Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 193

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 193
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

"Nương nương, bệ hạ tới."

Tiểu cung nữ canh ở ngoài cửa vội vàng tiến vào bẩm báo.

Theo bản năng Hoàng hậu đứng dậy.

Nhưng suy nghĩ rồi lại ngồi xuống.

Trong khoảng thời gian này, Chính Võ đế đã từ bên ngoài bước vào.

"Thê tử của Vệ Phó đi rồi?"

Hoàng hậu tỏ vẻ muốn hành lễ nhưng Chính Võ đế đè tay không cho bà đứng dậy rồi ngồi xuống bên cạnh bà.

"Ta không giữ bọn họ ở lâu."

"Sao lại không giữ ở lâu? Mắt nàng đỏ, khóc sao?" Chính Võ đế hỏi.

Hoàng hậu tránh né ánh mắt của ông, thấp giọng nói: "Nhiều năm không gặp, khó tránh khỏi sẽ..."

"Hiện giờ nàng đang mang thai, đừng khóc nữa." Chính Võ Đế vỗ tay bà: "Nếu nàng không nỡ để bọn họ đi thì đợi sau tiết thiên thu của nàng, trẫm giữ bọn họ ở lại kinh cũng không phải không được."

"Không nên thế."

"Sao lại không? Rõ ràng là không nỡ."

Thực ra câu hỏi này rất khó trả lời nhưng Hoàng hậu vẫn đưa ra phản ứng của riêng mình.

"Ngươi biết rõ nguyên nhân, còn hỏi làm gì?"

Nói xong thì bà hơi nghiêng mặt đi.

Bà cũng không nhận ra Chính Võ đế nhìn bà bằng ánh mắt thâm thúy nhưng lại cười khẽ hai tiếng rồi nói: "Nàng vẫn còn rối rắm chuyện này sao, cho qua đi, tùy nàng thôi."

Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn sắc mặt của ông hơi xám xịt chứ không hồng hào như trước nữa thì không khỏi quan tâm: "Long thể của bệ hạ đã khá hơn nhưng có uống thuốc đúng giờ không? Ta thấy tinh thần của bệ hạ gần đây uể oải, vẫn nên chú ý đến long thể thì hơn."

"Nàng đang quan tâm trẫm sao?"

Hoàng hậu sửng sốt, dường như có chút không vui.

"Thần thiếp là Hoàng hậu, quan tâm bệ hạ là bổn phận của ta, nếu bệ hạ cảm thấy sự quan tâm của thần thiếp là dư thừa thì sau này thần thiếp sẽ không thế nữa..."

"Sao sự quan tâm của Hoàng hậu lại là dư thừa được?" Chính Võ đế nắm chặt tay bà, ch*m r** v**t v*: "Trẫm rất vui vì Hoàng hậu có thể quan tâm trẫm như thế, hy vọng sau này Hoàng hậu sẽ quan tâm nhiều hơn."

Lời nói này giống như trò đùa.

Đã khá nhiều tuổi rồi.

Mặt Hoàng hậu vô thức đỏ lên, sau khi cúi đầu nhìn có vẻ thẹn thùng nhưng 🌴●𝐡â●ռ ⓣ𝖍●ể lại mơ hồ cứng ngắc.

Dường như Chính Võ đế không biết được, chậm rãi xoa tay bà, ánh mắt xa xăm như thể đang suy nghĩ điều gì đó.

Sau khi trở về, chuyện đầu tiên Phúc Nhi làm chính là cởi bỏ nguyên bộ y phục của mệnh phụ ra.

Xiêm y này thực sự không dành cho con người, điều quan trọng là nàng phải mặc y phục của mệnh phụ vừa dày vừa nặng này và đội một chiếc vương miện nặng nề đi hơn nửa cái hoàng cung, đi một chuyến thì cổ gần như bị gãy.

Thay bộ xiêm y giản dị thì cảm giác cả người nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Sau đó nàng mới đi tìm Vệ Phó, tiếp tục chủ đề còn dang dở.

Thời gian bị kéo về Tử Thần điện cách đây không lâu.

"Sở thuế ngươi mở bằng cách sáp nhập sở giao dịch và cơ quan thuế ở Băng Thành là một ý tưởng rất sáng tạo, ngăn chặn thương nhân không nộp thuế hoặc nộp thiếu thuế, lại có thể kiểm soát các mặt hàng bọn họ bán không vi phạm lệnh cấm, độc lập với quan nha ở địa phương còn có thể tránh cho quan viên tùy tiện nhận hối lộ trái pháp luật..."

"Luật này đã được thảo luận trong triều, nếu khả thi thì sẽ được mở rộng khắp Đại Yến, khi đó ngươi lại có công lớn."

Vệ Phó đứng ở phía dưới hơi cúi đầu, thái độ không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt mà không mất sự cung kính.

"Bệ hạ tán thưởng, chẳng qua thần chỉ là cục đá qua sông, cảm thấy sở thuế của người Tây Dương phù hợp với Băng Thành ở thời điểm đó. Người Tây Dương vẫn còn nhiều điều đáng để chúng ta tiếp thu và học hỏi. Ở Băng Thành, thần có quen một nhà truyền giáo người Tây Dương, hắn không ngồi thuyền, cũng không cưỡi lạc đà mà đi từ tây sang đông..."

"Thần cảm thấy Đại Yến cũng có thể phái người đến phương Tây để giao lưu với các quốc gia đó, kể từ đó có thể học hỏi được những điều tốt và hiểu được tình hình thế giới hiện giờ. Lần này thần vào kinh đã đặc biệt mang theo mô hình địa cầu do người truyền giáo này làm ra và dâng lên cho bệ hạ, vật đó rất kỳ lạ nhưng có thể chứa toàn bộ thế giới..."

"Lát nữa ngươi đi xuống đưa đồ cho Tào Nhân, trẫm còn có chính vụ khác, ngươi lui ra đi."

"Vâng."

Lui ra ngoài cửa điện thì Tào Nhân đang ở đây chờ hắn.

Vệ Phó không nhiều lời, cho Tiểu Hỉ Tử giao đồ trong hộp gỗ lớn cho Tào Nhân.

Tào Nhân cười tủm tỉm nói: "Có lẽ chỗ nương nương cũng sắp xong rồi, chắc phu nhân ra từ cửa Huyền Vũ, tướng quân có thể tới nơi đó để đón phu nhân."

Vệ Phó nói lời cảm ơn với Tào Nhân, trước khi đi còn quay đầu lại nhìn Tử Thần điện một cái.

Sắc mặt ông có vẻ ốm yếu, chẳng lẽ sức khỏe không tốt sao?

...

Lần yết kiến này, Chính Võ đế rất bình thường.

Nói như thế nào đây?

Ngoài những câu hỏi thông thường về quân chính của hai nơi, khen thưởng Vệ Phó đã thi hành các phương pháp cải cách ở Băng Thành thì không còn gì dư thừa.

Thậm chí không có bất kỳ lời nói bóng nói gió không cần thiết nào, bình thường như thể hắn chỉ là một đại quan biên giới bình thường, tận tâm và trung thành với 𝖙*𝖗𝒾*ề*⛎ đ*ìռ*𝐡.

Mà Chính Võ đế cũng rất yên tâm về hắn.

Có vẻ như sự đề phòng trong lòng và sự sắp xếp âm thầm của hắn trước khi vào kinh đều là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.

Nhưng điều đó quá bình thường, bình thường đến mức Vệ Phó cảm thấy không hiểu sao không được tự nhiên.

Dứt lời về chuyện Tử Thần điện, Vệ Phó lại hỏi Phúc Nhi về lần đi thăm Hoàng hậu.

Phúc Nhi biết hắn muốn biết tình hình gần đây của nương nương nên đã kể lại tình hình lúc ấy gặp Hoàng hậu và không bỏ sót bất kỳ điều gì.

Sau đó nàng lại nói tới cảm giác của mình, nàng luôn cảm thấy Hoàng hậu nương nương có chút kỳ lạ nhưng lại không thể nói ra là kỳ lạ ở chỗ nào.

Trong đầu Vệ Phó như lóe lên một ý niệm, cuối cùng hắn cũng biết được Chính Võ đế có chỗ nào không đúng rồi, ông làm cho người ta có cảm giác kỳ quái.

Nhưng nếu phải nói chi tiết thì lại không thể biết được là kỳ quái ở đâu, thực ra người ta cư xử khá bình thường.

Điều này khiến hắn có cảm giác không vui.

Chẳng lẽ là có chuyện gì sao?

Nhưng hai người suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm ra nguyên nhân, chỉ cho rằng bản thân suy nghĩ quá nhiều về đối phương nên mới cảm thấy người khác kỳ quái.

Cùng lúc đó, ở Băng Thành cách mấy ngàn dặm.

Vệ Kỳ bước vào phủ tướng quân với vẻ mặt âm u gặp được Trần Cẩn vừa mới xong việc.

Vừa thấy dáng vẻ này của Vệ Kỳ thì Trần Cẩn liền biết hắn ta đã phát hiện ra.

Nghĩ lại thì cũng đúng, Ngũ công tử cũng không phải người mặc kệ chuyện thế sự, hắn ta đã là Định Biên tướng quân, phụ trách biên phòng của Mạc Bắc nên tất nhiên không thể không chú ý tới một chút động tĩnh ở Mạc Bắc.

Chỉ vì sự sắp xếp của Vệ Phó trước khi rời đi mà Trần Cẩn mới có cơ hội đục nước béo cò nên mãi đến lúc này thì Vệ Kỳ mới nhận ra.

"Rốt cuộc ngươi là người của ai?"

Vệ Kỳ tức giận, không nói hai lời đã bóp lấy cổ Trần Cẩn.

Trần Cẩn chỉ có vóc dáng của nam tử trung niên bình thường nhưng Vệ Kỳ lại cao hơn nam tử bình thường rất nhiều, bắt lấy ông ấy giống như bắt con gà con vậy.

"Ta là người của điện hạ, trước nay vẫn luôn như vậy."

Dưới tình huống này, Trần Cẩn vẫn nở nụ cười như cũ.

Sắc mặt Vệ Kỳ thay đổi.

Trong giây lát, hắn ta 𝒽.ц.n.🌀 𝐡ă.𝐧.ⓖ ném Trần Cẩn ra rồi ngồi xuống ghế dựa bên cạnh.

"Hôm nay ngươi hãy cho ta một lý do thuyết phục, nếu không ta sẽ 🌀_❗_ế_† mạng chó của ngươi!"

Trần Cẩn vỗ bụi trên người, đứng dậy.

Ông ấy có gương mặt bình thường, vóc người bình thường, bình thường ở lại trong phủ tướng quân giống như người vô hình. Nhưng Trần tổng quản bình thường như thế mới thực sự là tổng quản.

Ông ấy quản lý mọi việc trong và ngoài phủ tướng quân, thậm chí có đôi khi là một số công vụ của Vệ Phó.

Thật quá dễ dàng để một người như vậy muốn làm điều gì đó.

...

Lần này Vệ Phó vào kinh cũng không phải hoàn toàn không đề phòng, hắn đã sắp xếp một vài đường lui cho bản thân.

Ví dụ như lần này hắn vào kinh, số lượng hộ vệ có thể mang theo có hạn nên tất cả những người hắn dẫn theo đều là cao thủ hạng nhất và cũng mang theo một số lượng lớn súng ống.

Chẳng hạn như hắn sắp xếp hai đội người cải trang thành thương nhân, một đội đi trước, một đội đi sau, đi theo hắn vào biên quan.

Hiện giờ những người này đã trà trộn vào kinh thành và đang ẩn náu gần ngõ Bấc.

Có một nhóm người khác đang ở ngoại ô thành, nơi này còn cất giấu một đám ngựa để đề phòng trường hợp nguy hiểm xảy ra không đến mức vì thiếu ngựa mà không thể chạy thoát.

Ngay cả phía bắc Yến Sơn, bên ngoài Cư Dung quan, hắn cũng bố trí một nhóm người phụ trách tiếp ứng.

Những chuẩn bị này đủ để đảm bảo rằng bất kể xảy ra khủng hoảng nào thì Vệ Phó đều có thể dẫn thê nhi nhanh chóng trốn thoát khỏi kinh thành và đồng thời nhanh chóng trở lại thảo nguyên thông qua Yến Sơn.

Vệ Kỳ biết rõ những sắp xếp này nhưng hắn ta không ngờ Trần Cẩn sẽ đục nước béo cò, lợi dụng sự sắp xếp của ca ca hắn ta để điều động những người còn lại của Hắc Giáp quân, ngoại trừ mấy trăm người đi theo hắn thì đều điều hết đến thảo nguyên Ô Lan Bố Thống ở phía bắc Yến Sơn.

Ngày nay Hắc Giáp quân đã khác xưa, số lượng đã lên tới gần sáu nghìn người, hơn nữa sáu nghìn quân này được trang bị quân bị, chiến mã tốt, cũng không phải số lượng gom góp cho đủ.

Với đội quân này, Vệ Kỳ có tự tin mình có thể dẫn theo đội quân đánh chiếm toàn bộ Mạc Bắc và Mạc Tây, đáng tiếc là ca ca của hắn ta không hề có hứng thú với việc tự mình làm vương nên hắn ta vẫn làm tướng quân trấn thủ như bình thường.

Cho dù lần này Vệ Phó chuẩn bị dự phòng cho mình cũng dùng tới hai ngàn người nhưng Trần Cẩn lại lén lút điều động những người còn lại, ông ấy muốn làm gì?

Xông vào biên quan?

Đi qua thảo nguyên Ô Lan Bố Thống chính là Yến Sơn, Yến Sơn có đường đèo đệ nhất thiên hạ, Cư Dung quan.

Cư Dung quan chỉ cách kinh thành một ngày đi đường và luôn được mệnh danh là cửa vào kinh thành.

Tình huống như vậy thật sự không cho phép Vệ Kỳ không được nghĩ nhiều, nhất là khi hắn ta biết rõ sự sắp xếp của Vệ Phó và biết Trần Cẩn lén làm sau lưng ca ca của hắn ta.

"Lão nô chỉ đang giúp điện hạ mà thôi."

"Ngươi đang giúp hắn sao? Nếu hắn muốn làm phản thì đã làm phản từ lâu rồi chứ không đợi đến hôm nay." Vệ Kỳ lạnh lùng nói.

Sau khi cởi bỏ lớp ngụy trang trước mặt huynh tẩu thì trong mắt Vệ Kỳ lộ ra vẻ tàn nhẫn, hiển nhiên là nếu Trần Cẩn không thể cho hắn ta một lý do thuyết phục thì hắn ta tuyệt đối không nương tay.

Dường như Trần Cẩn không hề ngạc nhiên trước thái độ của Vệ Kỳ, thực ra ông ấy đã sớm phát hiện ra Vệ Kỳ là người hai mặt, một mặt đối với người trong nhà và một mặt đối với người bên ngoài.

Làm sao một người được mệnh danh là "Thần c. h. ế. t" ở bên ngoài lại có thể là tiểu tử khờ được?

"Là bởi vì điện hạ không đưa ra quyết định, suy nghĩ quá nhiều nên lão nô mới giúp hắn đưa ra quyết định." Trần Cẩn thản nhiên nói.

"Ngươi có tư cách gì mà thay hắn quyết định?" Vệ Kỳ cười lạnh.

Trần Cẩn khẽ thở dài: "Đương nhiên lão nô không có tư cách, nhưng nếu là Hoàng hậu nương nương thì sao?"

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)