| ← Ch.202 | Ch.204 → |
Vương Đa Thọ với tư cách là đệ đệ của Phúc Nhi gặp phải tình huống như vậy thì vừa tức vừa lo là điều đương nhiên.
Hắn ta vẫn biết một số chuyện giữa tỷ tỷ và tỷ phu, còn nghe tỷ tỷ nói trước đó nàng và tỷ phu thành nhân là do Hoàng hậu nương nương nhận lời và Chính Võ đế ban ♓.ô.𝓃 cho.
Nhưng những người bên ngoài cố tình nói tỷ tỷ không có lễ nên không thể coi là thê tử.
Lúc đầu hắn ta cảm thấy những người này đã phát điên vì vị trí Hoàng hậu mà phớt lời sự thật, nhưng ngay sau đó hắn ta đã nhận thức được một vấn đề, người có thể ngồi vào vị trí như vậy thì đều không ngốc, có người nào chẳng phải là người thành tinh, không có việc gì thì sao đám người này lại vạch trần?
Vậy thì chỉ có một khả năng, có lẽ lúc trước tỷ tỷ của hắn ta và tỷ phu thành thân đúng là có thiếu sót trong "lễ nghi" thì mới bị người ta bắt được sơ hở và coi đó là "không có lễ".
Điều đầu tiên hắn ta nghĩ đến chính là, nếu là tứ 𝖍-ô-𝓃 thì phải có thánh chỉ tứ 𝒽●ô●𝖓●, nếu có thánh chỉ thì mọi vấn đề đều có thể giải quyết được.
Chuyện của chủ nhân thiên địa, có là đại lễ thế nào thì cũng không thể lớn hơn chuyện Hoàng đế tứ hôn?
Vì vậy hắn ta đã nhờ một người bằng hữu làm quan ở Chế xá phòng kiểm tra chi tiết bản thảo thánh chỉ năm đó.
Nói chung là khi hạ thánh chỉ, Chế xá phòng sẽ lưu giữ bản thảo, tức là sẽ ghi lại thánh chỉ được ban hành vào ngày nọ tháng nọ năm nọ, nội dung là gì và để tham khảo trong tương lai.
Không ngờ sau khi kiểm tra mới phát hiện hồi đó không có ban thánh chỉ tứ 𝒽·ô𝓃·.
Vương Đa Thọ liền biết có điều gì đó không ổn ở đây.
Có lẽ đối phương biết khôn có thánh chỉ tứ 𝐡_ô_п nên mới dám lấy cớ "không có lễ" để mưu đồ hậu vị.
...
Phải biết rằng loại chuyện tứ 𝐡ô●ռ này rất quan trọng đối với người bên dưới nhưng đối với những người ở trên mà nói thì chúng không quan trọng đến vậy. Hoàng đế, Hoàng hậu, Thái hậu và thậm chí là người từ cấp phi trở lên đều có thể tứ 𝒽*ô*𝐧 cho người phía dưới.
Có khi chỉ là một câu nói, bệ hạ tứ ♓ô●𝓃 cho ai với ai.
Được rồi, người phía dưới đều biết nên đương nhiên sẽ làm theo khẩu dụ.
Chỉ đối với sự kiện và trường hợp tương đối quan trọng thì mới ban phát thánh chỉ để nhấn mạnh tầm quan trọng của chúng. Chẳng hạn như hoàng tử nào đó được tứ 𝐡ô.𝖓 với hoàng tử phi, chẳng hạn như liên ♓-ô-n với 〽️●ôn●🌀 Cổ, công chúa nào được gả qua, ngạch phụ là ai.
Mà lúc ấy Vệ Phó và Phúc Nhi bị mắc kẹt trong Đông cung, trước khi bị lưu đày có người tới nói với bọn họ rằng bệ hạ đã tứ h●ô●n cho người và sau đó là hấp tấp tổ chức ♓_ô_𝖓 lễ.
Trong trường hợp này chỉ có khẩu dụ và không có văn bản thánh chỉ là điều bình thường.
Nếu Chính Võ đế vẫn còn ở đây thì vấn đề này thực ra cũng đơn giản.
Là ông khẩu dụ thì chắc chắn sẽ nhớ rõ.
Vấn đề là Chính Võ đế, ồ không, hiện giờ nên gọi là Thái thượng hoàng đã dẫn Thái hậu bỏ chạy, hiện giờ không có ai biết ông đang ở đâu.
Có lẽ những kẻ đứng sau cũng nắm bắt được điểm này nên mới gây náo loạn như vậy.
Không giống như Vương Đa Thọ lo lắng sốt ruột, dường như Phúc Nhi không lo lắng chút nào.
"Đệ không cần phải lo lắng chuyện này, chưa kể tới tỷ phu của đệ còn ở đó, đệ đã quên khi tỷ phu của đệ làm quan thì ta sẽ có thư phong tặng cáo mệnh sao?
Mới đầu chức quan của Vệ Phó là trấn an sử quản lý thì có quan hàm nhị phẩm, cáo mệnh của Phúc Nhi khi đó là phẩm cấp phu nhân.
Nói chung đều là thánh chỉ nhưng nếu chi tiết hơn thì có thể chia thành chiếu, chế, cáo, sắc, dụ. Giống như phẩm cấp của mệnh phụ, từ nhất phẩm đến ngũ phẩm là cáo mệnh, dưới ngũ phẩm là sắc mệnh và tùy theo phẩm cấp của phu quân.
Cáo mệnh phu nhân là phong tặng, có cáo thư chính thức thể hiện sự thừa nhận của ⓣ𝓇ℹ️_ề_ц đ_ì𝓃_𝖍 đối với thân phận chính thê của Phúc Nhi.
Vì vậy Phúc Nhi không hề hoảng hốt.
"Tỷ tỷ, tỷ không hiểu đâu, trước đây cũng từng có trường hợp như vậy, tỷ đã nghe nói đến "Án Trương Ngọc" chưa?"
Muốn nói đến "Án Trương Ngọc" thì phải lội ngược dòng về triều Nguyên Phong, lúc ấy có một sĩ tử tên là Trương Ngọc đã học tập gian khổ trong mười năm đã đậu tiến sĩ và nổi tiếng khắp thiên hạ.
Trương Ngọc này không chỉ trẻ tuổi mà cũng tuấn tú tài giỏi nên được tòa sư nhìn trúng và nhận là hiền tế.
Sau khi Trương Ngọc cưới nữ nhi của tòa sư thì phu thê hai người cũng rất â.ռ á.ℹ️.
Cho đến thời điểm này, toàn bộ sự việc vẫn là một câu chuyện giai thoại. Nhưng đứng lúc này, có người tiết lộ thực ra Trương Ngọc còn có nguyên phối ở quê nhà, Trương Ngọc là bỏ thê cưới người khác và vi phạm luật pháp của Đại Yến.
"Luật lệ của Đại Yến": Quan viên có thê tử mà cưới lại thì phạt chín mươi trượng, là tư tội thì giáng xuống bốn cấp. Thê tử cưới sau hòa ly (trở về dòng họ).
Đối với người bình thường mà nói thì bỏ thê tử cưới người khác chẳng là gì cả, cùng lắm là bị người ta chỉ mặt mà mắng, chỉ cần nhà gái không mang 𝐡●ô●ⓝ thư tới nha môn thì không có chuyện gì cả.
Nhưng đối với mệnh quan 𝖙𝖗ℹ️-ề-υ đìⓝ-♓ thì đây là một tội lớn.
Nếu phát hiện là thật thì nhẹ sẽ mất chức quan, nặng thì sẽ ✝️𝖗●ℹ️ề●υ đ●ìп●♓ vĩnh viễn không tuyển dụng.
Người tung tin này không nhằm vào bản thân Trương Ngọc mà nhằm vào nhạc phụ của Trương Ngọc và cũng chính là tòa sư của hắn ta.
Đó là thủ đoạn công kích phổ biến trên ✞*r𝐢*ề*ⓤ đì*𝐧*𝐡. Bằng cách công kích người bên cạnh, lôi kéo người đứng sau, sau đó chụp cho ngươi cái tội danh và buộc tội quan.
Chẳng hạn như nhạc phụ của Trương Ngọc bị người tố cáo là ỷ thế h**p người, dung túng hiền tế bỏ thê tử cưới người khác. Thậm chí là thê tử của Trương Ngọc hay là nữ nhi của tòa sơ cũng bị nghi ngờ về tính hợp pháp của mệnh phụ và bị hiềm nghi lừa dối ✞г❗●ề●⛎ đ●ìⓝ●♓.
Bởi vì nàng ấy vốn không phải thê tử mà lại báo danh nghĩa thê tử với †г-𝖎ề-𝐮 đì-ⓝ-𝐡 và được phong tặng sắc mệnh.
Tóm lại tội danh này nếu càng thêu dệt thì càng lớn và đến cuối cùng là phát triển thành việc khi quân.
Lúc đó náo loạn khá lớn, mọi người đều nghĩ nhạc phụ của Trương Ngọc sẽ xong đời nhưng người ta đã là lão thần làm qua nhiều năm trong triều, không những không rối loạn mà còn thông đồng với hiền tế để sửa lại lời khai.
Bác bỏ công kích của đối phương với lý do thê tử cưới ở quê hương không phải là thê tử mà là một thiếp thất được trưởng bối trong nhà nạp cho.
Thủ đoạn sử dụng trong đó chính là không có lễ, không phải thê tử.
Sở dĩ bọn họ ỷ vào "không có lễ" là do khi Trương Ngọc cưới thê tử không có 𝐡ô.n thư.
Phải biết rằng trong cuộc sống hiện nay, không phải dân chúng nào cũng có h●ô●𝖓 thư, đa số mọi người đều mù chữ, có dân chúng còn chưa biết tầm quan trọng của 𝒽*ô*ⓝ thư.
Trương Ngọc xuất thân từ gia đình bần hàn, nguyên quán chỉ là ngôi làng nhỏ, ở nơi của bọn họ khi cưới thê tử chưa bao giờ nghĩ tới ♓ô*ⓝ thư, hầu hết chỉ tổ chức 𝒽_ô_𝖓 lễ để phụ mẫu và dân làng đều biết là được.
Nhưng theo luật pháp của ⓣ𝓇𝒾ề*𝐮 đ*ì*𝐧*ⓗ thì 🌴.𝖗.ïề.υ đ.ìn.ⓗ chỉ công nhận ⓗô●ռ thư.
Thông thường ⓗô.𝓃 thư sẽ liệt kê sính lễ và của hồi môn của hai bên khi thành 𝒽ô.п cũng như tên tuổi, sinh thần bát tự, tên phụ mẫu... của hai bên.
Nếu sau này có kiện tụng thì sẽ dựa vào hô.𝖓 thư để làm bằng chứng.
Ví dụ nếu nữ nhân gả qua qua đời vì bệnh tật không lâu sau đó thì nhà mẹ đẻ của nữ nhân có thể yêu cầu nhà trai trả lại của hồi môn cho nhà gái, lúc này phải lấy của hồi môn ghi trong 𝖍ô.ռ thư làm bằng chứng. Hoặc là hai bên phải ký vào 𝒽ô*𝓃 thư rằng có một bên hối h*ô*ռ thì chỉ cần cầm 𝒽ô-ռ thư đi tố cáo là được chuẩn.
Trương Ngọc và nhạc phụ đã lợi dụng sơ hở "không có ⓗ_ô_𝐧 thư" để tránh né sự công kích về nghi ngờ tính hợp pháp của nguyên phối với lý do không có lễ và giáng làm thiếp.
Thực ra tất cả mọi người đều biết nguyên phối kia của Trương Ngọc có thể chính là nguyên phôi của hắn ta và đúng là hắn ta đã bỏ thê tử để cưới người khác.
Nhưng không có ♓ô●п thư thì nói cái gì cũng vô ích vì luật pháp chỉ công nhận ♓·ô·𝖓 thư.
Tuy "Án Trương Ngọc" không giống với trường hợp của Phúc Nhi nhưng nguyên tắc cũng không khác mấy, những người có mưu đồ hậu vị hoàn toàn có thể lấy lý do "không có lễ" để nghi ngờ tính hợp tác của cáo mệnh rồi sẽ mượn cớ này để bác bỏ tính hợp pháp của Phúc Nhi với tư cách là chính thê.
Sau khi nghe xong, đôi mắt của Phúc Nhi lại mở lớn.
"Đệ nói xem sao các đệ làm quan lại tính toán nhiều như vậy? Chuyện gì cũng có thể bị các đệ lợi dụng."
Vương Đa Thọ cười khổ: "Tỷ tỷ, tuy ta làm quan nhưng ta không hư như bọn họ."
Phúc Nhi liếc mắt nhìn hắn ta: "Đệ không học thói xấu thì vị thiếp kia của đệ là thế nào? Trong nhà có quy củ không được nạp thiếp, đệ thì ngược lại, còn lén lút nạp thiếp?"
Nhắc tới chuyện này thì sắc mặt của Vương Đa Thọ lập tức tối sầm lại.
"Tỷ tỷ, tỷ đừng lo lắng chuyện này."
Giường như biết loại giọng điệu này không có tác dụng gì với tỷ tỷ của hắn ta nên hắn ta lại nhẹ giọng nói: "Chuyện nạp thiếp này cũng không phải là ta muốn nạp."
"Vì Thôi thị sao?"
Phúc Nhi đảo mắt, lập tức hiểu rõ.
Nhắc tới Thôi thị thì sắc mặt của Vương Đa Thọ càng khó coi.
Phúc Nhi thấy vậy cũng không biết nên nói gì.
Dù sao thì nàng vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra nên không thể nói nhiều.
Nhưng nghĩ đến việc đều là nữ tử thì lại nói thêm: "Nếu hai người đã là phu thê, lúc trước cưới nàng cũng là đệ bằng lòng cưới. Nếu đã cưới về thì đệ không được làm người ta thất vọng, nhà chúng ta không có nam nhân phụ lòng. Giống như Trương Ngọc đệ vừa nói, đừng bao giờ học theo hắn, theo ta thì loại người này không nên cho hắn làm quan, còn nhạc phụ của hắn không nên đối xử khắc nghiệt với thường dân."
"Kết cục của hai người này cũng không tốt. Được rồi tỷ, trước hết chúng ta không nói mấy chuyện này, việc này tỷ tính sao?"
"Để xem tỷ phu của đệ định làm gì."
"Nhưng -----"
Vương Đa Thọ do dự nhưng sao Phúc Nhi lại không hiểu ý hắn ta.
Lòng người thay đổi, địa vị khác nhau thì tất nhiên sẽ dẫn đến suy nghĩ khác nhau, nói không chừng để lấy được sự ủng hộ của các triều thần mà Vệ Phó sẽ đổi Hoàng hậu hoặc nạp thêm mấy phi tử vào cung.
Dù thế nào đi nữa thì cũng không phải chuyện tốt với Phúc Nhi.
"Được rồi, đệ yên tâm, tỷ phu của đệ không dám. Nếu hắn dám làm như vậy thì ta sẽ dẫn đám Đại Lang về Kiến Kinh và để hắn một mình ở kinh thành, hắn muốn làm gì thì làm..."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 202 | Ch. 204 → |
