Truyện:A Chi, A Chi - Chương 079

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 079
Chơi thế nào
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

Sau nhiều tháng bị oanh tạc, cùng với sáu tuần lễ chịu đựng sự ✞hả●𝖒 💲●á●✝️ của quân đội Nhật, chính quyền Nhật Bản đã nôn nóng muốn khôi phục bộ mặt thành phố cũng như trật tự kinh tế xã hội tại Nam Kinh.

Họ đặc biệt coi trọng các lĩnh vực công nghiệp, tài chính, tiền tệ, liên tục cử các cố vấn người Nhật đến để giá*𝐦 ⓢ*á*ⓣ và kiểm soát kinh tế. Thông qua việc đẩy mạnh các chính sách thuế khóa và vật tư khắc nghiệt, dùng vũ lực khống chế đối với các doanh nghiệp công thương Trung Quốc, vơ vét của cải, bóc lột sức lao động của nhân dân Trung Hoa, đồng thời sử dụng số thu nhập kiếm được để làm chi phí cho chính phủ bù nhìn và quân đội.

Đồng thời, chúng còn hỗ trợ các doanh nghiệp Nhật Bản, thiết lập nhiều cơ quan tài chính cùng các ngân hàng công và tư, biến Nam Kinh thành một thành phố có kinh tế phải phụ thuộc vào Nhật Bản. Dưới sự kiểm soát của hàng loạt chính sách hà khắc như hổ dữ, trật tự ở Nam Kinh trông thì có vẻ đang ngày càng ổn định, cả công thương nghiệp cũng đang dần phục hồi lại một cách chóng mặt.

Trịnh Nguyên ở Tổng cục Thuế đến báo cáo công việc, cầm giấy đọc mấy hạng mục thuế mới và các chính sách tương ứng.

Hà Phong ngồi trước bàn chơi với một con chim hoàng yến, Trịnh Nguyên cũng chẳng quan tâm anh có thèm nghe hay không, vẫn thao thao bất tuyệt như mọi khi. Đối với đức hạnh của vị cố vấn kinh tế này, ông ta đã sớm quen rồi.

"Phân cục đường Bạch Hạ mới có thêm sáu thành viên gia nhập, hai nhân viên thuế vụ, bốn cảnh sát thuế, đây là danh sách."

"Trưởng quan."

"Thưa trưởng quan."

Hà Phong tranh thủ ngước mắt liếc ông ta một cái: "Nói xong chưa?"

Trịnh Nguyên cung kính đứng thẳng, hơi cúi đầu: "Ti chức đã báo cáo xong."

"Ồ, biết rồi." Hà Phong bỏ mặc ông ta sang một bên, tiếp tục huýt sáo trêu chim. Hồi lâu sau, anh lại nhìn Trịnh Nguyên: "Còn đứng đực ra đó làm gì? Còn việc gì nữa?"

"Dạ không." Ông ta cúi người, hai tay dâng lên một tập tài liệu: "Đây là danh sách nhân sự mới vào làm, mời trưởng quan xem qua."

Hà Phong lơ đãng quét mắt nhìn tập hồ sơ: "Để đó đi."

"Vâng."

Trịnh Nguyên cẩn thận đặt xuống, lùi lại hai bước: "Vậy còn về thuế muối và..."

Hà Phong ngắt lời ông ta: "Biết rồi, ra ngoài đi."

"Vâng."

Trịnh Nguyên lẳng lặng lui ra ngoài. Thấy hành lang không có người, ông ta vừa đi vừa lầm bầm: "Cái thứ phế vật từ đâu đến thế không biết, thật con mẹ nó tốn sức."

Tiếng bước chân xa dần, Hà Phong ngồi thẳng dậy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Việc thu thuế bây giờ thực sự ngày càng khắc nghiệt, hạng mục thì tạp nham, số tiền thì khổng lồ, gần như đã đạt đến trình độ b**n th**.

Hà Phong nhìn con chim hoàng yến ủ rũ héo hon trong lồng. Lúc sáng mang tới còn hoạt bát lắm, giờ đã bệnh đến mức rúc đầu lại, bộ dạng nửa sống nửa 🌜.♓.ế.🌴. Anh thở dài, cảm thấy mình và nó cũng chẳng khác gì nhau, chẳng qua cái lồng của anh lớn hơn, cũng nguy hiểm hơn mà thôi.

Hà Phong mở cửa lồng cho con chim ra, nhưng nó vừa ngốc vừa mù, cứ đứng im không động đậy. Anh dùng bút chọc nhẹ vào cái đầu vàng nhỏ xíu của nó, con chim mới chịu vỗ cánh bay lên, loay hoay mãi mà vẫn không tìm thấy cửa.

"Đồ ngốc."

Hà Phong xách lồng ra cửa sổ, lắc nhẹ thân lồng để nó tiến gần cửa. Con chim vừa tìm được lối thoát liền tung cánh bay vút lên bầu trời xanh.

"Đồ ngốc, đừng để bị bắt lại nữa."

Anh nhìn theo con chim hoàng yến bay đi xa, khóe mắt thoáng nhìn thấy một nữ đồng nghiệp ở dưới lầu.

Cô đang ngước mắt lên nhìn theo con chim. Hà Phong tựa vào bệ cửa sổ, lả lơi huýt sáo một tiếng. Nữ đồng nghiệp thấy anh liền lập tức cúi gằm, nhanh chân bước vào tòa nhà văn phòng.

Hà Phong khẽ cười, vứt cái lồng đi, cầm lấy áo khoác rồi ra khỏi cửa.

...

Mấy ngày trước, Nhật Bản đã đặt thêm Tổng bộ Tư lệnh quân phái bộ Trung Quốc tại Nam Kinh, có không ít nhân vật quân sự quan trọng mới nhậm chức.

Trước đây khi còn ở Đông Bắc, Hà Phong vốn ham tụ tập uống rượu, chơi bời cùng lũ 𝐪υ*ỷ, nhờ đó mà moi ra được không ít tình báo quan trọng. Lần này ở Nam Kinh, anh vẫn tiếp tục thuận lợi trà trộn vào.

Buổi tối, Hà Phong đi ăn cùng mấy người "bạn", tổng cộng có bảy người. Trong số đó có bốn người là người Trung Quốc, đều làm việc trong Chính phủ lâm thời bù nhìn, là một lũ Hán gian thực thụ. Còn một người nữa là người quen cũ từ Tân Kinh qua, chính là Hanada Hajime.

Vì nắm giữ mạch kinh tế nên rất nhiều quan chức cao cấp đều nịnh bợ anh, hòng tìm đường mưu lợi. Hôm nay có một gương mặt mới tới, là giám đốc Trình mới nhậm chức của xưởng máy Phổ Trấn, cứ xoay quanh Hà Phong nịnh nọt, không ngừng mời rượu. Ngặt nỗi tửu lượng của Hà Phong quá tốt, cuối cùng gã giám đốc này lại tự mình uống say trước.

Sau bữa ăn, họ tản ra đi về theo từng nhóm nhỏ. Giám đốc Trình vẫn luôn bám theo Hà Phong, muốn mời anh đến mấy chỗ đặc biệt tìm gái.

Hanada Hajime lảo đảo chỉ tay vào giám đốc Trình, cười nói: "Ngài Koike... có bạn gái rồi, còn là... con gái yêu của Tướng quân Fujita đấy."

Giám đốc Trình xua tay: "Thì đã sao... cũng đâu có ở đây đâu mà. Vợ tôi cũng đang ở Bắc Bình đây... Đàn ông cả mà, ai cũng tự hiểu."

Hà Phong khoác vai gã: "Xem ra giám đốc Trình là khách quen ở đó nhỉ."

Giám đốc Trình cười hì hì: "Cũng không thường xuyên lắm, thỉnh thoảng, thỉnh thoảng thôi."

Hà Phong không đến chỗ đó, mà ghé vào một nhà tắm công cộng gần đó ngâm mình một lát, chủ yếu là muốn trò chuyện kỹ hơn với Nakamura bên ban Đặc vụ.

Sau khi uống rượu rất dễ moi tin, hơi nóng bốc lên lại càng khiến người ta hưng phấn.

Hà Phong còn chưa dẫn dắt được mấy câu, Nakamura đã tự chủ động nói ra một việc: Có một tay đặc vụ ngầm của quân Thống đã phản bội, tuần sau sẽ từ Thượng Hải qua đây. Nghe nói hắn đã triệt hạ được hai trạm liên lạc ngầm của quân Thống khu Thượng Hải, còn giúp bắt được ba đảng viên Cộng sản ngầm. Lần này tới nhậm chức, hắn còn mang theo lễ vật - một đường dây tình báo quan trọng ở Nam Kinh.

Thời gian đã muộn, họ nghỉ lại qua đêm tại dây.

Giám đốc Trình tưởng Hà Phong sợ điều tiếng nên mới không đi đến mấy chỗ đặc biệt kia, dù sao bạn gái anh cũng có người cha tiếng tăm lẫy lừng như thế. Thế là gã tỏ ra vô cùng biết điều, đích thân lựa chọn một phụ nữ Nhật Bản cực kỳ xinh đẹp gửi tới cho anh.

Hà Phong vẫn luôn lơ đãng, chỉ sợ Tạ Trì xảy ra chuyện gì. Vừa định thay quần áo đi ra ngoài thì một người phụ nữ mặc kimono đã được đư●🅰️ ✅à●𝐨.

Anh dừng động tác, đứng nguyên giữa phòng, nhìn xuống người phụ nữ đang quỳ trên mặt đất: "Tên gì?"

"Hanako."

"Lại đây."

Hanako mỉm cười đứng dậy, được phục vụ một người đàn ông điển trai như vậy, trong lòng cô ta cũng rất vui.

Cô ta liếc mắt đưa tình, thẹn thùng đi những bước nhỏ về phía anh. Vừa tới trước mặt, Hà Phong bỗng bóp chặt cổ cô ta ấn thẳng xuống sàn, khiến cô ta phải quỳ sụp xuống.

Đau quá!

Hanako mặt cắt không còn giọt ⓜ.á.⛎, đầu áp xuống đất: "Thưa ngài, tôi... tôi đã làm sai điều gì sao?"

"Cô không làm sai." Hà Phong rót một ly rượu, đưa lên miệng uống nửa ly, rồi đổ nửa ly còn lại lên đầu cô ta.

Hanako sợ đến mức run lập cập.

"Biết tôi là ai không?"

Hanako lắc đầu lia lịa.

"Hèn gì còn cười nổi." Hà Phong lại rót thêm ly rượu, thấy bộ quần áo của mình treo bên cạnh, vừa uống rượu vừa đi tới, rút chiếc thắt lưng da từ quần tây ra.

Hanako dùng dư quang liếc trộm anh, cảm thấy mọi thứ có gì đó không ổn. Tuy cô ta mới vào nghề không lâu, tiếp khách chưa nhiều, nhưng cũng từng nghe nói qua về những thủ đoạn kỳ quái của một số khách hàng.

Chỉ là cô ta luôn gặp thuận lợi, không ngờ chuyện xui xẻo này lại rơi trúng đầu mình.

"Bọn họ không nói cho cô biết sở thích của tôi à?"

Hanako nghe tiếng quất thắt lưng của anh mà da gà da vịt thi nhau nổi lên.

"Kêu một tiếng, quất thêm một phát."

Sống lưng Hanako lạnh toát, liên tục dập đầu: "Xin hãy tha cho tôi, thưa ngài, cầu xin ngài hãy tha cho tôi."

Hà Phong nghe tiếng đầu cô ta đập xuống sàn "cồm cộp", tiện tay ném ly rượu ra sau lưng. Ly rơi xuống thảm mềm, lăn lông lốc đến tận chân tường.

Hanako bắt đầu thút thít, đôi vai 𝐫υ-ⓝ г-ẩ-ⓨ vì sợ hãi.

Hà Phong khẽ thở dài: "Tôi còn chưa ra tay mà, khóc lóc cái gì."

Nghe vậy, Hanako mím chặt môi, không dám phát ra một tiếng động nào nữa.

"Ra ngoài đi."

Hanako tưởng mình nghe nhầm, ngước lên nhìn anh, vừa chạm ánh mắt của anh liền lập tức cúi đầu ngay: "Cảm ơn ngài, cảm ơn ngài."

Cô ta г.ц.ռ 𝓇.ẩ.ÿ đứng dậy, lùi lại hai bước rồi vội vã xoay người bỏ chạy, nhưng còn chưa tới cửa thì giọng nói lạnh lẽo phía sau đã vang lên.

"Đứng lại."

Chưa kịp phản ứng, trong không gian bỗng vang lên một tiếng "chát" chói ta.

Chiếc thắt lưng kia quất thẳng vào lưng Hanako.

Cô ta bị đánh đến mức ngã sấp mặt về phía trước, trán đập vào cửa lùa, đầu óc quay cuồng.

Hà Phong nhìn xuống bóng lưng cô ta, cười rạng rỡ không thôi: "Không đánh thì thấy ngứa tay quá, mau cút đi đi."

Cả tấm lưng Hanako tê dại, cô ta bất chấp đau đớn, vội vàng gượng dậy, lảo đảo chạy ra ngoài.

Giám đốc Trình ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động thì vừa kéo quần vừa chạy qua xem, chỉ thấy người phụ nữ kia bỏ chạy thục mạng: "Chuyện gì vậy?"

Hanako không đáp, khóc lóc chạy mất.

Phòng Hà Phong không đóng cửa, giám đốc Trình ghé mắt vào nhìn, chỉ thấy anh đang lau chiếc thắt lưng da của mình.

Hà Phong liếc gã một cái, có vẻ không vui: "Lần sau tìm đứa nào lỳ đòn tí, chưa làm ăn gì đã khóc lóc rồi, chơi thế nào được?"

"..."

...

Trong tiệm mới nhập thêm một lô vải mới, Tạ Trì đang bận rộn sắp xếp thì điện thoại bỗng reo lên.

A Như chạy tới nghe máy: "Xin chào, hiệu may Bách Chi xin nghe."

Đầu dây bên kia im lặng.

"Xin chào, hiệu may Bách Chi, quý khách cần gì ạ?"

"Alô... Quý khách còn đó không?"

Điện thoại vẫn thông, nhưng bên kia cứ im lìm không nói gì.

A Như cúp máy, lầm bầm tiếp tục dọn vải.

Tạ Trì cầm sổ ghi chép, thuận miệng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Không biết ai gọi nữa, không nói câu nào, mà cũng chẳng cúp máy."

Chưa kịp dứt lời, điện thoại lại vang lên.

A Như định bước tới thì Tạ Trì đã nói: "Để chị."

Cô kẹp quyển sổ bước tới quầy, nhấc máy lên: "Alô."

Vẫn không có tiếng ai đáp.

Ngón tay Tạ Trì hơi cuộn lại.

Thông máy được khoảng nửa phút, điện thoại bị cúp. Hai bên đều không nói lời nào, nhưng sự im lặng ngắn ngủi ấy đã hơn cả ngàn vạn lời nói.

Cô đặt điện thoại xuống, lòng tràn đầy thỏa mãn quay lại trước giá vải tiếp tục làm việc.

A Như đứng trên ghế cao hỏi: "Ai vậy chị?"

Tạ Trì lật xem xấp vải, thong thả ghi chép: "Gọi nhầm số."

"Vẫn không nói gì ạ?"

Tạ Trì không trả lời.

"Không lẽ là ai đó cố tình trêu chọc mình?" A Như nhảy xuống ghế, phủi tay hai cái, "Lần sau mà còn gọi tới không nói gì nữa, em sẽ mắng cho họ vài câu."

...

Chương (1-114)