Truyện:Thập Niên 80 – Xuyên Thành Nữ Dị Năng - Chương 197

Thập Niên 80 – Xuyên Thành Nữ Dị Năng
Hiện có 290 chương (chưa hoàn)
Chương 197
Ngươi Đây Là Muốn Đá*n*ⓗ 🌜*𝖍*ế*т Ta
0.00
(0 votes)


Chương (1-290 )

Ăn cơm xong dọn dẹp đâu vào đấy, Lục Nghị Thần cùng Thạch Đầu rủ nhau đi về. La Tiếu vào không gian chuẩn bị làm chăn đệm mua từ thành phố, làm sẵn một bộ chăn, nhỡ đâu có ngày bận việc không kịp về, ở lại thành phố thì còn dùng được.

Trong nhà bí thư chi bộ, Vương Xuân Ni, vợ Trương Đức Chính, đang mắng con gái: "Mày nói xem mày là con gái nhà người ta, không có việc gì đi buôn chuyện với người khác làm gì? Mày nghe xem hiện tại bên ngoài người ta đang nói mày như thế nào.

Người ta La Tiếu chiêu chọc gì đến mày, mà mày lại đi bôi nhọ thanh danh người ta như vậy? Đây là người ta chưa biết, nếu mà người ta biết thì cả nhà mình cũng phải theo đó mà xui xẻo đấy!"

Những người khác trong nhà họ Trương im lặng chịu đựng. Bí thư chi bộ nhìn con gái, giọng đầy vẻ giận dữ vì "sắt không thành thép": "Xảo Diễm, cho mày đi học mà học thành ra thế này, thì chi bằng mày đừng học còn hơn, khỏi phải có một ngày mày làm bại hoại cả cái nhà họ Trương này."

Trương Xảo Diễm ngẩng đầu nhìn cha mình với vẻ mặt không thể tin được: "Cha, con không phải chỉ nói La Tiếu vài câu thôi sao, sao mọi người lại phải làm quá lên như thế? Con là con gái ruột của cha mẹ mà!"

Thượng Hồng Anh, con dâu cả nhà họ Trương, khẽ 'hừ' một tiếng. Ngày thường nàng ghét nhất cô em chồng này, lúc nào cũng cảm thấy trong thôn chỉ có mình nàng là con gái học lên cao trung, cái mũi cứ muốn hếch lên trời.

Bây giờ thấy người ta La Tiếu đi thành phố học cao trung, nàng liền thấy không chịu nổi rồi. Mấy hôm nay không có việc gì liền đi bên ngoài nói xấu người ta La Tiếu. Nàng tự cho là mình làm đúng, nhưng mấy ngày nay những người phụ nữ trong thôn, ai mà không cười nhạo nàng.

Người ta không phản bác nàng trước mặt, nhưng sau lưng lại nói nàng phẩm hạnh không tốt. Nếu không phải cha chồng nàng là bí thư chi bộ, sợ là đã sớm có người đứng ra vạch rõ rồi.

Trương Đức Chính nói: "Trương Đức Chính ta sao lại sinh ra đứa con gái không có đầu óc như mày! Mày cứ ngày ngày ra ngoài chửi bới người ta La Tiếu như vậy, mày được lợi gì? Mày muốn đạt được cái gì?

Người ta La Tiếu vẫn cứ đi thành phố học cao trung, còn mày thì sao, cha mẹ và anh em mày đều ở cái thôn này, không những tự hủy hoại thanh danh mình, mà còn hủy hoại cả thanh danh nhà họ Trương.

Mày bị điếc sao? Không nghe thấy bên ngoài người ta nói gì về mày, nói gì về tao, nói gì về nhà họ Trương sao? Lời này nếu mà truyền tới tai người ta La Tiếu, mày nghĩ cha mày đây còn có thể yên ổn ngồi ở vị trí bí thư chi bộ này sao?"

Trương Xảo Diễm không phục nói: "Thì nàng còn có thể làm gì cha chứ, con không tin nàng còn có thể lật tung trời được."

Vương Xuân Ni tức giận bước tới liền đấm cho con gái một cái, Trương Xảo Diễm đau tới ch** n**c mắt.

Cô ta có chút hậm hực nói: "Mẹ, mẹ đây là muốn đá𝖓●𝒽 🌜●𝒽ế●𝐭 con hả."

Vương Xuân Ni nói: "Nếu mà đáп●𝐡 𝒸●𝐡●ế●🌴 người không phạm pháp, tao thật muốn đáп·♓ 🌜·𝒽·ế·🌴 mày. Mày xem xem mấy ngày nay mày chọc ra chuyện gì, nghe xem người ta cười nhạo nhà mình như thế nào, nói mày nhân phẩm không ra gì, không nhìn nổi người khác tốt, lòng dạ độc ác, ỷ vào cha mày là bí thư chi bộ mà đi bắt nạt người."

Thượng Hồng Anh cũng đứng lên nói: "Xảo Diễm, cha mẹ đều là vì tốt cho em. Những lời em nói kia không làm tổn thương được người ta La Tiếu, ngược lại là làm hại em, làm hại cha, làm hỏng thanh danh nhà họ Trương chúng ta."

Trương Xảo Diễm vốn đã cảm thấy không vui vì bị cha mẹ thuyết giáo, bây giờ ngay cả chị dâu cũng đứng ra giáo huấn nàng. Dù sao nàng cũng là học sinh cao trung, còn chị dâu nàng ngay cả tiểu học cũng chưa tốt nghiệp mà cũng không biết xấu hổ tới giáo huấn mình.

Nàng ⓗ-⛎ⓝ-ℊ 𝐡ăn-🌀 trừng mắt nhìn chị dâu mình một cái: "Cha mẹ tôi vẫn còn sống đây, chị tính là cái thá gì, cũng đòi tới giáo huấn tôi. Chị là người ngay cả tiểu học cũng chưa học xong, mà cũng không biết xấu hổ dạy đời một đứa học sinh cao trung như tôi."

Lần này Thượng Hồng Anh cũng không nhịn nữa, trực tiếp quăng chén đũa đang định đư_@ ✔️à_ⓞ nhà bếp xuống sân: "Đúng, nhà tôi nghèo, không đủ tiền cho tôi đi học, cô thì tài giỏi rồi đấy."

Chương (1-290 )