Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 169

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 169
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Lại là Đạt Ba Lạp Can!

Trong sân vang lên từng đợt ồn ào, ngay cả Ba Cổn cũng không khỏi nhìn qua.

Đạt Ba Lạp Can hoàn toàn choáng váng, phải một lúc mới phản ứng lại là bản thân ngã xuống đất.

Sao hắn ta có thể ngã xuống đất?

Làm thế nào mà hắn ta lại ngã xuống đất?

Hắn ta vội vàng bò dậy khỏi mặt đất và quát: "Ngươi sử dụng yêu thuật gì mà khiến ta ngã xuống đất nhanh như vậy?"

Yêu thuật?

Vệ Kỳ khinh thường liếc hắn ta.

Không cần phải nói, dáng vẻ hắn ta khinh bỉ người ta đặc biệt khó chịu.

Người trung niên Ⓜ️ô𝖓●🌀 Cổ phụ trách làm trọng tài vội vàng bước tới nói: "Đạt Ba Lạp Can, ngươi đừng nói nhảm, hắn không sử dụng bất cứ yêu thuật nào, chỉ làm ngươi vấp ngã một chút thì ngươi liền ngã."

Thực ra không chỉ làm ngươi vấp ngã một chút mà còn có tác dụng của lực cánh tay nhưng nó không rõ ràng.

Người khác còn có thể phân tâm và nói mấy câu với người bên cạnh nhưng với tư cách là trọng tài thì ông ấy không thể không để mắt tới hai người nên có thể thấy rõ động tác của Vệ Kỳ.

Đó là động tác đấu vật đơn giản nhất ----- vấp ngã và ném.

"Nhưng ta..."

Đạt Ba Lạp Can còn muốn nói gì đó nhưng trọng tài lại nói: "Hiệp một đã kết thúc, Vệ công tử thắng."

Sau đó quát lớn với Đạt Ba Lạp Can: "Hiệp hai sắp bắt đầu, mau chóng chuẩn bị đi!"

Hắn ta làm như thế cũng vì không muốn để Đạt Ba Lạp Can lại mất mặt nữa, suy cho cùng thì thua là kết cục đã định trước, bất cứ điều gì nói sau khi thua đều khiến mọi người cảm thấy đang ngụy biện.

Đạt Ba Lạp Can có thể chuẩn bị gì?

Lúc này hắn ta hoàn toàn bối rối, hắn ta căn bản không biết mình thua như thế nào, hắn ta cũng không dám tin bản thân chưa kịp phản kháng đã bị người ta đánh ngã.

Cả người hắn ta đều г𝐮_𝐧 𝖗ẩ_ⓨ, trong đầu tràn đầy hoài nghi.

Nhưng thời gian không chờ đợi ai, hiệp thứ hai sẽ sớm bắt đầu.

Với trạng thái này thì Đạt Ba Lạp Can đương nhiên không phải đối thủ của Vệ Kỳ.

Để chứng minh bản thân không sử dụng yêu thuật và cũng để Đạt Ba Lạp Can thua tâm phục khẩu phục thì lần này Vệ Kỳ đã cố tình giảm tốc độ.

Thực ra động tác vấp ngã của hắn ta không có gì bất thường, chủ yếu là do lực cánh tay đáng kinh ngạc của hắn ta.

Một vấp một quăng ngã, người bình thường không thể đánh giá được lực cánh tay của hắn ta, hoàn toàn không có chuẩn bị nên mới bị ném ngã với tốc độ cực nhanh.

Lần này thì cuối cùng Đạt Ba Lạp Can cũng hiểu bản thân thua như thế nào.

Sau ba hiệp tỷ thí, người ta đã thắng cả hai hiệp nên thực chất không cần phải so tới hiệp thứ ba.

Giữa sân vô cùng yên tĩnh, rất nhiều người không thể chấp nhận được dũng sĩ của bộ tộc mình lại thua một người Hán.

"Tất nhiên là phải so, chỉ là ta chưa đề phòng thôi!" Đạt Ba Lạp Can đỏ mắt gào lên.

Trọng tài nhìn Ba Cổn, sắc mặt Ba Cổn không tỏ rõ nhưng ra hiệu cho ông ấy tiếp tục.

Chẳng mấy chốc đã bắt đầu hiệp thứ ba.

Lần này Đạt Ba Lạp Can chủ công.

Ngay khi âm thanh bắt đầu vang lên thì hắn ta chủ động nhắm về phía Vệ Kỳ và cũng gầm lên để đe dọa đối thủ.

Đạt Ba Lạp Can muốn 🌜.𝒽.ℹ️.ế.n đ.ấ.⛎, liều mạng quấn chặt lấy đối phương để ngăn cản lực tay đáng kinh ngạc của đối phương.

Nhìn thấy Đạt Ba Lạp Can sử dụng chiêu thức này thì những người giỏi đấu vật trong đám đông đều gật đầu.

Phương pháp này đúng là một phương pháp tốt để đối phó với đại lực sĩ.

Nếu đối phương không giỏi đấu vật thì rất có thể sẽ bị mắc kẹt trong cuộc chiến và hao phí toàn bộ sức lực của mình, võ sĩ chỉ cần nắm bắt đúng cơ hội là có thể chuyển bại thành thắng.

Chỉ là Vệ Kỳ sẽ để hắn ta đạt được mong muốn sao?

Tất nhiên là không.

Bàn tay của hắn ta giống như chiếc kìm di chuyển lên cánh tay đối phương, nắm lấy chỗ tê cứng trên vai đối phương. Đạt Ba Lạp Can cảm thấy cánh tay mình tê dại và bất giác buông lỏng.

Tiếp đó là khoảnh khắc kinh thiên động địa quen thuộc, hắn ta lại thua!

Thua, lại thua rồi!

Đạt Ba Lạp Can nằm trên mặt đất, nhìn bầu trời xanh thẳm bao la, bên tai vang lên tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Nhưng mà lần này tiếng reo hò không còn thuộc về hắn ta nữa.

Đám người vây xem đã cổ vũ cho Vệ Kỳ một cách chân thành.

Người trên thảo nguyên luôn kính trọng anh hùng dũng sĩ, chỉ cần ngươi có thể chứng minh được thực lực của mình thì cho dù ngươi thuộc bộ tộc nào thì cũng nhận được sự tôn trọng của bọn họ.

Bảo Bảo cũng vui vẻ nhảy cẫng lên và lao về phía Vệ Kỳ.

"Ngũ ca ca, Ngũ ca ca, ngươi thật sự quá lợi hại..."

Tất Lặc Cách cũng đi theo, nhìn thấy cảnh tượng này thì lộ ra suy nghĩ sâu xa.

Tất nhiên Ba Cổn cũng nhìn thấy cảnh này, ông ấy không khỏi nhíu mày.

Tề Mã Hách Hách cũng nhìn thấy, thậm chí bà ấy còn thấy Ba Cổn nhíu mày nhưng bà ấy không nhìn Ba Cổn mà nhìn Tất Lặc Cách ở một bên.

Đám người dần dần giải tán.

Ba Cổn phân phó hộ vệ trao phần thưởng cho Vệ Kỳ rồi rời đi.

Tất Lặc Cách tụt lại phía sau một bước.

Tề Mã Hách Hách bước vài bước đến bên cạnh Tất Lặc Cách.

"A ba ca." Bà ấy cung kính chào theo lễ nghi của người 𝐌●ôռ●ɢ Cổ.

Tất Lặc Cách nhìn Tề Mã Hách Hách, đây là nữ nhân đẹp nhất của Cách Lạp Đồ Hãn bộ.

Ban đầu ông lão không thích nữ nhân này, những thứ quá xinh đẹp thường yêu nghiệt nhưng Tề Mã Hách Hách vẫn luôn an phận thủ thường ở Cách Lạp Đồ Hãn bộ mười mấy năm, Tất Lặc Cách cũng không coi trọng đối phương.

"Có việc gì?"

"A ba ca, ngài xem."

Tề Mã Hách Hách ra hiệu cho Tất Lặc Cách nhìn về phía giữa sân, nơi Bảo Bảo đang đứng bên cạnh Vệ Kỳ, đang vui vẻ nói chuyện gì đó với hắn ta.

"Có vẻ như Bảo Bảo rất thích nam tử người Hán này, " bà ấy giống như một người bình thường tới xin trưởng bối giúp đỡ khi gặp phiền não vậy, giọng điều đầy lo lắng: "Những ngài biết đấy, Đại Hãn, hắn không thích người Hán."

"Lần này sau khi Bảo Bảo trở về, ta cũng hỏi nàng rất nhiều, nàng bị người La Sát bắt cóc về Thạch Lặc Khách Thành, là nam tử người Hán này dẫn người tấn công Thạch Lặc Khách Thành đã cứu nàng."

Mà tại sao người Hán lại tấn công Thạch Lặc Khách Thành thì Tất Lặc Cách và Ba Cổn đều biết, Tề Mã Hách Hách cũng biết.

Tất cả những điều này đều biết được từ Bảo Bảo, trên thực tế thì đến nay Ba Cổn vẫn chưa gặp lại Vệ Kỳ và Bùi Dương, đây cũng là lý do tại sao hai người vẫn ở lại nơi này.

"Lẽ ra thân phận của người này cũng xứng đôi với Bảo Bảo, hắn là đệ đệ của tướng quân Hắc Long Giang. A ba ca, ngài biết đấy, ta chỉ có một nữ nhi, cũng chỉ muốn thành toàn cho nàng nhưng bên Đại Hãn..."

Vậy tại sao Tề Mã Hách Hách lại phải tìm tới ông lão nói chuyện này?

Tất Lặc Cách lại nhìn thoáng qua nữ nhân xinh đẹp này.

Một nữ nhân xinh đẹp lại thông minh thực sự có chút đáng sợ, cũng may là bà ấy đã an phận thủ thường nhiều năm như vậy.

Tề Mã Hách Hách đến gặp Tất Lặc Cách nói điều này đương nhiên không phải vì lo lắng trong lòng mà bà ấy chỉ muốn tiết lộ thân phận của Vệ Kỳ cho Tất Lặc Cách biết được.

Tuy rằng Tất Lặc Cách biết thân phận của người này trong số người Hán là không thấp nhưng suy cho cùng thì sao một người có địa vị thấp lại có thể dẫn quân tới đánh Thạch Lặc Khách thành được mà hẳn phải là tướng lĩnh.

Nhưng ông lão không ngờ đối phương lại là đệ đệ của tướng quân Hắc Long Giang.

Phải biết rằng vị trí của bọn họ giáp Hắc Long Giang ở phía đông và phía biên giới của Mạc Bắc vẫn luôn là tướng quân Hắc Long Giang phụ trách.

Điều này có nghĩa là bọn họ muốn nhờ Đại Yến giúp đỡ thì tất nhiên phải thông qua đối phương.

Cho nên nữ nhân này muốn làm gì, thật sự chỉ là vì 𝖍·ô·𝐧 sự của nữ nhi?

Nhưng phải nói rằng tin tức này đã khiến cán cân trong lòng Tất Lặc Cách nghiêng thêm một chút, hơn nữa nữ nhân này cũng không phải không có tác dụng.

"Tuy Đại Hãn chán ghét người Hán nhưng tư tưởng của hắn không thể không thay đổi, ngươi nói có phải hay không?"

Hai người nhìn nhau và hiểu ý tứ của đối phương.

Tất Lặc Cách sẽ tiếp tục khuyên Ba Cổn cầu viện Đại Yến và tất nhiên, Tề Mã Hách Hách cũng sẽ thổi gió bên gối.

Ông lão là vì bộ tộc, bà ấy là vì nữ nhi.

Hai người lẽ ra không có điểm giao nhau lại tạm thời đoàn kết vì cùng một đích.

Chẳng bao lâu thì Tất Lặc Cách liền rời đi.

Tề Mã Hách Hách cũng rời đi.

Chỉ là khi bà ấy rời đi thì có một người đi tới đây.

Lại là Bùi Dương.

Tề Mã Hách Hách mỉm cười với hắn ta rồi bước đi.

Có vẻ như chỉ là trùng hợp nhưng ai biết được?

Cuối cùng thì Ba Cổn vẫn gặp Vệ Kỳ và Dùi Dương.

Trong khoảng thời gian này, thậm chí ông ấy còn rời khỏi vương trướng và chạm mặt Đại Hãn của Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn bộ.

Vệ Kỳ đã sớm mất kiên nhẫn, nếu không phải Bảo Bảo luôn giữ hắn ta lại, nói hắn ta đã hứa với nàng ấy sẽ ở lại chơi một thời gian, Bùi Dương cũng luôn khuyên hắn ta ở lại mấy ngày, ít nhất cũng phải giải quyết xong chuyện này thì hắn ta đã rời đi từ lâu rồi.

Đúng lúc này, Ba Cổn gặp hai người.

Nhưng mà chỉ nói tới mấy chuyện mà mọi người đều biết, chẳng qua là thái độ của Ba Cổn lần này đã tốt hơn trước rất nhiều.

Cùng lúc đó ✞_𝖗_1_ề_𝖚 đì𝓃_𝒽 gửi một sắc lệnh tới Hô Luân Bối Nhĩ.

"Ⓣг𝐢ề-ц đ-ì-ռ-ⓗ lệnh cho ta đến chủ trì việc Cách Lạp Đồ Hãn bộ và Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn bộ quy phục, ngoài ra còn nhắc tới một cuộc liên 𝒽·ôռ·."

"Liên ♓-ô-𝖓 gì cơ? Ai với ai liên hôn?" Phúc Nhi tò mò hỏi.

"Cách Lạp Đồ Hãn bộ liên hô_𝐧 với Đại Yến.

"Cách Lạp Đồ Hãn bộ, đây không phải là bộ lạc của Bảo Bảo sao? Chẳng lẽ là Bảo Bảo?" Phúc Nhi đột nhiên đứng dậy.

Vệ Phó gật đầu.

"Vậy có nói tới người được chọn để liên ♓*ô*𝓃 không?"

Vệ Phó lắc đầu: "Bên trong chỉ dụ không nói chi tiết việc này, chỉ đề cập đến thôi, chỉ có đến đấy thì mới biết chuyện như thế nào."

"Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta phải nhanh chóng đi xem, xem có phải là Tiểu Ngũ và Bảo Bảo không, đừng trời xui đất khiến chọn sai người mà tức phụ của Tiểu Ngũ Nhi lại chạy mất."

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)