Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 046

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 046
Ngủ nướng
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Thức dậy thôi, bé con."

Việc thức khuya rất dễ gây nghiện. Nhiều người với quầng thâm mắt sắp chạm cằm, nhăn nhó uống cà phê đen còn đắng hơn thuốc bắc để giữ tỉnh táo nhưng lại chẳng hề nghĩ đến việc đi ngủ sớm hơn dù chỉ một phút.

Người ta nói phải mất ít nhất 21 ngày để hình thành một thói quen tốt, còn thói xấu chỉ cần một giây là đủ. Lương Tri không may lại thích thức khuya, khiến Phó Kính Thâm vô cùng đau đầu.

Giờ đây, anh thi thoảng lại đón cô về nhà. Tình cảm giữa hai người ngày càng sâu đậm. Lương Tri dường như cũng cảm nhận được nỗi nhớ sau vài ngày xa cách ngắn ngủi. Khi anh lại đến tìm và bảo muốn đưa cô về nhà ngủ một đêm, cô hiếm khi từ chối.

Thế nhưng, cứ mỗi lần đưa cô gái nhỏ về nhà, ép cô đi ngủ sớm, khó khăn lắm mới đưa đồng hồ sinh học của cô trở lại quỹ đạo bình thường một chút thì hôm sau, vừa gửi cô về trường ở lại hai đêm, cô lại ngay lập tức trở về như cũ.

Đêm hôm trước, Lương Tri vẫn ngủ rất muộn. Trong màn đêm, đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô vẫn mở tròn xoe. Càng về khuya, cô càng tỉnh táo, bám lấy Phó Kính Thâm kể đủ thứ chuyện vui ở trường, khoe với anh sự tiến bộ trong lớp diễn xuất của mình, tâm sự về những ước mơ tương lai. Khao khát diễn xuất của cô đã khác xưa rất nhiều, không còn là lựa chọn tạm bợ để rời xa anh nữa mà là một niềm khao khát được hóa thân vào cuộc đời của những nhân vật.

Thế nhưng, chỉ cần là chuyện liên quan đến sức khỏe của cô, đối với Phó Kính Thâm đều là việc quan trọng. Anh gần như là một ông bố lo xa, dứt khoát ép cô đi ngủ sớm. Khi cô thật sự không ngủ được, cô lại nói với anh những lý lẽ vớ vẩn không biết học từ đâu, lý sự hùng hồn: "Thức khuya là để mở rộng chiều rộng của cuộc đời. Hai mươi bốn tiếng đồng hồ dài như nhau nhưng người thức khuya như em có thể làm được nhiều việc ý nghĩa hơn người đi ngủ sớm như anh."

Phó Kính Thâm suýt bị sự ngang bướng của cô chọc tức 🌜●𝒽ế●✝️. Thế nhưng, cái dáng vẻ cô tùy tiện làm càn trước mặt anh lại đáng yêu 𝒸_hế_🌴 đi được. Anh không đành lòng dạy dỗ cô, vẻ mặt nghiêm túc nhanh chóng sụp đổ trước vẻ mặt ấm ức của cô. Anh hoàn toàn bó tay, đành phải đổi cách khác.

Cô lý sự cùn, anh dứt khoát không nói lý lẽ với cô nữa. Người đàn ông cao lớn vạm vỡ bắt lấy cô, bàn tay luồn vào trong lớp áo ngủ mỏng manh, khuôn mặt lộ ra vẻ tinh quái: "Được, không ngủ, Tri Tri nhà chúng ta muốn mở rộng chiều rộng cuộc đời, anh cũng phải làm cùng thôi."

Lương Tri còn chưa kịp phản ứng, một n** m*m m** trên người đã bị anh véo nhẹ như một hình phạt. Cô theo bản năng kêu lên "đau", đôi tay nắm chặt thành nắm đấm đấm vào vai anh, ấm ức trách móc: "Anh làm gì thế..."

"Anh đây là hy sinh giấc ngủ, thức cùng em để làm những điều có ý nghĩa."

Lòng bàn tay anh rất nóng. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng thở dồn dập của anh nghe rõ mồn một. Lương Tri lúc này mới biết anh thật sự tức giận. Động tác tay của anh dứt khoát, chỉ loáng một cái, chiếc áo lót màu hồng của cô đã bị anh r_ú_✝️ 𝖗_🅰️, nắm chặt trong tay.

Cô theo bản năng vươn tay ra giật lại. Trước đây, cô muốn giật thứ gì từ tay anh cũng đều dễ dàng vì anh luôn nhường nhịn. Giờ đây, người đàn ông nằm ngay bên cạnh, bàn tay anh chỉ cách cô một đoạn ngắn nhưng dù cô có giật thế nào cũng không chiếm được chút lợi thế. Thân hình anh cao lớn, nếu không nhường, cô hoàn toàn không thể chống lại anh.

Cô thấy hơi hoảng. Trong ký ức của cô gái 18 tuổi chưa từng trải qua chuyện người lớn. Phó Kính Thâm thương cô, cũng không còn é*𝖕 𝒷⛎ộ*c cô như trước kia. Nhiều khi bị cô trêu chọc đến mức không chịu nổi, anh cũng kiềm chế bản thân, dừng lại ở mức vừa đủ. Cô mơ hồ biết rằng trong ba năm kết 𝖍ô.𝓃 chắc chắn đã có nhiều chuyện xảy ra, nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng cho bước cuối cùng.

Cô nắm chặt lấy vạt áo ngủ trước ⓝ𝖌ự·c anh. Anh cúi xuống, môi kề sát cổ cô. Tim Lương Tri đập rất nhanh. Cô biết người đàn ông trước mặt là người mình yêu, nhưng trong lòng vẫn có rào cản của một thiếu nữ. Phó Kính Thâm ♓·ô·ռ rất say đắm. Trong vòng tay anh là bảo bối mà anh ngày đêm mong nhớ. Anh đã kiềm chế quá lâu, hiếm khi được giải tỏa nên ít nhiều cũng không kiềm chế được cảm xúc.

Ban đầu, cô nghĩ anh chỉ dùng cách này để trừng phạt mình, nhưng vài phút trôi qua, cô càng thấy anh muốn làm thật. Lòng cô gái nhỏ sợ hãi, dâng lên chút tủi thân. Bàn tay nhỏ ⓡⓤ·𝖓 r·ẩ·𝓎 đặt lên má anh, rồi cô bất chấp úp mặt vào 𝓃·🌀ự·↪️ anh, má dán vào lồng ռ🌀ự·c ấm nóng của anh để ngăn anh tiến thêm một bước. Giọng cô nghèn nghẹt vang lên, cô gái nhỏ thực sự sợ kiểu trừng phạt này, thái độ nhận lỗi rất rõ ràng. Cánh tay thon dài 𝖒ề●〽️ 𝐦●ạ●1 của cô vòng qua eo anh, nhẹ nhàng nói: "Thôi mà, em sẽ ngủ ngoan, anh đừng như vậy có được không, em hơi... sợ..."

Lưng Phó Kính Thâm cứng đờ trong chốc lát. Anh biết cô thực sự sợ hãi. Trong ký ức của cô chưa từng có chuyện này, việc cô chống cự cũng là điều khó tránh khỏi. Người đàn ông hít một hơi thật sâu, chỉ ôm chặt cô vào lòng. Chuyện này không thể quên được, năm đó anh đã quá đáng với cô, đến mức cô thà ↪️·𝐡·ế·† cũng muốn chạy trốn. Sau tai nạn, phần ký ức mà cô quên đi chính là ba năm sống cùng anh. Thực ra anh đã âm thầm đau lòng rất nhiều lần, cô nhớ tất cả mọi người nhưng lại quên anh hoàn toàn. Ba năm bên nhau, anh tự cho rằng đã dùng cả trái tim để yêu cô, mang tất cả những thứ mà người khác khao khát nhưng không thể có được để lấy lòng cô. Anh tưởng rằng làm vậy sẽ đổi lấy tình yêu chân thành từ một người phụ nữ, nhưng ý tốt lại sai lầm hoàn toàn. Tình yêu gò bó đó mang đến cho cô chỉ là tổn thương và những ký ức tồi tệ nhất.

Thời gian gần đây anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh dành ra không ít thời gian lén lút đến văn phòng của Lục Tùy hết lần này đến lần khác, gạt bỏ sự kiêu ngạo nhiều năm để khiêm tốn nhờ anh ta chỉ bảo, vứt hết sĩ diện xuống đất chỉ để tìm ra cách tốt nhất để hòa hợp với người phụ nữ anh yêu sâu sắc.

Ngay cả Lục Tùy cũng không nhịn được mà cằn nhằn. Trước đây muốn gặp vị tổng giám đốc quanh năm suốt tháng chỉ biết cắm đầu vào công việc hoặc quanh quẩn bên Lương Tri này còn khó hơn lên trời. Thế mà giờ đây, anh cứ thi thoảng lại đến thăm, đến mức anh ta nhìn thấy anh là phát ngấy.

Tuy nhiên, hiệu quả lại bất ngờ rõ rệt. Thái độ của anh rất nghiêm túc, từ tận đáy lòng muốn sống thật an phận với Lương Tri cả đời. Chuyện nam nữ, Lục Tùy cũng không thể chỉ dạy được gì nhiều, chỉ nói với anh rằng phải cho đối phương đủ không gian, tôn trọng suy nghĩ và cảm xúc của cô.

Đôi khi nhìn Phó Kính Thâm nhíu mày im lặng, cố gắng làm theo nhưng lại có vẻ rất vất vả, với tư cách là người anh em nhiều năm, Lục Tùy cũng cảm thấy buồn thay cho anh: "Cứ từ từ thôi, tôi biết từ nhỏ đến lớn anh chưa từng gặp chuyện khó khăn như vậy." Anh ta vỗ vai anh, cố gắng khuyên nhủ với tư cách một người bạn chứ không phải một bác sĩ tâm lý: "Anh quen sống thuận buồm xuôi gió nửa đời đầu rồi nên giờ mới sinh ra cái tính khí tệ hại đó, ông trời phải cử một thiên thần đến để thu phục anh thôi. Nếu không hành hạ anh một chút, sao người có thể ban tặng thiên thần xinh đẹp như vậy cho anh chứ? Nhìn thái độ của cô ấy với anh dạo này đi, tốt hơn ba năm trước nhiều lắm rồi, chứng tỏ sự thay đổi của anh có hiệu quả. Kiên nhẫn một chút, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi."

Phó Kính Thâm gật đầu, vẻ mặt giãn ra đôi chút.

Lục Tùy tưởng lời mình nói có tác dụng an ủi, trong lòng lại thầm đắc ý. Chậc, đúng là bác sĩ tâm lý hàng đầu trong và ngoài nước, chỉ vài câu nói đơn giản, chẳng cần dùng đến chút kiến thức chuyên môn nào mà hiệu quả lại rõ rệt đến thế. Nghĩ đến mà có chút tự hào.

Nhưng giây sau, Lục Tùy thấy Phó Kính Thâm gật đầu xong, khóe môi khẽ nở một nụ cười si mê. Anh thản nhiên nói: "Đúng, cô ấy quả thật là một thiên thần nhỏ xinh đẹp."

Lục Tùy: "..." Anh ta gần như phát điên. Hóa ra nãy giờ anh ta nói một tràng, gã này chỉ nhớ mỗi câu khen vợ gã. Gã này rốt cuộc có hiểu tiếng người không vậy? Đúng là thất bại lớn nhất trong sự nghiệp của anh ta! Không thể dùng tư duy của người bình thường để phán đoán gã đàn ông này được. Lục Tùy hít một hơi thật sâu, để tránh bị anh chọc tức 𝖈♓ế*𝐭, anh ta giật giật khóe miệng, thuận nước đẩy thuyền: "Đúng, đúng, đúng, chẳng phải là thiên thần nhỏ thì là gì. Một cô gái xinh đẹp như vậy, khó theo đuổi một chút cũng là lẽ thường. Anh nói xem, nếu là tôi, một người đàn ông có ngoại hình và gia thế như anh nào phải tốn nhiều tâm tư để theo đuổi, tôi chắc chắn không nói hai lời, cởi váy chui ngay vào lòng anh."

Khi nói ra câu này, trong lòng anh ta cũng thầm khinh bỉ bản thân. Anh ta thấy mình chẳng khác gì tên Chu Tĩnh Hàng vô liêm sỉ kia.

Nhưng chưa kịp thấy ghê tởm xong, anh ta lại thấy Phó Kính Thâm đột nhiên nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, rồi lạnh lùng nói khẽ: "Anh nghĩ cái quái gì vậy? Tôi không thích đàn ông."

Lục Tùy: "??!!!"

Một thời gian dài sau đó, Lục Tùy tìm đủ mọi cách từ chối khám bệnh cho Phó Kính Thâm.

Anh và Lương Tri ở chung ngày càng hòa hợp. Khi cô e ấp trong vòng tay anh nói mình sợ hãi, nếu là trước đây, anh chắc chắn sẽ mặc kệ để tận hưởng trước đã. Giờ đây, anh biết kiềm chế, biết yêu thương và trân trọng thật sự. Anh quấn chặt cơ thể cô trong chăn, rồi ôm cô ngủ thật ngon, dù cơ thể vẫn còn rạo rực, vẻ bề ngoài vẫn điềm nhiên, bình thản.

Chỉ là hai người giày vò nhau suốt một khoảng thời gian dài, đến khi cô thực sự buồn ngủ và chìm vào giấc ngủ sâu thì trời đã muộn lắm rồi.

Sáng hôm sau, quá tám giờ, cô vẫn còn nằm trên giường, ôm chặt chiếc gối ôm hình thú nhồi bông, vùi đầu vào chăn kín mít.

Với thể trạng tốt như Phó Kính Thâm, một người gần như không cần ngủ nhiều, đương nhiên không thể so sánh với cô. Tối qua, sau khi cô ngủ say, anh chỉ chợp mắt một lúc. Lúc anh thức dậy thì vừa hay nhận được điện thoại của An Khải, sau đó anh làm việc liên tục cho đến sáng.

Chỉ đến khi dì Lâm làm xong bữa sáng, nhẹ nhàng lên gọi hai người xuống ăn, anh mới đứng dậy trở về phòng ngủ.

Cô gái nhỏ trên chiếc giường lớn vẫn ngủ say. Anh biết cô có thói quen ngủ nướng, tối qua lại thức khuya. Trước đây, anh thường chiều cô, để cô ngủ thêm một lúc, nhưng nghĩ lại, nếu không đánh thức, cô nhóc này có thể ngủ đến tận chiều. Ngủ nhiều ban ngày, tối lại thức khuya, vòng luẩn quẩn này không hay chút nào. Anh dứt khoát làm liều, ấn nút mở rèm cửa.

Ánh nắng chói chang bên ngoài chiếu vào, Lương Tri nằm giữa ánh sáng, khẽ cựa mình nhưng chỉ đổi hướng, vẫn ngủ ngon lành.

Người đàn ông bước đến gần, còn loáng thoáng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô gái. Lòng anh mềm đi, cúi xuống, giọng trầm ấm dỗ dành: "Dậy thôi nào, bé con."

"Không..." Cô lẩm bẩm đáp lại trong mơ, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

Giọng anh dịu dàng vô cùng. Thấy dáng vẻ 𝖒ề●𝖒 𝐦ạ●ı của cô, anh thật sự phải hạ quyết tâm lớn lắm mới lôi cô ra khỏi giường được: "Dậy ăn sáng đi, lấp đầy cái bụng nào."

Anh vươn tay luồn qua eo cô, định bế cô lên.

Lương Tri vẫn còn vẻ uể oải, cô không hề phản kháng khi được anh bế. Cả người nhỏ bé của cô treo trên người anh, hai chân dài quấn quanh eo anh rồi mơ màng nói: "Thế anh bế em đi rửa mặt đi, em lười đi quá..."

Người đàn ông bật cười khe khẽ: "Được."

Lời tác giả:

Bác sĩ tâm lý nổi tiếng Lục Tùy: "Phó Kính Thâm! Ông đây cảnh cáo anh!!! Ông đây cũng không thích đàn ông!!!"

Phó thiếu ôm Lương Tri trong lòng: "Ồ, nhưng liên quan gì đến tôi?"

Chương (1-112)