| ← Ch.113 | Ch.115 → |
"Nhưng mà..."
"Được rồi, tuổi ngươi cũng không còn ít nữa, ta đã không còn nhớ lại chuyện xưa thì ngươi cần gì phải cố chấp như vậy. Ngươi nhìn ta bây giờ đi, nhi nữ hiếu thảo, không thiếu thứ gì, cũng đã lớn tuổi rồi, phải sống một cuộc sống tốt đẹp rồi."
"Vậy ----- lần này thiếu tướng tới Hắc Thành?"
Lão gia tử không hề giấu giếm.
"Ta đi theo tôn nữ tới đây, tôn nữ tế tới đây nhậm chức, ta biết nơi này không phải nơi dễ quản lý, thế lực rắc rối phức tạp nên cũng theo tới đây nhìn xem, cũng không phải đến vì Vương gia."
Nhắc đến Vương gia, Lý Đức Nghĩa lại để lộ vẻ mặt xấu hổ.
"Thật ra lúc trước lão gia chủ muốn để ngài làm gia chủ, ai có thể ngờ..."
Cũng do tình huống lúc đó phức tạp, lão gia chủ luôn hướng về thứ tôn, thậm chí chủ ý của lão gia chủ đến nay vẫn rất rõ ràng, Vương gia lập thế bằng võ, thiếu tướng quân chính là người tiếp theo nắm quyền.
Thiếu tướng quân cũng có đủ uy nghiêm.
Nhưng cảnh đời thay đổi, Vương gia mang theo tàn quân di chuyển đến Hắc Giang, vì cuộc sống mà bọn họ vứt bỏ áo giáp, đao chiến, thay vào đó là cầm cung cầm cuốc, không còn cần đến võ.
Ngược lại, bọn họ cần sự ổn định và an yên.
Vì thế đã ×цп●ɢ đ●ộ●т với ý của lão gia chủ, mấu chốt là người tranh giành với thiếu tướng quân không phải ai khác mà chính là phụ thân và huynh trưởng.
Thậm chí lúc đó còn không tranh cãi, bởi vì xu hướng là tất yếu, còn có danh nghĩa phụ tử, vị trí gia chủ đều do phụ thân của thiếu tướng quân làm chủ, giao cho trưởng tử.
Khi đó mối 𝐪⛎𝖆_п 𝒽_ệ giữa họ vẫn hòa thuận, ai có thể ngờ rằng nanh vuốt dữ tợn lại vô tình lộ diện.
"Ta còn chưa nói, không cần nhắc lại chuyện cũ. Cũng không còn sớm nữa, ngươi về đi, lần này ngươi đến là vì tình cảm trước đó thì cứ coi như chưa từng gặp ta. Nếu ngươi đến dưới sự chỉ dẫn của ai đó thì trở về nói với Vương Liên Sinh ý tứ của ta, ta không đến vì Vương gia, nếu hắn còn không biết điều thì chúng ta sẽ cùng tính cả chuyện mới lẫn chuyện cũ."
Nghe xong lời này, Lý Đức Nghĩa có hơi hốt hoảng.
"Thiếu tướng quân, ta đến đây không phải vì gia chủ, cũng không phải vì Vương gia..."
"Không phải là được. Nhưng việc ngươi tới tìm ta không thể giấu được tai mắt của Vương Liên Sinh, tóm lại ta đã nói cái gì, nếu hắn hỏi thì ngươi cứ nói như vậy."
Đến lúc này, Lý Đức Nghĩa mới ý thức được bản thân đã gây phiền toái cho thiếu tướng quân.
Ông ấy trông có vẻ xấu hổ nhưng mà cũng không tỏ ra quá sợ hãi với gia chủ trong miệng ông ấy mà chỉ nói sẽ cố gắng hết sức không cho gia chủ tới làm phiền thiếu tướng quân.
Từ khi nhìn thấy ông lão này thì không thấy ông ấy khóc đến ch** n**c mắt nước mũi thì chính là áy náy, Phúc Nhi thấy khá ngạc nhiên.
Thì ra ông lão này cũng không phải người yếu đuối.
Đám người rời đi, lão gia tử bật cười: "Con đừng coi thường hắn, tuy rằng hắn không lớn hơn ta bao nhiêu nhưng thời gian trong quân không hề ngắn."
Năm đó Lý Đức Nghĩa là cô nhi, ngẫu nhiên được tổ phụ của ông lão tuyển vào trong quân, từ nhỏ đã lăn lê bò lết ở quân doanh, đi theo bên cạnh làm tùy tùng cho tổ phụ ông lão, có trường hợp gì là chưa từng thấy qua đâu.
Đó cũng là sự may mắn của ông ấy, rất nhiều người lớn tuổi trong thiết kỵ lần lượt biến mất trong trận chiến nhưng ông ấy đã trưởng thành từ một hài tử thành thanh niên.
Ngay cả trong mấy năm thiết kỵ khó khăn nhất thì ông ấy vẫn tràn đầy nghị lực, cuối cùng đã trở thành gia tướng có tư lịch sâu nhất của Vương gia.
"Gia gia, vậy Vương gia chủ kia có tới làm phiền ngài không?"
"Nếu hắn thông minh thì sẽ không, còn nếu hắn ngu ngốc..."
Nói tới đây, trong mắt lão gia tử lóe lên một tia lạnh lẽo.
Nhưng mà Phúc Nhi cũng không sợ Vương gia hay Tạ gia gì đó, bây giờ bọn họ không còn rơi vào hoàn cảnh như lúc mới đến đây, nếu Vương gia thật sự muốn làm gì đó với lão gia tử thì còn phải hỏi qua tôn nữ là nàng và tôn nữ tế là Vệ Phó có đồng ý hay không.
"Gia gia, sao lúc trước ngài lại cưới nãi nãi?"
Không chỉ có Vệ Phó tò mò vấn đề này mà Phúc Nhi cũng tò mò.
Đặc biệt sau khi nghe xong câu chuyện xưa của gia gia thì càng tò mò hơn.
Lão gia tử thấy tôn nữ mở to đôi mắt tròn xoe và tằng tôn ôm chân ông lão cũng nhìn bản thân như vậy thì cảm thấy như thể quay lại khi tôn nữ còn nhỏ.
"Con đừng làm tổn thương nãi nãi của con, trước kia nãi nãi của con cũng là cô nương tốt, nàng không biết đọc sách nên mới dễ hồ đồ."
"Vậy gia gia, lúc trước ngài được nãi nãi cứu là sao?"
Thấy tôn nữ dịch ghế tới đây, nói muốn nghe chuyện xưa nên lão gia tử liền kể cho nàng nghe.
Thực tế thì câu chuyện rất sáo rỗng, theo cách nói của thoại bản thì chính là tướng quân trẻ tuổi bị thương và được thôn nữ đi ngang qua cứu.
Lần đầu tiên tướng quân trẻ tuổi gặp phải thay đổi lớn, mất đi hứng thú với cuộc sống, thôn nữ thấy tướng quân anh tuấn uy vũ thì không khỏi sinh tình.
Nếu cứ như vậy thì không có gì, lúc đó tướng quân nản lòng thoái chỉ đến mức không còn muốn sống, tất nhiên không muốn cưới thê tử hay sinh hài tử. Nhưng cô nương này lại bám riết, hỏi an ân cần, quan tâm chăm sóc tướng quân.
Rõ ràng đến mức người nhà cô nương cũng nhìn ra.
Người nhà cô nương nghĩ rằng tuy người này không có gì nhưng nhìn người khác có năng lực, nếu được nhà mẹ đẻ giúp đỡ thì chắc sẽ có cuộc sống tốt hơn.
Không ngờ người ta lại không hề có ý định cưới thê tử, sau vài lần ám chỉ, cả hai bên đều vô cùng xấu hổ. Như vậy cũng thôi nhưng cô nương bên kia không hề từ bỏ, thế nên người trong nhà đều cảm thấy nàng làm ô nhục nhà, thậm chí mắng mỏ, đ·á·ռ·𝒽 đậ·🅿️ cũng vô ích.
Dưới tình huống như vậy, tất nhiên tướng quân cũng không thể ở lại, hắn kéo lê t𝒽â_ռ ✝️_𝖍_ể bị thương, để lại khối ngọc bội duy nhất trên người và định lặng lẽ rời đi.
Không ngờ hành động của hắn không thoát khỏi tầm mắt của cô nương, hắn vừa rời đi thì cô nương đã cõng theo một túi bánh bao lớn đi theo.
Tướng quân phát hiện nàng đi theo thì đuổi nàng đi.
Nhưng đuổi thế nào cũng không đi, nàng còn chơi xấu, ăn vạ tướng quân.
Nói người trong nhà ghét bỏ nàng, bây giờ nàng đã chạy theo nam nhân thì sẽ càng không cần nàng nữa, nàng không có nơi nào để đi nên chỉ có thể đi theo tướng quân.
Còn nói nếu ngươi muốn đuổi thì cứ đuổi, nếu ta xảy ra chuyện gì thì đều là lỗi của ngươi!
Dù sao cũng đã vậy rồi.
Vì thế cô nương liền đi theo tướng quân, dạo quanh Kiến Kinh hồi lâu rồi còn vào trong biên giới.
Lúc ấy tướng quân sợ bị nhận ra nên đã cải trang, cô nương lợi dụng tình thế giả làm tức phụ của hắn, hai người giả làm đôi phu thê, thậm chí còn đến kinh thành.
Trong thời gian đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, khi trở về thì tướng quân đã cưới cô nương và định cư ở đó.
"Chẳng trách ta nghe cha nói, trước kia nãi nãi không có liên lạc gì với nhà mẹ đẻ, mãi về sau mới tốt hơn."
Không ngờ tới nãi nãi của nàng lại nhất quyết ăn vạ ỷ vào gia gia nàng.
Thật là lợi hại.
Lão gia tử nói: "Được rồi được rồi, chuyện xưa con cũng nghe xong rồi, nhanh về đi, ta thấy Đại Lang cũng mệt rồi."
Cũng không hẳn, cái đầu nhỏ gật lên gật xuống nhưng vẫn mạnh mẽ chống đỡ cơn buồn ngủ.
Phúc Nhi nhận lấy nhi tử và nói: "Gia gia, ngài có muốn kể chuyện của mình cho Vệ Phó không? Nếu vậy thì liệu hắn có thể báo với 𝐭𝐫1ề.⛎ đ.ìⓝ.♓ và bắt giữ tất cả chúng ta không."
"Tại sao hắn phải báo với 𝐭г-ⓘề-u đìп-♓, bắt chúng ta lại?"
"Nếu tính như vậy thì chúng ta hẳn là tiền triều gì đó..." Phúc Nhi không có mặt mũi nói ra hai chữ "tàn dư", "Ngài nói xem 𝖙ⓡï·ề·𝖚 đ·ìⓝ·♓ có bỏ qua cho chúng ta sao? Hơn nữa hắn còn là người họ Vệ."
Lão gia tử bật cười: "Nói nhảm gì đó, đã qua bao nhiêu năm rồi? Ngôi vị Hoàng đế cũng đã thay đổi mấy lần, ai còn nhớ rõ chứ."
Ông lão nói tiếp: "Tùy con, con muốn nói thì nói, không muốn nói thì đừng nói, dù sao cũng không có ảnh hưởng gì."
Phúc Nhi rối rắm: "Vậy thì tạm thời không nói ra."
Lão gia tử nhìn nàng: "Con nhịn được sao? Cho dù con có thể nhịn được thì tiểu tử kia chắc chắn cũng có thể đoán được, tiểu tử kia bình thường ngoan ngoãn trước mặt con nhưng thật ra rất tinh anh."
"Sao ta lại không nhịn được?" Phúc Nhi rất không phục.
Lại nghe lão gia tử trêu chọc rằng Vệ Phó "ngoan ngoãn" trước mặt nàng thì lại vui vẻ nhưng không muốn nam nhân mất mặt.
"Đấy là hắn nhường ta."
"Con cũng biết người ta nhường con?"
"Gia gia, con không nói được ngài, con về đây." Đang định đi thì đột nhiên dừng lại: "Gia gia, nếu không thì ngày mai con theo ngài học bá vương thương nhé?"
"Con học cái này làm gì?"
Phúc Nhi nói: "Không phải nói đây là tuyệt học gia truyền của Vương gia à, không thể mất được. Cha và nhị thúc không học, tức là không có tài năng đó, không phải ta có sức lực lớn thì có nghĩa là ta được di truyền từ ngài, nếu ta không học thì chẳng phải là không có người kế thừa à?"
Nhắc tới chuyện này, lão gia tử thực sự thở dài.
Lại không khỏi bật cười khi thấy tôn nữ không hề khiêm tốn chút nào khi "việc đáng làm thì phải làm".
"Trước kia gia gia còn lo lắng về điều này nhưng sau đó không phải đã nhận tiểu tử kia rồi à."
Tiểu tử kia chính là Vệ Kỳ.
Phúc Nhi ghét bỏ nói: "Hắn không phải họ Vương, cho nên không tính."
Nhưng nghĩ đến việc bản thân phải thức khuya dậy sớm luyện võ và phải buộc bao cát gì đó quanh người thì nàng có hơi do dự.
"Nếu không thì ngài cứ dạy cho hắn trước, nếu ta rảnh thì sẽ học? Nếu ta không học được thì hãy xem Đại Lang sau này như thế nào, nếu hắn cũng không được thì ta sẽ sinh thêm hai tiểu tử, nhất định sẽ có một đứa học được."
Lão gia tử thấy nàng càng nói càng kỳ cục thì đuổi nàng đi.
"Con mau về đi, việc này để sau hãy nói."
"Không thể để về sau rồi nói, dù sao gia gia cũng phải chiếm trước vị trí cho ta, ta là đại sư tỷ còn tiểu tử kia chỉ có thể là tiểu sư đệ."
Lão gia tử vội đóng cửa lại.
Phúc Nhi ôm Đại Lang về.
Vệ Phó vẫn chưa ngủ, đang viết gì đó trên bàn.
"Không cho nàng đi mà nàng nhất quyết muốn đi vào, gia gia không chê nàng vướng víu sao?"
Phúc Nhi liếc hắn một cái, không biết là vì có tật giật mình hay là thế nào mà luôn cảm thấy lời nói của hắn có ý nghĩa gì đó.
"Gia gia không chê ta vướng víu đâu."
Nàng gọi tiểu nha hoàn đưa nước ấm tới, rửa tay và gương mặt nhỏ đang buồn ngủ ⓜ-ê Ⓜ️-𝒶-𝐧 của Đại Lang, lau đôi chân nhỏ rồi cởi xiêm y dày cộp của y ra, nhét vào trong ổ chăn.
Lúc này Vệ Phó cũng thu dọn đồ đạc trên bàn, đi rửa ráy rồi đi tới.
Bình thường, chắc chắn Phúc Nhi sẽ vừa rửa mặt vừa nói chuyện với hắn nhưng hôm nay lại khác, nàng nhờ tiểu nha hoàn lấy nước và mang rau sau tấm bình phong.
Không lâu sau, nàng tắm rửa sạch sẽ quay lại giường đất.
Bây giờ Đại Lang đã lớn hơn, y ngủ một mình một ổ chăn, Phúc Nhi và Vệ Phó chung một ổ chăn.
Sau khi Đại Lang ⓛê·п g·iườռ·ɢ, tinh thần sảng khoái được một lúc, nói mấy câu với cha rồi lại mơ màng ngủ thiếp đi.
Bình thường khi y chuẩn bị ngủ thì hai người không nói chuyện.
Chờ y ngủ say thì Vệ Phó mới hỏi: "Hai người kia là người của Vương gia truân?"
Phúc Nghi nghe được mấy chữ Vương gia truân thì không thể liên hệ tới thiết kỵ Liêu Đông từng uy danh hiển hách.
"Không ngờ trước đó nàng đã đoán đúng rồi, gia gia thật sự là người của truân kia." Sau khi nghe nàng kể lại, Vệ Phó không khỏi thở dài.
Nhưng mà Phúc Nhi không nói tất cả, chỉ nói về tranh chấp giữa gia chủ chứ không đề cập đến một lời nào về đại tướng thiết kỵ Liêu Đông của tiền triều.
Nói chuyện một lúc thì Phúc Nhi ngủ thiếp đi.
Nhìn gương mặt đang ngủ của nàng, Vệ Phó bật cười.
Chắc chắn nàng đang giấu hắn điều gì đó, nếu không thì sẽ không phải như vậy nhưng chắc hẳn không phải chuyện gì lớn, hẳn là có liên quan đến thân thế của lão gia tử.
Xem ra Vương gia truân đó cũng không đơn giản nhưng hắn lại rất tò mò về Vương gia này.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 113 | Ch. 115 → |
