷ tỷ của con vốn trùng tên, vốn dĩ phải đổi tên con nhưng cuối cùng lại đổi tên ngũ tỷ tỷ của con."
Dung Hoa cúi đầu nhìn lại tên kiếp trước của mình, ngũ tiểu thư Đào Dung Hoa quả nhiên đã được sửa thành Đào Dung Hoa. Nàng thật không ngờ kiếp trước của mình lại vì chính mình ở kiếp này mà phải đổi tên.
"Phụ thân con vốn dĩ làm việc thiếu suy nghĩ, trên tộc phả làm sao có thể có hai cái tên giống nhau cùng ghi lại được, thế nên ngày con xuất giá ta đã tự mình làm chủ đổi tên xong xuôi rồi. Con bây giờ đã là Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân do ✝️𝐫ⓘ●ề●ⓤ đìn●𝒽 phong tặng, quả thực đã mang lại không ít vinh quang cho Đào gia chúng ta."
Nghe những lời này, lồng n. g. ự. c Dung Hoa bỗng run lên bần bật. Trước đây Đào Chính An không chịu đổi tên cho nàng vốn dĩ là vì ông ta chẳng hề để tâm đến đứa con gái được sinh ra ở phủ ngoài này, tự nhiên cũng sẽ không màng nghĩ đến khi nào đứa con thứ này mới được ghi danh vào tộc phả.
Hôm nay lão thái thái chủ động để nàng tận mắt nhìn thấy cuốn tộc phả này rốt cuộc là có ý gì đây? Chẳng qua là bà muốn nàng phải khắc cốt ghi tâm ân đức của Đào gia mà thôi.
Dung Hoa khẽ ngẩng đầu lên, đối diện trực tiếp với ánh mắt sâu thẳm của lão thái thái.
Ánh mắt lão thái thái nhìn nàng vô cùng hiền hòa: "Một nét bút không thể viết ra được hai chữ Đào, không nói đâu xa xôi, sau này Hoằng ca, rồi cả nhị phòng và tam phòng cùng mấy đệ đệ muội muội đều phải cậy nhờ con chăm sóc."
Đây rõ ràng là lời mở đầu mang tính ướm hỏi, nếu nàng không tiếp lời thì lão thái thái cũng sẽ không nhanh chóng nói ra ý đồ thực sự của mình. Dung Hoa hiểu ý liền gật đầu: "Tổ mẫu không cần dặn dò thì cháu cũng tự hiểu ạ."
Lão thái thái lúc này mới thở dài nói: "Có vài chuyện ta thực lòng không muốn mở lời với con, con mới gả vào Tiết gia theo lý mà nói đáng lẽ là lúc nhà mẹ đẻ phải giúp đỡ con, ai ngờ phụ thân con lại đột ngột xảy ra chuyện đại họa như vậy."
Dung Hoa thăm dò hỏi: "Có phải là liên quan đến chuyện của Cố Anh lần trước không ạ?"
Lão thái thái gật đầu thở dài: "Vốn dĩ ta muốn kéo dài một thời gian để tìm cách, thế nhưng Cố Anh lại mang tội g. i. ế. c người rồi bị bắt giải vào nha môn. Bây giờ cũng không biết Cố Anh ở trong tù có khai báo lung tung gì mà liên lụy đến phụ thân con hay không."
Trong lòng Dung Hoa lập tức dấy lên một hồi kinh ngạc, nói như vậy thì chuyện Cố Anh g. i. ế. c người không phải do một tay Đào Chính An sắp xếp sao?
Dung Hoa bèn nói: "Cũng không biết khi nào mới có tin tức chính xác."
Lão thái thái bất lực lắc đầu: "Sáng sớm hôm nay phụ thân con đã đích thân đi dò hỏi rồi, vậy mà đến tận bây giờ cũng chưa có tin tức gì gửi về, e rằng... con phải chuẩn bị tâm lý trước, dù sao vụ án này cũng là do Hầu gia xử lý, có lẽ quan phủ sẽ hỏi đến Hầu gia."
Ý của bà nghĩa là, nếu Cố Anh thực sự khai ra điều gì bất lợi, nàng sẽ phải đứng ra nói đỡ chuyện này với Tiết Minh Duệ.
Biểu cảm trên mặt Dung Hoa có chút khó xử.
"Ta cũng không trách con, con mới gả qua đó nên còn chưa nắm rõ tính tình của Hầu gia, thành ra khó mở lời cũng là lẽ thường. Nếu bên phía Cố Anh không khai ra chuyện gì thì tự nhiên không cần nói, còn nếu có chuyện thì con cứ đi hỏi Hầu gia xem nên làm thế nào cho tốt, tuyệt đối cũng đừng nói theo kiểu bắt Hầu gia phải làm thế này thế nọ. Có vài chuyện dễ giải quyết thì tự nhiên sẽ che giấu đi, còn bằng như khó giải quyết thì cũng sẽ có một khuôn khổ rõ ràng để xử lý. Ta và đại tỷ của con cũng đã bàn như vậy, chúng ta cứ im lặng xem động tĩnh trước mắt ra sao, thật sự nếu không được thì cả nhà sẽ cùng nhau nghĩ cách."
Cách xử lý thấu tình đạt lý này của Đào lão thái thái khiến người ta hoàn toàn không thể chê trách vào đâu được, đối với vị thế của nàng lúc này lại là cách dễ làm nhất, thành ra nàng cũng không còn lời nào để từ chối.
Hơn nữa, dù nàng có không chủ động đi hỏi ý kiến của Tiết Minh Duệ đi chăng nữa, hôm nay nàng vội vàng chạy về nhà mẹ đẻ, tuy nói danh nghĩa là về thăm Đại thái thái, thế nhưng lại mang một tầng ý nghĩa sâu xa khác, người ngoài nhìn vào sao lại không nhìn ra cho được?
Dung Hoa ngồi thêm một lúc trong phòng lão thái thái rồi khéo léo nói: "Còn có một chuyện con muốn nhờ tổ mẫu giúp đưa ra chủ ý, vốn dĩ con định bẩm báo với mẫu thân, thế nhưng mẫu thân đang bệnh tình như vậy nên con không tiện mở lời."
Lão thái thái hiền từ cười: "Có chuyện gì con cứ nói với ta đi."
Dung Hoa liền nói: "Lão phu nhân bên nhà chồng có ý để con quản lý hai trang viên trước, thế nhưng chuyện ở trang viên con lại hoàn toàn không hiểu. Mẫu thân tuy cũng giao cho con trang viên hồi môn, nhưng chuyện sổ sách bên trong con cũng không rõ, vì vậy con nghĩ liệu có thể chọn người từ trong số người hầu theo về để trước tiên đi xem xét hai trang viên của Lão phu nhân, cũng là để hiểu rõ tình hình thực tế bên trong."
Lão thái thái dường như không hề suy nghĩ mà gật đầu ngay: "Đã là người hầu theo về của con thì con tự mình làm chủ là được, con thấy ai thích hợp thì cứ việc để người đó đi. Con hãy dặn dò họ làm việc cẩn thận đừng để làm mất mặt Đào gia chúng ta. Ta biết con vốn là người sĩ diện nên chưa bao giờ thích làm khó hạ nhân, thế nhưng đôi khi cần lập uy thì tuyệt đối không thể mơ hồ được. Chuyện quản lý ở trang viên hoàn toàn dựa vào việc có vài người chấp sự phù hợp, cũng giống như trong phòng của con vậy, phải có tâm phúc bên cạnh thì mới có thể hoàn toàn yên tâm."
Lão thái thái quả thực là gừng càng già càng cay, lập tức đã nhìn thấu hoàn toàn ý đồ mượn người lập uy của nàng.
Dung Hoa mỉm cười gật đầu đồng ý.
Dung Hoa đang định đứng dậy hầu hạ lão thái thái nghỉ ngơi một chút thì bỗng có nha hoàn vào nhỏ giọng bẩm báo với Nhuế Thanh: "Lục nãi nãi và cô gia đã về rồi ạ."
Lão thái thái cười nói: "Mau cho vào."
Dung Hoa ngẩng đầu lên thì thấy Nghiên Hoa và Mạnh Xuân Chi đang nối gót vào phòng.
Vừa nhìn thấy Dung Hoa, biểu cảm trên khuôn mặt trắng nõn của Mạnh Xuân Chi hơi giãn ra, trông gã như thể vừa trút được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm.
Dáng vẻ của Nghiên Hoa lại có chút miễn cưỡng và ngượng ngùng, nàng liếc nhìn Dung Hoa một cái rồi mới tiến lên hành lễ với lão thái thái.
Dung Hoa cũng mỉm cười tiến lên hành lễ đáp lễ: "Lục tỷ, lục tỷ phu."
Nghiên Hoa mở lời nhắc đến bệnh tình của Đại thái thái, Mạnh Xuân Chi liền vội vàng cướp lời nói: "Mẫu thân con có sai con mang một ít bổ phẩm quý hiếm đến cho nhạc mẫu ạ."
Sắc mặt Nghiên Hoa nghe vậy càng thêm khó coi, nàng ngẩng mắt lườm Mạnh Xuân Chi một cái, thế nhưng Mạnh Xuân Chi lại như không nhìn thấy mà tự đắc nói tiếp: "Mẫu thân nói cứ để nhạc mẫu dùng thử trước, nếu dùng thấy thích thì sau này lại cứ lấy từ cửa hàng của nhà chúng con."
Nghiên Hoa dứt khoát cúi gầm mặt xuống.
Dung Hoa thấy lạ bèn hỏi: "Lục tỷ phu trong nhà còn mở cả cửa hàng kinh doanh loại này sao?"
Mạnh Xuân Chi khoe khoang nói: "Trong nhà thực ra đã có cửa hàng như vậy từ lâu rồi, nhưng trước đây chưa bao giờ nhập về loại thượng hạng này." Dừng một chút gã lại đon đả nói: "Ngoài việc hiếu kính cho nhạc mẫu thì con còn mang một ít qua để biếu lão thái thái nữa ạ."
Lão thái thái nghe vậy bèn hiền hòa cười: "Khó cho các con chuyện gì cũng nghĩ đến bà già này."
Dung Hoa nhìn kỹ sắc mặt của Nghiên Hoa, thấy Nghiên Hoa ngày thường vốn là người thích nói thích cười nay lại mím chặt môi, sắc mặt càng lúc càng trở nên cứng đờ, lại nhìn sang Mạnh Xuân Chi thì trên mặt gã hoàn toàn không có vẻ gì là đồng điệu với vợ.
Mạnh Xuân Chi nói xong lời này liền hất hàm liếc nhìn tiểu nha hoàn bên cạnh một cái.
Tiểu nha hoàn vội vàng chạy đi lấy quà vào.
Nhuế Thanh từ bên ngoài bưng trà vào, nàng liếc nhìn sắc mặt lão thái thái rồi thần sắc bỗng có chút kỳ lạ.
Lão thái thái vẫn giữ nụ cười trên môi đợi Mạnh Xuân Chi mang quà lên.
Từng hộp quà lớn nhỏ được hạ nhân mang vào chất đầy cả bàn, nhìn từ xa trông sừng sững như một ngọn núi nhỏ, ngoại trừ vợ chồng lục tiểu thư ra thì tất cả mọi người có mặt trong phòng đều ít nhiều lộ vẻ kinh ngạc.
Tình cảnh này tránh không khỏi có chút khoa trương... bởi vì số lượng thực sự quá nhiều.
Dáng vẻ này nhìn qua thật sự không giống như mang quà đến biếu thông thường chút nào.
Dung Hoa có chút kinh hãi, nàng nhìn về phía Nghiên Hoa thì thấy mặt Nghiên Hoa càng cúi thấp hơn một chút nữa.
Trên mặt lão thái thái vẫn duy trì ý cười: "Sao lại tặng cho ta nhiều đồ như vậy, bên chỗ nhạc mẫu con đã đặt xuống hết chưa?"
Mạnh Xuân Chi cười nịnh nọt nói: "Lão thái thái cứ yên tâm, bên chỗ nhạc mẫu số lượng cũng không ít hơn những thứ này đâu ạ." Nói rồi gã lại quay sang nhìn về phía Dung Hoa: "Không biết bát di thích dùng thứ gì nên con cũng đã đặc biệt chuẩn bị một phần quà cho bát di rồi."
Thì ra chuyện này còn có cả phần của nàng nữa, những người trong phòng lập tức đổ dồn ánh mắt đầy hiếu kỳ về phía Dung Hoa, ngay cả Nghiên Hoa vốn vẫn luôn cúi đầu lúc này cũng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Dung Hoa một cái.
Đối mặt với một căn phòng chất đầy đồ đạc như núi thế này thì có thể tưởng tượng được thứ gã chuẩn bị cho nàng quý giá đến mức nào, Dung Hoa khẽ cười đáp lễ: "Vậy thì đa tạ lục tỷ phu có lòng."
Trên mặt Nghiên Hoa lập tức lóe lên vẻ kinh ngạc nồng đậm.
Mạnh Xuân Chi thì không hề khách khí mà nói ngay: "Vậy thì lát nữa ta sẽ sai người trực tiếp đưa số quà này lên xe ngựa cho bát di luôn."
Dung Hoa không lên tiếng từ chối, sắc mặt Mạnh Xuân Chi so với lúc mới vào phòng rõ ràng đã đẹp hơn rất nhiều. Gã đứng dậy cáo lỗi với lão thái thái cùng Dung Hoa và những người khác: "Cháu rể lúc vào cửa có thấy nhạc phụ, nay đã gặp lão thái thái và nhạc mẫu rồi thì xin phép ra phía sảnh trước để nói chuyện chính sự với nhạc phụ ạ."
Lão thái thái gật đầu cười: "Đi đi!"
Mạnh Xuân Chi vừa rời đi, Dung Hoa cũng tinh ý tìm cớ tạm thời lánh ra ngoài để hai bà cháu nói chuyện riêng.
Lão thái thái nhìn Nghiên Hoa, thấy nàng ngồi đó so với ngày thường câu nệ hơn rất nhiều, nhất là khi bên cạnh còn bày ra đống "quà cáp" ê hề như vậy, bà chưa từng thấy Nghiên Hoa có dáng vẻ chịu uất ức như thế này bao giờ.
"Tặng ta nhiều quà cáp như vậy, chắc chắn là tốn kém không ít bạc tiền." Lão thái thái nói rồi liếc nhìn Nhuế Thanh một cái đầy ẩn ý.
Nhuế Thanh hiểu ý ngay, vội vàng đi xuống mật thất lấy ra hai thỏi vàng ròng.
Lão thái thái tiếp lời: "Các con vừa mới thành thân, trong tay đâu đã có nền tảng tích lũy gì, tâm ý này ta xin nhận rồi, đồ vật ta cũng nhận, chỉ là các con cũng phải nhận lấy chút tâm ý này của ta." Nói rồi bà sai Nhuế Thanh mang hai thỏi vàng qua đưa cho nàng.
Hai thỏi vàng đó đối với Nghiên Hoa lúc này như thể một vật ⓝóп-𝐠 🅱️-ỏп-g tay, nàng ngượng ngùng đẩy đưa từ chối vài lần nhưng cuối cùng vẫn phải nhận lấy. Cất vàng đi rồi, nàng lại cúi gầm đầu xuống, vành mắt bỗng chốc đã đỏ hoe.
Lão thái thái ân cần bảo: "Ta thấy lục cô gia cư xử cũng rất tốt, hai vợ chồng các con sau này chỉ cần đồng lòng sống cho tốt, đừng suy nghĩ quá nhiều chuyện khác làm gì. Sắp đến kỳ thi mùa thu rồi, con phải biết đốc thúc hắn chú tâm học hành chăm chỉ."
Nghiên Hoa nghẹn ngào gật đầu nói: "Tổ mẫu cứ yên tâm, con sẽ nói với hắn ạ."
Không biết có phải vì nhìn đống món quà đặt trên bàn kia mà cảm thấy không thoải mái hay không, Nghiên Hoa đứng dậy tìm cớ: "Con xin phép đi xem nhị tỷ tỷ thế nào rồi ạ." Nói đoạn nàng liền vội vàng rời đi.
Đợi Nghiên Hoa dẫn người đi xa rồi, lão thái thái mới gọi Nhuế Thanh đến bên cạnh dặn: "Mau đi dò hỏi xem, lục tiểu thư và lục cô gia rốt cuộc là làm sao? Nhà họ Mạnh dạo này có xảy ra chuyện gì biến cố hay không?"
Nhuế Thanh thấp giọng bẩm báo: "Vừa rồi nô tỳ đã tranh thủ hỏi thăm hạ nhân đi theo một ít, đại khái là lục tiểu thư ở bên chồng có chủ trương tự ý nhập về một số lượng lớn hàng hóa mới, kết quả là hàng hóa đều bị tồn đọng không bán được, tổn thất không ít."
Vì vậy nên bọn họ mới đem đống hàng tồn đọng đó làm quà tặng mang về nhà mẹ đẻ sao? Nhà họ Mạnh làm như vậy là muốn làm rõ mọi chuyện để Đào gia biết mà bù đắp, hay là họ quá coi thường Đào gia chúng ta rồi? Thế nhưng bất kể nhà họ Mạnh có ý đồ gì đi chăng nữa, nàng cũng phải chủ động tặng những thỏi vàng đó cho Nghiên Hoa để giữ thể diện.
Bởi vì bất kể là nhà họ Mạnh muốn mượn chuyện này để dạy dỗ Nghiên Hoa một chút, để nàng lần sau biết kiềm chế tính tự phụ hơn, hay là họ muốn Đào gia phải đứng ra gánh chịu sai lầm tiền bạc lần này của Nghiên Hoa, thì cách hành xử của họ đều đã làm quá mức rồi.
Nếu là trường hợp đầu, nhà họ Mạnh sau khi thấy những thỏi vàng này mang về thì nên biết điều mà có phản ứng thích hợp, còn nếu là trường hợp sau... Đào lão thái thái khẽ thở dài một tiếng, sai Nhuế Thanh thay một ấm trà mới đến rồi dặn dò: "Đi hỏi cho thật rõ ràng lại xem sao."
Nhuế Thanh gật đầu vâng lệnh.
Dung Hoa trở lại phòng lão thái thái thì vừa vặn Hoằng ca cũng từ Tả Dực Tông Học trở về.
Hoằng ca vốn đang có vẻ ủ rũ, thế nhưng vừa nhìn thấy Dung Hoa liền lập tức cười tươi rói, nó chạy lại ngồi bên cạnh Dung Hoa rồi không ngừng hỏi đông hỏi tây đủ điều. Ban đầu Dung Hoa còn có chút lo sợ lão thái thái sẽ không thích đứa con thứ như nàng thân cận với đích tử, không ngờ lão thái thái lại tỏ ra rất tán thành việc nàng và Hoằng ca gắn bó thân thiết với nhau.
Ba bà cháu ngồi cười nói chuyện vui vẻ một lúc lâu.
Lão thái thái quay sang nói với Hoằng ca: "Bát tỷ tỷ của con chỉ là vào phủ muộn, lại gả đi sớm quá, nếu không thì thật sự có thể ở lại giúp ta quản giáo con thật tốt rồi."
Dung Hoa biết đây chỉ là lời nói đùa vui vẻ nên không khỏi khẽ cong môi cười.
Mấy người đang trò chuyện vui vẻ thì Nhuế Thanh bước nhanh vào phòng, nàng ghé sát tai lão thái thái nói nhỏ: "Tĩnh Nghi sư thái đã đến bên ngoài rồi ạ."
Sắc mặt lão thái thái nghe vậy không khỏi biến đổi sắc diện.
Tĩnh Nghi sư thái chính là vị ni cô có danh tiếng lẫy lừng, người đã từng dẫn dắt vài vị tiểu thư của các gia tộc lớn xuất gia tu hành.
, vn
| ← Ch. 117 | Ch. 119 → |
