| ← Ch.236 | Ch.238 → |
Phạm Dung Dung rời khỏi phòng.
Thực ra nàng không muốn đến tịnh phòng mà là đói bụng.
Lần tuyển tú này, vòng sơ tuyển có tổng cộng năm ngày, nàng ấy xui xẻo bị xếp vào ngày cuối, ngày hôm nay chưa ăn uống gì mãi đến khi trời sắp tối thì mới đến lượt nàng ấy.
Sau khi lựa chọn xong thì trở về rất mệt mỏi nên ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi, ngày hôm sau trời còn chưa sáng đã vội vàng tới rồi được sắp xếp tới Phân Phương điện.
Vì đông người nên thủ tục vô cùng rườm rà, nàng ấy đứng đó nửa buổi sáng mới được phân phòng.
Phân phòng xong thì lại ổn định chỗ ở, phát xiêm y, đồ dùng và giảng quy củ.
Sau khi hoàn thành tất cả những điều này thì mới được ăn bữa cơm đầu tiên.
Từ ngày hôm qua cho đến bây giờ, nàng ấy mới ăn tổng cộng ba bữa cơm.
Bữa sáng là cháo loãng, màn thầu và dưa chua. Hai bữa còn lại đều là thức ăn giống nhau, hai món chay và một chén cơm.
Phạm Dung Dung sống trong nhung lụa từ nhỏ, toàn ăn sơn hào hải vị, đầu bếp trong nhà đều tìm khắp trời nam đất bắc, đối với nàng ấy thì loại thức ăn này ngay cả hạ nhân trong nhà cũng không ăn.
Như ngươi tưởng tượng, mấy bữa cơm này nàng ấy không ăn nhiều nên kết quả chính là đói bụng.
Thực ra nàng ấy có thể chuẩn bị bạc nhờ cung nữ quản sự lấy cho nàng ấy ít đồ ăn ngon nhưng cố tình lại bị chia vào phòng có ba người gia cảnh không tốt.
Phạm Dung Dung không ngốc, đương nhiên nàng ấy biết rõ đạo lý cây cao đón gió.
Thế là nàng ấy vẫn chịu đựng đến tận bây giờ.
"Ngươi là cung nữ quản lý phòng chữ dậu? Giúp ta lấy chút đồ ăn ngon được không?"
Cung nữ quản lý phòng chữ dậu thấy nàng ấy trực tiếp như thế thì có vẻ chưa thể thích ứng.
Nhưng nghĩ đến những gì Thái Ngọc tỷ tỷ bảo nàng ấy để ý hơn chút thì tiểu cung nữ suy nghĩ một chút rồi nói: "Cô nương muốn ăn gì? Ở nơi này không có đồ ăn quá phức tạp."
Phạm Dung Dung suy tư.
Thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu nàng ấy chính là ----- thịt.
Thịt gì cũng được, thực ra nàng ấy đang thèm thịt.
"Ăn thịt."
Nàng ấy đưa cho tiểu cung nữ một thỏi bạc.
Là một thỏi bạc nặng năm lượng.
Tiểu cung nữ nghĩ thầm: Chẳng lẽ vừa rồi Mao Ngọc Nhi tới tìm nàng ấy hỏi thăm tin tức thì vị thiên kim Phạm gia này không biết? Nàng ấy thực sự không biết hay là giả vờ không biết, biểu hiện của các tú nữ như thế nào đều được các nàng ấy báo lên, kể cả lúc riêng tư?
Hay là nàng ấy không quan tâm chút nào?
Tiểu cung nữ che giấu làn sóng dâng trào trong lòng và nói: "Cô nương đợi chút, ta đi chuẩn bị."
Phạm Dung Dung đứng ở chỗ đó chờ.
Đợi một lúc thì tiểu cung nữ đã quay lại, mang theo chiếc giỏ có phủ một mảnh vải trong tay.
"Nếu cô nương không mang về phòng thì tìm chỗ che nấp để dùng, đừng để ai nhìn thấy."
Phạm Dung Dung gật đầu.
Chờ tiểu cung nữ đi xa thì nàng ấy mở túi giấy ra nhìn, bên trong là một con gà nướng.
Sau khi biết được nhóm tú nữ đều ở phía sau Thừa Hoa điện và Thanh Phức điện, Viên Viên đã nghĩ ra cách.
Cho người lấy thuyền rồi ngồi thuyền đi xem tú nữ.
Mấy tòa cung điện này được xây dựng trên mặt nước, dù bọn họ có làm gì cũng thu hút sự chú ý của người khác nhưng ngồi thuyền thì có thể giả vờ như đang dạo hồ.
"Viên Viên, ngươi thật thông minh." Diễm Dao khen ngợi.
Vệ Tắc nhìn muội muội và tiểu cô cô, bất đắc dĩ mà lắc đầu không nói gì.
Vệ Thiều và Vệ Khiên đều không nói gì, vốn dĩ là Viên Viên đòi tới xem nên đã kéo tất cả mọi người tới, dạo hồ cũng tốt, cũng che giấu để tránh lan truyền tin đồn ----- ba vị hoàng tử sa vào sắc đẹp nên đã âm thầm nhìn lén tú nữ ở Tây Uyển mấy ngày tới.
Mặc dù thời tiết lúc này rất nóng nhưng vì ở trên mặt nước nên tương đối mát mẻ.
Tây Uyển vốn là biệt uyển của hoàng gia, trong đó có phong cảnh tuyệt đẹp, được bao quanh bởi núi sông, đặc biệt là cảnh hồ, mấy người ngồi thuyền hoa, xuất phát từ Nam Hải và đi qua Trung Hải.
Sau khi tới Trung Hải, Viên Viên không cho thuyền hoa chạy về bờ mà đi ngược hướng xuống Bắc Hải một lúc rồi mới cho thuyền hoa quay lại Trung Hải.
Đơn giản chỉ là bịt tai trộm chuông.
Bịt tai trộm chuông: ám chỉ rằng tự lừa dối mình, không lừa dối được người
Vệ Thiều và Vệ Khiên đều cười lớn, cười đến mức Viên Viên thẹn quá hóa giận mà chạy đến bên cạnh Vệ Tắc.
"Đại ca..."
Vệ Tắc nhìn muội muội rồi trách mắng "sao các đệ lại cười nàng" nhưng thực ra trong mắt cũng đầy ý cười.
Đương nhiên Viên Viên cũng nhìn ra nên tức giận nói: "Đại ca, huynh cũng cười ta, rõ ràng ta đang nghĩ đến thanh danh của các huynh." Nàng ấy thở phì phò rồi lại nói với Diễm Dao: "Tiểu cô cô, người nhìn bọn họ kìa, đều bắt nạt ta!"
Năm nay Diễm Dao đã mười hai, đã bắt đầu có hình dáng thiếu nữ.
So với Viên Viên ngây thơ trong sáng thì diện mạo của nàng ấy giống như Thái hậu, khí chất thanh lãnh. Dáng người Ⓜ️ảⓝ*ⓗ 🎋*𝖍*ảⓝ*♓, xương cổ tay thon thả và nước da cực trắng khiến nàng ấy có vẻ lạnh lùng trong trẻo.
"Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang không có ý đó, có lẽ bọn họ không nhịn được." Nói đến đây thì nàng ấy cũng không khỏi bật cười.
Viên Viên càng xấu hổ hơn.
Diễm Dao vội vàng nói: "Ngươi nhìn xem, có phải chúng ta sắp đến nơi rồi không?"
Viên Viên vội vã ngẩng đầu nhìn sang, một phần mái đình xa xa đã lọt vào mắt, quả nhiên đã tới gần mấy tòa cung điện.
"Đại ca, nhị ca, tam ca, các huynh mau vào đi, đừng để người khác nhìn thấy, ta và tiểu cô cô sẽ giúp các huynh trông chừng."
Thấy vậy, ba người bất đắc dĩ bước vào thuyền.
...
Thực ra Viên Viên đã coi đó là điều hiển nhiên.
Mấy cung điện được xây dựng trên mặt nước nhưng nếu người trong cung điện không ra thì cũng có nghĩa là không thể nhìn thấy gì.
Nhưng hiếm khi muội muội có hứng thú nên mấy người không muốn phá hỏng tâm trạng của muội muội nên mới tới dạo hồ khi mặt trời mọc.
Viên Viên bảo bọn thái giám chèo thuyền lại gần nhưng vẫn còn quá xa.
Không phải nàng ấy không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhờ ai đó lấy kính viễn vọng ra và dùng nó để quan sát các cung điện phía xa.
"Ai nói Viên Viên của chúng ta ngốc nghếch?"
Vệ Khiên đứng ở lầu hai nhìn boong tàu ở lầu một rồi nói với Vệ Thiều.
"Ta nói Viên Viên ngốc nghếch khi nào?"
Vệ Tắc bật cười nhìn hai người: "Các đệ cẩn thận kẻo nàng nghe thấy."
Ở bên kia.
"Viên Viên, có thấy người nào không?" Diễm Dao hỏi.
"Tiểu cô cô, người chờ chút, đừng lo lắng."
Viên Viên nhìn qua kính viễn vọng hồi lâu nhưng không thấy ai cả ngược lại lại thấy một người giống như cung nữ đang đi lại giữa các gian nhà và đình viện.
Điều này khiến nàng ấy không khỏi mất hứng nhưng đồng thời cũng nhận ra sự ngốc nghếch của mình.
Mà ở trước mặt ca ca và tiểu cô cô, nàng ấy không thể tỏ ra yếu thế nên chỉ có thể tiếp tục tuần tra mà không từ bỏ ý định.
Bỗng nhiên nàng ấy nhìn thấy một bóng người lén lút tới gần bờ.
Nơi đây có mấy cây liễu lớn rũ trên bỏ, cành liễu sum suê, rủ xuống mặt nước là nơi ẩn náu tốt.
Viên Viên nhìn đối phương mặc áo màu hồng nhạt thì lập tức hưng phấn.
Tú nữ này chạy tới bờ hồ một mình làm gì?
Chẳng lẽ muốn nghịch nước?
Đáp án sẽ sớm được tiết lộ.
Nàng ấy thấy tú nữ móc một khối khăn tay từ trong n-𝐠-ự-↪️ ra, trải xuống đất, ngồi lên rồi móc trong 𝓃*𝐠*ự*↪️ ra một túi giấy lớn.
Mà trong cái túi giấy lớn đó -----
Là gà nướng?
Viên Viên giờ kính viễn vọng lên trên và nhìn thấy một gương mặt trắng nõn.
Cái gọi là má đào mắt hạnh, côi tư diễm dật cũng chỉ vậy thôi.
Viên Viên thân là công chúa đã nhìn thấy vô số mỹ nhân cũng không khỏi có cảm giác kinh ngạc.
Một mỹ nhân như vậy đang làm gì?
Vậy mà nàng ấy xé đùi gà rồi gặm.
Viên Viên ngơ ngác nhìn đôi môi xinh đẹp của mỹ nhân bóng dầu và không khỏi lớn tiếng nói: "Ở đây có tú nữ ăn vụng."
Lần đầu tiên Phạm Dung Dung cảm thấy gà nướng bình thường lại ngon như vậy.
Sau khi ăn xong một chiếc đùi gà lớn thì nàng ấy mới ăn thong thả lại, đồng thời cũng có thời gian chiêm ngưỡng khung cảnh xung quanh.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy một con thuyền hoa ở phía xa.
Nàng ấy giật mình, ngay sau đó nhận ra bản thân không nhìn thấy rõ trên thuyền có người hay không thì tưởng tượng người trên thuyền cũng không thể nhìn thấy nàng ấy.
Cái hồ này thực sự quá lớn, không hổ là vườn thượng uyển của hoàng gia.
Nghe nói hồ này tên là Trung Hải?
Nàng ấy lại nhìn xung quanh nhưng vì có hàng liễu rủ nên ở phía sau không thể nhìn thấy có người ở đây. Không chỉ ngoài hồ mà thuyền trên hồ cũng phải tới gần mới thấy được.
Một nơi tốt!
Phạm Dung Dung đã nghĩ kỹ rồi, sau này tìm cung nữ lấy thức ăn thì sẽ trốn ở đây để ăn.
Đúng vậy, nàng ấy vừa gặm đùi gà vừa nghĩ.
Nếu phải sống ở chỗ này một tháng thì có nghĩa là nàng phải ăn cơm tú nữ một tháng, nàng ấy không thể sống nổi nếu không tìm thấy thức ăn ngoài, may mắn là nàng ấy không thiếu bạc.
Thế là quyết định một cách vui vẻ!
Nàng vui vẻ ném xương gà còn thừa xuống nước.
...
"Nàng còn ném xương gà còn thừa xuống nước!"
Bởi vì Viên Viên lớn tiếng nên ba người bao gồm cả Vệ Tắc ở lầu hai đều nghe thấy có tú nữ ăn vụng, còn là ăn vụng gà nướng, ăn xong rồi còn ném xương gà xuống nước.
Diễm Dao cũng tìm thái giám lấy một chiếc kính viễn vọng.
Ba người Vệ Tắc không có hứng thú xem tú nữ ăn vụng nhưng Vệ Khiên thấy vẻ mặt tức giận của muội muội thì dựa vào lan can lầu hai nói: "Coi như cho cá ăn."
"Cá ăn xương gà à?"
"Cái gì cá cũng ăn."
Thực ra không phải Viên Viên tức giận mà là cảm thấy ngạc nhiên.
Không có tú nữ nào bước ra nhưng lại có một tú nữ chạy ra ăn vụng và ăn nguyên một con gà.
"Nàng ăn giỏi thật, giống như tam ca."
Vệ Khiên bật cười: "Lôi ta vào làm gì?"
"Nhưng tú nữ này rất xinh đẹp, hơn nữa lượng cơm ăn còn lớn, tam ca nhìn xem, nếu huynh thích thì bảo mẫu hậu chọn cho huynh làm hoàng tử phi."
Nói tới đây thì Viên Viên cười hề hề khiến Vệ Khiên nhíu mày không thôi.
Viên Viên thấy vậy thì như thể bắt được nhược điểm của tam ca, chạy lên lầu hai của thuyền hoa, nhất quyết phải đưa kính viễn vọng cho Vệ Khiên để y xem.
Vệ Khiên liên tục tránh né và chuyển hướng tai họa về phía đông.
"Muội đừng kéo ta vào! Rõ ràng là tuyển Thái tử phi cho đại ca, muội tìm ta làm gì?"
Những lời này đã nhắc nhở Viên Viên nên nàng ấy mang kính viễn vọng tới trước mặt Vệ Tắc.
"Đại ca, huynh nhìn xem, ta cảm thấy tú nữ này rất xinh đẹp, so với..." Nàng ấy nhanh chóng tìm được người tham khảo: "So với Ngũ thẩm cũng không kém."
Lời này khiến Vệ Thiều và Vệ Khiên cùng nhướng mày.
Vẻ đẹp của Ngũ thẩm, người thường khó có thể sánh bằng.
Một tú nữ còn có thể xinh đẹp như Ngũ thẩm sao?
Điều này khơi dậy sự tò mò của hai người.
Nhưng trong đó không bao gồm Vệ Tắc, hình như y đang suy tư cái gì đó nên Viên Viên đưa kính viễn vọng tới trước mặt y mà y còn chưa có phản ứng.
Cũng nhờ Viên Viên nói thì y mới lấy lại tinh thần, theo bản năng nhận lấy kính viễn vọng và nhìn về phía bên kia.
"Đại ca, có phải rất đẹp hay không?"
Vấn đề là Vệ Tắc chỉ hành động theo bản năng, sau khi giơ tay lên thì đã nhanh chóng nhận ra và lại bỏ tay xuống.
Y có thể nói y không nhìn thấy gì ngoài hàng liễu rủ mọc bờ hồ không?
"Đại ca..."
Viên Viên tức giận bởi vì nàng ấy phát hiện đại ca không hề nghiêm túc nghe nàng ấy nói.
Vệ Tắc tỏ ra biểu cảm hối lỗi, để bồi thường cho muội muội thì y lại cầm kính viễn vọng nhìn về phía bên kia.
Nhìn thấy một người mặc y phục tú nữ màu hồng nhạt, nhàm chán cầm xương gà ném xuống sông?
Hả?
"Đúng là khá xinh đẹp." Y nói một cách ngẫu nhiên.
Sau đó lại nói: "Viên Viên, đại ca nghĩ tới một số chuyện nên về Đông Cung trước, không dạo hồ cùng muội được, chờ ngày khác đại ca rảnh rỗi thì sẽ chơi cùng muội."
Thực ra lần này Vệ Tắc ra ngoài là do Viên Viên nhất quyết kéo ra, Viên Viên cũng biết đại ca luôn bận rộn.
Không phải nàng ấy không hiểu chuyện, thấy đại ca có vẻ có chuyện thật, mặc dù có hơi không muốn nhưng cũng không dây dưa nhiều.
"Vậy đại ca nói rồi đó, chờ huynh rảnh thì chúng ta lại đến chơi."
Vệ Tắc gật đầu, vỗ bả vai muội muội, ra hiệu cho lão nhị lão tam đi chơi cùng muội muội rồi gọi Đông Thuận chuẩn bị một chiếc thuyền nhỏ đưa y trở về trước.
Vệ Tắc rời đi thì Viên Viên lại nhìn vào kính viễn vọng và phát hiện tú nữ ăn vụng kia đã biến mất.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 236 | Ch. 238 → |
