| ← Ch.132 | Ch.134 → |
"Chuyện này..."
Các gia tộc nhìn nhau, bọn họ không thể xử lý được Trương gia, muốn xử lý Trương gia thì phải do gia chủ ra mặt.
Lúc này Vương Liên Sinh tới.
Trong cục diện này, ông ta là gia chủ không thể không nhúng tay vào.
"Tiểu Thạch Nhi, tính tình của ngươi vẫn mạnh mẽ như vậy."
Tiểu Thạch Nhi là nhũ danh của Lý Thạch.
Lúc này gia chủ đột nhiên gọi nhũ danh của hắn ta vì lý do gì thì không cần nói cũng biết.
Lý Thạch không nói gì, vẻ mặt âm trầm nhìn Vương Liên Sinh.
Ở một bên, xung quanh hàng chục †𝖍-❗ ✝️-♓-ể có không ít người vây quanh, họ đều là gia quyến của người c. h. ế. t, trong đó có một số nữ quyến khóc sướt mướt.
Mà xa hơn một chút đều là cư dân của pháo đài.
Trong những người này có người là hậu duệ của những người năm đó đã đi theo lão gia chủ chạy trốn tới nơi đây, còn một số là dân thường và tá điền đã di cư đến đây mấy năm nay.
Còn lại là những người đã phải trả giá để đến đây cầu xin sự che chở.
Sau chiến tranh, việc đến đây quan tâm đến tình hình c_♓_𝐢ế_𝓃 đ_ấ_⛎ là điều đương nhiên.
Trong sân có quá nhiều người mà thái độ của Lý Thạch rất cứng rắn khiến tình hình nhất thời trở nên vô cùng khó khăn.
"Lý Thạch, thái độ của ngươi là sao, không nghe thấy gia chủ đang nói chuyện với ngươi sao?" Một lão giả bên cạnh Vương Liên Sinh quát lớn.
Người này là người Hàn gia, theo lời của Lý Thạch thì cũng là tay sai của gia chủ.
Đại khái cũng hiểu lần này đúng là Trương gia sai nên âm thanh mắng chửi của lão giả này cũng có chút xấu hổ.
Nếu đổi lại là ngày thường Vương gia luôn chú trọng kính trên nhường dưới, trưởng bối đương nhiên sẽ áp chế tiểu bối thì giọng điệu mắng mỏ của lão giả cũng không phải như vậy.
Lý Thạch lau 𝐦*á*𝐮 trên mặt, cười lạnh nói: "Ta nói gì đây? Nói Trương gia sợ đánh bỏ chạy, bọn họ làm không sai à? Hay những người này nên c. h. ế. t?! Người đã c. h. ế. t, tại sao lại c. h. ế. t thì cũng nên cho một lời giải thích, chẳng lẽ người c. h. ế. t vô ích sao? Quy củ trong pháo đài xưa này không phải như vậy."
Mọi người đều hiểu được chân tướng nhưng sao gia chủ có thể xử lý người Trương gia?
Trương gia chính là tâm phúc của gia chủ, một lực lượng thủ vệ khác của pháo đài đều nằm trong tay Trương gia. Xử lý Trương gia chẳng khác nào là gia chủ tự bẻ cánh tay mình.
Nếu là ngày thường thì sẽ bỏ qua nhưng vào lúc này, ông ta không thể nào bẻ gãy cánh tay của mình được.
Nụ cười của Vương Liên Sinh cứng ngắc, cân nhắc lý do thoái thác: "Lần đầu tiên bọn họ ↪️♓-ıế-ռ đ-ấ-ц với người La Sát nên sợ hãi là chuyện bình thường..."
Lý Thạch không khách khí ngắt lời ông ta: "Ý ngài là người ta dẫn đi 🌜●𝐡𝐢ế●п đ●ấ●ц với người La Sát không phải lần đầu thì những người này sẽ không sợ sao..."
Hắn ta chỉ vào những người đã c. h. ế. t thảm.
"Bọn họ cũng sợ hãi nhưng vì người già, nữ nhân và hài tử trong pháo đài mà dũng cảm chống trả lại ⓠυ·ỷ La Sát đánh tới. Gia chủ, ngài hãy nói rõ đi, đến cùng là ngài có xử lý người Trương gia hay không?"
Trong lúc nhất thời, mọi ánh mắt đều nhìn về phía Vương Liên Sinh.
Bản tính của con người chính là bỏ qua những chuyện không liên quan đến mình nhưng hôm nay Lý gia đã nói rõ ràng, nếu không đưa ra lời giải thích thì sau này bọn họ sẽ không quan tâm đến chuyện thủ vệ nữa.
Người La Sát vừa rút lui, đã chịu tổn thất lớn như vậy ở đây, nói không chừng sẽ quay lại trả thù.
Nếu không có người canh giữ thì pháo đài của Vương gia đâu phải là pháo đài, chẳng qua chỉ là một cái mai rùa đen trông có vẻ mạnh mẽ nhưng thực chất lại vô cùng mong manh và sự an toàn của bọn họ sẽ như thế nào?
Kết quả là phần lớn người trong sân đều thay đổi, nhìn gia chủ với ánh mắt oán trách mơ hồ.
Chẳng lẽ người Trương gia còn quan trọng hơn sự an toàn của nhiều người như vậy sao?
....
Trương Quảng Hạo là ấu tử của gia chủ Trương gia, luôn được phụ thân vô cùng yêu thương.
Trương gia phụ thuộc vào Vương gia và tất nhiên là đối đầu với Lý gia.
Gã và Lý Thạch cùng thế hệ, võ nghệ của Lý Thạch là tốt nhất trong những người trẻ tuổi cùng thế hệ, còn trẻ đã trở thành người dẫn dắt thế hệ trẻ của Lý gia.
Cho nên Trương Quảng Hạo đặc biệt đố kỵ với hắn ta.
Để chống lại cách phân chia này, Trương Quảng Hạo còn cố ý bảo phụ thân chia hộ vệ canh gác cho gã một đội, thậm chí Lý Thạch dẫn người canh giữ bức tường pháo đài thì gã cũng phải chiếm một vị trí.
Nhưng không bao giờ nghiêm túc canh gác mà chỉ vì gây rắc rối cho Lý Thạch.
Lúc này gã ủ rũ cụp đuôi đứng sang một bên, trên mặt còn mang theo vết thương giống như chó rơi xuống nước, làm gì có khí phách hăng hái như thường ngày, cũng không đắc ý khi đối đầu với Lý Thạch.
Sắc mặt của phụ thân gã là gia chủ của Trương gia đặc biệt nghiêm trọng, ánh mắt nhìn Vương Liên Sinh có vẻ cầu xin mơ hồ.
Sắc mặt Vương Liên Sinh cũng khó coi.
Không phải ông ta không nghĩ tới xử lý Trương Quảng Hạo nhưng nếu xử lý Trương Quảng Hạo thì đám người chạy theo gã cũng phải xử lý.
Hầu hết những người trong đám đó đều là con cháu của Trương gia, một số là con cháu của gia tộc khác trong pháo đài, Trương Quảng Hạo là kẻ ăn chơi trác táng, người chơi cùng với gã cho dù không nên thân thì cũng là con cháu của nhiều gia tộc khác.
Nói theo tướng địa phương thì là sau lưng có người, là một đám người trẻ tuổi xem như "nha nội" ở pháo đài Vương gia này.
Rút dây động rừng, ông ta nên xử lý như thế nào?
"Cũng không phải là không xử lý, " Vương Liên Sinh hơi cân nhắc, cười nói: "Ngươi xem, nếu không thì tất cả những người chạy trốn đều bị trừng phạt hai mươi roi?"
Lý Thạch cắn răng cười lạnh: "Nhiều mạng người như vậy nhưng chỉ có hai mươi roi? Gia chủ vẫn nên tuân theo quy củ của pháo đài đi."
Vừa nghe nói đến quy củ của pháo đài thì trong đám người vây xem, có người không hiểu rõ nhưng có người lại biến sắc.
Mặc dù pháo đài Vương gia chỉ là một nơi nhỏ nằm trong góc nhưng năm đó gia gia dạy dỗ đều dựa theo quy củ trong quân, quy củ của pháo đài do lão gia chủ đặt ra trước đó đương nhiên cũng dựa theo trong quân.
Và kẻ đào ngũ, phải trảm.
"Lý gia tiểu nhi, ngươi đừng vô lễ không buông tha!" Trương gia chủ nghiêm nghị nói.
Mà Trương Quảng Hạo đã lụi xơ trên mặt đất, nếu không có người xung quanh đỡ thì gã đã mất mặt từ lâu rồi.
Lý Thạch cười lạnh: "Sao lại ta vô lễ không buông tha? Quy củ của pháo đài vốn là như vậy, quy củ là dành cho tất cả mọi người chứ không phải nhằm vào bất kỳ ai. Nếu đào binh không cần phải trả giá thì hôm nay Trương Quảng Hạo hắn có thể chạy thì ngày mai Lý Thạch ta có thể chạy, sau này thủ vệ phía dưới đều có thể chạy. Chạy hết rồi thì để Trương gia chủ tới canh gác pháo đài Vương gia nhé?"
"Ngươi -----"
Gần đó có không ít thủ vệ của Lý gia mới vừa từ trên thành xuống, có người đầy má_υ, có người mặt mày xám tro.
"Vậy còn canh giữ làm gì, ta cũng sợ, ta cũng bỏ chạy!"
"Chạy hết đi!"
Nói xong thì những người này còn ném đao và cung tên xuống đất.
Mọi người thấy vậy đều biến sắc.
Sắc mặt của Vương Liên Sinh cũng thay đổi.
Nhìn thấy cục diện bế tắc như vậy thì đột ngột có một tiếng ho khan vang lên.
Đám đông tản ra, một lão giả chống nạng được người đỡ bước ra.
Lão giả này đã lớn tuổi lắm rồi, râu tóc đã bạc trắng, t*𝐡â*𝐧 t𝒽*ể trông không tốt lắm, bệnh tật rất nặng.
Nhưng đã khiến nhiều người có mặt phải chỉnh tề, lần lượt gọi "Đại thúc công, Thúc gia gia".
Lão giả này họ Vương và cũng coi như dòng chính của Vương gia.
Là bào đệ của phụ thân Vương Liên Sinh.
Dù sao ông lão cũng là người lớn tuổi nhất trong thế hệ, có bối phận và địa vị cao nhất nên được gọi là Đại thúc công.
"Thúc thúc, sao ngài lại tới đây? Không phải ngài bệnh à."
Đại thúc công ho khan, liếc nhìn Vương Liên Sinh đầy ẩn ý và nói: "Nếu ta còn không tới thì mọi chuyện sẽ hỗn loạn."
"Thúc thúc..."
Vương Liên Sinh thưa dạ rồi không nói gì, bất đắc dĩ cụp mắt xuống.
Đại thúc công không nhìn ông ta nữa mà quay sang mắng Lý Thạch: "Tiểu Thạch Nhi càng lớn càng quật cường. Được rồi, ngươi đi về trước đi, để những người c. h. ế. t ở nơi này cũng không thích hợp, về lo tang sự cho người ta trước."
"Thúc gia..."
Đại thúc công ho khan hai tiếng, mệt mỏi xua tay: "Được rồi, bối phận của ngươi ở nơi này là nhỏ nhất, không có chỗ cho ngươi nói chuyện, nghe thúc gia gia nói, về đi."
"Còn có các ngươi, " ông lão hướng về phía thủ vệ ném đao, thương: "Các ngươi cũng về đi, tỏ vẻ gì ở đây, thật sự coi nơi này như nơi khác sao? Chuyện này là canh giữ cho cả nhà các ngươi, không được phép tỏ vẻ như vậy, trở về hết đi."
"Thúc gia..."
Chỉ mới nói mấy câu đã trấn áp những người trẻ tuổi này xuống.
Lý Thạch rời đi cùng với 🌴♓_𝒾 †♓_ể người c. h. ế. t và gia quyến của họ. Trương gia chủ cũng vội vàng kéo Trương Quảng Hạo rời đi.
Người vây xem đều đã giải tán, chỉ còn Đại thúc công, Vương Liên Sinh cùng với mấy người Vương gia.
"Thúc thúc, lần này cảm ơn ngài..."
"Cảm ơn ta cái gì? Liên Sinh này, con phải nhớ kỹ, nếu phá hư quy củ của mình thì ngày nào đó sẽ phải nhận hậu quả cay đắng." Đại thúc công nhăn mặt, nói vô cùng chí lý.
Mặc dù Vương Liên Sinh không nói gì, bề ngoài tỏ ra cung kính nhưng trong mắt lại lộ rõ vẻ không đồng tình.
Đại thúc công không hài lòng, không biết vì sao lại nghĩ tới năm đó...
Ông lão đang nghĩ có lẽ quyết định của lão gia tử lúc trước là đúng, Liên Sinh quả thực không bằng Thủy Sinh.
Thực ra năm đó ông lão đã biết Liên Sinh không bằng Thủy Sinh.
Thủy Sinh mười mấy tuổi đã theo lão gia tử đi khắp nơi đánh giặc, là do lão gia tử đích thân cầm tay dạy dỗ, sau này khi lão gia tử bị thương, cũng do một mình Thủy Sinh gánh vác nhiều người như vậy, còn chọn nơi này để nghỉ ngơi dưỡng sức.
Mà khi đó Liên Sinh đang làm gì?
Đọc sách.
Nhưng ông lão biết nhưng đại ca và đại chất nhi lại không biết, tuy rằng ông lão biết nhưng lúc đó ông lão cũng cảm thấy Liên Sinh thích hợp làm gia chủ hơn Thủy Sinh.
Dù sao thì mọi người đều mệt mỏi sau ngần ấy năm.
Nhưng thời gian thấm thoát trôi qua ở vùng biên giới này thì chắc chắn sẽ bỏ lỡ sự bình yên.
Bình thường thì chẳng sao nhưng thực sự có chuyện gì xảy ra, khi Vương gia vốn nên dùng bá vương thương để lập uy lại chỉ là mấy người tay trói gà không chặt.
Cho nên vũ lực đã thất thủ và người đường đường là gia chủ lại bị người ta dùng vũ lực bắt cóc.
Đương nhiên cũng không phải Đại thúc công cảm thấy Lý Thạch nói sai, ông lão chỉ nhớ tới thanh niên năm đó một tay cầm thương dài đỉnh thiên lập địa.
Cũng không biết có Vương gia bọn họ đã chịu quả báo nào đó hay không mà sau khi Thủy Sinh rời đi, năm đời Vương gia không có ai được di truyền thể chất, thế nên nam nhi trong tộc đều là quan văn, cho dù có quan võ thì cũng chỉ tầm thường.
"Liên Sinh, chuyện xảy ra hôm nay là do ta dùng cái mặt già này để trấn an hài tử Lý gia kia, còn có những người trẻ tuổi đó. Chuyện này còn chưa kết thúc, con nên nghĩ cách xoa trấn an đi..."
Vương Liên Sinh cắt lời ông lão: "Thúc thúc, ta biết rồi, ta đưa ngài về."
Đại thúc công già yếu liếc nhìn đại chất nhi rồi vẫy tay.
"Đưa gì chứ, ta tự trở về được."
Nói xong rồi bảo người đỡ ông lão rời đi.
Thật ra Đại thúc công nói không sai, việc này không hề kết thúc đơn giản như vậy.
Tuy rằng bề ngoài là ông lão ỷ vào bối phận trấn áp đám người Lý Thạch nhưng sự oán hận trong lòng vẫn còn đó và thậm chí còn lớn hơn trước.
Nếu Vương Liên Sinh hạ thấp bản thân đến trước Lý gia, trấn an gia đình người đã khuất thì mọi người sẽ nể mặt mũi và đại cục, cho dù trong lòng có oán hận thì cũng sẽ nhịn xuống.
Nhưng Vương Liên Sinh lại bực tức vì Đại thúc công khoa tay múa chân, hơn nữa bình thường đều là người Trương gia trợ giúp, người Trương gia ghi hận Lý gia vô lễ không buông tha mà cố ý kéo dài.
Thấy trời đã tối mà bên gia chủ vẫn không nói lời nào, những gia đình đang tổ chức tang lễ cho người đã khuất càng thêm tức giận.
Nhà khác thấy vậy thì không khỏi đồng cảm như bản thân mình cũng bị.
Cho nên hôm sau đến lúc canh gác, chỉ có một hai người trong số mười người xuất hiện, những người còn lại đều viện cớ bị thương và nói muốn ở nhà dưỡng thương.
Lý Thạch cũng đã loại bỏ gánh nặng.
Lúc này Trương gia mới nhận ra bản thân gây ra rắc rối lớn, vội vàng mang theo tiền tài vật chất tới cửa để an ủi. Nhưng lúc này tới cửa chắc chắn không thể ngờ là nước mắt cá sấu, chẳng những không ai chào đón mà còn bị đuổi ra.
Đã náo loạn như vậy thì Trương gia không còn cách nào khác đành phải phái nhiều thủ hạ tới canh gác mấy ngày, còn nói bên kia đang gặp khó khăn.
Nhưng những gì xảy ra ngày hôm đó vẫn còn hiện rõ ngay trước mắt, trông như thể bọn họ sẽ là người chạy trước nếu người La Sát đánh tới.
Người trong pháo đài không ngốc, ai đúng ai sai đều biết rõ, về phần người dân sống trong pháo đài, bọn họ chỉ có thể chờ đợi người bên này bớt giận hoặc là chạy tới an ủi một cách vô vị.
Nhưng đối với người phải trả giá để xin tị nạn thì pháo đài Vương gia không còn an toàn nữa.
Vậy chỗ nào an toàn?
Mọi người không khỏi hướng chú ý về phía Hắc Thành.
Cùng lúc đó, Vệ Phó và lão gia tử vừa nhận được tin cũng đang trò chuyện.
"Đây chính là nguyên nhân mà con bảo ta không cho Thành Ngôn quay về sao?"
Vệ Phó sờ mũi nói: "Gia gia, thật ra Lý thúc có trở về hay không thì sự việc cũng đã sớm quyết định."
Từ khi Vương Liên Sinh ra tay với hai phụ tử Lý Đức Nghĩa thì mọi chuyện đã được định sẵn.
Chỉ với một động thái thì hai nhà Vương gia và Lý gia được định sẵn là trở thành thù.
Lý Thành Ngôn quay về để làm gì?
Quay về để vạch trần bộ mặt nham hiểm của Vương Liên Sinh?
Có ích gì?
Những người cần pháo đài của Vương gia che chở vẫn sẽ ở lại đó và thủ hạ của Lý gia chưa chắc đã có thể mang đi. Suy cho cùng thì ai cũng khao khát một cuộc sống bình yên và việc rời khỏi nhà cần phải có dũng khí lớn lao.
Cuối cùng Lý Thành Ngôn chỉ có thể đưa người Lý gia rời đi, nói không chừng thì chưa chắc đã đi được, Vương gia có thể ngồi yên nhìn Lý gia an ổn rời đi không? Đặc biệt là khi người La Sát muốn tấn công.
Và quy mô của người La Sát lần này rất đông, đông đến nỗi phải chọn một nơi để dừng chân.
Tạ gia và Vương gia chủ động đưa tới cửa, không phải Tạ gia thì chính là Vương gia, Tạ gia tương đối xui xẻo hơn mà bị chọn.
Ngày đó người La Sát bất ngờ tấn công, thời gian cấp bách, Vệ Phó không có thời gian để suy nghĩ nên chỉ cố gắng chuẩn bị chống lại người La Sát đang đến.
Nhưng với sự phát triển của tình hình mấy ngày nay thì cục diện đã trở nên rõ ràng, người La Sát đến rất đông và những người xui xẻo đầu tiên chính là người Giang Đông.
Nhưng Vệ Phó là trấn an sử một phương, có thể chủ động đưa tới cửa, nói với các gia tộc Giang Đông rằng các ngươi thật xui xẻo, nếu thức thời thì nhanh chóng đầu quân cho ta, cho dù bây giờ không đầu quân thì sau này vẫn phải đầu quân thôi.
Hắn không thể.
Có lẽ nếu nói thì người ta sẽ cho rằng hắn là kẻ điên và đang cầu xin chính mình.
Con người thật kỳ lạ, cầu xin tới cửa không tốt bằng tự mình tới cầu cửa.
Cho nên gần đây Vệ Phó mới rảnh rỗi như vậy, cũng không bận rộn, ngoại trừ hàng ngày dành chút thời gian xử lý công vụ và các công việc khác thì phần lớn thời gian đều dành cho thê nhi và chờ đợi.
Không chỉ chờ tin tức mà còn chờ đợi đám người cầu xin tới cửa.
Về phần tại sao không cho Lý Thành Ngôn trở về pháo đài Vương gia.
Ngoài những đạo lý Vệ Phó nhắc đến thì còn có tâm tư của hắn.
Năm đó lão gia tử bị cướp mất vị trí gia chủ, còn bị á_〽️ 𝐬_á_✞ mà lưu lạc ở bên ngoài, việc này Phúc Nhi vẫn luôn nhớ kỹ.
Phúc Nhi ghi thù thì tất nhiên Vệ Phó cũng giúp đỡ ghi nhớ.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân khác đó chính là pháo đài của Vương gia không tệ, Vệ Phó có hứng thú với nó.
Lão gia tử là nhân vật như thế nào.
Nhưng chỉ một ý nghĩa mà tâm tư của Vệ Phó đã bị lộ ra.
Vì thế mà dưới ánh mắt đầy ẩn ý của lão gia tử, Vệ Phó càng thêm xấu hổ. Một lúc lâu sau mới thốt được một câu: "Gia gia, những chuyện này ngài đừng nói với Phúc Nhi."
Lão gia tử nở nụ cười.
"Sao nào? Con còn sợ nàng biết?"
Hắn không sợ nàng biết, chỉ là sau sự việc này, bản thân hắn đã thay đổi quá nhiều, tâm tư càng thêm thâm trầm, tuy rằng bề ngoài vẫn ổn nhưng trong lòng vẫn có chút vướng mắc.
Chung quy là hắn vẫn hy vọng bản thân vẫn là người trong ấn tượng của nàng, không có bất kỳ thay đổi nào.
Lão gia tử mỉm cười, đứng dậy vỗ vai hắn: "Đánh giặc không thể không dùng mưu lược mà chơi mưu lược thì không thể không nghĩ xấu."
Tiểu tử vẫn còn quá non thế nhưng rối rắm thì mới tốt.
Chẳng qua chỉ là rối rắm thôi, rối rắm thì chứng tỏ tình cảm của phu thê son rất tốt, người làm trưởng bối đương nhiên là vui vẻ.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 132 | Ch. 134 → |
