| ← Ch.224 | Ch.226 → |
Kể từ năm Vĩnh Thái thứ năm thì sức khỏe của Ngưu Đại Hoa ngày càng kém đi.
Không có vấn đề gì lớn, chỉ là tinh thần ngày một kém đi, giống như người lớn tuổi thì cơ thể sẽ ngày một xấu đi.
Dù sao tuổi thất tuần cũng đã là hiếm thấy trên cuộc đời, Ngưu Đại Hoa cũng bước qua đại thọ bảy mươi, sau bữa tiệc mừng thọ hoành tráng khiến cả kinh thành chấn động thì sức khỏe của bà lão dần dần sa sút.
Vương Thiết Xuyên vô cùng hối hận vì đã tổ chức tiệc mừng thọ đó cho nương.
Vương gia là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu nên luôn bị người ta chú ý, vốn dĩ người Vương gia đã nhất trí giữ kín chuyện, thậm chí đã quyết định người trong nhà và thân thích cùng tổ chức cho Ngưu Đại Hoa nhưng cố tình Ngưu Đại Hoa lại từ chối.
Bà lão nhất quyết muốn làm lớn, nói rằng cả đời chỉ có một lần như vậy.
Mấu chốt là lão gia tử cũng đồng ý.
Sau này Vương Thiết Xuyên mới biết, có lẽ lão gia tử đã sớm biết sức khỏe của nương không còn tốt nên mới để bà lão muốn làm gì thì làm.
Ngưu Đại Hoa bị bệnh.
Ngưu Đại Hoa bị bệnh có vẻ đặc biệt an tĩnh.
Thực ra tính cách bà lão đã thay đổi rất nhiều trong mấy năm gần đây, trước kia bà lão luôn thích làm trái với lão gia tử, không có việc gì làm thì sẽ gây sự, mấy năm nay bà lão đã ít làm những chuyện như vậy.
Để Vương Thiết Xuyên nhớ lại thì hình như từ khi nương của ông ấy tới Hắc Thành, biết được lão gia tử không có nguyên phối nào khác ở phía bắc thì nương đã dừng lại.
Trở nên đặc biệt nghe lời lão gia tử, rõ ràng đã một đống tuổi nhưng ngược lại còn có chút si mê 𝐪.ц.ấ.п 🍳.𝖚ý.т và ngây thơ của nữ nhi. Lão gia tử đi đâu thì bà lão sẽ tới đó, càng lớn tuổi thì càng thích đi theo.
Sau lần bị bệnh này lại càng trở nên dính người.
Không cần đại nhi tử, cũng không cần tiểu nhi tử, nữ nhi hay đám tức nhi, tôn nhi, tôn nữ cũng không cần mà chỉ cần lão gia tử.
Cơm cũng muốn lão gia tử đú-✞, nước cũng muốn lão gia tử mang, còn mỗi ngày phải làm lão gia tử chải tóc cho bà lão, điều quan trọng là lão gia tử cũng bằng lòng chải tóc cho bà lão.
"Đã bao lâu rồi gia gia không chủ động nói chuyện với ai đó?"
Nhìn thấy lão gia tử ở trong phòng chải tóc cho Ngưu Đại Hoa rồi bế bà lão từ trước bàn trang điểm trở lại giường, Phúc Nhi nhìn thoáng qua rồi quay người đi hỏi Vương Thiết Xuyên.
"Gia gia con nói hắn không sao." Vương Thiết Xuyên hơi chua xót nói với nữ nhi.
Nhưng sao có thể không sao được?
Ngưu Đại Hoa ngày một yếu đi, lão gia tử cũng ngày càng trầm mặc hơn.
Lão gia tử cũng không còn trẻ nữa.
Trước đây Vương Thiết Xuyên cho rằng chắc cha và nương cùng tầm tuổi, mãi đến khi biết được quá khứ của Vương gia ở Hắc Thành thì mới biết lão gia tử còn lớn hơn nương mười tuổi.
Lão gia tử là người luyện võ, dù càng lớn tuổi, râu tóc càng bạc nhiều nhưng trông vẫn trẻ hơn người cùng lứa một chút. Vẫn đi lại như bình thường, sức khỏe cũng tương đối cường tránh, đánh một quyền không c. h. ế. t người nhưng đánh hai ba tráng hán vẫn không thành vấn đề.
Sống đến trăm tuổi cũng không có vấn đề gì nhưng gần đây có thể nhìn thấy người một gầy đi, xiêm y rộng hơn bằng mắt thường.
Vì lẽ đó mà không khí Vương gia gần đây đặc biệt chán nản, một người lâm bệnh, nếu người này lại ngã xuống thì e rằng người Vương gia sẽ không chịu nổi đả kích như vậy.
"Hai ngày trước gia gia con đã phân phó ta chuẩn bị cho nãi nãi con áo liệm và quan tài, nói có thể tầm một tháng nữa."
Phúc Nhi biết chuyện này bởi vì trước đó trong cung đã phái vô số thái y tới, đến nay vẫn còn có thái y túc trực ở phủ Định Quốc công.
Dựa theo cách nói của các thái y thì lão phu nhân không có gì nghiêm trọng cả, chỉ là lớn tuổi rồi.
Lớn tuổi chính là căn bệnh khó chữa nhất thế gian.
Bởi vì đây là ông trời cướp người đi, thuốc và châm cứu không thể làm được gì.
"Sau khi trở về ta sẽ để Thượng Cung cục đưa gỗ tốt tới, trong cung không thiếu những thứ này, nếu bây giờ cha tìm ở bên ngoài cũng chỉ sợ không tìm được cái thích hợp. Ta sẽ không vào để tránh làm phiền gia gia."
Phúc Nhi lại nhìn vào trong phòng rồi nói với Vương Thiết Xuyên.
Vương Thiết Xuyên gật đầu: "Được rồi, con hồi cung đi, dù sao cũng là Hoàng hậu, suốt ngày chạy ra khỏi cung cũng kỳ cục. Nãi nãi của con..." Dừng một chút rồi ông ấy thở dài: "Bản thân nàng còn không nghĩ có vấn đề gì, còn khuyên chúng ta nên nghĩ thoáng hơn, nói ai cũng có ngày này, đừng ảnh hưởng đến sinh hoạt của người sống."
Sau đó hai phụ tử nói thêm mấy câu rồi Phúc Nhi rời đi.
Để lại Vương Thiết Xuyên đứng sửng sốt tại chỗ một lúc lâu mới rời đi.
"Đại Trụ ca, ông có thấy búi tóc của ta đẹp không?"
Thực ra trong phòng có gương nhưng có lần lão gia tử đang giúp Ngưu Đại Hoa chải tóc ở trước bàn trang điểm, đột nhiên bà lão kích động, kể từ đó tất cả gương trong phòng đều được cất đi.
"Đẹp."
Ngưu Đại Hoa cười, hờn dỗi: "Chắc chắn ông lại gạt ta, khi còn trẻ, ta hỏi ông ta có đẹp hay không, ông chưa bao giờ để ý ta, bây giờ ta đã già như vậy, da mặt cũng nhăn nheo rồi, sao có thể đẹp được."
Lão gia tử nghiêm túc nhìn bà lão và nói: "Ta không lừa bà."
"Thật vậy sao?" Ngưu Đại Hoa lẩm bẩm.
Trên mặt bà lão nở nụ cười nhưng giọng nói lại có chút hoảng hốt như thể đang chìm trong hồi ức.
"Đại Trụ ca, thực ra ta biết ông không thích ta, sở dĩ ông bằng lòng cưới ta là vì ta ăn vạ ông. Ta không biết xấu hổ, làm những chuyện không biết xấu hổ, ăn vạ ông nhưng ta không hối hận chút nào..."
"Có thể gả cho ông là chuyện tốt nhất ta từng làm trong đời..."
"Ta biết sau này ông muốn rời đi, chính ta đã làm hỏng chuyện của ông, ta lôi kéo ông sinh hài tử, sinh thật nhiều hài tử, ta nghĩ cho dù ông không cần ta thì chẳng lẽ lại không cần hài tử của mình sao..."
"Khi đó ra đã biết tên ông không phải Đại Trụ, thân phận là giả, tên cũng là giả nhưng ta không quan tâm, không quan tâm chút nào, ta chỉ thích gọi ông là Đại Trụ ca..."
"Đại Trụ ca?"
Nam tử đang chìm trong suy nghĩ tỉnh táo lại.
Hắn đang mặc xiêm y vài thô màu xanh không quá vừa người, bởi vì vóc người cao lớn và thể chất cường tráng hơn chủ nhân của xiêm y nên bộ xiêm y có vẻ quá chất, cánh tay bị xoắn và ống quần ngắn hơn rất nhiều.
Hắn mày kiếm mắt hổ, gương mặt cương nghị, trông rất chính trực và khí phách nhưng sắc mặt lại xanh xao như thể đã mất quá nhiều nguyên khí hoặc là bị thương nặng.
"Đại Trụ ca, đây là bánh kếp ta nướng, chàng ăn một ít đi, canh này cũng là do ta hầm, chàng uống để bồi bổ. Chàng bị thương nặng như vậy, hiện giờ vết thương còn chưa lành, hôm nay ngoài trời có gió lớn, vẫn nên vào nhà để tránh bị cảm lạnh."
Người lên tiếng chính là cô nương có hai 𝒷_í_〽️ tóc to.
Trông khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mặc áo hoa, gương mặt tròn, đôi mắt hạnh trông vô cùng thanh tú.
Có vẻ nàng nói hơi nhiều, lời nào cũng có Đại Trụ ca.
Nam tử vô cùng trầm mặc và không nói gì.
Cho đến khi nữ tử nói một hồi mà thấy đối phương vẫn không trả lời thì mới lộ ra vẻ ngượng ngùng rồi lại gọi một tiếng Đại Trụ ca, hắn đột nhiên đứng dậy.
Vừa đứng dậy thì mới phát hiện nam tử này còn cao hơn tưởng tượng của nàng một chút, cao hơn cô nương nửa cái đầu. Chẳng trách bộ xiêm y trông thì đẹp nhưng mặc trên người hắn lại thành như vậy.
Nhìn thấy cẳng chân của nam tử lộ ra ngoài, nữ tử tỏ ra thẹn thùng.
"Ca ca của ta đã là người cao nhất trong nhà rồi nhưng không ngờ xiêm y Đại Trụ ca mặc vẫn hơi ngắn."
Hai người vừa nói vừa bước vào phòng.
Ngưu Đại Hoa đặt khay trong tay lên bàn, có một đĩa bánh nướng áp chảo và một ấm canh.
Nắp được mở ra, một mùi thơm tỏa ra từ ấm.
Ngưu Đại Hoa cười nói: "Đại Trụ ca, chàng uống nhân lúc còn nóng đi."
Lúc này, ở ngoài cửa có động tĩnh rất nhỏ, không lâu sau đã có hai cái đầu nhỏ từ sau rèm cửa chui vào.
Là hai nam hài.
Một người trông khoảng bốn năm tuổi và người còn lại nhỏ hơn chút.
"Cô cô, người hầm canh gà sao? Thơm quá."
"Cô cô, có phải người lén 𝐠·❗·ế·✝️ gà của nãi nãi không, cẩn thận nãi nãi dạy dỗ người."
Ngưu Đại Hoa đuổi đi: "Mau ra ngoài, đừng ở đây cản đường."
"Cô cô, ta cũng muốn ăn gà."
"Cô cô..."
"Có để phần cho các con ở nhà bếp, chỉ được ăn trong chén, không được phép chạm vào trong nồi, nồi là để người ta dưỡng thương..."
Nói thì nói vậy nhưng thấy hai tiểu gia hỏa nhấc chân chạy thì Ngưu Hoa Nhi vẫn không yên tâm nên vội vàng để lại một câu bảo nam tử ăn nhân lúc còn nóng rồi nhanh chóng đuổi theo.
Sau khi tới nhà bếp, quả nhiên hai con sói nhỏ vừa ăn xong đồ trong chén, định ăn đồ trong nồi nhưng vì không với tới bệ bếp nên định dời ghế tới chuẩn bị vớt gà trong nồi ăn.
Ngưu Hoa Nhi vội vàng bước tới, ôm vật nhỏ xuống khỏi ghết rồi nhanh chóng đậy vung lại.
"Đã bảo không được động vào nồi mà sao còn động?"
Thấy t*𝒽ị*✞ g*à đến miệng rồi còn mất, tiểu hài nhi hét lên: "Cô cô thật bất công, ⓖ-𝖎ế-🌴 gà của nãi nãi cho dã nam nhân còn không cho chúng ta ăn."
Nghe được ba chữ "dã nam nhân" thì Ngưu Hoa Nhi vô cùng tức giận nói: "Dã nam nhân cái gì chứ? Ai dạy các con nói những lời này?!"
"Người bên ngoài đều nói như vậy, nói Hoa Nhi của Ngưu gia cứu dã nam nhân về, cho ăn ngon uống tốt, chưa biết chừng còn đưa khuê nữ..."
"Con còn nói!"
Hoa Nhi giơ tay định đánh 𝐦_ôп_g chất nhi nhưng tiểu hài nhi đã tránh thoát và chạy như chớp.
Đúng vậy, hiện giờ ai ở Ngưu gia trang lại không biết khuê nữ nhà Ngưu Sơn cứu người xứ khác về?
Ngưu gia trang là một thôn trang nhỏ bên cạnh Tĩnh An bảo, vì ở gần núi Sừng trâu mà ở thôn trang có nhiều người họ Ngưu nên còn được gọi là Ngưu gia trang.
Về chuyện có họ Ngưu trước rồi sau đó mới gọi núi là núi Sừng trâu hay là có núi Sừng trâu trước rồi mới có những người lân cận họ Ngưu thì không ai hay biết.
Tóm lại đây là một thôn trang nhỏ bình thường.
Bởi vì Ngưu gia trang ở gần Tĩnh An bảo nên khu vực này tương đối yên bình, bình thường ít có người xứ khác đi qua, lần này có người xứ khác hiếm hoi đến thôn trang và còn là người xứ khác bị thương nặng.
Lúc này, Đại Yến mới thành lập được bốn năm, vùng Liêu Ninh lại là nơi tập trung chiến tranh nên ⓣr·ïề·⛎ đ·ì·𝓃·ⓗ quản lý rất chặt chẽ vùng Liêu Ninh này.
Sử dụng 𝒸𝖍.ế đ.ộ bảo giáp, mười hộ là một giáp, mười giáp là một bảo. Bởi vì Ngưu gia trang là thôn trang nông thôn nên không có giáp trưởng đứng đầu chịu trách nhiệm mà thực hiện 🌜●♓●ế đ●ộ bảo vệ lẫn nhau.
Nếu bá tánh địa phương phát hiện ai có hành động khả nghi thì phải báo ngay tới quan phủ, nếu có kẻ bỏ trốn, trộm cắp, một khi bị phát hiện thì nhà che giấu sẽ phạm tội nghiêm trọng.
Ban đầu người Ngưu gia trang không biết nhà Ngưu Sơn đã cứu một người xứ khác bị thượng nặng, vì hài tử trong nhà lắm miệng bị người ngoài nghe thấy nên đã báo cho lí chính thế nên mọi người mới biết.
Ngày đó lí chính tới cửa, Ngưu Sơn và thê tử Tống thị mới tái mặt.
Sau khi tra hỏi thì hai người mới tiết lộ sự thật.
Hóa ra ban đầu bọn họ cũng không biết khuê nữ đã cứu người về mà khi thấy cơm trong nhà thiếu, khuê nữ luôn chạy ra hậu viện thì mới biết khuê nữ đã giấu một nam nhân ở phòng chất củi.
Lúc ấy Ngưu Sơn đã cảm thấy không ổn và muốn bẩm báo với lí chính. Nhưng Ngưu Hoa Nhi cầu xin, nói người này làm hộ tống, bởi vì người hộ tống bị cướp, hắn bị kẻ cướp đả thương nên mới lưu lạc đến nơi này.
Ngưu Sơn mềm lòng, không chịu nổi sự cầu xin của nữ nhi và thấy người này thoi thóp, tướng mạo không giống người xấu nên mới giữ lại.
Nhưng hạ quyết tâm chờ đối phương khỏe hơn rồi để đối phương lén lút rời đi thật nhanh để tránh gây phiền phức cho gia đình.
Ý tưởng khá tốt nhưng không ngờ lí chính lại phát hiện ra.
Lí chính của Ngưu gia trang thực ra có 𝐪ⓤ🅰️*𝖓 𝖍*ệ họ hàng với nhà Ngưu Sơn, lí chính lớn hơn Ngưu Sơn một thế hệ, cha của ông ta là đường thúc của Ngưu Sơn.
Lúc ấy Ngưu gia đã che giấu người này được năm sáu ngày, sự thật đã được xác định rõ ràng, cho dù báo lên quan phủ, cho dù người này không phải đào phạm hay cướp bóc thì có lẽ quan phủ cũng sẽ truy lùng tội danh.
Hơn nữa Ngưu Sơn còn là thân thích của mình.
Lí chính biết sai dịch của quan phủ có bao nhiêu khó khăn và thật sự không muốn vô cớ gây rối cho gia đình trong thôn trang.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì quyết định che giấu sự việc là phân phó người trong thôn trang không được tiết lộ với người ngoài, nếu không quan phủ truy cứu sẽ liên lụy toàn bộ thôn trang.
Cho nên bây giờ việc Ngưu gia trang có người xứ khác chỉ có người trong thôn trang mới biết.
Chuyện này được giấu kín nhưng vì đây là một chuyện hiếm thấy ở thôn trang và còn liên quan đến Ngưu Hoa Nhi, một cô nương xinh đẹp nổi danh làng trên xóm dưới và là một cành hoa của Ngưu gia trang thì không thể thiếu được chút tin đồn vớ vẩn.
Tóm lại có đủ loại lời nói, Ngưu Hoa Nhi cũng biết nhưng không ngờ còn có những lời ác độc như vậy, còn bị chất nhi nghe được và bắt chước.
Nàng tức giận đến mức phát run, lấy chổi từ sau cửa đuổi theo.
"Cẩu Đản, con lại đây cho ta, con nghe ai nói lời này?"
Sao Cẩu Đản có thể đứng lại cho nàng đánh mà nhấc chân chạy ra ngoài cửa viện.
Đáng tiếc là người nhỏ chân ngắn nên bị Ngưu Hoa Nhi đuổi kịp và xách lên.
"Nói hay không? Con nói cho ta biết là ai nói thì hôm nay ta sẽ không đánh con."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 224 | Ch. 226 → |
