| ← Ch.159 | Ch.161 → |
Thạch Lặc Khách Thành cũng không lớn, tuy nhỏ như chim sẻ nhưng có đầy đủ bộ phận.
Đặc biệt là nơi này nằm sát sông nên là nơi hiếm hoi tụ tập kinh doanh, mỗi ngày đều có rất nhiều người từ các bộ lạc lân cận hoặc là người La Sát đến mua hoặc bán một ít hàng hóa và vật dụng hàng ngày.
Nếu dưới danh nghĩa buôn bán nên tất nhiên thành nhỏ sẽ hoan nghênh người từ bốn phương tám hướng tới, người Hắc Thành cải trang tiến vào bên trong thành, chờ đến khi trời tối thì đầu tiên là phóng hỏa ở trong thành rồi bất ngờ tấn công người La Sát canh giữ cửa thành, trong ứng ngoại hợp để mở cổng thành.
Tử Thần đang đến gần.
Khách Hưng cũng không biết thì ra chiến tranh cũng có thể đánh như vậy.
Từ trước đến nay ông ta luôn biết người La Sát có súng ống sắc bén, người bình thường không thể chống lại mà phải tránh xa súng ống của bọn chúng. Nhưng người Hắc Thành hoàn toàn không quan tâm đến súng ống của bên kia.
Bọn họ mặc một loại khôi giáp kỳ lạ, xếp thành đội hình vuông nhỏ, người phía trước cầm khiên, ở giữa cầm thương, hai bên và phía sau được trang bị súng hỏa mai và đao.
Đội hình hình vuông nhỏ có thể gồm sáu người, tám người hoặc cũng có thể là mấy chục người, có thể tùy ý kết hợp, lấy người cầm khiên là chủ, người cầm thương là chủ công, người cầm đao và súng chịu trách nhiệm hộ vệ.
Chiến tranh trên đường phố từ trước đến nay luôn có tổn thất mạng người và hạn chế kỵ binh.
Thậm chí Khách Hưng đã lên kế hoạch nếu công thành thì tốt nhất nên тℹ️ê-𝖚 ⓓ-𝐢ệ-✞ nhiều người của đối phương trên tường thành để giảm thiểu thương vong của bên ta sau khi vào thành.
Không ngờ lại không thể tính được, người La Sát có lẽ nằm mơ cũng không nghĩ tới quân Đại Yến sẽ đánh tới nên cổng thành thất thủ quá nhanh, khó tránh khỏi lao vào giao tranh trên đường phố.
Ông ta đang tức giận định mắng thủ lĩnh của Hắc Giáp quân không nên hành động quá nhanh.
Thì thấy đám Hắc Giáp quân không cần mệnh lệnh đã tản ra, từng người tạo thành đội hình hình vuông nhỏ tiến vào các đường phố trong thành.
Sau đó một nhóm các tướng sĩ của Hô Luân Bối Nhĩ do Khách Hưng dẫn đầu đã chứng kiến một sự 𝖓𝖌h❗-ề-𝐧 п-á-† chân chính.
Nếu nhìn kỹ thì phương pháp ↪️𝖍ı.ế.п đấ.𝐮 của binh lính mặc giáp đen này không có gì lạ, đều rất phổ biến trong quân. Ví dụ như đội hình trận như lưỡng nghi trận, tam tài trận, ngũ hành trận đều thường dùng trong quân.
Thủ đoạn tấn công bằng khiên, bằng thương, bằng giáo và kiếm cũng không phải là hiếm.
Điều hiếm thấy là những chiếc khiên trong tay bọn họ dường như có thể ngăn cản được súng hỏa lực của người La Sát.
Còn có tốc độ của bọn họ không hề chần chờ rút lui, ngay cả khi đối mặt với súng hỏa mai của người La Sát thì bọn họ cũng không lùi một bước.
Tay cầm khiên chặn lại, tay cầm thương đ·â·Ⓜ️, tay cầm đao chém.
Đều là người xuất thân trong quân nên đương nhiên hiểu rõ những điều này nhìn có vẻ đơn giản nhưng thực ra lại cực kỳ khó làm, cần phải trải qua nhiều lần chinh chiến già đời thì mới có thể làm được.
Giữa thời bình và chiến trường chân chính vẫn có sự khác biệt, khi con người đối mặt với nguy cơ và т.ử ✌️𝐨.𝖓.ⓖ thì không thể tránh khỏi cảm xúc sợ hãi và trong đó còn có liên quan đến vấn đề tin tưởng.
Đó chính là người không cầm khiên phải tin rằng đồng đội cầm khiên sẽ không rút lui và nhất định có thể ngăn được súng hỏa mai cho bọn họ mà bọn họ cũng không cần lo lắng phòng thủ và chỉ cần lo đâ●𝖒 mạnh, lại đ.â.𝖒 mạnh là được.
Nhưng binh lính Hắc Thành đã từng đánh giặc chưa? Tại sao lại có nhiều binh lính già đời như vậy?
Trận chiến không kéo dài lâu, chỉ qua giờ tý thì Vệ Kỳ và Khách Hưng đã kéo tới phủ Thành chủ ở trung tâm thành.
Mà Bội Khắc Sách Thác là thành chủ đang mặc áo ngủ tơ lụa, dường như vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ.
Vốn dĩ trong tay gã còn cầm hai chiếc súng ngắn nhưng hiện giờ đã bị tước v*ũ k♓*í và bị trói lại.
"Trước tiên nhốt người này lại, lục soát toàn bộ thành, mọi ngóc ngách đều phải lục soát, tạm thời khống chế toàn bộ dân thường, loại bỏ hiềm nghi, phần còn lại thì chờ mệnh lệnh của tướng quân." Vệ Kỳ phân phó.
Khách Hưng thức thời nói: "Lục soát và loại bỏ thì hãy để thủ hạ của ta dẫn người đi."
Ông ta nói là mang theo không ít binh lính đến đây nhưng thực tế lại chưa giúp được gì cả, toàn bộ quá trình chỉ đứng xem.
Cũng không thể không làm gì cả mà bám theo.
Vệ Kỳ không nói gì, Khách Hưng vội vàng sai người đi làm.
Từ góc nhìn của người ngoài, vị thủ lĩnh Hắc Giáp quân này mặc một thân áo giáp, khí phách cường tráng, rũ mí mắt ngồi ở phía trên đầy uy nghiêm
Nhưng thực ra ở dưới mũ cⓗ●ℹ️●ế●𝓃 đ●ấ●ⓤ, Vệ Kỳ lại suy nghĩ một chuyện, hắn ta có hơi đói bụng.
Nhưng đây không phải ở nhà, hắn ta có thể ăn bất cứ thứ gì mình muốn, ngay cả khi không có Vệ Phó chỉ đạo thì Vệ Kỳ cũng biết hắn ta làm thủ lĩnh thì phải giữ thái độ uy nghiêm trước mặt thủ hạ.
Ca ca của hắn ta và thần giữ của đã từng tranh luận về chuyện hắn ta phải trở thành thủ lĩnh giỏi như thế nào.
Kết luận được đưa ra là hắn ta không thể mở miệng nói chuyện, mở miệng liền lòi đuôi.
Đương nhiên lòi đuôi là là cách nói dễ nghe.
Trên thực tế thì nguyên văn lời nói của thần giữ của là một khi đệ mở miệng thì sẽ bộc lộ bản chất ngốc nghếch của đệ. Tuy ca ca của hắn ta không nói gì nhưng nhìn vẻ mặt của hắn thì có thể thấy hắn nghe theo thần giữ của.
Tẩu mới là đứa ngốc, cả nhà tẩu mới là đứa ngốc!
Lúc ấy Vệ Kỳ đã phản bác như vậy, cuối cùng ca ca của hắn ta không nói gì, thần giữ của thì nhìn hắn ta mà cười nhạo, vẫn là đại chất nhi Đại Lang nói một câu.
"Thúc thúc, ngài nói cả nhà nương đều là đứa ngốc, không phải đã tự mắng cả mình sao?"
"..."
Tóm lại đừng thấy Vệ Kỳ mạnh miệng nhưng thực tế vẫn nghe lọt tai.
Đó là lý do tại sao trước mặt người ngoài hắn ta luôn giữ hình tượng lạnh lùng và uy nghiêm, cũng vì thế mà hắn ta ngồi trong thính đường sáng rực, lạnh lẽo chờ sự việc kết thúc.
Mặc dù hắn ta đã đói đến mức bực bội.
"Bẩm báo đại nhân, phát hiện một nữ tử." Đột nhiên có người tới báo.
Phát hiện một nữ nhân thì phát hiện một nữ nhân, báo với hắn ta làm gì?
Vệ Kỳ nhíu mày, nghiêng người về phía trước.
Trong mắt người ngoài thì cảm giác rất ngột ngạt.
Người tới bẩm báo là thủ hạ của Khách Hưng.
Bọn họ không biết nên gọi Vệ Kỳ là gì, theo lý thuyết thì quân chế ở các nơi đều giống nhau nhưng vị này lại được gọi là thủ lĩnh. Nhưng những người này đâu biết Hắc Giáp quân là quân riêng của Vệ Phó, đương nhiên không có quân chế nên quan hàm cũng không giống trong quân.
Thủ lĩnh hơi khó phát âm nên đương nhiên sẽ gọi là đại nhân.
"Nàng rất kỳ lạ, bị nhốt trong một căn phòng phía sau, nghe nói là dân nữ bị Bội Khắc Sách Thác bắt tới."
Vệ Kỳ lạnh lùng nhìn chằm chằm người tới.
Cuối cùng, tướng sĩ nói một hơi không xong cũng nói hết.
"Nàng ăn mặc như người 〽️ôⓝ.ɢ Cổ, bên cạnh nàng còn có một thị nữ, thị nữ kia gọi nàng là biệt cát."
Từ biệt cát này có vẻ hơi khó hiểu đối với những người trong biên giới. Nhưng người Mạc Bắc đều biết chỉ có nữ nhi của thủ lĩnh bộ lạc nào đó mới được gọi là biệt cát.
Hơn nữa không thể là bộ lạc nhỏ, phải là nữ nhi của hãn vương thì mới được gọi là biệt cát.
Lúc này Vệ Kỳ cũng nhận ra vấn đề.
"Mang người tới đây để ta xem."
"Cáp Chu ngốc này, vừa rồi ngươi gọi ta là biệt cát làm gì? Tuy nhóm người này ăn mặc giống người hán nhưng ai biết có người có thể hiểu được tiếng của chúng ta..."
Bảo Bảo tức muốn hộc ɱ●á●⛎ mà dậm chân.
Rõ ràng là cách la hét không hay ho gì nhưng nữ hài còn nhỏ, cái đầu cũng nhỏ, thắt b*í*m tóc, trông chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi.
Giọng nói của nàng ấy trong trẻo giống như chim vàng anh, mặc dù ăn mặc như người thảo nguyên nhưng nét mặt rất tinh xảo, chỉ là mặt hơi bẩn, lấm lem như thể đã lăn trên mặt đất.
Nhưng xiêm y trên người nàng ấy không hề bẩn như thể gương mặt cố tình vấy bẩn.
Cáp Chu là một cô nương thảo nguyên mập mạp, tròn trịa hơn Bảo Bảo, còn cao lớn khỏe mạnh hơn nàng ấy nhưng bây giờ bị mắng nhiều đến mức phải rụt cổ lại.
"Bảo Bảo, ta sai rồi, bây giờ nên làm gì đây?"
"Mặc dù ta không biết tại sao người Hán lại xâm chiếm tòa thành nhưng Bội Khắc Sách Thác kia dám bắt bóc ta, xứng đáng bị đánh. Nếu chút nữa có người hỏi chúng ta thì chúng ta phải giả vờ là cô nương thảo nguyên bình thường, đừng để bọn họ biết thân phận của ta." Bảo Bảo đảo mắt nói.
Lúc này Bảo Bảo cũng không biết thân phận của nàng ấy đã bị lộ.
Không lâu sau có người dẫn các nàng đi hỏi chuyện.
Bảo Bảo phát hiện những người Hán này cũng thô lỗ giống như những người La Sát đó.
Nàng ấy bị ném trước mặt nam nhân màu đen cao lớn.
Sau khi nhìn kỹ hơn thì nhận ra đâu phải nam nhân màu đen cao lớn mà là một nam nhân cường tráng mặc áo giáp đen, đầu đội mũ 𝒸h𝒾ế-n đ-ấ-⛎.
Chắc hẳn người này là người dẫn đầu của đội ngũ này?
Bảo Bảo lập tức giả vờ sợ hãi, sợ hãi đến mức bật khóc.
Cáp Chu cũng khóc theo nàng ấy.
Chỉ trong chốc lát, cả thính đường tràn ngập tiếng khóc của nữ nhân.
Vệ Kỳ mất kiên nhẫn với nữ nhân thích khóc, trước kia mẫu phi của hắn ta từng chuẩn bị thị thiếp cho hắn ta nhưng nhìn thấy hắn ta thì liền khóc sướt mướt, thật phiền phức.
Hắn ta nói không cần nhưng mẫu phi của hắn ta nói các hoàng tử đều có nên hắn ta cũng phải có.
Theo hắn ta thì nữ nhân chính là thứ rắc rối nhất trên đời.
"Còn khóc thì sẽ cắt lưỡi các ngươi."
Bảo Bảo lập tức sợ đến mức nấc lên, cũng không dám khóc.
Bởi vì nàng ấy phát hiện người này thật sự rất đáng sợ, vốn dĩ đã cường tráng lại còn mặc khôi giáp đáng sợ như vậy, cộng thêm gương mặt hung dữ ở dưới mũ 🌜♓ℹ️.ế.n đ.ấ.ц trông đặc biệt đáng sợ.
Hơn nữa nàng ấy cảm thấy người này nói thật, hắn ta thật sự sẽ kéo người ra ngoài cắt lưỡi.
"Ta không khóc nữa, ngươi đừng cắt lưỡi của ta."
Vệ Kỳ nghe thấy giọng nói trong trẻo thì sững sờ một lúc.
Cũng không phải giọng nói này đặc biệt mà là nghe giọng nói có vẻ trẻ con nhưng kể từ khi Cáp Chu và Bảo Bảo bị ném tới trước mặt Vệ Kỳ thì Cáp Chu luôn cố ý dùng thân mình che chở cho Bảo Bảo ở phía sau.
Thân hình to lớn của Cáp Chu thực sự không phù hợp với giọng nói này, lúc này Vệ Kỳ mới phát hiện thì ra còn có một tiểu nữ hài.
Nhìn qua thì phát hiện gương mặt của tiểu nữ hài không rõ ràng.
Chỗ trắng chỗ đen, mấu chốt là vừa rồi khóc lâu như vậy nhưng không thấy nước mắt.
Vệ Kỳ không ngốc, hắn ta ra lệnh: "Lau sạch mặt nàng cho ta."
Việc này đánh trúng tử huyệt của Bảo Bảo, nàng ấy giống như một con thú nhỏ liều mạng ↪️*𝒽*❗ế*ⓝ đ*ấ*𝐮, không cho ai chạm vào mặt nàng ấy.
Mấy tướng sĩ thấy nàng là nữ nhân cũng không thể xuống tay nên cảnh tượng rất khó coi.
Vệ Kỳ bực mình.
Hắn ta phát hiện những người này thật vô dụng!
Mấy người sải bước tới, không nói hai lời, cũng không thương hương tiếc ngọc mà kéo cổ Bảo Bảo, nhận lấy khăn ướt của tướng sĩ đưa tới mà lau mặt nàng ấy.
Lau một lần vẫn chưa sạch nên đổi khăn lau tiếp thì mới để lộ gương mặt thật của Bảo Bảo.
Tuy nàng ấy còn nhỏ nhưng xinh đẹp đến kinh ngạc, sống mũi cao, đôi mắt to tròn, ngũ quan linh động thanh tú. Điều quan trọng là làn da nàng ấy cực kỳ trắng, loại da trắng này không phải là thứ nữ tử thảo nguyên nên có mà cho dù là nữ tử Giang Nam trong biên giới cũng kém hơn.
Bởi vậy mà vẻ đẹp của nàng ấy đặc biệt rung động lòng người.
Mấy tướng sĩ bên cạnh đều thất thần nhưng Vệ Kỳ lại nhướng mày.
"Có biết nói tiếng Hán không?"
Bảo Bảo đang định nói không nhưng người này lại nói tiếp một câu.
"Không biết nói tiếng Hán thì cũng không cần giữ lưỡi lại, lôi ra ngoài cắt."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 159 | Ch. 161 → |
