| Ch.002 → |
Đỗ Đình Lan nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã ngả về chiều, Hồng Nô đi đã hơn nửa canh giờ mà vẫn chưa thấy quay lại.
Nàng không biết nha đầu đó có gặp được Lư Triệu An hay không. Yến tiệc Tiến sĩ sắp sửa khai màn, nếu còn chần chừ, đừng nói là ba mặt một lời với Lư Triệu An, e rằng ngay cả việc nhìn mặt hắn một lần cũng chỉ là vọng tưởng.
Cứ nghĩ đến Lư Triệu An, lòng Đỗ Đình Lan lại đau như dầu sôi lửa bỏng. Nửa tháng nay hắn tránh mặt không gặp, khiến nàng u sầu thành bệnh. Cho dù hắn muốn bội ước, ít nhất cũng phải gặp mặt nàng nói cho rõ ràng.
Không thể chờ đợi trong vô vọng được nữa. Nàng đứng dậy lặng lẽ quan sát xung quanh. Mẫu thân đang xem tạp kỹ ở sân khấu Tây Uyển, các nữ quyến phần lớn cũng đã ra vườn thưởng hoa. Bốn bề vắng lặng, là thời cơ tốt để rời khỏi am.
Nàng c. ắ. n môi, định đặt cây kéo thêu trong tay xuống thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng cười nói.
"Năm nay khoa Minh Kinh lấy hơn trăm người, nhưng khoa Tiến sĩ lại chỉ vẻn vẹn hai mươi người. Đã thế tuổi tác đều không nhỏ, quá nửa đã yên bề gia thất, nghe nói người lớn tuổi nhất đã ngoài năm mươi, con cái dưới gối còn lớn hơn cả A Uyển nhà ta." Một vị phu nhân nói.
"Đúng vậy." Một vị phu nhân khác cười khẽ: "Không ngờ Vương gia vì muốn kén rể cho con gái mà lại để mắt tới cả ông lão."
"Thực ra cũng không trách Vương gia năm nay lại sốt sắng như thế. Mấy ngày trước các bà ở Đông Đô nên không biết, Trạng nguyên của khoa Tiến sĩ lần này là một công t. ử mới ngoài hai mươi, tên là Lư Triệu An. Người này không chỉ văn hay chữ tốt mà dung mạo còn khôi ngô tuấn tú. Đâu chỉ có Vương gia muốn kết thông gia, rất nhiều quan lại quyền quý đều đang dò hỏi về vị Lư Tiến sĩ này đấy."
Cách một tấm rèm châu nửa cuốn, ba chữ "Lư Triệu An" vang lên chói tai vô cùng. Trong lòng Đỗ Đình Lan như dậy sóng, nàng sững sờ đến mức quên cả việc mình đang cầm cây kéo.
"Nhưng đêm qua ta nghe nhị lang nhà ta nói, hôm phát bảng, Trịnh Phó xạ bên Thượng thư tỉnh nghe nói Lư Triệu An là người Dương Châu, đã sớm gọi hắn đến hỏi chuyện. Ông ấy hỏi từ tổ tông Lư gia đến họ hàng thân thích, xem chừng có ý muốn gả con gái cho hắn. Nếu Lư công t. ử ở Dương Châu chưa có ⓗô_ռ phối, Trịnh Phó xạ chắc chắn sẽ mời người làm mai."
Tin này hiển nhiên khiến người ta kinh ngạc, vị phu nhân kia nói: "Lư công t. ử nhất cử thành danh thiên hạ biết, Huỳnh Dương Trịnh thị lại là dòng dõi danh gia vọng tộc trăm năm, kể ra cũng là một mối lương duyên. Đã được Tể tướng đích thân hỏi thăm, Lư công t. ử trả lời thế nào?"
"Lư công t. ử nói hắn mồ côi cha từ nhỏ, vì muốn chấn hưng gia tộc nên những năm qua chỉ biết ngày đêm dùi mài kinh sử, chưa từng cưới vợ."
Sắc mặt Đỗ Đình Lan trong nháy mắt cắt không còn giọt 𝖒-á-ц. Phỏng đoán là một chuyện, nhưng tận tai nghe thấy lại là chuyện khác. Chỉ mới vài tháng ngắn ngủi, vậy mà kẻ kia đã gạt bỏ nàng sạch trơn.
Lời thề sắt son vẫn còn văng vẳng bên tai, ngày trước khiến nàng rung động bao nhiêu thì giờ đây lại châm biếm bấy nhiêu.
Rèm châu vang lên lanh lảnh, sắp có người bước vào. Đỗ Đình Lan gắng gượng chống tay định đứng dậy, lòng bàn tay bỗng nhiên thấy ươn ướt, cúi đầu xuống mới phát hiện mình đã bị kéo cứa một đường, m. á. u tươi trào ra, đỏ đến nhức mắt.
Nàng thẫn thờ nhìn vết m. á. u loang lổ, giờ đây chỉ hận bản thân ngày đó sao lại tự ý đi đạp thanh ngoại thành Dương Châu. Nếu không có cuộc gặp gỡ tình cờ trong rừng đào năm ấy, làm sao có nỗi nhục nhã ngày hôm nay!
"Nương tử!" Vết thương bị ai đó dùng khăn ấn chặt. Đỗ Đình Lan ngẩng đầu lên một cách vô hồn, thấy Hồng Nô đang hoảng hốt nhìn mình. Lúc nãy nàng chỉ mong nha đầu này chuyển lời cho Lư Triệu An, nhưng giờ nhắc đến người đó chỉ khiến nàng buồn nôn.
Hồng Nô vội vã kiểm tra vết thương, rồi lấy ra một vật thì thầm: "Lư công t. ử nhờ nô tì đưa cái này cho nương tử, nhắn nương t. ử đến rừng trúc bên ngoài Nguyệt Đăng Các gặp ngài ấy."
Đỗ Đình Lan cười nhạt, giật lấy mảnh hoa giấy định xé nát, nhưng п●🌀ó●𝐧 ⓣ🔼●🍸 г●υ●п 𝓇ẩ●𝓎 xé không được, lại còn làm toạc vết thương ở lòng bàn tay.
...
Đằng Ngọc Ý vén rèm bước vào phòng, ngạc nhiên nói: "Ơ, biểu tỷ không có ở đây sao?"
Tiểu ni cô cũng giật mình. Lúc nãy các tiểu thư quý tộc đều đi Tây Uyển xem tạp kỹ, chỉ có Đỗ tiểu thư tình nguyện ở lại cắt hoa giấy. Trên bàn vẫn còn vài mảnh vàng lá đã cắt xong, nhưng người thì chẳng thấy đâu.
Tuy nhiên chuyện này cũng bình thường, hôm nay là Tết Thượng Tỵ*, bá tánh xuất thành trừ tà cầu phúc. am Tĩnh Phúc nằm sát hồ Khúc Giang nên từ sáng sớm xe ngựa đã nườm nượp, am lại rộng lớn, làm sao quán xuyến hết được.
*Chú thích: Tết Thượng Tỵ, tục gọi là mồng Ba tháng Ba, Tết tháng Ba, hay Tết Tam Nhật, là một ngày lễ truyền thống bắt nguồn từ Trung Quốc và cũng xuất hiện ở các khu vực khác thuộc vùng văn hóa chữ Hán. Trước thời Hán, ngày lễ này được định vào ngày Tị đầu tiên của tháng Ba (thượng tuần), về sau cố định vào ngày mồng 3 tháng 3 Âm lịch. Do một số người có tục lệ tảo mộ kết hợp đạp thanh (du xuân) vào ngày này, nên nó còn được gọi là Tiểu Thanh Minh hay Cổ Thanh Minh.
"Bần ni cũng không biết Đỗ thí chủ đi đâu, nhưng phía trước người Hồ bắt đầu diễn trò rồi, có lẽ Đỗ thí chủ đã sang đó xem cũng nên. Đằng thí chủ, có cần bần ni dẫn đường không?"
Tiểu ni cô vừa nói vừa quan sát Đằng Ngọc Ý. Nàng đội mũ có rèm che, dưới lớp vải sa đen lộ ra cổ tay trắng ngần như ngọc. Tuy không nhìn rõ mặt nhưng phong thái yêu kiều kia đích thị là một mỹ nhân. Hôm nay nữ quyến trong am đông như mây, nhưng khí chất xuất sắc nhường này quả thật hiếm thấy. Nghe nói nàng là biểu muội của Đỗ thí chủ, không biết có chuyện gì gấp mà vừa vào am đã tìm người nhà họ Đỗ.
Chỉ nghe Đằng Ngọc Ý cười nói: "Không cần đâu, biểu tỷ ta không thích xem diễn trò, có lẽ đang ngắm hoa trong vườn. Sư phụ cứ làm việc của mình, ta tự đi tìm tỷ ấy là được."
Đi được hai bước, Đằng Ngọc Ý bỗng quay lại chỉ vào bàn: "Sư phụ, mấy mảnh hoa giấy này là do biểu tỷ ta cắt phải không?"
Tiểu ni cô ngẩn ra: "Phải."
"Tiện đường ta đi tìm biểu tỷ, sư phụ có thể cho ta mang mấy thứ này theo không?"
Vốn chỉ là đồ chơi tiêu khiển, hơn nữa vàng lá và ngọc phiến cũng không phải của nhà chùa, tiểu ni cô vội nói: "Thí chủ cứ tự nhiên."
Lúc này một tiểu ni cô khác chạy tới: "Hoàng thượng sắp đến xem đại tiệc, đêm nay thành Trường An không giới nghiêm, Nguyệt Đăng Các bên bờ sông sắp mở tiệc Tiến sĩ rồi. Trụ trì dặn phải trông coi các nữ ni cho kỹ, không được bén mảng đến gần Nguyệt Đăng Các."
Tiểu ni cô kia cung kính vâng dạ, thảo nào lúc nãy trước cổng am có biết bao thiếu niên cưỡi ngựa trắng yên bạc đi qua, hóa ra là đến dự yến tiệc Tiến sĩ mỗi năm chỉ có một lần.
"Đệ t. ử biết rồi." Quay đầu lại thì thấy Đằng Ngọc Ý đã thu dọn xong mấy mảnh hoa giấy và rời đi từ lúc nào.
Đằng Ngọc Ý vừa đi vừa quan sát Nguyệt Đăng Các cách đó không xa. Mái ngói xanh đỏ ẩn hiện trong ráng chiều mờ nhạt, dưới mái hiên đã thắp lên những ngọn đèn lưu ly rực rỡ sắc màu.
Kiếp trước, Đỗ biểu tỷ đã c. h. ế. t ngay trong đêm Thượng Tự này, nha hoàn Hồng Nô cũng bị s●á●𝖙 ♓●ạ●𝖎. Vốn dĩ đang cùng di mẫu lễ Phật ở am Tĩnh Phúc, không hiểu vì sao lại lén ra ngoài, đến khi tìm thấy thì cả chủ lẫn tớ đều đã nằm c. h. ế. t trong rừng trúc cách Nguyệt Đăng Các không xa.
Khi xảy ra chuyện, Đằng Ngọc Ý đang ở Dương Châu, chỉ biết cái c. h. ế. t của biểu tỷ vô cùng kỳ lạ.
Biểu tỷ xưa nay hiếu thuận, chín chắn, dù không thích náo nhiệt thì cũng sẽ hầu hạ bên cạnh di mẫu, cớ sao khi di mẫu đi Tây Uyển xem diễn trò, biểu tỷ lại ở lại Vân Hội Đường vắng vẻ một mình?
Mấy mảnh hoa giấy này càng khó hiểu hơn. Hôm nay đâu phải ngày "Nhân nhật"*, sao biểu tỷ lại nghĩ đến chuyện cắt thứ này? Nếu biểu tỷ cố ý tạo cơ hội ở một mình, thì việc cắt hoa giấy là để truyền tin cho ai?
*Chú thích: Nhân Nhật (Ngày của con người) chỉ ngày mồng 7 tháng Giêng Âm lịch hàng năm. Ngày này bắt nguồn từ thuật chiêm hậu (xem thời tiết) của Đông Phương Sóc, dựa vào thời tiết âm u hay nắng ráo của ngày hôm đó để đoán định sự suy vong hay hưng thịnh của vật chủ. Về sau, ngày Nhân Nhật mồng 7 trở thành ngày ăn mừng cho con người, với tập tục "Chính đán (mồng 1) vẽ gà lên cửa, mồng 7 dán hình người lên trướng". Nhân Nhật còn có các tên gọi khác như "Thất Nguyên Tiết": "Nhân Thắng Tiết": "Nhân Khánh Tiết": "Nhân Khẩu Nhật" và "Nhân Thất Nhật". Tại Việt Nam, ngày này được gọi là Tết Khai Hạ. (Theo Wiki)
Đằng Ngọc Ý lật qua lật lại mấy mảnh vàng lá trong tay, xem xét hồi lâu cũng không tìm thấy manh mối gì. Nàng cũng chẳng ngạc nhiên, biểu tỷ tuy tính tình nhu mì nhưng làm việc lại rất kín kẽ. Kiếp trước di phụ và di mẫu điều tra bao lâu cũng không tìm ra kẻ đã dụ biểu tỷ ra khỏi am là ai.
Nhớ lại t. h. ả. m trạng khi biểu tỷ bị siết cổ c. h. ế. t năm xưa, Đằng Ngọc Ý hận thù ngước nhìn sắc trời. Giờ không còn sớm nữa, vốn định đi cùng di mẫu tìm biểu tỷ, nhưng e là không kịp.
"Bích Loa, em và Thanh Quế mau đi tìm di mẫu ở Tây Uyển. Ta sẽ dẫn Bạch Chỉ ra rừng trúc bên ngoài am. Nếu di mẫu tới mà ta và biểu tỷ chưa về, thì nhắn bà dẫn người đến rừng trúc ngoài Nguyệt Đăng Các tìm bọn ta, nhớ là phải nhanh lên."
Bích Loa và Thanh Quế vâng dạ rồi đi ngay. Đằng Ngọc Ý sờ vào tấm thiếp mời trong tay áo, may mà trước khi đến nàng đã chuẩn bị vẹn toàn.
Cổng am vắng hơn lúc nãy nhiều, du khách đều đổ sang Tây Uyển xem biểu diễn. Trên sân khấu cao ngất, người Hồ Bà-la-môn đang diễn ảo thuật, tiếng nhạc chuyển điệu, vũ nữ Hồ nước Khang xoay hông múa điệu Chá Chi đầy mê hoặc.
Tiếng đàn sáo vang lên bên tai, Đằng Ngọc Ý ngồi lên xe ngựa nhỏ, vén rèm nhìn ra ngoài. Vốn là Tết Thượng Tự, lại không giới nghiêm, nên từ dân thường đến vương tôn quý tộc đều đổ về đây tìm vui.
Đi dọc bờ sông về phía Nguyệt Đăng Các, đâu đâu cũng thấy những công t. ử tiểu thư ăn mặc lộng lẫy.
Đằng Ngọc Ý và Bạch Chỉ nhìn dáo dác xung quanh nhưng không thấy bóng dáng Đỗ Đình Lan đâu.
Đi được nửa đường, xe ngựa bỗng dừng lại. Một gia nô tên Đoan Phúc chắn trước xe: "Nơi này người đông quá, tiểu nhân đã hỏi một vòng, chỉ có một người bán cháo mạch nha nói là nhìn thấy Đỗ nương tử. Người đó bảo Đỗ nương t. ử dẫn theo tỳ nữ đi về phía Đông Nam bờ sông rồi."
Đằng Ngọc Ý nhìn theo hướng đó, là rừng trúc kia. Nàng vội bảo Đoan Phúc: "Chạy theo sau xe."
Trời đã tối, tai họa thường ập đến trong tích tắc. Xa phu quất roi thúc ngựa chạy nhanh hơn.
Đó là rừng trúc lớn nhất thành Trường An, trải dài hàng trăm mét. Người đi vào đó rất dễ mất phương hướng, vì thế kiếp trước kẻ kia mới có thể g. i. ế. c c. h. ế. t biểu tỷ và Hồng Nô trong im lặng rồi tẩu thoát không dấu vết.
Kiếp trước, khi Đằng Ngọc Ý đến Trường An thì Đỗ Đình Lan đã nằm trong quan tài. Lúc nàng khóc lóc giúp di mẫu thu dọn di vật mới biết, ngày xảy ra chuyện biểu tỷ mặc một chiếc váy màu nghệ tây, đó là quà sinh nhật nàng tặng biểu tỷ.
Chiếc váy tốn ngàn vàng, do thợ thêu Dương Châu may từng đường kim mũi chỉ, màu sắc như nắng ấm, lộng lẫy như mây ráng, ngay cả ở chốn phồn hoa như Trường An cũng hiếm thấy.
Hôm nay nàng đã chuẩn bị sẵn, việc đầu tiên khi đến am Tĩnh Phúc là phái Đoan Phúc đi tìm biểu tỷ, lấy manh mối là chiếc váy nghệ tây, quả nhiên nhanh chóng dò la được hành tung.
Rừng trúc không xa, càng đi tới trước người càng thưa thớt.
...
Đằng Ngọc Ý sa sầm mặt mày, móc trong n. g. ự. c ra một vật. Tỳ nữ Bạch Chỉ ngồi bên cạnh lo lắng thở dài.
Mấy ngày trước trên đường từ Dương Châu tới Trường An, tiểu thư không may ngã xuống nước, ốm một trận thập t. ử nhất sinh. Tỉnh dậy bèn bắt đầu mân mê thanh kiếm kỳ quái này.
Đó là một thanh đoản kiếm bằng ngọc phỉ thúy, toàn thân xanh biếc, dài khoảng một thước. Không biết tiểu thư kiếm ở đâu ra, mấy ngày nay cứ lôi ra ngắm nghía. Theo Bạch Chỉ thấy thì rất kỳ lạ, kiếm là vật chí cương chí ngạnh, ai đời lại dùng ngọc phỉ thúy giòn tan để làm kiếm?
Hơn nữa từ khi phu nhân qua đời, tiểu thư chưa từng đụng đến binh khí trong phủ. Đường đường là con gái danh tướng nhưng lại được nuôi dưỡng còn yểu điệu hơn cả thiên kim quan văn. Lần này vừa xuống thuyền tiểu thư đã chạy thẳng đến am Tĩnh Phúc thì chớ, lại còn giấu thanh kiếm ngọc này trong tay áo.
Bạch Chỉ hầu hạ Đằng Ngọc Ý từ nhỏ, hiểu rõ chủ nhân mình ngoài mặt thì ngọt ngào, bên trong lại đầy toan tính. Ngày thường các tiểu thư thế gia qua lại với Đằng phủ, ngoài sáng trong tối đều từng nếm mùi đau khổ của tiểu thư nhà mình.
Lão gia quanh năm trấn thủ biên cương không rảnh dạy dỗ con gái, thấy tính tình tiểu thư ngày càng ngang ngược, bất đắc dĩ mới gửi nàng đến Đỗ phủ ở Dương Châu, nhờ di mẫu là Đỗ phu nhân quản giáo thay.
Đỗ gia gia phong thanh bạch, Đỗ phu nhân coi tiểu thư như con đẻ, trưởng nữ Đỗ Đình Lan lại càng yêu thương c.h𝐢ề.𝐮 🌜𝒽.υ.ộ.ⓝ.ɢ cô biểu muội này hết mực.
Mấy năm trôi qua, tiểu thư sớm đã coi di mẫu và biểu tỷ là người thân ruột thịt, chỉ là tính tình nàng bướng bỉnh hơn người thường, miệng không chịu nói ra thôi. Nhưng nói đến người mà tiểu thư để tâm nhất trên đời, không ai khác ngoài Đỗ phu nhân và Đỗ tiểu thư.
Bạch Chỉ không đoán được vì sao chủ nhân lại nôn nóng như vậy, nhưng nhìn sát khí trong mắt Đằng Ngọc Ý là biết, nếu không tìm thấy Đỗ Đình Lan, Đằng Ngọc Ý nhất định sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa.
Bạch Chỉ nhìn ra cửa sổ, sững sờ: "Nương tử, người xem kìa."
Đằng Ngọc Ý thu kiếm ngọc vào tay áo. Ở lối vào rừng trúc có một chiếc xe ngựa nạm vàng khảm ngọc đang đậu.
Xem chừng cũng mới đến không lâu, đám người hầu đang bận rộn vây màn trướng bên ngoài rừng trúc. Nhìn cái vẻ phô trương phú quý này, e rằng không phải công khanh quý tộc tầm thường.
Bạch Chỉ lộ vẻ do dự, nhưng Đằng Ngọc Ý lại tự mình đội mũ che mặt bước xuống xe, coi đám người hầu kia như không khí, đi thẳng vào rừng trúc.
Người hầu nhìn thấy Đằng Ngọc Ý bèn bước tới chặn lại: "Tiểu nương t. ử xin dừng bước."
Đằng Ngọc Ý nhún người hành lễ, cười hỏi: "Nơi này đâu phải cấm địa hoàng gia, cớ sao không cho đi qua?"
Tên người hầu đáp: "Công t. ử nhà ta muốn ra bờ sông đ. á. n. h cầu, nên cho dựng màn trướng ở đây. Đợi ngài ấy ra khỏi rừng tự nhiên sẽ cho qua."
Sắc mặt Bạch Chỉ hơi đổi. Lời này thật quá bá đạo, cả một rừng trúc rộng lớn, nói cấm là cấm sao.
Đằng Ngọc Ý vẫn bình tĩnh, gật đầu cười: "Khéo thật, ta cũng đang định đi tắt qua đây để ra bờ sông dự tiệc."
Đám người hầu nhìn nhau, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc. Yến tiệc bên sông không chỉ có một chỗ, khách khứa toàn là quan lại quyền quý. Cô nương này đi xe ngựa đơn sơ, quả thực không nhìn ra lai lịch thế nào.
"Đã là đi dự tiệc, chắc hẳn phải có thiếp mời."
"Thiếp mời?"
Lúc này, trước chiếc xe ngựa sang trọng kia, một bà mụ trung niên hầu hạ chải tóc lên tiếng: "Đêm nay ngoài tiệc Tiến sĩ, Hoàng thượng cũng ngự ở lầu T. ử Vân xem đại tiệc. Vương tôn công t. ử đi theo không ít, tin tức truyền ra ngoài, lại dẫn dụ bao nhiêu cô nương ngốc nghếch đến đây."
Đằng Ngọc Ý nhìn sang, trong lòng cười khẩy. Đúng là oan gia ngõ hẹp, kiếp trước cũng tại nơi này, nàng đã gặp chủ tớ nhà này.
Bà mụ kia cũng đang săm soi Đằng Ngọc Ý. Đầu đội mũ che không rõ mặt mũi, nhưng bà ta chắc chắn chưa từng gặp nhân vật này ở Trường An bao giờ. Miệng thì nói đi tắt dự tiệc mà ngay cả thiếp mời cũng không đưa ra được. Bà ta cậy thế chủ nhân, tuy không muốn nặng lời nhưng dọc đường đã đuổi khéo không biết bao nhiêu cô gái không biết trời cao đất dày như thế này rồi.
Bà ta tỏ vẻ khinh khỉnh, nói với đám gia nô cường tráng kia: "Chắc lại là nhắm vào công t. ử nhà các ngươi đấy. Vị tiểu nương t. ử này, lão thân khuyên cô một câu, công t. ử nhà người ta không dễ chọc đâu, mau đi sớm đi kẻo chuốc lấy mất mặt."
Lời này trực tiếp xếp Đằng Ngọc Ý vào hạng người ham sang bắt quàng làm họ. Mặt Bạch Chỉ đỏ bừng vì giận, mụ này rõ ràng cũng vì không dây vào được người trong rừng nên mới phải đứng chờ khổ sở ở đây, đáng lẽ phải đồng cảm, đằng này lại quay sang kiếm chuyện với họ.
"Vậy sao?" Đằng Ngọc Ý cười nhạt: "Nếu ta cứ muốn vào thì sao?"
Nàng rút từ trong tay áo ra một vật, đưa cho đám người hầu đang chặn đường: "Giờ không còn sớm nữa, xin chủ nhân các ngươi tạo điều kiện."
Mọi người biến sắc. Đó là một tấm danh thiếp màu vàng nhạt thường dùng trong phủ Quận vương, bên trên đề chức danh Tiết độ sứ Hoài Nam kiêm Thứ sử Dương Châu - Đằng Thiệu, bên dưới là chữ ký của Thuần An Quận vương.
Bọn họ ngày thường hay giao du với Thuần An Quận vương, chữ viết của ngài ấy nhìn qua là nhận ra ngay.
Thuần An Quận vương là tôn thất 🌴r1ề*⛎ đ*ì*n*ⓗ, em họ của Hoàng thượng. Tiết độ sứ Hoài Nam Đằng Thiệu là danh tướng uy danh lẫy lừng. Nghe nói năm xưa Thuần An Quận vương theo bệ hạ đi Ly Sơn, không may gặp nạn, chính Đằng Thiệu là người đã cứu mạng ngài.
Hai nhân vật này đều là bậc cha chú của tiểu công t. ử nhà mình, dù công t. ử có ở đây cũng phải xuống ngựa hành lễ.
Đám người hầu không dám ngăn cản nữa, chỉ là vẫn chặn bà mụ và chiếc xe ngựa phía sau ở ngoài rừng.
Bà mụ trung niên há hốc mồm, chợt nghe trong xe có tiếng ho khan nghiêm khắc, nghe giọng là một thiếu nữ còn rất trẻ.
Bà mụ hoàn hồn, vội vàng đổi sang bộ mặt tươi cười cung kính tạ lỗi với Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý liếc bà ta một cái, dẫn Đoan Phúc và Bạch Chỉ đi vào rừng, vừa đi vừa dặn dò lão xa phu: "Ông ở đây đợi tin, nếu di mẫu tới, lập tức đưa bà vào rừng tìm chúng ta."
...
Lời tác giả: Nữ là "ngụy trọng sinh" (trọng sinh giả/có ký ức kiếp trước nhưng không phải sống lại từ đầu), về sau sẽ giải thích rõ.
| Ch. 002 → |
