| ← Ch.201 | Ch.203 → |
"Hoàng hậu nương nương bị bệnh nặng, triệu chàng vào kinh?" Phúc Nhi kinh ngạc hỏi.
Sau khi kinh ngạc thì phản ứng đầu tiên của nàng chính là một trò lừa đảo.
"Đây không phải là một chiêu trò của hoàng thúc của chàng chứ?"
Nếu Chính Võ đế biết Phúc Nhi nói ông đang giở trò nham hiểm thì chắc chắn phải tức c. h. ế. t.
Trên thực tế thì phản ứng của đầu tiên của Vệ Phó cũng là một trò lừa đảo nhưng lại nói mẫu hậu bị bệnh nặng nên hắn không thể chỉ ngồi nhìn và cũng không thể ngồi yên mặc kệ.
"Bức thư là do mẫu hậu truyền đến, truyền cho Trần Cẩn, Trần Cẩn lại truyền cho ta."
Trần Cẩn có thể liên lạc riêng với Hoàng hậu, chuyện này cả Phúc Nhi và Vệ Phó đều biết cho nên không cần thiết phải nghi ngờ nguồn gốc của bức thư, điều duy nhất đáng ngờ chính là tin tức Hoàng hậu bị bệnh nặng.
Sức khỏe của Hoàng hậu luôn trong trạng thái tốt, chưa đến tuổi bệnh tật nhưng bà đã đến độ tuổi trung niên và vừa mới sinh hài tử.
Sau khi Hoàng hậu sinh Vệ Phó thì còn mang thai một lần nữa nhưng lần mang thai đó không hề suôn sẻ, hài tử không được sinh ra mà Hoàng hậu còn suýt c. h. ế. t, điều này đã để lại bóng ma tâm lý rất lớn cho Vệ Phó khi còn nhỏ.
Phải chăng mẫu hậu xảy ra vấn đề gì đó trong quá trình sinh nở?
Nghĩ đến sau khi tiểu công chúa chào đời, trong kinh cũng có ý chỉ triệu hắn hồi kinh nhưng bị hắn từ chối. Lông mày của Vệ Phó càng nhíu chặt hơn.
"Ta phải chuẩn bị hồi kinh một chuyến nhưng lần này nàng không nên đi."
Phúc Nhi lập tức hiểu được ý của Vệ Phó.
Nếu có chuyện gì xảy ra, một mình hắn đi cũng không có gì phải lo lắng, không giống như lần trước khi dìu già dắt trẻ làm gì cũng phải băn khoăn.
"Vậy chàng phải chú ý an toàn, nếu không thì ------ để Vệ Kỳ đi cùng chàng?"
"Nàng không cần quan tâm đến chuyện này, ta đã có cân nhắc, lần này sẽ không đi đường bộ, đi đường biển sẽ nhanh hơn..."
...
Tuy là đi đường biển nhưng không thể không chuẩn bị gì.
Biết Vệ Phó đã chuẩn bị một số thứ và dẫn theo Vệ Kỳ nên Phúc Nhi cũng yên lòng và có thể an tâm ở lại Hắc Thành.
Sau khi cả nhà trở về Hắc Thành thì Tam Lang bắt đầu theo lão gia tử học võ.
Lúc đó Tam Lang không nghe lời như Vệ Kỳ lúc trước, đúng là y thích luyện võ nhưng tiểu hài tử cũng không thể khẳng định, học được một thời gian thì cảm thấy bản thân rất lợi hại nên cứ ba ngày đánh cá rồi hai ngày phơi lưới.
Để trị y mà lão gia tử cũng tốn rất nhiều công sức, Đại Lang sợ Tam đệ khiến ngoại tằng tổ phụ tức giận, dù gì thì lão gia tử không còn trẻ nữa, hiển nhiên là sức khỏe không tốt bằng năm trước.
Vì lý do này mà mỗi buổi sáng sau khi đọc sách xong thì sẽ đi tìm lão gia tử để học võ vào buổi chiều.
Tập võ có khổ không?
Đương nhiên là khổ.
Nhưng hồi đó Vệ Phó và Vệ Kỳ cũng khổ như vậy, khi ấy bọn họ còn nhỏ như vậy, thân là hoàng tử nên không ngừng học tập và luyện võ mỗi ngày.
Chỉ có chịu đựng gian khổ thì mới có thể trở thành người.
Nghèo văn giàu võ, thực ra câu này không hoàn toàn đúng, bởi vì người nghèo chân chính đến mức không ăn no thì cũng không có bạc để đọc sách. Chỉ có thể nói học văn tương đối ít tốn kém, còn học võ thì phải xuất thân từ gia đình giàu có.
Trước hết học võ cần phải mua binh khí, mua ngựa, mấy thứ này đều tốn lượng lớn bạc mà chấn thương trong quá trình tập võ là điều khó tránh khỏi, cần có thuốc tốt để loại bỏ những vết thương tiềm ẩn do vết thương để lại.
Một số người không hiểu điều này mà chỉ biết luyện tập một cách mạnh mẽ, kết quả của việc luyện tập này có thể ban đầu sẽ có hiệu quả nhanh chóng nhưng những vết thương tiềm ẩn lắng đọng nhiều năm sẽ khiến một tráng hán phải chịu nhiều bệnh tật.
Trước khi cả nhà về Băng Thành thì ba hài tử đã tập võ nhưng việc học chỉ ở mức độ hời hợt và chủ yếu là luyện đứng tấn gì đó.
Lúc ấy lão gia tử cho người đưa Phúc Nhi một phương thuốc, bảo nàng thỉnh thoảng nhớ đưa cho ba hài tử. Lần này khi trở lại, lão gia tử đã chế ra rất nhiều loại thảo dược, có thể chườm nóng hoặc là tắm, mỗi ngày sau khi tập võ xong thì đều đưa cho cả ba.
Cụ thể thì Phúc Nhi không hiểu, nếu lão gia tử đã nói là tốt thì chính là tốt.
Đây chỉ là một khía cạnh của việc học võ, học võ đòi hỏi nhiều thể lực cũng như phải ăn ngon uống tốt.
Mà loại ăn ngon uống tốt này không phải thứ mà người bình thường có thể mua được, theo lời của lão gia tử thì phải ăn thịt, ăn nhiều thịt.
Ăn nhiều thịt thì mới có thể tăng cường sức mạnh và tích trữ sức lực trong cơ thể, mới có thể cung cấp cho hoạt động mà không tiêu hao quá nhiều năng lượng của bản thân.
Ví dụ như Tam Lang, y là người có sức lực lớn nhất trong ba hài tử.
Tuy kém đại ca mấy tuổi nhưng có thể dễ dàng bế Đại Lang lên và ném xuống đất, y được thừa hưởng thể chất của người Vương gia nên lão gia tử cũng rèn luyện y nhiều nhất.
Chẳng hạn như Tam Lang phải ăn ba chén cơm lớn và rất nhiều thịt. Sức ăn lớn đến mức làm Phúc Nhi ngạc nhiên nhưng lão gia tử lại nói để y ăn và còn bảo Phúc Nhi chuẩn bị thêm thịt ngon cho y ăn.
Dựa theo cách nói của lão gia tử, tuy thịt heo ngon nhưng không bằng thịt cá chứ đừng nói đến thịt bò.
Để bắt Tam Lang thành thật theo ngoại tằng tổ phụ tập võ thì Phúc Nhi cũng tốn không ít tâm tư, mỗi ngày phải dành thời gian suy nghĩ nên làm thịt heo thế nào cho nhi tử ăn.
Tam Lang là tiểu tham ăn, thấy đại ca và nhị ca sẵn lòng luyện cùng mình, nương cũng làm nhiều món ngon như vậy thì gần đây cũng thành thật hơn, sẵn sàng luyện võ và cũng có thể là đã chấp nhận số phận.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hơn một tháng trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, Vệ Phó cũng cho người đưa thư cho Phúc Nhi, kể về hoàn cảnh của mình nhưng vì ở quá xa nên phải mất sáu bảy ngày mới gửi được thư và có rất nhiều thời điểm bị chậm trễ tin tức.
Hôm nay Phúc Nhi nhận được một lá thư từ Vệ Phó.
Thư nói hoàng thúc của hắn đã bỏ chạy, dẫn theo mẫu hậu và Diễm Dao chạy, hắn vừa tiến cung cũng không thấy mặt ba người mà bị một đám đại thần chặn lại, nói bệ hạ đã để lại chiếu chỉ truyền ngôi cho hắn, nói rằng đất nước không thể thiếu quân chủ ngày nào và yêu cầu hắn đăng cơ càng sớm càng tốt.
Bức thư đột ngột dừng lại ở đây.
Hả...
Thế này cũng được sao?
Trên con đường vào kinh, một đoàn xe đang chạy.
Đánh giá từ bề ngoài của đoàn xe thì có vẻ như một gia đình giàu có nào đó đang đi du ngoạn.
Nhưng nếu nhìn kỹ gia đinh và hộ vệ thì có thể nhận thấy đoàn xe này có gì đó khác thường.
Bên trong chiếc xe ngựa mui phẳng sơn đen thông thường có rèm che màu xanh lam, Hoàng hậu lo lắng nói: "Chúng ta cứ rời đi như vậy có được không?"
"Sao lại không được?"
Chính Võ đế làm Hoàng đế còn phóng khoáng hơn Hoàng hậu một chút, tựa như vứt bỏ ngôi vị Hoàng đế kia là không còn trói buộc.
Trong cuộc đời này, con người luôn có một số chấp niệm.
Bà cũng vậy, ngôi vị Hoàng đế cũng vậy.
Ông vốn không phải người tham lam quyền lực nhưng lại bị lừa dối hết lần này đến lần khác, đầu tiên là đối tượng tứ 𝒽ô●ⓝ vốn là của mình đã bị trao cho người khác và sau đó là ngôi vị Hoàng đế vốn là của mình lại bị người khác cướp đi.
Lập kế hoạch nửa đời chẳng qua là để lấy lại những gì thuộc về mình.
Hiện giờ có người thương ở bên cạnh, hai người còn có hài tử của riêng mình, điều này đã nằm ngoài sức tưởng tượng của Chính Võ đế.
Thế là đủ rồi!
Cuộc sống kế tiếp không nên sống vì vị trí đó.
Về phần Hoàng hậu, bà cũng có chấp niệm của riêng mình, dù là vì nhiều nguyên nhân khác nhau nên bà tạm thời từ bỏ chấp niệm của mình.
Nhưng từ khi hai người đến với nhau đã xảy ra quá nhiều chuyện, trong quá trình đó cũng có quá nhiều thăng trầm, mỗi người đều có lập trường riêng và có một số việc không thể đi đường vòng được.
Ông đoạt lấy giang sơn chẳng qua chỉ vì một trái tim.
Hiện giờ trái tim này chỉ còn một tầng vách ngăn cuối cùng, nếu ông từ bỏ vị trí kia trước là có thể xóa bỏ tầng vách ngăn cuối cùng trong lòng bà thì ông cũng vui vẻ chấp nhận.
"Hiện tại, nàng đã yên tâm cùng ta du ngoạn thiên hạ chưa?"
Đương nhiên là Hoàng hậu hiểu ý của Chính Võ đế.
Ngôi vị Hoàng đế kia vĩnh viễn là nút thắt mà hai người không thể vượt qua được.
Cũng không phải bà tham quyền, chỉ là bà còn có Phó Nhi, chỉ cần một ngày nút thắt này chưa được cởi ra thì ngày đó bà sẽ không thể hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
Không ngờ rằng ông có thể làm được như thế.
Thiên ngôn vạn ngữ ở trong lòng nhưng khi lời nói đến bên miệng lại không biết nên nói như thế nào.
"Ta muốn đến Hàng Châu trước, ngắm Tây Hồ."
Chính Võ đế cúi đầu nhìn bà chủ động nắm tay thì mỉm cười và đặt tay còn lại phủ lên tay bà.
"Được."
Cùng lúc đó, Vệ Phó lại rất tức giận.
Hắn thật sự rất tức giận.
Hắn không ngờ hoàng thúc kia của hắn lại hèn hạ và dùng thủ đoạn như vậy.
Nhưng bây giờ hắn đang ở trong cung, bị các quần thần vây quanh, Vệ Kỳ có thể nhìn ra được sự tức giận của hắn.
Vệ Kỳ cũng không biết nên nói gì.
Ngươi nói xem, nếu là người bình thường sẽ vui mừng đến mức nhảy cao ba thước khi có được ngôi vị Hoàng đế mà không mất gì nhưng hắn ta biết ca ca của hắn ta thực sự không vui.
Ca ca của hắn ta trước kia từng kiêu ngạo như vậy nhưng sau đó lại trải qua biến cố lớn nên mọi sự kiêu ngạo đã trở thành hư không.
Hắn có đánh mất sự kiêu ngạo không?
Không có!
Hắn chỉ giấu sự kiêu ngạo đi và giấu nó trong xương cốt.
Một người như vậy, hắn cố gắng mười năm, mười năm sau lại vì lợi ích của bá tánh mà từ bỏ chấp niệm của chính mình chỉ vì không đành lòng khơi dậy chiến tranh.
Ai có thể ngờ rằng trước đó chỉ là khảo nghiệm và thử thách.
Lúc trước Vệ Phó từ chối Chính Võ đế không chỉ vì cẩn thận mà còn vì hắn tức giận.
Chỉ là sự tức giận của hắn quá tinh vi nên tất cả mọi người không hiểu được nhưng Vệ Kỳ đã hiểu và có thể thấy được qua hàng loạt hành động sau khi ca ca hắn ta trở về.
Theo ước tính của Vệ Kỳ thì một ngày nào đó trong tương lai, cho dù ca ca hắn ta cố kỵ lợi ích của bá tánh nên không dùng binh khí để đánh nhau thì cũng phải làm cho Chính Võ đế nghẹn đủ thì mới trút được cơn tức giận này.
Không ngờ gừng càng già càng cay, đối phương lại không hề cho ca ca của hắn ta cơ hội này.
Trực tiếp bỏ lại ngôi vị Hoàng đế mà chạy.
Mấu chốt là ca ca của hắn ta không thể từ chối và còn phải kìm nén sự tức giận này trong bụng sao?
Vệ Kỳ không biết nên nói gì mới tốt, suy nghĩ hồi lâu mới nghĩ ra một câu an ủi.
"Thực ra cũng không phải không có chỗ tốt, ít nhất thì tẩu tử không cần phải lo lắng cho huynh."
Mặc dù Phúc Nhi không nói ra nhưng lần nào có rắc rối thì nàng đều để bụng.
Nữ nhân không có nhiều tham vọng, trong suy nghĩ của các nàng chỉ cần gia đình bình yên là được. Nhưng nam nhân thì khác, nam nhân có dã tâm, có tham vọng.
Mà Vệ Phó từng có quá khứ như vậy, sao có thể chỉ muốn cả nhà bình an là được?
Mười năm qua, Phúc Nhi chưa chắc đã không mệt mỏi.
Theo ý định ban đầu của nàng, nàng chỉ cần mở một quán ăn nhỏ để gia đình có thể an cư lạc nghiệp.
Nhưng lại không thể không vì Vệ Phó mà trằn trọc nhiều lần cùng hắn trong mười năm qua, vì hắn mà vắt óc tìm mưu kiếm tiền, rõ ràng là ghét xem sổ sách nhất nhưng cũng không thể không cầm đọc. Rõ ràng là ghét phải tính toán chi ly nhưng lại phải suy nghĩ rất nhiều về các loại kinh doanh.
Thậm chí thỉnh thoảng còn phải lo lắng hãi hùng, dù nàng chưa bao giờ nói nhưng cũng có thể tưởng tượng được.
Nghĩ tới trước khi ra ngoài, rõ ràng Bảo Bảo vô cùng lo lắng nhưng vẫn học theo Phúc Nhi, dặn hắn ta không cần lo lắng cho mình, nàng ấy sẽ ở nhà chờ hắn ta về, Vệ Kỳ liền thở dài.
Vệ Phó cũng thở dài một hơi, ngọn lửa tức giận trong lòng không hiểu sao lại biến mất.
Lúc này, bỗng nhiên có tiếng bước chân nhẹ vang lên.
Là Tào Nhân.
Hắn ta cẩn thận bưng một chiếc khay đặt vương miện, phía sau là mấy tiểu thái giám đang bưng cổn phục và các phụ kiện khác.
"Bệ hạ, đã tới giờ lành rồi."
Chính Võ đế không dẫn Tào Nhân đi, dù sao trong cung vẫn còn rất nhiều việc cần đến sự hỗ trợ của Tào Nhân. Nhưng mà hắn ta vẫn là người bên cạnh Chính Võ đế, chờ Vệ Phó đăng cơ, mọi thứ đi đúng hướng thì hắn ta cũng sẽ lui về Giang Nam tìm chủ tử.
Tất nhiên tuy không nói ra ngoài nhưng cả hai đều biết điều đó.
Vệ Phó thở dài, đứng dậy, duỗi tay ra.
Vẻ mặt Tào Nhân vui mừng, vội vàng cho người tiến lên giúp hắn mặc y phục.
Tháng chín năm Chính Võ thứ mười, Vệ Phó đăng cơ.
Bởi vì niên hiệu sẽ được sửa đổi vào năm sau nên Vệ Phó tạm thời sử dụng niên hiệu Chính Võ.
Khi tin tức truyền về Hắc Thành, cả nhà đều trầm mặc.
Trên thực tế thì người Vương gia ít nhiều đã biết về kế hoạch của Vệ Phó mấy năm nay nhưng bọn họ chưa bao giờ tưởng tượng rằng mọi chuyện sẽ thành hiện thực theo cách này.
"Cũng tốt, không nổi binh thì có lợi cho người dân." Lão gia tử khẽ thở dài.
Tân đế đăng cơ thì tất nhiên sẽ phong thưởng cho công thần.
Tạm thời Vệ Phó chỉ phong Vệ Kỳ và lão gia tử.
Vệ Kỳ được phong làm Thụy Vương, còn lão gia tử được phong công, Định Quốc công.
Cho nên lần nhập kinh này không chỉ có Phúc Nhi và đám Đại Lang mà Bảo Bảo và nhi tử Ngọc Kha của Vệ Kỳ cùng với người Vương gia cũng muốn vào kinh.
Cả nhà đã thu xếp xong mọi việc, thu dọn hành lý rồi lên đường.
Khi đến kinh thành thì đã là tháng mười một.
Phủ Định Quốc công đã chuẩn bị xong từ trước và nằm ngay bên cạnh hoàng cung. Sau khi tới nơi, cả nhà chuyển thẳng vào phủ Định Quốc công, Phúc Nhi cùng mấy hài tử cũng tạm thời đặt chân ở chỗ này.
Vương Đa Thọ nghe tin cả nhà đã đến thì dẫn theo thê nhi tới.
Vệ Kỳ cũng tới nhưng tới đón Bảo Bảo và nhi tử về vương phủ.
Sau cuộc gặp mặt gia đình, bởi vì người Vương gia đến kinh thành đã là buổi chiều nên Vệ Kỳ và Vương Đa Thọ cũng không ở lại lâu.
Nhưng trước khi Vương Đa Thọ rời đi, Phúc Nhi thấy hắn ta do dự muốn nói lại thôi, chẳng qua lúc ấy nàng đang bận thu xếp cho mấy hài tử nên không hỏi thêm.
Mãi cho đến hôm sau Vương Đa Thọ quay lại thì nàng mới biết sao lại như vậy.
Thì ra sau khi tân đế đăng cơ, việc đầu tiên phải đối mặt chính là tiếp quản triều chính cùng với các vấn đề trong cung cho nên từ khi Vệ Phó đăng cơ đã liên tục bận rộn.
Chuyện bên này còn chưa xong thì đã có đại thần lấy lý do bệ hạ đã đăng cơ nên sớm ngày lập hậu, xin bệ hạ chọn quý nữ trong thiên hạ, chọn một người tài mạo song toàn, phẩm hạnh đức độ làm Hoàng hậu.
Tóm lại, phong tấu chương này cực kỳ phức tạp và tầm thường, nói một hồi đạo lý "tự nhiên", thao thao bất tuyệt nói với Vệ Phó như thể nếu hắn không nhanh chóng lập hậu chính là phớt lờ gia pháp của tổ tông.
Hoàn toàn không để ý đến sự thật Vệ Phó đã cưới thê tử từ lâu và thậm chí còn sinh được bốn hài tử.
Lúc ấy có rất nhiều người cho rằng đại thần này chưa già mà quá khoa trương? Cho dù ngươi muốn được chú ý đến thì cũng không nên chú ý đến vấn đề này phải không?
Nhưng ngày hôm sau, tin đồn liên quan đến Phúc Nhi đã lan truyền, người ta nói nàng là cung nữ khi bệ hạ còn là Thái tử, chẳng qua là vì hoạn nạn tình nghĩa nên mới được xưng là thê tử chứ thực ra chưa từng qua mai mối của hai bên phụ mẫu.
Nếu không có lễ thì tất nhiên không thể coi là thê tử.
Tình hình lúc này mới bắt đầu trở nên hỗn loạn, ban đầu có rất nhiều cảm thấy lão thần dâng tấu kia là kẻ cổ hủ và muốn được chú ý đến phát điên rồi.
Nhưng sau khi tin đồn này lan truyền lại làm rất nhiều người mơ hồ.
Kết quả là mỗi nhà mỗi phủ đều trơ mắt nhìn vị đại thần lớn tuổi cổ hủ này "nói chuyện thỏa thích" nhưng phía dưới liền tiến cử ra danh sách quý nữ các nhà.
Chỉ lúc này thì mọi người mới nhận ra bản thân không biết gì.
Chẳng trách người khác đều là quan to lộc hậu mà ngươi chỉ có thể đi theo nâng đỡ gót chân người ta, đây rõ ràng là tình huống có người mưu đồ hậu vị cố tình dàn dựng lên.
Dùng một người già cổ hủ, bảo thủ dẫn đường nhưng thực ra là đang nhắm tới hậu vị.
Sau khi các nhà các phủ ý thức được điều này thì tất nhiên là không ngần ngại giúp đỡ quạt gió hay thêm củi vào vũng chỗ khó khăn.
Đây chính là hậu vị, hậu vị đó!
Nếu trong nhà có Hoàng hậu thì không cần sầu lo về phú quý trăm năm.
Dù sao cũng đã có người dẫn trước, bất kể có thể giành được hậu vị hay không thì cũng không có tổn thất gì, nói không chừng lại tới lượt nhà mình thì sao?
Vì vậy, gần đây trong kinh và †*𝖗*ⓘề*𝖚 đ*ìռ*♓ có thể nói là lộn xộn liên tục.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 201 | Ch. 203 → |
