Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 190

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 190
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Phúc Nhi khóc.

Vì đau lòng cho hắn, khóc vì đau lòng.

Vệ Phó không ngờ nàng sẽ bật khóc và ôm nàng vào lòng.

"Ta thật sự không sao, nàng còn nhớ nàng đã từng an ủi ta rằng người như ta ở chỗ nàng được gọi là cha c. h. ế. t, nương tái giá... Mẫu hậu đã làm rất nhiều thứ cho ta rồi, nói thật thì sau khi biết được tin tức này, ngược lại ta còn thở phào nhẹ nhõm..."

Giống như những lời năm đó Phúc Nhi tức giận mắng người Lê gia, ý đồ của Lê gia không thể nào rõ ràng hơn nữa.

Nhưng từ góc độ của nhà mẹ đẻ thì người Lê gia không hề sai.

Nếu nữ nhi đã tái giá thì nên sống tốt với nam nhân phía sau, sớm ngày sinh ra con nối dõi để củng cố địa vị của mình. Về phần nhi tử trước đó, tất cả đã là chuyện quá khứ thì không nên nhắc lại nữa.

Mấy năm nay, Vệ Phó luôn suy nghĩ tới tình hình của Lê Hoàng hậu ở trong cung.

Hắn cũng là nam nhân, có lẽ trước đây hắn không hiểu nhưng khi trở thành người phu quân, người làm cha, tuổi tác dần lớn lên thì dần dần có thể hiểu được tâm tư của Chính Võ đế.

Để cho hắn một con đường sống.

Ngoài tình cảm ít ỏi giữa thúc tử thời trẻ thì nhiều hơn là vì mẫu hậu.

Ngay cả những sự đối xử sau đó của ông phần lớn cũng là do mẫu hậu.

Cho phép hắn tham gia khoa cử, để hắn thi đỗ Trạng Nguyên, cho hắn ra ngoài làm quan, nói trắng ra chỉ là để mẫu hậu bình tĩnh, trách ép mẫu hậu cá c. h. ế. t lưới rách cùng hắn.

Còn những việc còn lại cứ để cho thời gian.

Một năm không đủ thì hai năm, năm năm và thậm chí là mười năm.

Dù sao thì nước chảy đá mòn.

Nam nhân này có thể nhẫn nhịn, để có được ngôi vị Hoàng đế thì ông có thể nhịn gần hai mươi năm để tích lũy lực lượng. Hiện giờ để chiếm được trái tim của một nữ nhân thì thời gian đối với ông chẳng là gì cả.

Nói trắng ra là Vệ Phó hắn chỉ có thể sống sót dưới sự bảo vệ của mẫu hậu.

Nếu không có mẫu hậu, dù hắn có thể sống thì cũng không thể tự do như vậy. Có lẽ không có Phúc Nhi, cũng không có Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang, không có Viên Viên, không có Vệ Kỳ...

Sự ổn định, hạnh phúc và tự do của hắn đều dựa trên sự é·p 𝐛·𝐮ộ·ⓒ của mẫu hậu.

Vệ Phó chưa bao giờ nói với Phúc Nhi về những khúc mắc và những gánh nặng này.

Có lẽ Phúc Nhi cũng biết nhưng nàng không dám nhắc đến trước mặt Vệ Phó.

Cho nên khi Vệ Phó nói sau khi biết được tin tức này thì ngược lại hắn lại thở phào nhẹ nhõm cũng không phải lời nói dối. Là con người, khi gạt bỏ mọi đạo đức trần tục thì tất nhiên hắn hy vọng mẫu hậu có thể hạnh phúc, vui vẻ.

Về phần bản thân hắn -----

Tất cả những gì hắn có bây giờ đều là do đối phương dung túng, mặc kệ.

Vì thế không có gì phải buồn phiền cả.

Thật sự không có gì phải buồn phiền sao?

Phúc Nhi mở to đôi mắt đẫm lệ, nhìn về phía hắn.

"Thật không?"

Vệ Phó gật đầu: "Thật sự. Chỉ là cho ta một chút thời gian."

Hãy cho hắn một chút thời gian để hắn tiếp thu tất cả những điều này, giải quyết ổn thỏa và nghiêm túc suy nghĩ về tương lai.

Ngày tháng yên bình đã trở lại và dường như không có ảnh hưởng gì cả.

Nhưng thật sự không có ảnh hưởng gì sao?

Mấy ngày nay Vệ Kỳ và Tiểu Hỉ Tử cẩn thận đánh giá thái độ của Vệ Phó thì có thể nhìn ra chung quy vẫn có một chút ảnh hưởng.

Mấy ngày nay, Vệ Phó thường tới Giáo đường Thiên Chúa của Băng Thành như thường lệ.

Nhà truyền giáo quản lý giáo đường này tên là Thang Sử Giai.

Đây cũng không phải tên thật của hắn ta mà là tên của người Hán, tên thật của hắn cực kỳ dài và khó phát âm, sau khi đến Đại Yến, hắn ta đã phiên âm tên thật của mình rồi dùng làm tên theo người Hán.

Vệ Phó rất hứng thú với các dụng cụ thiên văn do hắn ta làm ra và cũng thông qua Thang Sử Giai mà hắn đã xác thực được một cách nói mà mình từng nghe trước đây.

Thì ra bầu trời không phải hình tròn, cũng không phải hình vuông mà là hình cầu.

Thang Sử Giai là người Hà Lan, theo như hắn ta nói, một số đồng hương của hắn đã từng đi thuyền tới Đại Yến.

Và lần này hắn ta đến Đại Yến chính là muốn thử xem, không cần thuyền thì có thể đi từ tây sang đông hay không và sự thật đã chứng minh hắn ta cũng tới rồi.

Tại sao lại sử dụng từ cũng?

Bởi vì trước hắn ta đã từng có người cưỡi lạc đà hoặc đi bộ từ tây sang đông, trải qua mấy năm thì tới được vùng đất này.

Nhưng điều đó đã xảy ra từ nhiều năm trước, không ai biết đó là thật hay giả nên Thang Sử Giai mới muốn tự mình kiểm tra.

Lần này Thang Sử Giai đã làm mô hình địa cầu theo yêu cầu của Vệ Phó.

Toàn bộ là một quả cầu bằng gỗ, Thang Sử Giai đã vẽ bản đồ của nhiều quốc gia khác nhau trên quả cầu dựa vào những bản đồ mà hắn ta biết.

Làm mô hình địa cầu này phải mất hơn ba tháng, trong khoảng thời gian này Thang Sử Giai cần phải căn cứ vào bản đồ hiện có cùng với những địa điểm mà hắn ta biết trong trí nhớ để lấp đầy quả cầu, đồng thời còn phải đảm bảo rằng vị trí là chính xác.

Tất cả những điều này không khó với Thang Sử Giai.

Bởi vì nếu hắn ta có thể dẫn dắt mọi người đi một chuyến hành trình kéo dài tận mấy năm tới Đại Yến thì đương nhiên sẽ có một tấm bản đồ trong tay.

Điều khó khăn chính là những nơi nằm ngoài phạm vi bản đồ trong tay hắn ta và Vệ Phó còn yêu cầu đánh dấu đường hoàng đạo và xích đạo cũng như toàn bộ bản đồ của Đại Yến.

Hôm nay là ngày hoàn thành nên Vệ Phó lại tới đây.

Lúc này quả cầu màu gỗ đã mất đi hình dáng ban đầu, nó được tô vẽ bởi rất nhiều màu, trong đó màu phổ biến nhất là màu xanh lam nên thoạt nhìn trông giống như quả cầu màu xanh lam.

Toàn bộ quả cầu hơi nghiêng, có đục một lỗ ở giữa và một thanh tròn xuyên qua rồi cố định trên một chiếc giá màu đen.

Chỉ cần dùng tay đẩy nhẹ là quả cầu có thể chuyển động.

Vệ Phó chậm rãi chuyển động quả địa cầu, từ vị trí của Đại Yến có thể nhìn thấy thế giới mới trong miệng của Thang Sử Giai, một lúc sau mới cảm thán: "Không ngờ trên thế giới này lại có nhiều quốc gia như vậy."

Càng không ngờ tới có một số quốc gia lại nhỏ như vậy, còn không bằng một hòn đảo của Đại Yến.

Theo Thang Sử Giai, trên đường đến đây có một số quốc gia đang có chiến tranh. La Sát quốc chính là một ví dụ, nó đang ↪️𝒽*ℹ️ế*𝖓 đ*ấ*⛎ vì một cảng biển với một số quốc gia.

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến La Sát quốc không dám xuất binh với Đại Yến và nhanh chóng hoàn thành việc xác nhận biên giới, thật sự là không rảnh.

Hãy nhìn lại lãnh thổ của Đại Yến.

Quả nhiên, lãnh thổ quốc gia rộng lớn, địa hình đặc biệt, ba mặt có cao nguyên, núi non và địa hình hiểm trở đề phòng sự xâm lược của người ngoài, phía đông giáp biển nên không thiếu cái gọi là cảng biển.

Thì ra cảng biển lại quan trọng đến thế?

Điều này khiến Vệ Phó không khỏi nhớ đến năm trước khi đàm phán với người La Sát, bọn chúng liên tục nhìn chằm chằm vào một dòng sông khiến hắn phải cảnh giác.

Ngoài ra hắn biết La Sát quốc không thể gây chiến với Đại Yến mà chỉ đe dọa, lấy sông Liệt Nạp làm ranh giới, bắt đầu từ Bắc Hải ở phía đông tới hơn nửa nhánh phía nam và phía bắc của dãy núi Hưng An và sông Cập Ô Địa.

Lúc này nghĩ lại, đối phương có mưu đồ với cảng biển?

Điều này làm Vệ Phó không khỏi cảm thấy may mắn, dù lúc trước đã nhiều lần giằng co thì hắn cũng chưa từng nhả ra.

Thực tế đây là lý do tại sao Vệ Phó thích nói chuyện với Thang Sử Giai, bởi vì hắn ta luôn có thể cho hắn một số ý tưởng và suy nghĩ vượt xa giới hạn ban đầu của hắn.

Hãy nhìn lại "mô hình địa cầu" này và nhìn thế giới rộng lớn trên đó.

Sự buồn bực trong lòng Vệ Phó biến mất.

So với thế giới rộng lớn như vậy thì cảm xúc cá nhân của hắn dường như chẳng là gì cả.

Vệ Phó ôm mô hình địa cầu, lên xe trở về phủ tướng quân.

Hắn định cho Phúc Nhi nhìn thấy điều tốt đẹp này.

Ai ngờ vừa quay về đã có một vị khách tới phủ.

Vệ Phan tới rồi.

"Đưa thứ này cho Phúc Nhi..." Nói xong thì hắn lại đổi ý: "Bỏ đi, để ta tự đưa cho nàng. Nói với phu nhân, lát nữa ta sẽ về."

Tiểu Hỉ Tử nhận mệnh đi làm.

Vệ Phó tiếp tục ôm mô hình địa cầu đến thư phòng.

Tất nhiên là Vệ Phan đã cải trang đến đây.

Hiện giờ hắn ta là quốc sư của Hãn quốc Vê-lát, sao có thể dễ dàng tiếp xúc với người Đại Yến?

Cho dù hiện giờ Mạc Tây và Đại Yến có 🍳ⓤ●🔼●п ♓●ệ tốt nhưng họ đều biết mối q_ⓤ𝒶_ռ 𝒽_ệ tốt này chỉ là bề ngoài, chỉ cần một ngày Mạc Tây chưa đầu hàng Đại Yến giống như Mạc Bắc và cho phép Đại Yến đóng quân trên lãnh thổ của mình thì ngày đó hai bên vẫn là kẻ thù.

"Sao lại có thời gian tới tìm ta?"

Vệ Phan nhếch khóe miệng, Vệ Phó đã biết hắn ta muốn nói gì.

Nhưng hắn không nói gì mà cẩn thận đặt mô hình địa cầu che vải lên bàn.

"Ta cũng không biết ngươi vẫn còn có thể nhàn nhã và bình tĩnh như thế đấy?"

Đúng như dự đoán, Vệ Phan luôn dùng lời lẽ tầm thường để mở đầu cho cảm xúc giận dữ.

Thực ra trước kia không phải hắn ta thiếu kiên nhẫn mà có lẽ là do Vệ Phó quá trầm tĩnh và tầm thường vô vị hoặc là khi quyền lực và địa vị của hắn tăng lên đã khiến hắn ta dần dần không thể kiềm chế được.

Nhưng với quyền lực và địa vị của Vệ Phan hiển nhiên là không đủ để hắn ta ⓑá*0 𝖙*ⓗ*ù nên hắn ta chưa bao giờ từ bỏ ý định lôi kéo Vệ Phó.

Từ thất bại của Cam Đan cho đến cuộc đàm phán với người La Sát, trước đó Vệ Phan đã đến tìm Vệ Phó hai lần nhưng đều bị Vệ Phó từ chối vì thời cơ chưa chín muồi.

Lần này có lẽ Vệ Phan nhận được tin Hoàng hậu có thai nên mới tới lần nữa.

"Lần này ngươi tính làm gì?"

Bởi vì Tiểu Hỉ Tử không có ở đây nên không có hạ nhân phục vụ trà, mọi người đều biết khi tướng quân ở trong thư phòng thì không được phép tới gần thư phòng nếu không có phân phó.

Thế là Vệ Phó lại đứng dậy, ra ngoài cửa phân phó người pha hai ly trà mang tới.

Hắn bưng trà trở lại thì cửa thư phòng lại khép lại.

Lúc này Vệ Phó cũng không phát hiện trong khoảnh khắc cửa thư phòng vừa đóng lại thì đã có người bước vào sân.

Nói chính xác là Phúc Nhi đã tới.

Tới cùng với Tiểu Hỉ Tử.

"Ngươi vẫn còn tâm trạng để uống trà? Cũng đúng thôi, tại sao ngươi lại không có tâm trạng để uống trà chứ?"

Vệ Phan mỉa mai: "Lần này không cần mở miệng thì ta cũng biết ngươi sẽ nói gì, Hoàng hậu nương nương có thai nên ngươi càng không ra tay. Vệ Phó, ta chưa từng nghĩ ngươi là người do dự không quyết đoán như thế, ta thật sự quá thất vọng về ngươi rồi!"

Thất vọng?

Thực ra hắn cũng rất thất vọng về bản thân mình.

"Lão Tam..."

"Ngươi đừng gọi ta là Lão Tam!"

Phản ứng của Vệ Phó càng khẳng định sự suy đoán của Vệ Phan nên hắn ta rất kích động.

"Đáng lẽ từ lâu ta nên biết ngươi không giống chúng ta, mẫu hậu ngươi vẫn luôn sống tốt ở trong cung, cho dù tiền Thái tử là ngươi bị phế truất thì vẫn được "đãi ngộ của thánh quyến", muốn làm gì thì làm, ngươi chưa từng trải qua việc ngã xuống vực sâu, cũng chưa từng bị sỉ nhục và †●r●𝐚 𝐭ấ●ռ, mẫu hậu ngươi cũng không cần phải tự sát để tránh liên lụy tới ngươi, sao có thể đồng cảm giống như bản thân chúng ta chứ!"

Vệ Phan càng nói càng kích động, gương mặt dần trở nên vặn vẹo.

"Ta không nên ôm hy vọng đối với ngươi, lẽ ra ta phải sớm nhìn thấy rõ sự thật."

"Vệ Phó, mặc dù bề ngoài ta luôn bất mãn với ngươi nhưng thực ra trong lòng ta biết bản thân không bằng ngươi, cho dù ta đuổi theo gắt gao ở phía sau thì vẫn không thể đuổi kịp ngươi. Năm đó là vậy, hiện giờ vẫn như vậy."

"Cho nên trước kia ta vẫn luôn ghen ghét ngươi. Cho đến bây giờ ta vẫn luôn ghen ghét ngươi, thậm chí có chút hận ngươi, hận ngươi có năng lực nhưng không làm gì mà ta lại không thể không tìm tới ngươi. Thực ra trước khi tới, lẽ ra ta phải đoán trước được phản ứng của ngươi nhưng chung quy là ta vẫn không chịu từ bỏ ý định."

"Việc ta chưa từ bỏ ý định bây giờ giống như một trò đùa vậy! Vệ Phó, uổng công cho ta ghen ghét với ngươi, ngươi chính là kẻ hèn nhát yếu đuối, do dự không quyết đoán, trầm mê an ổn mà nhu nhược, ngươi..."

"Ngươi nói đủ chưa?"

Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Phúc Nhi bước vào.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)