| ← Ch.49 | Ch.51 → |
Chương 50
Tớ thích cô ấy, giờ cậu mới biết sao
Im lặng một hồi lâu, Khương Di mới hiểu được Chu Úc Đinh hoàn toàn không có ý định muốn kết thúc với cô.
Cậu tình nguyện yêu xa.
Tâm trạng Khương Di giống như được ngồi trên tên lửa, vút một cái bay thẳng lên chín tầng mây.
Tuy nhiên, cô vẫn cố gắng kiềm chế để không biểu hiện quá rõ ràng, chỉ khẽ nhếch khóe môi: "Vậy... chúng ta bàn chút đi."
"Năm lớp 12 chấp nhận yêu xa một năm, sau đó thi vào cùng một trường đại học, hoặc đại học ở cùng một thành phố cũng được, cậu thấy sao?"
Khương Di mải suy nghĩ, không lên tiếng.
Lồng ⓝɢ-ự-↪️ Chu Úc Đinh thắt lại, cậu 💲𝖎ế●t 𝖈♓ặ●t cổ tay cô gái nhỏ, kéo cô sát lại gần mình, nói một tràng không ngừng nghỉ: "Thời đại thông tin rồi, yêu xa cũng không phải chuyện gì quá khó khăn. Ngày thường chúng ta có thể gọi video, nhắn tin WeChat, cuối tuần hoặc ngày lễ tớ sẽ bay đến Kinh Thị tìm cậu, được không?"
"Hoặc là cậu còn có nỗi lo lắng nào khác, cứ nói ra, chúng ta cùng nhau giải quyết."
Khương Di vốn không phải kiểu người thích bám lấy người khác, ngược lại, phần lớn thời gian cô đều rất độc lập.
Ngón tay thon dài, trắng nõn của cô khẽ vò gấu áo, hỏi: "Chu Úc Đinh, cậu tính học đại học ở đâu?"Ngày thứ Bảy, cô vừa làm xong một đề thi tổng hợp Khoa học tự nhiên thì điện thoại bỗng rung lên.
Trên đời không có chuyện gì là chắc chắn 100%, ngay cả Thủ khoa kỳ thi đại học cũng có lúc phát huy không đúng phong độ. Chu Thiên Tình ngửa mặt lên trời than thở, cái danh bạn cùng bàn này của cô ấy gánh vác quá mệt mỏi rồi, không chỉ bị ép ăn "cơm chó" ngập mồm mà còn phải đi đánh yểm trợ cho người ta nữa, người bạn cùng bàn tốt như cô ấy biết tìm ở đâu ra chứ?
Giọng điệu của Chu Úc Đinh trở nên nghiêm túc: "Trước đây tớ luôn cân nhắc việc đi du học, bất quá hiện tại Đại học Kinh Bình và Đại học Yến Bắc cũng đã nằm trong kế hoạch. Trước khi kỳ thi đại học kết thúc, mọi thứ đều là ẩn số, tớ không thể vỗ ռ_ℊự_𝖈 bảo đảm với cậu nhất định sẽ đi đâu. Nhưng điều tớ có thể cam đoan chính là, cậu luôn ở trong kế hoạch tương lai của tớ, hiểu chưa?"Chiều hôm nay, vào tiết học áp chót, không khí trong phòng học có chút ngột ngạt, cơn gió thổi qua cửa sổ mang theo hơi nóng hầm hập.
Cậu luôn ở trong kế hoạch tương lai của tớ. "Nè.
Còn có lời hứa hẹn nào có thể khiến người ta an lòng hơn câu nói này chứ. Tối hôm qua cậu lạnh lùng kinh khủng, một câu cũng không thèm nói với tớ.
Khương Di rốt cuộc không giấu nổi niềm vui, khẽ nở nụ cười, ngón út thậm chí còn chủ động khẽ ngoéo lấy ngón út của Chu Úc Đinh: "Kỳ thực đi du học tớ cũng có thể đi được, gia đình tớ ban đầu cũng định hướng cho tớ hoặc là du học, hoặc là ở lại Kinh Thị.""
Cô đồng ý đi du học, thực ra là còn có một tầng cân nhắc khác.
Với thành tích hiện tại của cô, ngoại trừ việc đi theo con đường năng khiếu nghệ thuật, nếu không thì muốn đỗ vào Kinh Bình hay Yến Bắc vẫn vô cùng khó khăn.
Nhưng nếu đi du học, cô nỗ lực một chút là có thể xin học bổng vào các trường danh tiếng có danh tiếng tương đương. Lúc này thư viện vẫn còn khá đông người, cả khối 10 lẫn khối 11 đều có, Khương Di bèn dùng sách để giữ một chỗ bên cạnh.
"Được, vậy hai đứa mình giao ước thế nhé, yêu xa một năm, sau đó sẽ học cùng trường hoặc ở cùng một thành phố."Phương Duy Tiêu cũng không biết tâm thái của mình lúc này là gì, từ nhà vệ sinh đi ra nhìn thấy Chu Úc Đinh, cô ấy bỗng nhiên dừng bước, cô ấy muốn xác nhận một vài chuyện.
Ngón út của cậu dùng lực, câu lấy ngón tay Khương Di khẽ đung đưa. Trong bóng đêm, cậu tìm đến ngón cái của đối phương, khẽ ấn vào như một lời thề nguyền đóng dấu. Sao hả, muốn kéo người của lớp 7 cô lập tôi à?
Đêm mùa hè, khu vườn nhỏ vô cùng yên tĩnh, trên cây ngô đồng thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ve râm ran, trong không khí thoang thoảng hương hoa dạ lài hương.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, Chu Úc Đinh nhìn thấy vành tai trắng ngần của thiếu nữ đã có chút ửng hồng. Chu Úc Đinh quay sang hỏi Khương Di: "Ngày mấy cậu quay về Kinh Thị?
Cậu rất muốn 𝒽ô●𝐧 lên vành tai cô, nhưng lại sợ làm cô hoảng sợ, hầu kết khẽ lăn lên lộn xuống, đành khắc chế dời tầm mắt đi chỗ khác. "Ê nhìn kìa, Phương Duy Tiêu lại đang tiếp cận Chu nam thần của cậu kìa.
Người ta thường nói "tiểu biệt thắng tân hôn", kỳ thực sau khi giận dỗi làm hòa xong cũng giống như vậy, bầu không khí vô cùng tốt đẹp, yên bình mà không mất đi sự lãng mạn. "
Khương Di cúi đầu, đỉnh đầu vừa vặn chạm tới bả vai của Chu Úc Đinh, cô mím môi nói: "Chu Úc Đinh, sau này cậu có thể cãi nhau với tớ, nhưng đừng có chiến tranh lạnh nhé, tớ chịu không nổi đâu."Lúc này nhà vệ sinh không có ai, Khương Di đứng ngay cửa, đúng lúc Ngu Xu đùng đùng nổi giận đi ra, phía sau có Sư Tiệp đi cùng, hai người chạm mặt ngay với Khương Di.
"Tớ chiến tranh lạnh với cậu khi nào?"Hai ngày trước cậu lôi kéo mấy đứa con gái trong lớp rỉ tai nhau nói xấu tôi, hôm nay lại tới nữa!
"Còn nói không có à? Tối hôm qua cậu lạnh lùng kinh khủng, một câu cũng không thèm nói với tớ."Cậu không cảm thấy lén lút như thế này rất thú vị sao?
Nhắc đến chuyện này Khương Di lại thấy giận, Chu Úc Đinh cũng không thèm biện bạch cho chính mình, dù sao cô là bạn gái cậu, cô nói cái gì cũng đúng hết. — tjx】
Chu Úc Đinh duỗi cánh tay, dứt khoát kéo cô vào lòng ôm thật chặt, khẽ xoa mái tóc cô: "Tớ sai rồi."Giữa hàng sa số những dòng chữ nhắn nhủ rậm rạp kia, cậu nhìn thấy một dòng có liên quan đến Khương Di.
Cơ thể thiếu nữ rất 𝖒·ề·m 𝖒ạ·ⓘ, lần đầu tiên ôm cô cậu đã phát hiện ra điều đó rồi, cũng không biết cô dùng loại sữa tắm nhãn hiệu gì mà trên người lúc nào cũng có một mùi hương hoa thoang thoảng."Ôn hương nhuyễn ngọc" chắc chắn là để dùng để chỉ cô rồi. Cái tính khí như chó hoang này của cậu, không khéo có ngày người ta không vui liền đá cậu đi đấy.
Ôm một lát, cậu lại cảm thấy chưa thỏa mãn, nhẹ giọng hỏi: "Sinh nhật cậu ngày nào?"Trước khi kỳ thi đại học kết thúc, mọi thứ đều là ẩn số, tớ không thể vỗ 𝐧●ɢ●ự●𝒸 bảo đảm với cậu nhất định sẽ đi đâu.
Khương Di ngẩng đầu lên: "Ngày 21 tháng 7."Giọng điệu của Chu Úc Đinh trở nên nghiêm túc: "Trước đây tớ luôn cân nhắc việc đi du học, bất quá hiện tại Đại học Kinh Bình và Đại học Yến Bắc cũng đã nằm trong kế hoạch.
Hai người bọn họ, một người sinh vào tiết Lập hạ, một người sinh vào tiết Tiểu thử, sinh nhật đều rơi vào mùa hè. "
"Vậy thì cũng nhanh thôi, cậu bằng tuổi tớ à? Năm nay cũng tròn 18 tuổi sao?""
"Ừm, có chuyện gì sao?"Giữa thanh thiên bạch nhật như thế này, Khương Di bỗng thấy lồng ռ🌀ự●ⓒ thắt lại, tim đập trật đi một nhịp.
Chu Úc Đinh nở một nụ cười có chút gian tà: "Không có gì, chỉ là muốn làm chút chuyện mà người trưởng thành mới có thể làm với cậu thôi.""Anh Úc, thi xong đi biển chơi đi.
Chuyện mà người trưởng thành mới có thể làm..." Tề Kiện hỏi Chu Thiên Tình.
Khương Di chợt nhớ tới ngày sinh nhật 18 tuổi của Chu Thiên Tình, cô nàng từng nói muốn dẫn cô đi thuê phòng khách sạn...
Nghĩ đến đây, mặt Khương Di đỏ bừng lên, cô vỗ mạnh một cái vào lồng п*🌀ự*🌜 Chu Úc Đinh. "Tụi mình ra ngoài lâu quá rồi, thầy Tề sẽ hỏi đấy.
"Đồ lưu manh!"Tình đơn phương không cần phải nói lời chia tay rầm rộ, tiếng tạm biệt kia, cô ấy đang nói với chính bản thân mình trong quá khứ.
Nói rồi cô định đứng dậy đi về phòng học, nhưng liền bị Chu Úc Đinh nắm tay kéo trở lại: "Đừng đi, cho tớ ôm thêm một lát nữa đi."Khương Di rốt cuộc không giấu nổi niềm vui, khẽ nở nụ cười, ngón út thậm chí còn chủ động khẽ ngoéo lấy ngón út của Chu Úc Đinh: "Kỳ thực đi du học tớ cũng có thể đi được, gia đình tớ ban đầu cũng định hướng cho tớ hoặc là du học, hoặc là ở lại Kinh Thị.
"Tụi mình ra ngoài lâu quá rồi, thầy Tề sẽ hỏi đấy."Phương Duy Tiêu, cậu bớt nực cười đi, chẳng lẽ chỉ vì cậu là con gái của Hiệu trưởng mà ai ai cũng phải bợ đỡ cậu sao?
"Thầy đang cho cả lớp xem video tuyên truyền, không phát hiện ra đâu. Cậu không cảm thấy lén lút như thế này rất thú vị sao?""Thầy đang cho cả lớp xem video tuyên truyền, không phát hiện ra đâu.
"......"Lúc cô quay lại, nhà vệ sinh vẫn không có ai, chỉ có một mình Phương Duy Tiêu ở bên trong.
Không chỉ lưu manh, mà còn là một tên b**n th** nữa, Khương Di nhanh chân chạy mất. Ngón út của cậu dùng lực, câu lấy ngón tay Khương Di khẽ đung đưa.
......
Tuy nhiên, Chu Úc Đinh chung quy vẫn là tính sai một bước.
Bọn họ vừa mới ra khỏi phòng học không lâu thì thầy Tề Kiện cảm thấy xem video tuyên truyền không cần thiết phải tắt đèn tối om như vậy, liền bảo học sinh bật đèn lên.
Ngay giây tiếp theo khi đèn sáng, thầy liền nhìn thấy trong lớp có hai chỗ ngồi trống không. Tôi đã ngứa mắt với cậu từ lâu rồi, có ông bố làm Hiệu trưởng thì ghê gớm lắm à!
"Bạn cùng bàn của em đi đâu rồi?" Tề Kiện hỏi Chu Thiên Tình. "
Chu Thiên Tình nói dối vô cùng chuyên nghiệp, mặt không đỏ tim không đập: "Dạ, cô giáo Tiếng Anh bảo Khương Di đi ôm bài tập vào phòng, còn Chu Úc Đinh... chắc là đi vệ sinh rồi ạ."Bỗng nhiên, mu bàn tay truyền đến một trận ấm áp, Khương Di cảm giác có người nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn 𝐦●ề●Ⓜ️ Ⓜ️ạ●ï của cô, từ từ bao bọc lấy.
Cuối cùng thầy Tề cũng không nói gì thêm, nhưng các bạn học trong lớp đều đồng loạt lộ ra ánh mắt kiểu "mình hiểu mà".
Hai cái người này gan to thật đấy, ngay tiết tự học buổi tối của chủ nhiệm lớp mà cũng dám trốn, đúng là yêu đương làm mờ mắt rồi. π không lễ phép: 【Ừm, đợi tớ.
Chu Thiên Tình ngửa mặt lên trời than thở, cái danh bạn cùng bàn này của cô ấy gánh vác quá mệt mỏi rồi, không chỉ bị ép ăn "cơm chó" ngập mồm mà còn phải đi đánh yểm trợ cho người ta nữa, người bạn cùng bàn tốt như cô ấy biết tìm ở đâu ra chứ? Chương trình "Vinh danh những tấm gương cảm động" xứng đáng có tên cô ấy. "
...Cuối tuần cô không về căn hộ ở Cẩm Vân Đình mà hầu như cả ngày đều ngâm mình trong thư viện.
Sau khi xác định được mục tiêu chung, Khương Di học tập càng thêm có động lực.
Cuối tuần cô không về căn hộ ở Cẩm Vân Đình mà hầu như cả ngày đều ngâm mình trong thư viện. "
Thư viện trường Phụ thuộc mở cửa từ 7 giờ sáng đến 6 giờ rưỡi chiều, Khương Di hầu như ngày nào cũng là người đầu tiên bước vào.
Ngày thứ Bảy, cô vừa làm xong một đề thi tổng hợp Khoa học tự nhiên thì điện thoại bỗng rung lên. "
π không lễ phép: 【Đang ở đâu thế?】Đêm mùa hè, khu vườn nhỏ vô cùng yên tĩnh, trên cây ngô đồng thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ve râm ran, trong không khí thoang thoảng hương hoa dạ lài hương.
Không ăn gừng: 【Thư viện. 】"
π không lễ phép: 【Ừm, đợi tớ. 】Với tư cách là tình địch, cô ấy đáng lẽ phải ghét Khương Di mới đúng, nhưng mỗi lần chạm mặt, những chiếc gai sắc nhọn trên người cô ấy dường như đều tự động thu lại.
Cậu cũng muốn tới sao?Phương Duy Tiêu hỏi: "Chu Úc Đinh, cậu thích Khương Di, đúng không?
Lúc này thư viện vẫn còn khá đông người, cả khối 10 lẫn khối 11 đều có, Khương Di bèn dùng sách để giữ một chỗ bên cạnh. Đám con trai dọn dẹp xong xuôi quay trở lại phòng học, các nữ sinh đồng loạt lộ vẻ ghét bỏ: "Oa, dơ ↪️♓.ế.𝐭 đi được, các cậu không tắm rửa rồi hãy vào lớp à?
Khoảng mười phút sau, Chu Úc Đinh một bên vai đeo cặp sách bước vào.
Cậu liếc mắt một cái liền nhận ra Khương Di, đ·ú·t tay vào túi quần đi thẳng về phía cô.
Thư viện vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên vang lên những tiếng xì xào bàn tán nhỏ như tiếng muỗi kêu. "
Khương Di khẽ thở dài, không còn cách nào khác, Chu Úc Đinh này sinh ra đã là tâm điểm rồi, chữ "lowkey" vốn dĩ không có duyên với cậu. Thư viện vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên vang lên những tiếng xì xào bàn tán nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Chu Úc Đinh ngồi xuống bên cạnh cô, cũng lôi ra mấy tờ đề, liếc nhìn cô hai cái, biểu cảm cười như không cười: "Thi làm bài không?""
"Được thôi.""Ừm, có chuyện gì sao?
Thư viện dù sao cũng là nơi để học tập, hai người quy quy củ củ thi giải đề, chỉ thỉnh thoảng mới nhỏ giọng thảo luận đáp án với nhau. 【Xếp hàng đi!
Làm bài mệt rồi, Khương Di liền ngẩng đầu lên nhìn Chu Úc Đinh một cái.
Thiếu niên bên cạnh đang nghiêm túc giải đề, tốc độ của cậu rất nhanh, rất nhiều câu hỏi hầu như chỉ cần liếc mắt một cái là đã trực tiếp ra đáp án, cuốn sổ ghi chép lỗi sai của cậu rực rỡ sắc màu, dùng những chiếc bút mực màu sắc khác nhau để đánh dấu. "Đến mức đó sao, dám làm không dám nhận!
Khương Di rất thích cảm giác này, cô và người cô thích cùng nhau sóng vai nỗ lực, đều đang chạy hết tốc lực về phía tương lai mà họ đã hẹn ước. Khương Di khẽ thở dài, không còn cách nào khác, Chu Úc Đinh này sinh ra đã là tâm điểm rồi, chữ "lowkey" vốn dĩ không có duyên với cậu.
Hai người ở thư viện từ sáng đến tối, giữa chừng có ra ngoài ăn một bữa cơm trưa.
Chạng vạng tối, thư viện sắp đến giờ đóng cửa, phòng tự học không còn mấy người, Khương Di cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc. "
Trong lúc đợi cô, Chu Úc Đinh tùy tiện liếc nhìn những dòng chữ viết nguệch ngoạc để lại trên mặt bàn học, bỗng nhiên ánh mắt cậu khựng lại.
Giữa hàng sa số những dòng chữ nhắn nhủ rậm rạp kia, cậu nhìn thấy một dòng có liên quan đến Khương Di. "Cậu......" Phương Duy Tiêu nghẹn lời: "Cứ như vậy mà thừa nhận sao?
【Bạn học Khương Di lớp 11-1, tớ thích cậu, rất hy vọng có thể trở thành bạn trai của cậu. — tjx】Nhìn thấy Khương Di, cô ấy cũng có chút sững sờ, mất tự nhiên quay đầu đi chỗ khác.
Chu Úc Đinh khẽ "chậc" một tiếng, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, ra hiệu cho Khương Di nhìn.
Khương Di ghé sát lại, quả nhiên nhìn thấy dòng chữ này, cô mờ mịt và chột dạ giải thích: "Tớ không biết ai viết cái này đâu.""Còn nói không có à?
"Ừm." Chu Úc Đinh đáp một tiếng, sau đó cầm lấy cây bút, xoẹt xoẹt viết vài chữ lên mặt bàn. Trên sân vận động lúc này đang vô cùng náo nhiệt, đám nam sinh không sợ nóng vẫn đang hăng say chơi bóng rổ.
Đợi cậu viết xong, Khương Di cúi đầu nhìn, mới phát hiện ra ngay phía sau dòng chữ tỏ tình kia, cậu đã viết thêm ba chữ vô cùng ngang tàng:Khương Di nhíu mày: "Không biết.
【Xếp hàng đi!】Phương Duy Tiêu biết mối զ⛎🅰️.𝐧 ♓.ệ giữa Chu Úc Đinh và Khương Di không bình thường, cô ấy đã từng nhìn thấy trên diễn đàn trường bức ảnh hai người họ cùng đi công viên đại dương.
..."Nhìn cái gì thế?
Kỳ thi cuối kỳ ngày càng cận kề, lớp 11 sắp sửa lên lớp 12, mọi người đều bận rộn đến tối tăm mặt mũi.
Chiều hôm nay, vào tiết học áp chót, không khí trong phòng học có chút ngột ngạt, cơn gió thổi qua cửa sổ mang theo hơi nóng hầm hập. Ai ngờ vừa đi đến cửa liền bắt gặp có người đang cãi nhau.
Khương Di cầm bút tổng hợp lại các kiến thức trọng tâm, Chu Úc Đinh một chân gác lên thanh ngang dưới bàn học miệt mài giải đề.
Triệu Càn Khôn kéo theo Võ Lập tiến lại gần, cười vô cùng gian trá. 𝒩𝐠.ự.c cô ấy khá lớn, tình cảnh này khiến hai b** ng*c căng đầy càng hiện rõ mồn một.
"Anh Úc, thi xong đi biển chơi đi."Cơ thể thiếu nữ rất Ⓜ️●ề●ⓜ Ⓜ️ạ●𝒾, lần đầu tiên ôm cô cậu đã phát hiện ra điều đó rồi, cũng không biết cô dùng loại sữa tắm nhãn hiệu gì mà trên người lúc nào cũng có một mùi hương hoa thoang thoảng.
"Đúng đó, tháng bảy có lễ hội âm nhạc, tụi mình đi quậy một trận cho náo nhiệt, chơi một trận ra trò để lấy tinh thần bước vào năm lớp 12."Chạng vạng tối, thư viện sắp đến giờ đóng cửa, phòng tự học không còn mấy người, Khương Di cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Chu Úc Đinh quay sang hỏi Khương Di: "Ngày mấy cậu quay về Kinh Thị?""
"Vẫn chưa quyết định nữa, nhưng sau khi nghỉ hè xong còn phải thu dọn đồ đạc này nọ, chắc là có thể ở lại đây chơi vài ngày rồi mới về."Khương Di gật đầu: "Ở trong ký túc xá, cậu đợi một lát, tớ về lấy cho.
"Qua sinh nhật rồi hãy về được không?""
Sinh nhật 18 tuổi, Khương Di cũng muốn được ở bên cạnh Chu Úc Đinh, cô gật đầu: "Được chứ." Dù sao chỉ là muộn vài ngày mới về, Chương Tịnh biết chuyện chắc cũng sẽ không trách mắng gì. Bộ dạng này chắc chắn là không thể bước ra khỏi nhà vệ sinh được rồi, Phương Duy Tiêu bực bội vò tóc, cuối cùng nhìn về phía Khương Di: "Có thể giúp tớ một chút không?
Thế là mọi người vui vẻ quyết định, tháng bảy trước tiên sẽ đi biển chơi, sau khi trở về sẽ tổ chức sinh nhật cho Khương Di, thuận tiện làm một buổi tiệc chia tay nho nhỏ. Dưới ánh trăng sáng tỏ, Chu Úc Đinh nhìn thấy vành tai trắng ngần của thiếu nữ đã có chút ửng hồng.
Tiết học cuối cùng của buổi chiều là tiết Thể dục, phần học bơi lội đã kết thúc, giáo viên thể dục cho cả lớp tự do hoạt động.
Bên ngoài trời quá nóng, Chu Thiên Tình đi mua đồ ăn vặt, Khương Di chạy vào nhà vệ sinh để rửa tay. Nhưng đồng thời cô ấy lại là kiểu người mạnh miệng và tự ti, ví dụ như chuyện thích Chu Úc Đinh, hầu như ai có mắt đều nhìn ra được, nhưng bản thân cô ấy chưa từng một lần thừa nhận.
Ai ngờ vừa đi đến cửa liền bắt gặp có người đang cãi nhau. Chu Úc Đinh dẫm lên tiếng chuông vào lớp bước vào phòng học, cậu đạp xe về nhà một chuyến, dùng tốc độ nhanh nhất tắm rửa sạch sẽ, thuận tay còn mang theo chút đồ ăn vặt trở lại.
"Đến mức đó sao, dám làm không dám nhận! Hai ngày trước cậu lôi kéo mấy đứa con gái trong lớp rỉ tai nhau nói xấu tôi, hôm nay lại tới nữa! Sao hả, muốn kéo người của lớp 7 cô lập tôi à? Phương Duy Tiêu, cậu bớt nực cười đi, chẳng lẽ chỉ vì cậu là con gái của Hiệu trưởng mà ai ai cũng phải bợ đỡ cậu sao?""
"Đầu óc cậu có vấn đề à? Tôi có mắng ai thì cũng mắng thẳng vào mặt, Ngu Xu, tự cậu đa nghi rồi đừng có mà ngậm 〽️á-𝐮 phun người.""
"Có hay không tự trong lòng cậu rõ nhất! Tôi đã ngứa mắt với cậu từ lâu rồi, có ông bố làm Hiệu trưởng thì ghê gớm lắm à!""Ôn hương nhuyễn ngọc" chắc chắn là để dùng để chỉ cô rồi.
"Thì ghê gớm đó, bố tôi là Hiệu trưởng, còn bố cậu là cái gì?"Hai cái người này gan to thật đấy, ngay tiết tự học buổi tối của chủ nhiệm lớp mà cũng dám trốn, đúng là yêu đương làm mờ mắt rồi.
..."
Đang cãi nhau hăng, bỗng nhiên có một tiếng hét thảm vang lên, Ngu Xu bưng một chậu nước trên bồn rửa tay hắt thẳng vào người Phương Duy Tiêu. Trong phút chốc, nửa người trên của Phương Duy Tiêu ướt sũng. Còn có lời hứa hẹn nào có thể khiến người ta an lòng hơn câu nói này chứ.
Lúc này nhà vệ sinh không có ai, Khương Di đứng ngay cửa, đúng lúc Ngu Xu đùng đùng nổi giận đi ra, phía sau có Sư Tiệp đi cùng, hai người chạm mặt ngay với Khương Di. Người ta thường nói "tiểu biệt thắng tân hôn", kỳ thực sau khi giận dỗi làm hòa xong cũng giống như vậy, bầu không khí vô cùng tốt đẹp, yên bình mà không mất đi sự lãng mạn.
Ngu Xu khựng lại, khí thế kiêu ngạo tức khắc giảm đi một nửa, cô ta quay mặt đi rồi bước nhanh, Sư Tiệp ở bên cạnh dường như đang nhỏ giọng an ủi cô ta. Khương Di không thể từ chối, tuy rằng mối 𝐪ⓤ𝒶_𝖓 ♓_ệ của cô và Phương Duy Tiêu rất bình thường, nhưng đều là con gái với nhau, cô hiểu rõ sự ngại ngùng khi quần áo bị ướt như thế này.
Khương Di bước vào nhà vệ sinh, liền nhìn thấy Phương Duy Tiêu cả người ướt đầm đìa, đôi mắt đỏ hoe.
Nhìn thấy Khương Di, cô ấy cũng có chút sững sờ, mất tự nhiên quay đầu đi chỗ khác. Khương Di nhận lấy, chia một cái cho Chu Thiên Tình.
Vòi nước chảy xối xả một hồi, Khương Di vẩy vẩy nước trên tay, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi một câu: "Cậu không sao chứ?""Đầu óc cậu có vấn đề à?
"Không sao."Thư viện trường Phụ thuộc mở cửa từ 7 giờ sáng đến 6 giờ rưỡi chiều, Khương Di hầu như ngày nào cũng là người đầu tiên bước vào.
Áo của Phương Duy Tiêu bị ướt, chiếc áo đồng phục màu trắng dính chặt vào người, in rõ mồn một chiếc nội y màu tím bên trong. N🌀ự*𝒸 cô ấy khá lớn, tình cảnh này khiến hai b** ng*c căng đầy càng hiện rõ mồn một. "Được, vậy hai đứa mình giao ước thế nhé, yêu xa một năm, sau đó sẽ học cùng trường hoặc ở cùng một thành phố.
Bộ dạng này chắc chắn là không thể bước ra khỏi nhà vệ sinh được rồi, Phương Duy Tiêu bực bội vò tóc, cuối cùng nhìn về phía Khương Di: "Có thể giúp tớ một chút không?""
Khương Di không thể từ chối, tuy rằng mối 𝐪⛎𝖆·n 𝒽·ệ của cô và Phương Duy Tiêu rất bình thường, nhưng đều là con gái với nhau, cô hiểu rõ sự ngại ngùng khi quần áo bị ướt như thế này. Vòi nước chảy xối xả một hồi, Khương Di vẩy vẩy nước trên tay, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi một câu: "Cậu không sao chứ?
"Được chứ.""
Phương Duy Tiêu hỏi: "Cậu có quần áo dư ở đây không?"Bọn họ vừa mới ra khỏi phòng học không lâu thì thầy Tề Kiện cảm thấy xem video tuyên truyền không cần thiết phải tắt đèn tối om như vậy, liền bảo học sinh bật đèn lên.
Khương Di gật đầu: "Ở trong ký túc xá, cậu đợi một lát, tớ về lấy cho.""
"Được, cảm ơn cậu.""
Khương Di chạy về ký túc xá một chuyến, tìm một chiếc áo thun sạch sẽ, nghĩ ngợi một lát, cô lấy thêm một chiếc nội y mới tinh chưa mặc lần nào.
Lúc cô quay lại, nhà vệ sinh vẫn không có ai, chỉ có một mình Phương Duy Tiêu ở bên trong. Triệu Càn Khôn hắc hắc hai tiếng: "Cậu ấy về nhà tắm rửa rồi, cậu không biết đâu, dạo này anh Úc chú ý đến hình tượng lắm, đố cậu biết là vì cái gì?
"Nè." Khương Di đưa cho cô ấy một chiếc túi giấy: "Nội y thì tớ không biết cậu có mặc vừa không nữa.""Mở cửa sổ ra, mở cửa sổ ra mau —"
"Được mà, chắc hơi chật một chút thôi."Cô gái dịu dàng đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, đi bên cạnh chàng trai, khung cảnh đẹp đẽ tựa như một bức tranh cuộn.
Phương Duy Tiêu đi vào trong phòng vệ sinh thay quần áo, lúc trở ra định nói một tiếng cảm ơn, nhưng Khương Di đã đi mất rồi. " Cậu đặt lên bàn Khương Di.
Với tư cách là tình địch, cô ấy đáng lẽ phải ghét Khương Di mới đúng, nhưng mỗi lần chạm mặt, những chiếc gai sắc nhọn trên người cô ấy dường như đều tự động thu lại.
Phương Duy Tiêu biết mối զ●υ𝖆●ⓝ 𝐡●ệ giữa Chu Úc Đinh và Khương Di không bình thường, cô ấy đã từng nhìn thấy trên diễn đàn trường bức ảnh hai người họ cùng đi công viên đại dương.
Cô gái dịu dàng đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, đi bên cạnh chàng trai, khung cảnh đẹp đẽ tựa như một bức tranh cuộn. Chu Úc Đinh khẽ "chậc" một tiếng, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, ra hiệu cho Khương Di nhìn.
Phương Duy Tiêu mím chặt môi, vò chiếc áo ướt thành một cục bỏ vào túi, không biết đang suy nghĩ điều gì. ...
...Ôm một lát, cậu lại cảm thấy chưa thỏa mãn, nhẹ giọng hỏi: "Sinh nhật cậu ngày nào?
Trên sân vận động lúc này đang vô cùng náo nhiệt, đám nam sinh không sợ nóng vẫn đang hăng say chơi bóng rổ.
Khương Di tìm thấy Chu Thiên Tình, hai người ngồi dưới bóng cây ăn đồ ăn vặt. "
Chu Thiên Tình vừa nhai khoai tây chiên vừa cằn nhằn: "Sao cậu đi lâu thế? Sữa chua bị tớ uống hết sạch rồi nè."...
"Không có gì đâu, bên trong mát mẻ nên tớ đứng chơi một lát.""
"Ê nhìn kìa, Phương Duy Tiêu lại đang tiếp cận Chu nam thần của cậu kìa. Mau đi khẳng định chủ quyền đi chứ!""Đúng đó, tháng bảy có lễ hội âm nhạc, tụi mình đi quậy một trận cho náo nhiệt, chơi một trận ra trò để lấy tinh thần bước vào năm lớp 12.
Khương Di nhìn theo hướng ngón tay của Chu Thiên Tình, liền thấy Chu Úc Đinh đang ngồi dưới rổ bóng, còn Phương Duy Tiêu thì đứng ngay bên cạnh cậu. Bàn ghế, dụng cụ thể dục kéo nhau loảng xoảng bưng ra ngoài, làm cho bụi bẩn bám đầy người.
Phương Duy Tiêu cũng không biết tâm thái của mình lúc này là gì, từ nhà vệ sinh đi ra nhìn thấy Chu Úc Đinh, cô ấy bỗng nhiên dừng bước, cô ấy muốn xác nhận một vài chuyện. "
"Nhìn cái gì thế?"
Chu Úc Đinh ngẩng đầu lên, thấy cô ấy cũng không có biểu cảm gì: "Xem bóng."Cô ấy quen biết cậu từ năm lớp 6, suốt bao nhiêu năm qua, Chu Úc Đinh vẫn luôn như vậy.
Chu Úc Đinh nói là xem bóng, nhưng Phương Duy Tiêu đứng một lát liền phát hiện ra ánh mắt của Chu Úc Đinh thực chất không hề đặt trên quả bóng, tầm mắt của cậu cứ không tự chủ được mà hướng về phía Khương Di đang ngồi. "
Từ trước đến nay, Phương Duy Tiêu luôn là một người rất thanh cao, gia thế, thành tích, ngoại hình của cô ấy đều là những vốn liếng khiến cô ấy có quyền kiêu ngạo.
Nhưng đồng thời cô ấy lại là kiểu người mạnh miệng và tự ti, ví dụ như chuyện thích Chu Úc Đinh, hầu như ai có mắt đều nhìn ra được, nhưng bản thân cô ấy chưa từng một lần thừa nhận. Chu Úc Đinh hỏi ngược lại: "Chuyện rõ rành rành như thế, có cần thiết phải phủ nhận không?
Hết lần này đến lần khác bị từ chối, lại hết lần này đến lần khác mặt dày tiến tới, chính cô ấy cũng thấy bản thân mình thật rẻ rúng. "......"
Hôm nay, cô ấy bỗng nhiên muốn cho bản thân một câu trả lời dứt khoát. "
Phương Duy Tiêu hỏi: "Chu Úc Đinh, cậu thích Khương Di, đúng không?""
Người đang ngồi dưới đất không hề nhúc nhích, một hồi lâu sau, Chu Úc Đinh mới quay đầu lại, biểu cảm trên mặt không có chút thay đổi, thản nhiên nói: "Ừm, tớ thích cô ấy, nhưng mà cậu bây giờ mới biết sao? Tớ tưởng bản thân mình đã thể hiện đủ rõ ràng rồi chứ."】
"Cậu......" Phương Duy Tiêu nghẹn lời: "Cứ như vậy mà thừa nhận sao?""Có hay không tự trong lòng cậu rõ nhất!
Chu Úc Đinh hỏi ngược lại: "Chuyện rõ rành rành như thế, có cần thiết phải phủ nhận không?""
Phương Duy Tiêu ngẩn người, bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình thật nực cười.
Đúng vậy, Chu Úc Đinh này từ trước đến nay luôn nhiệt tình và trực tiếp, cậu thích hay từ chối một người, có khi nào thèm che giấu đâu.
Cô ấy quen biết cậu từ năm lớp 6, suốt bao nhiêu năm qua, Chu Úc Đinh vẫn luôn như vậy. "
Phương Duy Tiêu ngẩng đầu, hướng về phía ánh mặt trời chói chang khẽ mỉm cười: "À, vậy thì cậu phải đối xử tốt với người ta đấy nhé. Cái tính khí như chó hoang này của cậu, không khéo có ngày người ta không vui liền đá cậu đi đấy."" Khương Di đưa cho cô ấy một chiếc túi giấy: "Nội y thì tớ không biết cậu có mặc vừa không nữa.
"Cậu bớt trù ẻo tớ đi!""Vẫn chưa quyết định nữa, nhưng sau khi nghỉ hè xong còn phải thu dọn đồ đạc này nọ, chắc là có thể ở lại đây chơi vài ngày rồi mới về.
Phương Duy Tiêu quay người bước đi, ở trong lòng khẽ nói một câu tạm biệt. Tình đơn phương không cần phải nói lời chia tay rầm rộ, tiếng tạm biệt kia, cô ấy đang nói với chính bản thân mình trong quá khứ. "Ở trong lớp học đó, đừng có quậy.
..."
Trường học muốn dọn dẹp đống đồ đạc lộn xộn trong nhà thi đấu, trước tiết tự học buổi tối, một đám nam sinh lớp 1 bị gọi đi làm c* li.
Bàn ghế, dụng cụ thể dục kéo nhau loảng xoảng bưng ra ngoài, làm cho bụi bẩn bám đầy người. Khương Di ngẩng đầu lên: "Ngày 21 tháng 7.
Đám con trai dọn dẹp xong xuôi quay trở lại phòng học, các nữ sinh đồng loạt lộ vẻ ghét bỏ: "Oa, dơ 𝒸●ⓗ●ế●т đi được, các cậu không tắm rửa rồi hãy vào lớp à?"Người đang ngồi dưới đất không hề nhúc nhích, một hồi lâu sau, Chu Úc Đinh mới quay đầu lại, biểu cảm trên mặt không có chút thay đổi, thản nhiên nói: "Ừm, tớ thích cô ấy, nhưng mà cậu bây giờ mới biết sao?
"Mở cửa sổ ra, mở cửa sổ ra mau —"Chu Úc Đinh duỗi cánh tay, dứt khoát kéo cô vào lòng ôm thật chặt, khẽ xoa mái tóc cô: "Tớ sai rồi.
Triệu Càn Khôn bò rạp lên bàn của Khương Di, làm bụi bay mù mịt, nói: "Tiểu Khương, biết anh Úc đi đâu không?"Đang cãi nhau hăng, bỗng nhiên có một tiếng hét thảm vang lên, Ngu Xu bưng một chậu nước trên bồn rửa tay hắt thẳng vào người Phương Duy Tiêu.
Khương Di nhíu mày: "Không biết."Hôm nay, cô ấy bỗng nhiên muốn cho bản thân một câu trả lời dứt khoát.
Triệu Càn Khôn hắc hắc hai tiếng: "Cậu ấy về nhà tắm rửa rồi, cậu không biết đâu, dạo này anh Úc chú ý đến hình tượng lắm, đố cậu biết là vì cái gì?""
Chu Thiên Tình chêm vào một câu: "Còn không phải là vì tình yêu sao!""
Hai người kẻ xướng người họa như đang diễn kịch, Khương Di bị trêu chọc đến mức mặt đỏ bừng lên. "Vậy thì cũng nhanh thôi, cậu bằng tuổi tớ à?
Chu Úc Đinh dẫm lên tiếng chuông vào lớp bước vào phòng học, cậu đạp xe về nhà một chuyến, dùng tốc độ nhanh nhất tắm rửa sạch sẽ, thuận tay còn mang theo chút đồ ăn vặt trở lại. "
"Bánh tart trứng, bà ngoại làm đấy." Cậu đặt lên bàn Khương Di. Nhắc đến chuyện này Khương Di lại thấy giận, Chu Úc Đinh cũng không thèm biện bạch cho chính mình, dù sao cô là bạn gái cậu, cô nói cái gì cũng đúng hết.
Khương Di nhận lấy, chia một cái cho Chu Thiên Tình. Khương Di bước vào nhà vệ sinh, liền nhìn thấy Phương Duy Tiêu cả người ướt đầm đìa, đôi mắt đỏ hoe.
Hôm nay lượng vận động quá lớn, Chu Úc Đinh ở nhà thi đấu bê vác đồ đạc chạy lên chạy xuống, mệt không thở nổi.
Học xong tiết tự học đầu tiên, cậu liền nằm ườn ra bàn, nói: "Tớ ngủ một lát, vào tiết nhớ gọi tớ nhé.""
Khương Di gật đầu: "Ừm, cậu ngủ đi."Triệu Càn Khôn bò rạp lên bàn của Khương Di, làm bụi bay mù mịt, nói: "Tiểu Khương, biết anh Úc đi đâu không?
Bỗng nhiên, mu bàn tay truyền đến một trận ấm áp, Khương Di cảm giác có người nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn 𝐦·ề·ɱ 𝖒·ạ·𝐢 của cô, từ từ bao bọc lấy.
Là Chu Úc Đinh, cậu đang lén lút nắm tay cô ở dưới ngăn bàn học. "
Tay của Chu Úc Đinh rất lớn, xương tay cứng cáp hơi cấn vào tay cô, lòng bàn tay cậu hơi ươn ướt, chắc là do ra mồ hôi. "
Đêm mùa hè oi bức, gió đêm thổi vào làm rèm cửa sổ bay phần phật, những tờ đề toán trên bàn học lật qua lật lại phát ra tiếng sột soạt.
Trong phòng học vô cùng ồn ào náo nhiệt, có người đang làm bài tập, có người đang rôm rả nói chuyện, thậm chí còn có người đang gào thét muốn "sống thêm 500 năm nữa", vậy mà hai người họ, lại đang lén lút dắt tay nhau. ...
Tuy nói trước đây Chu Úc Đinh cũng từng nắm tay cô, nhưng đều là ở những nơi không có người.
Giữa thanh thiên bạch nhật như thế này, Khương Di bỗng thấy lồng 𝖓🌀ự·𝒸 thắt lại, tim đập trật đi một nhịp. Ngu Xu khựng lại, khí thế kiêu ngạo tức khắc giảm đi một nửa, cô ta quay mặt đi rồi bước nhanh, Sư Tiệp ở bên cạnh dường như đang nhỏ giọng an ủi cô ta.
"Cậu......" Khương Di nói chuyện có chút lắp bắp, tay muốn 𝖗●ú●† ⓡ●𝒶 ngoài nhưng bị cậu nắm chặt cứng, vành tai cô lại đỏ lên, sợ bị người khác phát hiện, chỉ đành nhỏ giọng: "Không phải cậu buồn ngủ sao?"Khương Di chạy về ký túc xá một chuyến, tìm một chiếc áo thun sạch sẽ, nghĩ ngợi một lát, cô lấy thêm một chiếc nội y mới tinh chưa mặc lần nào.
"Ừm." Chu Úc Đinh nằm bò trên bàn, nghiêng mặt nhìn cô: "Nắm tay mới ngủ được.""Đồ lưu manh!
"Ở trong lớp học đó, đừng có quậy." Khương Di da mặt mỏng, vừa khẩn trương vừa thẹn thùng, cảm giác như đầu sắp bốc khói tới nơi. Không chỉ lưu manh, mà còn là một tên b**n th** nữa, Khương Di nhanh chân chạy mất.
Chu Úc Đinh khẽ cười, giọng điệu lười biếng: "Chỉ nắm một phút thôi mà.""
Khương Di không còn cách nào khác, đành phải móc điện thoại ra mở đồng hồ bấm giờ đếm ngược, thỏa hiệp: "Cậu nói đó nhé, đúng một phút."Sau khi xác định được mục tiêu chung, Khương Di học tập càng thêm có động lực.
Hai người dưới gầm bàn lén lút ngọt ngào, người khác có lẽ không nhìn thấy, nhưng Chu Thiên Tình ngồi ngay bên cạnh làm sao có thể không phát hiện ra cơ chứ. Khương Di chợt nhớ tới ngày sinh nhật 18 tuổi của Chu Thiên Tình, cô nàng từng nói muốn dẫn cô đi thuê phòng khách sạn...
Bạn học Chu Thiên Tình vỗ bàn một cái rầm, cái bóng đèn này cô ấy không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa rồi!
Chu Thiên Tình vỗ vỗ vai Khương Di, trêu chọc: "A Di, tớ 'sáng' quá, 'sáng' quá đi mất."
Một tay Khương Di vẫn đang bị Chu Úc Đinh nắm chặt, đang căng thẳng muốn 𝐜_ⓗế_𝐭, đột nhiên quay đầu lại, đầu óc không kịp nhảy số xem Chu Thiên Tình đang nói cái gì, liền thuận miệng gật đầu hùa theo bằng tiếng Quảng Đông: "Đúng vậy, cậu 'đẹp' lắm, 'đẹp' lắm."
Chu Thiên Tình: "?"
Hết chương 50
Chu Thiên Tình nói: Tớ "lượng" (sáng).
Khương Di nói: Cậu "tịnh" (đẹp).
"Lượng" phát âm là /liàng/. Còn "tịnh" trong tiếng Quảng Đông cũng phát âm là /liang/. Nên mới gây ra tình huống như trên đó 🙂
| ← Ch. 49 | Ch. 51 → |
