Truyện:Nắng Hạ Không Phai - Chương 51

Nắng Hạ Không Phai
Trọn bộ 76 chương
Chương 51
0.00
(0 votes)


Chương (1-76)

Chương 51

Rốt cuộc ai mới là kẻ ngốc?


Tháng bảy, trời nóng như đổ lửa, không khí oi bức khôn tả.  

Sau khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ, học sinh chuẩn bị lên lớp 12 được nghỉ hai tuần. Ai nấy đều rục rịch lên kế hoạch đi du lịch để bung xõa một trận trước khi bước vào năm học mới.

Khương Di đã hẹn trước với mọi người sẽ đi đảo Ngàn Tinh chơi hai ngày một đêm.

Hôm khởi hành, cô dậy thật sớm để thu dọn đồ đạc, dì Lương cũng vào giúp một tay.  

Dì xếp những nhu yếu phẩm và thuốc men có thể cần đến vào một chiếc túi du lịch, giọng có chút lo lắng: "Con đi với ai thế? Lại còn ở lại qua đêm nữa."

"Con đi với mấy bạn cùng lớp ạ."

"Có nam có nữ à?"

Khương Di không muốn dì Lương nghĩ ngợi nhiều nên nói dối: "Toàn bạn nữ thôi ạ."

Dì Lương thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt. Dù sao con cũng học ở trường Phụ thuộc một năm rồi, sắp tới phải chuyển đi, tranh thủ đi chơi với bạn bè một chuyến cũng là điều nên làm. Con cứ chơi cho thoải mái nhé, ở nhà để dì dọn dẹp đồ đạc."

"Mẹ con có nói ngày nào chúng ta sẽ quay về không ạ?"

"Chưa thấy nói cụ thể, chắc là trong tháng này thôi. Dù sao mẹ con cũng đang chuẩn bị về nước rồi, bà ấy sẽ đến Kinh Thị trước để ổn định mọi thứ, sau đó chúng ta có thể chuyển đi."​" Chu Úc Đinh thấy sắc mặt cô không tốt lắm liền giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa thái dương cho cô.

Khương Di gật đầu: "Vâng ạ."​"

Theo đúng hẹn, cả nhóm sẽ tập trung tại cổng đông của trường.  

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Khương Di đeo ba lô lên vai rồi rời nhà. ​Triệu Càn Khôn bật nắp một chai bia, hỏi mấy bạn nữ: "Các ɱ*ỹ 𝐧*ữ ơi, có ai uống chút không?

Thế nhưng khi đến cổng đông, cô lại chẳng thấy một bóng người nào.  

Đợi một lúc lâu vẫn không có ai đến, Khương Di thấy lạ liền nhắn tin vào nhóm chat chung:​Vừa nhìn thấy cô, Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, đỡ lấy chiếc ba lô trên tay cô rồi hai người cùng nhau lên lầu.

【Tớ đến rồi, mọi người khi nào thì tới thế?】​"

Từ Giai trả lời:【Ơ? Tớ vẫn đang ở nhà mà, không phải chúng mình hẹn nhau lúc 12 giờ trưa sao?】​" Chu Úc Đinh ngồi bên cạnh, khẽ nắm lấy mấy ngón tay cô nghịch ngợm: "Hai người họ đang cãi nhau ở ngoài kia, cậu đừng xen vào.

Khương Di lướt ngược tin nhắn lên trên mới phát hiện ra hôm qua mọi người đúng là chốt giờ hẹn là 12 giờ thật.  

Cô liền gửi một biểu tượng cảm xúc xấu hổ: 【Tớ nhớ nhầm giờ mất rồi TvT. 】​Đợi một lúc lâu vẫn không có ai đến, Khương Di thấy lạ liền nhắn tin vào nhóm chat chung:

Từ Giai:【Thế cậu tìm chỗ nào mát mẻ ngồi trú chân đi, đợi tụi tớ một lát. 】​"

Ngay giây tiếp theo, Chu Úc Đinh bỗng nhắn tin riêng cho cô:【Qua nhà tớ mà đợi. 】​Chuyện tình cảm của các cặp đôi, Khương Di không biết phải khuyên bảo thế nào nên chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh làm bạn.

Khương Di nhắn lại:【Không cần đâu, tớ tìm quán trà sữa ngồi là được rồi. 】​Chu Úc Đinh đành phải lục lọi trong ba lô, may mà có mang theo 500 tệ tiền mặt.

Chu Úc Đinh rất kiên trì:【Khách sáo cái gì, có phải chưa từng đến đâu. Tớ xuống lầu đón cậu. 】​Nghỉ ngơi và thu xếp đồ đạc xong xuôi, cả nhóm thuê xe máy điện để lượn lờ quanh đảo.

Do dự một lát, Khương Di cuối cùng vẫn quyết định đến nhà Chu Úc Đinh. Bởi vì cô vừa đi loanh quanh một vòng quanh trường thì nhận ra vì học sinh được nghỉ nên hầu hết các cửa hàng đều đóng cửa. ​Người phụ nữ diện một bộ đồ công sở màu trắng thanh lịch, trang điểm tinh tế, chân đi đôi giày cao gót mũi nhọn tầm 8 phân, mái tóc ngắn cắt tỉa gọn gàng, cá tính.

Nhà Chu Úc Đinh nằm rất gần trường Phụ thuộc, chẳng mấy chốc cô đã đi tới khu chung cư.  

Vừa nhìn thấy cô, Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, đỡ lấy chiếc ba lô trên tay cô rồi hai người cùng nhau lên lầu. ​"

Vừa bước vào phòng, Lý Bội Lan đã đon đả chạy ra: "Ôi, cháu tới đấy à, mau ngồi đi, mau ngồi đi."​Lúc này Khương Di mới chịu vừa lòng một chút, nhưng chẳng được bao lâu lại bắt đầu quậy tiếp: "Tiểu Chu —"

Khương Di có chút ngại ngùng: "Cháu chào bà ạ, lại tới làm phiền bà rồi."​Chu Úc Đinh từ nhỏ đến lớn khi chụp ảnh đều chỉ giữ đúng một biểu cảm: Gương mặt lạnh lùng, khóe môi mím chặt thành một đường thẳng, trông rất có tố chất của một "trai ngầu".

"Phiền hà gì chứ, bà còn mong cháu đến đây thường xuyên ấy chứ."​Mọi người gửi xe đi bộ tham quan, Khương Di thì len lỏi vào một cửa hàng lưu niệm bán bưu thiếp.

Vừa ngồi xuống, một chú chó đã sà vào lòng cô, cái đầu nhỏ cứ liên tục rúc vào bắp chân Khương Di.  

Cô nhận ra ngay, đây chính là chú chó Corgi mình từng gặp ở tiệm sách lần trước, hình như tên là... Lam𝖔●𝐧●𝐬ter?​Tớ không tin, tớ nhất định cũng sẽ thi vào một trường danh giá cho bà ấy xem!

"Là chú chó ở hiệu sách đúng không?"​Cô nàng dứt khoát không chịu để Từ Giai dìu mà cứ khăng khăng đòi Chu Úc Đinh, Từ Giai đành phải về phòng trước.

Chu Úc Đinh "ừm" một tiếng: "Cháu trai của thím Trương bị dị ứng lông chó, không nuôi tiếp được nữa nên tớ đón nó về đây."​Bà nhìn chằm chằm vào bức ảnh cưới ấy, nụ cười chợt tắt, thở dài: "Bức ảnh này sao vẫn còn giữ lại thế này.

Một lát sau, Chu Úc Đinh nói ra ngoài mua ít đồ.  

Khương Di liền ngồi xổm dưới đất chơi đùa với chú Corgi. Chú chó tỏ ra vô cùng q*⛎*ấ*ⓝ զu*ý*✞ cô, bỗng nhiên nó nhổm người lên ♓ô*ⓝ chụt vào má cô một cái. ​"

Khương Di xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.  

Lý Bội Lan bê đĩa hoa quả từ trong bếp bước ra, cười nói: "Cái con cún mê gái đẹp này, xem ra nó thích cháu lắm đấy."​Chu Úc Đinh rất kiên trì:【Khách sáo cái gì, có phải chưa từng đến đâu.

"Nó đáng yêu quá bà ạ."​Khương Di giật mình.

Một già một trẻ ngồi trên ghế sofa trò chuyện.  

Khương Di chú ý thấy trên bàn có đặt vài tấm ảnh. Lý Bội Lan rất rộng rãi cầm lên giới thiệu với cô: "Đây là A Úc lúc nhỏ này, xem đi, tấm này là chụp lúc nó ba tuổi."​Khương Di liền ngồi xổm dưới đất chơi đùa với chú Corgi.

Chu Úc Đinh từ nhỏ đến lớn khi chụp ảnh đều chỉ giữ đúng một biểu cảm: Gương mặt lạnh lùng, khóe môi mím chặt thành một đường thẳng, trông rất có tố chất của một "trai ngầu". ​"Rõ ràng là...

Lý Bội Lan vừa lật xem cuốn album vừa kể chuyện.  

Lật một hồi, bà giở trúng một tấm ảnh cỡ hai tấc, nền đỏ, chụp một người đàn ông và một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng, gương mặt mỉm cười rạng rỡ, ghé sát vào nhau. ​"

Rõ ràng, đây là ảnh chụp trên giấy chứng nhận kết ⓗ_ô_ռ_. ​Từ Giai trả lời:【Ơ?

Khương Di khựng người lại, bởi vì cô nhận ra người đàn ông trong ảnh chính là Lý Hãn Dịch thời trẻ. ​"

Cô có chút hoảng hốt, tự biết mình không nên tò mò chuyện gia đình người khác nên vội vàng dời mắt đi chỗ khác. ​"Không có gì đâu.

Nhưng Lý Bội Lan lại tỏ ra rất bình thản. Bà nhìn chằm chằm vào bức ảnh cưới ấy, nụ cười chợt tắt, thở dài: "Bức ảnh này sao vẫn còn giữ lại thế này."​Trong phòng vẫn còn có Chu Thiên Tình nên Chu Úc Đinh không tiện đi vào.

Khương Di không giấu nổi sự tò mò. Trong nhận thức của cô, Chu Úc Đinh là con riêng của Lý Hãn Dịch, nhưng tấm ảnh đăng ký kết hô.ռ của ông ấy với người phụ nữ trẻ tuổi này thì giải thích thế nào đây?​Chu Úc Đinh kiên nhẫn giải thích: "Đây là mã trả tiền mà.

Cô ướm hỏi: "Đây là... bố mẹ của Chu Úc Đinh ạ?"​Có Triệu Càn Khôn và Võ Lập ở đây thì không khí không bao giờ lo bị trầm xuống.

"Ừ." Lý Bội Lan chỉ vào hai người trong ảnh nói: "Bố mẹ nó hồi trẻ bướng bỉnh lắm, vừa tốt nghiệp đại học đã lén lút giấu gia đình đi đăng ký kết 𝒽ô*𝖓*. Cưới nhau được một năm thì đằng nội tìm đến tận cửa, ép hai đứa phải ly 𝒽_ô_𝐧_. Họ còn đe dọa mẹ A Úc không được phép tiết lộ chuyện cuộc 𝒽ô●𝐧 nhân này ra ngoài."​"

"Sau này chúng ta mới biết, gia thế nhà bố nó không hề đơn giản, chuyện ⓗ.ô.ռ nhân không phải do nó tự quyết định được. Hai gia đình không môn đăng hộ đối nên đành phải chia lìa. Con gái bà quay về Lam Thành mới phát hiện ra mình đã mang thai. Thành t* c*ng của nó mỏng, không thể bỏ đứa bé được, đành phải sinh nó ra."​"

Thế giới hào môn vốn lắm chuyện thị phi, nhưng Khương Di vẫn vô cùng kinh ngạc. Hóa ra chú Lý là người đã qua một đời vợ! Nhưng trong giới thượng lưu ở Kinh Thị, tuyệt nhiên không một ai biết đến chuyện này, có thể thấy bảo mật kỹ đến mức nào. ​Dù sao mẹ con cũng đang chuẩn bị về nước rồi, bà ấy sẽ đến Kinh Thị trước để ổn định mọi thứ, sau đó chúng ta có thể chuyển đi.

"A Úc chưa từng kể với cháu về chuyện lúc nhỏ đúng không? Hồi nhỏ nó sống khổ cực lắm. Khi ấy mẹ nó phải ra nước ngoài học tập, bà mở một tiệm sườn xám cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Đứa nhỏ như nó ngày nào cũng phải lo nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền."​"

"Hồi đó, nó thường xuyên ra bến Cò Trắng để làm thuê kiếm tiền, vì bên đó không có ai quản lý nghiêm ngặt, chủ tiệm dám thuê lao động trẻ em. Những ngày tháng gian khổ ấy kéo dài suốt mấy năm trời, mãi đến sau này khi sự nghiệp của mẹ nó khởi sắc thì cuộc sống mới khấm khá lên..."​Đảo Ngàn Tinh là khu du lịch phát triển nhất ở Lam Thành.

Khu chung cư cũ vào mùa hè mang một vẻ tĩnh mịch như tách biệt với thế giới bên ngoài. Ánh nắng loang lổ xuyên qua vòm lá rậm rạp đổ xuống sàn. Chú chó Corgi ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân Khương Di, cái đuôi khẽ vẫy rồi thíp đi từ lúc nào. ​"Cậu mắng tớ.

Trái tim Khương Di như bị ai đó bóp nghẹt. Cảm giác xót xa ùa về ngập tràn lồng ռ_ɢ_ự_↪️ khiến cô nghẹn ngào. ​"Yên tâm, cứ giao cho tớ.

Nhiều thắc mắc bấy lâu nay bỗng chốc có lời giải đáp.  

Ở trường, ai cũng bảo gia cảnh Chu Úc Đinh rất tốt, nhưng thật ra trên người cậu, Khương Di chưa bao giờ cảm nhận được sự cao ngạo của kẻ bề trên nhìn xuống kẻ yếu.  

Cậu không bao giờ lãng phí đồ ăn, bởi vì đối với cậu lúc nhỏ, một bữa cơm no đã là một điều xa xỉ; cậu cũng chưa bao giờ kỳ thị những người luôn tự lừa dối bản thân, cậu từng bảo đời người có mấy mươi năm, đôi khi cũng phải làm vài việc vô tri một chút. ​Khương Di đỏ mặt, đội chiếc mũ bảo hiểm vào rồi ngồi lên phía sau.

Dù ở trong hoàn cảnh nào, cậu luôn đem lại cho người khác một cảm giác tràn đầy hy vọng và tương lai tươi sáng. ​Chu Úc Đinh nhíu mày: "Cậu chưa thành niên đâu đấy.

Lý Bội Lan khẽ cười hai tiếng: "Những lời này cháu đừng nói lại với A Úc nhé. Bà chỉ là bỗng nhiên thấy cảm khái thôi, chớp mắt một cái mà đứa nhỏ đã mười tám tuổi rồi."​Chu Úc Đinh khuyên can không được đành phải thỏa hiệp: "Thế thì chỉ được một ngụm thôi đấy.

"Vâng ạ, cháu sẽ không nói đâu."​"

Một lát sau, Chu Úc Đinh tay xách một túi hoa quả và rau củ trở về.  

Lý Bội Lan nhanh tay cất tấm ảnh đi, nói: "Cháu cứ ngồi chơi nhé, lát nữa ở lại ăn cơm."​Lý Bội Lan khẽ cười hai tiếng: "Những lời này cháu đừng nói lại với A Úc nhé.

Chu Úc Đinh đem đồ vào bếp, lúc quay ra mở tủ lạnh lấy nước uống thì đột nhiên, một đôi cánh tay trắng ngần từ phía sau ôm chầm lấy, siết nhẹ quanh hông cậu. ​" Khóe môi Chu Úc Đinh khẽ cong lên, cậu cố tình bước chậm lại.

Cơ thể Chu Úc Đinh bỗng chốc căng cứng, yết hầu khẽ chuyển động: "Làm gì thế?"​"

"Không có gì đâu." Khương Di lấy hết can đảm, lí nhí nói: "Tớ chỉ muốn ôm cậu một cái thôi."​"

...​Khương Di ở bên cạnh an ủi Từ Giai một lúc rồi mới quay lại bàn ăn.

Sau bữa trưa, Khương Di và Chu Úc Đinh đi bộ ra cổng đông để hội quân với cả nhóm.  

Đảo Ngàn Tinh là khu du lịch phát triển nhất ở Lam Thành. Cả hội bắt tàu điện ngầm ra bến tàu, sau đó mua vé lên thuyền ra đảo. ​Trông cậu ta cũng vô cùng ủ rũ, tinh thần sa sút thảm hại, mọi người thấy vậy cũng biết ý không ai gạn hỏi thêm điều gì.

Thuyền lướt đi trên mặt biển bao la, khoảng 40 phút sau thì cập bến.  

Khách sạn họ đặt là một homestay địa phương.  

Khương Di ở chung phòng với Chu Thiên Tình, Từ Giai ở cùng Trâu Thiến Thiến, phòng của mấy bạn nam thì cách họ hai tầng lầu. ​"

Nghỉ ngơi và thu xếp đồ đạc xong xuôi, cả nhóm thuê xe máy điện để lượn lờ quanh đảo. ​Có lẽ vì trong lòng cũng đang có chút tâm sự ngổn ngang, Khương Di không cưỡng lại được sự tò mò liền gật đầu đồng ý.

Khương Di không biết đi xe máy điện. Chu Úc Đinh dắt ra một chiếc màu xanh lá, hất cằm ra hiệu: "Lên xe đi."​Hậu quả đến ngay lập tức, đầu óc cô bắt đầu choáng váng, nhìn người trước mặt thành hai ba bóng, đường đi dưới chân cũng trở nên dập dềnh như sóng biển.

Chu Thiên Tình đứng bên cạnh nháy mắt trêu chọc.  

Khương Di đỏ mặt, đội chiếc mũ bảo hiểm vào rồi ngồi lên phía sau. ​Cái con ma men này lại còn tự diễn vở kịch Nàng tiên cá nữa cơ đấy?

Mọi người lần lượt xuất phát.  

Khương Di rút chai xịt chống nắng từ trong ba lô ra, hướng về phía cổ cậu hỏi: "Để tớ xịt cho cậu một chút nhé?"​"

Chu Úc Đinh quay đầu lại, vừa nhìn thấy chiếc chai màu bạc liền nhíu mày: "Thôi khỏi, tớ không sợ nắng đâu."​Bởi vì cô vừa đi loanh quanh một vòng quanh trường thì nhận ra vì học sinh được nghỉ nên hầu hết các cửa hàng đều đóng cửa.

Sự bướng bỉnh đặc trưng của đám con trai thẳng làm Khương Di cũng chẳng buồn ép uổng. ​Bà chỉ là bỗng nhiên thấy cảm khái thôi, chớp mắt một cái mà đứa nhỏ đã mười tám tuổi rồi.

Cây cối trên đảo Ngàn Tinh mọc san sát, những ngôi nhà nhỏ mái ngói đỏ hiện ra dọc đường đi.  

Cả nhóm thong dong chạy xe dọc theo tuyến đường ven biển, thấy chỗ nào hay ho là lại dừng chân. ​Hóa ra chú Lý là người đã qua một đời vợ!

Một lát sau, họ đi tới một khu chợ nhỏ.  

Mọi người gửi xe đi bộ tham quan, Khương Di thì len lỏi vào một cửa hàng lưu niệm bán bưu thiếp. ​"

Chu Úc Đinh bước theo sau, tựa người vào chiếc ghế nhìn cô chăm chú lựa đồ. ​Hồi nhỏ nó sống khổ cực lắm.

Trên bức tường của tiệm dán đầy những mảnh giấy nhắn do du khách thập phương để lại.  

Chủ tiệm đon đả giới thiệu, mỗi tấm bưu thiếp giá năm tệ, muốn viết gì thì viết, viết xong có thể treo lên tường lưu niệm, dù qua bao nhiêu năm cũng không sợ mất. ​"

Khương Di bắt đầu thấy hứng thú, Chu Úc Đinh liền chủ động rút ví trả tiền.  

Hai người vừa cầm bút lên thì nhóm của Chu Thiên Tình đã ùa vào như một bầy ong. ​"Vì sao thế?

"Tớ cũng muốn viết! Mấy năm sau quay lại đây đọc, chắc là ngập tràn kỷ niệm luôn."​"Ừ.

Mọi người nhao nhao hưởng ứng rồi cùng tụ tập lại xung quanh. ​Cô ướm hỏi: "Đây là...

Khương Di nắn nót viết lên tấm bưu thiếp: Thanh xuân không hối tiếc, đường đời chẳng ngần ngại. ​Những ngày tháng gian khổ ấy kéo dài suốt mấy năm trời, mãi đến sau này khi sự nghiệp của mẹ nó khởi sắc thì cuộc sống mới khấm khá lên...

Viết xong, mọi người rủ nhau treo bưu thiếp lên tường. Khương Di liếc mắt nhìn quanh, phát hiện nội dung của đám bạn đúng là đủ loại phong phú đầy màu sắc. ​Khương Di nằm bò trên lưng cậu, suốt dọc đường đi cái miệng nhỏ cứ luyên thuyên không ngừng nghỉ.

Triệu Càn Khôn viết: Lão tử thiên hạ đệ nhất, Đại học Thể dục thể thao đợi tôi!​"Sắp rồi mà.

Võ Lập và Trâu Thiến Thiến thì vẫn sến sẩm như mọi khi, kiểu như "Yêu cậu mãi mãi không đổi thay". ​"Vệ sĩ Tiểu Chu —"

Khương Di cố ý đợi Chu Úc Đinh viết xong rồi chọn một vị trí thật gần chỗ cậu để treo tấm bưu thiếp của mình lên.  

Cô thấy cậu viết: Làm bạn với gió ngàn, tự do đến tận cùng, vĩnh viễn không bị trói buộc. ​Tớ không dám cược.

Do xuất phát muộn nên chẳng mấy chốc trời đã sập tối. Cả nhóm chọn một quán đồ nướng ở gần homestay để ăn tối. ​Nhưng rượu bia là thứ một khi đã nhấp môi thì khó mà dừng lại ở một ngụm.

Giờ cao điểm nên quán nướng rất đông khách, họ phải đợi tận nửa tiếng mới có bàn.  

Vừa ngồi vào chỗ là mọi người đã nháo nhào gọi món, nhưng không thấy bóng dáng của Từ Giai và Trần Trạch đâu. ​Ngay giây tiếp theo, Chu Úc Đinh bỗng nhắn tin riêng cho cô:【Qua nhà tớ mà đợi.

Khương Di thắc mắc: "Hai người họ đi đâu rồi nhỉ? Hay là gọi điện thoại xem sao."​Ở trường, ai cũng bảo gia cảnh Chu Úc Đinh rất tốt, nhưng thật ra trên người cậu, Khương Di chưa bao giờ cảm nhận được sự cao ngạo của kẻ bề trên nhìn xuống kẻ yếu.

"Cậu lo gọi món của mình đi." Chu Úc Đinh ngồi bên cạnh, khẽ nắm lấy mấy ngón tay cô nghịch ngợm: "Hai người họ đang cãi nhau ở ngoài kia, cậu đừng xen vào."​"

Khương Di giật mình.  

Bình thường mối 🍳𝐮𝖆.𝐧 ♓.ệ giữa Trần Trạch và Từ Giai tốt như vậy, thế mà cũng có lúc cãi vã cơ à?​Cậu phải cõng mấy đứa con trai về phòng, còn các bạn nữ thì giao cho Từ Giai phụ trách.

Nhưng suy cho cùng đó cũng là chuyện riêng của người khác nên cô không tiện hỏi sâu, chỉ gọi mấy món mình thích ăn.  

Trong lúc đợi đồ ăn lên, cô chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại xem Chu Úc Đinh chơi game. ​"

Lát sau, đồ ăn được bưng lên đầy bàn.  

Có Triệu Càn Khôn và Võ Lập ở đây thì không khí không bao giờ lo bị trầm xuống. ​Chú chó tỏ ra vô cùng զ⛎*ấ*n ⓠ*⛎ý*т cô, bỗng nhiên nó nhổm người lên ♓●ô●ռ chụt vào má cô một cái.

Triệu Càn Khôn bật nắp một chai bia, hỏi mấy bạn  nữ: "Các Ⓜ️*ỹ ռ*ữ ơi, có ai uống chút không?"​Trong lúc đợi đồ ăn lên, cô chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại xem Chu Úc Đinh chơi game.

"Có tớ, có tớ!" Chu Thiên Tình giơ tay: "Tớ mười tám tuổi rồi, uống rượu hợp pháp nha."​"A Úc chưa từng kể với cháu về chuyện lúc nhỏ đúng không?

Võ Lập và Trâu Thiến Thiến cũng muốn thử một chút.  

Triệu Càn Khôn như một đàn em rót rượu chuyên nghiệp, phục vụ xong một vòng liền hớn hở chạy sang phía hai người: "Anh Úc, làm một chai chứ?"​Chu Úc Đinh "ừm" một tiếng: "Cháu trai của thím Trương bị dị ứng lông chó, không nuôi tiếp được nữa nên tớ đón nó về đây.

"Biến đi!" Chu Úc Đinh cười mắng. ​Chu Úc Đinh đặt Khương Di nằm xuống giường rồi lại lật đật chạy ra ngoài mua thuốc giải rượu và mật ong.

Triệu Càn Khôn càng được đà cười toe toét, chộp ngay cơ hội dìm hàng cậu, nói với Khương Di: "Tiểu Khương, cậu biết vì sao anh Úc không bao giờ uống rượu không?"​"

"Vì sao thế?"​"...

Triệu Cân Khôn: "Người ta thì ngàn ly không say, còn anh Úc nhà mình thì chỉ cần một giọt là gục. Đã thế cứ chạm vào cồn là y như rằng bị mất trí nhớ, ngày hôm sau chẳng nhớ nổi chuyện gì xảy ra luôn."​Khương Di nấc lên một tiếng: "Vui.

Khương Di bật cười: "Chu Úc Đinh, tửu lượng của cậu kém thế thật à?"​Cả nhóm thong dong chạy xe dọc theo tuyến đường ven biển, thấy chỗ nào hay ho là lại dừng chân.

"Sao nào, chê tớ à?" Chu Úc Đinh nhướng mày. ​Cả nhóm chọn một quán đồ nướng ở gần homestay để ăn tối.

Khương Di trêu: "Không uống được rượu trông không hợp với cái khí chất ngầu lòi này của cậu tí nào."​Viết xong, mọi người rủ nhau treo bưu thiếp lên tường.

Chu Úc Đinh nhéo má cô: "Đừng có khích tướng, tớ không uống được thật mà."​"

Cuối cùng cậu vẫn không đụng vào giọt bia nào.  

Giữa chừng, Khương Di đi vệ sinh thì bắt gặp Từ Giai đang gục đầu bên bồn rửa mặt, viền mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong. ​Khương Di ở chung phòng với Chu Thiên Tình, Từ Giai ở cùng Trâu Thiến Thiến, phòng của mấy bạn nam thì cách họ hai tầng lầu.

"Cậu sao thế?" Khương Di đứng cạnh bên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô bạn. ​Rời khỏi quán nướng, quãng đường đi bộ về homestay vẫn còn một đoạn.

Từ Giai vốc nước rửa mặt, cố kìm nén tiếng nấc nghẹn: "Không có gì đâu, tớ vừa cãi nhau với Trần Trạch một trận."​"

Chuyện tình cảm của các cặp đôi, Khương Di không biết phải khuyên bảo thế nào nên chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh làm bạn. ​Cả hội bắt tàu điện ngầm ra bến tàu, sau đó mua vé lên thuyền ra đảo.

Từ Giai dường như cũng đang cần một chỗ để trút bầu tâm sự, cô ấy vừa lau nước mắt vừa nói: "Hôm qua, mẹ của Trần Trạch đã đến gặp tớ."​tớ sẽ biến thành bọt biển ngay.

"Hả? Dì ấy nói gì với cậu?"​Lý Bội Lan vừa lật xem cuốn album vừa kể chuyện.

"Thì còn nói gì được nữa, khuyên tớ đừng bám lấy cậu ấy làm lỡ dở tương lai của cậu ấy nữa. Hôm qua tớ mới biết, học kỳ này Trần Trạch vẫn luôn âm thầm ôn luyện TOEFL và SAT, sang kỳ hai lớp 12 là cậu ấy sẽ ra nước ngoài du học."​Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của cậu, tim Khương Di thắt lại, cuống quýt hỏi: "Tớ...

Khương Di rút khăn giấy trong túi ra đưa cho cô bạn: "Vậy... hai cậu định yêu xa à?"​Hay là gọi điện thoại xem sao.

Nước mắt Từ Giai lại trào ra, cô ấy nghẹn ngào: "Làm sao mà yêu xa được, có mấy đôi yêu xa mà thành công đâu? Yêu xa giống như một canh bạc lớn, đánh cược mấy năm thanh xuân để đổi lấy một kết quả không rõ ràng. Xa mặt cách lòng, lại phải đối mặt với cám dỗ và sự cô đơn, liệu Trần Trạch có lung lay không? Tớ không dám cược."​Khương Di liếc nhìn anh chàng phục vụ một cái rồi lí nhí: "Con trai cũng không được.

Khương Di trong lòng chấn động: "Nhưng... dù sao thì vẫn có thể thử một lần mà."​"Sau này chúng ta mới biết, gia thế nhà bố nó không hề đơn giản, chuyện 𝖍ô.n nhân không phải do nó tự quyết định được.

"Không, tớ sẽ không lãng phí thời gian và tâm sức vào một việc không có kết quả. Hơn nữa, mẹ cậu ấy ghét tớ như vậy... Hạ thấp tớ không ra một cái gì, bảo cái gì mà Trần Trạch có thể vào trường danh tiếng còn tớ thì đi đâu được? Tớ không tin, tớ nhất định cũng sẽ thi vào một trường danh giá cho bà ấy xem!"​"Đồ ma men này!

Có vẻ như cô bạn đã biến đau thương thành sức mạnh. Khương Di ở bên cạnh an ủi Từ Giai một lúc rồi mới quay lại bàn ăn.  

Lúc này Chu Thiên Tình và Triệu Càn Khôn đang uống đến độ phấn khích, thấy cô về liền cầm chén rượu lên mời Khương Di uống cùng. ​Dù ở trong hoàn cảnh nào, cậu luôn đem lại cho người khác một cảm giác tràn đầy hy vọng và tương lai tươi sáng.

Có lẽ vì trong lòng cũng đang có chút tâm sự ngổn ngang, Khương Di không cưỡng lại được sự tò mò liền gật đầu đồng ý. ​Họ còn đe dọa mẹ A Úc không được phép tiết lộ chuyện cuộc 𝖍.ô.ⓝ nhân này ra ngoài.

Chu Úc Đinh nhíu mày: "Cậu chưa thành niên đâu đấy."​Hai gia đình không môn đăng hộ đối nên đành phải chia lìa.

"Sắp rồi mà."​Cậu không bao giờ lãng phí đồ ăn, bởi vì đối với cậu lúc nhỏ, một bữa cơm no đã là một điều xa xỉ; cậu cũng chưa bao giờ kỳ thị những người luôn tự lừa dối bản thân, cậu từng bảo đời người có mấy mươi năm, đôi khi cũng phải làm vài việc vô tri một chút.

Chu Úc Đinh khuyên can không được đành phải thỏa hiệp: "Thế thì chỉ được một ngụm thôi đấy."​Đêm nay chỉ có Từ Giai, Trần Trạch và Chu Úc Đinh là tỉnh táo.

Nhưng rượu bia là thứ một khi đã nhấp môi thì khó mà dừng lại ở một ngụm.  

Khương Di chỉ nhớ mang máng là khi chất lỏng có cồn trôi xuống họng, cảm giác hơi cay nồng, mùi vị là lạ nhưng cũng không quá khó uống. ​chính là WeChat, xin WeChat là để tán tỉnh cậu đấy, đồ ngốc này!

Cô híp mắt, nhân lúc Chu Úc Đinh vào nhà vệ sinh liền một hơi nốc sạch ba ly liên tiếp.  

Hậu quả đến ngay lập tức, đầu óc cô bắt đầu choáng váng, nhìn người trước mặt thành hai ba bóng, đường đi dưới chân cũng trở nên dập dềnh như sóng biển. ​Võ Lập và Trâu Thiến Thiến cũng muốn thử một chút.

Cả hội uống say bí tỉ, người khổ nhất chính là Chu Úc Đinh.  

Cậu phải cõng mấy đứa con trai về phòng, còn các bạn nữ thì giao cho Từ Giai phụ trách. ​Khương Di xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.

Sau khi thu xếp xong xuôi cho đám người say xỉn, cuối cùng chỉ còn lại một mình Khương Di.  

Cô nàng dứt khoát không chịu để Từ Giai dìu mà cứ khăng khăng đòi Chu Úc Đinh, Từ Giai đành phải về phòng trước. ​Lý Bội Lan rất rộng rãi cầm lên giới thiệu với cô: "Đây là A Úc lúc nhỏ này, xem đi, tấm này là chụp lúc nó ba tuổi.

"Đồ ma men này! Uống rượu vui lắm à?" Chu Úc Đinh khẽ nhéo má cô. ​Tớ vẫn đang ở nhà mà, không phải chúng mình hẹn nhau lúc 12 giờ trưa sao?

Khương Di nấc lên một tiếng: "Vui."​Nhà Chu Úc Đinh nằm rất gần trường Phụ thuộc, chẳng mấy chốc cô đã đi tới khu chung cư.

Chu Úc Đinh ấn cô ngồi xuống ghế không cho quậy phá, sau đó gọi nhân viên phục vụ lại tính tiền. ​Triệu Càn Khôn viết: Lão tử thiên hạ đệ nhất, Đại học Thể dục thể thao đợi tôi!

"Hết 492 tệ."​Chật vật mãi mới về đến homestay.

Chu Úc Đinh mở mã thanh toán trên điện thoại định quét.  

Ai ngờ đúng lúc này, Khương Di đang say khướt bỗng chồm tới, hai tay che chặt màn hình điện thoại của cậu, lầm bầm: "Không được, không cho phép cậu cho người khác kết bạn WeChat đâu đấy."​Lo lắng không biết mình có lỡ nói ra điều gì sai trái hay không, cô đành ướm hỏi: "Tối qua...

"..."​" Chu Úc Đinh khẽ nhéo má cô.

Chu Úc Đinh kiên nhẫn giải thích: "Đây là mã trả tiền mà."​Lý Bội Lan nhanh tay cất tấm ảnh đi, nói: "Cháu cứ ngồi chơi nhé, lát nữa ở lại ăn cơm.

"Rõ ràng là... chính là WeChat, xin WeChat là để tán tỉnh cậu đấy, đồ ngốc này!"​"

Rốt cuộc ai mới là kẻ ngốc đây hả trời!​Khương Di bắt đầu thấy hứng thú, Chu Úc Đinh liền chủ động rút ví trả tiền.

Chu Úc Đinh chỉ tay vào người phục vụ: "Người ta là con trai!"​Khương Di khựng người lại, bởi vì cô nhận ra người đàn ông trong ảnh chính là Lý Hãn Dịch thời trẻ.

Khương Di liếc nhìn anh chàng phục vụ một cái rồi lí nhí: "Con trai cũng không được."​"

Thôi được rồi, lý luận với một kẻ say rượu đúng là công cốc.  

Chu Úc Đinh đành phải lục lọi trong ba lô, may mà có mang theo 500 tệ tiền mặt. ​"Thần có mặt.

Rời khỏi quán nướng, quãng đường đi bộ về homestay vẫn còn một đoạn.  

Gió đêm mơn man thổi qua mang theo vài phần se lạnh giúp người ta tỉnh táo hơn đôi chút, Chu Úc Đinh dứt khoát cúi người cõng cô lên. ​Cô liền gửi một biểu tượng cảm xúc xấu hổ: 【Tớ nhớ nhầm giờ mất rồi TvT.

Khương Di nằm bò trên lưng cậu, suốt dọc đường đi cái miệng nhỏ cứ luyên thuyên không ngừng nghỉ. ​🌜.ả.𝖒 🌀.ıá.c ✝️.ê ◗.ạ.ı pha chút ngứa ngáy từ lưng lan ra khắp cơ thể khiến cậu đứng hình tại chỗ, giọng nói khản đặc: "Đừng nghịch nữa, ngoan ngoãn chút đi.

"Chu Úc Đinh —"​Chu Úc Đinh dắt ra một chiếc màu xanh lá, hất cằm ra hiệu: "Lên xe đi.

"Tớ đây."​Khương Di bỗng "bốp" một phát vỗ vào sau gáy cậu: "Không đúng, cậu...

Khương Di bỗng "bốp" một phát vỗ vào sau gáy cậu: "Không đúng, cậu... cậu phải trả lời là 'thần có mặt' chứ."​" Lý Bội Lan chỉ vào hai người trong ảnh nói: "Bố mẹ nó hồi trẻ bướng bỉnh lắm, vừa tốt nghiệp đại học đã lén lút giấu gia đình đi đăng ký kết 𝖍·ôп·.

"..."​Khương Di nhắn lại:【Không cần đâu, tớ tìm quán trà sữa ngồi là được rồi.

Một lúc sau, Chu Úc Đinh cũng chịu dịu giọng chiều theo ý cô: "Thần có mặt —"​Khi ấy mẹ nó phải ra nước ngoài học tập, bà mở một tiệm sườn xám cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền.

Lúc này Khương Di mới chịu vừa lòng một chút, nhưng chẳng được bao lâu lại bắt đầu quậy tiếp: "Tiểu Chu —"​"

"Thần có mặt."​"Tớ đây.

"Vệ sĩ Tiểu Chu —"​Chu Úc Đinh đem đồ vào bếp, lúc quay ra mở tủ lạnh lấy nước uống thì đột nhiên, một đôi cánh tay trắng ngần từ phía sau ôm chầm lấy, siết nhẹ quanh hông cậu.

"Thần có mặt."​Bình thường mối 🍳_⛎_@_п 𝐡_ệ giữa Trần Trạch và Từ Giai tốt như vậy, thế mà cũng có lúc cãi vã cơ à?

Khương Di sụt sịt mũi, ngập ngừng vài giây rồi khen ngợi cậu: "Ngoan đấy."​Nhưng trong giới thượng lưu ở Kinh Thị, tuyệt nhiên không một ai biết đến chuyện này, có thể thấy bảo mật kỹ đến mức nào.

"Ừm, vừa lòng chưa, Khương đại tiểu thư?" Khóe môi Chu Úc Đinh khẽ cong lên, cậu cố tình bước chậm lại. ​Khu chung cư cũ vào mùa hè mang một vẻ tĩnh mịch như tách biệt với thế giới bên ngoài.

Con đường nhựa sạch sẽ thưa thớt người qua lại, phía xa xa đèn điện sáng rực ánh đèn, bên tai là tiếng sóng biển vỗ rì rào.  

Nếu có thể, cậu ước ao con đường này kéo dài mãi không có điểm dừng. ​"

"Chu Úc Đinh —" Không biết có phải do tác dụng của men rượu hay không mà Khương Di bỗng thấy tủi thân vô cùng, nước mắt cứ thế thi nhau rơi lã chã: "Tớ... tớ sắp phải chuyển đi rồi."​Giữa chừng, Khương Di đi vệ sinh thì bắt gặp Từ Giai đang gục đầu bên bồn rửa mặt, viền mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong.

Tiếng gió rít qua tai, bước chân Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp: "Ừ, tớ biết."​】

Khương Di quệt hết cả nước mắt nước mũi vào lưng áo cậu, giọng mũi nghẹn ngào: "Tớ đi rồi, cậu... cậu có thích người khác không?"​Cảm giác xót xa ùa về ngập tràn lồng 𝖓🌀-ự-ⓒ khiến cô nghẹn ngào.

"Không đâu."​tớ nói nhảm cái gì à?

Khương Di dụi dụi đầu vào vai cậu: "Thế nếu cậu không làm được thì sao?"​Chu Úc Đinh nhéo má cô: "Đừng có khích tướng, tớ không uống được thật mà.

"Sẽ không có khả năng đó xảy ra."​"Không đâu.

Cái đầu nhỏ của Khương Di nghiêng nghiêng suy nghĩ một hồi rồi tự lẩm bẩm: "Nếu cậu dám lừa tớ... tớ sẽ cắn cậu..."​"Ừm, vừa lòng chưa, Khương đại tiểu thư?

Nói là làm, cô há miệng cắn một phát thật mạnh vào lưng Chu Úc Đinh. ​Khương Di gật đầu: "Vâng ạ.

Chu Úc Đinh chỉ mặc một chiếc áo phông đen mỏng dính, cảm giác như qua lớp vải mỏng manh ấy, cậu có thể cảm nhận rõ mồn một hình dáng hàm răng của cô gái nhỏ.  

𝐂ả-Ⓜ️ ⓖ-ⓘ-á-𝖈 ✝️-ê 🅓ạ-❗ pha chút ngứa ngáy từ lưng lan ra khắp cơ thể khiến cậu đứng hình tại chỗ, giọng nói khản đặc: "Đừng nghịch nữa, ngoan ngoãn chút đi."​"Sao nào, chê tớ à?

"Cậu mắng tớ."​Lý Bội Lan bê đĩa hoa quả từ trong bếp bước ra, cười nói: "Cái con cún mê gái đẹp này, xem ra nó thích cháu lắm đấy.

Chu Úc Đinh đành phải tăng tốc bước chân, khẽ dỗ dành: "Cậu ngoan chút đi, bằng không tớ thả xuống tự đi bộ đấy."​" Chu Úc Đinh cười mắng.

Khương Di lắc đầu nguầy nguậy: "Không được, nàng tiên cá chúng tớ không được chạm chân xuống đất, chỉ cần chạm đất là tớ... tớ sẽ biến thành bọt biển ngay."​Đứa nhỏ như nó ngày nào cũng phải lo nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền.

"..."​"

Cái con ma men này lại còn tự diễn vở kịch Nàng tiên cá nữa cơ đấy?​Tuy say nhưng Khương Di không đến mức hoàn toàn mất đi ý thức.

Chật vật mãi mới về đến homestay.  

Đêm nay chỉ có Từ Giai, Trần Trạch và Chu Úc Đinh là tỉnh táo.  

Từ Giai đã lo liệu xong cho mấy bạn nữ kia.  

Chu Úc Đinh đặt Khương Di nằm xuống giường rồi lại lật đật chạy ra ngoài mua thuốc giải rượu và mật ong. ​Khương Di không giấu nổi sự tò mò.

Trong phòng vẫn còn có Chu Thiên Tình nên Chu Úc Đinh không tiện đi vào.  

Cậu đứng ở cửa đưa thuốc và mật ong cho Từ Giai, dặn dò: "Phiền cậu pha cho cô ấy cốc nước mật ong ấm để uống nhé, sáng mai dậy nếu có đau đầu thì cho cô ấy uống viên thuốc này."​Chu Úc Đinh chỉ tay vào người phục vụ: "Người ta là con trai!

"Yên tâm, cứ giao cho tớ."​Theo đúng hẹn, cả nhóm sẽ tập trung tại cổng đông của trường.

Tuy say nhưng Khương Di không đến mức hoàn toàn mất đi ý thức.  

Trong cơn mơ màng, cô vẫn nhớ Chu Úc Đinh đã cõng mình đi một quãng đường rất dài và nói với cô rất nhiều điều. ​Cô uống một viên rồi ngồi thẫn thờ trên giường, hồn vía cứ như trên mây.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc cô không bị choáng váng nhưng hơi đau nhức.  

Mở điện thoại ra đã thấy tin nhắn chưa đọc của Chu Úc Đinh:​"

【Đau đầu thì nhớ uống thuốc nhé. 】​bố mẹ của Chu Úc Đinh ạ?

Khương Di quay đầu lại, quả nhiên thấy một hộp thuốc đặt trên tủ đầu giường.  

Cô uống một viên rồi ngồi thẫn thờ trên giường, hồn vía cứ như trên mây. ​Triệu Cân Khôn: "Người ta thì ngàn ly không say, còn anh Úc nhà mình thì chỉ cần một giọt là gục.

Vì tối hôm trước ai nấy đều uống say bét nhè nên buổi sáng cả nhóm không đi đâu chơi, mãi đến 12 giờ trưa mới rủ nhau ra ngoài ăn trưa.  

Nhưng lại không thấy Từ Giai đâu, Trâu Thiến Thiến cùng phòng bảo Từ Giai đã bắt xe về từ sáng sớm rồi. ​dù sao thì vẫn có thể thử một lần mà.

Cả hội theo bản năng đều đưa mắt nhìn về phía Trần Trạch.  

Trông cậu ta cũng vô cùng ủ rũ, tinh thần sa sút thảm hại, mọi người thấy vậy cũng biết ý không ai gạn hỏi thêm điều gì. ​...

Ăn trưa xong, họ đi tham quan nốt vài địa điểm nổi tiếng trên đảo, đến chạng vạng tối thì thu dọn hành lý lên thuyền quay về đất liền. ​Một lát sau, Chu Úc Đinh nói ra ngoài mua ít đồ.

Trên chuyến tàu điện ngầm lượt về không có quá nhiều khách, Khương Di và Chu Úc Đinh ngồi cạnh nhau, cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau trận say hôm qua. ​Chú chó Corgi ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân Khương Di, cái đuôi khẽ vẫy rồi thíp đi từ lúc nào.

"Đầu còn đau không?" Chu Úc Đinh thấy sắc mặt cô không tốt lắm liền giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa thái dương cho cô. ​Chủ tiệm đon đả giới thiệu, mỗi tấm bưu thiếp giá năm tệ, muốn viết gì thì viết, viết xong có thể treo lên tường lưu niệm, dù qua bao nhiêu năm cũng không sợ mất.

Khương Di vò vò mái tóc: "Hết đau rồi, chỉ là đầu óc vẫn cứ thấy mơ màng thế nào ấy."​"

Đúng là mượn rượu giải sầu chỉ càng sầu thêm, Khương Di thở dài thầm tự hứa từ nay về sau quyết không chạm vào một giọt rượu nào nữa.  

Sau đó cô cố gắng lục lọi lại trí nhớ, nhưng tuyệt nhiên không thể nhớ nổi tối qua mình đã luyên thuyên những gì với Chu Úc Đinh. ​Chu Úc Đinh ấn cô ngồi xuống ghế không cho quậy phá, sau đó gọi nhân viên phục vụ lại tính tiền.

Lo lắng không biết mình có lỡ nói ra điều gì sai trái hay không, cô đành ướm hỏi: "Tối qua... tớ say rượu có nói linh tinh gì không đấy?"​"

"Hửm?" Chu Úc Đinh nhướng mày, lại muốn trêu chọc cô chút nên giả vờ tỏ ra thâm trầm: "Cậu thật sự không nhớ mình đã nói những gì à?"​Một lát sau, Chu Úc Đinh tay xách một túi hoa quả và rau củ trở về.

Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của cậu, tim Khương Di thắt lại, cuống quýt hỏi: "Tớ... tớ nói nhảm cái gì à?"​Nói là làm, cô há miệng cắn một phát thật mạnh vào lưng Chu Úc Đinh.

Không gian im lặng mất vài giây, Chu Úc Đinh khóa chặt cô trong ánh mắt sâu thẳm của mình, dùng tông giọng vô cùng nghiêm túc phán một câu: "Nói nhảm thì không có, nhưng mà — tối qua cậu vừa mới cầu ♓ô_ռ tớ xong đấy."​"

"..."​Xa mặt cách lòng, lại phải đối mặt với cám dỗ và sự cô đơn, liệu Trần Trạch có lung lay không?

...​Trên chuyến tàu điện ngầm lượt về không có quá nhiều khách, Khương Di và Chu Úc Đinh ngồi cạnh nhau, cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau trận say hôm qua.

Về đến nội thành thì trời đã hơn 8 giờ tối.  

Bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, Chu Úc Đinh đưa Khương Di về tận cổng khu chung cư Cẩm Vân Đình. ​Khương Di cố ý đợi Chu Úc Đinh viết xong rồi chọn một vị trí thật gần chỗ cậu để treo tấm bưu thiếp của mình lên.

Đến nơi, Chu Úc Đinh đưa chiếc ba lô cho cô: "Ngày mai cậu có kế hoạch gì chưa? Có muốn cùng đến thư viện thành phố làm bài tập không?"​" Chu Úc Đinh nhướng mày, lại muốn trêu chọc cô chút nên giả vờ tỏ ra thâm trầm: "Cậu thật sự không nhớ mình đã nói những gì à?

Thủ tục chuyển trường của Khương Di thực ra đã hoàn tất xong xuôi rồi, theo lý mà nói đống bài tập hè của trường Phụ thuộc chẳng liên quan gì đến cô nữa, nhưng vì muốn ở lại thêm vài ngày nên cô cũng không từ chối, đáp: "Được thôi, thế 9 giờ sáng mai hẹn nhau ở cổng thư viện nhé..."​"...

Bỗng nhiên, ánh mắt cô khựng lại, thanh âm cũng đột ngột biến mất. ​Chu Úc Đinh đành phải tăng tốc bước chân, khẽ dỗ dành: "Cậu ngoan chút đi, bằng không tớ thả xuống tự đi bộ đấy.

Một chiếc xe thương mại màu đen đang từ từ đỗ lại ngay trước cổng khu chung cư Cẩm Vân Đình.  

Cửa xe mở ra, một người phụ nữ bước xuống. ​Khách sạn họ đặt là một homestay địa phương.

Người phụ nữ diện một bộ đồ công sở màu trắng thanh lịch, trang điểm tinh tế, chân đi đôi giày cao gót mũi nhọn tầm 8 phân, mái tóc ngắn cắt tỉa gọn gàng, cá tính.  

Trên tay bà cầm một chiếc cặp tài liệu bằng da, đứng sừng sững ở cổng khu chung cư.  

Dù chưa nói lời nào nhưng khí chất bức người ấy cũng đủ khiến những người đi ngang qua phải e dè, không dám nhìn thẳng.

Khương Di gần như không tin vào mắt mình nữa.  

Cách biệt mười một tháng trời, cô lại một lần nữa chạm mặt Chương Tịnh.

Phía đối diện, Chương Tịnh cũng đã nhìn thấy cô.  

Ánh mắt sắc sảo của bà hướng về phía này, khẽ ngoắc tay: "A Di, lại đây với mẹ —"

Hết chương 51

Chương (1-76)