Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 197

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 197
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Sau này Vương gia trở nên giàu có, có quan chức trong nhà nên người Ông gia mới dần dần thay đổi thái độ nhưng lúc này Ông Tuấn Dân lại xảy ra chuyện, hắn ta nhìn trúng một kỹ nữ và sống c. h. ế. t muốn cưới về làm thiếp.

Cũng bởi sự việc này mà cuối cùng Vương Nhị Nữu cũng tỉnh ngộ và hòa li với Ông Tuấn Dân dưới sự giúp đỡ của người nhà.

Phúc Nhi từng mời nàng ấy đến Hắc Thành nhưng Vương Nhị Nữu không đi mà dẫn hai hài tử ở lại thôn Hắc Sơn và sống bằng việc buôn bán cùng đại ca, hiện giờ tay làm hàm nhai nên cũng khấm khá.

Khi kể lại câu chuyện của lão gia tử, Phúc Nhi đã cố tình giấu tên và chỉ gọi là tướng quân, Ngưu Đại Hoa liền trở thành thôn nữ yêu thích tướng quân.

Nhưng Hoàng hậu là ai cơ chứ, chỉ nghe nói thôn nữ vì nhị nhi tử mà đưa tiểu tôn nữ vào cung, sau đó phải mất trăm cay ngàn đắng mới tìm về được thì bà liền biết Phúc Nhi đang kể chuyện trong nhà của mình.

Nàng rộng lượng đến mức không hề ghi hận người trong nhà và còn có thể sống hòa thuận với bọn họ.

Chiều hôm qua, Hoàng hậu đã mang theo câu hỏi này đi vào giấc ngủ.

Hôm nay nàng sẽ kể câu chuyện gì cho mình?

...

Hôm nay Phúc Nhi kể câu chuyện về Vĩnh Thuần.

Chỉ là trong câu chuyện này, tiểu công chúa trong câu chuyện không c. h. ế. t mà đã nghĩ thông suốt và bằng lòng rời đi cùng ca ca, tẩu tẩu để sống cuộc sống của riêng mình.

Trong câu chuyện này, mọi thứ đều tốt đẹp.

Không cần lo lắng về 𝐪ц.a.ռ ⓗ.ệ giữa bộ tộc Sa Hắc Lý và Đại Yến, cũng không cần lo lắng về phụ tử hay tình yêu gì đó, Vĩnh Thuần buông bỏ tất cả và dẫn hài tử đi...

Hoàng hậu dựa vào đó, lẳng lặng lắng nghe.

Nghe xong thì có hơi khó chịu.

Có phải nàng nghĩ bản thân bà ngốc sao? Sao lại không hiểu được nguồn gốc của câu chuyện?

Rõ ràng là đang nói về Vĩnh Thuần.

Hoàng hậu biết chuyện của Vĩnh Thuần vì trong lúc liên minh, тr●ⓘề●ц đì●𝓃●𝖍 không thể không đáp lại nên cuối cùng Chính Võ đế đã trả lại phong hào cho Vĩnh Thuần và cho phép nàng ấy được an táng trong vinh quang.

Lúc ấy Hoàng hậu biết được chuyện này chỉ khẽ thở dài, bà mơ hồ nhớ tới năm đó Vĩnh Thuần ngây thơ hồn nhiên, không ngờ kết cục lại ảm đạm như vậy và càng không ngờ ở giữa còn có nhiều chuyện như vậy.

Ngày hôm qua nói về nhị tỷ của nàng, hôm nay nói về Vĩnh Thuần, rốt cuộc là nàng muốn làm gì?

Nghĩ đến đây, Hoàng hậu lại liếc nhìn Phúc Nhi.

...

Phúc Nhi không chỉ kể chuyện mà còn cầm kim may vá.

Kỹ năng may vá của nàng cũng không tốt, dù sao thì Hoàng hậu cũng thường xuyên thấy nàng bị kim đ-â-ⓜ 𝐯-à-⭕ tay nhưng nàng không để bụng mà vẫn tiếp tục làm.

Vẻ mặt thờ ơ và khí chất hiện lên vô cớ.

Đây là nữ tử mà nhi tử của bà đã coi trọng suốt mười năm.

Mười năm này, cũng chỉ có nàng, không có ai khác.

Hoàng hậu không biết tình yêu là gì, nàng sinh ra trong danh môn, mẫu thân và gia tộc chỉ dạy bà cách làm tiểu thư khuê các thế nào, làm quý nữ như thế nào chứ không dạy bà tình yêu nam nữ là gì, tình yêu là gì.

Sau đó bà trở thành Thái tử phi, tình cảm phu thê chỉ kéo dài được vài năm rồi bị đánh bại bởi mọi người.

Nàng từng cho rằng phu thê tôn trọng nhau, tương kính như tân chính là tình yêu nhưng sau đó mới phát hiện thật sự không phải vậy.

Sau này bà phát hiện nhi tử thích một cung nữ nhưng bà biết đó không phải tình yêu, chỉ là thích mà thôi, giống như thích một món đồ chơi và có lẽ loại thích này sẽ biết mất sau một thời gian.

Có ai ngờ được phần yêu thích này đã trải qua trời xui đất khiến, trải qua sự lắng đọng của thời gian mà lắng đọng những mười năm, có lẽ đây là tình yêu?

Thậm chí Hoàng hậu có hơi ghen tị với nữ tử trước mắt này.

Bình tĩnh không vội vã mà cực kỳ tự tin, cực kỳ vững vàng và cực kỳ hạnh phúc thì mới có thể có khí chất như vậy.

"Con kể với ta những câu chuyện này là muốn nói gì?"

Phúc Nhi ngẩng đầu lên nhìn về phía Hoàng hậu.

Trong đôi mắt trong veo của nàng, Hoàng hậu nhìn thấy bản thân đang tức muốn hộc má*u.

Trước đây bà không như thế, bà đã từng là nữ tử thông tuệ và tự tin, rốt cuộc là từ khi nào đã trở nên bướng bỉnh và cuồng loạn như thế?

Là từ lần thay đổi lớn đó sao?

Hay là từ trước đó, Vệ Dịch kiêng kỵ đề phòng bản thân nên không ngần ngại dùng Chân Quý phi cùng nữ nhân và hoàng tử đó để chèn ép bà và nhi tử của bà?

Hay là lúc bị Vệ Trăn ép làm Hoàng hậu? Phải bước đi cẩn thận trên phiến băng mỏng của thứ mà ông tự cho là tình yêu? Nhưng bị mắc kẹt trong đó và lo âu bất an?

"Sau khi trở về hắn đã nói với ta, hắn đã làm tổn thương người. Trên đời này, người mà hắn không muốn làm tổn thương nhất chính là người. Hắn hy vọng người có thể sống vì chính mình, sống thật vui vẻ hạnh phúc, không phải vì ai khác mà là vì chính mình..."

Thế nên nàng kể chuyện thôn nữ theo đuổi tướng quân.

Tại sao thôn nữ có thể gả cho tướng quân?

Bởi vì thôn nữ biết nàng muốn gì và vì mục đích này mà nàng bám riết không tha, tiến về phía trước với tinh thần bất khuất và từ đầu đến cuối không bao giờ bỏ cuộc hay nản lòng.

Thế nên nàng kể câu chuyện về nhị tỷ.

Hãy thừa nhận những thất bại và sai lầm trong quá khứ, buông tha cho bản thân và bắt đầu cuộc sống mới.

Vì vậy mà còn nói về Vĩnh Thuần.

Trên đời này không có gì quan trọng hơn hạnh phúc, nhân sinh chỉ có mấy chục năm ngắn ngủi, để bản thân tự rơi vào vũng lầy hay tự mình mắc bẫy không phải cách làm của người thông minh.

Còn có câu chuyện về tướng quân và sự hy sinh của tướng quân vì lợi ích của bá tánh.

Câu chuyện này có thể xem như Phúc Nhi bí mật nhập ⅼậ●ц, mong rằng qua việc này, Hoàng hậu sẽ thông cảm cho sự "phản bội" của nhi tử.

Hoàng hậu có hiểu được sự khổ tâm của nàng không?

...

Ánh mắt của Hoàng hậu ⓡ_𝖚_𝖓 𝓇_ẩ_γ, bà thận trọng trở mình.

Quay lưng lại rồi nói: "Con thật phiền phức, bổn cung muốn đi ngủ."

Mong Hoàng hậu có thể hiểu được.

Phúc Nhi thở dài trong im lặng và lặng lẽ rời khỏi tẩm điện.

Sống cho chính mình?

Hoàng hậu nằm đó và lẳng lặng suy nghĩ.

Tử Thần điện.

Từ khi Chính Võ đế ngã xuống thì nơi này đã được thị vệ canh gác nghiêm ngặt.

Mỗi ngày đều có người thường xuyên đến như Hoàng hậu, thái y, thỉnh thoảng cũng có mấy lão thần tới thăm tình hình của Chính Võ đế.

Bệ hạ đã trúng phải loại độc gì? Tại sao vẫn 𝖍*ô*𝖓 mê bất tỉnh?

Cho đến nay thì người ngoài vẫn không thể biết nhưng thái y lại nói trước mắt không nguy hiểm đến tính mạng, nếu hỏi thêm thì cũng trả lời mơ hồ.

Trong tẩm điện yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Tào Nhân cẩn thận xách hộp thức ăn đi đến.

Nhìn dáng vẻ lén lút của hắn ta thì người không biết còn tưởng hắn ta là kẻ trộm.

Hắn ta mang hộp thức ăn đến trước long sàng rồi mở ra.

Thấp giọng gọi bệ hạ.

Người trên giường cuối cùng cũng tỉnh và ngồi dậy.

Tào Nhân cúi đầu, không dám nhiều lời và đưa đồ ăn trong hộp cho Chính Võ đế.

Để thuận tiện thì các món ăn đều được đặt trong chén lớn, có cả thịt lẫn rau nhưng so sánh với ngự thiện thông thường thì tất nhiên không phải.

Chính Võ đế ăn hai miếng, ném muỗng vào trong chén 🅿️.𝐡á.т r.@ â.ɱ ✝️.h🅰️𝖓.h thanh thúy.

"Gần đây Hoàng hậu thế nào?"

Tào Nhân cúi đầu, tranh thủ chút thời gian ngắn ngủi để cân nhắc lời nói trước khi nói: "Hoàng hậu nương nương không sao, Vệ phu nhân và mấy hài tử đều ở Khôn Nguyên cung. Bên trong cung khá ồn ào, ồn ào nhưng Hoàng hậu nương nương ăn ngon, ngủ ngon, bệ hạ chớ lo lắng cho nương nương."

Chính Võ đế trừng mắt liếc Tào Nhân.

Tào Nhân rụt cổ lại nhưng không sửa lời.

Hắn ta phải sửa như thế nào? Hắn ta biết rõ bệ hạ đang lo lắng cho Hoàng hậu nương nương, sao hắn ta có thể nói nương nương không tốt được? Nếu không thể thì tại sao không ăn ngay nói thật.

"Nếu không sao thì sao hai ngày nay không tới Tử Thần điện?"

Mấy ngày đầu, mỗi ngày Hoàng hậu sẽ tới Tử Thần điện, có lẽ là sợ nhi tử gây rối cho Chính Võ đế.

Bây giờ cũng không biết là không quan tâm hay là không còn sợ nhi tử gây rắc rối cho Chính Võ đế hay là đã quên mất người còn nằm đây nên đã mấy ngày rồi không tới.

Câu hỏi này không dễ trả lời.

Tào Nhân có thể nói rằng Hoàng hậu nương nương cũng không phải kẻ ngốc, nhi tử không muốn làm theo sự sắp xếp của bà là có nguyên nhân.

Nguyên nhân là gì?

Có lẽ lúc đó không nghĩ ra được nhưng lẽ ra sau này phải suy nghĩ cẩn thận.

Bây giờ người ta không muốn làm theo sự sắp xếp của bệ hạ thì bệ hạ mới là người xấu hổ.

Là người chứng kiến toàn bộ sự việc, sau khi trải qua hàng loạt cú sốc thì cuối cùng Tào Nhân cũng hiểu được toàn bộ sự việc.

Nhưng hắn ta chỉ dám nói bản thân hiểu được một nửa.

Việc này đúng là do Hoàng hậu nương nương khởi xướng nhưng bệ hạ không những không ngăn cản mà ngược lại còn âm thầm "giúp đỡ", vì lý do gì thì Tào Nhân không dám nói.

Là thái giám tổng quản bên cạnh Chính Võ đế nhưng đến nay hắn ta vẫn không thể hiểu được tính khí của vị này.

Hắn ta không hiểu được ý đồ thực sự của bệ hạ, rốt cuộc là chỉ cần mỹ nhân chứ không cần giang sơn hay tất cả chỉ là kế sách của bệ hạ.

Nếu Vệ đại nhân thật sự làm theo sự sắp xếp của Hoàng hậu nương nương thì liệu bệ hạ có để cho bọn họ được như ý nguyện không? Hay vào giây phút cuối cùng sẽ đảo ngược hoàn toàn và †●ⓘ●ê●𝖚 d●ï●ệ●✝️ tất cả những kẻ tạo phản?

Mấy năm nay ở bên cạnh Chính Võ đế lâu thì Tào Nhân cũng học được cách cứu mạng mình.

Đó chính là giả điếc, bệ hạ nói gì thì chính là cái đó, bệ hạ chỉ hắn ta làm gì thì hắn ta mới đi làm, còn những chuyện khác, hắn ta không thèm nghĩ và không hỏi nhiều.

Chính Võ đế bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười không có ý nghĩa rõ ràng.

"Ta đã đánh giá thấp hắn, hắn đang muốn chinh phục đội quân của ta sao?"

Tiếng cười này khiến Tào Nhân không nhịn được khom lưng xuống, đầu cúi càng thấp hơn.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)