| ← Ch.130 | Ch.132 → |
Dọc đường đi khắp nơi đều là mảnh hoang tàn.
Đương nhiên Tư Kỳ Lạc Phu không thể để Tạ Vân đi một mình mà thay vào đó là phái một đội khoảng bốn người người và ngựa, để tâm phúc của gã dẫn đầu áp giải Tạ Vân đi.
Chắc chắn Tư Kỳ Lạc Phu không phải không cân nhắc, mấy ngày nay gã cũng không ngồi yên mà phái người ra ngoài thăm dò tình hình bên ngoài.
Hầu hết những người ở gần đó đều biết bọn chúng đã đến, mỗi truân trang đều đóng chặt cổng, canh gác nghiêm ngặt.
Nếu gã phái quá ít người thì không có tác dụng răn đe mà nguy cơ bị pⓗụ·🌜 kí𝐜·h rất lớn.
Một đội có hơn bốn người, không nhiều cũng không ít, nếu gặp phải tình huống gì cũng có người quay về báo cáo.
Bởi vì Tư Kỳ Lạc Phu ra lệnh nhanh chóng nên tâm phúc của gã nhận lệnh và lên đường gần như không ngừng nghỉ.
Dọc đường đều tránh truân trang, cũng có truân trang không tránh được khiến Tạ Vân đang bị áp giải cảm thấy tuyệt vọng khi thấy cửa truân trang đóng chặt.
Lại đi rồi đã đến bờ sông.
Khi qua sông, người dẫn đầu rất thận trọng, để hai người cưỡi ngựa qua trước rồi mới cho đội theo sau.
Thấy vượt sông cũng không có chuyện gì thì tiến thẳng về phía trước, cổng các thôn trang đều đóng chặt, có thôn còn rót nước đá lên tường và cổng truân, thấy có ý định trốn bên trong không ra ngoài.
Đám người La Sát này không khỏi cảm thấy đắc ý và nói liến thoắng bằng ngôn ngữ của bọn chúng.
Tuy Tạ Vân không hiểu nhưng cũng biết có lẽ đang cười nhạo người Yến quốc nhát gan sợ c. h. ế. t.
Khi phụ thân hắn ta đưa ra quyết định này, Tạ Vân cũng không cảm thấy đó là sai lầm, bọn họ vốn là người còn sót lại từ tiền triều, chạy đến đây để phát triển nên cũng không quá trung thành với Yến quốc.
Thậm chí còn không nghĩ mình là người Yến nên tất nhiên không có ý định cấu kết với kẻ địch bên ngoài.
Mãi cho đến khi dẫn sói vào nhà và trả giá cho những sai lầm phạm phải bằng 〽️á·⛎, cho đến khi nhìn thấy những người quen thuộc ẩn nấp trong tường thành cao vì sự xuất hiện của 🍳u.ỷ La Sát, nhìn thấy ⓠ●υ●ỷ La Sát dùng ngôn ngữ nhục mạ bọn họ thì Tạ Vân mới cảm thấy đau thấu tâm can!
Vô dụng, tất cả đều vô dụng!
Người La Sát không ngốc, luôn theo dõi hắn ta sát sao nên hắn ta căn bản không có cơ hội để chạy trốn.
Ngay cả khi bỏ chạy thì tìm ai để cầu cứu đây?
Lúc này không có ai mở cửa truân cho hắn ta vào.
Đây chính là sai lầm mà bọn họ đã mắc phải!
Cho đến khi tới gần Hắc Thành, người La Sát rất thận trọng, cũng không đến gần thành trì mà chỉ quan sát từ xa một lúc, nhìn thấy cổng thành Hắc Thành cũng đóng lại thì cuối cùng bọn chúng mới thả lỏng và để Tạ Vân chỉ đường đến mỏ than.
Tạ Vân cũng hoàn toàn từ bỏ ý định cầu cứu.
Thậm chí hắn ta còn nghĩ thầm trong lòng, quan viên tên Vệ Phó kia nhất định phải mai phục ở trong mỏ than, nhất định phải như vậy!
Người chưa bao giờ tin vào thần Phật cũng không khỏi hy vọng có ✞♓·ầ·ⓝ ⓛ·❗·n·𝒽 sẽ xuất hiện vào lúc này.
Không nghĩ tới dường như dọc đường bọn chúng không gặp phải ai nhưng trên thực tế vẫn luôn có người theo sau suốt chặng đường.
Phía Giang Đông có và phía bên này sông cũng có.
Hầu hết người Giang Đông nhìn thấy Tạ Vân thì liền rời đi.
Mà người La Sát vừa rời khỏi Hắc Thành thì trong khu rừng phủ đầy tuyết cách đó không xa vang lên những lời thì thầm.
"Mau đi bẩm báo với đại nhân, 𝐪●u●ỷ La Sát đã đến mỏ than."
Tạ Vân suy nghĩ cẩn thận và cố ý đi đường vòng.
Không chỉ là đường vòng mà ngựa còn không đi được nên bọn họ phải xuống ngựa và cho người ở lại trông ngựa.
Vì thế để lại năm người trông ngựa, những người còn lại tiếp tục đi theo Tạ Vân.
Bởi vì con đường này hiếm thấy vết chân, bình thường không có ai đi nên tuyết đã dày hơn nửa người, đường đi cực kỳ gập ghềnh, có nơi có tuyết dày, có nơi có tuyết nông.
Sau khi nhiều người rơi xuống hố tuyết thì người La Sát đã dạy dỗ Tạ Vân một trận, đánh hắn ta đến nỗi mặt mũi bầm dập.
Lần này để hắn ta đi trước và bọn chúng theo sau.
Nhìn thấy sắp đến kênh Dã Lang thì Tạ Vân cũng không nghĩ ra cách nào để lừa gạt đám La Sát này, chỉ có thể cam chịu dẫn bọn chúng tiến vào.
Bước vào thung lũng, trời lạnh lẽo vắng vẻ, không thấy bóng người.
Nếu quay lại lúc trước thì chắc chắn Tạ Vân đã biết nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, bởi vì nếu như không có chuyện gì xảy ra thì lúc này thủ vệ của mỏ than đã xông ra ngoài.
Nói cách khác là nơi này đã có người đến và thủ vệ đã biến mất?
Tuy rằng đáng lẽ phải tức giận nhưng Tạ Vân đột nhiên cảm thấy có một cảm giác mong chờ mãnh liệt, người cũng trở nên hưng phấn.
Người La Sát trò chuyện vài câu rồi để một người biết tiếng Hán đến hỏi. Ngoại hình của người này khác hẳn với người La Sát, y phục lại cũ nát nên rõ ràng là tù binh.
Người La Sát bảo Tạ Vân dẫn bọn chúng đến nơi có người sinh sống.
Bởi vì khi đối phương nói chuyện không dám ngẩng đầu nhìn Tạ Vân nên Tạ Vân cũng không để ý đến đối phương.
Hắn ta suy nghĩ một lúc, n●ɢ𝒽ℹ️ế●ռ 𝓇ă●n●𝖌 nghiến lợi, không chỉ vào dãy nhà ở mà chỉ vào dãy nhà đổ nát nơi giam giữ hắc tử than đá.
Hai nơi này không cùng một chỗ, một nơi ở trên sườn dốc cao và một nơi ở dưới chân dốc cao.
Người đi bên dưới không thể nhìn thấy người và đồ vật trên dốc cao nhưng người đứng trên dốc cao có thể nhìn rõ phía dưới.
Cũng may hắn ta không dẫn người tới sườn dốc cao, đám người Vệ Kỳ chỉ canh giữ lối vào và không biết phía sau còn có con đường đi vào kênh Dã Lang.
Phía trước đã giăng vô số cạm bẫy nhưng phía sau lại chưa sắp đặt cái gì.
Mãi đến khi có người bước vào thì bọn họ mới biết có người tới, đương nhiên phải trốn trước, tuy nhiên lửa than trong nhà vẫn chưa tắt, nhiệt độ trong phòng không thể tiêu tan trong thời gian ngắn và không quá để lộ bẫy.
Vệ Kỳ gan lớn, chỉ dẫn mọi người mai phục sau nhà đá rồi cho người đứng trên sườn dốc cao nhìn xuống xem động tĩnh.
Người được phái đi nói có người đang dẫn người La Sát về phía căn nhà đổ nát, ánh mắt Vệ Phan sáng lên, chạy đến một gốc cây khô trên sườn dốc cao.
Cùng lúc đó, người La Sát cũng tới trước nhà.
Thấy bên trong an tĩnh và lạnh lẽo, rõ ràng là không có người ở.
Cảm thấy nghi ngờ, muốn tra hỏi Tạ Vân thì Tạ Vân vừa cười vừa lùi lại, người La Sát phát hiện không đúng, muốn bắt lại thì đột nhiên long trời lở đất.
Chơ kịp phản ứng lại thì phát hiện mình đã mắc vào một tấm lưới khổng lồ.
Mà mấy người không bị mắc vào tấm lưới khổng lồ thì phải đối mặt với việc bị đánh lén.
Những mũi tên b. ắ. n từ đỉnh đầu xuống, bọn chúng không nhìn thấy kẻ thù và không có thời gian để quan sát nên hoảng sợ và vô thức bóp cò súng hỏa mai.
Súng hỏa mai vang lên cũng có nghĩa là cơ hội phản công duy nhất của bọn chúng đã bị lãng phí.
Ngoại trừ Vệ Phan và Bùi Dương thì tất cả mọi người đều nghe thấy lời lão gia tử nói văng vẳng bên tai.
"... Tuy súng hỏa mai rất mạnh nhưng cũng có nhược điểm. Bọn chúng không thể nạp thuốc súng trong thời gian ngắn, nghĩa là bọn chúng chỉ có một cơ hội b. ắ. n... Nếu gặp phải người La Sát cầm súng hỏa mai, nếu có khiên thì dùng khiên chống đỡ, nếu không có khiên thì hãy lừa bọn chúng b. ắ. n phát đầu tiên, không cho bọn chúng cơ hội nạp thuốc súng mà biến bọn chúng thành thịt trên thớt..."
Mưa tên càng ngày càng dữ dội, người La Sát còn chưa kịp tự vệ đã gào thét thảm hại rồi ngã xuống đất.
Những người không ngã xuống đất cũng sớm được chào đón bởi hàng chục mũi tên lạnh lẽo tối tăm.
...
Bùi Dương không kìm được che mắt lại.
Thật thảm.
Đám binh lính này 𝖌*𝒾ế*✞ người thật nhanh nhẹn, mắt không hề chớp đã đâ*〽️ tới.
Tất cả những người ngã xuống đất đều trở thành nhím, còn những người trong lưới thì gào thét, hú hét nhưng hoàn toàn bất lực vì tất cả đều bị treo trong một chiếc lưới khổng lồ.
Có người may mắn, có thể đu lên nhưng có người xui xẻo thì trực tiếp bị người khác đè lên.
Xác định người bên trong không thể b. ắ. n súng nên mười mấy hán tử cầm thương vây quanh tấm lưới khổng lồ.
Vệ Phan thấy có vẻ như bọn họ muốn ℊ-𝒾-ế-𝖙 những người này thì nói: "Cứ 𝖌·𝖎·ế·t như vậy sao? Không định hỏi sao?"
Vệ Kỳ nói: "Còn việc gì phải hỏi? Ngươi có hiểu tiếng La Sát không?"
Hắn ta nhướng mày định ra lệnh, Vệ Phan sợ hãi trước sự tàn nhẫn của lão Ngũ mới vội nói: "Vừa rồi trong tấm lưới này có người cố ý dụ bọn họ đến đây, có lẽ khá quen thuộc với mỏ than nên giữ lại để tra hỏi."
Nhắc tới cái lưới khổng lồ xuất hiện trong không trung này thì phải nói đến đủ loại biện pháp mà bọn thủ vệ đã thực hiện để đề phòng hán tử than đá nổi loạn và trốn thoát.
Một trong những lý do khiến ngôi nhà ở trên cao có thể nhìn rõ mọi thứ bên dưới cũng là do tấm lưới khổng lồ này.
Tấm lưới khổng lồ được chôn ở khoảng đất trống trước nhà, do độ dốc cao nên không có nhiều tuyết rơi trên chỗ đất trống, cho dù có thì thỉnh thoảng quét là sạch.
Sợi dây điều khiển tấm lưới khổng lồ này nằm trên sườn núi dốc, chỉ cần phía dưới có sự xáo trộn hoặc có người chạy trốn thì kéo dây xuống, tấm lưới khổng lồ này sẽ nhốt mọi người trên chỗ đất trống.
Rất ít người biết về sự tồn tại của tấm lưới khổng lồ này, sở dĩ Vệ Phan biết là vì có người đã cố gắng chạy trốn khi hắn ta vừa đến.
Lúc đầu trong nhóm có tới hai trăm người, rất nhiều không cam lòng bị ép làm nô lệ nên có người tính toán bỏ trốn.
Vệ Phan cũng muốn chạy trốn nhưng hắn ta suy nghĩ nhiều hơn người khác nên thay vì hành động thì lại cổ vũ người khác chạy trốn trước.
Cuối cùng, một tấm lưới khổng lồ từ trên trời rơi xuống nhốt rất nhiều người.
Sau đó nhóm người chạy trốn đầu tiên cũng không bị 🌀.❗ế.т mà chỉ làm việc gấp bội, lương thực được nhận thì giảm hơn nửa, không bao lâu đã c. h. ế. t ở đây.
Vì thế mà Tạ Vân đã thoát khỏi số phận bị cắm thành con nhím.
Nhưng sau khi bị thả xuống thẩm vấn thì Vệ Kỳ rất muốn treo hắn ta lên và cắm thành con nhím.
Cùng lúc đó, một nhóm người từ Hắc Thành tới.
Người dẫn đầu không phải ai khác chính là Tát Luân Sơn.
Hắn ta nhận lệnh của Vệ Phó đến điều tra tình hình và hỗ trợ nhiệm vụ kế tiếp.
Khi đến gần kênh Dã Lang thì phía trước đã đánh dấu đúng như hẹn ước nhưng hắn ta không hề lơ là cảnh giác, dẫn vài thủ hạ đi theo con đường đã biết trước đó và cẩn thận tránh bẫy và tiến vào thung lũng.
Mãi cho đến khi nhìn thấy đám người Vệ Kỳ thì hắn ta mới cho người quay lại bảo những người khác vào.
"Sao các ngươi lại tới?"
"Đại nhân không yên tâm nên bảo chúng ta tới kiểm tra."
"Được rồi, không có chuyện gì lớn, ⓣ1ê-⛎ 𝖉-❗ệ-✞ gần hết bốn mươi người, chỉ chừa lại hai tù binh, một người Tạ gia và một người biết nói tiếng La Sát. Đúng rồi, còn có mấy chục khẩu súng hỏa mai, các ngươi mang về đi. Khi về hãy dọn dẹp dấu vết để lại, ta sẽ tiếp tục ở lại đây ôm cây đợi thỏ."
Bên trong Hắc Thành, Vệ Phó vẫn luôn ngồi trong thư phòng chờ tin tức, sau khi nhận được tin tức cũng không khỏi 𝐬●iế●т 𝒸ⓗ●ặ●🌴 nắm đấm.
Phúc Nhi ở bên bật cười nói: "Cuối cùng chàng cũng yên tâm rồi đi? Tiểu Ngũ vẫn dùng được."
Vệ Phó không nhịn được nói: "Thật ra không phải ta không yên tâm Tiểu Ngũ mà là bên ngoài đang bận rộn mà ta chỉ có thể canh giữ ở đây, cảm giác không hề dễ chịu."
"Không phải gia gia đã nói chàng là chủ soái, chủ soái sao có thể làm gương cho binh lính. Không có binh thì còn có thể dùng một binh lính khác để thay thế nhưng không có chủ soái thì nhất định sẽ hỗn loạn."
Vệ Phó hiểu đạo lý này nhưng không thể đích thân đến nên có hơi tiếc nuối.
Và tin tốt lần này không chỉ là ⓣ❗*ê*⛎ 𝒹*ïệ*𝐭 bốn mươi người La Sát mà còn biết rõ tình hình hiện giờ ở Tạ gia truân và số lượng người La Sát bên trong.
Điều quan trọng là thu được chỗ súng hỏa mai đó, Vệ Kỳ không nhịn được thử súng hỏa mai ở kênh Dã Lang, khiên của bọn họ chống lại súng hỏa mai rất hiệu quả.
Trước đó chỉ là suy đoán nhưng bây giờ thực sự thử súng hỏa mai của người La Sát thì có nghĩa là súng hỏa mai của người La Sát không còn là mối đe dọa lớn nữa, đây là tin tức tốt nhất trong mấy ngày gần đây.
"Chàng nghĩ bước tiếp theo, người La Sát sẽ tiếp tục phía người đến thăm dò mỏ than hay sẽ chuyển tầm nhìn tới những gia tộc khác?" Phúc Nhi tò mò hỏi.
Nghe xong lời này, Vệ Phó đứng dậy đến trước bàn bày bản đồ khu vực.
"Nếu ta đoán không sai thì chắc hẳn bọn chúng sẽ thực hiện cùng lúc."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 130 | Ch. 132 → |
