Truyện:Hình Bóng Của Người – Lục Mang Tinh - Chương 80

Hình Bóng Của Người – Lục Mang Tinh
Trọn bộ 86 chương
Chương 80
Hai người bạn trai (1)
0.00
(0 votes)


Chương (1-86)

Vào những ngày cuối hè ở Minh Hải, Quý Thư Dã có một chuyến đi công tác đến Hồng Kông, dự kiến phải ở lại Carlton Hồng Kông khoảng hơn một tuần.

Trong suốt chuyến công tác, ban ngày cô họp hành liên miên, chỉ có buổi tối mới có chút thời gian rảnh rỗi để ra ngoài đi dạo loanh quanh.

Sau khi kết thúc công việc vào một buổi chiều nọ, giám đốc Lâm của Carlton Hồng Kông mời cô đi ăn cơm, ăn xong còn dẫn cô đi dạo một vòng quanh phố đi bộ gần khách sạn.

Lúc đi ngang qua một cửa hàng nhỏ, Quý Thư Dã thích chiếc móc khóa hình thỏ bày bán bên trong. Giám đốc Lâm nói với cô móc khóa của tiệm này rất nổi tiếng, nhiều người đến Hồng Kông đều sẽ mua về, có thể làm quà tặng.

Quý Thư Dã gật đầu, tỉ mẩn chọn hai chiếc.

Giám đốc Lâm là người từng trải, thấy cô chọn hai con thỏ thì mỉm cười trêu ghẹo: "Tặng cho bạn trai à?"

Quý Thư Dã: "Vâng ạ."

"Tôi biết ngay mà, một con đen một con trắng, đúng là một cặp."

"Không phải đâu ạ, hai con này... đều tặng cho bạn trai tôi."

Giám đốc Lâm nhướng mày: "Cô không giữ lại cho mình một cái sao?"

Quý Thư Dã: "Cái móc khóa này treo trên xe ô tô trông đẹp lắm, ngày thường tôi không lái xe nên muốn tặng hết cho anh ấy."

Miệng nói thế, nhưng trên thực tế vì bạn trai của cô là người đa nhân cách, nên mỗi một nhân cách đều phải sở hữu một phần quà riêng biệt.

Một năm trước, Thịnh Đình Thâm đã tỉnh giấc trong chuyến ngắm bình minh ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.

Vào lúc đó cô mới biết được, trong suốt khoảng thời gian anh chìm vào giấc ngủ, Hạ Diên vẫn giống như trước đây, ngày nào cũng để lại lời nhắn cho anh, chuẩn bị sẵn sàng cho chuyện anh trở về bất cứ lúc nào.

Hạ Diên cảm thấy có lỗi với Thịnh Đình Thâm, và cũng hiểu được dẫu ở khía cạnh nào, thì Thịnh Đình Thâm vẫn là một nửa còn lại của mình. Vì vậy, anh không hy vọng người ấy tiếp tục ngủ say.

Nhưng cảm xúc của cô dành cho Thịnh Đình Thâm không chỉ đơn thuần là cảm giác tội lỗi... mà còn có những cảm xúc khác nữa.

Khoảnh khắc cô nhận ra mình đã vui như thế nào khi biết anh tỉnh lại, cô buộc phải thừa nhận rằng, không biết từ bao giờ, trái tim mình cũng đã có những nhịp đập khác lạ dành cho Thịnh Đình Thâm.

Cô hy vọng anh tồn tại, hy vọng anh sống tiếp.

Từ đó về sau, cô chấp nhận chuyện một thân xác có hai 𝖑●ⓘ●п●♓ ♓●ồ●ռ.

.

Dạo phố xong xuôi quay về phòng đã hơn tám giờ tối. Cô vừa nằm xuống giường thì một cuộc gọi video gọi tới.

Là Thịnh Đình Thâm.

Cuộc gọi được kết nối, Quý Thư Dã một tay chống cằm, chăm chú nhìn người đàn ông trong màn hình điện thoại.

"Gì thế anh?"

"Nghỉ rồi à?"

Quý Thư Dã xoay điện thoại quanh phòng: "Thấy rồi chứ, em đang ở phòng khách sạn nè. Em mới vào phòng ngả lưng, anh gọi tới đúng lúc thật đấy."

Thịnh Đình Thâm "Ừm" một tiếng: "Anh vừa mới tỉnh."

"Em biết mà, Hạ Diên nửa tiếng trước vẫn còn nhắn tin cho em."

"Ồ, hôm nay em làm những gì."

Quý Thư Dã lật người lại: "Thì cứ họp, họp rồi lại họp, buổi tối thì đi ăn cơm với Giám đốc Lâm, sau đó đi dạo phố."

"Khi nào về?"

"Chắc phải ba ngày nữa."

"Anh qua với em."

"Đừng đừng, anh đừng đến, em bận bù đầu bù cổ làm gì có thời gian tiếp anh." Quý Thư Dã vươn vai một cái: "Anh ở Minh Hải đi, đừng tự hành xác mình, dù sao em cũng sắp về rồi."

Thịnh Đình Thâm thấy giữa chân mày cô thoáng hiện vẻ mệt mỏi nên không nhắc lại chuyện đó nữa. Hai người trò chuyện thêm vài câu, anh bảo: "Đi ngủ đi, quầng thâm mắt sắp như mắt gấu trúc rồi kìa."

"Thật hay đùa thế!" Quý Thư Dã lập tức bò dậy chạy vào phòng tắm soi gương xem xét kỹ lưỡng: "Làm gì có?"

Người trên màn hình khẽ nhếch khóe môi, Quý Thư Dã lườm anh: "Lừa em vui lắm hả."

Đối phương đáp với vẻ mặt thản nhiên: "Vui."

"..."

"Ngủ sớm đi, còn không ngủ nó hiện ra thật đấy."

"... Biết rồi!"

.

Vốn dĩ phải ba ngày nữa mới được về nhưng vì tiến độ công việc được đẩy nhanh hơn dự kiến, Quý Thư Dã xong trước một ngày.

Vé máy bay được đặt trước, cô lười đổi, nghĩ bụng ở lại Hồng Kông chơi thêm một ngày cũng không sao. Đúng lúc này, Thịnh Tư Nguyên gọi điện thoại đến.

Thịnh Tư Nguyên nói dạo này cô ấy đang đi nghỉ dưỡng ở đảo Atre, ngày mai định tổ chức một bữa tiệc trên du thuyền, biết cô cũng đang ở Hồng Kông nên muốn mời cô qua chơi cùng.

Đảo Atre gần Hồng Kông, đi qua đó chỉ mất khoảng một tiếng đồng hồ. Quý Thư Dã thầm nghĩ dù sao mình cũng đang rảnh rỗi không có việc gì làm, qua đó gặp Thịnh Tư Nguyên cũng hay.

Thế là ngày hôm sau cô trả phòng, lên đường đến đảo Atre.

Thịnh Tư Nguyên đã ở đây được hai tuần, công việc đều dời qua đây xử lý. Cô ấy bảo đợi tổ chức xong bữa tiệc này sẽ cùng cô bay về Minh Hải.

Sau khi buôn chuyện ở phòng Thịnh Tư Nguyên xong, Quý Thư Dã trang điểm nhẹ nhàng, thay bộ đồ bơi rồi cùng cô ấy đi ra bến cảng.

Ban đầu Quý Thư Dã cứ ngỡ đây chỉ là một bữa tiệc du thuyền quy mô nhỏ, nào ngờ đến nơi, cô không khỏi há mồm kinh ngạc.

Trước mắt Quý Thư Dã là một chiếc siêu du thuyền. Thân tàu màu hồng phản chiếu ánh nắng mặt trời tỏa ra vầng hào quang ngọt ngào và lãng mạn, ba tầng boong tàu xếp chồng lên nhau, có hồ bơi, quầy bar, thậm chí ở đuôi tàu còn có một bãi đáp trực thăng khổng lồ...

"Chuyện này... ?"

"Mau đến đây mau đến đây, mọi người đang đợi tụi mình đó." Thịnh Tư Nguyên mặc kệ vẻ mặt ngỡ ngàng của cô, kéo tuột cô lên du thuyền.

Quả nhiên, trên du thuyền đã có rất nhiều người, phần lớn là con gái, vừa thấy hai người họ đã vây quanh đến đón tiếp.

"Tư Nguyên, cậu cuối cùng cũng tới rồi! Tụi mình xuất phát thôi!"

"Ơ, người này là... Cô Quý?"

Thịnh Tư Nguyên vẻ mặt đầy ý cười: "Đúng vậy, chị dâu tôi đó!"

"Tôi từng thấy qua ảnh chụp rồi, nhưng chưa gặp người thật bao giờ. Cô Quý, ngưỡng mộ đã lâu!"

Quý Thư Dã hơi ngượng ngùng mỉm cười với mọi người: "Chào mọi người, cứ gọi tên tôi là được rồi, tôi tên Quý Thư Dã."

"Được nè! Vậy tụi mình mau vào trong đi, trời nóng quá, đi uống chút rượu nào!"

...

Trên boong tàu tầng một có một quầy bar ngoài trời, Quý Thư Dã cùng bạn bè Thịnh Tư Nguyên uống chút rượu, sau đó nương theo tiếng nhạc nhún nhảy vài bài.

Thế nhưng thể lực của cô không dồi dào như Thịnh Tư Nguyên, chơi được một lúc cô đã ra chiếc ghế sofa hình bán nguyệt cạnh hồ bơi nằm bò ra đó.

Dạo gần đây cô quá bận rộn và căng thẳng, được nằm đón gió biển thế này quả thật sảng khoái. Nhưng chưa nằm được bao lâu thì cô bỗng nghe thấy bên cạnh có một giọng nói truyền đến: "Ơ, Quý Thư Dã, cô cũng ở đây à?"

Quý Thư Dã lấy chiếc mũ đang đắp hờ trên mặt xuống, nheo mắt nhìn thì thấy Chung Bảo Đình. Hôm nay cô nàng mặc một bộ bikini màu vàng chanh nổi bật, tóc dài xõa ngang vai, có vẻ như vừa mới đi nhuộm da, làn da vốn dĩ trắng trẻo giờ chuyển sang màu lúa mạch, mang đến nét 🍳-𝐮γế-n ⓡ-ũ, khỏe khoắn phá cách.

"Trùng hợp thật đấy."

Chung Bảo Đình ngồi xuống bên cạnh cô, hất cằm ra hiệu cho người đàn ông đi cùng cứ tự nhiên ngồi xuống, rồi hỏi: "Cô đến từ khi nào thế?"

Quý Thư Dã nói: "Buổi trưa, dạo này tôi đang đi công tác ở Hồng Kông."

"Chỉ có một mình cô ở Hồng Kông thôi sao, cái tên Thịnh Đình Thâm kia không bám theo cô à?"

Quý Thư Dã: "Tôi đi làm việc mà, anh ấy đi theo tôi làm gì chứ."

"Ồ... Cũng đúng."

Chung Bảo Đình chỉ nghe rất nhiều người nói rằng Thịnh Đình Thâm giữ Quý Thư Dã rất chặt, đi đâu cũng dính như hình với bóng. Cô ấy cảm thấy chuyện này thật khó tin.

Trước đây Chung Bảo Đình có chút hứng thú với Thịnh Đình Thâm, nhưng cái sự "hứng thú" đó ngoại trừ cảm thấy gia thế địa vị của anh xứng đôi vừa lứa với mình, thì chủ yếu là do cô ấy có chút không phục. Dựa vào cái gì mà có người không thích cô ấy, dựa vào đâu không muốn kết 𝒽ô_𝐧 với cô ấy chứ.

Đơn giản là do tâm lý nổi loạn mà thôi.

Bây giờ thì Chung Bảo Đình chẳng còn chút hứng thú nào nữa rồi! Đặc biệt là sau đợt bàn chuyện làm ăn với Thịnh Đình Thâm thời gian trước, cô nàng chỉ muốn đấm cho anh một trận.

Cái tên đó ra tay tàn nhẫn, 〽️●á●𝐮 lạnh độc tài, cô ấy chẳng kiếm chác được chút nào từ anh, ngược lại còn bị anh ăn chia phần trăm chiết khấu ngược lại! Nghĩ đến tức điên đi được.

"Tôi nói này, cô trông cũng xinh đẹp, việc gì cứ phải ở bên cạnh anh ta chứ?" Chung Bảo Đình càng nghĩ càng bực mình: "Đàn ông trên đời này thiếu gì, anh ta cũng chỉ được cái mã hơi đẹp một tí thôi, chứ tính tình thì tệ không chịu nỗi!"

Quý Thư Dã bị gió biển thổi đến lười biếng, cô nhẹ giọng nói: "Cô Chung à, có phải chuyện hợp tác giữa Thịnh Hoa và nhà họ Chung có chỗ nào không được thuận lợi không?"

Chung Bảo Đình bị nói trúng tim đen, sắc mặt khẽ biến đổi: "Liên quan gì đến chuyện đó, tôi đang nói là mắt nhìn người của cô không được tốt thôi."

Quý Thư Dã chớp mắt, thuận miệng đáp: "Vậy theo cô thế nào mới gọi là tốt?"

Chung Bảo Đình nhướng mày, ngoắc ngón tay với người đàn ông bên cạnh, anh ta hiểu ý ngồi sát vào bên cạnh cô ấy.

"Đàn ông thì phải dịu dàng như nước, biết chăm sóc 𝒸·♓·𝐢·ề·⛎ 𝐜·♓·υộ·n·🌀. Hơn nữa tôi nói một là một, anh ta tuyệt đối không được cãi hai." Chung Bảo Đình mỉm cười: "Ồ, ngoại hình và vóc dáng cũng rất quan trọng nha. Nè, cô thấy anh chàng này trông thế nào?"

Chung Bảo Đình bỗng chỉ vào người đàn ông bên cạnh mình. Anh ta sở hữu một gương mặt thanh tú, thuộc kiểu có thể lên hình ăn ảnh ngay được.

Quý Thư Dã nhìn lướt qua, khách quan đánh giá: "Khá là đẹp trai ạ."

Cô khựng lại một chút, nói tiếp: "Sao tôi cứ thấy có chút quen mắt thế nhỉ."

Chung Bảo Đình nhếch môi, bảo anh ta nói chuyện: "Người ta thấy anh quen mắt kìa, không tự giới thiệu bản thân à?"

Anh ta nhiệt tình, lập tức chuyển qua ngồi ngay bên cạnh Quý Thư Dã: "Cô Quý, tôi là Hứa Lưu Phong, là một diễn viên."

Người này không chỉ có gương mặt đẹp mà vóc dáng cũng thuộc hàng cực phẩm. Anh ta chỉ mặc một chiếc quần bơi, các múi cơ bắp hiện lên vô cùng rõ ràng. Bỗng nhiên bị người nọ áp sát, Quý Thư Dã bị dọa cho hết hồn, tầm nhìn chao đảo.

Cô ngồi thẳng lưng, dịch người sang bên cạnh né tránh: "... Chào anh. À, không cần rót rượu cho tôi đâu ạ. Cảm ơn anh, cảm ơn anh nhiều."

"Không cần khách sáo đâu, cô Quý."

Chung Bảo Đình nhìn bộ dạng lúng túng của cô thì cảm thấy rất thú vị, thầm nghĩ cô gái này cũng khá là đáng yêu đấy chứ, cái tên Thịnh Đình Thâm kia quả nhiên không xứng: "Cô vừa..."

"Chẳng phải vừa rồi cô bảo nhìn quen mắt sao, bộ phim cổ trang anh ta đóng gần đây khá là hot đấy, tên là gì ấy nhỉ..."Nữ Tướng Quân"?" Chung Bảo Đình chợt nhớ ra.

Hứa Lưu Phong: "Đúng vậy ạ."

Quý Thư Dã thoáng sững người, bỗng nhiên nhớ ra điều gì: "Anh là người đóng vai Thái tử trong phim "Nữ Tướng Quân" đúng không?"

"Vâng là tôi."

Quý Thư Dã kinh ngạc: "Thật à, anh mặc đồ bơi nên tôi không nhận ra."

Trước đây cô từng cày vài tập, cảm thấy phim rất hay, nhưng đi công tác bận rộn quá nên đành gác lại.

Hứa Lưu Phong gật đầu: "Cô Quý cảm thấy bộ phim thế nào?"

"Phim cổ trang hay nhất năm nay luôn ấy."

"Thật sao, cảm ơn lời khen của cô nhé."

"Không có gì, không có gì, cư dân mạng ai cũng nói vậy mà."

"Cư dân mạng còn bảo anh trông đẹp trai hơn cả nam chính cơ." Chung Bảo Đình chống cằm, đột nhiên hỏi: "Nè Quý Thư Dã, cô nói xem là anh ta đẹp trai hơn, hay là Thịnh Đình Thâm đẹp trai hơn?"

Quý Thư Dã "Ơ" một tiếng: "Chuyện này, tôi cảm thấy..."

Chung Bảo Đình vừa nhìn một cái là biết ngay cô muốn khen Thịnh Đình Thâm, cô ấy nheo nheo mắt đầy khó chịu: "Đàn ông ấy mà, ở bên nhau lâu ngày là mất vị ngay. Thịnh Đình Thâm có đẹp đến mấy, nhìn mãi rồi cũng chẳng bằng đồ mới."

Nói xong, Chung Bảo Đình nương người sát qua, còn chu đáo hạ thấp giọng dặn dò: "Ngày nào cũng nhìn một người thì có gì thú vị, dù sao bây giờ anh ta cũng không có ở đây, cô cứ việc chơi đùa với những chàng trai khác đi, trải nghiệm thử cảm giác mới mẻ xem sao."

Quý Thư Dã ✝️ο_á_🌴 𝖒_ồ 𝖍ô_1 hột. Thật ra... đâu phải ngày nào cô cũng đối mặt với một người, cô phải đối mặt với tận hai người đấy chứ! Nhưng mới hai người thôi đã khiến cô sức cùng lực kiệt, không chịu nổi rồi.

"Thôi bỏ đi, cô đừng bận tâm đến chuyện này..." Quý Thư Dã quay sang nói với người đàn ông kia: "Cái đó... hay là anh ngồi về chỗ cũ đi nhé?"

"Không sao đâu cô Quý, cô cần gì cứ bảo với tôi. Đúng rồi, cô đã thử qua món Sao Biển ở bên trong chưa? Đó là một loại cocktail có hương vị vô cùng đặc biệt đấy."

Quý Thư Dã: "Chưa..."

"Tôi dẫn cô vào trong nếm thử nhé, cô sẽ bất ngờ cho xem."

Hứa Lưu Phong vừa nói vừa nắm lấy cổ tay cô. Quý Thư Dã có hơi ngơ ngác, vừa định rút tay về, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một người cực kỳ quen mắt đang đứng cách đó không xa.

Khoan đã, cô đâu có uống nhiều rượu đâu nhỉ, sao đầu óc đã lú lẫn đến mức này rồi...

Có nhiêu đó rượu mà cô đã nhìn thấy Thịnh Đình Thâm á?!

Nhưng rất nhanh sau đó, cô nhận ra không phải do mình uống say sinh ảo giác.

Bởi vì có rất nhiều người đã chú ý đến sự xuất hiện của anh, đặc biệt là Thịnh Tư Nguyên, cô ấy lập tức chen ra khỏi đám đông: "Anh tư, anh đến lúc nào thế? Cái người ngồi trên trực thăng vừa nãy là anh à, em còn tưởng là bạn em cơ!"

Thịnh Đình Thâm tối sầm mặt mũi, không buồn đáp lời.

Thịnh Tư Nguyên không hiểu mô tê gì, bèn nương theo ánh mắt của anh nhìn qua, ngay lập tức đã thấy Quý Thư Dã, và cả anh chàng cơ bắp cuồn cuộn bên cạnh cô.

Sống lưng cô ấy bỗng chốc dựng đứng, bỏ mẹ rồi, quả này toang thật rồi!

"Cậu định dắt cô ấy đi đâu?" Quả nhiên, Thịnh Tư Nguyên đã nghe thấy anh thong thả hỏi một câu, nhưng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác đến nơi.

Quý Thư Dã ở đối diện đã run bắn cả người, lập tức rụt tay về: "Sao anh lại ở đây?"

Thịnh Đình Thâm sải bước tiến thẳng về phía trước, kéo cô về bên cạnh mình: "Không ở đây, sao thấy được bên em lại náo nhiệt đến thế này."

"Không phải đâu... Vừa rồi em đang nằm hóng gió biển, vốn dĩ chỉ có một mình thôi..."

"Đây là tiệc mà, náo nhiệt một chút có làm sao đâu." Chung Bảo Đình bày ra bộ dạng xem kịch vui nói: "Thế giới này ngoài đàn ông thì có phụ nữ, anh bắt Quý Thư Dã chỉ được chơi với phụ nữ thôi à."

Thịnh Đình Thâm liếc mắt nhìn Chung Bảo Đình: "Cô Chung, xem ra chuyện của tập đoàn nhà họ Chung vẫn chưa đủ làm cô đau đầu nhỉ, thích lo chuyện bao đồng như vậy, tôi không ngại tăng thêm độ khó cho cô đâu."

"Anh..." Gương mặt Chung Bảo Đình thoắt biến sắc nhưng dưới lời đe dọa đáng sợ này, cô ấy nhịn không dám mở miệng nói thêm câu nào nữa.

"Còn vị này, anh vẫn chưa trả lời tôi, vừa rồi định dắt bạn gái tôi đi đâu."

Hứa Lưu Phong vừa nhìn là biết ngay người đàn ông này có thân phận không hề tầm thường, anh ta lập tức căng thẳng đáp: "Không, không có..."

"Anh ta chỉ muốn giới thiệu rượu cho em thôi, không có ý gì khác cả!" Quý Thư Dã sợ anh nổi giận làm hỏng tiệc của Thịnh Tư Nguyên, bèn nhỏ giọng thanh minh: "Nhưng mà em cũng đâu định đi."

Thịnh Đình Thâm ghé mắt nhìn cô: "Chẳng phải em nói vẫn còn công việc sao?"

Quý Thư Dã: "... Lịch trình thay đổi đột xuất."

"Thế sao không báo anh biết?"

"Em cũng đâu có ngờ anh lại bay thẳng qua đây đâu chứ."

, , vn, live

, vn

Chương (1-86)