| ← Ch.191 | Ch.193 → |
Chờ ý chỉ triệu Vệ Phó vào kinh tới Băng Thành thì đã là chuyện của mười ngày sau.
Cho dù hiện tại các tuyến đường núi đã hoàn thiện, tăng tốc đi hàng trăm dặm thì tốc độ nhanh nhất cũng chỉ có như vậy.
Ý chỉ đề cập đến tiết thiên thu của Hoàng hậu cùng với mang theo gia quyến, nói cách khác là bảo Vệ Phó dẫn cả nhà đến kinh thành mừng thọ, còn hai tháng nữa là đến thiên thu của Hoàng hậu, điều này có nghĩa là bọn họ phải lên đường ngay lập tức, nếu không thì sợ không thể đến đúng ngày.
Sau khi biết chuyện này, Phúc Nhi nói đùa: "Ta từng xem trong vở kịch, thông thường trong tình huống này đều là thứ chờ đợi công thần chẳng có gì hay ho. Hoặc là dùng rượu tước binh quyền hoặc là lấy cớ để giữ gia quyến của công thần làm con tin."
Vệ Phó dở khóc dở cười: "Nàng lại xem vở kịch gì vậy?"
Không quan tâm đến vở kịch gì nhưng lời nói của Phúc Nhi đã đánh trúng bóng ma của Vệ Phó và Vệ Kỳ sau khi nhận được thánh chỉ.
Vệ Kỳ liếc nhìn Vệ Phó nói: "Tẩu tử nói cũng không phải vô lý. Ca ca, huynh nghĩ kỹ xem lần này có muốn đi hay không."
Đã nhắc đến muốn đi hay không thì ý kiến của Vệ Kỳ rất rõ ràng, hắn ta lo lắng Chính Võ đế biết được những động tác nhỏ bí mật của bọn họ hoặc cảm thấy bọn họ có ý định làm phản nên đã cố tình lợi dụng tiết thiên thu của Hoàng hậu để triệu Vệ Phó về kinh.
Một khi về kinh thì sống hay c. h. ế. t đều do người khác quyết định và có thể giải quyết mối tai họa lớn này mà không cần phải giao chiến.
Tất nhiên là suy nghĩ như vậy có hơi giống thuyết â·m Ⓜ️ư·𝖚.
Nhưng loại chuyện như vậy xảy ra không ít ở các triều đại, hơn nữa Hoàng hậu đâu sống được thiên thu, chẳng qua là ở trùng hợp vào tiết thiên thu, thật sự không có nhiều người nghĩ như vậy.
Phúc Nhi cũng lo lắng về điều này nên mới nói đùa như vậy.
Về phần Vệ Phó, hiển nhiên hắn cũng nghĩ đến điều này nên sắc mặt dần trở nên nghiêm túc.
Đi hay không đi?
Nếu không đi tức là kháng chỉ không tuân theo.
Một khi kháng chỉ không tuân theo thì cũng chỉ còn lại một con đường -----
Làm phản.
"Để ta suy nghĩ một chút."
Vệ Kỳ thấy vậy thì thức thời rời đi, Phúc Nhi cũng lấy cớ đi gặp Viên Viên để một mình hắn suy nghĩ.
Ngày hôm sau, Vệ Phó đã đưa ra câu trả lời, đi.
Nếu hắn nói đi thì Phúc Nhi liền bắt đầu cho người chuẩn bị hành lý.
Về phần Vệ Phó có sắp xếp gì khác hay không thì Phúc Nhi không hỏi, có một số việc nàng cũng không cần hỏi.
...
Bởi vì thời gian eo hẹp nên bọn họ không thể chậm trễ mà lên đường ngay.
Con đường nhanh nhất và ngắn nhất từ Băng Thành tới kinh thành chính là đi theo đại lộ Trương Khố. Đại lộ này chạy từ Trương Gia Khẩu của Hà Bắc cho đến Ku-lun, đây là con đường được các thương nhân tạo ra và được gọi là con đường tơ lụa trên thảo nguyên.
Con đường này không chỉ đi qua thảo nguyên mà còn phải đi qua một đoạn sa mạc Gôbi nhưng đi qua nơi này là có thể đến kinh thành một cách nhanh nhất.
Vì dẫn theo bốn hài tử nên cuộc hành trình đương nhiên không hề dễ dàng.
Tuy nhiên hiện giờ Vệ Phó không còn như xưa nữa, chi phí ăn uống ngon nhất và còn có rất nhiều hộ vệ hộ tống nên cũng không vất vả nhiều.
Mười ngày trước khi đến tiết thiên thu của Hoàng hậu thì đoàn người của Vệ Phó cũng đã tới kinh thành.
So với chín năm trước thì kinh thành dường như không thay đổi.
Sau khi người một nhà đến kinh thì liền chuyển đến tòa nhà của Vương Đa Thọ ở ngõ Bấc.
Đúng vậy, vào năm Chính Võ thứ sáu, Vương Đa Thọ về Kiến Kinh thi khảo, năm đó đã đỗ cử nhân và đã đỗ tiến sĩ vào kỳ thi hội hai năm sau. Vì chỉ là nhị giáp nên sau đó hắn ta phải vượt qua kỳ thi hoàng gia trước khi trở thành cát sĩ và ở lại Hàn Lâm Viện.
Nếu định ở kinh thành lâu dài thì phải mua một tòa nhà.
Nghĩ đến việc bình thường tới Hàn Lâm Viện tiện hơn nên người Vương gia đã đặt mua một tòa nhà gần hoàng cung theo gợi ý của Vệ Phó.
Tòa nhà ba tầng, bình thường chỉ có một nhà ba người Vương Đa Thọ ở, lần này nhà Phúc Nhi vào kinh nên sẽ ở đây mà không cần cân nhắc gì khác.
Đúng vậy, là một nhà ba người, sau khi Vương Đa Thọ đỗ tiến sĩ thì đã cưới thê tử.
Hắn ta cưới chất nữ của tòa sư Quốc Tử Giám, Thôi Khung, Thôi Khung này thờ ơ với danh lợi, không can thiệp vào tranh chấp trong triều và là một người trong sạch.
Lúc trước Vương Đa Thọ cũng viết thư về cho nhà và hỏi ý kiến của người trong nhà, thực ra chủ yếu là hỏi ý kiến của tỷ phu là Vệ Phó rồi mối ⓗ·ô·ռ sự này mới thành công.
Hiện giờ phu thê hai người đã thành ⓗ_ô_𝖓 được hai năm, năm trước Thôi thị vừa hạ sinh một nhi tử, nhũ danh là Thịnh Kha.
Tuy Thôi thị chưa từng gặp tỷ tỷ và tỷ phu nhưng luôn biết trượng phu cực kỳ coi trọng tỷ tỷ và tỷ phu, mỗi khi gặp vấn đề khó khăn gì cũng hiếm khi nhờ bá phụ của nàng ấy dò hỏi mà thường xuyên gửi thư ngàn dặm xa xôi về nhà.
Cho nên nàng ấy rất coi trọng chuyến hồi kinh của tỷ tỷ và tỷ phu lần này.
Chẳng những cho hạ nhân dọn dẹp sân mà còn chuẩn bị sẵn hạ nhân hầu hạ. Ngày đến đó thì sai quản gia đón người từ sớm, chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn để chiêu đãi một nhà tỷ tỷ và tỷ phu.
Mặc dù Phúc Nhi chưa từng gặp Thôi thị nhưng cũng đã biết rõ phẩm hạnh của nàng ấy.
Ngày ấy Đa Thọ gửi thư về hỏi, Vệ Phó chỉ nói: "Thôi gia này là một nhánh của Thôi thị ở Sơn Đông, tuy xuất thân không rõ nhưng cũng là quý tộc, chưa từng tham gia vào tranh đấu trong 𝖙г-❗ề-u đì𝓃-h, nữ nhi của Thôi gia có tiếng là đức hạnh, có thể nói là trăm nhà mơ ước, nếu Đa Thọ có thể cưới nữ nhi của Thôi gia thì cũng là chuyện tốt."
Sau này đã chứng minh cưới nàng ấy là sự lựa chọn chính xác.
Mỗi lần Đa Thọ viết thư, không thể thiếu việc kể ở nhà có một hiền thê như thế nào.
Hiện giờ nhìn thấy Thôi thị, Phúc Nhi không khỏi hài lòng hơn khi thấy nàng ấy là người rộng lượng, cư xử lễ độ và là tiểu thư khuê các chân chính.
Chẳng qua chỉ là gặp mặt thì hai người đại cô và đệ tức đã ở chung vô cùng hòa hợp.
Ngày hôm sau, Vệ Phó tới Lại Bộ một chuyến.
Hắn tới để báo cáo, báo cho тг_𝖎_ề_⛎ đì_𝓃_ⓗ rằng hắn đã vào kinh và luôn sẵn sàng được triệu vào cung yết kiến.
Dù sao cũng là đại quan ở biên giới, làm sao có chuyện vào kinh mà không yết kiến Hoàng đế.
Từ lúc này trở đi, rất nhiều người ở trong kinh đều biết vị tướng quân nổi tiếng từ Hắc Long Giang và Mạc Bắc đã vào kinh.
Bệ hạ có triệu kiến hắn không? Bệ hạ sẽ đối xử với người này như thế nào? Vẫn giả vờ bình thường hay sao?
Hoàng hậu đã chuẩn bị để gặp nhi tử này chưa?
Rõ ràng đại nhi tử đã gần ba mươi nhưng lúc này Hoàng hậu lại mang thai, cho dù vị này có là nhi tử ruột thịt của bệ hạ thì một ngày bệ hạ chưa công khai thừa nhận thì ngày đó hắn vẫn là nhi tử của trượng phu trước.
Một lớn một nhỏ, một trước một sau.
Hoàng hậu nên giải thích như thế nào với trưởng tử?
Trong khoảng thời gian, việc Vệ Phó vào kinh còn nổi bật hơn tiết thiên thu sắp đến.
Chẳng qua là khiến nhiều người thất vọng rồi, vào ngày thứ hai sau khi Vệ Phó đến báo cáo thì trong cung đã truyền ý chỉ triệu hắn yết kiến, quá trình không khác gì các đại quan ở biên giới vào kinh.
Tất nhiên ngoài việc Vệ Phó yết kiến thì Phúc Nhi với tư cách là ngoại mệnh phụ cũng tiến cung.
Đi cùng còn có bốn hài tử.
Khi bước vào hoàng cung lần nữa, Phúc Nhi đã thở dài rất nhiều.
Tựa như mười mấy năm ở trong cung mới chỉ là ngày hôm qua nhưng thực chất giờ đây nàng đã là mẫu thân của bốn hài tử.
Viên Viên được nhũ mẫu ôm trong lòng, có nha hoàn đi theo để sẵn sàng giúp đỡ. Đại Lang, Nhị Lang và Tam Lang đi theo nương.
Hai hài tử bình thường còn nghịch ngợm nhưng sau khi vào hoàng cung không khỏi trở nên nghiêm túc. Đặc biệt là Đại Lang, rất có tư thế của đại ca, đi bên cạnh nương rất nề nếp, không thể nhận ra y chỉ là hài tử tám tuổi.
Sau khi đi qua con đường quen thuộc, bước qua cánh cửa cung từng quen thuộc thì cuối cùng cũng tới trước Khôn Nguyên cung.
Nghênh Xuân đã chờ ở đây từ lâu.
Nhìn Nghênh Xuân có vẻ già hơn rất nhiều, Phúc Nhi không khỏi chớp mắt để xua đi hơi nóng trong mắt.
Nghênh Xuân mỉm cười nhưng cũng có hành động tương tự nàng.
Bà ấy vừa nhìn mấy hài tử bên cạnh Đại Lang không chớp mắt vừa có biểu cảm vừa khóc vừa cười mà nói với Phúc Nhi: "Mau vào đi, nương nương đang đợi mấy người ở bên trong."
Vào khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng hậu kia, nước mắt liền tuôn như vỡ đê.
Hoàng hậu không hề già đi chút nào, vẫn trẻ trung xinh đẹp như vậy.
Cảnh tượng gặp Hoàng hậu nương nương lần cuối đó vẫn còn rõ ràng trước mắt nhưng hiện giờ đã trôi qua nhiều năm như vậy.
Giờ khắc này, ngoài việc rơi nước mắt thì bất cứ lời nói nào cũng trở nên nhợt nhạt.
Phúc Nhi khóc, Hoàng hậu cũng khóc.
Nhị Lang và Tam Lang không dám tiến lên, khóc lóc đến bối rối, Hoàng hậu kéo Đại Lang mà khóc.
Viên Viên ở trong lòng Phúc Nhi, nhìn nương rồi lại nhìn Hoàng hậu mà đột nhiên bật khóc thì mới khiến hai người lớn tỉnh táo lại.
Nghênh Xuân lau mắt nói: "Đây là chuyện tốt, một điều đáng vui mừng, nương nương không nên khóc."
Hoàng hậu vội lau nước mắt và nói: "Đúng đúng đúng, ta không nên khóc, làm cho bọn nhỏ sợ hãi rồi."
Nghênh Xuân vội vàng gọi người chuẩn bị khăn, hầu hạ Hoàng hậu và Phúc Nhi chỉnh trang lại thì hai người mới bình tĩnh lại và ngồi vào chỗ.
"Đây là Đại Lang rồi, đã lớn như vậy rồi, ta nhớ lúc đó hắn còn nhỏ như vậy..."
Nói về chuyện xưa, dường như Hoàng hậu lại kích động, còn dùng tay ra hiệu Đại Lang khi đó như thế nào, đôi mắt nhìn chăm chú vào Đại Lang như thể nhìn thế nào cũng không đủ.
"Còn không mau gọi tổ mẫu, ổ khóa vàng con đang đeo là do tổ mẫu ban cho con lúc năm đó vào kinh."
Đại Lang móc một ổ khóa vàng đeo ở cổ từ dưới vạt áo lên.
Chiếc ổ khóa vàng lúc ấy còn quá lớn trên người Đại Lang mà giờ đã trở thành một ổ khóa vàng nhỏ, đây cũng là vật duy nhất mà Đại Lang mang theo từ khi còn nhỏ.
Sau khi lớn lên y cũng tò mò nhưng hài tử đeo khóa vàng khóa bạc chỉ là chuyện bình thường nên y không hỏi, còn tưởng rằng cha nương cho y mang là có ý tốt nhưng không ngờ là do tổ mẫu tặng.
Một tổ mẫu là Hoàng hậu.
Hiển nhiên bây giờ Đại Lang đã hiểu chuyện, ít nhất là hiểu chuyện hơn hai đệ đệ nhưng y cũng không tỏ ra bất ngờ vì trước khi tiến cung, nương đã nói với y, lần này bọn họ tiến cung là đến gặp tổ mẫu nên bảo y chăm sóc tốt cho các đệ đệ.
"Tổ mẫu."
Đại Lang quỳ xuống, lạy.
Hoàng hậu vội vàng đưa tay đỡ ý nói: "Hài tử ngoan, mau đứng lên cho tổ mẫu nhìn con..."
"Các con cũng quỳ lạy gọi người đi!"
Phúc Nhi thúc giục Nhị Lang và Tam Lang.
Hai tiểu gia hỏa này có hơi ngây ngốc nhưng rất nhanh đã học theo đại ca khấu đầu gọi tổ mẫu.
"Được được, đều là hài tử ngoan, đứng dậy hết đi."
Nói xong thì Hoàng hậu lại muốn khóc nhưng sợ làm hài tử sợ hãi nên ngẩng đầu lên kìm nén nước mắt.
"Nàng là Viên Viên, hiện giờ vẫn chưa biết nói và chỉ có thể nói một hai chữ." Phúc Nhi giải thích cho nữ nhi.
Bởi vì lúc này Hoàng hậu đang mang thai nên Nghênh Xuân không đưa Viên Viên cho Hoàng hậu mà ôm đến bên cạnh bà để bà nhìn.
Hoàng hậu v**t v* gương mặt nhỏ của Viên Viên và quan sát đôi mắt to tròn kia.
"Tốt tốt tốt, trông giống con."
Phúc Nhi cười ngượng ngùng: "Mấy hài tử chỉ có Viên Viên là giống thần phụ."
Nghênh Xuân dẫn bọn hài tử tới Trắc điện ăn điểm tâm, bây giờ Phúc Nhi mới bắt đầu nói chuyện với Hoàng hậu.
"Con... sống tốt không?"
"Tốt ạ."
Phúc Nhi mỉm cười và cố ý chọn một số câu chuyện thú vị để kể cho Hoàng hậu nghe.
Về phần những chuyện nguy hiểm, bất lợi thì nàng không hề đề cập đến. Nàng ít nói những chuyện liên quan đến nàng và Vệ Phó mà liên quan đến mấy hài tử nhiều hơn.
Mà theo lời kể của Phúc Nhi, Hoàng hậu dần dần bình tĩnh lại, gương mặt trở nên trầm tư.
Phúc Nhi quan sát, trong lòng rất muốn hỏi nương nương thế nào nhưng cuối cùng lại nhịn xuống.
"Tốt là được rồi, lúc trước ta đã giao hắn cho ngươi." Hoàng hậu thở dài.
Một câu cảm thán ngay lập tức đưa hai người trở lại thời điểm đó.
Khi đó, bọn họ sắp phải lưu đày khỏi kinh thành trước khi đi Hoàng hậu đã cho người tổ chức ♓ô·п lễ cho Phúc Nhi và Vệ Phó, khi Phúc Nhi kính trà với Hoàng hậu thì Hoàng hậu đã nói ra câu nói đến nay vẫn còn mới mẻ trong ký ức của nàng.
Ta giao nhi tử của ta cho con.
"Nương nương quá khen rồi, Vệ Phó là phu quân của Phúc Nhi, chăm phu quân dạy hài tử đều là bổn phận của ta."
Thực tế lúc trước Hoàng hậu để Phúc Nhi và Vệ Phó thành thân chỉ là điều bất đắc dĩ nhưng Phúc Nhi thật sự biết ơn Hoàng hậu năm đó đã làm chuyện này.
Nó đã làm nàng và Vệ Phó không phải đi đường vòng, lược bỏ rất nhiều phiền phức, nếu không danh chính ngôn thuận thì nàng và Vệ Phó cũng không đi đến ngày hôm nay.
"Không, bổn cung vẫn muốn cảm ơn con." Hoàng hậu trịnh trọng nắm lấy tay Phúc Nhi mà vỗ vỗ: "Con là cô nương tốt, cũng là người có phúc, còn sinh ra mấy hài tử đáng yêu này, lúc trước bổn cung không nhìn lầm con."
"Bổn cung nên thưởng cho con nhưng tạm thời bổn cung không biết nên thưởng gì cho con mới tốt nhưng mà con yên tâm, phúc khí của con vẫn còn ở phía sau, bổn cung sẽ không đối xử tệ với con..."
Những lời cuối cùng này là Hoàng hậu lẩm bẩm, Phúc Nhi không nghe thấy rõ, đang muốn mở miệng hỏi lại thì mấy hài tử đã trở về.
Sau khi hỏi thì mới biết Viên Viên không quen đến nơi xa lạ, tới Thiên điện thì liền nháo muốn nương nên Nghênh Xuân chỉ có thể dẫn mấy hài tử về.
"Hài tử không quen là chuyện bình thường, dù sao vẫn còn nhỏ. Cũng không còn sớm nữa, con về đi, ta cho người đưa các con rời cung."
Tuy Phúc Nhi ngạc nhiên vì Hoàng hậu không giữ bọn họ ở lâu nhưng nghĩ đến Vệ Phó vẫn còn ở bên ngoài, chưa biết chừng bên phía Vệ Phó đã kết thúc nên Hoàng hậu mới không muốn trì hoãn bọn họ rời đi.
Nàng luôn cảm thấy Hoàng hậu có hơi kỳ lạ nhưng lại không thể nhận ra kỳ lạ ở đâu.
Đại thần và mệnh phụ tiến cung không qua một cổng thành, một người đi cửa Đông Hoa và người còn lại đi cửa Huyền Vũ nên Phúc Nhi ra khỏi cung cũng không gặp Vệ Phó.
Mãi cho đến khi ra khỏi cổng Huyền Vũ thì mới thấy Vệ Phó đã ở nơi này chờ bọn họ rất lâu rồi.
"Chàng tới Tử Thần điện không có chuyện gì xảy ra chứ?" Phúc Nhi không khỏi thấp giọng hỏi.
"Đợi sau khi về rồi nói tiếp."
Sau đó cả nhà lên xe ngựa đi về hướng ngõ Bấc.
...
Ở bên kia, sau khi nhìn Phúc Nhi và mấy hài tử rời đi, Hoàng hậu liền rơi vào trầm tư.
Rất lâu sau thì bà mới có động tĩnh.
Bà xoa bụng, thở dài: "Thật ra nàng khá thông minh, từ đầu đến cuối chưa từng nhắc đến chuyện ta mang thai."
Nghênh Xuân suy nghĩ nhưng không biết nói gì.
Bà ấy cũng biết rõ, nếu Phúc Nhi không biết điều hỏi thì Phúc Nhi xấu hổ và nương nương cũng sẽ xấu hổ.
"Không biết phía Trần Cẩn sao rồi?"
Nhắc tới chuyện này, Nghênh Xuân cảnh giác nhìn xung quanh, thấy không có ai khác thì mới thấp giọng nói: "Nương nương đừng lo lắng, Trần Cẩn làm việc sẽ không để ra sự cố, cho dù có chuyện gì xảy ra với Trần Cẩn thì còn có..."
"Ngươi nói cũng có lý, hy vọng mọi thứ diễn ra thuận lợi."
Nói tới đây thì Hoàng hậu lại 𝖘*ℹ️*ế*🌴 ⓒ𝐡ặ*т ống tay áo.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 191 | Ch. 193 → |
