| ← Ch.001 | Ch.003 → |
Bạch Chỉ nhớ lại ánh mắt vừa rồi của Đằng Ngọc Ý, thầm ✞_🅾️á_𝐭 Ⓜ️_ồ hô_ı hột. Với tính cách "thù dai nhớ lâu" của tiểu thư, khó bảo đảm nàng sẽ không tìm bà mụ kia tính sổ.
"Nương t. ử quen chủ nhân của bà mụ đó sao?"
Đằng Ngọc Ý sai Bạch Chỉ thắp đèn lồng, thầm nghĩ đâu chỉ là quen. Ba tháng sau, Đại công t. ử của Trấn Quốc Công là Đoạn Ninh Viễn đột nhiên tới cửa từ ⓗ_ô_ⓝ với nàng, là vì Đổng nhị nương đang ngồi trong chiếc xe ngựa kia.
Nhớ lại lúc đó, ai nấy nghe tin đều kinh ngạc tột độ, phụ thân nàng vừa kinh ngạc vừa giận. Trấn Quốc Công xấu hổ thay cho con, trói gô con trai đến tạ tội, nhưng Đoạn Ninh Viễn ngoan cố vô cùng, thà chịu đòn roi cũng quyết đòi từ ♓_ô_п_.
"A gia có đ. á. n. h thêm một trăm roi nữa cũng được."
Trong màn mưa bụi mờ mịt, nam t. ử trẻ tuổi mặc áo Nho sinh màu đen quỳ thẳng tắp trước sân, bày ra bộ dạng thà c. h. ế. t chứ không quay đầu.
Trấn Quốc Công tức đến bốc khói, giật lấy roi tự mình ra tay thi hành gia pháp: "Hôm nay lão phu đ. á. n. h c. h. ế. t thằng nghịch t. ử này!"
Phụ thân nàng lạnh lùng đứng xem, mãi đến khi Trấn Quốc Công đ. á. n. h Đoạn Ninh Viễn thừa sống thiếu c. h. ế. t mới mở miệng: "Vô cớ từ 𝖍ô·п·, không phải lỗi ở con ta. Ngươi bội tín trước, đừng hòng đổ lỗi lên đầu Ngọc Nhi. Chuyện này đồn ra ngoài chắc chắn sẽ gây đàm tiếu, nhưng chỉ cần ta nghe thấy nửa lời chỉ trích Ngọc Nhi, đừng trách Đằng Thiệu này ra tay vô tình!"
Nói xong, ông xé nát "Thông 𝐡ô.𝐧 thư" và "Đáp ♓ô_ⓝ thư" trước mặt mọi người, rồi đuổi Đoạn Ninh Viễn đang thoi thóp ra khỏi phủ.
Ban đầu phố phường bàn tán chuyện này, ai cũng ngạc nhiên vì sao Đoạn Ninh Viễn lại làm ra chuyện thất đức như vậy. Nhưng dần dần lại có những lời đồn khác.
Đoạn Ninh Viễn được công nhận là người quân tử, cam tâm gánh chịu tiếng xấu để làm việc này, chắc chắn là do đức hạnh con gái Đằng Thiệu có vấn đề. Nghe nói vị tiểu thư này "khẩu Phật tâm xà", mang gương mặt như hoa nhưng tính tình lại cực kỳ xảo quyệt.
Lời đồn đãi ngày càng ác liệt, chẳng bao lâu đã đến tai Đằng Thiệu. Danh tiếng con gái quan trọng biết bao, sau này ai còn dám đến Đằng gia cầu thân nữa?
Nhưng chưa đợi Đằng Thiệu từ Hoài Nam trở về đích thân xử lý, Đoạn tiểu tướng quân đã bị bắt quả tang lén lút hẹn hò với Đổng nhị nương.
Đó là trong một buổi lễ b. ắ. n cung mùa thu, khách dự tiệc đều là vương tôn quý tộc, địa điểm ở Đồi Lạc Du. Gần đó có một ngôi chùa hoang phế đã lâu, không biết ai nói trong chùa có loài hoa lạ đang nở rộ, khơi dậy hứng thú của mọi người.
Mọi người kéo qua xem, không ngờ bắt gặp Đoạn tiểu tướng quân và nhị thiên kim của Đổng Minh phủ huyện Vạn Niên đang tình tự.
Đổng nhị nương mặc đồ Hồ giả trai để tiện đi lại, nhưng vẫn không giấu được vẻ yểu điệu thục nữ. Nàng ta lệ vương khoé mắt, Đoạn Ninh Viễn ôn tồn an ủi. Hai người tuy vẫn giữ lễ nghĩa, nhưng ai nhìn vào cũng thấy rõ tình ý và sự che chở của Đoạn Ninh Viễn dành cho nàng ta.
Chuyện này gây ra sóng gió lớn. Hai người tình cảm 𝐦*ặ*𝓃 ռ*ồn*ℊ, chứng tỏ đã qua lại từ sớm. Phẩm hạnh của Đoạn tiểu tướng quân ai cũng khen ngợi, vậy mà hủy bỏ ♓ô·𝐧 ước hóa ra là vì mê luyến nữ nhân khác.
Trước đó biết bao lời đồn ác ý về Đằng tiểu thư, Đoạn tiểu tướng quân vậy mà không hề lên tiếng bảo vệ nửa câu. Dù không còn tình nghĩa cũng từng có 𝖍·ô·n ước, chỉ biết lo cho người trong lòng mà mặc kệ Đằng tiểu thư bị người đời gièm pha, quả là lòng lang dạ thú.
Nhất thời dư luận xôn xao, người thì khinh bỉ hành vi của Đoạn Ninh Viễn, kẻ thì chỉ trích Đổng nhị nương lẳng lơ hồ ly tinh. Phủ Trấn Quốc Công mất hết mặt mũi, phu nhân Quốc công không trách con trai mà chỉ hận Đổng nhị nương, thề c. h. ế. t cũng không cho nàng ta bước chân vào cửa.
Đêm đó Đằng Ngọc Ý nằm nghiêng trên giường, ung dung thưởng thức chén rượu Thạch Đống Xuân.
Đoạn Ninh Viễn muốn cùng ai "song túc song phi" nàng chẳng quan tâm, nhưng vì tư lợi mà muốn dìm nàng xuống bùn nhơ thì thật quá ức h. i. ế. p người.
Đoạn Ninh Viễn là kẻ cực kỳ cẩn trọng, để bày ra cái bẫy này, nàng đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư, cuối cùng cũng đợi được đến ngày đôi gian phu d*â*ɱ phụ này thân bại danh liệt. Nàng sao có thể không uống mừng cho được?
...
Bà mụ thấy đám người Đằng Ngọc Ý vào được bên trong, cũng tiến lên thương lượng, nhưng đám gia nô cường tráng kia nhất quyết chặn lại, dù nói thế nào cũng không cho qua.
Bà mụ giọng rất to, Bạch Chỉ đi phía trước nghe được vài câu mới biết bà ta là quản sự của nhà Đổng Minh phủ huyện Vạn Niên.
Bạch Chỉ tuy sống ở Dương Châu nhiều năm nhưng cũng biết thành Trường An chia làm hai huyện, phía Đông thuộc huyện Vạn Niên, phía Tây thuộc huyện Trường An.
Minh phủ hai huyện này tuy chỉ là quan ngũ phẩm nhưng lại cai quản kinh kỳ, nắm thực quyền, cũng được coi là nhân vật có m. á. u mặt. Chả trách một bà quản sự trong phủ mà cũng hống hách như vậy.
Thương lượng một hồi vô dụng, bà mụ trông vô cùng chật vật. Chỉ nghe người trong xe gọi một tiếng, bà ta lên xe rồi lại vén rèm bước ra, hậm hực dặn dò xa phu: "Nhị nương lo lắng bệnh tình của lão phu nhân, vội dự tiệc xong còn về thành hầu hạ, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, đi đường vòng thôi."
Xa phu vâng lời, xe ngựa lọc cọc lăn bánh, dần dần đi xa.
Bạch Chỉ nhìn Đằng Ngọc Ý vừa vào rừng đã như gặp đại địch. Nàng dù tò mò đến mấy cũng không dám hỏi nhiều, chỉ thắc mắc công t. ử của đám gia nô kia rốt cuộc là thần thánh phương nào mà ngay cả Minh phủ huyện Vạn Niên cũng không để vào mắt. Hơn nữa chắc bọn họ đã ra khỏi rừng rồi, vì ban đầu còn nghe tiếng cười nói loáng thoáng, giờ chỉ còn tiếng gió xào xạc rợn người.
Nước lặng chảy sâu, càng yên tĩnh càng ⓠ·ц·ỷ dị.
Đi được một đoạn cũng chẳng phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc, Bạch Chỉ chỉ thấy lạnh gáy. May mà có Đoan Phúc đi theo, lão nô này được lão gia phái đến bên cạnh tiểu thư từ năm ba tuổi, võ nghệ cao cường lại trung thành tuyệt đối. Lúc trước được tiểu thư phái đi tìm Đỗ Đình Lan, giờ lại theo các nàng vào rừng, có lão hộ vệ, trong lòng cũng an tâm hơn nhiều.
Không khí lạnh lẽo đặc quánh, dần dần thấm đẫm mùi tanh hôi, càng đi tới trước mùi càng nồng nặc. Ba người đang nghi ngờ thì trong rừng bỗng vang lên tiếng hét thất thanh của nữ nhân, ngọn cây rung lên bần bật như có vật gì khổng lồ bay qua đầu.
Bạch Chỉ lạnh toát cả người, vội che chắn cho Đằng Ngọc Ý. Đằng Ngọc Ý lại quát khẽ: "Đoan Phúc!"
"Có!" Chỉ nghe một tiếng "keng", ánh đao loang loáng, Đoan Phúc rút đao lao vút đi.
Đằng Ngọc Ý xách váy đuổi theo. Tiếng hét của nữ nhân kia tuy ngắn ngủi nhưng rõ ràng là giọng biểu tỷ. Nhưng vật khổng lồ vừa lướt qua mang theo luồng khí tanh tưởi, không biết là người hay thú.
Trong đầu nàng xoay chuyển ngàn vạn ý nghĩ. Hung thủ không phải là kẻ phong tỏa rừng trúc, nếu muốn g. i. ế. c người thì cần gì phải gióng trống khua chiêng chặn xe ngựa, chẳng khác nào bố cáo thiên hạ mình là hung thủ.
Theo nàng thấy, hung thủ nấp trong bóng tối. Nàng sợ bị đ. á. n. h lén nên khi vào rừng đã vô cùng đề phòng, nào ngờ sự việc biến chuyển đột ngột, 𝐪*𝖚*ỷ dị hơn cả dự tính.
Tiếng binh khí va chạm chát chúa, Đoan Phúc đã giao thủ với thứ kia. Thanh đao lão dùng được rèn từ huyền thiết ngàn năm do phụ thân mang về từ biên giới Thông Lĩnh, c. h. é. m sắt như c. h. é. m bùn, không gì không phá nổi.
Đằng Ngọc Ý hơi yên tâm, bất kể hung thủ là thứ gì, hiếm khi thấy Đoan Phúc thất thủ.
Bạch Chỉ sợ đến mức hồn vía lên mây, may mà vẫn cầm chắc đèn lồng. Hai chủ tớ chạy vội vài bước, ánh sáng г-⛎-ռ ⓡ-ẩ-ⓨ hắt về phía trước, một bóng người nằm rạp dưới đất, lờ mờ nhận ra là nữ nhân.
Đằng Ngọc Ý rút thanh kiếm ngọc trong tay áo, sắp chạy đến nơi lại bị chút lý trí còn sót lại níu chân, dừng lại bảo Bạch Chỉ giơ cao đèn lồng: "Xem người đó là ai."
Bạch Chỉ r-⛎-n r-ẩ-y soi đèn: "Hồng Nô?"
Mặt Hồng Nô vàng như nghệ, may là vẫn còn thở. Đằng Ngọc Ý ngồi xuống kiểm tra, gặng hỏi: "Biểu tỷ đâu?"
Hồng Nô ho sù sụ mở mắt, ngơ ngác một thoáng rồi hoảng loạn bò dậy: "Nương tử! Nương tử!"
Nha đầu này đã sợ vỡ mật rồi. Đằng Ngọc Ý nóng ruột như lửa đốt, giật lấy đèn lồng của Bạch Chỉ định đứng dậy thì phía sau vang lên một tiếng "Rầm!", vật nặng đập xuống đất, Đoan Phúc rên lên đau đớn: "Tiểu thư cẩn thận!"
Đầu óc Đằng Ngọc Ý trống rỗng, Đoan Phúc sao có thể thất thủ?
Chưa kịp quay đầu, một luồng gió զ.ц.á.❗ 𝖉.ị từ phía sau ập tới, trong gió lẫn mùi thơm cỏ cây nồng nặc.
Đồng t. ử Hồng Nô và Bạch Chỉ giãn ra hết cỡ. Thứ kia tới quá nhanh, hai nàng còn chưa kịp lao tới đẩy Đằng Ngọc Ý thì bàn tay đen ngòm của bóng đen đã đặt lên vai nàng, chỉ cần móc nhẹ một cái là ❌.é 𝖝á.c nàng ra làm hai.
Quái vật đắc thủ, vậy mà lại cười khanh khách, giọng điệu Ⓜ️ề●ɱ 𝐦●ạ●𝒾 lả lướt, giống hệt một phụ nhân đong đầy tình cảm. Hồng Nô và Bạch Chỉ vừa lấy hết can đảm định xông lên cứu chủ, nghe thấy tiếng cười rợn người này bèn sợ đến mức lăn ra ngất xỉu.
Đoan Phúc gượng dậy gầm lên một tiếng, nếu thứ kia khép móng vuốt lại, tiểu thư làm sao còn mạng.
Trong phút chốc sức mạnh bộc phát, cánh tay vốn đã gãy lại ↪️-ư-ỡⓝ-g é-𝖕 nắm chặt cán đao, cứ thế bật người lên như chim ưng lao thẳng tới.
Chiêu này mang sức mạnh khai sơn phá thạch, nhất định khiến thứ kia da tróc thịt bong. Nào ngờ lưỡi đao c. h. é. m xuống như c. h. é. m vào đá tảng: "keng keng keng", tóe lên một tràng tia lửa màu cam, ngay cả da thịt cũng không sứt mẻ.
Thứ kia vô cùng đắc ý, tiếng cười lại ngọt ngào thêm vài phần, nghe như thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi nũng nịu. Dưới móng vuốt khổng lồ dường như mọc ra dây leo, từ từ v**t v* cổ Đằng Ngọc Ý.
Đoan Phúc sợ vỡ mật, đang định dùng vai húc tới thì tiếng cười bạc như chuông bên tai bỗng biến thành tiếng kêu t. h. ả. m thiết đầy chật vật.
Chỉ thấy Đằng Ngọc Ý nắm chặt thanh kiếm ngọc, đ. â. m ngược vào móng vuốt ⓠυá.ℹ️ 𝖉.ị trên vai mình.
Mỗi nhát đ. â. m xuống, quái vật lại rú lên một tiếng, như đang chịu nỗi đau moi tim, tiếng kêu thê lương vô cùng.
Đoan Phúc kinh hãi quên cả thu tay. Đằng Ngọc Ý đã sớm quên cả sợ hãi, trước khi đến đây trong đầu nàng đã tưởng tượng ngàn vạn lần, nếu bắt được kẻ hãm hại biểu tỷ, nhất định sẽ băm vằm hắn ra muôn mảnh. Nghĩ đến việc biểu tỷ có lẽ vẫn đang nằm trong tay thứ này, nàng ra tay vừa nhanh vừa độc.
Kiếp trước sau khi biểu tỷ c. h. ế. t thảm, di mẫu cũng vì quá đau lòng mà ngã bệnh không dậy nổi. Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, nàng lần lượt mất đi hai người thân quan trọng nhất. Hóa ra tai họa đều do con quái vật này mà ra, nàng chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống nó.
Đâ●ɱ ✔️à●⭕ da thịt vẫn chưa đủ, Đằng Ngọc Ý cười gằn một tiếng, mũi kiếm xoáy mạnh trong mu bàn tay quái vật như đang giã tỏi.
Tiếng kêu t. h. ả. m của quái vật cao vút lên, bất lực không thể động đậy: "Bịch" một tiếng, lại có vật nặng rơi xuống đất, trong bóng tối nghe thấy tiếng nữ nhân r*n r* đau đớn.
Trong đầu Đằng Ngọc Ý như có dây đàn vừa bật lên: "Biểu tỷ!"
"Là biểu tỷ! Nhanh lên, Đoan Phúc!"
Đoan Phúc không đợi lệnh, chớp lấy thời cơ lăn một vòng, ôm gọn Đỗ Đình Lan vào lòng, tung người nhảy vọt ra xa khỏi chân quái vật.
Đằng Ngọc Ý định đ. â. m tiếp, nhưng chỉ lơ là trong tích tắc, lực trên vai bỗng nhẹ bẫng. Trong tiếng kêu gào t. h. ả. m thiết, con quái vật kia vậy mà tự giật đứt móng vuốt khổng lồ của mình.
𝐌_á_⛎ tươi phun ra như suối, mùi tanh hôi bốc lên tận trời xanh.
Quái vật kêu gào thê thảm, như nữ nhân đau đớn tột cùng tâm can, nhảy vọt lên ngọn cây, trong nháy mắt biến mất vào màn đêm.
Bên ngoài rừng ánh đuốc sáng rực, tiếng bước chân rầm rập chạy tới. Đỗ phu nhân dẫn theo người hầu hoảng hốt chạy đến: "Lan nhi, Ngọc nhi!"
Đi theo sau còn có đám gia nô cường tráng vừa nãy dựng màn trướng.
Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này đều kinh hãi, không biết yêu quái kia dùng ảo thuật gì mà đ. á. n. h nhau kinh thiên động địa như thế, nhưng bên ngoài rừng lại chẳng nghe thấy tiếng động nào.
Một người hầu ngồi xuống nhặt đoạn tay tàn mà quái vật bỏ lại, chưa kịp nhìn kỹ thì thứ đó đã hóa thành một đống bột đen. Người này biến sắc: "Mau đi bẩm báo Thế tử."
"Thế t. ử vừa xuống sân đ. á. n. h cầu, ngoài Nguyệt Đăng Các đã khóa cửa, trong sân đông người thi đấu như vậy, làm sao đưa tin cho ngài ấy?"
"Thuần An Quận vương tối nay cũng ở bên sông, chi bằng ta đi mời Quận vương điện hạ tìm Thế tử. Yêu vật lai lịch bất minh, nếu mặc kệ thì nhất định sẽ còn người gặp nạn."
Đằng Ngọc Ý hồn vía chưa định, vội vàng ôm lấy biểu tỷ kiểm tra, thấy nàng vẫn 𝐡_ô_𝓃 mê bất tỉnh nhưng may là hơi thở đều đặn.
Sống mũi Đằng Ngọc Ý cay cay, trước mắt là khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sức sống, không phải khuôn mặt sưng vù xám ngoét vô hồn mà nàng nhìn thấy khi từ Dương Châu chạy đến ở kiếp trước.
Suốt mấy ngày nay nàng bị giam hãm trên thuyền từ Dương Châu đến Trường An, ngày đêm đều tính toán làm sao để tránh bi kịch lặp lại. Giờ đây thấy biểu tỷ bằng xương bằng thịt ngay trước mắt, nàng bỗng có cảm giác như vừa c. h. ế. t đi sống lại.
Mặt Đỗ phu nhân trắng bệch, vội vàng đẩy tỳ nữ ra lao tới: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Đằng Ngọc Ý ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên áo di mẫu, cổ họng như bị bông gòn chặn lại, nhưng khi ngẩng đầu lên lại bình tĩnh nói: "Con hẹn biểu tỷ ở đây chơi, ai ngờ gặp phải tà vật."
Việc biểu tỷ vì sao ra khỏi am đến giờ vẫn là một bí ẩn đối với nàng, xung quanh quá nhiều người lạ, không thể không kiêng dè.
Đỗ phu nhân suy nghĩ cực nhanh, thấy một đứa con gái ngất xỉu, đứa cháu gái thì hoảng sợ tột độ, nhất thời tim đập chân run, vội ôm cả hai vào lòng: "Con ngoan, đừng sợ."
Bà sợ hãi nhìn quanh, liên tục ra lệnh cho người hầu: "Mau khiêng Đại tiểu thư lên xe, tức tốc về thành tìm đại phu."
Đằng Ngọc Ý tham luyến cái ôm của di mẫu, nhưng trước mắt còn bao nhiêu việc phải lo, nàng đứng dậy xem xét vết thương của Đoan Phúc, chỉ thấy từ vai phải trở xuống, cả cánh tay đã nát bấy.
Đoan Phúc vẫn im lặng chịu đựng. Đằng Ngọc Ý nóng ruột như lửa đốt, bảo lão xa phu dìu Đoan Phúc: "Trên xe có t. h. u. ố. c trị thương, cầm m. á. u trước đã."
Ra khỏi rừng, sắp xếp cho Đỗ Đình Lan xong, đang định khiêng Hồng Nô và Bạch Chỉ lên xe thì thấy bụi bay mù mịt, tiếng vó ngựa dồn dập. Đám người hầu lúc nãy đã quay lại, phía sau còn có mấy cung nhân mặc áo vàng.
Đám người này chạy nhanh đến trước mặt: "Xin hỏi có phải xe ngựa của Đằng phủ tướng quân không? Tiểu nhân là tùy tùng của Thuần An Quận vương, Điện hạ nghe chuyện vừa rồi, sợ lại có người gặp nạn nên sai chúng ta hỏa tốc đến phong tỏa rừng trúc."
"Thuần An Quận vương?" Đỗ phu nhân vén rèm, bà sớm phát hiện môi con gái tím tái, trong lòng đang rối bời.
"Không chỉ người trong phủ các vị, xe ngựa của Đổng Minh phủ huyện Vạn Niên đi qua đây cũng bị đ. â. m trúng, đều do tà vật gây thương tích, đại phu thường không chữa được đâu. May sao tối nay có Đạo trưởng cũng đang dạo chơi ở Khúc Giang, Quận vương đã đi mời Đạo trưởng rồi, còn sai chúng ta đưa người bị thương đến lầu T. ử Vân."
Tim Đằng Ngọc Ý đập mạnh, vội nắm c. h. ặ. t t. a. y Đỗ phu nhân: "Di mẫu, mau nghe theo lời mấy vị công công, đưa Hồng Nô và Bạch Chỉ lên xe."
Mấy người biểu tỷ hơi thở mong manh, trên mặt Đoan Phúc cũng bao phủ một luồng khí đen, không cần nghĩ cũng biết có liên quan đến con yêu quái kia. Nếu không chữa trị kịp thời, e rằng tính mạng khó giữ.
Nếu nàng đoán không lầm, vị Đạo trưởng có thể tự do ra vào lầu T. ử Vân này là Thanh Hư T. ử - người có tính khí quái gở nhưng lại được đương kim Hoàng thượng tôn làm ân sư.
Đạo thuật của người này cao siêu khôn lường, thiên hạ vô song.
| ← Ch. 001 | Ch. 003 → |
