| ← Ch.237 | Ch.239 → |
Không phải Vệ Tắc không muốn dạo chơi cùng muội muội mà là trước đó y đang thương lượng với mấy vị đại thần ở Đông Cung thì Viên Viên đột nhiên đến.
Không muốn làm muội muội mất hứng nên đã bỏ dở việc đang bàn bước ra ngoài.
Nhưng người ra ngoài rồi nhưng đầu vẫn đang suy nghĩ ở "việc", tình cờ y nghĩ tới mấy điểm mấu chốt nên mới vội vàng rời đi.
Chờ đến khi Vệ Tắc trở lại Đông Cung thì những người vừa tham gia thảo luận vẫn còn đang chờ trong phòng.
Y lại ngồi xuống và ra hiệu cho mọi người tiếp tục.
"... Biên giới Vân Nam bị quấy rối liên tục, đã nhiều lần áp đặt "lễ hoa mã" đối với các quan thổ ty ở Trong Xa, Mạnh Định, Cảnh Mã, cần phải chinh phạt Miến quốc nhưng nơi này vốn là vùng đất đầy chướng khí, chướng ngại vật 〽️🅰️*𝖓 ⓡ*ợ qua nhiều thế hệ nên điều động quân từ phương bắc sẽ không phù hợp, cá nhân thần cho rằng điều động quân từ phương nam sẽ tốt hơn."
Vệ Tắc gật đầu, gõ án thư hai lần rồi nói: "Có thể phối hợp với thủy quân của Quảng Châu, mượn đường Xiêm La, Xiêm La đã bị Miến quốc quấy nhiễu từ lâu, hàng năm đều phái sứ giả tới kinh, luôn mong phụ hoàng xuất binh, lần này được như ý muốn thì sử dụng binh lính Xiêm La là chủ yếu, binh lính của bọn họ quen thuộc với khí hậu địa phương và sử dụng thủy binh là phụ. Về phần địa phương Vân Nam, tổng đốc Vân Quý..."
Vệ Tắc nói ở trên, thái giám ở bên cạnh phụ trách ghi chép không ngừng ghi nhớ theo lời nói của Thái tử điện hạ và mấy vị đại thần.
Thực tế là chủ yếu ghi lại lời của Thái tử.
Thái giám ghi chép này không phải chức quan bên ngoài mà là do Vệ Tắc chọn tâm phúc đáng tin cậy ghi lại nội dung quá trình bàn luận và tiện để sau này y kiểm tra thiếu sót.
Ngoài ra nghị sự ở Đông Cung cũng không phải nghị sự ở 🌴𝐫_1_ề_ц đ_ì_𝐧_♓, nói trắng ra là Thái tử muốn làm gì thì các vị đại thần phụ tá sẽ bàn bạc trước, cảm thấy thích hợp thì sẽ thảo luận ra ngoài.
"Cô sẽ bẩm báo việc này với phụ hoàng trước để xem ý kiến của phụ hoàng thế nào."
Sau khi giải quyết đại khái tình huống, Vệ Tắc nói.
Về vấn đề này, chúng thần phụ tá không hề lo lắng, bọn họ biết rõ đây chỉ là hình thức.
Nếu bệ hạ không có tâm tư dụng binh đánh Miến quốc thì Thái tử điện hạ cũng không xuống tay.
"Điện hạ cần phải chuẩn bị sẵn sàng, mấy vị Tề đại nhân, Mẫn đại nhân có thể sẽ không đồng ý."
Trên thực tế trong 𝐭гⓘ-ề-⛎ đ-ì-𝓃-𝖍 có phe chủ chiến thì đương nhiên cũng có phe chủ hòa.
Miến quốc đã khiêu khích Đại Yến ba bốn lần, trong đó có không ít đại thần đề nghị xuất binh nhưng cũng có một bộ phận đại thần không đồng ý khai chiến.
Tất cả những điều này sớm đã có manh mối, nếu như đưa ra vấn đề dụng binh với Miến quốc trên тг●ı●ề●⛎ đì●n●𝐡 thì chắc chắn sẽ gặp trở ngại.
"Nhất thời này không phải nhất thời." Vệ Tắc thản nhiên nói.
Trong những năm đầu do phía bắc và tây bắc vẫn chưa ổn định nên Đại Yến chưa có ý định xuất binh nhưng hiện giờ hai nơi kia đã ổn định, bởi vì có giao thương với phía bắc và thương mại hàng hải nên Đại Yến đã không ngừng phát triển, đương nhiên có thể rảnh tay để đối phó với Miến quốc.
Tại sao lại phải thảo luận chuyện này?
Chỉ vì ngươi sẵn sàng làm chuyện gì đó nhưng không có nghĩa là người khác cũng sẵn sàng làm điều đó.
Lúc này cần có một số biện pháp, hoặc phải loại bỏ một số trở ngại rồi chuẩn bị trước điều lệ để tạo điều kiện thuận lợi cho hành động tiếp theo.
Thấy sự việc đã được quyết định, tất cả chúng thần phụ tá nối đuôi nhau rời khỏi phòng nghị sự.
Chỉ còn lại Bồ đại nhân Bồ Thanh của chiêm sự phủ.
Tuy người này không phải sư phó của Thái tử nhưng đã dạy dỗ Thái tử gần mười năm, là thuộc thần của Đông Cung và đồng thời đảm nhiệm chức vụ Đại học sĩ của Đông các.
"Điện hạ luôn luôn không quên bẩm báo với bệ hạ là một hành động sáng suốt." Bồ Thanh vuốt râu khen ngợi.
Đương kim bệ hạ không ràng buộc Thái tử, đã cho phép Thái tử tham chính từ lâu, Hoàng đế không ở kinh thì số lần Thái tử giám quốc cũng không ít.
Không đề cập tới những điều xa xôi, chỉ giống như hôm nay bàn bạc chuyện dụng binh với Miến quốc là do Thái tử dẫn thuộc thần phụ tá Đông Cung. Đây là chuyện lớn của †_𝐫𝒾_ề_⛎ đìn_♓, làm sao một nhóm người ở Đông Cung có thể bàn bạc riêng, nếu là một vị quân vương mắc bệnh đa nghi nặng thì chắc chắn sẽ cảm thấy Thái tử đang mơ ước ngôi vị Hoàng đế.
Thực ra hành động ở Đông Cung quá rõ ràng chứ không chỉ một hai lần.
Thái tử cũng không né tránh mọi người, nghị sự chính là nghị sự và bệ hạ cũng nên biết điều đó nhưng Thái tử không quên quyết định xong sẽ bẩm báo với quân vương là hành động sáng suốt.
Nhiều khi, có người ỷ vào sự sủng ái đắc thế mà dễ dàng bị cuốn theo và làm ra nhiều việc vượt quá thân phận của mình thế nên cuối cùng mới rơi vào kết cục tuyệt vọng.
Trong sử sách có vô số ví dụ như vậy, thậm chí có rất nhiều Thái tử bị phế truất vì như thế.
Thái tử và Hoàng đế vừa là phụ tử mà cũng là quân thần.
Sự chừng mực ở đây đặc biệt khó thực hiện nhưng Vệ Tắc luôn làm rất tốt, điều này khiến Bồ Thanh vô cùng hài lòng.
"Lần tuyển tú này cũng coi như loại bỏ sự lo lắng của điện hạ, hơn nữa còn tốt hơn biện pháp mà lão thần đưa ra cho điện hạ trước đó. Tại đây, lão thần xin chúc điện hạ có thể tìm được Thái tử phi tương xứng và nhân phẩm đáng quý."
Vệ Tắc chỉ cười chứ không nói.
Biến bị động thành chủ động, chủ động lựa chọn mấy vị quý nữ không dính líu sâu vào 🌴·г·ıề·ⓤ đì·𝐧·𝖍 để chiếm giữ vị trí phi tần địa vị cao đúng là có thể loại bỏ phiền phức khi bị quần thần dây dưa.
Nhưng nếu nói ra lời này thì y đã bị phụ hoàng ngầm chất vấn, y cũng cố kỵ mẫu hậu nên mới gác biện pháp này lại.
Nhưng những việc này không thể nói với lão sư.
Sau khi vào triều tham chính nhiều năm, Vệ Tắc đã không còn là tiểu hài đồng dẫn theo các đệ đệ, muội muội xông vào Tử Thần điện để chất vấn phụ hoàng nữa rồi, y đã trưởng thành, tầm nhìn được mở rộng, có nhiều kiến thức hơn, gánh nặng trên vai càng thêm nặng nề nên đương nhiên phụ hoàng vì để hậu cung chỉ có một mình mẫu hậu đã trả giá nhiều thế nào.
Gần như chỉ có một mình đấu tranh lại toàn bộ 𝐭●r𝖎ề●𝐮 đìⓝ●h và thậm chí là luân thường đạo lý của thế tục.
Nói một cách nghiêm túc thì bị nghi ngờ là làm lung lay quyền thống trị của hoàng quyền.
Vì vậy động thái này chỉ có thể thực hiện một cách vòng vo, chỉ có thể hiểu chứ không thể nói rõ ràng. Nếu chỉ ra rõ ràng thì phải sửa chữa căn nguyên, mà căn nguyên là tư tưởng Nho giáo hàng ngàn năm, là Lý Học Trình Chu, là toàn bộ hệ thống sĩ phu, là phải xây dựng toàn bộ hệ thống hoàng quyền và thậm chí là cả tam cương ngũ thường của lễ giáo...
Ngay cả với lão sư, y cũng không thể giải thích tại sao bản thân lại trì hoãn việc thành thân.
Lão sư cho rằng y cố kỵ ngoại thích nhưng lại không biết.
Sách lược mẫu hậu tuyển tú đúng là một phương pháp nhưng xứng đôi thì sao?
Thế nào là tương xứng?
Giống như phụ hoàng và mẫu hậu sao?
Từ nhỏ đến lớn, Vệ Tắc chứng kiến tình cảm sâu sắc giữa cha nương, trong lòng cũng có hâm mộ nhưng chính vì sự thấu hiểu đó mà y nhận ra để làm được như vậy khó khăn đến nhường nào.
Lời hứa lưỡng tình tương duyệt nói thì dễ dàng.
Có lẽ y sẽ gặp được?
Thôi thôi, vẫn nên nghĩ đến chuyện dụng binh với Miến quốc thôi.
Suy nghĩ tự do thoáng chốc không làm Vệ Tắc bận tâm, sau khi Bồ Thanh rời đi thì y liền đứng dậy đi tới Tử Thần điện.
Phúc Nhi đang xem tập sách do Thượng Cung Cục trình lên.
Một tập sách dày ghi lại tư liệu của hơn ba trăm tú nữ.
Nàng lật vài trang và bị choáng ngợp bởi những từ ngữ dày đặc, nàng dự định đợi Thượng Cung Cục bên kia sàng lọc một lần rồi nàng mới xem.
"Hoài An công chúa và Yến Quốc công chúa đâu?"
Mộng Trúc do dự một chút rồi thấp giọng nói: "Hai vị công chúa đã kéo Thái tử điện hạ và hai vị hoàng tử tới Tây Uyển."
"Bọn họ đến Tây Uyển làm gì?"
Còn có thể làm gì chứ?
Tây Uyển có tú nữ.
Phúc Nhi biết rất rõ tính cách của nữ nhi, nàng không biết nên khóc hay cười: "Nha đầu này không chịu ngồi yên. Bảo nàng ầm ĩ thì ầm ĩ cũng tốt, tránh để Thái tử suốt ngày chỉ lo bận rộn triều chính mà không để tâm đến nữ tử, cứ như vậy thì sao có thể tìm được người phù hợp với mình."
Chủ tớ hai người đang nói chuyện thì Viên Viên và Diễm Dao đã đến.
"Không phải nói tới Tây Uyển sao? Đại ca con đâu?"
Viên Viên hậm hực: "Đại ca chạy từ lâu rồi, nói Đông Cung có chuyện gì đó, ta và tiểu cô cô cùng với nhị ca, tam ca du thuyền một lát không thấy thú vị nên quay lại."
"Du thuyền? Có thấy tú nữ không?"
"Mẫu hậu, sao người biết chúng ta đi xem tú nữ?" Viên Viên mở to đôi mắt.
Phúc Nhi cười: "Con có chuyện gì mà mẫu hậu không biết không?"
Viên Viên giả vờ ngoan ngoan dựa sát vào người mẫu hậu.
"Mẫu hậu, không phải người ta nhọc lòng thay đại ca thôi sao, hắn suốt ngày bận việc triều chính, sao có thể tìm được tẩu tẩu vừa xinh đẹp vừa ân cần được, nữ nhi chỉ muốn kiểm tra thay hắn."
Khi Viên Viên làm nũng thì Diễm Dao đã ngồi xuống bên cạnh nàng theo ý Phúc Nhi ra hiệu.
Hai người cùng nhau xem Viên Viên bịa chuyện.
"Con còn kiểm tra thay đại ca con à, con không gây chuyện cho đại ca đã là tốt rồi." Phúc Nhi chọt mũi nàng ấy: "Nếu đi xem tú nữ thì có nhìn ra chút gì không?"
Viên Viên nghe vậy thì lập tức suy sụp.
"Không, nhóm tú nữ đó không ra ngoài. Nhưng mà mẫu hậu, thực ra nữ nhi có nhìn thấy một tú nữ, nàng lẻn ra ngoài ăn vụng, còn ăn cả một con gà nướng..."
Nhắc đến tú nữ kia thì Viên Viên lại tỏ ra thích thú.
"Không tin thì người cứ hỏi tiểu cô cô."
Diễm Dao gật đầu nói: "Đúng là tú nữ đó rất đặc biệt."
"Hơn nữa đại ca cũng nói tú nữ kia khá xinh đẹp." Viên Viên lại nói.
"Đại ca con nói tú nữ kia khá xinh đẹp?"
Điều này khiến Phúc Nhi ngạc nhiên.
Khi còn nhỏ Đại Lang hoạt bát đáng yêu, lớn hơn một chút thì hiểu lễ nghĩa nên đối xử với người khác cũng nho nhã lễ độ.
Đối với ai cũng nho nhã lễ độ!
Kết quả là ngoại trừ trước mặt người nhà thì còn thấy một số cảm xúc nhưng đối với người bình thường gần như không thể hiểu rõ cảm xúc của y.
Vệ Phó luôn nói Đại Lang rất giống hắn năm đó nhưng thực tế Phúc Nhi thấy rằng, Vệ Phó không giữ bình tĩnh được như Đại Lang, ít nhất là vào thời điểm đó, nàng thường xuyên chọc giận Vệ Phó đến mức thất thố nhưng Đại Lang không hề thất thố như vậy.
Có thể tưởng tượng rằng một người như vậy có thể nói tú nữ khá xinh đẹp đã là điều chưa từng có.
"Đúng vậy, là đại ca chính miệng nói!"
Viên Viên bỏ qua sự thật Thái tử đang thất thần cùng với chuyện nàng ấy ép Thái tử đi xem mà nói vô cùng chắc chắn.
"Được rồi, nương biết rồi. Lát nữa ta sẽ cho người đi hỏi thăm xem đó là tú nữ nào."
Phạm Dung Dung không hề biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Nàng ấy ăn xong gà thì trở lại phòng chữ dậu, tuy ba người còn lại trong phòng rất tò mò tại sao nàng ấy đi tịnh phòng lâu như vậy nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Hơn nữa ba người cũng đang lo lắng nghĩ tiếp theo nên thể hiện bản thân như thế nào.
Suy cho cùng, có thể bay lên cành cao hay không đều phải xem một tháng này.
Trong vài ngày tới, quả nhiên như tin tức đã nói, trong cung phái người tới dạy các nàng quy củ và lễ nghi.
Là mấy ma ma lớn tuổi.
Ma ma dạy rất nghiêm khắc, từ dáng đi đứng đến dáng ngồi rồi cách ăn nói đều có những yêu cầu khắt khe với các nàng.
Tất nhiên nếu ngươi không muốn học thì ma ma sẽ không quan tâm đến ngươi nhưng người sẽ sớm biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Lúc đầu có một số người không coi trọng nhưng chờ đến ngày hôm sau đã thấy vài tú nữ quen mắt đã biến mất, sau khi hỏi cung nữ quản sự thì mới biết những người này không đủ tiêu chuẩn nên bị đưa về nhà.
Ngay khi sự việc này xảy ra, tất cả các tú nữ đều không khỏi căng thẳng và học tập chăm chỉ hơn.
Nhưng điều này không bao gồm Phạm Dung Dung.
"Dung Dung, chúng ta đi thỉnh giáo Tống ma ma, ngươi có muốn đi không?" Trước khi ra ngoài, Mao Ngọc Nhi thấy Phạm Dung Dung vẫn nằm trên giường thì suy nghĩ một chút rồi quay người lại hỏi.
"Ta không đi."
Mao Ngọc Nhi còn định nói gì đó nhưng Triệu Hân Nhi đã kéo nàng ta ra ngoài.
Sau khi đi xa thì Triệu Hân Nhi mới nói: "Ngươi gọi nàng làm gì? Mỗi lần ma ma dạy quy củ, nàng học không dụng tâm, người khác đều lao tới đứng phía trước còn nàng luôn trốn ở phía sau, bản thân người ta không muốn cố gắng thì ngươi cũng đừng nhọc lòng nữa.
"Nhưng mà..."
Thực ra Mao Ngọc Nhi hiểu rõ ý của Triệu Hân Nhi.
Trong số bốn người, Phạm Dung Dung là người đẹp nhất.
Hơn nữa, Phạm Dung Dung không chỉ là người đẹp nhất trong số bốn người mà còn là xuất chúng trong số hơn một trăm tú nữ ở Phân Phương điện.
Người ta vốn dĩ đã đẹp, nếu còn cố gắng thì làm gì đến lượt ba người các nàng.
Nhưng Mao Ngọc Nhi nghĩ tính cách Phạm Dung Dung khá tốt và hào phóng. Thức ăn của các nàng không ngon nhưng tìm cung nữ khác xin cơm phải tốn bạc, ba người không nỡ bỏ bạc nên cắn răng ăn những đồ ăn đó, Phạm Dung Dung đã bỏ bạc lấy hai con gà nướng chia cho các nàng ăn.
Ngày thường cần nước ấm gì đó cũng là Phạm Dung Dung bỏ bạc còn các nàng đi theo hưởng không.
Sao ba người có thể không biết xấu hổ đi thỉnh giáo ma ma mà không gọi Phạm Dung Dung?
Thực chất cái gọi là thỉnh giáo ma ma cũng không phải thực sự có chuyện gì mà chỉ là một cách để thể hiện bản thân, tỏ ra bản thân là người rất chăm chỉ.
Mấy thứ này đều là những thứ các nàng học được từ phòng các tú nữ khác.
"Được rồi, đi nhanh đi, chỉ có ngươi nhiều chuyện thôi!"
...
Sau khi ba người rời đi, Phạm Dung Dung biết trong vòng nửa canh giờ thì mấy người sẽ không quay lại.
Nàng ấy đứng dậy rời giường, sửa sang lại xiêm y rồi rời khỏi phòng.
Cung nữ quản lý phòng chữ dậu đã vô cùng quen thuộc với nàng ấy, thấy nàng ấy đến thì lấy ra một chiếc giỏ ở hành làng và đưa cho nàng ấy hai túi giấy dầu.
Phạm Dung Dung mỉm cười và đưa một khối bạc ra.
Nhìn bạc, cung nữ quản lý phòng chữ dậu rất rối rắm.
Mấy ngày nay Phạm tú nữ đã đưa rất nhiều bạc nhưng nàng ấy cũng không dám nhận, đi hỏi Thái Ngọc tỷ tỷ thì Thái Ngọc tỷ tỷ nói Phạm gia có tiền nên mới nhận.
Nhưng dù có giàu có đến đâu thì nữ tử này tới để tuyển tú hay là tới ăn vụng?
Làm gì có tú nữ nào giống như nàng? Người ta đều cố gắng thể hiện bản thân nhưng nàng ấy luôn lợi dụng khoảng trống để ra ngoài ăn mảnh!
Thấy đối phương không nhận bạc, Phạm Dung Dung nhướng mày.
Không thể không thừa nhận rằng nàng ấy cực kỳ xinh đẹp, chỉ một cái nhướng mày cũng khiến cung nữ quản lý phòng chữ dậu nhìn đến ngơ ngác.
Nàng ấy nhận bạc với tâm trạng lẫn lộn, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Phạm tú nữ cũng nên tiến bộ hơn nữa."
Phạm Dung Dung đang định rời đi nhưng nghe vậy thì lại nhướng mày.
"Tiến bộ như thế nào?"
Câu hỏi này khiến cung nữ phòng chữ dậu có hơi nghẹn lời.
"Ngươi nhìn các tú nữ khác..."
Phạm Dung Dung mỉm cười, trong mắt hiện lên tia giễu cợt nhưng đã nhanh chóng biến mất khiến người ta không thể nhìn ra ý tứ trong nụ cười của nàng ấy.
"Cảm ơn ngài đã quan tâm nhưng ta đã lớn tuổi rồi, đến cuối cùng chắc chắn sẽ không chọn nên không cần tốn công sức. Ta đi trước, ngài bận việc đi."
Cung nữ sững sờ cho đến khi bóng dáng đối phương rất nhanh đã biến mất trước mặt nàng ấy thì nàng ấy mới nhớ ra thông tin của nàng.
Nếu nàng ấy nhớ không lầm thì nàng là tú nữ lớn tuổi nhất ở Phân Phương điện.
Hai mươi tuổi.
Vẫn trong tuổi tuyển tú.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 237 | Ch. 239 → |
