Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 124 (cuối)

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 124 (cuối)
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

T*♓*𝐢 ✝️h*ể vú Cầm được mang đi, Bạch Ngọc bế cô gái dưới đất lên, ôm vào lòng, vuốt nhẹ khuôn mặt cô.

Trên п_🌀_ự_↪️ cô như nở một đóa hồng đỏ, chói mắt, đâ*〽️ ⓥ*à*𝑜 tim khiến anh rưng rưng, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Bạch Ngọc cúi đầu ⓗ*ô*п cô hết lần này đến lần khác, khóe miệng lộ ra nụ cười: "Em xem, chúng ta đã kết 𝐡ô-n rồi, tối nay em không thể để anh cuốn chăn ngủ một mình nữa đâu nhé? Anh ôm em 🦵ê_𝖓 🌀ⓘ_ườⓝ_🌀 đây."

Anh bế ✞♓-ⓘ ✞♓-ể cô đặt 🦵*ê*𝖓 🌀*1*ư*ờ*ⓝ*ɢ, thay cho cô một chiếc sườn xám màu sen nhạt mà cô thích nhất.

Làm xong mọi việc, anh đắp chăn cho cô, rồi vui vẻ chui vào trong.

Anh như một đứa trẻ, gối đầu lên 𝐧🌀ự·𝒸 cô, nắm lấy bàn tay lạnh băng của cô nói: "Ngủ đi, ngủ đi, tỉnh dậy nhớ ăn sáng cùng anh nhé."

Cô không còn một hơi thở, tĩnh lặng như một tảng đá.

Đến bốn giờ sáng, Bạch Ngọc lật chăn xuống giường, cầm cây tỳ bà của cô, ngồi bên giường.

Anh vừa gảy đàn vừa nói: "Em chưa từng cho anh chạm vào tỳ bà của em, thấy anh đụng vào là mắng liền. Hôm nay em sao thế? Mệt đến vậy à?"

Người đàn ông ôm chặt cây tỳ bà, úp mặt vào đầu gối, khóc không thành tiếng.

Anh khóc đến khô cả nước mắt, rồi lại chui vào chăn, ôm lấy cô nói: "Trước đây anh chạm vào em, em không khóc thì nổi giận. Hôm nay sao lại yên tĩnh thế? Nói gì đi chứ, được không? Em như vậy, anh thật sự rất sợ, rất sợ..."

Lúc này đã là sáng ngày thứ ba, 𝐭_𝒽_i t_𝒽_ể của Lam Mạt Lệ đã bắt đầu bốc mùi.

Bất kể bên ngoài ồn ào thế nào, anh đều không quan tâm.

Đỗ Duyệt cầm rìu, phá cửa xông vào, 𝐜_ưỡռ_🌀 é_ⓟ cho người ta mang xác Lam Mạt Lệ đi.

Mắt Bạch Ngọc đỏ hoe, thậm chí như phát điên muốn 𝖌𝖎ế-𝐭 cả Đỗ Duyệt. Nhưng đã ba ngày anh không uống một giọt nước, không ăn một hạt cơm, ✞.♓.â.𝓃 𝖙.ⓗ.ể hoàn toàn kiệt quệ, lúc này với Đỗ Duyệt mà nói, anh chỉ là một kẻ tàn phế.

Đỗ Duyệt tát anh hai cái, sau đó nói: "Vú Cầm là người của Vương Kinh Vỹ, đã ẩn mình bảy năm, chỉ để chờ cơ hội hôm nay. Vương Kinh Vỹ muốn đoạt quyền của Chu Thụy Thanh, dã tâm rất lớn. Để loại bỏ anh và Chu Thụy Thanh, chuyện hôm đó hắn ta đã tính toán từ lâu rồi. Nếu anh thật sự là đàn ông thì hãy vực dậy tinh thần cho tôi, 𝐛●á●𝖔 𝐭●♓●ù cho Mạt Lệ đi."

Đôi mắt vô hồn của người đàn ông lúc này mới dần rõ ràng trở lại, nhuốm đầy sát khí, miệng chậm rãi nhả ra ba chữ: "Vương. Kinh. Vỹ."

Chẳng bao lâu sau, Vương Kinh Vỹ bị ℊ_ℹ️ế_т, hơn ngàn đặc vụ cấp dưới của Bạch Ngọc liên quan đến ông ta không một ai sống sót.

Bạch Ngọc đã đứng dậy trở lại, nhưng anh không còn là Bạch Ngọc của ngày xưa nữa.

Một người đã c.𝐡ế.ⓣ trong tim, thì đã chẳng còn là chính mình từ lâu rồi.

Bảy năm sau, máy bay chở Bạch Ngọc gặp tai nạn, trong hộp đen có bức thư tuyệt mệnh anh viết cho Đỗ Duyệt, cùng một mảnh lụa đỏ được gấp t♓à·ռ·𝒽 ♓·ìⓝ·𝒽 tam giác, buộc bằng sợi chỉ đỏ.

Mở ra, bên trên viết hai cái tên: "Lam Mạt Lệ, Bạch Ngọc."

Thời gian như quay lại ngày hôm đó.

Dưới cây Nguyệt Lão, cô gái che mảnh lụa đỏ bằng tay, lén viết tên của cô và anh.

Không ai biết, trong lòng cô giấu một bí mật.

Một cô gái yêu một con 🍳u*ỷ, cho dù kết cục ra sao, cô cũng cam tâm tình nguyện.

...

Từ đó, Bạch Ngọc rút lui khỏi vũ đài lịch sử.

Còn câu chuyện tình yêu của anh và đệ nhất mỹ nhân Thượng Hải Lam Mạt Lệ trở thành truyền thuyết được lưu truyền dưới nhiều phiên bản khác nhau.

*

02

Năm 20X9, tại nhà họ Tề.

Cô hai nhà họ Tề - Tề Mạt Lệ, sau khi bị anh trai ép chia tay người yêu thì đã bỏ nhà ra đi. Nửa năm sau, lại kéo vali trở về.

Tia Chớp ngậm túi xách của cô vui vẻ mang đến trước mặt Tề Ngọc.

Tề Ngọc cúi người nhận lấy túi, xoa đầu Tia Chớp, rồi hỏi cô: "Em nghĩ thông suốt rồi nên mới trở về à?"

"Là anh cầu xin em quay về, em cho anh chút mặt mũi đấy." Cô gái hừ một tiếng, vứt vali rồi đi thẳng lên lầu.

Người giúp việc định giúp cô mang hành lý nhưng bị Tề Ngọc ngăn lại, anh đích thân mang vali vào phòng cho cô.

Cô gái thấy anh bước vào thì lập tức quay mặt đi: "Anh vào làm gì? Không đi xem mắt với người khác à? Nghe nói anh sắp đính ♓ô.ռ rồi, hứ, chúc mừng nhé. Tuy gã bạn trai cũ của em khốn nạn, nhưng anh cũng phá chuyện tình cảm của em. Đợi người phụ nữ kia gả vào, em nhất định sẽ phá đám! Tuy em và anh không có ⓠ⛎●@●п 𝖍●ệ 〽️-á-ⓤ mủ, nhưng anh đừng hòng cưới vợ xong đuổi em ra khỏi nhà, trừ khi anh thuê người vứt em ra ngoài!"

Cô biết rõ, Tề Ngọc sẽ không bao giờ làm vậy.

Tề Ngọc thấy cô tức giận thì đi tới nhéo nhè nhẹ d** tai m*ề*𝐦 m*ạ*ⓘ của cô, nói:"Nếu em thật sự thích tên khốn đó, tại sao chỉ giận mà không khóc?"

Cô cứng miệng: "Gã đó khốn nạn vậy, em giận làm gì!"

Tề Ngọc cười hỏi: "Thế bó hoa hồng anh tặng, em có thích không?"

Cô nàng bỗng nhiên yếu thế, ngồi xuống giường, cúi đầu, liếc trộm anh một cái rồi lầm bầm: "Đừng lừa em nữa, trong hoa còn có thư tình, chắc là gửi nhầm cho em nhỉ? Rõ ràng là gửi cho người phụ nữ kia."

Tề Ngọc ngồi xổm trước mặt cô, nhìn thẳng vào mặt cô: "Người phụ nữ nào? Tại sao anh không biết? Anh còn tặng hoa và thư tình cho người nào ngoài em à?"

Cô ngớ người, nhìn anh: "Là... người phụ nữ cùng anh đi mua sắm đó... Em còn thấy hai người khoác vai nhau..."

Tề Ngọc như nhớ ra điều gì, "à" một tiếng rõ dài.

"À, người đó à. Cậu ta là bạn cùng phòng với anh lúc học ở Mỹ, em từng gặp rồi, Liêu Nhất Thiên."

"Hả?" Cô nghi hoặc: "Không thể nào! Em gặp rồi mà! Rõ ràng là đàn ông mà!"

"Cậu ta là streamer giả gái, em chưa nghe bao giờ à? Cậu ấy có sở thích này thôi, nhưng là trai thẳng chính hiệu đấy." Tề Ngọc cười híp mắt: "Thứ văn hóa hai chiều này, cô gái như em chắc phải rành hơn anh chứ? Không tin thì giờ em mở app lên xem livestream của Nhất Thiên đi."

Tiểu Mạt Lệ lấy điện thoại ra, nhìn livestream của "anh trai giả gái", lại lấy ảnh chụp lén của mình ra so sánh.

Quả nhiên là một người!!!

Vào lúc này, cô càng không dám nhìn thẳng vào Tề Ngọc, mặt đỏ bừng đến tận cổ: "Anh... anh viết thư tình cho em làm gì? Anh..."

Cô chưa nói hết câu, người đàn ông đã kéo cổ cô lại, ♓ô●п lên môi cô.

Môi chạm môi, mũi chạm mũi.

Cô tròn mắt, đẩy anh ra, sờ môi, nhìn anh đầy khó tin.

Tề Ngọc thẳng thắn nói: "Không phải em muốn có một ngày anh sẽ theo đuổi em à? Không phải em muốn tìm một gã chẳng ra gì để chọc tức anh ư? Không phải nếu anh không hành động thì em sẽ thật sự lấy tên khốn đó à?"

Cô mở to mắt hơn nữa, hét lên: "Tề Ngọc! Ánh nhìn lén nhật ký của em!"

"Không phải lén đọc, là Tia Chớp tha tới cho anh, anh tưởng thứ gì hay nên lật xem thử thôi. Anh vô tội, còn vô tội hơn ai hết."

Tiểu Mạt Lệ quay đầu nhìn Tia Chớp ngồi ở cửa, chỉ vào nó: "Đồ phản chủ, mày bán đứng tao!"

Tia Chớp lập tức lùi lại, "gâu" một tiếng rồi cụp đuôi chạy xuống tầng.

Ngay sau đó, từ phòng vang lên tiếng hét của cô gái: "Anh mau quên nhật ký đó đi cho em!!! Aaaa!"

Cô gái ước gì có cái lỗ để chui xuống, mặt mũi của cô bị Tia Chớp làm mất hết rồi!

Người đàn ông nhỏ nhẹ nói: "Anh xin lỗi, anh không quên được, cả đời này đều không quên được. Em muốn trả thù, thì anh cho em cơ hội, cho em cả đời để trả thù anh, được không?"

Cô hét lớn: "Không đủ! Em muốn hai đời!"

"Được, hai đời."

...

Tia Chớp vừa chạy xuống dưới thì mấy chú chó con mập mạp nhào về phía nó.

Chúng vừa mới chào đời, còn đi chưa vững, gần như vừa lăn vừa bò tới chỗ nó.

Nó ngậm hai nhóc con dưới đất lên, lần lượt mang về ổ chó.

Con chó mẹ vừa tỉnh ngủ trong ổ còn ngái ngủ nhìn nó, nó bèn vội vàng bước lại, nằm rúc vào cạnh chó mẹ.

Trong biệt thự, hơi ấm lan tỏa khắp nơi.

Nó nghĩ, mọi người đều đã có cái kết viên mãn, vậy khi nào mới đến lượt người đàn ông tên Tôn Yến kia?

Có lẽ đối với anh ta mà nói, lặng lẽ bảo vệ, thấy cô ấy bình an, chính là kết cục đẹp nhất.

E rằng ngay cả Đỗ Duyệt cũng không biết, có một người đàn ông đã cải trang suốt cả đời vì cô.

Từ Thượng Hải đến Sơn Thành, rồi sang tận nước Mỹ.

Vào năm thứ hai sau khi Đỗ Duyệt qua đời, người đàn ông đã cải trang thành đầu bếp nhà họ Đỗ - Tôn Yến cũng qua đời.

Có người dùng cả đời để chờ người mình yêu quay về.

Có người dùng cả đời để bảo vệ người mình yêu.

HẾT TRUYỆN

Lời tác giả: Kết thúc rồi nha! Tôi sẽ không viết ngoại truyện của Trạch Trạch nữa, rồi cậu ấy cũng sẽ gặp được người mình chờ thôi~

HẾT


Chương (1-124)