Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 151

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 151
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Cùng lúc đó, Vệ Kỳ đã dẫn người đến chỗ giao sông Tinh Kỳ, sông Ô Nạp và sông Cát Lỗ.

Không giống như cách người La Sát qua loa với Tất Lạt Thành thổ, chỗ dừng chân này được người La Sát mở rộng t♓àռ●𝖍 𝐡●ìn●𝐡 dáng giống như thành trì, mặc dù trông đơn giản và thô sơ nhưng các bức tường thành lại cao và dày.

Nếu đối phương co đầu rụt cổ ở trong trại dừng chân, nếu không có súng ống có tính sát thương cao thì rất khó tấn công vào. Trừ khi phải chịu nhiều thương vong và dùng hình thức công thành để phát động tấn công đối phương.

May mắn lần này bọn họ mang theo khẩu đại bác nhỏ bằng đồng.

"Nghỉ ngơi tại chỗ, nửa canh giờ sau sẽ tấn công."

Sau khi ra lệnh, Vệ Kỳ ngồi trên xe băng.

Lần này để thuận tiện cho việc vận chuyển quân nhu và súng ống cùng với tiết kiệm thể lực nên bọn họ đã mang theo sáu chiếc xe trượt tuyết, đường từ Tất Lạt Thành thổ đến đây cũng không dễ đi, ngựa không đi được mà chỉ có thể dùng chó kéo.

Bởi vậy mà lần này còn có Sài Vượng dẫn đầu với hơn ba mươi con chó lớn đi cùng.

Vệ Kỳ cũng không nghỉ ngơi mà trước tiên phải cho chó ăn no.

Lần này đoàn xe băng chỉ có mấy người theo tới để phụ trách lái xe. Những người bộ lạc dạy bọn bọn họ cách huấn luyện chó nói rằng nếu muốn chó nghe lời thì cần phải tự tay cho chúng ăn.

Cho nên những con chó này không ăn thức ăn do người khác cho.

Vì Vệ Kỳ thích đàn chó này nên đã thử cho chúng nó ăn, ai ngờ chó không những không cắn hắn ta mà ngược lại sau khi ngửi mùi trên tay và trên người hắn ta thì bằng lòng ăn đồ ăn mà hắn ta đưa.

Vệ Kỳ suy đoán có lẽ là do con chó ngu ngốc Tô Lặc kia thường xuyên chạy vòng quanh hắn ta, kéo xiêm y của hắn ta xuống đất mà ngủ lên trên, trên người hắn ta có mùi của Tô Lặc nên đàn chó này mới không có ác cảm với hắn ta?

Tất nhiên, tất cả những điều này chỉ là suy đoán của hắn ta.

Nói tóm lại là tình huống này là một chuyện tốt với hắn ta.

Thức ăn của đàn chó là khoai tây trộn với nước thịt, bởi vì biết hôm nay chúng nó sẽ phải vất vả nên đã đặc biệt chuẩn bị rất nhiều viên thịt chín trước khi ra ngoài.

Nấu viên thịt cùng với nước dùng rồi trộn khoai tây đã hấp nhuyễn trước đó vào.

Người cũng có thể ăn như vậy, vừa ấm áp lại vừa nhanh chóng bổ sung thể lực, tuy nhiên trước khi ăn cần nêm nếm thêm một chút gia vị, nếu không sẽ khó nuốt.

Ngoài ra mỗi người đều mang theo một bầu rượu nhỏ.

Sau khi ăn uống no đủ, lại uống hai ngụm Thần tiên túy thì chỉ trong chốc lát, cả đám người đã ấm người và tràn đầy năng lượng.

Vùi lấp đống lửa bằng tuyết ngay tại chỗ, đoàn người ngồi trên xe chó tới gần trạm dừng chân của người La Sát cách đó không xa.

Lần này, người Hắc Thành không mặc áo giáp tạm thời như lần trước mà thay vào đó là mặc giáp huyền đằng được sở quân bị cải tiến nhiều lần.

Huyền đằng là một loại dây leo có nguồn gốc từ vùng núi địa phương, nó có màu đen và cực kỳ khó cắt bằng dao hoặc rìu và chỉ có thể được dệt sau khi ngâm trong nước tẩm dầu.

Khi dệt, giữa hai lớp áo giáp được lót bằng nhiều lớp bông tấm ướt nhiều tầng khiến nó trở nên bất khả xâm phạm, ngay cả súng ống cũng khó xuyên thủng.

Ngay từ đầu sở quân bị đã làm áo giáp nguyên khối nhưng sau đó phát hiện ra thể trạng của mỗi người khác nhau, áo giáp không vừa khít với cơ thể thì khả năng bảo vệ cũng bị hạn chế nên được đổi thành áo giáp xuyên thấu.

Mặc dù bề mặt phòng thủ của áo giáp xuyên thấu không lớn bằng áo giáp nguyên khối nhưng sau chiến tranh sẽ dễ dàng sửa chữa hơn, hỏng chỗ nào thì có thể tháo mảnh áo giáp ở chỗ đó xuống là được chứ không cần phải sửa lại toàn bộ giống như áo giáp nguyên khối.

Toàn bộ áo giáp có màu đen, một màu đen thâm trầm không có chút phản chiếu nào.

Tất cả mọi người đều rất quý trọng áo giáp trên người bọn họ, bởi vì bọn họ đều biết lô áo giáp mà sở quân bị làm ra đều đang ở trên người bọn họ.

Mà có áo giáp thì bọn họ sẽ không còn sợ súng hỏa mai của người La Sát.

Theo tiếng đại bác nổ ra, trận chiến bắt đầu.

Dường như người La Sát không hề đề phòng có người dám tới tấn công bọn họ, trong thành trì vang lên những âm thanh hoảng loạn, thậm chí còn không có sự kháng cự hiệu quả nào.

Bởi vì Vệ Kỳ phát hiện người La Sát ở bên trong thành b. ắ. n ra ngoài chỉ có mấy người.

Ba mươi phút sau, cổng thành trì bị п.ổ tu𝓃.𝐠, binh lính Hắc Thành tiến vào thành trì.

Một canh giờ sau, tất cả người La Sát, người c. h. ế. t, người bị thương và một số trở thành tù nhân.

Lại một lát nữa, Vệ Phan cũng dẫn người tới, đồng thời cũng có Tư Kỳ Lạc Phu đang bị trói đi tới.

Nhìn thấy tình cảnh bi thảm của thành trì, Tư Kỳ Lạc Phu sợ hãi và cuồng loạn. Gã không ngờ tới thành trì mà gã cho là vững chắc lại có thể bị người ta công phá dễ dàng như thế.

"Các ngươi đều là đám ma q-ⓤ-ỷ! Ma ⓠ*υ*ỷ!"

"Này, ngươi nói gì vậy? Các ngươi đám kẻ dị tộc chạy đến địa bàn của chúng ta giương oai lại nói chúng ta là ma 🍳_u_ỷ? Các ngươi mới là 🍳u.ỷ, 𝐪.⛎.ỷ La Sát!"

Vệ Kỳ nói: "Được rồi, đừng nói nhảm nữa! Hãy thu dọn đồ đạc của người La Sát trong thành và đưa về sở quân bị của Hắc Thành. Những người khác nên bảo dưỡng thì bảo dưỡng, nên đề phòng thì đề phòng."

"Tù binh giao cho ngươi, ngươi mang về Tất Lạt Thành thổ để thẩm vấn, " lời này là nói với Vệ Phan.

"Bảo dưỡng hai ngày rồi tiếp tục đánh chiếm trạm dừng chân khác của bọn chúng."

Ta còn phải về ăn Tết. Tuy nhiên Vệ Kỳ không nói lời này.

Trước năm mới, Vệ Kỳ đã kịp trở lại.

Phúc Nhi nói với hắn ta: "Đệ đi tuần tra ở đâu mà tuần tra nhiều ngày như vậy?"

"Gò."

Ngay khi Phúc Nhi định hỏi gò là cái gì thì hắn ta nói thêm: "Gò chính là cột mốc biên giới, bên trong cột mốc biên giới chính là lãnh thổ của người Yến, cột mốc biên giới nhắc nhở người ngoài nước không được tùy tiện xâm chiếm."

"Một cục đá vỡ có thể đề phòng người ta không được xâm chiếm?" Vậy thì người La Sát đánh tới đâu?

Việc ngăn chặn chắc chắn là không thể nhưng việc đánh dấu biên giới là không thể thiếu.

Lần này Vệ Kỳ đi dọc theo sông Ô Nạp và Cát Lỗ, phá hủy hai trạm dừng chân của người La Sát, hắn ta cũng nghe nói ở thượng nguồn của hai con sông này có gò nên mới đi xem.

Quả thực như Phúc Nhi nói, chỉ là hai cục đá vỡ, đã mục nát lâu đến mức ngay cả chữ viết trên đó cũng mờ đi.

Cho nên hắn ta đã cho người dựng hai khối đá c*m v** nơi đó, ngoại trừ dùng chữ hán để chỉ rõ ràng đó là mốc ranh giới thì còn viết lên đó hai câu bằng ngôn ngữ của La Sát quốc: Người La Sát xâm phạm, 🌀❗-ế-† 🎋-ⓗôⓝ-𝖌 т-𝐡-a.

Ngôn ngữ La Sát này đương nhiên là do Tư Kỳ Lạc Phu cung cấp.

"Dã tâm của người La Sát cũng không nhỏ, Tư Kỳ Lạc Phu kia cũng không nói thật." Vệ Kỳ lại nói.

Nghe vậy thì Phúc Nhi vô thức nhìn về phía Vệ Phó.

Sau khi Vệ Phó giải thích thì Phúc Nhi mới biết chuyện gì đang xảy ra.

Mới đầu bị bắt thì Tư Kỳ Lạc Phu cũng không an phận, mãi đến khi nhìn thấy thủ đoạn dụng hình mà người Yến sử dụng thì người Hắc Thành trong miệng gã đã trở thành ác ma.

Sau đó thì tự nhiên là hỏi cái gì thì sẽ nói cái đó.

Theo lời gã nói thì người La Sát là chỉ một số quý tộc trong nước bọn chúng thành lập một đội thám hiểm để tìm kiếm sự giàu có cho chính mình, tuy nhiên phải đến khi chiếm được hai trạm dừng chân này và thông qua lời thú tội của những người La Sát khác thì mới biết được người La Sát đã sớm xâm chiếm từ quê hương đến Tiên Bi Lợi Á.

Cũng chính là Mạc Bắc và Mạc Tây theo cách gọi của người Yến.

Và xây dựng một thành trì tên là Nhã Kho Khắc, cũng coi nó như căn cứ điểm, đồng thời xây dựng một lâu đài tên Thạch Lặc Khách trên sông Thạch Lặc Khách, thượng nguồn của sông Hắc Giang.

Những chuyện này chỉ xảy ra cách đây mấy năm trước nên khi bọn chúng đến lưu vực sông Mã Mục Nhĩ thì không cần phải băng qua dãy núi Hưng An mà chỉ cần xuôi theo dòng xuống là được.

Đến nay thì người La Sát vẫn không biết đội thám hiểm của Tư Kỳ Lạc Phu xảy ra chuyện nhưng lường trước được kết quả không tốt vì không thấy ai trong đội thám hiểm trở lại.

Đó là lý do tại sao mấy nhóm được tập hợp để điều tra tình hình đội thám hiểm của Tư Kỳ Lạc Phu.

Nói là điều tra nhưng thực ra đều hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, chẳng qua là đang chuẩn bị cho cuộc xâm chiếm tiếp theo mà thôi.

"Nghe nói ở phía tây của La Sát quốc có một vùng đất rộng lớn, nơi đó có nhiều người phương Tây sinh sống. Lông thú bọn họ thu được từ Tiên Bi Lợi Á được gọi là hoàng kim và bán chạy ở đây. Tuy nhiên khí hậu của Tiên Bi Lợi Á rất lạnh, tiếp viện lương thực rất khó khăn, bọn chúng nghe nói ở phía đông nam có một con sông lớn, khí hậu ấm áp hơn Tiên Bi Lợi Á, có vô số lông thú và lương thực, còn có mỏ vàng."

Cho nên lưu vực Hắc Giang đã bị theo dõi như vậy.

Đương nhiên đó không phải tất cả, nếu cứ điểm của người La Sát thực sự kéo dài như vậy thì ngoài đường thủy ra thì còn có đường bộ mà đường bộ giáp với Hô Luân Bối Nhĩ.

"Về phần thông tin chi tiết thì không biết, những cái gọi là đội thám hiểm này không phải là quân đội của La Sát quốc mà chỉ là một đám cướp, trộm, kẻ lang thang và nông dân tụ tập, nhưng đằng sau là đốc quân của Nhã Kho Khắc, quý tộc, thương dân ủng hổ, nếu không thì bọn chúng cũng không có nhiều súng ống như vậy."

"Vậy việc này có nên bẩm báo với 𝐭𝖗.iề.υ đ.ìn.♓ không?" Phúc Nhi hỏi.

"Ta đã bẩm báo lên rồi." Vệ Phó nói.

Nhưng hắn nghi ngờ có lẽ Chính Võ đế đã biết chuyện này từ lâu, nếu không thì sao lại phái hắn tới nơi này?

Vốn tưởng rằng chỉ là một tòa thành nơi biên cương cực bắc, chẳng qua điều phức tạp là sự đan xen giữa các thế lực địa phương và đa dân tộc nhưng bây giờ mới phát hiện rằng mọi chuyện dường như không đơn giản như vậy.

Rất nhanh đã đến năm mới.

Năm nay số lượng người tụ tập ở Hắc Thành nhiều gấp đôi năm trước.

Có thể nói trên đời này có rất ít người khiến Phúc Nhi lo lắng, hiện giờ đều ở Hắc Thành và đều ở bên cạnh nàng, điều này khiến nàng đặc biệt cảm thấy thoải mái và hài lòng.

Thời gian đã bước vào đầu tháng giêng, ngày dự sinh của Phúc Nhi ngày càng gần, không những không có dấu hiệu mà ngược lại tinh thần ngày càng tốt, ăn uống cũng tốt hơn.

Trước đó cho nàng ăn thì nàng không ăn được, còn bây giờ lại không dám cho nàng ăn.

Bởi vì theo lời của Triệu Tú Phân và bà mụ Ngụy nói, thai nhi sẽ phát triển nhanh nhất là vào một tháng trước khi phụ nhân sinh và bất cứ thứ gì nương ăn vào thời điểm này đều sẽ trở thành thịt trên người thai nhi.

Kể từ đó thì thai nhi sẽ quá lớn và việc sinh nở sẽ khó khăn.

Vì lý do này mà Triệu Tú Phân đã đích thân chịu trách nhiệm giá.𝐦 💲á.✞ nữ nhi.

Mới đầu là giao cho Vệ Phó giá·ɱ s·á·🌴, bình thường người này rất có nguyên tắc nhưng gặp phải Phúc Nhi thì hoàn toàn vô dụng, nếu làm nũng cầu xin thì hắn sẽ cho, không nói gì mà còn giúp đỡ che giấu.

Sau một lần bị Triệu Tú Phân phát hiện thì lập tức tước bỏ quyền giá·𝖒 💲á·т nữ nhi của hiền tế mà đổi thành bà ấy tự mình ra trận.

Thực ra Phúc Nhi cũng biết hiện tại ăn quá nhiều không tốt cho nàng nhưng nàng không kiềm chế được bản thân, càng không được ăn thì lại càng muốn ăn, có khi cả ngày chỉ băn khoăn không biết mình muốn ăn gì, hoặc là ăn gì nhiều một chút, lát nữa giấu thứ gì để ăn.

Lúc này Vệ Kỳ rất muốn cười.

Bây giờ gặp quả báo! Còn nói hắn ta cả ngày chỉ biết ăn?!

Nhưng hắn ta thấy Phúc Nhi bị nương nàng quản chặt như vậy thì lại thấy đáng thương nên kế tiếp Vệ Phó, hắn ta trở thành chỗ nhập cư thức ăn trái phép cho Phúc Nhi.

Nhưng dù sao thì hắn ta cũng không tiện bằng Vệ Phó, nguồn cung cấp cũng có hạn.

Chủ yếu là Triệu Tú Phân đề phòng hắn ta và ca ca hắn ta, thậm chí cả Đại Lang.

Đúng vậy, tiểu gia hỏa Đại Lang cũng lén lút nhét thức ăn cho nương, hầu hết là nửa cái màn thầu hoặc là bánh bao nhỏ gì đó, đều là mỗ mỗ cho y, y thấy nương không được ăn nên lén lút giấu một ít đồ ăn sau lưng mỗ mỗ để đưa cho nương.

Thực ra mỗ mỗ của y cũng đã phát hiện từ lâu nhưng tiểu gia hỏa còn nhỏ, có thể giấu được một ít nên mới nhắm mắt làm ngơ.

Phúc Nhi cảm thấy bản thân thật bi ai, tại sao nàng lại tới nông nỗi phải nhặt lại thức ăn từ miệng nhi tử?

Nàng quyết định chờ khi nàng sinh xong thì phải ăn một bữa no nê.

Không, phải là mấy bữa.

"Đại Lang, nhi tử hiếu thảo của nương!"

Sau khi ăn xong một cái bánh bao nhỏ, Phúc Nhi kích động ôm nhi tử vào lòng 𝐡ô𝓃·.

"Nương, người đừng sốt ruột, lát nữa ta sẽ nói với mỗ mỗ là muốn ăn điểm tâm rồi sẽ giấu một cái cho người."

Phúc Nhi gật đầu: "Ừ, nương không vội, nương sẽ đợi con lấy. Con còn có ích hơn cha con nhiều, cha con thật vô dụng!"

Nói xong nàng còn liếc Vệ Phó bằng ánh mắt chán ghét.

Vệ Phó nhìn hai mẫu tử rồi không biết nên khóc hay cười.

Được rồi, là hắn vô dụng, hắn không thể giấu bánh bao nhỏ cho tức phụ.

Cứ như vậy vào ngày mười tám tháng giêng, cuối cùng Phúc Nhi cũng có dấu hiệu.

Đúng như dự đoán, một cặp song sinh đã chào đời.

Quá trình sinh nở diễn ra khá suôn sẻ, do kiểm soát lượng thức ăn của Phúc Nhi nên hai hài tử không lớn lắm và nhỏ hơn Đại Lang lúc trước một chút.

Nhưng vô cùng khỏe mạnh, tiếng khóc vang dội.

Cả hai đều là nam hài.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)