Quá đáng lắm rồi
| ← Ch.079 | Ch.081 → |
Vì thân phận quá lộ liễu nên Hà Phong rất ít khi nhận nhiệm vụ á●𝖒 💲á●✝️, nếu như có những hành động tương tự, anh thường giao lại cho cấp dưới.
Lãnh đạo hiện tại khác với Thẩm Chiếm, người này cực kỳ chú trọng quân lệnh và kỷ luật, không giống như hồi ở Đông Bắc - cái lúc mà chuyện tiền trảm hậu tấu không thèm báo cáo là lẽ thường tình.
Lần trước Hà Phong tự ý làm thịt một tên 🍳●⛎●ỷ, đã bị lão Kỷ mắng cho một trận vuốt mặt không kịp, còn bị ghi lại trong hồ sơ. Cho dù anh không mấy quan tâm đến chuyện kỷ luật hay quân hàm, thậm chí còn có thể đánh tay đôi với cấp trên, nhưng những việc này xảy ra nhiều quá sẽ gây sứt mẻ tình cảm, vả lại chuyện cãi vã ầm ĩ vốn dĩ rất phiền phức.
Sau khi xác nhận Tạ Trì vẫn bình an, Hà Phong đi tìm lão Kỷ để báo cáo việc Phó khu trưởng Đảng ngầm quân Thống trạm Thượng Hải Chu Kinh Hải đã phản bội đầu quân cho địch, cùng với ý định á.m 𝖘á.𝖙 hắn, nhưng lại bị lão Kỷ bác bỏ ngay lập tức.
Ông chỉ nói một câu: "Không có mệnh lệnh thì không được tự ý hành động."
Nói nhiều cũng vô ích, lão Kỷ là một tên gàn dở chỉ biết khư khư giữ quân kỷ, Hà Phong cũng lười tốn lời. Lúc anh bước ra ngoài, lão Kỷ vẫn còn gằn giọng cảnh báo phía sau: "Không được làm bậy, cậu liệu mà yên phận cho tôi."
Yên phận? Đó là chuyện không thể nào.
Hà Phong lại đến Đan Thảo Đường.
Gõ cửa ba tiếng, ông chủ bên trong khoác tạm chiếc áo ra mở cửa, vội vàng để anh vào.
"Là anh đó hả?"
Hà Phong đi về phía giọng nói, thấy Lý Trường Thịnh đang xỏ giày: "Nằm yên đấy đi, anh nói vài câu rồi đi ngay."
Lý Trường Thịnh lại rúc vào chăn, phấn khích hỏi: "Anh, có nhiệm vụ mới à?"
Ông chủ mang đến cho anh một tách trà nóng. Ông là người câm, không ngừng dùng thủ ngữ dặn dò Hà Phong vạn sự phải cẩn trọng, chú ý đến thân phận ngụy trang của mình.
Hà Phong kéo lại chiếc áo đang tuột một nửa của ông, giúp ông quấn chặt vào trước 𝓃-ℊ-ự-ⓒ: "Tôi biết rồi, chú đi nghỉ đi, lát nữa để cậu ấy khóa cửa là được."
Ông chủ gật đầu, vỗ vỗ vào cánh tay anh rồi quay người bỏ đi.
Hà Phong quay lại nhìn Lý Trường Thịnh, ngồi xuống cạnh giường: "Cùng anh đi 🌀❗ế.t một người."
...
Ngày đó âm thầm rời đi, không phải chỉ là vì sợ liên lụy Tạ Trì phải ngày ngày ra ngoài tìm thuốc men, thực phẩm cho mình, mà còn là vì sợ cô sẽ nhìn thấy dáng vẻ lúc ↪️_♓_ế_𝐭 của anh.
Khi ấy, Hà Phong thực sự nghĩ mình sắp tiêu rồi, nhân lúc Tạ Trì vắng mặt mà trốn ra ngoài, tùy tiện tìm một nơi nằm chờ 𝐜-𝒽-ế-т.
Không ngờ cái ⓒhế.t không đến, mà anh lại còn được một người tị nạn kéo về nhà.
Đó là một người câm, biết chút Đông y. Nhà của ông bị 𝒷●𝖔●ɱ đánh sập, bốn bề bị lấp kín, chỉ có một cái hang kín để đi ra đi vào. Chẳng biết là do thuốc Tây bắt đầu phát huy tác dụng hay là do Đông y quá thần kỳ mà Hà Phong đã được cứu sống.
Đợi khi cơ thể khá hơn, anh quay lại căn hầm cũ để kiểm tra, bên trong trống không, giống như đã lâu không có người ở.
Anh nhìn thấy dòng chữ Tạ Trì để lại trên tường, biết cô đã rời khỏi Nam Kinh thì lòng nhẹ nhõm đi nhiều.
Sau khi các hành vi bạo ngược kia dừng lại, để khôi phục lại bộ mặt của Nam Kinh, phía Nhật đã cho những người tị nạn trong khu an toàn lần lượt trở về nhà, các ngành nghề cũng lục tục kinh doanh trở lại, đồng thời cũng không ngừng tiếp đón kiều dân và thương nhân Nhật Bản đến sinh sống làm ăn.
Hà Phong và Lý Trường Thịnh vẫn ở lại nhà của người câm kia, may mà lương thực dự trữ đầy đủ, không phải lo chuyện ăn uống.
Suốt nhiều ngày không thấy ánh nắng mặt trời, cả hai đều đã trắng ra trông thấy, lớp da thịt thô ráp mất đi, trở lại dáng vẻ sạch sẽ tươm tất ban đầu.
Điều không thể ngờ tới chính là thân phận Koike Tatsuji đã giúp ích rất lớn cho Hà Phong.
Anh tình cờ gặp lại Miyajima Kurumata, vốn là học trò của La Linh Thư, hiện đang giữ chức vụ thư ký trong đoàn hộ tống cấp trên đến Nam Kinh dự hội nghị kinh tế.
Đây là một cơ hội tốt để rời đi, nhưng điều phải đối mặt là vấn đề chọn lựa: Trở về quân đội, hay là tiếp tục ẩn nấp?
Cả hai cái, anh đều không muốn.
Hai trận đại chiến ở Thượng Hải và Nam Kinh đã khiến anh hoàn toàn thất vọng về chính phủ, còn việc ✞●𝒽●â●〽️ ռ●ⓗậ●🅿️ vào nội bộ quân địch cũng khiến anh đau đầu, hơn nữa, người chỉ huy trực tiếp duy nhất là Thẩm Chiếm cũng đã không còn.
Miyajima Kurumata sẽ ở lại Nam Kinh ba ngày, Hà Phong buộc phải dùng khoảng thời gian không hề ngắn này để suy nghĩ kỹ càng.
Trong đầu anh lặp đi lặp lại những lời Thẩm Chiếm từng nói với mình.
Có tiếp tục không? Nếu tiếp tục, anh nên tìm ai để chuyển tình báo?
Có lẽ rồi sẽ có cách thôi.
Cuối cùng Hà Phong vẫn chọn quay trở về với thân phận Koike Tatsuji. Nhìn lại những năm tháng ẩn nấp đó, tuy rất gian khổ, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng nó đóng góp được nhiều hơn so với việc xông pha nơi tiền tuyến.
Bặt vô âm tín hơn nửa năm, trước tiên phải về Tokyo một chuyến.
Hà Phong đã chuẩn bị sẵn một bộ lý do hoàn hảo, nào ngờ La Linh Thư ngoài chuyện người cậu ra thì không hỏi thêm gì khác.
Hà Phong chỉ trả lời rằng khi đến Thiên Tân, thành phố đã thất thủ, không gặp được gia đình người cậu, thế mà lại may mắn trót lọt qua được.
Còn Lý Trường Thịnh thì vẫn ở lại Nam Kinh, học được chút Đông y từ ông bác câm.
Mỗi khi tổ chức không cho phép tự ý hành động 𝐠_ïế_𝖙 người, anh sẽ tìm Lý Trường Thịnh để phối hợp.
Từ năm ngoái đến nay, họ cũng đã á.Ⓜ️ ş.á.т không ít Hán gian và quan chức người Nhật.
...
Chu Kinh Hải đến Nam Kinh vào chập tối, ngay đêm đó có một bữa tiệc chào mừng được tổ chức linh đình.
Hà Phong cũng được mời đến tham dự. Anh để Lý Trường Thịnh bắn tỉa từ tòa nhà đối diện, nếu cậu ra tay thất bại, anh sẽ tìm cách đứng cùng Chu Kinh Hải ở cửa vài giây khi tiệc tàn, và Lý Trường Thịnh phải giải quyết hắn trong vài giây ngắn ngủi đó.
Khách khứa đến dự tiệc rất đông, dù anh không bị tịch thu ν·ũ k·♓·í nhưng chắc chắn cũng không thể dùng súng. Vì một tên Hán gian phản đảng mà làm lộ bản thân thì quả là không đáng.
Dù rằng trong mắt người ngoài, Hà Phong chỉ là một tên phế vật đi lên nhờ 𝐪●ⓤa●𝐧 𝒽●ệ, nhưng chỉ riêng cái họ Koike thôi đã là một miếng mồi thơm khiến người ta tranh nhau bu lại. Hết người này đến người khác tiến tới bắt chuyện, khiến anh hoàn toàn không có cơ hội á.Ⓜ️ ş.á.ⓣ.
Bữa tiệc đã trôi qua được một nửa, Trưởng bộ phận Yamada phát biểu một tràng dài rồi tuyên bố bổ nhiệm Chu Kinh Hải làm Trưởng phòng Hành động thuộc Đặc khu Nam Kinh, cả hai tên tay sai mà Chu Kinh Hải mang theo cũng sẽ đồng thời được phong chức.
Hà Phong ngồi ở góc bàn dài ăn trái cây, một người phụ nữ có vẻ ngoài kiều diễm đã tiến đến chào hỏi anh: "Ngài Koike."
Hà Phong nhìn cô ta, nhận ra đó là Dương Tiêu của xưởng dệt bông Gia Viễn.
Người phụ nữ này có ⓠ⛎𝐚*ⓝ 𝐡*ệ mật thiết với phía Nhật, chuyên cung cấp vật tư cho quân đội, lại còn khống chế được quyền thương mại dầu mỏ, đồng thời cũng nắm trong tay vài tuyến đường vận tải quan trọng.
Anh nuốt miếng trái cây xuống: "Bà chủ Dương lại đẹp ra rồi."
"Hiếm khi thấy ngài Koike còn nhớ đến tôi như thế đấy."
"Chịu thôi, phụ nữ đẹp luôn khiến người ta ấn tượng sâu sắc mà." Hà Phong giơ tay lên: "Trái cây ngon lắm, làm chút không?"
Dương Tiêu đặt tay lên tay anh, nhẹ nhàng đẩy ra: "Ngọt quá."
Hà Phong liếc nhìn bàn 🌴@●🍸 κ●𝖍ô●𝓃●g 𝓎ê●п 🅿️●ⓗậ●𝐧 của cô ta, ý đồ quá rõ ràng.
Trước khi chiến tranh nổ ra, người phụ nữ này từng làm kinh doanh vũ trường, sau đó không biết thế nào mà lại bắt rễ được với thương nhân Nhật Bản, cực kỳ giỏi giao thiệp, thường xuyên lui tới các buổi tiệc rượu lớn nhỏ, quen thân với không ít giới quyền quý và quân phiệt.
Cô ta để kiểu tóc uốn lượn sóng, diện sườn xám màu xanh lục đậm, trên vai khoác chiếc khăn đen thêu hoa đỏ, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ lăng loàn không diễn tả nổi.
Hà Phong rất am hiểu về những "nhân vật trọng điểm" ở Nam Kinh này, đương nhiên bao gồm cả những tin tức 🌴.ì𝖓.𝖍 á.❗ trong đó. Người đàn bà này nổi tiếng về thói háo sắc, tác phong ph*ng đ*ng, hôm nay còn bày ra điệu bộ thế này, nghĩa là đã nhắm trúng anh rồi sao?
Hà Phong mỉm cười với cô ta: "Đúng là rất ngọt."
Dương Tiêu nhìn anh đầy ẩn ý: "Ồn ào quá, hay là lên lầu trò chuyện chút nhé?"
Hà Phong nhón một quả nho nhét vào miệng cô ta: "Trên lầu không thoải mái, hay là qua nhà tôi ngồi chơi đi?"
Dương Tiêu áp sát vào người anh, cười khúc khích, thì thầm vào tai anh: "Ngài Koike đúng là thẳng thắn thật."
Hà Phong bị mùi nước hoa nồng nặc của cô ta làm cho khó chịu, anh cố nhịn, vòng tay qua eo cô ta: "Đi không?"
Dương Tiêu đứng thẳng người, ngắm nhìn gương mặt khiêu khích của anh, nũng nịu đáp: "Sao lại không đi chứ?"
Hà Phong tiện tay cầm ly rượu lên uống một ngụm, sau đó đứng thẳng người dậy, lập tức cao hơn Dương Tiêu hẳn một cái đầu: "Hôm nay hơi muộn rồi, để mai nhé?"
"Không muộn đâu." Dương Tiêu gần như dán chặt vào người anh, "Vừa hay, tôi có một căn hộ ở biệt uyển Lan Sơn, ngay gần đây thôi."
Hà Phong khẽ đẩy cô ta ra: "Đông người lắm chuyện, cô đi trước đi, tôi sẽ đến sau."
"Phòng 1103, đừng có gõ nhầm cửa đấy nhé." Dương Tiêu dùng đầu ngón tay lướt nhẹ qua bụng anh, lúng liếng bước đi: "Chờ anh đó."
Hà Phong nhìn về phía Chu Kinh Hải, thấy hắn vẫn đang ngồi trên sofa cách đó không xa, trò chuyện rôm rả với mấy người Nhật xung quanh, ra vẻ như những người bạn thân thiết lâu ngày không gặp.
Xung quanh bỗng truyền đến tiếng hỗn loạn.
Một người phụ nữ ngụy trang thành phục vụ cầm dao đâ●Ⓜ️ thẳng về phía Chu Kinh Hải.
Hà Phong trơ mắt nhìn cô ta á-ɱ sá-✝️ thất bại, bị hiến binh khống chế.
Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì tiếng súng lại vang lên, trong chớp mắt, cả căn phòng như đàn chim sợ cành cong, lập tức tán loạn tứ phía.
Điều đáng tiếc là viên đạn đó không lấy được mạng Chu Kinh Hải, chỉ sượt qua vai hắn.
Lãng phí mất một chiêu dương Đông kích Tây, lại còn mất thêm một người.
Chậc, ăn hại.
Chu Kinh Hải được đám người hộ tống đi về phía sảnh sau.
Hà Phong cầm lấy một chiếc nĩa bên cạnh, giấu vào trong tay áo, lững thững đi dọc bờ tường, chờ tới khi canh được góc độ tốt nhất thì phóng mạnh chiếc nĩa sắt ra.
Nó bay vút qua đám đông, cắm thẳng vào cổ Chu Kinh Hải.
Vừa nhanh, vừa chuẩn, vừa hiểm, không một tiếng động.
Giữa đám đông hỗn loạn, không một ai nhận ra.
Đợi đến khi Chu Kinh Hải ôm cổ ngã xuống, Hà Phong đã tiến gần đến cửa.
Một toán hiến binh xông vào, cửa bị chặn lại, trừ người Nhật ra thì không ai được ra ngoài.
Hà Phong không rời đi ngay, anh khoác chiếc áo măng tô đen dài đứng dưới hiên nhà, vóc người hiên ngang cao lớn, nổi bật hẳn giữa đám binh lính Nhật lùn tịt.
Anh lấy bật lửa ra châm một điếu thuốc, rít hai hơi, rồi búng ba phát vào thân điếu thuốc.
Lý Trường Thịnh ở phía xa đã hiểu ý, lập tức thu súng rời đi.
...
Vẫn còn một Dương Tiêu cần phải giải quyết.
Hà Phong đến căn hộ của cô ta như đã hẹn.
Chìa khóa cắm sẵn trên ổ, Hà Phong đẩy cửa vào thẳng phòng ngủ.
Trong phòng không bật đèn, chỉ thắp vài ngọn nến, bầu không khí cực kỳ đưa đẩy.
Người phụ nữ đã sửa soạn xong xuôi, mặc chiếc váy ngủ màu đỏ sẫm, để lộ cặp đùi trắng nõn dài miên man, đang nằm lả lơi trên giường.
Hà Phong khẽ cười, cầm giá nến đi về phía cô ta.
Dương Tiêu vuốt tóc, nũng nịu cười: "Cầm cái đó làm gì thế?"
"Để ngắm cô chứ còn sao nữa."
Hà Phong đứng cách mép giường nửa mét, Dương Tiêu đưa chân ra ngoài giường, khều nhẹ vào ống quần anh: "Lại đây đi nào."
Anh đặt giá nến lên tủ đầu giường, bắt đầu xắn tay áo lên.
Dương Tiêu nhìn cánh tay săn chắc của anh, không giấu nổi vẻ đắc ý thầm kín.
Ở buổi tiệc rượu lần trước cô ta đã nhắm trúng anh rồi, ngặt nỗi có cô bạn gái nhỏ của anh ở đó nên không dám ra tay, nào ngờ lần này lại dễ dàng như vậy.
Thấy Hà Phong cứ lề mề xắn tay áo, cô ta nôn nóng ngồi dậy định ôm lấy eo anh. Nhưng còn chưa kịp chạm vào, bàn tay anh đã nhanh như chớp bóp chặt cổ cô ta, nhấc bổng người lên rồi ném mạnh xuống sàn.
Dương Tiêu cảm thấy sống mũi mình như muốn gãy lìa, 𝐦á·⛎ tuôn ra nhuộm đỏ cả tấm thảm. Tay cô ta quờ quạng loạn xạ, nhưng tấm lưng đã bị anh dùng chân giẫm mạnh, không tài nào vùng vẫy nổi.
Cô ta từng nghe đồn về một vài sở thích quái gở của Koike Tatsuji, nhưng không ngờ ra tay lại nặng đến mức này.
"Nhẹ... nhẹ tay chút, đau quá."
Hà Phong cầm giá nến trên tủ lên, dùng chân lật người cô ta lại.
Dương Tiêu bị đá đau không chịu nổi, có chút tức giận, vừa định nhỏm dậy thì lại bị Hà Phong giẫm mạnh lên bụng.
"Anh quá đáng quá rồi đấy!"
Hà Phong rút cây nến khỏi giá, lạnh lùng nhìn xuống cô ta: "Nghe nói cô là người Sơn Đông, vậy tính ra chúng ta còn là đồng hương đấy."
"Cái gì?"
"Mẹ kiếp, mất mặt thật." Chiếc giá nến thanh mảnh linh hoạt di chuyển trong tay Hà Phong, "Làm gì không làm, lại đi làm Hán gian. Bán gì không bán, lại đi b*n n**c."
Dương Tiêu cảm thấy có gì đó không ổn, vừa định kêu cứu thì người đàn ông phía trên đã khẽ nhếch môi, cúi người, dùng giá nến đâ.𝐦 thẳng vào cô ta.
Vì rút giá nến hơi chậm nên 𝐦●á●𝐮 đã bắn đầy lên cánh tay anh.
Hà Phong quẳng cô ta 𝐥ê.𝐧 𝐠.ℹ️ư.ờ.𝖓.🌀 rồi ném luôn giá nến lên đó, chăn bông bắt lửa, lập tức cháy rụi.
Nương theo ánh lửa bùng lên, anh đi đến chỗ chiếc bàn ở phòng khách lật tìm một lượt, nhưng không thấy tài liệu nào hữu ích.
Bên ngoài có tiếng người la hét:
"Cháy rồi!"
"Mau tới dập lửa!"
Anh tùy tiện vớ đại một mảnh vải lau tay rồi nhảy ra ngoài qua cửa sổ đằng sau.
...
| ← Ch. 079 | Ch. 081 → |
