| ← Ch.188 | Ch.190 → |
Hiện giờ Băng Thành so với Băng Thành hơn hai năm trước có thể nói là đã trải qua thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Ngày đó sau khi quân đội Đại Yến tiền vào Băng Thành thì Băng Thành đã được mở rộng một lần, khi đàm phán với La Sát quốc thì Băng Thành lại được mở rộng thêm lần nữa.
Sau này khi trở thành thành trì thương mại mà Đại Yến cho phép thì đã tiến hành mở rộng thêm, hiện giờ không còn như xưa nữa.
Đường phố trong thành vừa rộng mở vừa thẳng tắp, hai bên đường đều là các cửa hàng nối tiếp san sát, người trong thành đa dạng, thường xuyên có thể nhìn thấy người Tây Dương tóc vàng mắt xanh hoặc tóc nâu mắt lam đi lại trong thành trì nhộn nhịp.
Tòa nhà bắt mắt nhất trong thành chính là hai phủ tướng quân.
Một tòa tên là phủ Trấn Bắc tướng quân còn một tòa tên là phủ Định Biên tướng quân.
Trấn Bắc tướng quân là Vệ Phó, Định Biên tướng quân là Vệ Kỳ.
Sau khi đàm phán với La Sát quốc thì quan hàm của hai người đã được xóa bỏ tước hiệu "Ô Tô Đài" bởi vì đồn biên phòng đã được chuyển từ Ô Tô Đài đến Băng Thành.
Ngoài hai phủ tướng quân thì còn có một tòa nhà rất bắt mắt khác chính là sở thuế Băng Thành.
Tòa sở thuế này được Vệ Phó xây dựng theo mô hình của người La Sát, nghe nói các nước phương tây đều có sở thuế chuyên chịu trách nhiệm về thuế thương, thông thương.
Còn có một tòa nhà bắt mắt khác chính là giáo đường theo phong cách kiểu tây.
Nó được một nhà truyền giáo phương tây đến từ La Sát quốc xây dựng. Bản thân hắn ta không phải người La Sát mà đi xuyên qua phía đông của La Sát quốc tới Đại Yến, bản thân hắn ta là người Hà Lan.
Tuy nhiên giáo đường này trông quá bắt mắt nhưng thực tế người dân địa phương không dám đặt chân tới.
Ngược lại, Vệ Phó thường xuyên trò chuyện với nhà truyền giáo phương tây tên là Đường An Nhân này, tất nhiên không phải vì niềm tin tôn giáo mà là để hiểu một số học thuật và khoa học kỹ thuật của phương tây.
Lúc này ở trong phủ Trấn Bắc tướng quân, Phúc Nhi đang nói chuyện với Bảo Bảo.
Bụng nhỏ của Bảo Bảo hơi nhô lên, có vẻ như đang mang thai, điều này có thể thấy được từ việc Phúc Nhi thỉnh thoảng kéo hài tử đang b* sữa trên giường đất về phía mình.
Nhưng dù vậy thì cũng không ngăn cản được hài tử đang b_ sữa lao về phía Bảo Bảo.
Hài tử đang b* sữa này có nhũ danh là Viên Viên bởi vì nàng ấy có đôi mắt to tròn như Phúc Nhi.
Là hài tử mà Phúc Nhi sinh vào năm Chính Võ thứ tám và hiện đã được chín tháng.
Chín tháng là thời điểm hài tử mới sinh nghịch ngợm nhất, hài tử mới sinh ở giai đoạn này chưa biết đi nhưng lại cực kỳ hiếu động và phải luôn theo dõi để nàng ấy không bò lung tung mà ngã khỏi giường.
Nhưng đây cũng là lúc hài tử mới sinh đáng yêu nhất.
Dù sao thì Bảo Bảo cũng không có khả năng phản kháng, từ khi mang thai đến nay, mỗi ngày nàng ấy (Bảo Bảo) đều nghĩ đến việc sinh một nữ nhi đáng yêu như Viên Viên.
"Viên Viên..."
Giống như lúc này, Bảo Bảo lại cùng Viên Viên chơi trò ấu trĩ.
Một người gọi, còn người kia thì ngân nga, thỉnh thoảng còn bật ra khỏi miệng một chữ "thẩm".
Chính chữ "thẩm" này đã khích lệ Bảo Bảo chơi với Viên Viên không biết mệt, điều quan trọng là Viên Viên cũng thích tiểu thẩm thẩm, tiểu thẩm thẩm gọi nàng ấy thì nàng ấy liền cười khanh khách mà còn nhảy cẫng hai lần.
Tiểu thẩm thẩm lại gọi, nàng ấy lại cười.
Sau đó không nhịn được, bò dậy muốn lao tới chỗ tiểu thẩm thẩm.
Sau đó lại bị nương kéo gót chân nhỏ về.
"Tẩu tẩu, tẩu để Viên Viên tới đây đi, nàng sẽ không đụng vào bụng ta đâu."
Bảo Bảo rất muốn ôm Viên Viên vào lòng và 𝒽_ô_𝐧 hai cái, đáng tiếc là tẩu tẩu không cho, nói Viên Viên không biết nặng nhẹ, tránh đụng phải nàng ấy.
"Chờ đến khi đụng phải thì muộn rồi."
Yêu cầu bị từ chối nên Bảo Bảo bất lực thở dài, đang định nói gì đó thì có một người tiến vào.
Là Vệ Kỳ đến đón Bảo Bảo về.
"Sao hôm nay về sớm vậy?" Phúc Nhi hỏi.
Bình thường hai người luôn ăn tối ở bên này rồi quay về.
Cho nên phủ Định Biên tướng quân kia trông rất hoành tráng nhưng thực chất là chủ nhân chỉ về vào ban đêm. Ban ngày Vệ Kỳ bận rộn sẽ đưa Bảo Bảo tới chỗ Phúc Nhi rồi buổi tối lại đón về.
Vệ Kỳ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Điều này rất hiếm khi xảy ra với hắn ta.
Phúc Nhi nhướng mày: "Sao vậy?"
"Hoàng hậu nương nương có thai."
Do dự một lúc thì Vệ Kỳ vẫn lựa chọn nói ra.
Bảo Bảo vẫn đang nhìn trái nhìn phải, thắc mắc tại sao Hoàng hậu nương nương có thai mà Vệ Kỳ lại thận trọng như thể chuyện lạ như vậy. Trống bỏi trong tay của Phúc Nhi rơi xuống.
"Thần giữ của..."
Phúc Nhi nhặt trống bỏi lên, nhét vào tay Viên Viên rồi nói: "Được rồi, nếu hai người phải về thì ta sẽ không giữ nữa."
Vệ Kỳ gật đầu.
Bảo Bảo có hơi nghi ngờ nhưng cũng không nói gì mà đi theo Vệ Kỳ rời đi.
Dong dong, dong dong, dong dong dong dong...
Âm thanh của trống bỏi vang lên lúc nhanh lúc chậm, lúc thì dồn dập và còn xen lẫn tiếng cười ríu rít của Viên Viên.
Nếu là ngày thường thì Phúc Nhi nhất định sẽ ôm nữ nhi ⓗô*𝓃 một cái nhưng hôm nay nàng không có tâm trạng mà còn thêm bực bội.
"Đi xem Tiểu Hỉ Tử trở về? Tướng quân trở về chưa?"
Bên ngoài vang lên giọng nói vâng của một thị nữ.
Không lâu sau, thị nữ đã trở lại và ở ngoài cửa báo cáo.
"Hồi phu nhân, Tống Hỉ vẫn chưa quay về, tướng quân cũng chưa về..."
Dong dong dong, dong dong, dong dong dong dong...
Sự bực bội trong lòng Phúc Nhi lên tới đỉnh điểm, bỗng nhiên nàng thở dài, ngã xuống bên cạnh Viên Viên, giật lấy chiếc trống bỏi trong tay nàng ấy và nói: "Tiểu trứng thối này, con còn có tâm trạng cười à."
Không cười, chẳng lẽ khóc sao?
Nhìn nụ cười ngây thơ không biết gì của nữ nhi, sự bực bội trong lòng Phúc Nhi bỗng hóa thành hư không.
Có càu nhàu với hài tử cũng vô dụng, tốt hơn hết là chờ hắn quay về rồi nói.
Vệ Phó trở về cùng với ba hài tử.
Hiện giờ Nhị Lang và Tam Lang cũng gần sáu tuổi, đã đến lúc học vỡ lòng rồi nhưng vì Vệ Phó quá bận, không thể tự mình dạy nên chỉ có thể mời tiên sinh đến phủ dạy.
Mỗi ngày, ba hài tử sẽ đi theo tiên sinh đọc sách mỗi sáng, giữa trưa không về, ở lại chỗ tiên sinh ăn cơm đến hết giờ mùi, buổi chiều còn học võ nghệ, học cưỡi ngựa b. ắ. n cung, không khác với các hoàng tử hoàng tôn ở trung cung lắm, mãi đến khi chạng vạng mới trở về.
Nếu bình thường Vệ Phó có rảnh thì đều sẽ đi đón ba hài tử về, hôm nay Phúc Nhi nghĩ rằng hắn không đi đón nhưng ai ngờ hắn vẫn đi.
Nhân lúc bốn phụ tử đang thay xiêm y thì Phúc Nhi ra hiệu với Tiểu Hỉ Tử.
Đáng tiếc là Tiểu Hỉ Tử không hiểu ý của nàng.
Nếu Tiểu Hỉ Tử biết thì không thể nào có biểu cảm này cho nên chuyện Hoàng hậu nương nương có thai, Tiểu Hỉ Tử thường xuyên ở bên cạnh Vệ Phó không biết?
Nhưng tại sao Vệ Kỳ lại biết?
Phúc Nhi đâu biết được Vệ Kỵ biết chỉ là trùng hợp, bức thư đến khi Vệ Kỳ tình cờ ở đó nên hắn ta mới biết chuyện này.
Tiếp đó Phúc Nhi cũng không cố nói chuyện với Tiểu Hỉ Tử vì Vệ Phó đã bước ra.
Nhìn hắn không khác thường ngày thì Phúc Nhi không cảm thấy nhẹ lòng hơn mà càng thêm nặng nề.
Mãi đến khi dùng xong bữa tối, ba hài tử trở về phòng, bảo nhũ mẫu ôn Viên Viên đi thì Phúc Nhi mới có thời gian nói chuyện với Vệ Phó.
"Chàng..."
"Ta không sao."
Hai người đã là phu thê nhiều năm, làm sao hắn lại không hiểu được ánh mắt của nàng.
Nhưng đã là phu thê nhiều năm, nàng vẫn hiểu rõ Vệ Phó.
Càng có chuyện thì càng giả vờ như không có chuyện gì, cho nên sao có thể nói là không có việc gì?
"Thực ra ta không sao."
Dừng một chút rồi hắn cười khổ nói: "Chỉ là ta có hơi ngạc nhiên khi mẫu hậu đã ở cái tuổi này..." Vệ Phó có vẻ hơi khó mở miệng nói nốt phần còn lại.
Suy cho cùng thì hắn luôn cho rằng việc bàn luận chuyện riêng tư của mẫu thân là không nên.
Thật sự chỉ có như vậy sao?
Trên thực tế thì Phúc Nhi đã nghe nói về những tin đồn trong kinh.
Nàng và Vệ Phó ở chung một chỗ, đương nhiên cũng nhìn ra được một số quan viên và tướng lĩnh có thái độ khác thường đối với Vệ Phó.
Hai người đã từng nói chuyện về vấn đề này.
Khi đó Phúc Nhi rất tức giận, cảm thấy cái nhận thức này đã xúc phạm Hoàng hậu nương nương và năng lực của Vệ Phó, như thể những gì hắn có được ngày hôm nay chỉ là vì điều này.
Nhưng tức giận thì tức giận, người ta cũng không nói chuyện này trước mặt ngươi mà chỉ là ngầm hiểu.
Nếu không nói rõ thì sao có thể trực tiếp công kích? Lúc đó Phúc Nhi tức giận không thôi, cảm giác như thể bản thân bị rơi xuống hố phân.
Vệ Phó còn từng cố ý nói đùa để an ủi nàng, có lời đồn này thì sau này sẽ không có ai làm khó hắn nữa.
Trò đùa ngày đó vẫn còn in sâu trong tâm trí, Phúc Nhi chưa chắc đã không biết nội tâm Vệ Phó phức tạp, bình thường nàng không giữ được miệng nhưng cũng không dám đề cập vấn đề này trước mặt hắn.
Hiện giờ đột nhiên xảy ra chuyện Hoàng hậu có thai, hắn chỉ càng cảm thấy khó chịu hơn.
"Ta thật sự không sao, " Vệ Phó mỉm cười v**t v* trán nàng: "Nếu mậu hậu có thể như vậy thì nhất định sẽ rất hạnh phúc."
Vệ Phó vẫn có chút hiểu biết về tính cách của mẫu hậu.
Nếu không phải bà bằng lòng thì người khác không thể é_p 🅱️_⛎ộ_𝐜 được bà.
Cho nên mẫu hậu của hắn chắc hẳn đang sống một cuộc sống hạnh phúc, cuối cùng người đó đã chiếm được trái tim của mẫu hậu?
Phúc Nhi có thể nhìn ra tuy Vệ Phó có hơi buồn nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm vì nương nương vẫn vui vẻ.
Nhưng mà bản thân hắn thì sao?
Hắn nên làm gì bây giờ?
Hắn nên làm gì với tất cả những nỗ lực và sự phấn đấu tới nay của mình?
Dù Vệ Phó chưa từng chính miệng nói ra nhưng Phúc Nhi biết một phần nỗ lực của hắn là vì nương nương. Chỉ sợ ở trong lòng hắn, việc giành lại ngôi vị Hoàng đế không quan trọng bằng việc đoàn tụ với gia đình.
Ở trong lòng hắn, nương nương vẫn luôn bị é-ρ 𝖇-𝖚ộ-c ở lại cung vì hắn nên hắn phải cố gắng, vô cùng cố gắng, có lẽ trong tương lai sẽ có một lúc mẫu tử được đoàn tụ.
Hắn bận rộn vất vả gần mười năm, mười năm này không dám có một giây lơ là, vì sao, có lẽ người khác không hiểu nhưng Phúc Nhi thì hiểu.
Hiện giờ đột nhiên xảy ra chuyện như vậy chẳng khác nào phủ nhận sự cố gắng gần mười năm của hắn, vậy hắn phải làm sao bây giờ?
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 188 | Ch. 190 → |
