Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 194

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 194
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

"Hoàng hậu nương nương?"

Điều này làm Vệ Kỳ hoàn toàn choáng váng.

Sau khi choáng váng, nghĩ lại thì thấy cũng có lý.

Những năm đầu Trần Cẩn vào cung đã được Hoàng hậu sắp xếp ở bên cạnh Thái tử, vì lý do này mà Thái tử rất bài xích Trần Cẩn, thái giám tổng quản của Đông Cung thích quản đông quản tây này.

Chỉ là sau khi trải qua sự biến đổi to lớn đó, vạn vật thay đổi và con người cũng đã thay đổi.

Người vốn tưởng rằng đã c. h. ế. t vẫn chưa c. h. ế. t mà lúc này Vệ Phó cũng đã trưởng thành, suy nghĩ của hắn rất khác so với trước đây, Trần Cẩn là người già nên tất nhiên cũng được hắn tin tưởng giữ lại bên cạnh.

Vì vậy, việc Trần Cẩn nhận mệnh lệnh của Hoàng hậu cũng rất bình thường.

"Ngũ công tử, lão nô biết ngài tôn trọng điện hạ, tâm tư của ta cũng giống như ngài, nếu một ngày nào đó, một mạng của lão nô có thể đổi lấy cuộc sống suôn sẻ của điện hạ thì lão nô không có nghĩa gì phải từ chối, tin rằng ngài cũng có thể từ bỏ tính mạng vì điện hạ. Mười năm..."

Nói đến đây, Trần Cẩn thở dài.

"Mười năm, nương nương đã chịu đựng nhục nhã và gánh nặng ở trong cung suốt mười năm, điện hạ và ngài ở bên ngoài cũng chịu đựng nhục nhã và gánh nặng suốt mười năm. Điện hạ đã tích lũy nhiều năm và rõ ràng có năng lực đánh trở lại kinh thành nhưng lại cố kỵ bá tánh, không muốn khơi mào chiến tranh nhưng cuộc sống như vậy sẽ ra sao? Một ngày chưa trở lại vị trí kia thì ngày đó tính mạng an nguy của người nhà đều nằm trong tay người khác..."

"Lần này nương nương đã lên kế hoạch, lợi dụng việc nương nương có thai để triệu điện hạ hồi kinh và nhân cơ hội đ·ả·𝐨 ↪️♓·í𝐧·𝖍 trong cung. Nương nương đã sắp xếp tất cả ở trong kinh nhưng để đề phòng những tình huống khác thì còn đặc biệt yêu cầu lão nô điều động binh lực, tập hợp bên ngoài Yến Sơn. Khi đó Tào tướng quân trấn thủ Cư Dung quan sẽ cho người của chúng ta đi vào..."

"Phu nhân của Tào tướng quân và nương nương đã là khuê mật từ lâu. Ở triều Nguyên Phong, Tào tướng quân chọc giận Hoàng đế bị phế truất, suýt chút nữa bị nhốt vào ngục, chính nương nương đã ở giữa bảo vệ Tào gia nên Tào tướng quân là người của chúng ta. Chờ sau khi vượt qua Cư Dung quan là có thể đến được Bình Xuyên..."

"Kinh thành còn có doanh trại, chín cửa còn có doanh trại bộ binh của Cửu Môn Đề Đốc, trong cung có cấm vệ, làm sao có thể đến Bình Xuyên? Chỉ dựa vào mấy ngàn người thì không thể chiếm được toàn bộ kinh thành." Vệ Kỳ nhíu mày phản đối.

"Còn có người kia, ngươi thật sự cho rằng người kia ăn chay sao, nếu năm đó hắn có thể đoạt được ngôi vị Hoàng đế, độc chiếm ✝️-𝐫-ⓘ-ề-ⓤ đìⓝ-𝐡 mấy năm nay mà không có ai dị nghị, vậy thì nhất định có thủ đoạn, các ngươi không sợ ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo à?"

Mấy năm nay, Vệ Phó và Vệ Kỳ thường nói chuyện về Chính Võ đế.

Bởi vì Vệ Phó rất coi trọng Chính Võ đế nên ngay cả Vệ Kỳ cũng khá kiêng kị đối phương, tất nhiên sẽ không coi thường đối phương.

Trần Cẩn cười nhạt.

"Nương nương đã sắp xếp thì tất nhiên đã sắp xếp tất cả, Ngũ công tử nên biết rằng, nương nương sẽ không lấy cả nhà điện hạ làm trò đùa, điện hạ chính là mạng của nương nương, đương nhiên là phải chuẩn bị đầy đủ thì mới có thể ra lệnh cho lão nô làm những chuyện này."

Đây cũng là sự thật.

Rõ ràng là Hoàng hậu không ngu ngốc, một nữ nhân ngu ngốc không thể nào làm Hoàng hậu của hai triều và ban phúc lành cho nhiều người như vậy.

"Nhưng ngươi không nên làm những chuyện này sau lưng nhị ca!"

Tuy giọng điệu của Vệ Kỳ vẫn gay gắt nhưng Trần Cẩn có thể nghe ra sự dịu đi trong đó.

"Lão nô cũng không muốn giấu giếm điện hạ nhưng nếu để điện hạ biết chuyện này thì e rằng sẽ không đi tiếp được nữa."

Suy cho cùng thì Vệ Phó đã cân nhắc mấy lần nhưng không hề lựa chọn con đường kia, chắc hẳn là có lý do riêng của mình. Lý do này có vẻ nực cười với người ngoài nhưng có thể đó không phải là chân lý mà hắn luôn kiên trì trong lòng.

Hoàng hậu và Trần Cẩn vẫn hiểu rõ Vệ Phó, để cho hắn biết sự việc rất khó tiến hành đó có thể làm được. Hơn nữa Chính Võ đế cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, nếu Vệ Phó biết chuyện này sớm hơn thì sau khi gặp Chính Võ đế có thể không để lộ manh mối sao?

Tốt hơn hết là tạm thời không cho hắn biết, sau đó sẽ báo cho hắn biết khi có chuyện.

"Vậy ta lập tức đến Ô Lan Bố Thống!"

Vệ Kỳ đứng dậy, chuyện lớn như vậy, nếu hắn ta không tự mình trông coi thì không thể yên tâm được.

"Ngũ công tử, hiện giờ ngài đi cũng muộn rồi."

Chờ khi Vệ Kỳ tới nơi cũng phải mất hơn mười ngày, đến lúc đó thì tiết thiên thu của Hoàng hậu cũng đã trôi qua.

"Tốt nhất ngươi nên cầu nguyện mọi chuyện suôn sẻ! Hãy suy nghĩ xem khi nhị ca trở về thì giải thích thế nào với hắn đi!"

Nói xong thì Vệ Kỳ rời khỏi phủ tướng quân.

Ở bên kia, Phúc Nhi và Vệ Phó đều không biết chuyện này.

Nếu là thiên thu của Hoàng hậu thì đương nhiên phải chuẩn bị quà mừng thọ.

Phúc Nhi chuẩn bị quà mừng thọ cho Hoàng hậu là một chiếc đồng hồ Tây Dương.

Tổng thể chiếc đồng hồ Tây Dương có màu vàng, tay nghề vô cùng tinh xảo.

Phúc Nhi mới có được không lâu, nàng yêu thích không buông tay nhưng đột nhiên nghe nói phải vào kinh mừng thọ thì nàng và Vệ Phó đã nghĩ đi nghĩ lại. Những vật phẩm quá đắt thì không thích hợp để tặng quà vì sẽ quá nổi bật, còn những món đồ bình thường thì lại không hay nên họ đã chọn chiếc đồng hồ Tây Dương này.

Vệ Phó hứa sau này sẽ tìm cho Phúc Nhi một chiếc khác.

Hai ngày nữa là tới tiết thiên thu của Hoàng hậu, Phúc Nhi đặc biệt để thị nữ lấy đồng hồ ra khỏi hộp và thực hiện lần dọn dẹp cuối cùng.

Thực sự thì vẫn muốn thưởng thức thêm chút nữa.

Đặc điểm lớn nhất của chiếc đồng hồ Tây Dương này chính là toàn bộ thân đồng hồ được chia thành ba tầng, tầng trên cùng là thân chuông có thể xem giờ và tầng giữa là hộp thủy tinh mạ vàng.

Một khi mở ra thì máy móc ở tầng cuối cùng sẽ điều khiển hoa và bươm bướm trong hộp thủy tinh nhảy múa, đồng thời còn có âm nhạc vang lên.

Sau khi tiếng nhạc vang lên thì mọi thứ trở lại bình thường.

Thân đồng hồ sẽ p.𝖍.á.𝐭 r.𝐚 â.𝐦 †.𝐡.an.𝖍 tích tắc và cùng với âm thanh đó, các kim đồng hồ sẽ chuyển động chậm rãi.

Vào mỗi giờ đúng, cánh cửa nhỏ dưới thân chuông sẽ tự động mở ra, một con chim tước màu vàng sẽ nhảy ra, kêu giòn giã vài tiếng rồi rụt lại, cánh cửa nhỏ sẽ khép lại.

Phúc Nhi vừa lau vừa thưởng thức thì Thôi thị tới.

Sau khi Thôi thị bước vào, trước tiên là cung kính hành lễ với Phúc Nhi, Phúc Nhi bảo nàng ấy không cần đa lễ, sau khi ngồi xuống, Thôi thị nhìn lên bàn và tò mò hỏi Phúc Nhi đây là gì.

Phúc Nhi nói với nàng ấy đây là đồng hồ Tây Dương và mô tả cho nàng ấy thấy sự kỳ diệu của thứ này.

Đúng như dự đoán, Thôi thị cũng ngạc nhiên trước sự kỳ diệu của thứ này.

Nhưng Phúc Nhi quan sát nét mặt nàng ấy, dường như có hơi tối tăm.

Có chuyện gì vậy?

Nhưng Thôi thị không nói thì Phúc Nhi cũng không hỏi nhiều.

Thôi thị ngồi một lúc rồi rời đi. Phúc Nhi gọi thị nữ Mộng Trúc tới hỏi nàng ấy, chính viện đã xảy ra chuyện gì trong hai ngày qua.

Mộng Trúc mới được thăng làm thị nữ quản sự sau khi Ô Châu rời đi. Ô Châu không phải muội muội của Ô Cách mà là thực ra là thị nữ của Ô Cách, sau khi Ô Cách trở về thì đã cho người tới đón Ô Châu rời đi.

Mộng Trúc được việc hơn Ô Châu rất nhiều, nàng ấy quản lý mọi thứ xung quanh Phúc Nhi một cách gọn gàng ngăn nắp. Trước đây Phúc Nhi không coi Ô Châu như thị nữ mà Mộng Trúc này là thị nữ do Trần Cẩn đào tạo nên tất nhiên không tầm thường.

Hiện giờ cả nhà Phúc Nhi đang tạm thời sống nhờ trong nhà đệ đệ nên đương nhiên không chỉ lo đóng cửa sống cuộc sống của mình mà còn rất chú ý đến chính viện bên kia.

Đó là lý do Phúc Nhi hỏi Mộng Trúc về chuyện của chính viện.

"Vẫn chưa nghe thấy chính viện đã xảy ra chuyện gì." Mộng Trúc suy nghĩ một chút rồi nói.

"Không có thì bỏ đi."

Nghĩ lại cũng đúng, đệ tức này của nàng chính là tiểu thư khuê các chân chính, là người của gia tộc. Nếu một người như vậy không muốn người khác biết chuyện riêng tư của mình thì tất nhiên người ngoài không thể tò mò được.

Phúc Nhi cũng thấy Thôi thị do dự muốn nói lại thôi nên mới tò mò hỏi.

...

Bên kia, Thôi thị vừa bước ra khỏi viện.

Nha hoàn hồi môn Uyên Ương của nàng ấy thì thầm: "Phu nhân, sao người không nói chuyện đó với Tam cô nãi nãi?"

Phúc Nhi là người thứ năm trong số huynh đệ tỷ muội nhưng lại đứng thứ ba trong số tỷ muội, vì vậy được người bên Thôi thị gọi là Tam cô nãi nãi.

Thôi thị thở dài và khẽ lắc đầu.

Uyên Ương có hơi sốt ruột: "Nô tỳ thấy Tam cô nãi nãi là người thốt, rất rộng lượng và thân thiện với người khác, nếu người nói ra nỗi khổ với nàng thì nhất định nàng sẽ giúp người."

"Sao ta có thể không biết xấu hổ mà nói ra chuyện như vậy?" Thôi thị để lộ nụ cười khổ: "Lúc mới gả cho phu quân, ta đã đề cập đến việc nha hoàn thông phòng nhưng bị phu quân từ chối, sau đó lại mang thai Thịnh Kha, ta nhắc đến mấy lần nhưng phu quân bị ta chọc giận, phớt lờ ta hơn nửa tháng rồi sau đó ta cũng giả vờ hồ đồ, không nhắc đến những chuyện này nữa."

"Ai mà ngờ phu quân lại đột nhiên dẫn nữ nhân về, dù là người khác đưa, tạm thời phu quân không chạm vào nàng mà chỉ sắp xếp ở trong phủ... Ngươi nói xem trong hoàn cảnh này, sao ta có thể nhờ Tam cô hỗ trợ được, chẳng qua là ta đang gánh chịu hậu quả thôi."

Nói tới đây thì sắc mặt Thôi thị ảm đạm, cả người như héo úa.

Xưa nay mấy gia đình giàu có đều như vậy, nữ nhân xuất giá phải có đức hạnh mà nữ tử không thể tránh khỏi có lúc không tiện, không thể hầu hạ phu quân nên phải chuẩn bị một vài thông phòng thì mới thể hiện sự hiền huệ của thê tử.

Tuy nhiên do bị Vương Đa Thọ liên tục từ chối, Thôi thị đã từ bỏ ý định này và thậm chí còn lén vui mừng, sau này nhắc lại chỉ là giả vờ thử mà thôi.

Ai ngờ suốt ngày sợ sói, hiện giờ sói thực sự đến thì nàng ấy lại rơi vào tình thế tuyệt vọng.

Không thể từ chối trực tiếp với phu quân, lại không có mặt mũi xin người ta giúp đỡ nàng ấy nên mới phải gánh chịu hậu quả này.

"Nhưng nô tỳ nghe nói, gia quy của Vương gia không được phép nạp thiếp, " Uyên Ương nhỏ giọng nói: "Người nhìn Tam cô gia đi, đã làm quan cao tới tướng quân trấn thủ hai nơi nhưng bên cạnh cũng chỉ có một mình Tam cô nãi nãi, Tam cô nãi nãi cũng là nữ nhân nên chắc chắn có thể hiểu được suy nghĩ của phu nhân."

"Được rồi, ngươi đừng nói nữa, còn một ngày nữa là đến tiết thiên thu của Hoàng hậu nương nương rồi, có chuyện gì thì cũng phải chờ thêm vài ngày rồi mới nói được."

Uyên Ương lập tức im lặng.

Rất nhanh đã đến ngày tiết thiên thu của Hoàng hậu.

Vào ngày này, trong cung có những lễ kỷ niệm đặc biệt, Hoàng đế và Hoàng hậu phải đến bái kiến Thái hậu, rồi sau đó mới đến Giao Thái điện để tiếp nhận lời chúc của vương công đại thần và mệnh phụ trong ngoài triều.

Bởi vì trong cung không có Thái hậu nên quy định này được bỏ qua, Đế Hậu chỉ cần đến Giao Thái điện để nhận lời chúc của mọi người là được.

Nói thì đơn giản nhưng làm thì vô cùng phức tạp, đặc biệt là với tư cách ngoại mệnh phụ.

Chẳng hạn như Phúc Nhi phải thức dậy trước bình minh, trang điểm và mặc trang phục mệnh phụ chỉnh tề, sau đó ngồi xe đến cửa cung, xếp hàng bên ngoài cửa cung rồi mới được dẫn vào cung.

Bởi vì phía trước ngoại mệnh phụ còn có chư vị vương công đại thần và hoàng thân cao quý, còn có các nội mệnh phụ, ngoại mệnh phụ xếp cuối cùng nên các nàng phải chờ.

Đợi đến khi những người đằng trước đi hết thì cuối cùng mới đến lượt các nàng.

Mà sự chờ đợi này chắc chắn là dài dòng, trong quá trình chờ đợi luôn phải đứng liên tục. Dù sao thì Phúc Nhi phải đợi từ khi trời tối cho đến lúc mặt trời lên cao, sắp tới giờ Tý rồi mới đến lượt ngoại mệnh phụ.

Sau đó là đại lễ quỳ lại ở ngoài điện, Phúc Nhi vẫn kiên trì chống đỡ. Ngược lại, tất cả các phu nhân quan chức mà nàng luôn cho là yếu đuổi đều có tinh thần phấn chấn.

Mặc kệ là giả vờ hay vốn đã như thế thì Phúc Nhi vẫn rất bội phục các nàng.

May mắn sau khi lễ xong, dường như cũng biết các nàng cũng mệt mỏi nên có cung nhân tới dẫn các nàng vào cung thất nghỉ ngơi một lát, sau đó trong cung sẽ tổ chức tiệc chiêu đãi mọi người.

Chờ đến khi dự tiệc thì đã quá trưa.

Đây là lần đầu tiên Phúc Nhi chính thức ăn cung yến, ăn đồ ăn của Ngự thiện phòng.

Nói thật thì không ngon lắm.

Lúc này đã là đầu đông rồi, ngay cả những món ăn ngon nhất được mang ra khỏi Ngự thiện phòng và đưa tới cung yến cũng đã nguội rồi.

Ngự thiện như vậy sao có thể ngon được?

Nhưng mọi người đều giả vờ ngon miệng nên Phúc Nhi cũng phải giả vờ theo.

Cung yến lần này có cả nam nữ, nam bên trái, nữ bên phải, nhưng nhiều người như vậy thì một sảnh không thể chứa hết nên đã chia thành ba sảnh.

Bởi vì Vệ Phó nên Phúc Nhi và hắn đều ở điện chính, chỉ tiếc là giữa hai người có một không gian rộng rãi và chỉ có thể nhìn nhau.

Không lâu sau khi mọi người ngồi xuống, Chính Võ đế dắt tay Hoàng hậu tới.

Hôm nay Hoàng hậu ăn mặc rất trang trọng với bộ váng màu vàng rực rỡ rất phù hợp với lối trang điểm tươi sáng, đẹp không gì sánh được. Phần bụng hơi nhô lên nhưng che ở dưới hậu phục thì không quá rõ ràng.

Hoàng hậu chắc chắn là lạnh lùng nhưng sự lạnh lùng của bà không ở vẻ bề ngoài mà ở trong xương cốt.

Đôi khi ngay cả lúc cười thì trong mắt cũng lộ ra vẻ xa cách.

Nhưng hôm nay, nụ cười của Hoàng hậu rất tươi sáng, vô hình chung khiến Chính Võ đế có tóc hoa râm bên cạnh có vẻ già hơn chút.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân!

Nếu không phải bà còn an phận thì chắc chắn đã được mang cái danh hồng nhan họa thủy rồi.

Trên thực tế không biết có bao nhiêu người thầm mắng Hoàng hậu yêu nghiệt.

Sau đó theo thường lệ là hành lễ rồi ngồi xuống, có mấy vị đại thần cao cấp đứng ra trình lời chúc cho Hoàng hậu, nghĩa là phải đọc văn niệm viết cho thiên thu của Hoàng hậu một lần trước mặt mọi người.

Mà loại lời chúc này là mỗi người mỗi nhà đều phải trình một phần, thậm chí Phúc Nhi cũng phải chuẩn bị, nàng đã nhờ Vệ Phó cho người viết giúp nàng.

Về phần Vệ Phó nhờ ai viết thì Phúc Nhi đã quên hỏi.

Đây chỉ là thói quen cũ nhưng Chính Võ đế vẫn tỏ ra rất vui mừng.

Sau đó chính là tới ca vũ.

"Nhân dịp lễ này, Hoàng hậu, trẫm kính nàng một ly."

Chính Võ đế nâng chén rượu lên.

Bởi vì Hoàng hậu đang mang thai, không thể uống rượu nên đã lấy nước thay rượu. Nghênh Xuân đưa một chén rượu đựng đầy nước cho Hoàng hậu.

Hoàng hậu nhận lấy và chạm nhẹ vào chén rượu của Chính Võ đế.

Hai người nhìn nhau, Chính Võ đế uống một hơi cạn sạch nhưng không hiểu tại sao Hoàng hậu lại chần chờ một lúc rồi mới nâng chén uống cạn.

"Cầu mong Hoàng hậu mỗi năm đều có ngày này và ngày này hàng năm luôn bình an, cuộc sống suôn sẻ." Chính Võ đế vỗ tay Hoàng hậu và nói.

Đây là lời chúc riêng của ông gửi tới Hoàng hậu.

Với thân phận Hoàng đế thì chắc chắn phải cực kỳ sủng ái thì mới làm như vậy.

Ánh mắt Hoàng hậu 𝓇𝖚·𝓃 𝓇ẩ·ÿ nhưng có tia nước lóe lên.

"Hy vọng bệ hạ cũng có thể như vậy."

Chính Võ đế mỉm cười, như thể muốn nói gì đó nhưng lúc này có đại thần tiến lên kính rượu nên lời nói đã bị cắt ngang.

Đại thần tiến lên kính rượu và đều là kính rượu Đế Hậu nên Chính Võ đế đã uống rượu thay.

Bất tri bất giác thì Chính Võ đế đã uống liên tiếp bảy tám cốc và tỏ ra hơi say.

Hoàng hậu thấp giọng nói: "Bệ hạ uống ít rượu một chút."

"Hoàng hậu quan tâm trẫm vậy à?"

Câu nói này trầm thấp nên Hoàng hậu cũng không nghe rõ mà lúc này Chính Võ đế đã đứng dậy.

"Hoàng hậu, cùng tới thiên điện đi."

Tiệc chiêu đãi đại thần được chia làm ba nơi, ngoài chính điện thì cũng phải xuất hiện ở thiên điện để các đại thần khác không cảm thấy bị bỏ rơi.

Hoàng hậu xách làn váy đứng dậy.

Ngay khi chuẩn bị cầm tay Chính Võ đế rời đi thì Chính Võ đế đột nhiên loạng choạng hai bước và bất ngờ ngã xuống.

"Bệ hạ!"

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)