| ← Ch.167 | Ch.169 → |
Người Ⓜô.𝖓.ⓖ Cổ nổi tiếng khắp thiên hạ về tài cưỡi ngựa b. ắ. n cung, đây là điều người Yến không thể không thừa nhận.
So cưỡi ngựa chính là về kỹ năng cưỡi ngựa, so b. ắ. n cung chính là về độ chính xác.
Không thể không nói Đạt Ba Lạp Can có thể trở thành nhân tài kiệt xuất của đám người trẻ tuổi Cách Lạp Đồ Hãn bộ là có lý do nhất định.
Mặc dù có thân hình cường tráng nhưng hắn ta ở trên lưng ngựa lại nhanh nhẹn đến không thể tưởng tượng.
Để thể hiện sự công bằng nên ngựa phải chọn ngựa giống nhau, người tham gia tỷ thí phải cưỡi ngựa đến cuối nơi cắm cờ và lấy được cung đặt ở đó.
Đồng thời trên đường trở về phải b. ắ. n ba quả đặt ở trên ba bàn dọc đường đi.
Trong khoảng thời gian này không thể tạm dừng, tạm dừng được coi là thất bại.
Toàn bộ quá trình không chỉ kiểm tra kỹ năng cưỡi ngựa mà còn kiểm tra cả tài năng b. ắ. n cung.
Đặc biệt là không được dừng lại giữa chừng, nghĩa là trên đường đi không những phải chú ý đến điểm cuối mà còn phải nhớ vị trí đặt trái cây để có thể b. ắ. n tên không ngừng trên đường quay về.
Cưỡi ngựa mà không ngừng b. ắ. n tên là một bài kiểm tra tuyệt vời về kỹ năng cưỡi ngựa, nếu không cẩn thận thì rất dễ bị ngã khỏi ngựa.
Đồng thời nếu mắc một sai sót nhỏ khi ngựa chạy cấp tốc thì mũi tên sẽ trượt.
...
Lúc này, cuộc tỷ thí đã bắt đầu.
Một người cưỡi ngựa đen, một người cưỡi ngựa nâu.
Người trên sân chỉ thấy hai bóng đen bay ra với tốc độ cực nhanh.
Từ điểm xuất phát đến điểm cuối chỉ khoảng năm trăm mét, trong nháy mắt thì hai con ngựa đã quay trở lại.
Đã đến lúc b. ắ. n tên.
Cả hai người đều nắm chặt cung tên trong tay, mũi tên đã được giương sẵn và chỉ chờ nhắm chuẩn rồi b. ắ. n ra.
Lúc này cả hai người đều không nắm dây cương ngựa, đã đến lúc kiểm tra kỹ năng cưỡi ngựa của hai người.
Để phân biệt thì bàn quả của hai người một bên trái một bên phải nên cả hai bên đều không thể nhìn thấy động tác của đối phương.
Vút một tiếng, ba mũi tên b. ắ. n ra.
Hai con ngựa về đích gần như đồng thời.
Đã có người đi kiểm tra hoa quả bày hai bên đường, không lâu sau những hoa quả còn sót lại được bày lên khay cho mọi người cùng xem.
Quả một bên đều bị vỡ thành từng mảnh.
Còn quả ở phía bên kia lại còn nguyên.
Không chỉ còn nguyên mà mỗi quả đều cắm một mũi tên khiến ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào ba quả này.
Trong đám đông truyền tới tiếng bàn luận sôi nổi.
"Ba quả này là của ai? Không có quả nào bị vỡ."
"Không vỡ hay vỡ thì tốt hơn?"
"Đương nhiên vỡ sẽ tốt hơn, chứng tỏ sức lực lớn, nếu b. ắ. n tên mà không có lực thì sao có thể b. ắ. n c. h. ế. t người?"
Có người không phục.
"Đây là so tài b. ắ. n cung chứ không phải so sức lực!"
Trong lúc mọi người xôn xao thì đáp án đã được công bố.
Ba quả không vỡ là của Vệ Kỳ.
Ngươi nói quả không vỡ nhưng mũi tên đúng là đã trúng quả nhưng trong tất cả tình huống bọn họ gặp trước đó thì quả đều vỡ nát.
"Đại Hãn, ngài xem nên quyết định như thế nào?"
Người phụ trách làm trọng tài nhất thời hơi khó xử.
"Trước kia quyết định như thế nào thì cứ quyết định như thế, chút việc nhỏ này còn phải hỏi bổn hãn?"
Người phụ trách làm trọng tài nhìn sắc mặt của Đại Hãn thì hiểu rõ.
Quả nhiên Đại Hãn đến tham gia cuộc vui, thậm chí còn lấy ra phần thưởng thì chính là để xem người Hán mất mặt.
Người này khẽ thở dài một tiếng, xoay người đi vào giữa sân.
"Ván này, Đạt Ba Lạp Can thắng."
Vốn dĩ Vệ Kỳ không để ý tới tình hình bên này, lúc này nghe thấy bản thân thua thì nói ngay: "Chờ đã."
Người phụ trách làm trọng tài nhìn qua, đang muốn giải thích lý do.
Vệ Kỳ lại đột nhiên nói: "Ngươi cắt quả ra nhìn xem."
Người này nghe vậy thì sửng sốt nhưng không còn cách nào khác đành phải làm theo nên vội vàng gọi người lấy dao tới cắt ở giữa ba quả.
Lúc đầu không rõ nhưng nhìn kỹ thì lập tức biến sắc.
Phần lõi quả bị nát bét mà mỗi mũi tên đều cắm phía trên hột.
Nếu có thể làm trọng tài thì chứng tỏ kỹ năng b. ắ. n cung không kém.
Trước đó người này muốn nói với Đại Hãn rằng lực đạo b. ắ. n cung mạnh chẳng là gì cả, chỉ cần là người có sức lực lớn là được nhưng khó ở chỗ là phải giơ cao đánh khẽ.
Chỉ chỗ nào b. ắ. n chỗ đó, nói b. ắ. n một tấc thì tuyệt đối không được hơn nửa phân.
Đây mới là biểu hiện của sự thành thạo trong b. ắ. n cung.
Chỉ là rất ít người có thể đạt tới trình độ này, người Ⓜ.ô.𝐧.🌀 Cổ từ nhỏ đã lớn lên trên lưng ngựa, giỏi cưỡi ngựa b. ắ. n cung. Chính vì quá giỏi nên nhiều người sẽ không tiếp tục nghiên cứu b. ắ. n cung.
Cho rằng chỉ cần tỷ lệ b. ắ. n trúng cao là đủ nhưng thực ra thì chỉ chỗ nào b. ắ. n chỗ đó chỉ là điều cơ bản nhất của một cung thủ mà thôi.
...
Tất nhiên là người xem đều nhìn thấy động tĩnh bên này.
Thoạt nhìn thì phát hiện người Hán này b. ắ. n trúng hột mà không làm hỏng phần bên ngoài của trái cây, ngay cả những người không biết b. ắ. n cung cũng hiểu được việc này còn lợi hại hơn việc b. ắ. n nát quả.
Suy cho cùng thì hột cũng nhỏ hơn và hơn nữa còn có thể b. ắ. n chính xác xuyên qua hạt quả.
Vốn dĩ Đạt Ba Lạp Can nghe được bản thân thắng thì liền khiêm tốn ra hiệu với những người đang la hét về phía hắn ta nhưng ai ngờ tình thế sẽ chuyển biến và kết quả sẽ đảo ngược.
Nhìn thấy cái hột kia thì sắc mặt của hắn ta cũng thay đổi.
Chẳng lẽ người Hán này còn b. ắ. n tên lợi hại hơn mình?
Hắn ta đâu biết rèn luyện lực cánh tay cho Vệ Kỳ mà lão gia tử đã bắt Vệ Kỳ kéo mấy trăm lần chiếc cung mười lực của Vương gia kia mỗi ngày.
Mới đầu là kéo ra, sau đó dần dần đặt ra các mục tiêu, đôi khi mục tiêu là bia ngắm, có khi là trái cây hoặc là chim trên trời.
Bắn trái cây thì chỉ được b. ắ. n lõi mà không làm hỏng bề mặt, b. ắ. n chim thì phải bắt ngươi b. ắ. n mắt trái chứ không được dùng mắt phải.
Nói chung là cực kỳ khắc nghiệt, mới đầu Vệ Kỳ cũng cho rằng lão gia tử đang cố tình làm khó mình nhưng vì trời sinh hắn ta là người không chịu thua, hắn ta cũng không tin bản thân không làm được.
Sau đó mới biết lão gia tử đang huấn luyện hắn ta giơ cao b. ắ. n khẽ như vậy thì sau này hắn ta vận giáp trụ, sửa mũ mão trước khi ra trận mới có thể nặng thì càn quét ngàn quân, nhẹ thì dễ như trở bàn tay.
Trước sự chứng kiến của bao người, người phụ trách làm trọng tài không thể bỏ qua sự thật.
Chỉ có thể sửa thành Vệ Kỳ thắng.
Cho dù ông ấy biết kết quả này có thể làm Đại Hãn không vui.
...
Nhưng mà Bảo Bảo rất vui mừng, khi Vệ Kỳ bước xuống thì nàng ấy vui mừng giống như chú chim nhỏ.
Nàng ấy không ngừng vòng quanh Vệ Kỳ với nụ cười rạng rỡ trên gương mặt.
"Ngũ ca ca, ta không ngờ ngươi lại lợi hại như vậy, lại có thể thắng được Đạt Ba Lạp Can."
Vệ Kỳ mím môi, cố gắng không để mình bật cười.
Nghe được lời này thì hắn ta lại nhíu mày.
"Sao nào? Trong mắt ngươi thì ta còn không bằng Đạt Ba Lạp Can đó?"
Bảo Bảo bị chất vấn thì lắp bắp: "Đương nhiên là không, ta cũng không biết ngươi lợi hại như vậy, không phải ta sợ ngươi thua..."
Nghĩ tới lát nữa còn so đấu vật, sợ hắn ta tỷ thí đấu vật thua sẽ cảm thấy mất mặt thì Bảo Bảo lại nói: "Cho dù ngươi thua cũng không sao, ta sẽ không cười nhạo ngươi, Ngũ ca ca. Ngươi không phải người thảo nguyên, không thể so đấu vật với người thảo nguyên cũng rất bình thường, thực ra ngươi thắng Đạt Ba Lạp Can ở cưỡi ngựa b. ắ. n cung đã chứng tỏ ngươi rất lợi hại rồi."
Thực ra ý nghĩ này cũng là ý nghĩ của rất nhiều người ở đây.
Theo quan điểm của bọn họ, người Hán này có thể thắng dũng sĩ trong tộc bọn họ ở cưỡi ngựa b. ắ. n cung đã liều đáng xấu hổ và điều đó đủ khiến Đạt Ba Lạp Can phải xấu hổ cả đời.
Về phần tỷ thí đấu vật kế tiếp, người Hán này rất có thể sẽ thua.
Dù sao cũng chưa từng tiếp xúc với nó nên sẽ không phải điểm mạnh.
Nhưng Bảo Bảo và đám người Ⓜ.ô.n.ⓖ Cổ này không biết, để đe dọa và thu phục những người Ⓜ️_ô_п_g Cổ ở Mạc Nam kia mà mỗi năm Hoàng đế Đại Yến đều gặp đám Vương gia Ⓜô_ռ_ⓖ Cổ ở Thừa Đức hành cung.
Trong lúc này tất nhiên không thiếu một số trường hợp nhìn có vẻ vui nhưng thực chất lại là cạnh tranh lẫn nhau.
Vậy làm sao các hoàng tử trong cung lại không biết cưỡi ngựa b. ắ. n cung hay đấu vật?
Khi bọn họ lên sáu tuổi, ngoài việc hàng ngày đến thượng thư phòng đọc sách thì buổi chiều còn học cưỡi ngựa, b. ắ. n cung và đấu vật.
Khi Vệ Kỳ tám tuổi đã chiến thắng một tiểu thế tử M·ô𝖓·𝐠 Cổ cùng tuổi với hắn ta trước mặt Nguyên Phong đế và các vương công quý tộc của 𝐌-ô𝖓-𝐠 Cổ ở Thừa Đức hành công.
Hắn ta đã trải qua trường hợp này rất nhiều lần, tuy rằng mấy năm gần đây lơ là nhưng ký ức sẽ không quên và sau khi nhận được sự dạy dỗ của lão gia tử thì võ công của Vệ Kỳ đã hoàn toàn thay đổi.
Có lẽ nếu bây giờ để Vệ Phó so chiêu với Vệ Kỳ thì chưa chắc đã có thể thắng hắn ta.
Không, không phải chưa chắc mà là chắc chắn sẽ thua.
Trước đây hai người đã từng thử qua, chẳng qua là Vệ Phó không chủ yếu sử dụng vũ lực.
Vệ Kỳ không quan tâm người khác nói mình không được.
Nhưng nha đầu ngốc này mỗi lần đều nói hắn ta thua, điều này khiến Vệ Kỳ cực kỳ khó chịu.
Hắn ta vẫn nói câu kia, ngươi cứ chờ xem.
Rồi sau đó lại lên sân.
Lúc này Đạt Ba Lạp Can đã khởi động sẵn sàng.
Vừa trải qua thất bại vừa rồi, lúc này hắn ta không còn ý niệm nghiền áp người Hán này rồi ♓.ⓤ.𝐧.𝐠 𝖍ă.n.g chế nhạo đối phương, hắn ta chỉ muốn không để thua đấu vật.
Nếu thua thì sau này hắn ta không còn mặt mũi gặp người khác.
Bất cứ ai quen với môn đấu vật đều biết rằng việc khởi động ban đầu rất quan trọng để đảm bảo sự linh hoạt của cơ thể.
Đạt Ba Lạp Can cho rằng người Hán này chắc chắn không hiểu, đồng thời cảm sẵn sàng, ai ngờ đối phương vừa đi tới giữa sân vừa vận động cẳng chân, cổ chân và thậm chí cả cánh tay và cổ tay.
Hắn ta mơ hồ nghe thấy âm thanh rất rõ ràng nhưng trầm thấp như thế toàn bộ xương cốt của người này đang chuyển động.
"Ngươi sắp thua rồi!"
Đạt Ba Lạp Can hạ thấp người, bày ra tư thế đối đầu với kẻ địch, đôi mắt đỏ bừng nói.
Vệ Kỳ liếc nhìn hắn ta: "Nói nhảm nhiều làm gì, bắt đầu đi."
Cả hai người đều cao lớn cường tráng, nếu nhìn kỹ thì Đạt Ba Lạp Can cường tráng hơn Vệ Kỳ một chút nhưng Vệ Kỳ lại cao hơn hắn ta một chút.
Trong đấu vật không có quy tắc, ngoại trừ không thể tấn công ba lần, nếu bất kỳ bộ phần nào của cơ thể ngoại trừ bàn chân chạm đất thì sẽ tính là thua.
Tất nhiên cũng có cách thua bi thảm nhất đó là hai vai chạm đất.
Thậm chí người ℳ.ôп.g Cổ còn có một quy tắc như vậy, trong cuộc tỷ thí đấu vật người thắng cả ba ván và không chạm hai vai xuống đất lần nào thì được gọi là Ba Đồ Nhĩ.
Ba Đồ Nhĩ trong tiếng ℳ·ô𝓃·🌀 Cổ nghĩa là anh hùng, dũng sĩ và cũng cùng nghĩa với Ba Đồ Nhĩ trong lời nói của người Yến.
Từ góc độ quan sát thì đấu vật không phải môn hay.
Ngang ngược, bạo lực, trực tiếp và thô lỗ, đó là sự va chạm giữa nam nhân và nam nhân, giữa dũng sĩ và dũng sĩ, đủ để khiến bất cứ ai cũng phải sôi Ⓜ️●á●υ.
Trong đám người vây xem, đồng bọn của Đạt Ba Lạp Can đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu lát nữa Đạt Ba Lạp Can chiếm được ưu thế thì sẽ cổ vũ reo hò cho hắn ta và hoàn toàn áp đảo người Hán này.
Bọn họ không cảm thấy Đạt Ba Lạp Can sẽ thua.
Sở dĩ Đạt Ba Lạp Can đứng đầu trong số người trẻ tuổi chính là vì hắn ta từng chiến thắng ba ván, trong đó hai vai chưa chạm đất lần nào trong cuộc tỷ thí với Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn bộ và được Đại Hãn khen ngợi là Ba Đồ Nhĩ của người trẻ tuổi.
Làm sao Đạt Ba Lạp Can lại có thể thua một người Hán?
Tuy rằng người Hán này trông cũng mạnh mẽ.
Ý tưởng này vừa mới xuất hiện thì tỷ thí trong sân cũng đã bắt đầu.
Cánh tay hai bên vừa chạm nhau, gần như vừa tiếp xúc thì nhanh như chớp đã nghe thấy tiếng vang lớn, có người ngã xuống đất.
Không chỉ ngã xuống đất mà còn là bị ném mạnh xuống đất.
Trên đất cỏ phát ra tiếng động lớn và còn bị rung chuyển.
Là ai?
Là ai ngã xuống đất?
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 167 | Ch. 169 → |
