| ← Ch.122 | Ch.124 (c) → |
Ngay khi cô bước vào, người của Bạch Ngọc đã chú ý đến cô. Anh nhìn về phía ấy, cho dù cô che mặt bằng khăn, đội mũ nỉ, anh vẫn nhận ra ngay.
Anh giả vờ không thấy, tiếp tục xem hát và trò chuyện với Lâm Bội Bội.
Đến cuối buổi tiệc, đột nhiên ánh sáng trong lầu phụt tắt, khắp nơi chìm vào bóng tối.
Ngay sau đó là tiếng súng vang lên, không chút nghĩ ngợi, cô lập tức cúi người lách về phía Bạch Ngọc, dựa vào trực giác tìm đến chỗ anh vừa ngồi, nắm chặt lấy cổ tay anh.
Đạn bay tứ phía, Lam Mạt Lệ nhanh chóng nhận ra mục tiêu là ai, vô thức ôm lấy người đàn ông đang ngồi, muốn dùng thân mình để che chắn cho anh.
Nếu có đạn thì hãy xuyên qua cô.
Chẳng bao lâu, ánh đèn trong lầu sáng trở lại.
Khách khứa lục tục ngẩng đầu đứng dậy, mới phát hiện xung quanh đã bị người của Bạch Ngọc bao vây. Kẻ tập kích bị bắt sạch, chỉ chừa lại một tên sống.
Bạch Ngọc đứng dậy, kéo Lam Mạt Lệ ra phía sau bảo vệ, vừa lấy khăn tay lau tay, vừa lạnh lùng nói: "Dẫn đi."
Sau đó quay lại nhìn cô gái, tháo chiếc mũ nỉ trên đầu cô xuống, dùng tay nâng cằm cô lên, mỉm cười nói: "Nơi này nguy hiểm, em không nên đến."
Dưới ánh nhìn chăm chú của cả hội trường, mặt cô càng đỏ bừng, chỉ mong tìm được cái lỗ mà chui vào.
Cô không đến để phá hoại lễ đính hô·ⓝ giữa anh và Lâm Bội Bội, không phải... cô chỉ đơn thuần muốn đến nhìn một cái.
Bạch Ngọc nắm lấy tay cô, hỏi: "Đã đến rồi, vậy thì đính ♓·ô·ռ với anh đi."
Lam Mạt Lệ kinh ngạc nhìn anh.
"Không nói gì à? Không nói đồng ý thì ít ra cũng nên từ chối chứ? Từ chối vốn là phong cách nhất quán của em." Bạch Ngọc nhìn cô, dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu em không nói từ chối, vậy anh sẽ tuyên bố luôn."
Lam Mạt Lệ mím môi, theo bản năng nhìn sang Lâm Bội Bội.
Nhưng cô gái ấy vẫn luôn mỉm cười nhìn cô.
Bạch Ngọc kéo tay cô, hướng về phía mọi người: "Vị ♓ô.n thê của tôi là Lam Mạt Lệ. Xin lỗi, hôm nay trên báo đăng nhầm, Bội Bội chỉ là khách quý của tôi, khiến mọi người hiểu lầm."
Lâm Bội Bội đứng dậy nói: "Xem ra tôi làm bà mai cũng khá thành công đấy chứ."
Lam Mạt Lệ nhìn Lâm Bội Bội, lại nhìn Bạch Ngọc. Ngay sau đó, Đỗ Duyệt cũng từ trong sảnh bước ra, nói: "Tôi cũng là một bà mai."
Lúc này Lam Mạt Lệ mới hiểu ra, mặt cô đỏ lên nhìn Bạch Ngọc: "Anh..."
Bạch Ngọc nắm tay cô, mỉm cười nói: "Đúng vậy, đống cỏ khô sau vườn là anh cố tình bảo người ta đặt đó để em tiện trèo tường vào. Vậy, cô Lam, rốt cuộc em có đồng ý lấy anh không?"
Anh lấy ra một chiếc nhẫn từ trong túi: "Nào, anh đeo cho em ngay bây giờ. Nếu em không từ chối cũng không tháo ra, thì anh coi như em đồng ý rồi."
Bạch Ngọc đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, cuối cùng cô gái cũng cúi đầu nhẹ nhàng gật đầu.
...
Thì ra cái gọi là lễ đính ♓ô*𝖓 này, vốn chỉ là một cái bẫy để lộ gián điệp bên cạnh Bạch Ngọc. Mà Lâm Bội Bội là cấp dưới của anh, cũng là đặc vụ.
Sau sự kiện đó, tin tức Lam Mạt Lệ và Bạch Ngọc đính ♓ô_п lan truyền khắp Thượng Hải.
Người ta cảm thán rằng cuối cùng Lam Mạt Lệ cũng đợi được sau hai năm khổ sở.
Chỉ có Bạch Ngọc mới biết, hai năm qua, người chịu đựng là anh.
*
Sau khi rước được mỹ nhân về, Bạch Ngọc lập tức chuẩn bị ♓●ô●𝓃 lễ cho mình. Anh luôn nhớ ngày hôm đó tại Lâm Công Quán, anh lấy hết dũng khí để hô lên với Lam Mạt Lệ câu ấy.
Anh muốn để cả thành biết, người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Thượng Hải Lam Mạt Lệ hôm nay sắp gả đi, mà còn là một đám cưới long trọng.
Từng tấm thiệp mời đều do Bạch Ngọc và Lam Mạt Lệ cùng viết.
Lam Mạt Lệ viết kiểu chữ Trâm Hoa Tiểu Khải* rất đẹp, còn nét chữ của Bạch Ngọc thì cứng cáp, phóng khoáng. Hai phong cách chữ khác nhau của họ đan xen trên cùng một tấm thiệp mời.
[*]Là một thể chữ Khải thư nhỏ, thường dùng trong thư pháp cổ, mang vẻ đẹp mề●〽️ 〽️●ạ●1, tinh tế như cài hoa.
Viết xong thiệp cuối cùng, Lam Mạt Lệ hỏi anh: "Em hỏi anh, chuyện năm đó với Lộ Phàm, thật sự đúng như anh nói?"
"Đúng vậy." Bạch Ngọc đặt bút xuống, quay sang nhìn cô: "Vậy em đã tin anh chưa?"
Lam Mạt Lệ nhìn anh, không trả lời: "Hai năm qua, em vẫn không tin anh, thật ra là đang giận bản thân. Em có chút kiêu hãnh của mình. Như lời cô chủ Đỗ từng nói, em thật ra chỉ là đang làm mình làm mẩy, sống trong phúc mà không biết hưởng. Trước đây em cho rằng cô ấy không hiểu hoàn cảnh của em, nhưng giờ nghĩ lại, thật ra cô ấy luôn ghen tị với em. Giờ em đã chọn ở bên anh, chuyện năm đó rốt cuộc ra sao cũng đã không còn quan trọng nữa."
"Cảm ơn anh, hai năm qua chưa từng muốn dập tắt lòng kiêu hãnh của em, việc gì cũng chiều theo ý em. Anh không cho em ra ngoài, nhưng lại tìm đủ mọi cách khiến em vui vẻ, để em có đủ thời gian học những thứ mà trước kia không dám mơ tới. Có lẽ chính anh đã chiều hư em rồi, khiến em sinh kiêu. Những ngày ở Đỗ Công Quán, em nghĩ rất kỹ, cả đời này, có lẽ em sẽ không gặp ai đối xử với em tốt như anh nữa. Giờ anh đối với em bằng chân tình, em cũng chỉ có thể dùng chân tình đáp lại."
Lam Mạt Lệ nâng khuôn mặt người đàn ông lên, lúc này, đôi mắt người đàn ông đã đỏ hoe, nụ cười vui s*ư*ớⓝ*ɢ chưa từng có như một đứa trẻ.
Cô tiếp tục nói: "Em biết công việc của anh rất nguy hiểm, cũng có rất nhiều người không chấp nhận anh. Giờ em muốn nói với anh, từ hôm nay trở đi, dù anh làm gì, em cũng sẽ đứng về phía anh. Dù cả thế giới chống lại anh, em cũng sẽ không rời không bỏ, cùng anh đi đến tận cùng."
Bạch Ngọc nắm chặt tay cô gái, khàn giọng nói một tiếng: "Cảm ơn."
Hôn lễ này, Bạch Ngọc mời rất nhiều người, thậm chí cả Chu Thụy Thanh cũng dẫn phu nhân tới tham dự.
Giới văn nghệ, tài chính, c𝖍.í𝐧.𝖍 †.𝖗.ị, thương mại... Tất cả các nhân vật lớn đều nhận được thiệp mời, và đều đến dự lễ cưới.
Lam Mạt Lệ muốn mặc váy cưới.
Vì vậy, Bạch Ngọc đã đặc biệt mời một nhà thiết kế váy cưới nổi tiếng từ Mỹ đến để thiết kế riêng cho cô một chiếc váy cưới đẹp nhất. Chiếc váy cưới này thậm chí còn được thêu bằng kỹ thuật thêu thượng thừa của Trung Quốc.
Hôn lễ này quả thật vô cùng long trọng.
Hôm đó, tại biệt phủ nhà họ Bạch, khách khứa ngồi chật kín.
Dưới sự chứng kiến của vô số nhân vật quan trọng, Bạch Ngọc nắm tay Lam Mạt Lệ cùng nhau tuyên thệ:
"Mừng hôm nay tiệc nhà thành đôi, duyên lành se kết. Thơ ca 'Quan Thư' ngợi ân tình, nhạc 'Lân Chỉ' tấu khúc thanh tao*.
Phúc lộc truyền năm đời hưng thịnh, điềm lành mở ra phong hóa đất Nhị Nam. Đồng tâm đồng đức, hòa thuận trong ngoài.
Kính trọng lẫn nhau, mãi mãi hòa hợp như cá với nước.
Tương trợ chân thành, cùng thề non hẹn biển như uyên ương."
Xin được chứng giám!"
[*]关雎 (Quan Thư) và 麟趾 (Lân Chỉ): là hai bài thơ trong Kinh Thi dùng để chúc tụng ⓗ.ô.𝐧 nhân tốt đẹp, hòa hợp.
Sau nghi thức, cô dâu lên tầng, chú rể ở dưới tiếp khách.
Lam Mạt Lệ lấy một cây tỳ bà từ kệ ra, đàn một khúc "Thu Phong Đình" mà anh thích nhất.
Trong đại sảnh phía dưới, các khách mời đang khiêu vũ theo nhạc Valse, Bạch Ngọc đang trò chuyện với Chu Thụy Thanh, thì chiếc đèn trần đột nhiên ⓝ.ổ ⓣ.𝐮п.🌀 sau một tiếng "đoàng".
Khách khứa trong đại sảnh hoảng loạn bỏ chạy tán loạn.
Hôm nay là tiệc cưới của Bạch Ngọc, người đến đều là nhân vật quan trọng, việc bảo vệ an ninh tất nhiên nghiêm ngặt. Hơn nữa còn có người của Đỗ Duyệt hỗ trợ, có thể nói biệt phủ nhà họ Bạch hôm nay kín như bưng.
Vậy mà vẫn có 𝐬●á●† ⓣ●𝖍●ủ trà trộn vào, đủ thấy đối phương chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức nào.
Mục tiêu của đối phương là Bạch Ngọc và Chu Thụy Thanh, nhưng rất nhanh đều bị т.𝐢.ê.⛎ d❗.ệ.ⓣ.
Đúng lúc đó, trên tầng truyền đến tiếng súng nổ.
Gần như ngay khi tiếng súng vang lên, Bạch Ngọc đã lao lên tầng, một cước đá văng cửa rồi trông thấy Lam Mạt Lệ mặc váy cưới ngã trên mặt đất, 〽️·á·⛎ me đầy sàn, như một đóa hồng nở rộ dưới t·ⓗ·â·ռ 🌴♓·ể cô.
Cô mở mắt, nhìn lên trần nhà, gương mặt tuyệt sắc bị phủ một vẻ trắng bệch cứng ngắc.
Người đứng bên т.𝖍.i т♓.ể cô, cầm súng trong tay, không ai khác ngoài người giúp việc lâu năm - Vú Cầm.
Nước mắt tuôn rơi trên mặt vú Cầm, bà đưa nòng súng lên thái dương mình nói: "Xin lỗi ông chủ, đây là nhiệm vụ của tôi."
Nói xong thì tự sát.
| ← Ch. 122 | Ch. 124 (c) → |
