Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 159

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 159
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Thì ra mọi chuyện là như vậy?

Từ lâu Ô Cáp Tô đã có 🍳υ●ⓐ●ⓝ ⓗ●ệ làm ăn với người La Sát, chuyện này cực kỳ bí ẩn, ông ta có thể giấu giếm người khác nhưng không thể lừa được phó đô thống Khách Hưng đóng quân ở đây.

Để Khách Hưng giữ bí mật thì thậm chí Ô Cáp Tô còn hứa hẹn cho Khách Hưng lợi ích.

Nhưng cái gọi là lợi ích thì rất ít. Cũng là do Ô Cáp Tô thật sự keo kiệt đến mức mỗi năm chỉ cho người đưa Khách Hưng một ngàn lượng bạc.

Đơn giản chỉ là tát vào mặt Khách Hưng.

Nhưng khi Khách Hưng nhận chức thì Ô Cáp Tô đã hoạt động ở Hắc Long Giang nhiều năm, ông ta lại mới đến và không biết gì cả, nghĩ rằng tướng quân đối tốt với ông ta, biết gia cảnh của ông ta không được dư dả nên sẽ sắp xếp cho ông ta ổn định cuộc sống.

Sau đó mới biết được lợi ích là bạc.

Thế nên sau này ông ta đã tạo được chỗ đứng ở địa phương thì những lợi ích đã nhận được trước đó đều bị lấy đi, nếu quay ra cắn Ô Cáp Tô thì nhất định sẽ liên lụy đến bản thân.

Mà Khách Hưng xuất thân từ một quân hộ bình thường, tuy năng lực không kém, cũng lập được rất nhiều quân công nên mới có thể lên tới vị trí phó đô thống. Nhưng nó hoàn toàn không thể so sánh với xuất thân cao quý của thế lực đằng sau Ô Cáp Tô.

Cứ như vậy mà Khách Hưng chỉ có thể nhận cái gọi là phí phúc lợi hàng năm, nhắm mắt làm ngơ để Ô Cáp Tô "làm xằng làm bậy" ở trạm của mình.

Cho đến lần này Ô Cáp Tô đã tự hại mình.

Cái gọi là ảnh hưởng của thói quen 𝒸-♓í-ⓝ-𝒽 𝐭-r-ị xấu cũng không thể hình thành trong một sớm một chiều mà do yếu tố hoàn cảnh và tần suất quanh năm suốt tháng.

Cũng không phải là một người mà là một nhóm người.

Có vài tướng lính vừa đến biên quan, chưa chắc đã không nghĩ đến việc thay đổi những khuyết điểm này nhưng điều bọn họ chạm đến chính là lợi ích của quần thể và đắc tội với quần thể lớn thì khi đó không những không ngồi yên được vị trí mà thậm chí có thể ngươi còn không biết sẽ c. h. ế. t như thế nào.

Ngay cả Khách Hưng ở đây một thời gian dài chẳng phải cũng âm thầm để quản sự trong phủ mở hiệu buôn làm ăn với thảo nguyên sao, ai có thể là ngoại lệ chứ?

Đôi khi không phải vì kiếm tiền mà chỉ là đi theo đám đông để bản thân không quá dị biệt và có thể hòa nhập vào quần thể này.

Vệ Phó trầm mặc hồi lâu.

Khách Hưng thấp thỏm nhìn hắn, chờ đợi vận mệnh đến.

Một lúc lâu sau, Vệ Phó mới chậm rãi nói: "Bản tướng quân đã biết nỗi khó xử của ngươi nhưng lần này тг·iề·ц đìⓝ·♓ lệnh cho ta đến xử lý tang sự cho Ô tướng quân, nguyên nhân đằng sau thì chắc ngươi đã biết."

Nói là xử lý tang sự nhưng chẳng qua là thấy có gì đó bất thường nên để Vệ Phó tới xử lý.

Thế giới này cũng không quá rạch ròi đen trắng.

Ai cũng hiểu đạo lý nước trong quá thì không có cá.

Có đôi khi không phải phía trên không biết bên dưới làm gì nhưng không quản được, cấm cũng không xong nên chỉ cần không vượt quá tầm kiểm soát là được, chỉ cần còn trong phạm vi khống chế, chỉ cần vẫn nguyện trung thành với ✝️𝓇-ⓘề-⛎ đì-ⓝ-♓ thì phía trên sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng tiền đề là không được ɱ●ấ●т ⓚıể●Ⓜ️ 💲𝑜●á●𝖙.

Lần này ⓣ_𝖗_ï_ề_u đì_ⓝ_𝖍 phái Vệ Phó tới chưa chắc đã không cảm thấy có nguy cơ mất khống chế tiềm ẩn nên đặc biệt phái hắn tới xử lý.

Khách Hưng cũng hiểu đạo lý này nên sắc mặt ông ta trở nên tái nhợt.

Nghĩ đi nghĩ lại, hai người cũng chẳng thân quen, sao đối phương có thể gắn trách nhiệm lớn như vậy vì ông ta?

Ông ta đứng dậy với gương mặt chua xót và chắp tay về phía Vệ Phó.

"Tướng quân, hạ quan đã mạo muội rồi."

Ai ngờ Vệ Phó lại nói: "Nhưng cũng không phải thật sự không có cách nào giải quyết việc này."

"Cách gì?" Khách Hưng vội vàng hỏi như thể bắt được cọng rơm cứu mạng.

...

Đối với Vệ Phó mà nói, chuyện này nên xử lý như thế nào, hắn không chỉ phải báo cáo kết quả với ⓣ𝓇-1ề-⛎ đ-ìⓝ-𝖍 mà còn cần cân nhắc toàn bộ Hắc Long Giang và thậm chí là cả phòng thủ nơi này.

Thân phận không giống nhau nên tất nhiên các vấn đề phải đối mặt cũng không giống nhau. Trước đây hắn chỉ cần quản địa bàn Hắc Thành kia nhưng bây giờ là toàn bộ Hắc Long Giang.

Nếu hắn báo cáo đúng sự thật, không nhắc tới Khách Hưng thì có thể tạo thành khủng hoảng cho tướng sĩ biên quan nơi đây không?

Suy cho cùng thì mọi người đều tham gia.

Tuy rằng không phải ai cũng làm buôn bán với người La Sát nhưng một khi nội tình về cái c. h. ế. t của Ô Cáp Tô được đưa ra thì tất nhiên sẽ bới cả gốc rễ lên.

Nếu thay toàn bộ tướng lĩnh ở đây thì tướng lĩnh mới nhậm chức sẽ như thế nào? Có thể quản được binh lính bên dưới không? Có làm quân tạo phản hay không?

Nơi này không hề tầm thường mà quá quan trọng nên không thể chịu đựng được biến động lớn.

Nếu có chuyện lớn xảy ra thì ⓣ●r𝖎●ề●⛎ đ●ì𝐧●𝖍 sẽ không quan tâm hắn đến từ đâu hay nhận được lệnh gì mà chỉ biết hắn đã làm hỏng mọi chuyện.

Cho nên hắn có quá nhiều điều phải suy nghĩ và hơn nữa, hắn còn có một ý tưởng khác.

Ý tưởng này đã được ấp ủ kể từ khi hắn nhận được lệnh bổ nhiệm.

...

Vệ Phó chưa trực tiếp trả lời câu hỏi của Khách Hưng mà nói với ông ta về Thạch Lặc Khách Thành.

Tuy Khách Hưng rất lo âu nhưng vẫn kiên nhẫn nói chuyện với hắn.

Đối với Thạch Lặc Khách Thành thì Khách Hưng biết được một chút, nghe nói tòa thành được đám người La Sát làm ăn với Ô Cáp Tô xây dựng.

Trước kia khi người La Sát mới tới Mạc Bắc cũng không được hoan nghênh lắm, bọn chúng đốt phá, ℊ_ℹ️_ế_ⓣ ⓒ𝖍ó_ⓒ, cướp bóc, không có tội ác nào là không làm, é_p 𝒷_𝖚_ộ_c người dân bộ lạc ở địa phương cung cấp lương thực cho bọn chúng, lông thú, vàng bạc và nộp thuế bằng hiện vật cho quân chủ của bọn chúng.

Vào thời điểm đó ở Mạc Bắc đã dấy lên cơn bão m_á_⛎ nhưng rất nhanh đã xuất hiện sự kháng cự.

Suy cho cùng thì bọn chúng có ít người, ngay cả khi có 𝖛●ũ k●𝐡●í sắc bén như súng ống thì cũng không thể chống lại được cảnh tượng nhiều kiến cắn c. h. ế. t voi, hơn nữa những người trên thảo nguyên vẫn luôn khó thuần phục, giỏi 𝖈.h.ℹ️ế.ⓝ đ.ấ.ⓤ nên bọn chúng không thể sinh tồn được ở đó.

Sau đó, nhóm người này mai danh ẩn tích và khi quay lại đã có một diện mạo khác, bọn chúng lấy danh nghĩa buôn bán, bán súng ống, rượu mạnh và lúa mì cho dân bản xứ, đổi vàng bạc để lấy gia súc và lông thú của người 𝐌ô*n*g Cổ và thậm chí còn trao đổi một số lượng lớn trà, tơ lụa và đồ sứ trong thay thương nhân thông qua biên giới Mạc Bắc và Mạc Nam.

Tiếp tục hoạt động kinh doanh như vậy thì ngày càng có nhiều điểm tụ tập được xây dựng mà Thạch Lặc Khách Thành ban đầu là một trại nhỏ được xây dựng dọc theo bờ sông rồi dần dần mở rộng thành một tòa thành.

Nơi đó cách sông Vọng Kiến không xa, ở ngay dưới mí mắt nên sao tướng sĩ đóng quân có thể không biết? Chỉ là nơi đó không thuộc về Đại Yến nên mới lờ đi thôi.

Khách Hưng thấy Vệ Phó thực sự nói chuyện với mình về Thạch Lặc Khách Thành và người La Sát chứ không đề cập đến cách theo như hắn nói thì không khỏi cảm thấy lo lắng trong lòng.

"Biện pháp theo lời tướng quân nói là gì?"

"Không phải bây giờ chúng ta đang nói đến biện pháp à."

Khách Hưng sửng sốt: "Tướng quân, ý của ngài là -----"

"Biện pháp tốt nhất không gì bằng lấy công chuộc tội, Ô tướng quân c. h. ế. t trong tay người La Sát thì trực tiếp xóa sổ nhóm người này. Người đều c. h. ế. t trong tay các người thì tất nhiên không thể bị buộc tội phản quốc."

"Biện pháp này không tệ, sao ta không nghĩ tới chàng đã có chủ ý này từ trước chứ?" Phúc Nhi ngạc nhiên hỏi.

"Chỉ là vừa đúng lúc thôi."

Từ lâu Vệ Phó đã có tâm tư 🌴ⓘê-⛎ 🅓❗ệ-т Thạch Lặc Khách Thành, vì thế mà hải quân Hắc Thành đã luyện tập rất nhiều chỉ chờ một ngày nhổ những chiếc đinh cắm ở thượng nguồn sông Hắc Giang.

Chỉ là không đợi hắn ra tay thì đã thăng quan và tới Hô Luân Bối Nhĩ.

Nhìn vào địa hình địa phương, từ Hắc Thành đến Hô Luân Bối Nhĩ hoàn toàn có thể đi theo sông Vọng Kiến nhưng vì người La Sát cắm rễ ở đó nên đường thủy đã bị chặn.

Hiện giờ quan quân tướng sĩ địa phương sợ bị đào bới gốc rễ mà vừa lúc hắn cũng muốn ⓣ·❗ê·⛎ 𝐝·𝒾·ệ·ⓣ Thạch Lặc Khách Thành, vậy tại sao không hợp tác với nhau để thu phục cấp dưới và đạt được điều hắn muốn?

"Chàng thật âm hiểm, kể từ đó thì không phải bọn họ giúp chàng làm việc mà là trả ân tình của chàng?"

Phúc Nhi đánh giá Vệ Phó từ trên xuống dưới và phát hiện thì ra hắn là người như vậy.

Vệ Phó hơi xấu hổ, ho khan một tiếng.

"Đây đâu gọi là âm hiểm, chỉ là trùng hợp thôi."

Phúc Nhi bật cười.

"Được rồi, được rồi, chỉ là trùng hợp thôi nhưng chàng đừng nói với ta là chàng không cố ý dẫn nó theo hướng này?" Nói xong thì nàng lại nói: "Nhưng chỉ là âm hiểm một chút, nhiều cáo già như vậy hơn nữa còn có ý đồ xấu xa, nếu chàng không âm hiểm thì chúng ta đã bị bọn họ lừa, đúng là âm hiểm vẫn tốt hơn!"

Phúc Nhi lại gật đầu, nhấn mạnh thêm.

Vệ Phó ôm vai nàng, thở phào nhẹ nhõm.

Nàng cũng nói âm hiểm vẫn tốt nên âm hiểm một chút cũng không sao nhỉ?

Chuyện tấn công Thạch Lặc Khách Thành được Vệ Phó giao cho Khách Hưng.

Cũng coi như tận dụng tốt mọi thứ.

Khách Hưng ra mặt giải thích ưu nhược điểm nên mọi việc diễn ra suôn sẻ mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, ngược lại các quan quân tướng sĩ bên dưới đều tỏ ra căm phẫn và thề sống c. h. ế. t phải 𝒷-á-⭕ ⓣ♓-ù cho Ô tướng quân.

Kể từ đó, Phúc Nhi đã được mở rộng tầm mắt.

Những người này đều diễn kịch thành tinh rồi!

Mấu chốt là còn có thể diễn kịch chỉnh tề như vậy, đúng là không dễ.

Đương nhiên Vệ Phó sẽ không đặt hết hy vọng vào Khách Hưng.

Hắn biết rằng những người này tuy đóng quân ở biên quan nhưng trên thực tế không có mấy người đã 🌜-ⓗ-ⓘế-п đấ-𝐮 với người La Sát và hơn nữa phương pháp c𝖍ℹ️●ế●𝓃 đấ●ⓤ bằng súng ống hoàn toàn khác với phương pháp 𝖈h_i_ế_ⓝ đấ_𝖚 bằng ☑️.ũ 𝐤.ⓗ.í lạnh.

Nếu hắn không chuẩn bị thì chắc chắn những người này sẽ gặp rắc rối.

Hắn không ngại để những người này vấp ngã, phải để cho bọn họ nhận thức được sự nguy hiểm của người La Sát thay vì người đã chạy đến dưới mí mắt mà còn có thể coi như không thấy mà chỉ chú ý đến người ℳôռ.ⓖ Cổ ở Mạc Bắc.

Nhưng hiện giờ không phải lúc nên chủ lực vẫn là Hắc Giáp quân và phụ lực là hải quân của Hắc Thành.

Thế là Vệ Kỳ lại được phái đi.

Vệ Kỳ đã chuẩn bị và chờ đợi từ lâu.

Lần này không giống như những cuộc tấn công trước đây nhằm vào người La Sát lang thang mà là một cuộc tấn công vào một tòa thành.

Sau nhiều ngày sẵn sàng ra trận thì cuối cùng cũng đến lúc hành động.

Cùng lúc đó bên trong Thạch Lặc Khách Thành.

Một nam nhân có mái tóc nâu và râu ria xồm xòa đang nói chuyện với một hán tử da vàng đội mũ lông thú.

"Ngươi nghĩ đám người Yến đó có mắc mưu không?"

"Người Yến quốc tự đại và thích п·ộ·𝐢 𝐜𝐡ı·ế·𝐧. Đại nhân yên tâm, bọn họ tuyệt đối sẽ không đoán được chúng ta."

Bội Khắc Sách Thác rất thích được gọi là đại nhân, so với bách phu trưởng thì dễ nghe hơn nhiều.

Nếu có thể thì Bội Khắc Sách Thác thực sự không muốn 🌀.ℹ️.ế.t c. h. ế. t Ô Cáp Tô, dù sao thì bọn họ cũng là bằng hữu nhiều năm, lá trà, tơ lụa và vải vóc lấy được từ tay Ô Cáp Tô đã mang lại cho gã lợi nhuận không thể tưởng tượng được.

Nhưng ai bảo quan trên của gã ra lệnh kích động tranh chấp giữa các bộ lạc địa phương và người Đại Yến.

Phải biết rằng gã chính là thương nhân và chuyện gã chán ghét nhất chính là đánh ⓖ*𝒾*ế*т, trái lo phải nghĩ thì liền quyết định chọn Ô Cáp Tô.

Quan trên của gã cũng biết mối 𝐪·⛎·a·ռ ♓·ệ giữa gã và Ô Cáp Tô nên có lẽ cũng có ý tưởng này.

Thế nên gã chỉ có thể ⓖ1_ế_🌴 c. h. ế. t Ô Cáp Tô.

Đến nơi này nhiều năm, Bội Khắc Sách Thác gần như đã quên mất bản thân là nông nô, tuy nhiên do sự áp bức của địa chủ nên gã phải sống lưu vong trên tảng băng, sau đó đã gia nhập đoàn thám hiểm tiến về phía đông và đến nơi rộng lớn này.

Gã vẫn thích làm một thương nhân.

Lúc này, Bội Khắc Sách Thác cũng không biết rằng Tử Thần mà gã thường xuyên treo bên miệng đã đến.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)