| ← Ch.151 | Ch.153 → |
Trên giường đất có hai chiếc tã lót và một vòng tròn đầu nhỏ vây quanh giường đất.
"Tại sao lại đỏ như vậy, trông giống như đí-t khỉ." Tam Mao nói.
Đại Mao đã tám tuổi, rất có tư thế của đại ca mà mắng đệ đệ: "Tam Mao, sao đệ lại nói như vậy?"
Nhị Mao bám theo làm tổn thương đệ đệ: "Khi đệ vừa sinh ra cũng đỏ như vậy."
"Ta đâu có như vậy?" Tam Mao gãi đầu nghi ngờ: "Chắc chắn là nhị ca gạt ta, ta đâu có đỏ như vậy?"
"Thật sự đỏ như vậy, đệ không tin thì hỏi đại ca."
"Đại ca, nhị ca nói có phải sự thật không?"
Tam Mao nói vậy nhưng thực ra trong lòng cũng đã tin lại để lộ vẻ mặt không thể tin được mà có vẻ mít ướt.
"Các người đừng quấy rầy giấc ngủ của đệ đệ ta." Đại Lang nói.
Hiện giờ y cũng là người có đệ đệ, sau này cũng có thể dạy dỗ đệ đệ giống như Đại Mao ca, Nhị Mao ca.
"Đại Lang cũng đã là ca ca rồi, nương ta nói bảo ta chúc mừng đệ." Mao Đản hơn sáu tuổi xoa đầu Đại Lang giống như bánh bao nhỏ.
Thực ra y cũng là bánh bao nhỏ, hài tử ở độ tuổi này đều mũm mĩm và khi đến tuổi Đại Mao, Nhị Mao thì mới bắt đầu phát triển chiều dài nên mới trông cao hơn.
Giống như Đại Mao, Nhị Mao bây giờ trông cao gầy, theo lời của Vương Đại Nữu thì chính là chỉ ăn thức ăn chứ không thấy đắp được thêm chút thịt nào.
"Được rồi được rồi, mấy tiểu tử này đều đi ra ngoài cho ta, đừng quấy rầy Nhị Lang và Tam Lang ngủ. Đại Mao, Nhị Mao, các con dẫn mấy đệ đệ đi, đừng để các đệ ngã. Chờ đến đầu xuân thì ta sẽ cho đến trường, để cho các con chạy như điên mỗi ngày..."
Vương Đại Nữu đuổi mấy hài tử để tránh làm phiền giấc ngủ của hài tử.
Đại Mao, Nhị Mao bị nương mắng thì chán nản, không còn cư xử như đại ca mà dẫn mấy tiểu tử ra ngoài.
Ngoại trừ Phúc Nhi nằm trên giường đất thì Tôn Hà Nhi cũng ở đó.
Ba nữ nhân đang nói chuyện với nhau.
Nói đến chuyện học đường thì Vương Đại Nữu nói: "Muội nói xem cần phải đến học đường, đám hài tử ngốc này ngày nào cũng khiến ta đau đầu, để cho chúng đi học sách, hiểu lý lẽ, nếu có thể học thì hãy học thêm mấy năm, nếu không học được thì sẽ cho đi theo cha tập võ rồi gia nhập vào trong quân."
Phúc Nhi bật cười nói: "Tỷ tỷ, Đại Mao và Nhị Mao mới bao nhiêu tuổi mà tỷ đã sắp xếp đâu vào đầy cho bọn nhỏ rồi sao?"
"Tám tuổi còn nhỏ sao? Qua mấy năm nữa là có thể làm mai."
Lại nói đến cặp song sinh này.
"Nhà khác sinh hài tử thì sợ không sinh được nam đinh, nhà ta sinh hài tử thì chỉ sợ sinh nhiều. Muội không biết đâu, từ khi sinh xong ba hài tử kia thì ta đã uống thuốc, trước kia là sợ không nuôi nổi, trong nhà chỉ có một mình tỷ phu muội kiếm tiền để nuôi sáu miệng ăn, bây giờ không sợ không thể nuôi nhưng khi nghĩ đến cuộc sống trong những năm đó thì liền không muốn sinh nữa."
Vương Đại Nữu nói: "Hiện giờ muội cũng có ba tiểu tử rồi, nếu mấy năm nữa không có ý định sinh thêm thì hãy uống thuốc đi. Thuốc ta uống là đơn thuốc cổ truyền mà tỷ phu muội tìm người làm, không ảnh hưởng gì đến sức khỏe, cũng không ảnh hưởng đến nguyệt sự, nếu muội uống thì để hôm khác ta mang đơn thuốc đến cho muội nhé?"
Phúc Nhi đang dựa nửa người trên chiếc gối êm ái nói: "Tỷ tỷ uống thuốc là đúng, phụ nhân sinh nhiều hài tử không tốt cho sức khỏe. Vốn dĩ ta định lần mang thai này phải có nữ hài, mấy năm nay không sinh nhưng cố tình lại là hai tiểu tử."
Tôn Hà Nhi nhìn đại cô và tiểu cô đầy hâm mộ.
Nàng ấy tốn rất nhiều công sức mới sinh được hai tiểu tử nhưng người ta lại sinh ba một cách tùy tiện như vậy, còn phải uống thuốc thì mới không sinh nữa, đúng là khiến người ta phải tức c. h. ế. t mà.
"Vậy muội còn định sinh nữa sao?" Vương Đại Nữu kinh ngạc hỏi.
"Không biết, chờ ta bàn bạc với Vệ Phó rồi nói sau, gần hai năm thì chắc chắn là từ bỏ, tốn quá nhiều sức lực và có rất nhiều chuyện ta muốn làm nhưng không làm được, chỉ tiếc là không sinh được tiểu khuê nữ."
Càng nói thì Phúc Nhi càng oán hận.
"Tỷ tỷ, tỷ biết không, ta rất muốn có tiểu khuê nữ, tiểu khuê nữ thơm tho mề.ⓜ mạ.❗, ăn mặc xinh đẹp, ta còn có thể cho nàng mặc váy hoa, đâu giống như tiểu tử thúi, càng lớn càng bướng, mỗi ngày đều thay đổi không ít."
Vương Đại Nữu nhướng mày: "Đây là nguyên nhân muội may áo bông hoa cho Đại Lang?"
Được rồi, đúng là nguyên nhân này.
Lúc này Vệ Phó đã trở lại.
Sau khi bước vào đã chào hỏi với đại tỷ và tẩu tử.
Vương Đại Nữu và Tôn Hà Nhi đứng lên nói: "Nếu đệ đã về thì chúng ta sẽ không ở cùng nàng nữa."
Chờ hai người rời đi thì Vệ Phó cười hỏi: "Còn nghĩ đến tiểu khuê nữ sao?"
Hắn ở ngoài cửa đã nghe thấy thê tử đang nói đến tiểu khuê nữ ra sao.
Hắn nhìn hai tiểu gia hỏa ở đầu bên kia giường đất, hai tiểu tử này sinh ra không gặp thời, hiện giờ nương không còn thích thú với tiểu tử mà chỉ thích tiểu khuê nữ.
Phúc Nhi kể cho hắn nghe chuyện đại tỷ nói uống thuốc.
Vệ Phó suy nghĩ một chút rồi nói: "Nàng tìm đại tỷ lấy đơn thuốc, đến lúc đó ta sẽ đưa cho Bạch đại phu để hắn xem có hại gì với cơ thể hay không."
"Chắc hẳn không có hại, tỷ tỷ đã uống nhiều năm như vậy cũng không thấy có vấn đề gì cả."
Nghĩ đến đây thì Vệ Phó cũng thở dài, nữ nhân trong cung chỉ sợ không sinh được nên đều muốn có, nhiều con thì nhiều phúc nhưng nhà này thì phụ nhân lại sợ sinh quá nhiều hài tử.
Tuy nhiên phụ nhân sinh nhiều hài tử đúng là không tốt cho sức khỏe.
"Gần đây nàng đã vất vả rồi, ta đã cho người tìm bà vú, chờ tìm được bà vú thì nàng ở cữ cũng có thể ăn bất cứ thứ gì mình muốn, không cần phải ăn kiêng."
Cũng không phải Vệ Phó tạm thời ôm chân phật mà là ở Hắc Thành không dễ tìm bà vú, ở địa phương cũng không có thói quen này, nếu sinh hài tử không cho b_ thì sẽ đi tìm bà vú.
Thế nên hắn đã tìm kiếm trước hai tháng nhưng cũng chưa tìm được người phù hợp.
Phúc Nhi cũng muốn có một bà vú giúp đỡ mình, nếu không thì để nàng phải tự mình chăm sóc hai tiểu tử thúi kia, còn phải ăn kiêng mấy tháng thì một mình nàng cũng không thể cho hai tiểu tử ăn được.
Nương nàng nói năm đó không có đủ sữa cho nàng và Đa Thọ thế nên nàng và Đa Thọ thường xuyên được ôm ra ngoài xin sữa uống.
Cũng không thể uống mà không trả tiền, mỗi lần đi xin sữa đều phải mang theo ba quả dưa hai quả táo cho người ta, nếu uống thường xuyên thì phải xách cho người ta chút trứng gà hoặc là đồ bổ sung dinh dưỡng.
Hiện giờ nguồn sữa của nàng vẫn còn đủ, hai tiểu tử mới chào đời được vài ngày nên nhu cầu cũng ít, chờ đến khi ở cữ thì liền khó khăn.
"Nếu không tìm con bò hoặc con dê thì thế nào."
"Bạch đại phu nói sữa bò và sữa dê cần phải nấu lên, nấu trong thời gian hãm một chén trà nhỏ thì mới có thể đ·ú·✞ cho trẻ mới sinh, hơn nữa cũng không tốt bằng sữa người."
Nói đi nói lại thì dùng sữa bò, sữa dê cũng là lựa chọn bất đắc dĩ.
"Nàng đừng lo lắng, Tát Luân Sơn nói trong truân trang của thủ hạ hắn có phụ nhân vừa sinh hài tử, buổi chiều sẽ dẫn đến xem, nếu có thể thì sẽ ở lại."
Phúc Nhi thức thời không hỏi, nếu phụ nhân này đảm đương chức bà vú thì hài tử của họ sẽ ra sao?
Trước kia trong cung có một phủ chuyên cho b● để lựa chọn nguồn sữa phù hợp cho hoàng gia, những phụ nhân này cũng có hài tử của mình nhưng vì kiếm thêm một ít bạc nên không thể không rời bỏ hài tử để nuôi nấng hài tử của người khác.
Phúc Nhi đã nghĩ kỹ rồi, nếu nó thực sự có tác dụng thì đến lúc đó sẽ cho thêm một ít bạc coi như là bồi thường.
Buổi chiều thì người tới.
Vệ Phó cho người đưa bà vú tới cho Phúc Nhi xem, nếu cảm thấy có thể thì sẽ giữ người lại.
Là một phụ nhân rất trẻ, rất xinh đẹp làm Phúc Nhi không khỏi nhìn thêm hai lần.
Nàng cũng không suy nghĩ nhiều mà bảo nàng ấy đưa tay ra cho nàng xem.
Thực ra trước đó Vệ Phó đã cho người tìm mấy phụ nhân đang cho hài tử b● nhưng vẫn chưa tìm được người thích hợp.
Chỗ không thích hợp này phần lớn là do không sạch sẽ, có thể là do mấy phụ nhân ở dưới truân dường như không quá chú trọng đến vấn đề sạch sẽ.
Phúc Nhi và Vệ Phó đều là người yêu thích sự sạch sẽ nên tất nhiên sẽ không chịu nổi.
Còn những người còn lại là không biết nói tiếng Hán nên bị loại.
Phúc Nhi thấy xiêm y của nữ tử sạch sẽ, móng tay được cắt gọn gàng, giữa các kẽ ngón tay cũng không có vết bẩn nào thì thực tế đã hài lòng hơn nửa.
Sau đó thì hỏi thêm một số câu hỏi nữa.
Nghe nói nữ tử này tên là Thiên Hồng, trượng phu đã c. h. ế. t trận khi đánh nhau với người La Sát, bản thân nàng ấy lại ngất lịm khi có dấu hiệu, không ngờ lại sinh ra thai c. h. ế. t mà không hết sữa.
Sai dịch trong truân trang của bọn họ thấy thương hại nàng ấy nên mới đề nghị nàng ấy tới quan nha làm bà vú.
Ch·ế·✞ trận khi đánh với người La Sát?
Chẳng lẽ là lần Vệ Kỳ dẫn người ra ngoài tuần tra đó?
Thực tế thì sau khi xong việc Phúc Nhi mới biết được, lần đó không phải tuần tra mà thực chất là đi đánh trạm dừng chân của người La Sát, Vệ Phó giấu nàng không nói sự thật vì sợ nàng lo lắng.
Đánh giặc sẽ có sự hy sinh, đó là điều không thể tránh khỏi.
Chờ đến khi Phúc Nhi gặp Thiên Hồng một lần nữa thì không khỏi có chút thương hại, vì vậy không hỏi thêm nàng ấy mà bảo nàng ấy ở lại.
Rồi bảo Ô Châu dẫn nàng ấy đi.
Lúc này Triệu Tú Phân cũng nghe nói có bà vú đến, sau đi đến gặp cũng không nói gì mà quay người lại trò chuyện với Phúc Nhi.
"Sao lại tìm bà vú trẻ như vậy?"
"Nương, người..." Phúc Nhi còn chưa hiểu được ý.
"Đừng để nữ tử xinh đẹp ở gần và thường xuyên gặp mặt người bên cạnh, nam nhân, con có thể ngăn cản hắn động tâm lúc nào không? Con xem Ô Châu có tốt không, đen gầy và tầm thường."
Phúc Nhi thầm nghĩ nếu để Ô Châu nghe thấy lời này thì chắc hẳn sẽ tức c. h. ế. t mất, không ngờ tới đen gầy còn là ưu điểm. Nàng lại cười nói: "Nương, người sợ Vệ Phó sẽ nhìn trúng nữ tử này sao?"
"Cho dù Vệ Phó không nhìn trúng thì cũng không thể ngăn cản người khác động tâm, con xem cha con đi. Dù sao thì cũng nghe ta nói, con chú ý một chút."
Phúc Nhi cười nói: "Nương yên tâm, con nói cho nương biết, hiền tế của người đã gặp rất nhiều nữ tử đẹp, nhưng hắn đều không nhìn trúng, còn không đẹp bằng hắn đâu."
Triệu Tú Phân nghĩ đến gương mặt của hiền tế thì dường như cũng đúng.
"Nói nhảm, ta đi trông Đại Lang, lát nữa con muốn ăn gì, ta sẽ làm cho con."
Phúc Nhi vội vàng nói: "Con muốn ăn bánh tam giác chiên, tốt nhất là nhân thịt heo cùng với mộc nhĩ khô."
"Con còn đang ở cữ, sao có thể ăn đồ dầu mỡ như vậy?!"
Nói thì nói vậy nhưng Triệu Tú Phân vẫn làm một nồi nhưng Phúc Nhi chỉ có thể ăn năm cái.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 151 | Ch. 153 → |
